Bích huyết kiếm - Hồi 18

Bích huyết kiếm - Hồi 18

THI ĐỘC CHƯỞNG TÀN ÁC BIẾT BAO
XUẤT THIẾT THỦ HIỂM ĐỘC KHÔN LƯỜNG

Ngày đăng
Tổng cộng 24 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 308347 lượt xem

Thấy người nọ gắp con rít lên ăn, ai nấy đều thất kinh. Ghê tởm quá, Thanh Thanh suýt nôn mửa tại chỗ, vội quay đầu ra phía sau, không dám nhìn nữa.
Còn Thừa Chí và mọi người cũng không ai dám gắp những món ăn đó cả. Thấy ai nấy đều hoảng sợ ghê tởm, người nọ lại càng đắc chí, liền nói với Đơn Thiết Sinh rằng:
- Ngươi là chó săn của phủ nha theo tới đây chắc vì tiền bạc của ngân khố phải không? Hừ, ngươi biết ta là ai không?
Đơn Thiết Sinh đáp:
- Xin thứ lỗi tiểu nhân mắt kém. Chẳng hay các hạ quý tánh danh là gì?
Người nọ cả cười, uống một hớp rượu, lại gắp một con giun nữa lên ăn rồi cười nói:
- Tôi họ Tề, tên Vân Ngao, chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt thì lão huynh biết sao được?
Giật mình, đứng ngay dậy, Đơn Thiết Sinh nói:
- Ủa, thế ra các hạ là Cẩm Y Độc Cái, tiểu nhân nghe đại danh đã lâu rồi.
Thừa Chí xưa nay chưa hề nghe thấy cái tên Cẩm Y Độc Cái ấy bao giờ, nhưng thấy Đơn Thiết Sinh hoảng sợ như vậy, chắc người đó phải là một nhân vật cừ khôi trong giới võ lâm cũng nên. Chàng lại sực nghĩ tới bữa nọ, tên ăn xin này bắt rắn thì võ nghệ của y không có gì đặc biệt lắm, như vậy hà tất phải sợ y một cách quá đáng như thế? Lại thấy Đơn Thiết Sinh nói:
- Quý giáo xưa nay thường hàn đạo ở bốn tỉnh: Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, và Quý Châu, cho nên tiểu nhân không được hân hạnh bái kiến.
Tề Vân Ngao nói:
- Vâng, chúng tôi lên trên Bắc Kinh này mới có mấy tháng nay thôi.
Đơn Thiết Sinh lại nói:
- Tiểu nhân hồi hưu đã lâu. Lần này Tề anh hùng cùng chư vị huynh đệ tới Bắc Kinh, anh em chúng tôi tự biết tiếp đãi thiếu chu đáo, đã làm mích lòng chư vị anh hùng, cho nên mới phái tiểu nhân tới đây xin lỗi.
Nói xong, y vái chào lia lịa. Tề Vân Ngao cứ việc ăn uống, không thèm đáp lễ lại.
Thanh Thanh nghĩ thầm: “Xưa nay bọn công sai vẫn cậy thần cậy thế hà hiếp lương dân, lúc ấy sao bọn chúng hung ác như lang như hổ? Nay gặp phải tay cứng cỏi, y đã chịu quy lụy hèn hạ đến thế rồi! Ta hãy xem kết cuộc ra sao.”
Đơn Thiết Sinh lại nói:
- Anh em chúng tôi thật hồ đồ quá, thất lễ với Tề anh hùng bao lâu nay mà vẫn không hay biết chi cả. Bây giờ Tề anh hùng muốn sai điều gì, nếu anh em chúng tôi có thể làm được, sẽ tuân theo tôn lệnh ngay.
Tề Vân Ngao nói:
- Cho tới ngày hôm nay, chúng tôi lấy của ngân khố tất cả là chín nghìn năm trăm lạng. Con số ấy nhỏ quá, vẫn còn ít quá. Chúng tôi định khi nào lấy đủ mười vạn lạng mới thôi!
Đơn Thiết Sinh nói:
- Hộ Bộ Sát đại nhân của Cửu môn đề đốc Chu đại tướng quân hễ biết tới chuyện này thể nào cũng đến đây xin lỗi và thỉnh an Thành Vương gia ngay. Chúng tôi là kẻ bề dưới, chỉ có việc xin đại ca thương cho bát cơm để cho đệ và các cháu nó được nhờ.
Tền Vân Ngao trợn mắt lên rồi nói:
- Ngươi đã biết số bạc đó ở trong biệt thự của Thành Vương rồi chẳng lẽ ngươi còn muốn thoát chết ra khỏi nơi đây hay sao?
Lời nói đó vừa dứt, không khí trong khách sảnh căng thẳng tức thì. Thanh Thanh đang định nói vài câu bỗng nghe một tiếng còi rất lớn ở bên trong vọng ra. Tiếng còi đó rùng rợn vô cùng, ai nấy đều sờn lòng, dựng tóc gáy. Thanh Thanh cũng kinh hãi, nắm tay Thừa Chí hỏi:
- Cái gì thế?
Tề Vân Ngao vội đứng dậy, lớn tiếng nói:
- Giáo chủ thăng tọa. Mọi người hãy chờ đợi chỉ thị phát lạc, xem ai hên thì được sống mà ai xui thì bị hành hình tức thì.
Đơn Thiết Sinh giựt mình, kinh ngạc nói:
- Ủa, Giáo chủ của quý phái cũng tới Bắc Kinh rồi ư?
Tề Vân Ngao cười nhạt một tiếng không thèm trả lời, đi thẳng vào bên trong, Đơn Thiết Sinh nói:
- Tình thế này nguy cấp lắm, chúng ta phải chạy cho mau! Nếu Ngũ Độc giáo đã tới thật thì chúng ta chết không còn mảnh xương.
Thừa Chí định ở lại xem sao nhưng chàng thấy Thanh Thanh tay run bây bẩy và không khí xung quanh đó âm thầm đáng sợ, liền nói:
- Cũng được, chúng ta hãy rút lui trước, rồi sẽ nói sau.
Mọi người vừa quay mình định đi, trong sảnh bỗng tối đen như mực. “Đoành” một tiếng, phía sau không biết là tấm gang hay tảng đá lớn hạ xuống. Mọi người đều kinh hãi, lại nghe tiếng kêu rất thảm thiết, hình như tiếng kêu của các loài ác điểu hòa hợp với tiếng rắn rít độc vang dội lên. Mọi người tuy võ nghệ cao cường nhưng bỗng lâm vào cảnh rùng rợn này, ai nấy đều lo âu cả. Bỗng nhiên một ánh sáng chói lọi chiếu tới, làm nơi đó sáng tỏ như ban ngày. Hai thằng bé áo đen đi tới cúi mình khẽ chào rồi nói:
- Giáo chủ tuyên triệu các người lên trên điện.
Thừa Chí nghĩ thầm: “Không biết quái vật gì lại hách đến thế? Ta cứ lên trên điện xem sao đã, rồi hãy tính toán sau.”
Chàng liền dắt tay Thanh Thanh, theo hai tên nhỏ áo đen đi trước, các người đành phải theo sau cùng đi lên trên điện.
Đi qua một con đường hẹp khá dài và quanh co, rồi lên tới một điện trường. Chỉ thấy trên điện trường có bày một ghế bành ở giữa, trên ghế phủ gấm vóc màu đỏ, tám thằng bé chia đôi đứng hầu, Đám người lên tới điện cũng đứng sang hai bên. Như vậy, mỗi bên có năm thằng, mỗi đứa mặc áo một màu sắc khác nhau. Đứa đứng trên nhứt mặc áo đỏ, rồi tới áo vàng, áo lam, áo trắng, và áo đen. Quần áo của chúng đều bằng gấm cả. Nhìn kỹ, Thừa Chí nhận ngay ra hai tên áo đỏ đúng là tên trộm bạc bữa nọ nhưng lúc này mấy đứa trẻ đều cúi đầu mắt nhìn xuống đất, không thèm để ý tới bọn Thừa Chí.
Bỗng có tiếng chuông ở phía sau điện đưa ra, tiếp theo đó một số nguời khá đông đảo bước ra, có cả đàn bà, rồi chúng đứng sang hai bên.
Thừa Chí đếm thầm, thấy mỗi bên có tám người tất cả là mười sáu người. Tên Cẩm Y Độc Cái đứng vào hàng thứ năm bên trái. Còn người đàn bà mắt sâu mũi lõ mặt tái mét, đứng hàng thứ hai bên phải là một mụ ăn xin, Thừa Chí nghĩ: “Người này chắc là mụ ăn xin đã hại ngầm Trình Thanh Trúc cũng nên?”
Nghĩ đoạn, chàng liền khẽ hỏi Đơn Thiết Sinh rằng:
- Chúng đang làm cái trò quỷ gì thế?
Đơn Thiết Sinh mặt nhợt nhạt, tiếng nói run run, khẽ đáp:
- Chúng là Ngũ Độc giáo ở tỉnh Vân Nam. Lần này, chúng ta thế nào cũng bị chết mất thôi.
Thừa Chí nói:
- Ngũ Độc giáo là cái gì?
Đơn Thiết Sinh vội nói:
- Trời ơi, Viên tướng công có biết Ngũ Độc giáo là một tà giáo giết người không chớp mắt không? Giáo chủ là Hà Thiết Thủ Tướng công có biết người đó không?
Thừa Chí lắc đầu, Đơn Thiết Sinh lại nói tiếp:
- Nhân lúc Giáo chủ của chúng chưa ra đây, chúng ta phải mau nghĩ cách mà bôn tẩu đi!
Thừa Chí nói:
- Hãy chờ một lát nữa!
Hình như quá sợ hãi, Đơn Thiết Sinh định đào tẩu một mình, bỗng nhiên chắp tay chào, rồi nói:
- Tiểu nhân xin phép rút lui trước.
Vừa nói dứt lời, y đã nhảy lên trên bờ tường. Người to lớn đứng hàng thứ hai phía bên trái, đột nhiên nhún mình một cái, đã nhảy theo và đã nắm được chân trái của Đơn Thiết Sinh rồi. Nhờ võ công khá cao, Đơn Thiết Sinh an nguy vẫn bình tĩnh, khòm lưng dùng chưởng phải bổ thẳng xuống đầu kẻ địch. Người cao lớn nọ giơ tay lên đỡ liền.
Chỉ nghe bộp một tiếng, cả hai người cùng rơi xuống mặt đất. Sau một tiếng cười khinh, người cao lớn đó lại quay trở về chỗ cũ đứng yên như trước.
Đơn Thiết Sinh thấy cổ tay phải và chân trái như bị khí giới chém vậy, đau buốt tận xương. Vội cúi đầu nhìn hai vết thương, y thấy cả hai nơi đều có năm lỗ nhỏ rỉ máu đen ra, hoảng sợ quá mức nằm lăn ra đất. Thì ra mười ngón tay của người cao lớn kia đều đeo nhẫn có gai nhọn và tẩm thuốc rất độc. Thừa Chí tiến lên đỡ Đơn Thiết Sinh dậy. Tiếp theo đó mười thằng bé móc túi lấy còi kỳ lạ ra thổi mấy tiếng. Bọn chúng bèn phủ phục xuống đất. Phía hậu điện có hai mỹ nữ từ từ bước ra. Nhóm Thừa Chí ai ai cũng tưởng rằng những thủ hạ của Giáo chủ kỳ hình quái trạng và hung ác như thế, chắc Giáo chủ còn kỳ dị hung ác hơn thế nữa. Nay bỗng nhiên trông thấy hai người con gái đẹp đẽ đến thế, ai nấy đều ngạc nhiên. Hai thiếu nữ đứng sang hai bên, rồi hô to:
- Giáo chủ thăng điện!
Bỗng nhiên gió đưa mùi thơm tới, phía sau điện một thiếu nữ mặc áo sa màu hồng bước ra. Thiếu nữ nọ mày rồng mắt phượng, miệng cười tủm tỉm, tuổi trạc độ hai mươi ba, hai mươi bốn, trông thấy đẹp đẽ, đi chân không, hai tay và chân đều đeo vòng vàng, da trắng như ngà, tóc xõa xuống tận vai và cột bằng một cái vòng vàng. Nàng đi tới ghế bành để ở giữa ngồi xuống. Sau lưng nàng lại có hai thiếu nữ tay bưng khăn và quạt theo ra.
Thiếu nữ nọ tươi cười nói:
- Ủa, không ngờ lại có nhiều khách tới thăm thế này, mau lấy ghế ra mời các quý khách ngồi!
Mấy thằng nhỏ vào bên trong dọn mấy cái ghế ra mời bọn Thừa Chí ngồi. Lúc này đầu óc Thừa Chí mơ hồ quá, chàng nghĩ: “Chẳng lẽ Ngũ Độc giáo chủ Hà Thiết Thủ mà Đơn Thiết Sinh hãi sợ hơn sài lang hổ báo là người con gái trẻ tuổi này ư?”
Thiếu nữ nọ thỏ thẻ nói:
- Xin các quý khách cho biết tánh danh?
Thừa Chí đáp:
- Tôi họ Viên, còn mấy người đây là bạn của tôi. Dám hỏi cô nương quý tánh danh là gì?
Người con gái trả lời:
- Tôi họ Hà.
Thừa Chí giật mình, nghĩ thầm: “Nếu vậy nàng quả thật là Giáo chủ của Ngũ Độc giáo rồi.”
Nguời con gái lại hỏi:
- Có phải ngài đến đây muốn đòi số bạc của ngân khố không?
Thừa Chí đáp:
- Không phải ạ. Người bạn họ Đơn đây mới là người ăn lương của cửa công còn chúng tôi chỉ là bình dân bá tánh thôi, và chúng tôi mới quen bạn họ Đơn đây không bao lâu. Việc của nhà cầm quyền, chúng tôi không dám dây dưa tới.
Người con gái lại nói:
- Hay lắm, vậy quý vị tới đây có việc gì thế?
Thừa Chí đáp:
- Tôi có người bạn họ Trình không biết y làm gì mích lòng các bạn trong quý giáo mà bị ám hại đến nỗi trọng thương, nên tôi mới đến đây hỏi xem. Nếu có sự gì hiểu lầm chúng ta cứ nói trắng ra là vô sự ngay.
Người con gái ấy cười vài tiếng rồi nói:
- Ồ, thế ra quý khách là bạn của Trình lão phu tử đấy. Nếu vậy thì khác hẳn. Thoạt tiên tôi cứ tưởng Viên tướng công là đồng bọn với lũ chó săn. Bây đâu, mau rót nước trà ra.
Mấy thằng nhỏ dọn kỷ trà ra, rồi rót nước đem mời mọi người. Thấy nước trà xanh rì, mọi người không biết là nước gì, tuy mùi thơm nồng lên mũi nhưng không ai dám uống cả.
Người con gái đó nói:
- Nghe Tề sư huynh nói, Viên tướng công là người khẳng khái hiếu khách lắm, lại có con Băng Thiềm chỉ bảo, nên tôi đã đoán Tướng công quyết không phải là bè lũ chó săn đâu.
Thừa Chí nghĩ: “Nếu nàng là Giáo chủ thật, tại sao gọi người bộ hạ là sư huynh như vậy?”
Nghĩ vậy, chàng hoang mang vô cùng, nên chỉ hàm hồ ứng đáp.
Người con gái ấy lại nói:
- Con Băng Thiềm của Viên tướng công quý báu lắm, chẳng hay có thể cho tôi được qua mắt để rộng trí tuệ không?
Thừa Chí nghĩ: “Nếu đưa con Băng Thiềm cho nàng, nhỡ nàng không trả thì sao?”
Vừa nghĩ chàng vừa lấy con Băng Thiềm ra hút độc cho Đơn Thiết Sinh. Bọn giáo dân của Giáo Ngũ Độc trông thấy vết thương hết màu đen tức thì đều tỏ vẻ hớn hở. Lòng hiếu thắng thúc đẩy, người con gái ấy nói:
- Tôi chỉ sợ chất độc thật độc hơn nữa, con Băng Thiềm này chưa chắc chữa khỏi được.
Thừa Chí nghĩ: “Giáo phái của nàng tên là Ngũ Độc, mà con Băng Thiềm của ta lại khắc chết các thứ độc, thật là tối kỵ với họ. Ta nên khiêm tốn một tí thì hơn.”
Nghĩ đoạn, chàng liền nói:
- Lẽ dĩ nhiên rồi. Nhưng chất độc rất lợi hại ở trên thế gian này còn nhiều lắm. Chớ con Băng Thiềm nho nhở này thì ăn thua quái gì!
Thanh Thanh không phục, đỡ lời ngay:
- Chưa chắc!
Người con gái nọ thấy Thừa Chí nói như vậy, tỏ vẻ đắc chí, bỗng nghe thấy Thanh Thanh nói cưỡng lại, liền “hừ” một tiếng rồi nói:
- Lấy Ngũ Thánh ra đây!
Năm thằng bé vào bên trong bưng năm cái hộp sắt ra, còn năm đứa bé kia bưng một cái chậu to bằng mặt bàn ra, để ở giữa điện.
Mười thằng bé đứng xung quanh chậu cát, thằng bé áo đỏ bưong hộp đỏ, thằng bé áo vàng bưng hộp vàng, nghĩa là năm thằng bé mặc áo gấm năm màu bưng năm cái hộp cũng năm màu cùng với màu áo của chúng.
Thừa Chí nghĩ: “Hành động của những người này có vẻ yêu quái thật nhưng cứ xem chúng sắp chỗ đứng theo đúng ngũ hành, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ thế kia thì chúng có tài thật sự chớ không phải làm bộ để dọa nạt mọi người đâu!”
Tiếp theo đó, người đứng hàng thứ nhì ở bên tay phải, ăn mặc quần áo Mường đi tới cạnh chậu cát, móc túi lấy một cái cờ xanh khẽ phẩy một cái, năm thằng nhỏ liền mở nắp hộp ra. Thanh Thanh kinh hãi kêu rú lên. Thì ra những cái hộp ấy mỗi hộp có một con vật hình thù kỳ dị nhảy ra.
Năm con vật ấy gồm một con rít, một con rắn, bò cạp, nhện tía, và một con cóc. Con nào con nấy lông lá, to lớn trông thực gớm ghiếc.
Thừa Chí nghĩ: “Nếu phải dụng võ chưa chắc bên chúng ta đã phải thua họ. Nhưng họ giở những yêu phép quỷ quái này, ta không hiểu chúng làm gì, chớ có lại mắc mưu của chúng thì dại.”
Nghĩ xong, chàng nhìn vào trong chậu, thấy con thanh xà dài độ ba tấc, không có điểm gì lạ hơn rắn thường cả. Còn bốn con kia thì to lớn hơn những con thường thấy.
Năm con độc vật chạy quanh trong cát, rồi con nào con nấy dương nanh múa vuốt, hình như đang sửa soạn tranh đấu lẫn nhau. Con nhện cứ nhả sợi luôn luôn, rồi kết lưới ở một góc chậu. Con bò cạp nhảy xổ vào cắt lưới làm đứt nhiều sợi, thì lùi ra, trợn mắt nhìn kẻ địch rồi lại tiếp nhả sợi kết lưới, chưa xong lại bị con bò cạp xông vào phá rách. Mấy lần như vậy, thân con bò cạp đã dính khá nhiều sợi không lanh lẹ như trước nữa, có mấy cái chân còn bị sợi tơ quấn chặt lấy không sao vứt ra được. Lúc này con nhện mới thừa cơ phản công, cứ nhả sợi ra ở cạnh con bò cạp, kết mấy lớp lưới thật dầy rồi lăng xăng chạy tới cạnh con kia giơ chân ra khiêu khích. Đột nhiên con bò cạp quay cái đuôi độc trở lại, đánh đến “bộp” một cái. Nhanh như chớp, con nhện đã lùi ngay ra. Lại mấy lần khiêu khích và rút lui như vậy, con nhện làm cho con bò cạp tức giận quá. Sau cái quật đuôi không trúng, con bò cạp liền đuổi theo, không đề phòng bị ngã ngay vào cạm bẫy của địch. Thấy bò cạp xông pha cựa quậy mãi, sắp phá thủng được một chỗ lưới rồi, con nhện lại nhả luôn mười mấy sợ, quấn chặt lấy mình con kia.
Cựa quậy mãi không thoát thân nổi, con bò cạp đuối sức dần. Mừng quá, con nhện xông lên cắn luôn. Đau quá, con bò cạp cứ kêu la “chít chít” luôn mồm. Thế là con nhện ung dung xé con bò cạp ra ăn thịt, đang ăn thịt kẻ địch ngon miệng, con nhện bỗng thấy thiên sa phun tới. Con Thiềm thừ phá trận xông thẳng vào, thè cái lưỡi dài cuộn luôn con bò cạp ở trong lưới nhện ra, nuốt chửng tức thì. Con nhện cả giận, xông lại đánh Thiềm thừ. Chờ kẻ địch xông tới gần, con Thiềm thừ thè lười ra định cuốn. Con nhện nhanh nhẹn cắn luôn lưỡi địch. Biết nhện lợi hại, Thiềm thừ mau rụt lưỡi lại. Còn nhện từ từ bò tới phía trái con kia, nhả một sợi lớn cho dính vào cạnh chậu, rồi bỗng nhảy lên, đem cả dây sợi bay sang phía bên kia, khi qua đầu con Thiềm thừ thừa cơ cắn luôn lưng con nọ một cái.
Thanh Thanh thở dài một tiếng và nói:
- Không ngờ con vật nhỏ thế này mà cũng biết dùng mưu trí!
Thiềm thừ vội quay mình lại phản công thì con nhện đã bay qua mất rồi. Một lát sau, chất độc con nhện lan ra, con Thiềm thừ đau quá, lăn lộn mấy vòng, rồi nằm ngửa ra chết.
Con nhện nhảy lên mình con Thiềm thừ, há mồm ra cắn. Bên kia, con Thanh xà đang bị con rít đuổi chạy vòng quanh cái chậu, vừa sợ hãi, vừa tức giận. Lúc chạy qua cạnh con Thiềm thừ, con Thanh xà há mồm đớp luôn con nhện và nút chửng luôn, rồi lại ngoạm con Thiềm thừ. Con rít biết rằng, nếu để con Thanh xà nuốt luôn con bò cạp, như vậy kẻ địch đã ăn luôn tam độc, và thêm nọc độc của bản thân, nó có tất cả bốn thứ độc thì địch sao nổi, nên con rít xông ngay lại dùng hai cái kềm độc ở gần mồm kềm chặt lấy con Thiềm thừ. Hai con đều dùng sức kéo co. Một hồi lâu, Thanh xà đuối sức dần bị con rít lôi đi một quãng.
Thấy con rít sắp nuốt hết nửa con Thiềm thừ rồi, con Thanh xà định bỏ mồi bôn tẩu. Ngờ đâu, răng của nó mọc ngược, mắc chặt lấy thân con Thiềm thừ, không sao nhả ra được để tẩu thoát thân, nên con Thanh xà cuống lên, trông thật buồn cười.
Lúc ấy, năm đệ tử đứng xung quanh cái chậu, thấy mấy con vật đã phân thắng bại rồi, đều ngừng tay chân không hành pháp nữa, và ai nấy trở về nguyên vị. Một lát sau, con rít đã nuốt cả con Thiềm thừ lẫn con rắn vào bụng rồi, chạy quanh chậu một vòng, ngẩng đầu tỏ vẻ tự đắc. Bọn Thừa Chí thấy con rít dài chừng 2 thước, nó đã ăn bấy nhiêu con độc vật mà bụng chỉ hơi phùng lên thôi. Hành động vẫn linh động như thường, ai nấy đều làm lạ. Thừa Chí nói với Thanh Thanh rằng:
- Con rít này ăn nhiều thế mà không thấy nó bội thực nhỉ?
Ngũ Độc giáo chủ Hà Thiết Thủ nói xen vào rằng:
- Nó nuốt tứ độc đã hóa thành đại thanh, pháp lực bỗng tăng thêm, cho nó nuốt thêm mấy con rắn nữa cũng được.
Thấy Thừa Chí có vẻ không tin, nàng liền bảo tên nhỏ áo lam rằng:
- Lấy vài con thanh xà ra đây.
Tên nhỏ ấy vào lấy bảy con thanh xà ra, bỏ vào trong chậu. Bảy con Thanh xà quấn lấy nhau thành một vòng tròn, bảy cái đầu hướng ra ngoài để chống cự với kẻ địch, nhờ vậy con rít không sao tấn công nổi. Mấy lần tấn công không thành, con rít vẫn không nản chí, cứ tiếp tục xông lên, rốt cuộc cắn được đầu một con Thanh xà, lôi kéo ra ngoài. Sáu con Thanh xà kia đều rên rỉ kêu la. Con rít cắn chết con Thanh xà đầu nhưng không ăn ngay, để sang một bên lại xông vào tấn công đàn rắn nọ.
Cẩm y Độc Cái Tề Vân Ngao bỗng ở trong bàn bước ra, quỳ xuống trước mặt Hà Thiết Thủ, nhưng chỉ quỳ có một chân rồi tâu:
- Thưa Giáo chủ, con kim xà cứ cử động luôn luông không cho nó ra sợ nó điên khùng mất.
Hà Thiết Thủ cau mày nói:
- Nó hay đa sự lắm. Thôi được!
Tề Vân Ngao liền móc túi lấy cái ống sắt, mở nút thả con rắn vàng bữa nọ bắt được ở trên tuyết ra khỏi ống sắt, con kim xà đại trấn oai phong, bỗng nhảy phắt lên,rồi xổ xuống trước mặt sáu con Thanh xà. Con rít vội lùi lại. Thấy có cứu tinh, sáu con rắn liền cuộn tròn lại thành một đống.
Con kim xà tuy thân hình bé nhỏ nhưng nó lanh lẹn vô cùng. Đã thấy tài ba của nó rồi, Thừa Chí và Thanh Thanh biết truớc con rít không phải là địch thủ. Quả nhiên, tranh đấu không bao lâu, con rít bị con kim xà cắn một cái chết liền. Mấy con rắn kia đều bò lại quây quần và cọ sát vào mình con kim xà, hình như chúng cảm ơn con kim xà đã cứu cho khỏi chết vậy.
Thừa Chí cười nói:
- Không ngờ trong giống loài rắn rít này mà cũng có hiệp sĩ!
Thanh Thanh sực nghĩ tới một việc liền rỉ tai Thừa Chí khẽ nói:
- Em muốn lấy được con Kim Xà này!
Thừa Chí đáp:
- Chú trẻ con thật, khi nào người ta chịu cho cơ chứ?
Thanh Thanh khẽ nói:
- Anh có nhớ biệt hiệu của cha em là gì không?
Thừa Chí rùng mình, nghĩ thầm: “Chẳng lẽ Kim Xà Lang Quân có liên quan với con kim xà này thật chăng?”
Mụ già ăn xin từ lúc đầu tới giờ vẫn không chớp mắt nhìn thẳng vào mặt Thanh Thanh. Lúc này mụ bỗng ở trong bàn nhảy ra, giơ tay định cào vai Thanh Thanh và quát lớn rằng:
- Kim Xà Lang Quân là người thế nào với ngươi?
Có một điều lạ nhứt là mặt mụ ăn xin xấu xí như thế, mà lời nói lại thỏ thẻ như tiếng chim oanh ca hót êm dịu vô cùng.
Thanh Thanh giật mình, nhảy ra xa một bước để tránh, rồi quát hỏi:
- Mụ định làm trò gì thế?
Bỗng có tiếng gió phất phới bởi tà vải áo tung ra, thì ra hai người đứng cạnh Giáo chủ Hà Thiết Thủ đã nhảy tới đứng hai bên cạnh mụ ăn xin, đồng thanh lớn tiếng hỏi:
- Thằng nhãi họ Hạ ở đâu?
Chỉ thoáng một cái, Thừa Chí đã thấy hai người nọ tiến lên nửa trượng rồi, đủ rõ họ đều là người võ công bực cao chớ không phải là tay thường. Chàng càng lo ngại, để ý nhận xét kỹ hai người nọ, thấy một người vừa cao vừa gầy, và một người thân hình tầm thước, mặt đen xì, hình như cả hai đều là dân quê thường, tuổi trạc năm mươi.
Xưa kia vì chưa rõ thân thế của mình, Thanh Thanh cứ tự cho mình là con nhà hèn mọn, nhưng từ khi mẹ nàng kể chuyện cho hay, trong lòng nàng rất thán phục sự tài ba lỗi lạc của người cha. Nên lúc này vừa nghe có người hỏi tới mình, nàng liền ngẩng mặt vênh váo nói:
- Kim Xà Lang Quân là cha tôi, các ngươi hỏi để làm gì?
Mụ ăn xin cả cười một hồi thật dài khiến ai nghe cũng phải rùng mình ghê sợ, rồi lớn tiếng nói:
- Thế ra y vẫn chưa chết và còn lưu lại một nghiệp chướng là ngươi!
Tên gầy và cao nói:
- Y ở đâu?
Thanh Thanh hất hàm lên rồi nói:
- Tại sao ta lại phải nói cho các ngươi biết?
Mụ ăn xin trợn ngược đôi lông mày, hai tay bỗng cào vào mặt Thanh Thanh. Mụ nọ tấn công một cách đột nhiên quá, Thanh Thanh không kịp trốn tránh. Ai ai cũng yên trí bộ mặt trắng nỏn như tuyết của nàng sắp bị mười ngón tay đeo móng gang cào nát đến nơi. Thừa Chí vội giơ tay áo phẩy lên một cái, chỉ nghe “bốp” một tiếng, đã đánh trúng hai cánh tay của mụ. Thừa thế, chàng dùng tay áo quấn hai cánh tay mụ nọ, rồi kéo lại và đẩy đi ột cái, thế là mụ ăn xin mất thăng bằng, bật lộn về phía sau một vòng, và ngã ngồi phịch xuống đất, đến “đẹt” một cái.
Lúc bấy giờ, các giáo chúng của Ngũ Độc giáo đều nhìn nhau kinh ngạc. Mụ ăn xin Hà Hồng Dược là cao thủ trong giáo phái, vai vế con trên Giáo chủ đương kim một bực, mà không hiểu tại sao mụ lại bị một tên thanh niên không gì hơn người, quật ngã một cách dễ dàng như vậy được? Người gầy cao là Phan Tú Đạt và người tầm thước là Trình Kỳ Tư, cả hai đều la tả hữu hộ pháp của Ngũ Độc giáo. Họ nhìn nhau, gật đầu một cái.
Phan Tú Đạt nói:
- Để tôi lãnh giáo trước.
Thấy thế Sa Thiên Quảng liền nói:
- Viên tướng công, cho phép tiểu đệ tiếp người này?
Biết Sa Thiên Quảng không phải là địch thủ, Thừa Chí không tiện ngăn cả, chỉ nói rằng:
- Sa huynh nên dùng quạt, vì các ngón tay của họ đều đeo móng nhọn, cũng là một thứ khí giới đấy!
Sa Thiên Quảng liền giở quạt âm dương ra đấu với Phan Tú Đạt. Còn bên này chàng Câm đã lẳng lặng đấu với Trình Kỳ Tư rồi. Cả hai cặp cùng nhau tranh đấu rất kịch liệt. Một lát sau, mọi người bên Ngũ Độc giáo đều xông cả lên. Hồ Quế Nam, Thiết La Han, và Thanh Thanh cũng rút khí giới ra tiếp chiêu. Mụ ăn xin Hà Hồng Dược hung hăng như lang hổ nhảy xổ đến đánh Thanh Thanh.
Chắc thế nào mụ kia cũng có sự oán thù rất lớn, Thừa Chí tuy không biết rõ, nhưng chàng đoán chắc thế nào cũng có việc liên can với Kim Xà Lang Quân, vì khi mụ vừa biết Thanh Thanh là giòng dõi của Kim Xà Lang Quân, liền bất chấp hết thảy, xông lên cảnh cáo liền.
Thừa Chí nghĩ: “Mụ nọ ra tay độc ác lắm, ta không thể nào để cho mụ gần gũi Thanh Thanh được.”
Nghĩ đoạn, vừa thấy Hà Hồng Dược sắp tiến sát tới mình người yêu, chàng nhảy phắt lại, nắm lấy lưng kẻ địch, nhấc bổng lên, rồi vứt ra phía xa. HàThiết Thủ sầm nét mặt lại, giơ ngón tay trỏ bên phải để lên mồm thổi lên một cái. Giáo chúng lúc nhảy vào thì rất hăng hái và khi lùi về cũng rất nhanh nhẹn. Thoáng một cái, bọn giáo chúng đã trở lại đứng cạnh Giáo chủ xếp hàng như cũ. Hà Thiết Thủ mỉm cười nói với Thừa Chí rằng:
- Viên tướng công nho nhã văn vẻ như thế, không ngờ lại có võ công tuyệt diệu như vậy, cho tôi lãnh giáo vài hiệp có được không?
Thừa Chí đáp:
- Chúng tôi xưa nay không quen biết các bạn của quý giáo bao giờ, và không biết chúng tôi mang lỗi với các bạn ấy ở đâu, mong cho hay rõ, để tôi biết mà xin lỗi.
Mặt đỏ bừng, Hà Thiết Thủ thỏ thẻ nói:
- Sự thật, việc của chúng tôi chỉ có liên quan với nhà cầm quyền thôi. Viên tướng công không hiểu rõ nguyên nhân bên trong thì coi như không có việc gì nữa. Nhưng lúc này bỗng có Kim Xà Lang Quân dây dưa vào nên tiểu muội mới xin hỏi một câu, chẳng hay Kim Xà Lang Quân hiện giờ ở đâu?
Thanh Thanh kéo tay áo Thừa Chí rồi khẽ nói:
- Anh đừng nói cho họ biết nhé!
Thừa Chí hỏi Hà Thiết Thủ rằng:
- Xưa nay Giáo chủ vẫn quen biết Kim Xà Lang Quân phải không?
Hà Thiết Thủ đáp:
- Y với tệ giáo liên can rất mật thiết. Cha tôi cũng vì y mà phải về chầu Trời. Hai vạn giáo hữu của tệ giáo đều muốn kiếm y.
Thừa Chí và Thanh Thanh đều giật mình kinh hãi, tuy chưa được gặp, cả hai người cũng biết Kim Xà Lang Quân thần xuất quỷ mật, đi đâu cũng gây thù địch, Ngũ Độc giáo cám ơn ông ta, không phải là chuyện kỳ lạ gì cả.
Thừa Chí nói:
- Kim Xà Lang Quân ở cách nơi đây hàng vạn dặm, có lẽ quý vị không bao giờ có thể gặp mặt ông ta được.
Hà Thiết Thủ nói:
- Nếu vậy, chúng tôi phải giữ con trai của y để tế lễ cha tôi đã.
Vừa nói vừa tủm tỉm cười, mặt nàng lúc nào cũng bẽn lẽn xấu hổ, không khác nào một thiếu nữ trong khuê các vậy, nhưng có ngờ đâu lời nói của nàng lại lợi hại đến thế?
Thừa Chí nói:
- Từ xưa tới giờ, người nào gây nên tội lỗi thì người ấy phải chịu. Quý vị có thù hằn với ông ta thì cứ việc đi kiếm thẳng ông ta mới phải.
Hà Thiết Thủ nói:
- Hồi cha tôi sắp tắt thở, tiểu muội mới lên ba. Hai mươi năm nay, tiểu muội đã kiếm khắp mọi nơi, đều không thấy tung tích của Hạ tiền bối. Bây giờ chúng tôi giữcông tử này ở lại, lẽ dĩ nhiên ông ta phải lại đây tìm kiếm, như vậy chúng tôi có thể thanh toán những dĩ vãng ngay.
Không thể nhịn được nữa, Thanh Thanh nổi giận quát lớn:
- Hừ, đừng có mơ mộng hão huyền làm gì? Ta đi báo cho cha ta hay, các người sẽ bị chém giết chết hết.
Hà Thiết Thủ quay đầu hỏi Hà Hồng Dược rằng:
- Nó có giống cha nó không?
Hà Hồng Dược đáp:
- Hình dáng, mặt mũi nói giống cha nói như đúc, và cả tánh nết cũng vậy, không khác một tí nào.
Hà Thiết Thủ thỏ thẻ nói với Thừa Chí rằng:
- Viên tướng công, xin mời quý vị lại nhà, tiểu muội chỉ giữ một mình Hạ công tử ở lại đây thôi!
Nói xong, nàng xua tay, hình như tiễn khách ra về vậy.
Thừa Chí nghĩ thầm: “Họ chỉ căm hờn một mình chú Thanh thôi, hiện giờ tình thế ở đây hiểm nghèo lắm, ta hãy đưa nàng ra khỏi đây trước. Còn những người khác, dù không tẩu thoát được cũng không đến nỗi nguy hiểm cho lắm.”
Nghĩ đoạn, chàng cúi chào một cái, miệng nói:
- Nếu vậy, chúng ta sẽ tái kiến!
Chưa dứt lời, chàng bỗng ôm ngang lưng Thanh Thanh lên, cặp vào cạnh nách, rồi chạy về phía chân tường. Nhưng bờ tường quá cao, lại thêm cắp Thanh Thanh bên hông, chàng không thể nhảy lên được, liền dùng hai tay bưng ngang người yêu ném thẳng lên trên bờ tường và la lớn:
- Chú Thanh, cẩn thận!
Mọi người bên Ngũ Độc giáo đều nổi giận kêu la, ám khí tung lên như mưa, chàng bèn múa hai tay áo lên chống đỡ, tất cả ám khí đều rơi xuống đất hết, Thanh Thanh bám được bờ tường, đang định nhảy ra bên ngoài, thì Hà Thiết Thủ đã rời khỏi chỗ ngồi, tả chưởng nhắm thẳng mặt Thừa Chí đánh mạnh mẽ tới. Thấy hình bóng nàng vừa mới nhúc nhích, Thừa Chí đã thấy quyền phong của nàng đánh tới đầu mũi mình rồi. Từ khi hạ sơn tới giờ, chàng chưa hề gặp địch thủ nào võ nghệ cao cường đến thế bao giờ. Chàng nhận thấy chỉ có nhị sư ca Quy Tân Thụ mới ngang tài với nàng thôi. Nàng là phận gái mà tài ba luyện tới mức ấy thật hiếm có, vì vậy chàng vừa kinh hãi, vừa cảm phục, liền quát lớn:
- Giỏi lắm!
Chàng vội ưỡn mình về phía sau để tránh, liếc mắt nhìn, thấy quyền của đối phương lại là một cái móc sắt đen xì, càng kinh hãi thêm. Tay phải nàng phẩy một cái, một chiếc vòng vàng bay ngay lên trên bờ tường, Hà Thiết Thủ quát lớn:
- Xuống đi!
Bỗng thấy chân trái đau buốt xương, Thanh Thanh đứng không vững ngã lộn rơi xuống dưới chân tường. Hà Hồng Dược cả cười một hồi, nghe rất kinh hãi, mười ngón tay gang của mụ bỗng rời khỏi các ngón tay, đều nhắm mình Thanh Thanh bắn tới.
Lúc ấy, Thừa Chí với Hà Thiết Thủ đã đánh được năm hiệp rồi, thế công lẫn thế thủ của hai người đều như vũ bão nhanh nhẹn vô cùng.
Chàng liếc mắt thấy Thanh Thanh sắp bị lâm nguy, vội móc túi lấy một nắm quân cờ ném ra, chỉ nghe “loong coong” mấy tiếng mười cái móng gang của Hà Hồng Dược đều rơi cả xuống đất, Hà Thiết Thủ la lớn:
- Tài nghệ lỗi lạc lắm!
Vừa khen ngợi, nàng vừa tấn công hai móc liền. Trông thấy rõ tay phải nàng trắng nõn nà như ngọc ngà, năm ngón tay xinh xinh có bôi nước màu hồng của hoa Phụng Tiên, nên bàn tay phải nàng vừa đánh tới, Thừa Chí ngửi thấy mùi thơm khá nồng ngát. Còn tay trái của nàng không hiểu tại sao lại chặt cụt mất bàn tay đi, cổ tay lắp một cái móc sắt, để thay thế mấy ngón tay đã mất. Móc sắt ấy cũng khóa, đánh, kéo, bổ, vân vân, linh động không kém gì bàn tay thật.
Thừa Chí la lớn:
- Sa huynh, các ngươi mau cướp đường đào tẩu đi!
Lúc ấy, giáo chúng Ngũ Độc đã vây đánh bọn Sa Thiên Quảng từ lâu rồi, vì địch nhiều, Sa Thiên Quảng cùng mọi người muốn tháo thân nhưng không sao thoát khỏi vòng vây. Bỗng gặp phải kình địch, Thừa Chí phấn khởi vô cùng, liền giở những thế võ tuyệt chiêu của Phục Hổ chưởng ra oai dũng vô cùng. Thấy Hà Thiết Thủ đánh nhiều miếng hư chiêu, nghĩa là sắp đánh tới người địch, nàng lại thâu thế lại, Thừa Chí tưởng lầm đối phương nể mình, nên chàng cũng không ra hết sức đối địch. Trong khi đang đánh kịch liệt, Thừa Chí đưa mắt trông thấy Thanh Thanh vẫn ngồi dưới đất, không thấy đứng dậy trợ chiến, liền công vài thế thật lợi hại, đẩy Hà Thiết Thủ lùi vài bước, chàng nhảy lại đỡ Thanh Thanh đứng dậy.
Bỗng nghe một tiếng kêu đến “bộp” thật lớn, thì ra Thiết Hán và Trình Kỳ Tư bốn chưởng đập vào nhau, cả hai cùng sức mạnh đẩy lùi về phía sau mấy bước. Thiết La Hán thét lên một tiếng, lại tiến lên tấn công, đánh được mấy hiệp, bàn tay đã sưng dần. Y vừa lo vừa tức, vội lớn tiếng kêu bảo mọi người rằng:
- Tay của chúng có chất độc đấy, các anh em phải nên cẩn thận!
Lúc này, Thừa Chí mới hay, tên giáo dân nào cũng luyện Độc Sa chưởng cả, trong khi đối địch, hễ ai đụng phải độc chưởng của chúng là bị trúng độc ngay. Thấy tình thế càng ngày càng nguy cấp, Thừa Chí nghĩ: “Nếu không xông ra lúc này, tuy mình ta không sao, nhưng những anh em kia chỉ sợ bị chôn vùi ở trong cái ổ độc này mất.”
Thấy Thừa Chí đã đỡ Thanh Thanh đứng dậy, Hà Thiết Thủ không để cho chàng cứu giúp Thiết La Hán nữa, liền lanh lẹ tới cạnh chàng.
Thừa Chí lớn tiếng nói:
- Xưa nay chúng tôi không có thù hằn gì với Hà giáo chủ, tại sao không để cho chúng tôi rút lui, cứ dồn vào đường cùng như vậy? Quá lắm, tất nhiên chúng tôi phải ra tay thật sự, thì lúc ấy đừng có trách chúng tôi là người không biết điều nhé?
Hà Thiết Thủ tủm tỉm cười, hai má hiện lên hai đồng tiền, thỏ thẻ nói:
- Chúng tôi chỉ cần lưu lại Hạ công tử thôi, còn Tướng công và các người cứ tự tiện ra về.
Giơ chân trái quét ngang, Thừa Chí dùng bàn tay phải bổ vào mặt đối phương, Hà giáo chủ giơ tay ngọc thon thon lên đỡ, thấy sức mạnh tả chưởng của Thừa Chí quá khủng khiếp, liền nghĩ: “Nếu ta để bàn tay đụng vào bàn tay của y, giả sử y có trúng độc nhưng bàn tay ta cũng phải gãy ngay tức thì.”
Nàng liền sử dụng luôn ngón tay, định điểm vào Khúc Trì huyệt của đối phương. Thế ấy thay đổi vừa nhanh vừa đúng, nàng yên trí thế nào cũng đắc thắng.
Thừa Chí cũng phải khen ngợi rằng:
- Chỉ pháp hay lắm!
Chàng vội dùng tả chưởng quét ngang, định chém vào cổ địch thủ. Biết tay địch có chất độc, chàng liền thay đổi chưởng pháp ra quyền pháp, giở miếng “Phá Ngọc quyền”, môn võ tuyệt kỹ của sư môn ra. Thế quyền này miếng nào cũng thế hùng sức mạnh. Ngay như Lưu Bội Sinh đã được người ta tặng cho danh hiệu là Thần Quyền Thái Bảo mà cũng không chịu nổi năm miếng của chàng. Võ công của Hà Thiết Thủ tuy cao cường thật, nhưng dù sao, nàng cũng là phái yếu, thấy những miếng quyền nặng như búa bổ thì đâu dám chống đỡ cơ chớ?
Mặt của Hà Thiết Thủ đang tươi cười, thấy Thừa Chí quyền thế oai dũng như vậy, nàng tỏ vẻ sợ hãi, liền giở luôn tài nghệ tiểu xảo nhảy nhót ra để trốn tránh. Ngờ đâu, nàng nhanh Thừa Chí lại càng nhanh hơn. Thừa lúc nàng vừa lùi lại nửa bước, chàng giơ tả chưởng lên cao, hữu quyền bỗng dùng thế Thạch Phá Thiên Kinh (đá vỡ trời hãi) ra, đánh luôn vào mình Tề Vân Ngao đang đứng ở cạnh đó. Tề Vân Ngao la lớn:
- Thế này khéo đánh lắm!
Y liền giơ tay trái ra bắt quyền của đối phương. Thừa Chí bỗng ngồi sụp xuống, tay trái nắm luôn tay áo của địch, đồng thời chân phải móc luôn một cái, và dùng đùi chân trái đè lên đầu gối chỗ bánh chè của đối phương. Chỉ nghe “lách cách” một tiếng, bánh chè của Tề Vân Ngao bị chặt liền, đau đớn lạ thường, uể oải ngồi xụp suống. Lúc ấy, người đang đấu với Tề Vân Ngao là Hồ Quế Nam được rỗi tay, chạy sang cứu giúp Sa Thiên Quảng đang bị ba tên hảo thủ vây đánh.
Thừa Chí lớn tiếng dặn bảo:
- Lui tới chỗ chân tường, để tôi đi cứu người cho.
Hồ Quế Nam nghe lời liền quay lại đỡ ba người bị thương là Thanh Thanh, Thiết La Hán, và Đơn Thiết Sinh tới chỗ chân tường đứng chờ. Thừa Chí đưa mắt nhìn xung quanh, thấy Sa Thiên Quảng và chàng Câm đều một đấu với ba. Tình thế của Sa Thiên Quảng nguy cấp hơn, chàng vội giơ chân đá hai tên giáo dân vừa xông tới tấn công mình rồi chàng nhảy tới cạnh ba tên đang bao vây Sa Thiên Quảng, chỉ mấy miếng võ, đã đánh cho ba tên nọ sái cổ, trặc bả vai, và què tay rồi.
Một là Thừa Chí không muốn đánh nhiều kẻ địch bị thương, hai là chàng không dám tiếp tục chọi thẳng những bàn tay độc, cho nên chàng chỉ dùng lối bẻ tay hay vặn tay địch, để chúng sái chân què tay, nằm hay ngồi yên chỗ không chiến đấu được nữa thôi.
Cứu Sa Thiên Quảng thoát nạn, chàng lại nhảy tới cạnh chàng Câm. Đã học được tinh yếu quyền pháp của phái Hoa Sơn, chàng Câm chống chọi với ba tay cao thủ, tuy không thắng được, nhưng cũng không đến nỗi bị bại.
Hà Thiết Thủ huýt một tiếng còi, tất cả giáo dân đều xông lại vây đánh Thừa Chí và chàng Câm.
Chỉ thấy Thừa Chí nhảy sang Đông, xông Tây, đã đánh hai tên quây quần chàng Câm bị long quai hàm và cánh tay rời khỏi khớp rồi.
Còn một tên thấy thế sợ quá ngẩn người ra bị chàng Câm thoi một quyền vào sống mũi, máu tươi lai láng đầy mặt. Hăng máu, chàng Câm định đuổi theo đánh nữa. Thừa Chí túm luôn cổ áo chàng, lôi tới chân tường. Lúc ấy, mọi người đều tụ tập ở đó để chờ lệnh của Thừa Chí.
ở Vân Nam, Ngũ Độc giáo độc bá một phương, lừng tiếng khắp thiên hạ, các giới giang hồ hễ nghe tiếng của giáo phái này là đã chau mày lắc đầu, sợ hãi rồi. Vì các giáo dân của Ngũ Độc giáo không những võ công cao cường mà còn thiện dụng chất độc. Kẻ địch nào chỉ dính phải một giọt chất độc của họ là bị chết một cách thê thảm ngay. Có ngờ đâu, họ tới miền Bắc này lại gặp phải cường địch, nên các giáo dân đều vừa kinh hãi vưà tức giận. Hà Thiết Thủ huýt còi miệng lia lịa, các đệ tử vội xếp thành hàng ngũ, xông tới tấn công Thừa Chí.
Thừa Chí nói:
- Các người mau mau chạy đi, để mình tôi đối phó họ cho.
Khinh công khá nhất, Hồ Quế Nam lại khôn ngoan nữa, liền giở khinh công “Bích Hổ Du Tường” (thạch sùng bò trên tường) leo lên trên bờ tường trước, rồi tiếp tay đưa mọi người lên sau. Thừa Chí lại đánh ngã thêm mười mấy tên giáo dân, rồi chắp tay chào Hà Thiết Thủ và nói:
- Xin tái kiến, cô Giáo chủ!
Nói xong, cười ha hả, rồi dí lưng sát bờ tường, cứ thế leo lên trên đỉnh tường. Lão khất bà Hà Hồng Dược quát lớn một tiếng, liền nhắm thượng, trung, hạ bộ của Thừa Chí mà ném luôn năm móng tay gang. Mụ tưởng Thừa Chí đang leo tường như vậy tất khó tránh nổi. Thừa Chí phẩy tay áo một cái, năm móng tay gang đều quay trở lại, bắn vào phía giáo dân.
Hà Hồng Dược la lớn:
- Ngươi có phải là đệ tử của Kim Xà Lang Quân không?
Thừa Chí ngạc nhiên giây lát, rồi nghĩ thầm: “Thể nào mụ ta cũng có liên can rất lớn với Kim Xà Lang Quân.”
Chàng vừa nghĩ vừa leo lên rất nhanh, chưa kịp trả lời đã nhảy ra ngoài bờ tường rồi.
Lúc ấy, chàng Câm và Hồ Quế Nam đã bảo vệ Thanh Thanh và mọi người chạy tới chân bờ tường thứ tư tức tường màu vàng rồi. Bỗng thấy bức tường đó có tiếng kêu “kẹt kẹt”, và lộ ra một lỗ hổng rộng mấy thước. Thừa Chí biết ngay đó là cánh cửa máy, liền nhanh như mũi tên nhảy tới giữa cửa, đánh luôn một thế “Bài Sơn Đảo Hải”, lưỡng quyền đấm luôn hai tên giáo dân vừa mới xông ra, một cái thật mạnh. Thế là cả hai tên giáo dân ấy lộn ngược một vòng, bắn thẳng ra ngoài. Nhờ vậy, các tên khác không dám xông vào nữa.
Phan Tú Đại lên tiếng ra lệnh, bốn tên giáo dân giơ ống đồng lên thổi bốn khóm chất độc bắn thẳng vào mặt Thừa Chí. Chất độc chưa tới nơi, Thừa Chí đã ngửi thấy mùi hôi tanh lạ lùng, liền nhịn hơi nhảy lui về phía sau hơn trượng. Thế là chất độc vừa tới chỗ đứng cũ của chàng rơi cả xuống đất, một làn khí tanh hôi bốc lên liền. Bờ tường vàng thấp hơn bờ tường đỏ năm thước (thước ta hồi xua, chỉ bằng hai tấc rưỡi Tây thôi). Thừa Chí khẽ nhún mình một cái, hai tay đã víu được mép tường ở trên đỉnh rồi. Co mạnh người một cái, người chàng ở trên không đu một vòng, chàng đã nhảy ra khỏi bờ tường thứ tư rồi.
Trông thấy dáng điệu của chàng đẹp quá, Hà Thiết Thủ cũng phải vỗ tay khen ngợi. Ba bức tường bên ngoài, lớp sau thấp hơn lớp trước, chàng chỉ nhún một cái là nhảy qua rồi. Không bao lâu, mọi người đã ra tới bờ tường đen rồi. Tuy không thấy có người đuổi theo, Thừa Chí không dám trì hoãn, cõng luôn Thanh Thanh lên vai, cùng mọi người chạy thẳng về phía thành.
Sắp về tới nhà, Thừa Chí bỗng thấy phía sau gáy buồn buồn và có một hơi nóng thổi tới, liền quay đầu lại nhìn. Thanh Thanh phì cười, vẻ mặt tươi tỉnh như thường.
Lúc này Thừa Chí mới hay nàng chỉ bị thương nhẹ thôi, nên trong lòng yên vui vô cùng. Vào tới nhà trong, chàng vội lấy Băng Thiềm ra chữa cho Thiết La Hán và Đơn Thiết Sinh. Chân của Thanh Thanh bị vòng vàng của Hà Thiết Thủ đánh trúng, vết thương thâm tím và sưng to. Như vậy đủ rõ võ công của Hà Thiết Thủ khá lợi hại. Chữa vết thương và nghỉ ngơi xong, Thừa Chí liền hỏi Đơn Thiết Sinh về lai lịch của phái Ngũ Độc giáo đó.
Đơn Thiết Sinh nói:
- Hành tung của giáo đồ Ngũ Độc giáo không ra khỏi bốn tỉnh: Vân Nam, Quý Châu, Quảng Đông, và Quảng Tây. Xưa nay chúng không tới miền Bắc bao giờ nhưng giới võ lâm hễ nghe ai nhắc tới Ngũ Độc giáo là khiếp sợ liền. Nên không ai dám va chạm với bọn chúng cả.
Trình Thanh Trúc từ nãy giờ vẫn đứng cạnh lắng tai nghe, chau mày không nói nửa lời, lúc này bỗng lên tiếng nói:
- Viên tướng công ạ, nghe nói Hoàng Mộc đạo nhân của phái Võ Đang chết trong tay bọn chúng đấy.
Thừa Chí hỏi:
- Ông ta chết như thế nào? Có ai trông thấy không?
Trình Thanh Trúc đáp:
- Nếu lúc bấy giờ có người nào ở đó mục kích thì người đó chưa chắc đã có sống tới bây giờ. Nhưng trên giang hồ, người ta đồn đại rằng Hoàng Mộc đạo nhân chết rất thảm thương. Sau đó, phái Võ Đang cử đại đội tới Vân Nam để trả thù, nhưng không có kết quả gì cả, như vây mới thật huyền bí, ly kỳ chứ?
Sa Thiên Quảng hỏi:
- Có thật Trình huynh không biết mụ ăn xin nọ không?
Trình Thanh Trúc đáp:
- Ngày hôm nay đệ đi gần tới biệt thự của Thành vương, bỗng quay ngang trở về, chắc quý vị phải lấy làm ngạc nhiên lắm phải không? Nhưng sự thật, tôi có một sự bí ẩn không thể cho phép phơi trần cho quý vị biết được.
Sa Thiên Quảng cười nói:
- Đệ đã thử tài với lão huynh rồi, biết lão huynh là người cao niên nhưng sức vẫn còn mạnh. Và không ai dám nói lão huynh là người tham sống sợ chết cả.
Trình Thanh Trúc nói:
- Đệ đã nhận sự ký thác của một người đã thề độc không nói lộ ra cho ai hay. Sở dĩ đệ không muốn vào Thành vương phủ cũng vì có liên can với việc ấy đấy.
Biết y là thủ lãnh của một bang phái lớn, mọi người đều tin lời y là thật, nên không ai nhắc nhở đến câu chuyện ấy nữa.
Trong khi mọi người đang ngẫm nghĩ thì bỗng có một gia nhân vào báo cáo:
- Có một cô họ Tiêu xin vào ra mắt Viên tướng công.
Thanh Thanh cau may, giận giữ hỏi:
- Con nhỏ ấy tới đây làm gì thế?
Thừa Chí vội nói:
- Mời cô ấy vào.
Gia đinh vâng lời đi ra liền. Một lát sau, tên gia đinh đó dẫn Tiêu Uyển Nhi vào. Vừa vào tới khách sảnh, Uyển Nhi vội tiến tới trước mặt Thừa Chí, quỳ xuống vái mấy cái, rồi phục xuống khóc lóc. Thấy nàng mặc áo sô, Thừa Chí biết chuyện không lành, cũng vội quỳ xuống đáp lễ, nói:
- Mời Tiêu cô nương đứng dậy. Chẳng hay lệnh tôn đạo nhân có được mạnh giỏi không?
Tiêu Uyển Nhi vừa khóc vừa đáp:
- Cha, cha… cha tôi bị tên gian tặc họ Mẫn giết chết rồi!
Thừa Chí giật mình, đứng dậy hỏi:
- Tại sao thế?
Tiêu Uyển Nhi vội lấy một gói vải ra, để trên bàn mở ra, thấy bên trong có một con dao găm dính đầy máu đen. Cầm con dao lên xem, Thừa Chí thấy chuôi dao có khắc mấy chữ: Võ Đang môn hạ, tử tự bối đệ tử Mẫn Tử Hoa thâu chấp (nghĩa môn đồ phái Võ Đang vai vế thuộc hạng chữ tử, Mẫn Tử Hoa nhận lấy). Lợi khí này của phái Võ Đang tặng cho những đệ tử thành nghề dùng để phòng thân.
Tiêu Uyển Nhi vừa khóc vừa nói:
- Sau buổi họp đại hội Thái Sơn, cha tôi và tôi trở về nhà, khi đi qua phủ Từ Châu, vào ngủ trọ khách sạn nọ. Ngày hôm sau, tới giờ thìn vẫn chưa thấy cha tôi vậy, tôi vào phòng gọi, ngờ đâu… Ngờ đâu… trên ngực cha tôi có con dao này… cắm lút tới cán… Viên tướng công… xin Tướng công giải quyết cho…
Chưa dứt lời, nàng đã khóc đến nỗi không thể nói nên lời nữa. Máu ghen đang sôi nổi, Thanh Thanh thấy nàng khóc thảm thương như vậy cũng động lòng thương xót, liền kéo nàng lại gần, lấy khăn tay ra lau chùi nước mắt hộ, và nói với Thừa Chí rằng:
- Đại ca, tên họ Mẫn đã nhận lời không nghĩ tới mối thù ấy nữa, tại sao y lại còn hành vi ti tiện thế này? Việc này đại ca thể nào cũng ra tay giải quyết mới được.
Ngẫm nghĩ một lúc, Thừa Chí mới hỏi:
- Tiêu cô nương, từ khi lệnh tôn bị hành thích tới giờ, cô có gặp tên họ Mẫn lần nào không?
Tiêu Uyển Nhi vẫn khóc lóc, nghẹn ngào trả lời:
- Tôi… tôi… có gặp y hai lần. Chúng tôi đuổi theo y ngày hôm qua vừa tới nơi đây.
Thanh Thanh nói:
- Nếu vậy hay lắm, y có mặt ở trên Bắc Kinh này chúng tôi thể nào cũng kiếm ra.
Cô em cứ yên tâm, thể nào chúng tôi cũng trả thù cho.
Thấy Trình Thanh Trúc và Sa Thiên Quảng ngơ ngác nhìn mọi người, Thanh Thanh biết hai người không rõ chuyện này, liền đêm chuyện Thừa Chí ở Kim Linh phá tan Lưỡng Nghi kiếm pháp, giải mối thù cho hai nhà họ Tiêu và họ Mẫn, nói cả ra. Thấy Mẫn Tử Hoa không giữ đạo nghĩa giang hồ như vậy, ai nấy đều công phẫn. Sa Thiên Quảng nói:
- Mẫn Tử Hoa là cái thứ gì, tôi lão Sa đây thể nào cũng phải đấu với y một trận.
Tiêu Uyển Nhi quay lại vái chào mọi người với giọng nghẹn ngào nói:
- Xin quý vị bá bá thúc thúc chủ trì công lý và đạo nghĩa cho.
Trình Thanh Trúc đập mạnh xuống bàn một cái quát lớn:
- Hiện giờ tên Mẫn Tử Hoa ở đâu? Phái Võ Đang tuy người nhiều thế mạnh thật, nhưng lão Trình này không sợ hãi gì cả.
Uyển Nhi nói:
- Sau khi chúng tôi khâm liệm cha tôi xong, linh cữu gởi ở nhà Vân Tiêu đầu tiêu cục Quảng Võ ở ngay Từ Châu, và chúng tôi gởi cho các võ lâm đồng đạo nhờ tìm kiếm hung thủ hộ. Chắc hồn cha tôi linh thiêng phù hộ cũng nên, mấy ngày hôm sau, các bạn ở tỉnh Hà Nam cho hay tin, tên gian tặc họ Mẫn vừa ở Hà Nam, thẳng đường đi lên Bắc Kinh. Tất cả hương chủ nội ngoại hương đường của Kim Long bang chúng tôi họp cùng với các đà chủ ở các bến tàu, chia nhau ra đón đường tróc nã tên gian tặc ấy. Chúng tôi đã đấu với y hai lần, nhưng lần nào y cũng trốn thoát cả. Tiểu muội vô dụng quá, còn bị y đâm một kiếm nữa.
Thấy vai nàng u lên, Thừa Chí biết nàng bị thương ở bả vai. Tội nghiệp cho nàng, vì trả thù cha, không quản ngại nguy hiểm, nàng mới bị thương như vậy.
Uyển Nhi lại nói tiếp:
- Ngày hôm qua, chúng tôi đuổi theo y tới Bắc Kinh, và hiện giờ đã biết chỗ trú chân của y rồi.
Thanh Thanh vội nói:
- Nó ở đây? Chúng ta phải đi ngay, bằng không để cho nó tẩu thoát thì uổng công lắm đấy.
Uyển Nhi nói:
- Hiện giờ nó ở một căn nhà ở phố Truyền Gia khu Tây Thành, chúng tôi đã có hơn trăm người canh gác ở xung quanh đó rồi.
Thừa Chí gật đầu khen ngợi, nghĩ thầm: “Nàng tuy ít tuổi, nhưng khôn ngoan thạo đời lắm. Lần này, bang Kim Long động viên tất cả lực lượng, đuổi theo hung thủ lên trên này, quyết phải giết kỳ được tên Mẫn Tử Hoa mới thôi.”
Uyển Nhi lại nói:
- Vừa rồi, tiểu muội gặp một người bạn đã có mặt ở đại hội Thái Sơn cho hay, mới biết Viên tướng công ở đây mà tới thăm đấy ạ.
Sa Thiên Quảng giơ ngón tay cái lên khen ngợi và nói:
- Tiêu cô nương làm việc chu đáo thật, tên Mẫn Tử Hoa đã ở trong tay cô rồi mà còn tới đây mời Viên minh chủ chủ trì công lý và đạo nghĩa để cho giang hồ võ lâm đều phải công nhận Mẫn Tử Hoa đáng giết lắm. Tài thật, giỏi thật!
Thừa Chí nói:
- Các người bên cô bao giờ mới ra tay vây bắt hung thủ?
Uyển Nhi nói:
- Chúng tôi định canh hai đêm nay.
Nàng gói con dao vào trong khăn gói.
Thanh Thanh nói:
- Lát nữa, cô em định dùng con dao này đâm chết kẻ thù phải không?
Uyển Nhi gật đầu.
Nghĩ tới Tiêu Công Lễ suốt đời trọng nghĩa khinh tài, mà rốt cuộc cũng chết một cách bất đắc dĩ như vậy, Thừa Chí thở dài xong lại nghĩ rằng: “Chỉ sợ phái Võ Đang với bang Kim Long từ nay oan oan tương báo, dây dưa cho tới bao giờ mới liễu kết? Mẫn Tử Hoa ám hại người ta như vậy thể nào cũng phải đền mạng nhưng việc này ta phải làm thế nào để cho tất cả đệ tử của phái Võ Đang chịu là phải mới khỏi hậu họa.”
Cơm nước xong, mọi người nghỉ ngơi một lát, Thanh Thanh và Thiết La Hán hai người bị thương phải ở nhà. Đơn Thiết Sinh đã được đưa về nhà riêng rồi. Thừa Chí dẫn Trình Thanh Trúc, Sa Thiên Quảng, chàng Câm, Hồ Quế Nam, và Hồng Thắng Hải năm người, theo Uyển Nhi đi tới phố Truyền Gia.
Không được đi theo, Thanh Thanh bực mình than thở, và cứ chửi rủa Hà Thiết Thủ, con yêu nữ đã hại nàng phải nằm yên một chỗ như vậy.
Mọi người sắp đi tới phố Truyền Gia đã thấy đệ tử Tiêu Công Lễ lẳng lặng ra nghênh đón, và cho hay Mẫn Tử Hoa đang chuyện trò với sư huynh của y là Đồng Huyền đạo nhân. Bọn đệ tử đó thấy Thừa Chí chịu ra tay trợ giúp, ai nấy đều hân hoan vô cùng. Lần trước, ở nhà Tiêu Công Lễ, Thừa Chí vừa uống rượu vừa ăn thịt gà mànhất cử đã phá tan kiếm pháp Lưỡng Nghi của phái Võ Đang, tất cả đệ tử của Tiêu Công Lễ đều được mục kích. Cho nên lần này họ thấy Thừa Chí tới báo thù cho lão Bang chủ, tên Mẫn Tử Hoa tất không thể nào tẩu thoát được.
Uyển Nhi hỏi Thừa Chí rằng:
- Bây giờ chúng ta đã ra tay vây bắt được chưa?
Thừa Chí nói:
- Bảo tất cả anh em đứng canh gác bên ngoài, chỉ mấy người chúng ta vào thôi.
Uyển Nhi vâng lời, liền khẽ dặn các Bang hữu vài câu, rồi cùng Thừa Chí với mấy người nhảy qua bờ tưòng, vào nhà lớn nọ. Hồng Thắng Hải khinh công hơi kém, lúc xuống đất hơi có tiếng động. Đèn đuốc trong nhà đó tắt liền.
Uyển Nhi biết kẻ thù đã phát giác bọn mình tới rồi, không thể nào dọ thám được nữa, liền khẽ huýt một tiếng còi miệng, bỗng nhiên trên nóc nhà, góc tường, xung quanh nhà đều có người lộ diện. Uyển Nhi lớn tiếng gọi:
- Tên họ Mẫn kia, thử ra ngoài này xem ai đã tới!
Người trong nhà vẫn lặng yên, không trả lời. Uyển Nhi liền ra hiệu bảo anh em trong bang đốt đuốc xông thẳng vào trong nhà. Bốn tên thanh niên của bang Kim Long cầm đuốc đi trước, hai bên có bốn tên khác cầm khí giới đi hộ vệ. Đột nhiên có mấy tiếng “bộp, bộp…” bốn bó đuốc bị người trong nhà ném tắt mất ba, rồi có hai cái bóng người nhảy qua đầu bọn thanh niên kia, phi thẳng ra bên ngoài. Bang chúng của bang Kim Long bốn mặt xông tới bao vây, các bó đuốc đều thắp tỏ sáng như ban ngày.
Đồng Huyền đạo nhân và Mẫn Tử Hoa biết đã bị bao vây, đành chỉ nhờ vả môn kiếm thuật tinh kỳ mà hết sức tử chiến. Hai sư huynh đệ sát lưng nhau đối địch với các bang hữu bang Kim Long, chớp mắt họ đã đâm bảy tên thanh niên bị thương. Nhưng hễ có kẻ nào bị thương lui về phía sau thì lập tức có người tiến lên thay thế vào chỗ trống đó ngay.
Càng đánh, bang hữu bang Kim Long càng đông, anh em Mẫn Tử Hoa yên trí sắp bị loạn đao phân thây tới nơi.
Đấu thêm một lát, hai người lại trảm thương thêm ba bốn đệ tử của Tiêu Công Lễ nhưng cánh tay trái của Đồng Huyền đạo nhân cũng bị thương rồi, y liền đổi tay phải cầm kiếm, tiếp tục tranh đấu, cả hai anh em như con hổ điên cuồng, dũng mãnh vô cùng. Chính vì Lưỡng Nghi kiếm pháp của họ, Đồng Huyền tay trái cầm kiếm và Tử Hoa thì dùng kiếm bằng tay phải, hai người tả hữu hộ ứng, sức lực mới mạnh. Bây giờ hai thanh kiếm đều dùng tay phải sử dụng, oai lực tất phải giảm bớt nhiều. Nên không bao lâu mình mẩy của Đồng Huyền và Tử Hoa bị thương thêm vài chỗ.
Thừa Chí đứng cạnh xem, nghĩ thầm: “Một mạng đền một mạng, Mẫn Tử Hoa chết đủ rồi, hà tất còn bắt Đồng Huyền đền mạng nữa?”
Thấy hai người sắp bị nguy hiểm đến nơi, chàng bỗng nhảy vào giữa vòng vây, chỉ múa mấy thế kiếm Kim Xà kiếm của chàng đã chém gãy hai thanh trường kiếm của Đồng Huyền và Mẫn Tử Hoa, đồng thời binh khí của các người bên bang Kim Long cũng bị chém gẫy nốt. Xuất kỳ bất ý, mọi người giật mình kinh hãi. Từ khi kiếm được Kim Xà bảo kiếm tới giờ, Thừa Chí chưa hề sử dụng để giao chiến với ai bao giờ, không ngờ nó lại có oai lực kinh người đến thế. Nên cả chàng cũng ngẩn người giây phút, thấy chém gẫy hết khí giới của mọingười, trong lòng áy náy vô cùng, nghĩ thầm: “Thoạt tiên ta chỉ muốn gạt khí giới của mọi người sang một bên, có ngờ đâu lại phá hủy hết binh khí của họ như vậy?”
Lúc ấy, mình mẩy của Đồng Huyền và Tử Hoa đều nhơm nhớp những vết máu tươi. Hai người trông thấy Thừa Chí biết là hết hy vọng tẩu thoát. Đồng Huyền vứt khúc kiếm gẫy xuống đất, cười gượng nói:
- Không biết sư huynh đệ chúng tôi điều gì mang lỗi với các hạ, mà ngài cứ theo dõi chúng tôi ráo riết đến thế này?
Nói xong, đạo nhân móc túi lấy con dao găm ra, nhắm giữa ngực đâm mạnh xuống. Tả chưởng như gió, Thừa Chí khẽ đẩy một cái, con dao chệch ra ngoài đồng thời chàng dùng tay phải nắm lâý cổ tay đạo nhân và cướp luôn cao dao găm đó.
Dưới ánh sáng các bó đuốc, ai nấy trông thấy con dao ấy giống hệt con dao của Tử Hoa hành thích Tiêu Công Lễ, trên cán cũng khắc mười ba chữ như sau: “Võ Đang môn hạ, tử tự bối đệ tử Đồng Huyền thâu chấp.”
Đồng Huyền xạm mặt lại, quát lớn:
- Hảo hán chịu chết chớ không chịu nhục. Tôi học nghề chưa thành, không phải địch thủ của ngài, đành cam chết cho ngài trông thấy. Mau trả dao lại cho tôi!
Sợ đạo nhân lại tự sát lần nữa, Thừa Chí liền giắt con dao đó vào lưng, nghiêm nét mặt nói:
- Chờ tôi giải quyết xong công việc này, sẽ hoàn lại ngay.
Đồng Huyền nổi giận lớn tiếng nói:
- Ngài muốn giết cứ việc giết tôi chứ tôi không chịu nhục đâu.
Nói xong, đạo nhân nhắm mắt Thừa Chí đấm luôn một quyền, Thừa Chí lùi về phía sau một bước để tránh, ngạc nhiên hỏi:
- Tôi có điều gì khi thị đạo trưởng đâu?
Đồng Huyền nghiêm nghị nói:
- Con dao găm này của sư tôn phái Võ Đang chúng tôi tặng cho. Tôi đành chịu mất mạng, chớ không được để nó lọt vào tay người khác.
Thừa Chí ngạc nhiên, nghi ngờ vô cùng, nghĩ thầm: “Con dao này, một tang vật quan trọng đến thế, tại sao sau khi hành thích Tiêu Công Lễ rồi, Mẫn Tử Hoa không rút con dao ra đem đi lại để nguyên ở đó làm gì?”
Nghĩ đoạn, chàng móc đao ra, dùng hai tay nâng cao trao cho Đồng Huyền và nói:
- Tôi có một việc muốn thỉnh giáo đạo trưởng.
Đỡ lấy con dao, Đồng Huyền thấy chàng ăn nói lễ phép như vậy, liền đáp:
- Xin ngài cứ nói.
Thừa Chí quay lại nói với Uyển Nhi rằng:
- Tiêu cô nương làm ơn đưa cái bọc vải cho tôi.
Uyển Nhi liền đưa gói vải cho chàng, tay cầm song đao, mắt nhìn Mẫn Tử Hoa để đề phòng y cướp giựt. Thừa Chí mở gói vải ra, trong có một con dao găm. Đồng Huyền và Mẫn Tử Hoa đều giựt mình, kêu rú lên. Trông thấy hung khí, các bang hữu bang Kim Long nghĩ lại về cái chết thê thảm của lão Bang chủ, ai nấy đều tức giận, tiến lên mấy bước, chỉ chực nhảy xổ ra chém giết Mẫn Tử Hoa cho nguôi cơn oán hờn.
Mẫn Tử Hoa hỏi:
- Con… con đao này là dao của tôi! Ngài kiếm ở đâu ra thế?
Nói xong, y giơ tay định cầm lấy con dao đó. Thừa Chí vội rụt tay lại, giấu luôn đoản đao đó vào lòng. Uyển Nhi giơ thanh đao bên trái lên, nhắm cánh tay Tử Hoa chém xuống, Tử Hoa vội nhảy sang bên để tránh. Thấy chém hụt, Uyển Nhi đang định đuổi theo, Thừa Chí vội cản lại và nói:
- Hãy hỏi cho biết rõ ràng câu chuyện đã!
Uyển Nhi ngưng tay lại, không đuổi theo nữa, nhưng nước mắt đã nhỏ ròng xuống đôi má.
Mẫn Tử Hoa nổi giận nói:
- Ngày nọ ở thành Nam Kinh chúng ta đã nói rồi, hai bên giải cừu oán. Tại sao bang Kim Long lại không coi tín nghĩa là gì cả, mấy lần định hãm hại tôi? Ngài gọi Bang chủ Tiêu Công Lễ ra đây hỏi thử xem nếu tôi có điều gì không phải, tôi xin tự vận ngay tại đây, chớ tôi không hàm hồ…
Y chưa nói dứt lời, đã có mấy người trong bang Kim Long nhảy ra, ồn ào quát tháo:
- Bang chủ của chúng ta đã bị nhà ngươi giết chết, nhà ngươi lại giả vờ định chối cãi phải không?
Tử Hoa và Đồng Huyền đều giựt mình kinh hãi hỏi:
- Các ông nói gì thế? Bang chủ Tiêu Công Lễ đã chết rồi ư?
Thấy hai người đều lộ vẻ kinh ngạc, Thừa Chí không cho là họ giả bộ, nghĩ thầm: “Coi thái độ của họ thì không có vẻ gì là giả dối”
Nghĩ đoạn, chàng hỏi:
- Quả thật hai vị không hay biết tin này ư?
Mẫn Tử Hoa đáp:
- Sau khi thua cuộc mất căn nhà đó cho ngài rồi, tôi xấu hổ quá, liền tới phủ Khai Phong kiếm sư huynh trưởng môn của chúng tôi là Thúy Vân đạo trưởng thương lượng. Ngờ đâu, tôi chưa gặp được sư huynh tôi, ở dọc đường không hiểu tại sao anh em bang Kim Long đón đánh tôi, trước sau tôi với anh em bang Kim Long đã đánh nhau hai lần rồi. Còn Bang trưởng Tiêu Công Lễ bỗng tự dưng tại sao bị giết thì quả thật tôi không hay biết gì cả. Vậy ai là hung thủ đã giết ông ta?
Là người thông minh lanh lợi, Uyển Nhi nghe xong câu nói của Tử Hoa, nàng biết tình hình khác hẳn sự tưởng tượng bấy lâu nay, liền nghẹn ngào nói:
- Cha tôi… đã bị… bị người ta dùng con dao găm này giết chết… Như vậy… dù không phải là tự tay ông giết… ít ra người đó cũng là bạn của ông.
Mẫn Tử Hoa tới lúc này mới tỉnh ngộ liền nói:
- Ồ, thế thì phải rồi.
Uyển Nhi quát hỏi:
- Phải rồi cái gì?
Tử Hoa hình như định biện bạch nhưng vì kém ăn nói, cứ ấp úng mãi không nói nên lời. Mọi người bên bang Kim Long tưởng y đang ăn năn nối lỗi nên ai nấy đều cầm dáo mác xông vào định đánh. Đồng Huyền tiếp lấy cái thanh kiếm gãy của Tử Hoa, và cùng thanh kiếm gãy của mình, vứt cả xuống đất nghiêm nghị nói:
- Nếu quý vị vui lòng để mối thù của Tiêu lão bang chủ mãi mãi không sao trả được và muốn để cho kẻ gian núp một bên cười thầm thì cứ việc tiến lên giết chết hai anh em chúng tôi đi! Chúng tôi không sợ hãi gì cả! Nào, mời quý vị lại đây chém giết đi!
Nói đoạn, đạo nhân trở ngực, thúc thủ để cho mọi người xử quyết. Mọi người thấy vậy đều ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám ra tay cả.
Thừa Chí nói:
- Nếu vậy, không phải là Mẫn huynh đã hãm hại Tiêu lão bang chủ?
Mẫn Tử Hoa đáp:
- Bản lãnh của họ Mẫn này tuy không ra gì thật, nhưng tôi còn biết người ta sống ở trên đời, cần phải để hai chữ “Tín, Nghĩa” lên trên hết. Tôi đã thua bởi tay ngài, vả lại biết có kẻ gian ở giữa tác quái thì khi nào tôi còn trở lại đất Nam Kinh gây thù gây oán nữa?
Thừa Chí nói:
- Tiêu lão bang chủ bị hại ở nơi khác chớ không phải là Nam Kinh.
Mẫn Tử Hoa hỏi:
- Ông ta bị hại ở đâu thế?
Thừa Chí đáp:
- Tại phủ Từ Châu.
Đồng Huyền nói:
- Hơn mười năm rồi, anh em chúng tôi chưa hề tới phủ Từ Châu bao giờ. Trừ phi, chúng tôi biết phi kiếm, mới lấy được thủ cấp ở ngoài nghìn dặm xa xôi như thế?
Thừa Chí hỏi:
- Lời nói ấy thật không?
Đồng Huyền đáp:
- Đầu tôi vẫn còn đây.
Đạo nhân vừa nói vừa giơ tay vỗ đầu một cái. Uyển Nhi hỏi:
- Còn con dao găm thì sao?
Đồng Huyền đáp:
- Bây giờ tôi có nói rõ chân tướng chắc quý vị vẫn không tin. Tôi phải dẫn cô đi tới một nơi này, lúc ấy cô sẽ rõ ngay.
Mẫn Tử Hoa vội nói:
- Sư huynh, không thể đưa cô ta đi được.
Đồng Huyền nói:
- Không sao đâu. Viên tướng công và Tiêu cô nương đây là người đứng đắn tử tế cả.
Mẫn Tử Hoa không ngăn cản nữa. Uyển Nhi lại hỏi:
- Đi đâu thế?
Đồng Huyền nói:
- Tôi chỉ nhận lời của chú và Viên tướng công hai người đi thôi. Còn những người khác phải ở lại đây.

Hồi trước Hồi sau