lazada

Cô gái Đồ Long - Hồi 003

Cô gái Đồ Long - Hồi 003

VẠCH ĐÁ THÀNH BÀN CỜ

Ngày đăng
Tổng cộng 102 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 798199 lượt xem

tiki

Nhưng khúc đàn chưa gảy xong, nay bỗng có người trần tục ở bên cạnh quấy nhiễu, làm sao Túc Ðạo không nổi giận, chàng liền rút thanh kiếm gãy ra.
Lúc này Túc Ðạo mới giở hết tuyệt kỹ bình sinh, một tay gảy đàn, một tay sử dụng kiếm, không còn tay nào nắn dây nữa, nên khi nào gảy tới dây năm là chàng vận hơi thổi một cái cho dây đàn lõm xuống như dùng tay nắn vậy, tiếng đàn vẫn đủ âm điệu.
Thiên Canh tấn công tới tấp mấy thế liền mà Túc Ðạo chỉ thuận tay đỡ, hai mắt vẫn chăm chú vào cây đàn, mồm vẫn thổi hơi nắn tiếng, không hề đánh loạn một cung.
Thấy vậy, Thiên Canh càng tức giận, thế công càng nhanh càng lợi hại. Nhưng bất kể trường kiếm quay về phương hướng nào cũng bị kiếm gãy của Hà Túc Ðạo nhẹ nhàng gạt đi.
Quách Tường mải mê tiếng đàn mà không để đến thế công của Thiên Canh, chỉ nghe tiếng va chạm của hai thanh kiếm kêu "keng keng" lẫn lộn cả tiếng đàn. Nhưng hai tay nàng vẫn đánh nhịp, thỉnh thoảng cau mày liếc mắt nhìn Thiên Canh, trách móc:
-Ông già này ra kiếm bỗng nhanh bỗng chậm, chẳng lẽ không hiểu tý gì về âm nhạc? Nếu người biết đánh kiếm ra nhịp kiếm thay nhịp đàn mà tấn công có vui tai không?
Thiên Canh mặc kệ nàng trách mắng, cứ chăm chú vào đối phương tấn công. Y thấy Hà Túc Ðạo chăm chú gảy đàn không thàm nhìn mình, tay cầm kiếm chống đở bâng quơ mà mình không làm gì được nên càng đánh y càng sốt ruột, rồi y bỗng thay đổi kiếm pháp tấn công luôn một chập nhanh như chớp nhoáng, tiếng va chạm của hai thanh kiếm kêu "leng keng" mau như tiếng mưa rơi.
Tiếng đàn càng lúc càng nhanh, không hòa hợp với vận cầm. Túc Ðạo trợn ngược đôi mắt, truyền hết sinh lực vào thanh kiếm gãy, chỉ nghe "coong" một tiếng là trường kiếm của Thiên Canh gảy đôi, đồng thời giây đàn thứ năm cũng đứt, buông một tiếng khô khan.
Thiên Canh mặt nhợt nhạt như người chết trôi, không nói nửa lời, liền quay mình ra khỏi thạch đình, cả ba đồng nhảy lên lưng ngựa, chạy thẳng lên núi. Quách Tường ngạc nhiên vô cùng hỏi:
-Ủa, ba người bị đánh bại như vậy còn lên Thiếu Lâm Tự làm gì? Chẳng lẽ họ định đánh chí chết sao?
Nàng quay sang Túc Ðạo đang rầu rĩ, tay cầm dây đàn đứt mà vẻ mặt đau đớn vô cùng. Nàng nghĩ thầm:
-Ðứt một dây đàn đã làm sao hà tất phải rầu rĩ đến thế?
Nàng liền đón lấy chiếc giam cầm, cởi khoảng dây đứt ra, rồi kéo khoảng dây trên xuống buộc vào cái trụ bên dưới, đoạn lên dây thử tiếng. Túc Ðạo thở dài nói:
-Tu luyện bảy năm rút cục tâm vẫn không yên tĩnh. Tuy tay trái của tôi đánh gãy được kiếm của y, nhưng tay phải đã mất thăng bằng, nên làm đứt dây đàn thứ năm.
Quách Tường mới hiểu Túc Ðạo buồn là vị nhận xét võ công của mình luyện chưa tơi mức thành thuộc, liền vừa cười vừa nói:
-Tiên sinh nghĩ xem, tay trái tấn công địch mạnh và lợi hại như thế, tay phải còn thư thả gảy đàn, hỏi trong võ lâm có mấy ai làm được? Ðó là phương pháp phân tâm nhị dụng. Tiên sinh chưa đểt mức tuyệt kỹ cũng chưa đáng để buồn lòng. Theo thiếp, chỉ có 3 vị đạt được như vậy mà thôi.
Túc Ðạo hỏi;
-Ba vị ấy là ai hở cô nương?
-Vị thứ nhất là lão Ngoan Ðồng Chu Bá Thông, vị thứ hai là cha tôi, còn vị thứ ba là Dương phu nhân Tiểu Long Nữ. Ngoài ba vị đó ra, đến cả ông ngoại là Ðào Hoa Ðảo chủ, mẹ tôi và thần điêu đại hiệp Dương Qua cũng không sao thực hiện được phương pháp ấy.
Túc Ðạo ngạc nhiên tiếp:
-Quả thật có người xuất quỷ nhập thần đến thế ư, cô nương? Không biết bao giờ tôi mới hân hạnh được cô nương giới thiệu để làm quen với những người đó.
Quách Tường đáp;
-Muốn gặp cha tôi không khó, còn hai vị kia không hiểu đã đi đâu biệt dạng.
Nàng thấy Túc Ðạo có vẻ đăm chiêu liền an ủi:
-Tiên sinh chỉ một tay mà đánh bại được Côn Luân Tam Thánh, thế cũng đã đắc lắm rồi, hà tất buồn bã vì chuyện đứt dây đàn nhỏ mọn.
Túc Ðạo giật mình vội hỏi:
-Côn Luân Tam Thánh? Sao cô nương?
Quách Tường vừa cười vừa nói:
-Ba ông già vừa rồi ở Tây vực, tức nhiên họ là Côn Luân Tam Thánh chớ ai vào đây? Tuy võ công của họ cao siêu, nhưng muốn khiêu chiến với Thiếu Lâm Tự thì e họ còn chưa đủ sức.
Nói tới đây, nàng thấy vẻ mặt Hà Túc Ðạo càng kinh dị hơn trước:
-Có gì lạ chăng, tiên sinh?
Hà Túc Ðạo lẩm bẩm nói:
-Côn Luân Tam Thánh Hà Túc Ðạo là tôi đây .
Quách Tường ngạc nhiên:
-Tiên sinh là Côn Luân Tam Thánh? Còn hai người kia đâu?
Hà Túc Ðạo nói:
-Côn Luân Tam Thánh xưa nay chỉ có một người. Tôi ở Tây vực tạo được chút danh tiếng. Các bạn nơi đó khen tôi cầm, kiếm, kỳ tam tuyệt, có thể cầm thánh, kiếm thánh, kỳ thánh. Nhưng tôi nghĩ chữ thánh không thế đúng trong trường hợp đó, Tuy người khác đặt cho tôi cái tên thơm tho như vậy, nhưng tôi vẫn thấy không xứng đáng, vì thế mới tự đặt cái tên Hà Túc Ðạo, nghĩa là "không đáng nói". Vậy, đọc cả biệt hiệu lẫn tên họ của tôi thì thành Côn Luân Tam Thánh Hà Túc Ðạo. Nghĩa là không đáng gọi là Côn Luân Tam Thánh. Tôi muốn thiên hạ không muốn coi tôi là kẻ tự kiêu.
Quách Tường vỗ tay cười ha ha vừa tiếp;
-Vậy mà tôi cứ tưởng Côn Luân Tam Thánh thế nào cũng là ba người. Vậy ba lão già vừa rồi là ai?
Túc Ðạo nói;
-Họ ư? Họ thuộc phái Thiếu Lâm.
Quách Tường càng ngạc nhiên nói:
-Ba lão ấy là đệ tử phái Thiếu Lâm ư?
Suy nghĩ một lúc Quách Tường nói tiếp;
-Võ công của họ chỉ có cương. Ðúng rồi, lão già mặt đó chẳng sử dụng Ðạt ma kiếm pháp là gì? Còn lão mặt vàng như người ốm tấn công lia lịa đó chẳng phải là Vi Ðà Phục ma kiếm là gì? Họ chỉ biến hóa ít nhiều, cho nên nhất thời tôi không thấy rõ. Tại sao họ từ tây vực tới.
-Việc này nói ra dài dòng lắm. Mùa xuân năm ngoái, tôi đang gảy đàn trên đỉnh Kinh Thần Phong tại Côn Luân, bỗng thấy bên ngoài nhà tranh có tiếng đánh nhau, liẳn ta xem thì thấy hai người đang vật lộn. Người nào cũng bị thương rất nặng, nhưng người nào cũng kiệt lực tranh đấu. Tôi liền quát bảo hai người dừng tay nhưng họ không chịu. Tôi đành xông vào gỡ họ ra. một người nhìn tôi trợn mắt, rồi chết, còn một người được tôi cứu đưa và nhà cho uống một viên Thiếu Dương đơn. Nhưng vì vết thương quá nặng, rốt cục y cũng chết, y chỉ trối lại được tên họ của y là "Doãn Khắc Tây".
Quách Tường ủa một tiếng hỏi:
-Như vậy người đấu với y có lẽ là Tiêu Tương Tư. Có phải người ấy vừa gầy vừa cao, mặt trông như cái xác.
Hà Túc Ðạo ngạc nhiên hỏi:
-Phải đấy, sao cô nương biết?
-Tôi có thấy họ, nhưng chẳng ngờ đôi lão bối ấy rôt cục đánh lẫn nhau mà chết.
Túc Ðạo kể:
-Doãn Khắc Tây trối rằng trong đời y làm rất nhiều việc ác, lúc chết có cũng muộn. Y với Tiêu Tương Tư lấy trộm một cuốn kinh thư của chùa Thiếu Lâm. Hai người cùng ganh tị lẫn nhau, người nào cũng không muốn cho đối phương đọc trước, vì họ sợ đối phương học trước tài ba sẽ hơn mình và sẽ diệt mình mà độc chiến cuốn kinh đó. Hai người ăn cùng bàn ngủ cùng giường, một bước cũng không rời khỏi nhau. Nhưng lúc ăn ai cũng lo sợ đối phương hãm hại. Lúc nào họ cũng lo sợ rồi ngủ không yên. Họ còn suy sợ các lão hòa thượng Thiếu Lâm Tự đuổi bắt, nên họ mới vượt chạy đến tận Tây vực. Lúc tới Kinh Thần Phong, hai người quá mỏi mệt. Họ biết nếu cứ tiếp tục chạy như thế thì thêm mười ngày nữa là cả hai chết mất. Nhưng mỗi người một kiến, kẻ thì quả quyết chạy, kẻ thì định ở lại. Vì thế hai người mới xáp đánh kịch liệt. Tên Doãn Khác Tây nói:
-Võ công của Tiêu Tương Tư còn cao hơn y, ngờ đâu Tiêu Tương Tư ra tay trước mà kắt quả y thắng thế hơn. Về sau mới nghĩ ra Tiêu Tương Tư ở trên núi bị thương nặng, nên nguyên khí vẫn chưa hồi phục, nên y mới thắng dễ dàng. Hai người đố kỵ nhau nên mới lần mò vào trong núi Côn Lôn.
Quách Tường cho Túc Ðạo nói xong tưởng cái cảnh sợ hãi của hai người, bỗng sinh lòng thương hại, thở dài nói:
-Vì một cuốn kinh thư mà hai người phải khổ sở mất mạng, thật không đáng tí nào.
Túc Ðạo đỡ lời, nói tiếp:
-Lúc ấy tên Doãn Khắc Tây nói chuyện với tôi thì hơi thở của y có vẻ khó khăn, sau cùng y nhờ tôi đến chùa Thiếu Lâm một phen để nói với Giác Viễn hoà thượng rằng cuốn kinh thư đó vẫn ở trong dầu. Tôi nghe vậy ngạc nhiên tự hỏi: kinh thư làm sao ở trong dầu được? Tôi định hỏi thêm chi tiết thì y chịu không nổi, chết giấc. Tôi định chờ y ngủ một giấc đến khi tỉnh dậy hỏi chi tiết sau. Ngờ đâu giấc ngủ của y lại thành ngàn thu. Toi nghĩ: hay là cuốn kinh thư đó gói trong miếng vải dầu chăng? Tôi khám xét người chúng nhưng không thấy một mảnh giấy nào cả. Người ta đã nhờ thì mình phải trung thành giúp, nên dù bình sinh chưa bước vào trung thổ bao giờ, tôi cũng nhân cơ hội này thử đi một chuyền xem sao. Vì vậy, tôi mới đến Thiếu Lâm Tự.
Quách Tường hỏi:
-Thế sao tiên sinh lại tới Thiếu Lâm Tự hạ chiến thư tỷ thí võ nghệ với họ.
Túc Ðạo đáp:
-Việc ấy do ba người vừa rồi mà ra. ba người ấy là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm. Nghe người trong võ lâm ở Tây Vực nói rằng họ đều là vai vế chữ thiền, đồng vai với Thiên Minh thiền sư Phương trượng hiện thời của chùa Thiếu Lâm. Hình như sư tổ của họ xưa kia vì gây gổ với sư huynh đệ trong chùa đã tức giận bỏ ra Tây Vực và sáng lập chi nhánh Thiếu Lâm ở đó. Chính võ công của Thiếu Lâm do Ðạt ma tổ sư từ Tây Trúc truyền sang Trung Thổ, rồi từ Trung Thổ phân chia một chi nhánh ở Tây Vực. Chuyện này không có chi lạ. Ba người nghe danh Côn Luân Tam Thánh của tôi, liền tới đòi tỷ võ. Họ bảo rằng không bao giờ cho tôi xưng kiếm thánh, bắt tôi phải bỏ danh hiệu đó. Vừa khi ấy xảy ra vụ Doãn Khác Tây, tôi cũng cần đến Thiếu Lâm Tự, nên tôi định tới tận nơi của họ để đấu võ với họ. Tôi mới tránh mặt không cho họ gặp và đi thẳng vào Trung Nguyên. Không ngờ ba vị đó đi cũng khá nhanh, tựa như âm hồn theo dõi tôi vậy.
Quách Tường vừa cười vừa nói:
-Thì ra đầu đuôi câu chuyện chỉ có thế. Bây giờ tôi mới biết tôi đoán trật hết. Ba lão già đó trở về Thiếu Lâm Tự không biết nói gì.
Túc Ðạo đáp:
-Xưa nay tôi không quen bọ hòa thượng ở Thiếu Lâm Tự và không có thù gì với họ nên tôi hẹn họ mười ngày là muốn chờ cho 3 lão già này tới nơi tôi mới ra tay. Bây giờ tôi mới có dịp đánh nhau với họ và họ cũng lên cả trên chùa rồi, vậy nên tôi lên đó để chuyện lại lời của Doãn Khác Tây rồi sẽ quay trở lại đây ngay.
Quách Tường cau mày nói:
-Luật lệ bọn hoà thượng rất nhiều và rất nghiêm, họ cấm cả đàn bà con gái và trong chùa.
-Hừ lệ luật quái gì! Chúng ta cứ xông thẳng vào trong chùa, chẳng lẽ họ giết cô hay sao?
Quách Tường vốn người hiếu sự, nhưng nàng đã kắt giao với Vô Sắc thiền sư nên không coi người trong Thiếu Lâm Tự là thù địch nữa, nàng vừa cười vừa lắc đầu;
-Tôi ở ngoài chờ tiên sinh, tiên sinh cứ vào trong chùa mà chuyển lời, để khỏi gây thêm phiền phức.
-Vậy cũng được. Bản đàn vừa rồi tôi chưa gảy hết, lát nữa tôi gảy cho cô nghe.
Hai người từ từ lên núi. Dọc đường không một bóng người.
Túc Ðạo liền nói:
-Tôi cũng không vào chùa nữa, cứ mời một hòa thượng nào ra nói chuyện cũng được.
Chàng lớn tiếng gọi:
-Hà Túc Ðạo đến thăm chùa Thiếu Lâm. Có một lời muốn thưa cùng Giác Viễn đại sư.
Bỗng nghe trong chùa mười mấy cái chuông cùng rền lên một lúc vang động cả dãy núi.
Ðột nhiên cửa chùa mở toang, hai hàng tăng nhân mặc áo màu xám bước ra, hàng bên trái có chừng năm mươi tư người, hàng bên phải cũng vậy.
Tất cả có khoảng một trăm lẻ tám người. Ðó là đệ tử của La Hán Ðường, theo đúng con số trăm lẻ tám vị La Hán. Theo sau đó có mười tám vị tăng nhân cũng mặc áo bào màu xám trên phủ cà sa màu vàng nhạt. Người nào người nấy cũng lớn tuổi hơn đệ tử của La Hán Ðường, đó là đệ tử Ðạt Ma đường cao hơn đệ tử của La Hán Ðường một vế. Giây lát sau, có bảy người sư mặc áo bào kẻ ô vuông, mặt đầy vết nhăn, tuổi ít nhất cũng ngoài bảy mươi, có người đến chín mươi.
Bảy người này là Tâm thiền thất lão, vai vế rất cao, có người võ nghệ cao cường, có người không biết chút gì nhưng Phật học lại rất tinh thâm. Bảy vị sư này không những tất cả sư trong chùa mà Phương Trượng cũng phải tôn kính.
Sau cùng, mới tới Phương Trượng Thiên Minh thiền sư bước ra. Cạnh thiền sư, bên trái là Vô Tướng thiền sư thủ toạ Ðạt Ma đường, bên phải Vô Sắc thiền sư, thủ toạ của La Hán Ðường.
Còn Phan Thiên Canh, Phương Thiên Lao, Vệ Thiên Vọng đi phía sau. Chót hết, còn có bảy tám chục đệ tử tục gia nữa.
Sự nghinh đón khách long trọng của chùa Thiếu Lâm quả là thật hãn hữu, vì xưa nay dù quan phủ đại viên hay bực hào hiệp rất có tên tuổi trong võ lâm, cũng chỉ có Phương Trượng với Vô Sắc, Vô Tướng ra nghênh đón thôi. Còn Tâm Thiền Ðường Thất Lão không bao giờ tiếp khách bên ngoài.
Chỉ vì hôm nọ Túc Ðạo vào La Hán Ðường để lại bức thư trong tay La Hán, thế võ cao siêu ấy đã làm cho Phương Trượng và Vô Sắc, Vô Tướng kinh hãi rồi. Mấy ngày sau, bọn Thiên Canh ở Tây vực tới, kể lại cuộc dụng độ Côn Luân Tam Thánh cho mọi người hay. Các vị cao tăng trong Thiếu Lâm Tự lại càng lo ngại.
Phải biết chi nhánh Thiếu Lâm ở Tây vực, đường sá xa xôi rất ít có ai lai vãng và thông tin với phái Thiếu Lâm ở Trung Châu.
Nhưng những cao tăng ở trong chùa đều biết rõ vị sư thúc tổ năm xưa đi Tây vực lập chi phái, võ công cũng cao siêu khôn tả, những đồ đệ, đồ tôn của vị sư thúc tổ đó truyền xuống võ công cũng rất phi phàm.
Lúc ấy các vị cao tăng nghe Thiên Canh thuật chuyện nên không dám khinh thường Côn Luân Tam Thánh, vả lại người hèn kém thì không bao giờ dám tới, mà người đã tới thì không phải thường.
Lúc ấy bề ngoài của Thiếu Lâm Tự vẫn yên tĩnh như thường, nhưng bên trong các vị sư đều đề phòng rất nghiêm nhặt, đồng thời lão Phương Trượng còn hạ chỉ cho các đệ tử,cao tăng ở năm trăm dặm quanh đó đều phải trở về chùa để nghe lịnh điều động.
Lúc đầu mọi người cũng tưởng Côn Luân Tam Thánh là ba ông già, sau nghe Thiên Canh nói mới biết là một người thôi. Còn diện mạo tuổi tác của Tam Thánh như thế nào thì chính Thiên Canh cũng không biết rõ.
Chỉ biết người đó đã tự phụ là cầm, kiếm, kỳ tam tuyệt thôi. Hai môn đánh đàn và đánh cờ làm lòng người uỷ mị, nên trong cửa Phật rất cấm kỵ, vì vậy các sư trong chùa Thiếu Lâm xưa nay không biết mấy môn đó. Trong mấy ngày, môn đồ của Phái Thiếu Lâm người nào giỏi về kiếm thuật đều mài dũa và luyện tập lại các thế để chuẩn bị so tài cao thấp với một người tên là Côn Luân Tam Thánh.
Sư huynh đệ Thiên Canh tự nghĩ việc này do mình mà nên thì phải do tay mình mà kắt thúc vì thế hàng ngày ba sư huynh đệ Thiên Canh cứ cưỡi ngựa đi tuần tiễu trước, sau núi. Họ muốn cản trở Côn Luân Tam Thánh, thâm tâm định hạ xong Tam Thánh xong họ sẽ về chùa thử tài các sư trong chùa, để xem võ công phái Tây Vực với võ công phái Trung châu, phái nào tài hơn. Ngờ đâu ở Thạch đình họ gặp Túc Ðạo, mà đối phương chỉ đánh ra có nửa lực đã đánh cho ba người tơi bời cuốn vó chạy dài. Thiên Minh thiền sư hay tin cho nên biết ngay hôm nay đã tới lúc vinh nhục thạnh suy của chùa Thiếu Lâm. Lão Phương Trượng liền nghĩ:
-Chùa Thiếu Lâm là nguồn gốc võ học thiên hạ. Danh dự của phải Thiếu Lâm đã gây nên từ ngàn năm nay, ta quyết không để cho tiêu hủy trong tay ta.
Nhưng Thiên Minh lại nghĩ:
-Vô Sắc và Vô Tướng hai sư đệ với cả ta nữa chưa chắc đã giỏi hơn sư huynh đệ của Thiên Canh là bao.
Vì vậy lão hoà thượng đành phải mời bảy vị lão hoà thượng ở Tâm Thiền Ðường ra áp trận nhưng võ nghệ của Tâm Thiền thất lão cao siêu tới mức nào không ai biết được và không ai dám cam đoan Tâm Thiền thất lão có thể chế ngự được Côn Luân Tam Thánh, ngay cả Phương Trượng và Vô Sắc, Vô Tướng cũng không quyết đoán được điều gì.
Hãy nói Phương Trượng ra tới cửa chùa đã thấy Túc Ðạo và Quách Tường, liền chấp tay vái chào:
-Vị này có phải là Hà cư sĩ, biệt danh Côn Luân Tam Thánh à? Lão tăng không kịp ra đón xin thứ lỗi cho lão?
Túc Ðạo đáp lễ:
-Vãn sinh nếu quấy nhiễu chùa, trong lòng hết sức bất yên, lại còn kích động các vị cao tăng ra đến tận cửa nghinh đón thế này, là qua đáng cho vãn sinh.
Thiên Minh nghĩ thầm:
-Cuồng sinh này ăn nói không ngông cuồng chút nào, tuổi của y trạc ba mươi mà sao lại có công lực cao thâm như thế được.
Nghĩ đoạn, Thiên Minh nói tiếp:
-Hà cư sĩ không phải khách sáo. Xin mời vào trong đàm đạo còn nữ cư sĩ này xin...
Lão Phương Trượng nói tới đây hình như có vẻ khó xử. Túc Ðạo nghe Thiên Minh nói như vậy, hiểu Thiên Minh định không cho Quách Tường vào chùa. Thế là thái độ ngông cuồng của vị đó hiện ra ngay. Chỉ thấy Túc Ðạo ngửng mặt lên trời cả cười một hồi rồi nói:
-Lão Phương Trượng vãn sinh tới chùa là do một người nhờ và tới đây để chuyện lại một lời trối. Khi đã nói xong lời nói đó, thì vãn sinh vỗ tay đi liền, nhưng chùa trọng nam khinh nữ, những qui luật vô lý đó quả thật quá đáng làm vãn sinh thấy ngượng lắm. Phải biết Phật pháp vô biên chúng sinh như một, chớ không phân biệt nam nữ gì cả
Thiên Minh thiền sư là người cao tăng hữu đạo, tính rất khoan dung, nghe Túc Ðạo nói vậy liền cả cười đáp:
-Ða tạ Hà cư sĩ chỉ giáo cho. Thiếu Lâm Tự chúng tôi cứ phải phân biệt nam nữ như vậy thì cũng hơi hẹp lượng một chút, vậy xin mời Quách cô nương vào tệ tự luôn thể.
Quách Tường liếc Túc Ðạo tủm tỉm cười :
"Mồm bạn cũng khéo biết ăn nói đấy, chỉ một lời đã thuyết phục được lão hòa thượng rồi"
Nàng thấy Thiên Minh Phương Trượng đứng sang một bên đưa tay mời khách vào trong chùa. Nàng đang định bước chân vào thì thấy một lão tăng, người rất gầy gò ở phía trái Thiên Minh bước lên nói:
-Chỉ vì một lời nói của Hà cư sĩ mà chùa Thiếu Lâm phải bỏ luật lệ đã định từ ngàn năm, như vậy không phải là không được, nhưng phải xem người nói lời đó có bản lãnh thật sự không đã? Hay là người đó chỉ có hư danh không thôi. Vậy xin Hà cư sĩ hãy biểu diễn một thế võ để cho các tăng lữ chúng tôi được sáng mắt và cũng để cho mọi người được khâm phục một tay bản lãnh đã phá bỏ qui luật bổn chùa định từ nghìn năm nay.
Người sư gày gò đó là Vô Tướng thiền sư thủ toạ Ðạt Ma Viện, tiếng nói rất hùng và khiến cho mọi người đứng gần nghe oang oang, đủ thấy trung khí của lão tăng ấy sung túc và nội lực mạnh biết bao, ba sư huynh đệ Thiên Canh nghe, mặt hơi biến sắc. Phải nói Vô Tướng nói như vậy là coi thường ba huynh đệ Thiên Canh, vì bảo Túc Ðạo tuy đánh bại Thiên Canh ba người nhưng chưa chếc đã có bản lĩnh hơn người.
Quách Tường thấy mặt Vô Sắc thiền sư có vẻ âu sầu, liền nghĩ thầm:
-Vị hoà thượng này rất tốt bụng, vả lại là bạn của đại ca ta, nếu Túc Ðạo với tăng chúng Thiếu Lâm vì ta mà giao đấu, thì bên nào được thua ta cũng không muốn.
Nghĩ đoạn, nàng bèn xen vào:
-Hà đại ca, tôi không nhất định là phải vào chùa Thiếu Lâm này. Ðại ca cứ chuyển xong lời nói rồi chúng ta đi ngay, hà tất còn vào trong làm gì.
Nói xong nàng giơ tay chỉ Vô Sắc và tiếp:
-Vị Vô Sắc thiền sư này là bạn tốt của tôi, nên tôi mong hai bên đừng vì tôi mà hao tổn chân khí.
Túc Ðạo nghe vậy, ngẩn người giây lát rồi nói:
-À ra là thế đấy.
Rồi chàng quay lại nói vói Thiên Minh:
-Lão Phương Trượng có một vị Giác Viễn thiền sư, vậy chẳng hay vị đó là vị nào? Tại hạ có người nhờ chuyện lời với vị thiền sư đó.
Thiên Minh lẩm bẩm:
-Giác Viễn thiền sư ư?
Thì ra địa vị của Giác Viễn thiền sư rất hèn kém, mấy chục năm nay tăng nhân đó chỉ ẩn thân trong Tàng Kinh Các chuyên chú đọc sách thôi chứ ít khi lộ mặt nên không ai biết. Và xưa nay cũng không có ai gọi vị sư đó là thiền sư cả, nên Thiên Minh nghe Túc Ðạo nói vậy nhất thời không biết là ai. Lão Phương Trượng ngẩn người giây lát, mới sực nghĩ thầm:
-À, bần tăng nhớ ra rồi, người ấy đã thất chức vì để người khác trộm mất cuốn kinh. Chẳng hay Hà cư sĩ kiếm y có liên quan gì tới cuốn kinh Lăng Già của bổn chùa đã mất không?
Túc Ðạo lắc đầu:
-Ðiều đó vãn sinh không được biết
Thiên Minh thiền sư gọi một tên đệ tử đến bảo:
-Con gọi Giác Viễn ra đây.
Người đệ tử đó vâng dạ rồi đi liền.
Vô Tướng thiền sư tiếp:
Hà cư sĩ được tặng là cầm kiếm kỳ tam thánh. Theo bần tăng chữ Thánh đó người thường không ai dám tự nhận phải không? Hay Hà cư sĩ sở trường ba môn đó, tài ba còn siêu tuyệt hơn người đời. Hôm nay Hà cư sĩ đã giáng lâm sao không ban cho một vài thế để chúng tôi được chiêm ngưỡng tuyệt kỹ của cư sĩ.
Túc Ðạo lắc đầu nói:
-Cô nương đây đã nói rồi, hai bên chúng ta không nên để cho tổn chân khí.
Vô Tướng nghe nói tức giận vô cùng nghĩ thầm:
-Người đã để lại thư thách đánh, bây giờ gặp gỡ nơi đây lại thối thoát, một ngàn năm nay có ai vô lễ với Thiếu Lâm như vậy đâu, Hơn nữa ba sư huynh đệ Thiên Canh bị người đánh bại, chuyện này thiên hạ sẽ đồn đại rằng đệ tử phái Thiếu Lâm thua người, do đó hai chữ kiếm thánh của ngươi càng vang lừng hơn nữa? Có lẽ tất cả các đệ tử ở đây không phải là địch thủ của ngươi, trừ phi ta phải đích thân ra tay mới được.
Nghĩ xong, Vô Tướng thiền sư tiến lên hai bước nói:
-Tỷ thí võ công chưa chắc tổn thương đến hòa khí, Hà cư sĩ hà tất phải thối thoát.
Nói xong lão thiền sư quay đầu lại quát bọn Ðạt Ma Ðường:
-Lấy kiếm ra đây, các con sẽ được lãnh giáo kiếm thuật của kiếm thánh và xem kiếm thánh đây kiếm thuật cao siêu đến mức nào.
Trong chùa các thứ khí giới đã sớm chuẩn bị sẵn. Chỉ vì xắp hàng đón khách nên không tiện đem ra vì sợ mang tiếng. Mấy người đệ tử nghe sư phụ nói thế liền đem ra bảy tám thanh trường kiếm hai tay đưa trước mặt Túc Ðạo nói:
-Chẳng hay Hà cư sĩ sử dụng kiếm tự đem tới hay là mượn kiếm của tệ tự.
Túc Ðạo không giơ tay ra tiếp những thanh kiếm đó, chỉ cúi mình xuống nhặt một viên đá rồi vẽ ngang vẽ dọc đủ mười chín vạch thành một bàn cờ lớn. Những vạch đó sâu tựa bị đục. Phải biết những đã xanh đó cứng như sắt, từ khi xây làm lối đi đến giờ đã trải qua mấy trăm năm, biết bao người đi lên thế mà không hao mòn chút nào. Nay thấy Túc Ðạo vạch thành bàn cờ thấy nội công của chàng đến bực nào. Có lẽ trong chùa Thiếu Lâm không ai được như thế.
Túc Ðạo cười nói:
-Dùng kiếm đấu với nhau hơi bá đạo một chút, mà thi thố tiếng cầm thì không có cách gì, nếu đại hòa thượng cao hứng chúng ta lại đây đánh cuộc cờ, vậy có phải thú hơn không?
Thiên Minh, Vô Tướng, Vô Sắc và Tâm Thiền Ðương thất lão thấy Túc Ðạo dùng đá vẽ bàn cờ, giở môn tuỵêt kỹ đó ra đều trố mắt nhìn nhau kinh hãi. Thiên Minh thiền sư biết trong chùa không có người nào có nội lực hùng hậu như thế.
Lão Phương Trượng là người rất khoáng đạt không quan niệm tới thắng bại , đang định lên tiếng chịu thua thì bỗng nghe tiếng "leng keng đã thấy Giác Viễn gánh đôi thùng sắt nặng cùng một thiếu niên thân hình rất cao, từ từ tới trước mặt Thiên Minh, Giác Viễn giơ một chưởng lên hành lễ:
-Nghe Phương Trượng cho gọi, tiểu tăng đã tới nơi, chờ sai bảo.
Thiên Minh thiền sư liền nói:
-Vị Hà cư sĩ này muốn gặp đệ tử và có vài lời muốn nói với đệ tử.
Giác Viễn quay lại nhìn Hà Túc Ðạo, thấy không quên biết, liền hỏi:
- Tiểu tăng là Giác Viễn, chẳng hay cư sĩ có điều chi dạy bảo?
Túc Ðạo vừa vẽ xong bàn cờ đang cao hứng liền đáp:
-Câu chuyện này để hạ hồi đã. Bây giờ vản sinh đấu với đại hòa thượng Vô Sắc một ván cờ chơi
Sự thật chàng là người không thích phô trương tài ba mình, nhưng bình sinh rất mê ba môn cầm kiếm kỳ thích ba môn đó đến nỗi như điên như cuồng. Trong lúc cao hứng mặc cho trời có đổ chàng cũng mặc.
Thiên Minh thiền sư liền nói:
-Hà cư sĩ vạch đã thành bàn cờ thần công như vậy, bần tăng bình sinh chưa thấy, đệ tử trong tệ tự cam tâm bái phục cư sĩ.
Giác Viễn nghe Thiên Minh nói vậy, lại nhìn xuống mặt đá thấy có bàn cờ đã vạch sẵn mới biết người tới đây tìm mình để biểu diễn võ công.
Không nói năng gì cả, vai vẫn gánh đôi thùng sắt, Giác Viễn hít mạnh một hơi rồi vận hết công lực xuống hai chân bước theo những lằn gạch của bàn cờ.
Dấu chân của Giác Viễn đại sư tới đâu là có dấu vết tới đó và xóa nhòa những vạch mà Túc Ðạo vừa vẽ. Các tăng nhân trong chùa thấy vậy đều vỗ tay lớn tiếng khen ngợi.
Thiên Minh, Vô Sắc, Vô Tướng và các vị lão tăng vừa kinh hãi vừa mừng rỡ. Mọi người có ngờ đâu một lão tăng ngớ ngớ ngẩn ngẩn lại có nội công thâm hậu đến thế?
Ai nấy đều ở chung với lão tăng, mấy chục năm trời mà không biết. Phải biết một người nội công mạnh đến đâu đi trên mặt đất mà muốn có vết chân như vậy không sao làm nổi.
Nhưng Giác Viễn làm được như thế nhờ trên vai gánh đôi thùng sắt đựng nước, có sức nặng của năm sáu trăm cân đó từ trên vai Giác Viễn truyền xuống dưới chân, sang cả những cái xích sắt, mới có thể in sâu vết chân. Và cái xích sắt như dùi đục, mới xóa nhoà được những vạch của Túc Ðạo. Bằng Giác Viễn đi mình không thì không thể nào làm được như thế. Dù sao ai nấy cũng phải công nhận Giác Viễn có thần công hiếm có trên đời.
Túc Ðạo không chờ Giác Viễn đi hết ba mươi tám vạch đó, đã lớn tiếng nói;
-Ðại hòa thượng nội công thâm hậu thật, tại hạ không sao bằng!
Giác Viễn đi tới đây, mặc dù thấy chân khí trong mình còn dồi dào, nhưng hai chân cảm thấy đau nhức. Nay y nghe Túc Ðạo nói vậy liền dừng lại mỉm cười và nói:
-Hà cư sĩ còn định đấu cờ nữa hay thôi?
Túc Ðạo liền đáp:
-Ván cờ tại hạ xin chịu thua. Chỉ muốn lãnh giáo hòa thượng vài thế kiếm.
Nói xong Túc Ðạo rút ra một thanh trường kiếm giấu dưới chiếc dao cầm ra, rồi để mũi kiếm vào dưới ngực, còn mũi kiếm thì từ tứ hướng ra bên ngoài. Chỉ một thế khởi đầu quái dị đó không khác gì dùng kiếm tự tử đủ khiến ai nấy phải ngạc nhiên rồi, vì kiếm pháp trong thiên hạ không khi nào có một thế kiếm kỳ quái như thế.
Giác Viễn liền nói:
-Lão tăng chỉ biết tụng kinh, phơi sách quét nhà, còn võ công thì quả thật không biết một thế nào.
Túc Ðạo khi nào chịu tin, cười nhạt mấy tiếng rồi tung mình nhảy lại gần. Thanh trường kiếm đó đột nhiên cong lại rồi bắn tung ra, mũi kiếm đâm thẳng vào ngực Giác Viễn. Thế kiếm nhanh không tả, bất cứ một kiếm pháp nào cũng không lẹ bằng. Thì ra thế kiếm đó không phải đâm thẳng mà trước hết Túc Ðạo tụ nội công rồi mới hất ngọn kiếm ra đâm vào đối phương.
Nếu là nhà sư tầm thường khác, Túc Ðạo chỉ cần một thế cũng đủ đánh trúng, nhưng nội công của Giác Viễn đã luyện tới mức muốn sao được nấy, thủ pháp tùy mình nên Túc Ðạo ra kiếm tuy nhanh nhưng ý nghĩ của Giác Viễn lại còn nhanh hơn.
Mắt nhìn thấy thì ý nghĩ đã tới tay liền, vội thu tay phải hất thùng nước ra phía trước chống lại. Chỉ nghe "coong" một tiếng, mũi kiếm đã đâm trúng thùng nước. Túc Ðạo vội thu trường kiếm lại , thuận tay đâm tới, chỉ thấy Giác Viễn phất tay áo một cái, thùng nước bên trái hất về phía trước chông đỡ liền.
Túc Ðạo nghĩ thầm:
-Dù võ công của ngươi có cao tới đâu đi chăng nữa nhưng với đôi thùng nước nặng nề thế kia làm sao tránh kịp những thế công của ta. Nếu ngươi tay không đối địch, thì ta còn em chừng vài ba phần.
Mọi người chỉ thấy chàng búng ngón tay vào lưỡi kiếm một cái, thanh trường kiếm có tiếng kêu như long ngâm, rồi chàng la lớn:
-Ðại hòa thượng cẩn thận!
Thanh trường kiếm của chàng rung động mũi kiếm ngả nghiêng về phía trước sau tả hữu chỉ trong nháy mắt chàng đã tấn công luôn mười sáu thế. Chỉ nghe leng keng" mười sáu tiếng liền. Không ngờ mười sáu thế kiếm của Túc Ðạo nhanh như chớp mà đều đâm trúng thùng sắt hết.
Mọi người đứng cạnh thấy Giác Viễn cuống cuồng cả tay chân, thân hình loạng choạng, thật không có vẻ gì là người biết võ cả. Hình dáng của lão hòa thượng trong tức cười nôn ruột.
Nhưng cũng lạ thật, thế mà không sao chạm được vào áo của Giác Viễn. Chính Túc Ðạo cũng ngạc nhiên không hiểu sao những thế kiếm của mình lanh lẹ như vậy mà cứ bị thùng sắt chậm chạp và nặng nề cản trở hết!.Vô Sắc thiền sư và mấy người đứng quanh đấy cũng lo ngại hộ Giác Viễn, liền đồng thanh la lớn:
-Xin Hà cư sĩ nể nang mà thâu kiếm lại.
Quách Tường cũng lên tiếng:
-Xin Hà huynh đừng hạ thủ nhé.
Mọi người thấy rõ Giác Viễn không biết võ gì cả, trái lại Hà Túc Ðạo ở trong cuộc, đã dùng hết sức tấn công mà không làm gì được đối phương. Nhưng ai ngờ đâu, chính Giác Viễn cũng chưa hề học qua võ công, so dĩ nhà sư đỡ được những thế kiếm đó là nhờ nội công thượng thừa của lão hoà thượng.
Hà Túc Ðạo thấy mình tấn công nhanh như vậy mà không ăn thua gì, bàn nhằm bụng dưới của Giác Viễn mà đâm tới.
Giác Viễn la hoảng:
-Úi chà.
Rồi hoà thượng chụp tay lại, chỉ nghe "keng" một tiến lớn hai cái thùng sắt chụm lại kẹp thanh kiếm vào giữa.
Túc Ðạo có hết sức rút thanh kiếm ra nhưng không sao lay chuyển nổi.
Chàng liền buông kiếm ra hai bàn tay đẩy mạnh một cái xô vào mặt Giác Viễn.
Giác Viễn hai tay xách hai thùng nước kẹp chặt lấy thanh kiếm của đối phương còn tay đâu mà chống đỡ?
Quân Bảo đứng cạnh đó thấy sư phụ lâm nguy liền dùng một thế Tứ Thông Bát Ðạt mà Dương Qua đã dạy cho, đánh luôn vào vai Túc Ðạo một chưởng. Ðồng thời nội công của Giác Viễn truyền vào thùng sắt, hai cây nước từ trong thùng bay ra công thẳng vào mặt Túc Ðạo. Nước và chưởng lực chạm nhau, nước bắn tung làm ướt cả mặt. Nhờ vậy chưởng lực Túc Ðạo mất hết nội lực.
Trong khi Túc Ðạo đem toàn lực ra tấn công Giác Viễn không để tới Quân Bảo nên bị đối phương đánh trúng một chưởng vào vai, hai chân đứng không vững chàng phải lùi về phía sau ba bước.
Giác Viễn lớn tiếng nói:
-A Di đà Phật. Hà cư sĩ tha thứ cho lão tăng. Mấy thế kiếm đó quả thật làm lão tăng mất hết hồn vía.
Nói xong Giác Viễn vội chạy sang dùng tay áo lau nước dính trên mặt.
Túc Ðạo cả giận đáp:
-Chùa Thiếu Lâm quả là nơi ngọa hổ tàng long có khác. Cả đến một cậu bé nhỏ tuổi như thế này mà thân thủ cũng nhanh nhẹn. Tiểu tử kia, có giỏi thì lại đây tỷ thí với ta, nếu người tiếp ta được mười hiệp thì Hà Túc Ðạo này thề không vào trung thổ nữa.
Bọn Vô Sắc, Vô Tướng biết thằng nhỏ chỉ là một đứa quét trong chùa, không biết chút võ công nào, nhưng vừa rồi không hiểu tại sao y có thể đánh trúng Túc Ðạo một chưởng? Nhưng bảo y đấu võ thật sự thì nói chi mười hiệp, chỉ sợ một hiệp cũng đã chết dưới tay Túc Ðạo rồi.
Vô Tướng liền tiến lên nói:
-Hà cư sĩ nói sai rồi, ngài mệnh danh là Côn Luân Tam Thánh, võ học siêu tuyệt cổ kim sao lại đòi đấu với một tên nhỏ chỉ biết dọn nước quét nhà? Nếu cư sĩ vui lòng, lão tăng xin tiếp cư sĩ mười hiệp.
Hà Túc Ðạo lắc đầu đáp:
-Cái nhục một chưởng đó khi nãy khi nào tôi bỏ qua. Tiểu tử hãy coi chừng!
Nói xong, chàng đấm luôn một quyền vào ngực Quân Bảo. Quyền đó rất nhanh mà Quân Bảo lại đứng gần chàng. Vô Sắc Vô Tướng thiền sư muốn ra tay cứu cũng không kịp. Mọi người đều lo ngại cho chàng trai nọ.
Ngờ đâu Quân Bảo vẫn đứng yên một chỗ chỉ dùng đầu ngón chân chuyện động là thân hình quay sang phải, nhẹ nhàng tránh khỏi quyền đối phương.
Tiếp theo, chàng dùng thế hữu xuyên hoa thủ của phái Thiếu Lâm, dáng điệu không khác một tay võ lâm cao thủ có thủ pháp lão luyện tinh vi.
Từ lúc đấu một chưởng, Túc Ðạo biết võ công của Trương Quân Bảo cao hơn anh em Thiên Canh nên chàng dè dặt và suy tính thế nào trong mười hiệp có thể hạ được đối thủ.
Ðồng thời, chàng thấy đối phương giở thế hữu xuyên hoa thủ, tuy là thế công võ nhập môn của phái Thiếu Lâm nhưng lúc phát chưởng và quay mình Quân Bảo tỏ ra rất trầm tĩnh và kín đáo, không sao kiếm được một sơ hở nào để tấn công, chàng buột miệng khen:
-Quyền pháp đẹp lắm!
Vô Tướng thấy Quân Bảo ra tay lão luyện như vậy liền nhìn Vô Sắc mỉm cười và nói:
-Vô Sắc sư đệ, mừng sư đệ ngấm ngầm thu được đệ tử đắc ý.
Vô Sắc lắc đầu đáp:
-Không phải đệ đâu!
Quân Bảo liên tiếp ra bốn thế võ kiểu cách rất đúng, xét lại tất cả những sư trong chùa không có ai có thể ra tay đẹp như vậy.
Thiên Minh, Vô Sắc, Vô Tướng và Thiền Tâm Thất lão thấy Quân Bảo sử dụng mấy miếng quyền của Thiếu lâm mà thần oai lẫm lẫm liền nhìn nhau có vẻ ngạc nhiên.
Vô Tướng kinh hãi nói:
-Quyền pháp của y nghiêm cẩn như vậy cũng chưa lấy làm lạ. Lạ nhất là nội công của y đến mức siêu việt!
Vô Tướng vừa dứt lời thì Túc Ðạo và Quân Bảo đã đánh tới hiệp thứ sáu. Thấy đánh luôn sáu hiệp mà chưa thắng nổi thiếu niên kia, Túc Ðạo nghĩ thầm:
-Một thiếu niên còn hơi sữa mà cũng đối phó không xong, vậy mà dám đến khiêu chiến với cả chùa Thiếu Lâm, thật là đồng đạo anh hùng võ lâm cười ta đến rụng hết cả răng.

quảng cáo

Hồi trước Hồi sau