Cô gái Đồ Long - Hồi 009

Cô gái Đồ Long - Hồi 009

LONG MÔN TIÊU CUỘC

Ngày đăng
Tổng cộng 102 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 811123 lượt xem

Tam Phong lại quay đầu nói với Thúy Sơn:
-Thúy Sơn,ngày mai con đi ngay Giang Nam điều tra việc này,nhưng con phải nghe lời dặn bảo của Nhị sư huynh,nghe chưa?
Thúy Sơn buông xuôi hai tay xuống,vâng lời liền.
Tam Phong lại nói:
-Bữa tiệc chúc thọ đêm nay hãy dẹp đi,không ăn uống linh đình nữa.Một tháng sau,các con đều quay trở lại đây tụ họp.Nếu Ðại Nham có điều gì bất trắc,không sao chữa khỏi được,thì tất cả các con phải gặp mặt y lần chót.
Nói tới đó,lão Chân nhân vẻ mặt rầu rĩ và nghĩ thầm:
-Không ngờ ta oai trấn võ lâm mấy chục năm trời,tới lúc tuổi đã chín mươi này,mà tên đệ tử cưng của ta lại bị tai ách như vậy! .
Lợi Hanh lấy tay áo chùi nước mắt và nức nở khóc liền,Tam Phong thấy vậy,vội phất tay áo một cái và nói:
-Các con đi ngủ đi!
Viễn Kiều khuyên:
-Thưa sư phụ,suốt đời Tam sư đệ chỉ hành hiệp trượng nghĩa tích đức rất nhiều.Cổ nhân đã dạy "ở hiền gặp lành" thế nào trời phật chẳng phù hộ cho Tam sư đệ.Con chắc sư đệ ...không khi nào lại . . .chết yểu đâu!
Chàng nói tới đây nước mắt chảy dài ra hai má.
Mấy anh em của phái Võ Ðang ngày thường tung hoành trong giang hồ,hào khí rất cao,bất cứ gặp việc gì nguy nan tới đâu,cũng không bao giờ phải cau mày.Nhưng lúc này người nào cũng phẫn uất vô cùng và không sao cầm lệ được.
Viễn Kiều biết có khuyên thêm nữa cũng chỉ làm cho sư phụ đau lòng thêm thôi,nên chàng cùng các sư đệ trở về phòng nghỉ luôn.Nhưng người nào cũng tâm sự ngổn ngang thì sao ngủ yên được.
Trong các sư huynh đệ Thúy Sơn giao hảo với Ðại Nham và Lợi Hanh thân mật nhất,nên chàng không biết lấy gì để phát tiết những nỗi đau khổ ấy,sực nghĩ tới bọn Ðại Cẩm,chàng liền lén dậy đi kiếm bọn tiêu sư ấy đánh cho một mẻ để bớt giận.Nhưng chàng sợ Ðại và Tứ sư huynh biết ngăn cản, không dám đi nặng bước.Vừa ra tới đại sảnh,chàng đã thấy một người đang đi đi lại lại.
Chàng định thần nhìn kỹ mới hay đó là sư phụ,liền núp ở cây cột lớn,không dám đi và cũng không dám trở về phòng vì chàng biết hơi cử động một tý là sư phụ phát giác ngay.Chàng thấy Tam Phong đi lại một hồi,rồi ngừng bước nhìn lên trần,giơ tay lên viết vào khoảng không,theo những nét viết của sư phụ,chàng thấy Chân nhân viết "tán loạn" hai chữ,viết mấy lần như vậy rồi lại viết chữ "đồ đạc".Chàng hiểu ngay sư phụ đang viết theo Tán Loạn thiếp của Vương Hy Chi Lục,chàng tập viết cũng phỏng theo cách này.
Vương Hy Chi là người thời Ðông Tấn.Lúc bấy giờ đất Trung nguyên đã bị dị tộc xâm lấn.Vương từ chức trở về miền Nam tỵ nạn.Về tới quê hương, chàng thấy mồ mả của tổ tiên bị bọn phản loạn tàn phá trong khi loạn lạc, phẫn uất vô cùng,mới viết là Tán Loạn Thiếp để ký thác những nỗi lòng phẫn uất.
Tam Phong viết luôn mấy lần,thở dài mấy tiếng,bước tới giữa cảnh trầm ngâm giây lát,lại giơ tay lên viết nữa.Nhưng lần này Chân nhân viết theo thể chữ khác,chữ đầu tiên là chữ "Võ " ,chữ thứ hai "lâm" và viết luôn hai mươi bốn chữ như sau " Võ Lâm chí tôn,bảo đao Ðồ Long,hiệu lệnh thiên hạ, mặc cảm bất tòng,ỷ Thiên bất xuất,thuỳ dự tranh phong".
Thúy Sơn chắc sư phụ đang nghiền ngẫm ý nghĩa sâu sắc của hai mươi bốn chữ ấy và suy tính xem tại sao đại Nham lại bị thương.
Thúy Sơn lại thấy sư phụ cứ viết đi viết lại hai mươi bốn chữ ấy mãi,nhưng càng viết chàng càng thấy rõ chân nhân có xen cả quyền cước vào trong. Chàng định thần nhìn kỹ,trong lòng vừa kinh hãi vừa cả mừng.Thì ra lúc này chân nhân đang biểu diễn một môn võ công rất kỳ ảo và cao siêu khôn lường.Mỗi chữ có mấy biến hoá,dù nét nhiều hay ít cũng vậy,nét nào cũng biến hoá kỳ ảo. Thúy Sơn cố nhớ những thế võ ấy.Chàng nhớ được hết nhưng mệt óc vô cùng.Trước kia,lúc võ công của chàng còn non,tuy thấy sư phụ múa quyền kiếm,nhưng chàng không sao lãnh hội được những chỗ tinh thâm huyên bát.Mấy năm gần đây,võ công chàng tiến bộ nhiều,mới nhận xét ra được.Nhứt là đêm nay ,hai thấy trò tâm ý tương thông,tình chí hợp nhất,vì gặp sự tán loạn và đồ độc mà bị phẫn uất.Tâm tình thúc đẩy,Tam Phong ngẫu nhiên đem hai mươi bốn chữ nọ biến hoá ra một pho võ công.Ngay lúc mới bắt đầu viết,chân nhân không có ý định như vậy,mà Thúy Sơn núp sau cột trụ được học hỏi võ công này cũng là một sự ngẫu nhiên.Hai thầy trò tâm thần đều say sưa trầm ngâm trong sự kết hợp của thủ pháp và võ công,rồi cùng đi tới chốn "vật và ta lưỡi vong" một cảnh giới cao siêu không thể tưởng tượng được.
Trương Tam Phong biểu diễn đi biểu diễn lại pho quyền đó suốt hai tiếng đồng hồ liền,chờ tới khi mặt trăng lên cao tới đỉnh đầu,Chân nhân mới thở dài một tiếng ,thâu quyền lại.Rồi ngửng mặt nhìn phía xa và nói:
-Thúy Sơn,con thấy thủ pháp của sư phụ ra sao?
Thúy Sơn giật mình kinh hãi,vì sư phụ không quay đầu lại mà cũng biết mình núp.Chàng đành phải tiến gần Tam Phong và trả lời:
-Thưa sư phụ,hôm nay đệ tử được xem lóm võ nghệ của sư phụ,quả thật là may mắn cho con vô cùng,xin phép sư phụ cho con đi mời các vị sư ca ra đây để chiêm ngưỡng pho quyền mới này nhé?
Tam Phong lắc đầu đáp:
-Sư phụ đã hết hứng rồi,dù có viết nữa cũng chưa chắc đã viết đẹp được như thế.Viễn Kiều và Tùng Khê không biết thủ pháp,dù có bảo chúng xem cũng không lãnh hội được như con đâu.
Nói xong Trương chân nhân phất tay áo một cái đi và hậu đường liền.
Thúy Sơn không dám trở về phòng ngủ vì sợ ngủ một giấc thì quên hết những thế võ tinh diệu lúc nãy,liền ngồi xếp tròn,nhắm mắt ghi nhớ từng nét, từng thế một.
Lúc hứng lên chàng liền đứng dậy biểu diễn vài thế.Qua không biết bao nhiêu lâu chàng mới nhớ được hết hai trăm mười một nét tinh diệu của hai mươi bốn chữ đó.
Chàng luyện tập mấy lần,thấy thân hình của mình nhẹ nhàng như đi trên mây,tay chân nhanh nhẹn và biến hoá không sao tưởng tượng được.Chàng mừng rõ vô cùng,ngẩng đầu lên thì đã thấy mặt trời mọc qua khỏi tường rồi.
Chàng tưởng là xem lầm,liền giơ tay lên dụi mắt vài cái,định thần nhìn kỹ mới hay lúc này đã quá giờ ngọ.Thì ra chàng vừa ghi nhớ vừa luyện những thế võ đó mà mất hết nửa ngày trời rồi.
Thúy Sơn giơ tay áo lên lau mồ hôi tươm trên trán,rồi chạy vào phòng Ðại Nham,thấy Trương chân nhân hai tay đang đè lên ngực và bụng của Tam sư huynh để vận công cứu chữa cho chàng.Chàng liền quay ra hỏi han mọi người thì mới hay Viễn Kiều,Tùng Khê và Lợi Hanh đã lên đường đi từ sáng sớm,cả bọ Tiêu Sư Long Môn tiêu cục cũng đã xuống
núi.
Thì ra sáng hôm đó,mọi người thức dậy ra khỏi đại sảnh thấy chàng đang ngồi yên trầm tư mặc tưởng,biết chàng đang luyện võ công,nên không ai muốn quấy nhiễu.Lúc này quần áo của chàng đã ướt đẫm mồ hôi,nhưng vì vội trả thù cho sư huynh,chàng không kịp đi tắm rửa và thay đổi,liền đi lấy khí giới và mấy chục lạng bạc,rồi quay vào phòng Ðại Nham xin phép sư phụ.
-Thưa sư phụ,đệ tử xin đi ngay.
Tam Phong gật đầu mỉm cười,tỏ vẻ cổ võ.Chàng đi tới cạnh giường thấy mặt Ðại Nham đầy hắc khí,hai gò má rất cao,hai bên má hõm lại,ngoài sự hô hấp ra,Ðại Nham không khác gì người đã chết.Chàng mủi lòng,nghẹn ngào nói:
-Tam sư ca,dù có tan xương nát thịt,đệ cũng phải báo thù cho sư ca.
Nói xong chàng quì xuống lạy sư phụ hai lạy rồi cắm đầu chạy thẳng ra ngoài.
Thúy Sơn cưỡi con Thanh Long mã,bốn chân thật dài,phóng thẳng xuống núi. Lúc ấy trời đã sắp tối,chàng đi được năm mươi dặm thì trời đã tối hẳn.Chàng liền vào trọ trong một khách điếm.
Bỗng nhiên có một đám mây đen thật lớn kéo đến,rồi sau một hồi sấm sét, mưa đổ như trút nước.Mưa càng lúc càng lớn,mãi đến sáng hôm sau vẫn chưa ngớt.Chàng liền nhờ phổ kỵ mua hộ nón và áo tơi để tiếp tục lên đường.Con ngựa Thanh Thông quả thật là thần mã,mưa to,mặt đường lầy lội mà nó vẫn lướt đi nhẹ nhàng.
Thúy Sơn qua Hà Khẩu,Hán Thuỷ lúc tới Tương Phàm thì nghe người đi đường đồn đại "ở miền Hạ du vỡ đê có rất nhiều người bị thương".
Ngay hôm đó chàng tới Nghi Thành,thấy những nạn nhân thuỷ tại bồng con dắt vợ chạy đầy đường,mà mưa vẫn chưa ngớt.Người nào người nấy đều ướt như chuột.
Thúy Sơn bỗng thấy phía trước mặt có một bọn người đang đi,cờ tiêu cuộc bay phất phới,đó là bọn Long Môn tiêu cuộc.
Chàng liền thúc ngựa tiến lên,qua mặt bọn họ rồi quay lại,đứng giữa đường ngăn cản.
Ðại Cẩm thấy Thúy Sơn đuổi theo,lạnh lùng hỏi:
-Chẳng hay Trương ngũ hiệp có việc gì dạy bảo?
Thúy Sơn đáp:
-Chắc Ðỗ tổng tiêu đầu đã thấy những nạn nhân thuỷ tai kia rồi?
Ðại Cẩm không ngờ chàng lại hỏi như vậy,ngẩn người ra giây lát rồi hỏi lại:
-Nhưng,để làm gì?
Thúy Sơn lạnh lùng giây lát rồi nhếch mép cười và nói:
-Tôi muốn xin Thiện Chương nhân ông đem chút vàng ra,cứu tế những nạn nhân này.
Ðại Cẩm biến sắc đáp:
-Chúng tôi đã sống về nghề bảo tiêu này,ra vào trong lưỡi giáo mũi tên,xả thân thí mạng mới kiếm được chút tiền bảo tiêu,thì lấy đâu ra tiền để cứu tế?
Thúy Sơn trầm giọng nói:
-Bạn lấy hai nghìn lạng vàng trong túi ra đưa cả cho tôi.
Ðại Cẩm tay cầm cán đao,trả lời:
-Trương ngũ hiệp,hôm nay nhất định làm phiền họ Tống này phải không?
Thúy Sơn đáp:
-Phải,tôi đã nói là bạn phải làm theo mới được.
Trúc,Sử nhị tiêu đầu cũng rút khí giới ra,tiến lên đứng cạnh Ðại Cẩm, Thúy Sơn vẫn tay không,cười nhạt mấy tiếng rồi tiếp:

(**** thiếu *****)

Các tiêu sư mặt mày tái mét,sợ hãi nhìn nhau.Chúng không hiểu tại sao Thúy Sơn lại biết chỗ giấu vàng như vậy?Nhưng chúng có biết đâu tuy tuổi Thúy Sơn còn trẻ,nhưng đã theo các sư huynh hành hiệp khắp nơi,nên có rất nhiều kinh nghiệm giang hồ.Chàng thấy Ðại Cẩm trả lời như vậy,liền đưa mắt nhìn khắp nơi,xét coi bọn tiêu sư giấu vàng ở đâu.
Chàng thấy xe lớn bánh ngập xuống bùn rất sâu mà khi nãy ba thanh niên tiêu sư thấy Ðại Cẩm bị đánh ngã lại không chạy đến cứu giúp,trái lại chúng lại chạy đến chiếc xe lớn,đứng canh gác thì đủ biết trong xe có chứa nhiều vật quý.
Thúy Sơn thấy vàng thoi rơi đầy ra mặt đất,cười nhạt mấy tiếng,bèn lượm số vàng đó rồi nhảy lên mình ngựa ung dung đi luôn.
Thúy Sơn vừa đi vừa nghĩ lại những thế võ biến hoá trong hai bốn chữ Ðồ Long,quả thật thần diệu.Tối hôm đó,chàng bắt chước sư phu luyện tập có ngờ đâu lúc sử dụng lại dữ dội đến thế,nên chàng vô cùng sung sướng còn hơn được báu vật trên đời.
Trời mưa tầm tã,chàng đi liền mấy ngày đường không nghỉ ngơi.Con ngựa Thanh Thông mạnh mẽ thật cũng không sao chịu nổi,nên khi tới biên giới Giang tây,con ngựa của chàng đã sùi bọt mép,mình nóng như thiêu.Chàng thương con ngựa,đành phải cho nó đi từng bước một cốt cho nó nghỉ ngơi chút đỉnh,vì vậy cuộc hành trình càng chậm hơn.Khi chàng tới Lâm Sơn phủ là chiều ba mươi tháng tư rồi.
Thúy Sơn vào trọ khách điếm,rồi nghĩ ngợi:
-Ta đi chậm như vậy,không biết bọn Ðại Cẩm đã đi tới tiêu cuộc chưa?Nhị ca và Thất đệ không biết ở trọ nơi nào,chi bằng tối nay ta tới Long Môn tiêu cuộc dò xét xem sao?
Cơm tối xong,chàng hỏi thăm điếm tiểu nhị mới hay Long Môn tiêu cuộc ở bờ Tây hồ,chàng liền lên phố mua khăn áo và một cây quạt giấy Hàng Châu rất trứ danh.Rồi chàng tắm rửa,mặc vào bộ quần áo nho sĩ,soi gương ngắm xem,thấy mình không khác gì một tục thế gia công tử chớ không giống hiệp sĩ như trước nữa.Sau đó chàng mượn bút viết một bài thơ lên quạt giấy.Ngờ đâu vô tình chàng đề luôn hai mươi bốn chữ "Võ lâm chí tôn ..."Viết xong chàng cầm quạt lên xem,nghĩ thầm:
-Không ngờ sau khi học hết quyền pháp của sư phụ bút pháp ta tiến bộ hơn trước nhiều.
Lúc ấy,đời nhà Tống đã luân vong,phủ Lâm An đã lọt vào tay người Nguyên.Người Mông Cổ thấy phủ Lâm An là do thành của chúa cũ nên đồn trú rất nhiều binh lính ở nơi này để dễ bề trấn áp.Muốn thị oai,quân Mông Cổ bạo tàn hơn ở nơi khác,cho nên dân chúng Lâm An chịu biết bao thống khổ,gấp mấy chỗ khác.Vì mười nhà trong thành có đến chín bỏ trống,đa số dân chúng di cư đến nơi khác.Những cảnh tượng phồn hoa xưa kia đã biến đâu mất. Thúy Sơn vừa đi vừa thấy hai bên đường phố,nhà cửa tan nát,cảnh vật điêu tàn,toà danh thành nổi tiếng nhất Giang Nam thời bấy giờ đã thành chợ hoang.Trời chưa tối hẳn,thế mà nhà nào nhà đấy đóng cửa im lìm,phố xá vắng tanh.Chỉ thấy kỵ binh Mông Cổ tung hoành khắp nơi đi lại tuần tiễu.
Thúy Sơn không muốn gây hấn với chúng,hễ nghe tiếng võ ngựa tới là chàng nép mình vào vách tường hay lẩn trốn vào các ngõ hẻm.
Xưa kia,cứ tối lại là trên mặt hồ Tây đầy những đèn đóm,nhưng lần này Thúy Sơn đi tới đê trắng mà cảnh vật vẫn tối đen như mực,không một bóng du khách.Chàng than thở thầm rồi theo lời chỉ của điếm tiểu nhị lần theo đến Long Môn tiêu cuộc.
Long Môn tiêu cuộc là một toà nhà lớn năm căn,cửa hướng về phía Tây hồ, trước cửa có một đôi sư tử bằng ngọc thạch ngồi chồm hỗm hai bên khí thế rất oai võ. Thúy Sơn khỏi cần hỏi thăm ai cả,xa xa trông thấy đã nhận được ngay.Chàng đi tới gần,bỗng ngạc nhiên ngẩn người,vì trước cửa tiêu cuộc ở dưới hồ có một du thuyền đậu.Chiếc thuyền có thắp hai cây đèn lồng,dưới ánh sáng đèn,chàng thấy một người ngồi trước bàn uống rượu nhâm nhi.
Chàng nghĩ thầm:
-Sao lúc này người nọ nhàn nhã như vậy?
Chàng lại nhìn cây đèn lồng treo ở cửa tiêu cuộc,không có nến,mà hai cánh cửa lớn cũng đóng kín,chắc người trong tiêu cuộc đã ngủ hết.Chàng đi tới trước cửa,lòng vẫn nghĩ thầm:
-Một tháng trước đây có người đưa Tam ca đi thẳng vào cửa lớn này,nhưng không biết là ai?
Nghĩ tới đó,chàng mủi lòng vô cùng,bỗng nghe phía sau có tiếng thở dài rất ai oán. Thúy Sơn quay người lại thì không thấy có ai cả.Chàng đưa mắt nhìn chung quanh,chỉ thấy có du khách ngồi uống rượu trên thuyền.Chàng kinh hãi vô cùng liếc nhìn du khách,thấy người đó ăn mặc theo lối nho sĩ như mình.Vì ánh đèn lờ mờ,chàng không thấy rõ nét mặt người đó,chỉ thấy sắc mặt của y nhợt nhạt trông không giống những người bình thường.Chàng định thần nhìn kỹ thì thấy người nọ lẳng lặng ngồi yên,ngoài gió thổi tà áo phấp phới,không cử động chút nào.
Thúy Sơn đưa mắt nhìn người ngồi trên thuyền đó mấy cái,lòng hoài nghi vô cùng.Chàng định đi tới chỗ bóng tối và không có người,vượt tường vào trong Long Môn tiêu cuộc nhưng chàng nghĩ đêm khuya vượt tường như vậy là không quang minh chính đại chút nào.Chàng liền đi tới trước cửa lớn,cầm vòng đồng gõ mạnh vào cửa mấy tiếng.Ðợi một lát,chàng vẫn không nghe thấy có tiếng trả lời,lại gõ thêm ba tiếng nữa rồi lắng tai nghe,ngạc nhiên vô cùng.Chàng bèn đẩy mạnh cánh cửa một cái,cánh cửa mở toang ra.Thì ra bên trong không có gài then.Chàng liền bước thẳng vào bên trong lớn tiếng hỏi:
-Ðỗ tổng tiêu đầu có nhà không?
Chàng vừa nói vừa đi vào trong đại sảnh tối đen.Ngay lúc ấy chàng bỗng nghe "bình" một tiếng,thì ra hình như bị gió thổi cánh cửa tự động khép lại.
Thúy Sơn liền nhảy luôn ra đại sảnh nhìn kỹ hai cánh cửa lớn,thì ra cánh cửa đã đóng chặt còn gài cả then ngang.Như vậy trong nhà hiển nhiên đã có người,chàng cười nhạt mấy tiếng rồi nghĩ tiếp:
-Ðịnh giở trò khỉ gì đây?
Nhưng,chàng ỷ có tài cao,nên không sợ hãi gì cả,liền quay vào bên trong sảnh.Chàng vừa bước vào đã thấy trước sau tả hữu có gió lạnh hắt tới,biết ngay có bốn người xông tơi đánh mình.Chàng né khỏi nhưng thế tập kích của địch và trong bóng tối,chàng thấy có ánh bạch quang thấp thoáng,mới hay bốn người đó đều cầm khí giới.Chàng liền giở môn quyền bí quyết chữ Bất , hữu chưởng từ phía trái quét ngang sang bên phải một cái,đánh trúng ngay thái dương huyệt của một người,người đó chết giấc liền.Tiếp theo đó,chàng lại sử dụng tay trái từ phía phải đánh tréo xuống góc bên trái,trúng ngang hông của một người khác,rồi chàng giơ tay trái lên móc thẳng,tay phải đấm một quyền,như điểm chót của chữ "Bất" .Viết xong bốn nét,chàng đánh té luôn cả bốn kẻ địch.
Vì không biết những người vây đánh thuộc hạng người nào,chàng ra tay không mạnh lắm,thế đánh nào cũng chỉ dùng ba thành công lực.Người thứ tư bị chàng đấm phải,lùi về phía sau mấy bước,chỉ nghe "lạch cạch" người đó đã đè gẫy một cái ghế trong đại sảnh rồi quát lớn:
-Ngươi ác độc thật nên mới ra tay nặng đến thế.Nếu ngươi là nam nhi đại trượng phu thì hãy cho biết dánh tánh.
Thúy Sơn vừa cười vừa đáp:
-Nếu ta ra tay ác độc thì các ngươi làm gì sống sót!Tại hạ là Võ Ðang Trương Thúy Sơn đây.
Người nọ thất thanh kêu lên một tiếng kinh di,rồi hỏi lại:
-Ngài là Trương Ngũ . . .Trương ngũ của phái Võ Ðang thật à? Có phải là Ngân Câu Thiết Hoạch Trương Thúy Sơn đấy không?Hay là giả mạo?
Thúy Sơn mỉm cười,lấy ngay khí giới rồi tay trái cầm Hổ Ðầu Câu bằng bạc, tay phải cầm thiết Phán Quan Bút,để hai món khí giới tréo ngang lên cọ mạnh vào nhau nghe xoẹt đom đóm lửa bắn lên tung toé.
Nhờ có anh sáng toé lửa đỏ,chàng đã nhìn thấy rõ bốn người bị đánh ngã đều là bốn hoà thượng mặc áo cà sa màu vàng cả.Có hai hoà thượng mặt dính đầy máu,mặt lộ vẻ u oán vô cùng.Chàng ngạc nhiên vội hỏi:
-Chẳng hay bốn vị đại sư là ai thế?
Chỉ thấy một hoà thượng lớn tiếng nói:
-Mối huyết hải thâm thù này,hôm nay chưa trả được ngay đâu.Chúng ta đi thôi.
Nói xong bốn người tung mình nhảy lên thẳng ra bên ngoài.Một hoà thượng chân tập tễnh,được vài bước liền té.Chắc y bị Thúy Sơn đánh mạnh tay quá. Hai tăng nhân đi trước vội quay trở lại đỡ hoà thượng đó dậy,rồi chạy thẳng ra ngoài đại sảnh. Thúy Sơn vội gọi theo:
-Bốn vị hãy khoan đã . . .Có gì huyết hải . ..
Chàng chưa dứt lời,bốn hoà thượng đó đã vượt tường nhảy ra bên ngoài.
Thấy câu chuyện hôm nay kỳ lạ quá,chàng hoài nghi vô cùng,đi đi lại lại trong đại sảnh trầm tư nhưng không hiểu tại sao tiêu cuộc này lại có bốn hoà thượng mai phục?Mà chàng vừa tới cửa chúng đã tập kích ngay?Chúng lại nói cái gì huyết hải thâm thù.Chàng bèn nghĩ thầm:
-Việc này phải hỏi người trong tiêu cuộc mới rõ.
Ðoạn chàng cất tiếng gọi:
-Ðỗ Tổng tiêu đầu có nhà không?Ðỗ tổng tiêu đầu có nhà không?
Ðại sảnh khá lớn,nên tiếng nói của chàng văng vẳng có tiếng vọng lại, nhưng chàng hỏi liền mấy tiếng mà không có ai đáp,chàng lại nghĩ:
-Chẳng lẽ họ sợ ta mà ẩn núp cả?Hay là tất cả già trẻ lớn bé trong tiêu cuộc này đều đi nơi khác để tỵ nạn chăng?
Chàng liền móc túi lấy đá lửa ra đánh thấy trên bàn có một cây nến,chàng lại gần châm sáng cây nến đó lên,rồi cầm cây nến đi vào trong nhà.Mới đi được mấy bước chàng đã thấy một người đàn bà nằm phục dưới đất không hề cử động.Chàng liền gọi:
-Chị ơi,làm sao thế?
Vẫn không thấy người đó cử động,chàng liền đỡ vai người đó lên,và rọi nến xem mặt, chàng thất kinh la lớn một tiếng.Thì ra nàng nọ mặt vẫn tươi cười, nhưng đã chết cứng.Sở dĩ chàng thất kinh là vì chưa bao giờ thấy người chết lại tươi cười như vậy.Chàng đứng dậy,đi lại phía trưc,sau một cột trụ,lại có một cái xác nữa.Chàng lại gần đó xem thấy là một lão bộc,cũng tươi cười như người đàn bà kia.
Thúy Sơn ngạc nhiên vô cùng,vội rút Hổ Ðầu Câu ra tay trái làm khí giới,tay phải cầm ngọn nến,rồi đi quan sát bốn bên thì thấy phía Ðông một người,phía Tây một người,trong ngoài có tất cả mấy chục cái xác ngổn ngang dưới đất. Long Môn tiêu cuộc lớn như vậy mà không một người nào sống sót.Chàng hành hiệp giang hồ bấy lâu nay,bình thường thấy rất nhiều chuyện thảm khốc,nhưng chàng chưa bao giờ gặp cảnh tượng cả nhà bị chết như thế,nên trống ngực chàng cũng phải đập mạnh,chàng thấy cái bóng của mình chiếu lên tường cứ rung động luôn luôn.Thì ra,bởi tay run,ngọn nến cũng run theo, chàng bèn đứng yên giây lát,bỗng sực nghĩ hai thứ:
-Nếu dọc đường có điều gì sơ suất,ta sẽ giết hết người trong Long Môn tiêu cuộc của ngươi,già trẻ lớn bé bảy mươi hai mạng ,cả gà chó cũng không tha .
Hiện giờ người trong tiêu cuộc chết hết,chắc bởi lão Ðại Cẩm tống tiễn Dư Ðại Nham không được chu đáo.Chàng bèn nghĩ:
-Người đó hạ độc thủ đều do Tam sư ca của ta.Cứ theo lẽ xét đoán,thì y thế nào cũng là người rất thân của Tam sư ca.Như vậy đủ thấy bản lĩnh người này cao siêu hơn Ðại Cẩm nhiều,và y còn biết trước dọc đường thể nào cũng gặp hung hiểm.Nhưng tại y không thân chinh tống tiễn lấy?Tam ca của ta là người nhân hiệp chánh trực,coi kẻ gian ác như người thù của mình,có khi nào Tam sư ca lại làm bạn với những người lòng độc ác như rắn ấy?
Chàng càng nghĩ càng thắc mắc.Chàng bước ra khỏi tây sảnh,dưới ánh sáng nên đột nhiên chàng thấy hai hoà thượng áo vàng ,đứng sát vào tường đang trợn mắt nhìn mình,nhe răng ra cười.Chàng vội lùi lại hai bước,giơ nến lên quát hỏi:
-Chẳng hay hai vị đứng đây làm gì?
Hai hoà thượng đó không cử động chút nào.Lúc ấy chàng mới biết hai tăng nhân đó đã chết từ lâu.
Chàng tới gần xem ,mới hay thân hình của hoà thượng nọ đã ngập sâu vào trong tường chừng mấy tấc.Hiển nhiên hai tăng nhân bị địch dùng thủ pháp nặng đánh mạnh nên lún vào trong tường.Chàng khám xét hai hoà thượng, không thấy có vết thương nào cả,chỉ chỗ yếu huyệt ở bên hông có vết màu hồng nho nhỏ.Chàng gật đầu và nghĩ:
-Những người này trong khi chết vẫn tươi cười như vậy vì bị kẻ địch điểm vào Yếu huyệt.
Nghĩ tới đó,chàng đột nhiên cảm thấy lạnh buốt xương và la lớn:
- Ối chà nguy tai,huyết hải thâm thù . . .
Thì ra,chàng sực nhớ tới bốn vị hoà thượng gặp lúc đầu đã nói:
- Ngươi ác độc thật nên mới ra tay nặng đến thế.Nếu ngươi là nam nhi đại trượng phu thì nên để lại tên họ đi. . . Mối huyết hải thâm thù này,hôm nay chưa trả được ngay đâu.Chúng ta đi thôi .
Tới lúc này chàng mới biết món nợ máu mấy chục nhân mạng trong Long Môn tiêu cuộc đã bị bốn tên hoà thượng đổ cả cho chàng.
Chàng không hay biết,lại báo danh họ cho chúng hay,nhưng chàng vẫn chưa hiểu lai lịch của bốn tăng nhân áo vàng đó.Vừa rồi vì chàng ra tay quá nhanh mới xử dụng bí quyết chữ "bất" mà đánh ngã bốn tăng nhân,nên chàng chưa kịp nhận thấy võ công của chúng thuộc môn phái nào.Nhưng lúc bốn hoà thượng xông đến tấn công,sức lực cương mãnh,hiển nhiên là võ công ngoại gia của Thiếu Lâm chớ không sao.Ðỗ đại Cẩm là đệ tử của Thiếu Lâm như vậy bọn hoà thượng Thiếu Lâm tới đây là để cứu viện cho y,nhưng không biết Dư nhị ca và Mạc thất đệ hiện giờ ở đâu?Sư phụ bảo hai người đến bảo vệ gia quyến của Long Môn tiêu cuộc mà.Chàng nghĩ:
-Tài ba của nhị sư ca cao siêu như vậy mà còn để cho kẻ địch hạ độc thủ như thế này sao?
Suy tính giây lát,Thúy Sơn mới tìm được câu giải đáp của những nghi vấn đó,chàng nghĩ thầm:
-Bốn vị hoà thượng Thiếu Lâm đi rồi thế nào phái Thiếu Lâm cũng cho ta đã hạ độc thủ.Nhưng một ngày kía họ cũng sẽ biết rõ hung thủ chính là ai. Thiếu Lâm và Võ Ðang cùng ra tay thì thế nào cũng điều tra ra vụ này. Những xác ở đây ta đừng di động vội,trước hết ta hãy kiếm nhị ca và thất đệ trước đã.
Ðoạn chàng liền thổi tắt nến,vượt qua tường ra bên ngoài.
Chàng vừa xuống tới đất,đã nghe một tiếng vù thật lớn,thì ra có một thứ khí giới nặng đang nằm lưng chàng đánh tới.Ðồng thời kẻ địch quát lớn:
-Thúy Sơn,nằm xuống đi.
Thúy Sơn đang lơ lửng trên không,không sao tránh né được mà thế tấn công của địch mạnh và ác độc vô cùng.Trong lúc nguy cấp chàng vội giơ bàn tay trái ra đè lên khí giới của địch,mượn sức nhún mạnh một cái đã nhẹ nhàng nhảy lên đầu tường rồi.Thế võ là chữ "Qua" ở cạnh yếu huyệt chữ "võ",trong lúc nguy hiểm giở thế đó sẽ được bình yên.Bất đắc
dĩ chàng mới mạo hiểm xử dụng thế đó,không ngờ lại thoát khỏi nguy hiểm một cách dễ dàng.
Chân trái của Thúy Sơn vừa dẫm lên đầu tường,chàng đã rút Phán quan bút ra.Tuy chưa thấy rõ thế công của kẻ địch ra sao,nhưng cái đánh vừa rồi mạnh và ác độc quá,chàng đã đoán chắc kẻ địch là một tay cao thủ không thể khinh thường.Kẻ địch thấy Thúy Sơn tránh khỏi thế công của y một cách dễ dàng,cũng ngạc nhiên vô cùng,nên y kêu thất
thanh một tiếng rồi quát lớn:
-Tiểu tử khá thật,quả thật bất hư truyền.
Tay trái Thúy Sơn cầm cân,tay phải cầm bút,trút xuống phía dưới,theo luật lệ của võ lâm là cung kính chờ đối phương chỉ bảo.
Mặc dầu kẻ địch đánh lén,chàng tuy tức giận,nhưng vẫn làm theo lời thầy dậy là làm đúng lễ phép của võ lâm để khỏi thất lễ.
Trong bóng tối,chàng thấy bên dưới có hai tăng nhân mặc áo cà sa đại hồng kim tuyến,tên nào cũng cầm một cây thuyền trượng lớn màu vàng chóe. Chàng kinh hãi nghĩ thầm:
-Hai tăng nhân mặc áo cà sa đại hồng kim tuyến kia phải chăng là nhân vật trong Thiếu Lâm thập bát La Hán,tiếng tăm lừng lẫy trong thiên hạ.
Chỉ thấy hoà thượng phía bên trái,gõ cây thuyền trượng xuống đất một cái rồi nói:
-Trương Thúy Sơn,ngươi là Võ Ðang thất hiệp,cũng có thể gọi là nhân vật có tên tuổi ở giang hồ,sao lại hành động ác độc đến thế?
Trương Thúy Sơn nghe đối phưng gọi tên tộc của mình,chứ không gọi mình bằng Trương ngũ gia,trong lòng đã hơi giận,liền lạnh lùng đáp:
-Ðại sư chưa hỏi rõ nguyên nhân và cũng không biết chuyện xảy ra thế nào lại lén lút núp dưới chân tường đánh trộm tôi như vậy,cũng gọi là anh hùng hảo hán sao?Xưa nay tôi vẫn nghe nói võ công của phái Thiếu Lâm nổi danh thiên hạ,không ngờ thủ đoạn đánh lén đánh trộm này cũng đặc biệt hơn các phái khác.
Tăng nhân nọ liền nổi giận,múa thiền trượng nhảy lên đầu tường,người chưa tới mà võ khí đã giơ lên tấn công trước. Thúy Sơn chỉ thấy một luồng gió mạnh điểm tới trước ngực,liền dùng Hổ Ðầu Câu phong chặt lấy thế công của cây thiền trượng đó.Ðồng thời chàng múa Phán Quan bút điểm mạnh vào thân cây thiền trượng.Chỉ nghe "koong" một tiếng,tăng nhân nọ cảm thấy cánh tay tê tái,không sao đứng vững được trên đầu tường,phải nhảy xuống đất.
Thúy Sơn cũng cảm thấy cánh tay tê đi,trong lòng kinh hãi thầm,lúc này chàng mới hay sức lực đối phương mạnh lạ thường.Chàng liền nghĩ:
-Nếu tăng nhân kia,công lực cũng ngang tăng nhân này mà chúng liên thủ tấn công mình,có lẽ ta chống đỡ không xuể.
Nghĩ đoạn chàng liền lớn tiếng nói:
-Chẳng hay hai vị đại sư là ai?Xin cho biết pháp hiệu.
Người sư đúng bên phải dõng dạc nói:
-Bần tăng là Viên Âm,còn đây là sư đệ Viên Nghiệp.
Thúy Sơn liền chắp tay chào và nói:
-Thế ra nhị vị đại sư trong Thập bát La Hán đã tới,hậu sinh ngưỡng mộ thanh danh đã lâu,chẳng hay hai vị có việc gì chỉ giáo?
Viên Âm với giọng hình như có hơi mà không có sức,thở hổn hển đáp:
-Việc này là một việc rất lớn,có liên quan đến Võ Ðang và Thiếu Lâm.Sư huynh đệ bần tăng là mạc học hậu tiến của phái Thiếu Lâm,không có quyền nói gì cả,nhưng hôm nay anh em bần tăng đã gặp được việc này,xin hỏi Trương ngũ hiệp có phải mấy chục tánh mạng của Long Môn tiêu cuộc và hai tên sư điệt của bần tăng đều chết trong tay Trương ngũ hiệp chăng?Cổ nhân thường nói:"Nhân mệnh quan thiên",chẳng hay Trương ngũ hiệp định ra sao,xin cho anh em bần tăng được biết.
Giọng Viên Âm tuy rất khiêm tốn,nhưng có đôi chút ngạo mạn. Thúy Sơn đáp lại:
-Chính hậu sinh cũng lấy làm lạ đại sư nhất định buộc cho hậu sinh hạ độc thủ những người trong Long Môn tiêu cuộc,có phải đại sư đã chính mắt trông thấy hậu sinh giết họ không?
Viên Âm la lớn:
-Tuệ Phong,con lại đây đối chất với Trương ngũ hiệp.
Trong bụi cây có bốn tăng nhân áo vàng lù lù bước ra, Thúy Sơn thấy hình dáng của chúng y như những hoà thượng đã gặp ở đại sảnh trong tiêu cuộc. Rồi người sư pháp danh Tuệ Phong cúi chào Viên Âm và nói:
-Thưa sư bá,mấy chục tính mạng của Long Môn tiêu cuộc và cả Tuệ Thông, Tuệ Quang hai sư đệ nữa,đều . . .do ác tặc họ Trương này hạ độc thủ.
Viên Âm lại hỏi:
-Có phải chính mắt các con thấy không?
Tuệ Phong đáp:
-Chính mắt chúng con thấy.Nếu chúng con không chạy nhanh,có lẽ bị tên ác tặc này giết rồi.
Viên Âm tiếp:
-Ðệ tử của Phật không được nói dối trá,vả lại việc này liên can tới hai đại môn phái Thiếu Lâm và Võ Ðang,các con chớ nói bậy nói bạ nghe chưa?
Tuệ Phong quỳ luôn xuống đất,chắp tay vái và đáp:
-Phật tổ chứng chiếu những lời đệ tử Tuệ Phong vừa rồi,quả thật không dám dối sư bá.
Viên Âm lại nói:
-Con thử đem những cái gì mà chính mắt con đã thấy kể lại cho ta nghe?
Nghe đệ tử của phái Thiếu Lâm nói như vậy, Thúy Sơn liền nhảy ngay xuống mặt đất.
Viên Nghiệp tưởng lầm Thúy Sơn định ra tay giết hại Tuệ Phong,vội múa thiền trượng nhắm cổ Thúy Sơn quét tới.
Thúy Sơn chỉ cúi đầu tránh né và thoáng cái đã lẻn tới phía sau lưng Tuệ Phong,nếu đánh tiếp thế trượng nữa, Tuệ Phong thế nào cũng bị trúng đầu,nên đành phải thâu ngay thuyền trượng lại và quát lớn:
-Ngươi định làm trò gì thế?

Hồi trước Hồi sau