lazada

Cô gái Đồ Long - Hồi 051

Cô gái Đồ Long - Hồi 051

ĐỨNG GIỮA GIẢNG HÒA

Ngày đăng
Tổng cộng 102 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 797721 lượt xem

tiki

Nhưng lúc bây giờ, Không Văn, Không Trí, Không Tĩnh ba người đã bàn tán mấy ngày, nhưng họ nhận thấy phái Không Ðộng không có cao thủ nào có đủ khả năng đánh chết được Không Kiến. Hơn nữa Ðại sư đem đệ tử đi điều tra ngầm, biết lúc Không Kiến viên tịch ở Lạc Dương thì Không Ðộng Ngũ Lão đều ở miền Tây Nam. Vì thế phái Thiều Lâm mới không ngờ phái Không Ðộng nữa.
Sau, họ thấy trên vách núi chỗ Không Kiến viên tịch, Tạ Tốn có viết: "Thành Khôn giết Thần Tăng Không Kiến ở nơi đây " .

Sau phái Thiếu Lâm lại điều tra ra Tạ Tốn đã giết rất nhiều người và vụ án nào cũng đều viết lại mười chữ như trên, vu cho Thành Khôn đã hạ độc thủ, nên mấy đại sư của Thiếu Lâm mới không nghi ngờ nữa.
Bây giờ mọi người bỗng nghe thấy Vô Kỵ nói như vậy, ai nấy đều giật mình và ngạc nhiên thầm.
Duy Hiệp giận dữ hỏi:
- Không kiến Ðại sư bị ác tặc Tạ Tốn ám hại, người trên giang hồ ai cũng biết như vậy. Tại sao ngươi lại bảo phải Không Ðộng của chúng ta có dính lýu vào vụ đó? Có phải ngươi đã được mục đích Tạ tiền bối đánh chết Không Kiến Thần tăng không? Có phải lúc ấy ngươi đứng ở cạnh lược trận không?
Duy Hiệp nghĩ thầm:
- Thằng nhỏ áo rách nầy lại dám đôi co với ta, có lẽ phải Võ Ðang đã xui khiến nó khiêu khích cho phái Không Ðộng với phái Thiếu Lâm bất hòa. Ta phải cẩn thận đối phó mới được, bằng không sẽ bị mắc hởm ngay.
Vì thế tuy y vẫn khinh thường Vô Kỵ nhưng y phải nghiêm nét mắt đáp:
- Không Kiến thần tăng khuất núi ở Lạc Dương. Lúc ấy Ngũ lão Không Ðộng đang là khách ở nhà Liễu Ðại Hiệp của phái Ðiểm Thương tỉnh Vân Nam, thì chúng ta mục đích làm sao được?
Vô Kỵ lại lớn tiếng nói tiếp:
- Phải đấy, lúc ấy ngươi ở Vân Nam, thế tại sao ngươi trông thấy được Tạ tiền bối giết chết Không Kiến Ðại sư? Còn vị Thần Tăng bị thiệt mạng bởi Thất Thương Quyền của phái Không Ðộng thì đều nầy ai cũng biết hết. Tạ tiền bối không phải là người của phái Không Ðộng của cá ngươi, sao các ngươi lại vu oan giá họa cho ông ta như thế?
- Nói bậy! Nói bậy! Chỗ Không Kiến Thần Tăng viên tịch trên tường có viết mười chữ: Thành Khôn giết Thần Tăng Không Kiến ở nơi đây . Tạ Tốn vẫn mạo danh sư phụ của y, để gây nên án mạng ở đâu cũng viết những chữ như vậy ở đó, như vậy nếu không phải là y thì còn là ai nữa?
Vô Kỵ giật mình nghĩ thầm:
- Nghĩa phụ không cho ta hay đã viết mười chữ đó ở trên tường, chỉ bảo: Sau khi đánh chết Không Kiến, trong lòng hối hận vô cùng . Chắc không khi nào nghĩa phụ lại viết những chữ vu oan giá họa như thế.
Nghĩ đoạn chả liền ngẩng mặt lên trời ha hả cả cười một hồi rồi đáp:
- Ai cũng có thể viết được những chữ đó, vậy có ai chính mắt trông thấy Tạ tiền bối viết những chữ ấy? Ta cứ bảo phái Không Ðộng đã viết mười chữ ấy, có được không? Ai cũng biết viết những chữ đó thì rất dễ mà luyện Thất Thương Quyền thì là rất khó…
Nói tới chàng quay lại nói với Không Trí rằng:
- Không Trí Ðại sư! Có phải lệnh sư huynh bị Thất Thương Quyền đả thương mà chết không? Thất Thương Quyền có phải là môn võ nghệ tuyệt kỹ của phái Không Ðộng, chẳng bao giờ dạy cho người ngoài phải không?
Không Trí chưa kịp trả lời, đã có một người cao lớn mình mắc áo cà sa Kim Tiền Ðại Hồng bước ra, tay cầm một cây thiên thượng vàng chóe, dộng xuống đất một cái thật mạnh lớn tiếng quát hỏi:
- Tiểu tử! Mi là môn hạ của môn phái nào? Mi là cái thá gì mà dám nói chuyện với sư phụ ta như thế?
Vô Kỵ dưa mắt nhìn sư đó thấy vai khòm, trong khi nói thở hổn hển, chàng nhận ngay ra đó là Viên Âm trong Thập Bát Hán của phái Thiếu Lâm. Năm xưa y đã lên núi Võ Ðang vấn tội, chính y đã chỉ Thúy Sơn đánh chết đệ tử của phái Thiếu Lâm. Hồi đó Vô Kỵ tức giận Viên Âm không thể tưởng tượng được nên chàng đã nhớ kỹ mặt mấy tăng nhân của phái Thiếu Lâm, lúc này chàng vừa thấy mặt kẻ thù, máu nóng trong người của chàng đã bốc lên sùng sục, mặt đỏ bừng, thân hình hơi run, trong lòng nghĩ thầm:
- Vô Kỵ! Vô Kỵ! Việc lớn nhất của mi ngày hôm nay là phải điều giải mối thù của sáu Ðại môn phái với Minh Giáo, mi chớ có nên vì tư thù riêng của mình mà làm hỏng hết đại sự! Mối thù của phái Thiếu Lâm để sau này sẽ trả cũng chưa muộn!

Tuy chàng biết nghĩ như vậy, nhưng cái chết thảm thương của cha mẹ lại xuất hiện theo hình bóng của Viên Âm hiện ra trước mặt chàng, khiến chàng không sao nhịn được, nước mắt cứ nhỏ ròng như mưa, suýt tí nữa chàng không sao tự kiềm chế được!
Viên Âm dộng cây thiền trượng xuống đất một cái thật nặng rồi quát hỏi tiếp:
- Tiểu tử! Nếu mi là yêu nghiệt của Ma Giáo thì mau mau giơ cổ chém đi! Bằng không chúng ta người đi tu lấy lòng từ bi làm đầu cũng không làm khó dễ mi đâu, như vậy mi mau xuống núi chạy đi!
Y thấy Vô Kỵ ăn mặc không giống người của Minh Giáo và thấy chàng cố hết sức nén lòng bi đát, lại hiểu lầm là chàng sợ hãi, nên y mới nói như thế!
Vô Kỵ lại hỏi tiếp:
- Bạn có phải là Viên Âm Ðại sư không? Quý phái có một vị tên là Viên Chân Ðại sư phải không? Làm ơn mời y ra đây, tại hạ có mấy câu chuyện muốn nói.
Viên Âm đáp:
- Viên Chân sư huynh không có ở đây, ngươi có việc gì cứ nói đi. chúng ta không có thì giờ nói chuyện phiếm với thiếu niên rừng rú này, chẳng hay người là môn hạ của ai thế?
Vô Kỵ đáp:
- Tại hạ không phải là người của Minh Giáo và cũng không phải là môn hạ của môn phái nào ở Trung Nguyên hết! Nhưng tại hạ với Minh Giáo và Võ Ðang, Thiếu Lâm, Nga Mi, Côn Luân, Hoa Sơn sáu đại môn phái đều có chút liên quan cả. Lần này sáu Ðại môn phái liên hợp lên Quang Minh Ðỉnh nầy đánh Minh Giáo là bị một kẻ gian đã khiêu khích và xúi bẩy, nên mới có sự hiểu lầm nhau lớn như thế! Tuy tại hạ còn ít tuổi thật, nhưng hạ rất rõ nguyên ủy đó, cho nên mới dám táo gan yêu cầu hai bên ngừng chiến trước, rồi điều tra ra sự thật, ai phải ai trái sẽ có công luận phán đoán.

Chàng vừa dứt lời thì người trong sáu Ðại môn phái cười nói chế diễu chàng là khùng.
Những lời nói nhạo báng của sáu Ðại môn phái từng câu một đâm sâu vào lỗ tai và trái tim của Chỉ Nhược.
Nàng liếc mắt nhìn trộm Vô Kỵ, thấy Vô Kỵ đứng giữa quãng trường nghêng ngang nhìn tứ phía không có vẻ gì sợ hãi cá, chàng ta lại lớn tiếng nói tiếp:
- Bây giờ chỉ cần Viên Chân Ðại sư của phái Thiếu Lâm ra đây đối chất với tại hạ vài lời thôi, thì gian mưu của y xếp đặt sẽ được phô bày cho người đời hay biết liền.

Mấy lời đó Vô Kỵ thốt ra từng câu từng chữ một tuy vẫn có mấy trăm năm người đang cười ồn ào mà ai nấy đều nghe rõ mồn một.
Các tay cao thủ của sáu Ðại môn phái thấy vậy đều giận mình kinh hãi và không dám khinh thường chàng như trước nữa, ai nấy đều nghĩ thầm:
- Thằng nhỏ nầy tuổi trẻ như thế mà nội công của nó lại thâm hậu như vậy hiếm có thật . Viên Âm đợi chờ mọi người dứt tiếng cười và tiếng nói xong, mới thở hổn hển nói tiếp:
- Tiểu tử hối thối kia, dù mi xảo quyệt đến đâu, cũng không lừa dối nổi chúng ta đâu. Mi đã biết rõ Viên Chân sư huynh không có mặt ở đây, mi mới anh ấy ra đối chất. Thế sao mi không gọi Trương Thúy Sơn của phái Võ Ðang ra đối chất đi.
Hòa Thượng vừa nói dứt lời, Không Trí đại sư quát lớn:
- Viên Âm con ăn nói phải cẩn thận đôi chút.
Nhưng đã có rất nhiều người của phái Hoa Sơn, Không Ðộng… đã lớn tiếng cười ồ rồi. Chỉ có người của phái Võ Ðang là tỏ vẻ hâm hực không nói năng gì cả. Thì ra, mắt bên phải của Viên Âm bị Tố Tố dùng ám khí ném mù ở trên bờ Tây hồ. Nhưng y tưởng lầm Trương Thúy Sơn đã ra tay ném mũi ám hại đó. Vì thế lúc nào y cũng nhớ tới mối thù nấy.
Vô Kỵ nghe thấy đối thủ nói nhục đến cha mình tức giận vô cùng liền quát lớn:
- Ngươi là cái thá gì mà dám nói danh húy của Ttương Ngũ hiệp loạn xạ như thế? Ngươi… ngươi…
Viên Âm cười nhạt, và đỡ lời:
- Trương Thúy Sơn tự cam tâm hạ mình làm kẻ hạ lưu mới bị yêu nữ của Ma Giáo mê hoặc, có hiếu sắc mới có quả báo…
Lúc này tuy Vô Kỵ đã tự nhủ lòng rằng:
- Mục đích của ta ra đây là giảng hòa cho hai bên để họ đừng đánh nhau nữa. ta chớn nên ra tay đả thương người .

Nhưng chàng nghe thấy Viên Âm nói tới câu cuối cùng không sao chịu nhịn được nữa, liền tung mình nhảy tới trước mặt tên ác tăng đó.
Chàng giơ tay trái túm lấy sau lưng của Viên Âm nhấc bổng lên, tay phải chàng cướp lấy cây thiên trượng của đối thủ, rồi giơ cây gậy đó lên nhằm đầu kẻ địch đánh xuống.
Viên Âm bị chàng túm lưng nhấc bổng lên như một con gà con vịt bị diều hâu bắt được vậy.
Y không còn hơi sức mà chống đỡ lại được, cứ để yên cho Vô Kỵ túm lên và đánh thôi.
Có hai nhà sư trong bọn Thiếu Lâm đã cùng nhảy ra, tay cầm thiền trượng vàng bóng nhoáng, chia làm tả hữu tấn công Vô Kỵ.
Thì ra, hai nhà sư đó ra cứu Viên Âm đã xử dụng một phương pháp rất cao siêu, gọi là Vây Ngụy, cứu Triệu bắt buộc Vô Kỵ phải buông Viên Âm ra, hai nhà sư đó là Viên Tâm và Viên nghiệp.
Vô Kỵ tay trái vẫn túm chặt lưng Viên Âm tay phải vẫn cầm thiền trượng, mọi người chỉ thấy chàng nhún chân một cái nhảy lên trên cao, hai chân nhằm hai cây thiền trượng của hai đối thủ đá luôn.
Chỉ nghe thấy kêu Bộp, bộp hai tiếng, Viên Tâm với Viên Nghiệp cùng bị té ngửa. Cũng may hai tăng nhân võ công cũng cao siêu trong khi bị đá té như thế, họ vẫn bình tĩnh dùng cây thiền trượng đập mạnh xuống đất một cái.
Hai cây thiền trượng dội trở lại nhắm người Vô Kỵ bắn tới.
Mọi người thấy vậy đều kinh hãi và thất thanh kêu la, nhưng họ thấy Vô Kỵ tay xách Viên Âm trong lớn như thế mà lúc hạ chân xuống đất lại nhẹ như bông vậy.
Ðã có sáu bảy người trong sáu đại môn phái đó la lớn:
- Ðây là khinh công Thế Vân Tung của phái Võ Ðang.
Thì ra Vô Kỵ hồi nhỏ theo cha, Thái sư phụ và các sư thúc, sư bá học võ, tuy chàng chưa chính thức lần lượt học hết võ công của phái Võ Ðang, nhưng chàng đã mắt thấy tai nghe rất nhiều, bây giờ lại luyện thành công môn thần công Càn Khôn Ðại Nã Di nên bất luận võ công môn phái nào chàng muốn xử dụng tức thì xử dụng được ngay.
Chàng được trông thấy võ công của phái Võ Ðang nhiều hơn hết.
Cho nên lúc này chàng không nghĩ ngợi gì hết chàng xử dụng ngay khinh công của phái Võ Ðang, Thế Vân Tung khinh công rất nổi tiếng của phái Võ Ðang, nên chàng vừa giơ khinh công đó ra đã có mấy người muốn nhảy lên như chàng và còn ở trên không lượn mấy vòng không khó chút nào.
Nhưng bảo họ một tay xách một tên Hòa Thượng trong béo thế kia, một tay cầm thiền ttrượng nặng như vậy, muốn bắt chước chàng nhảy lẹ như thế, thì cả mấy anh em Liên Châu cũng đều phải lắc đầu chịu phục.
Các tăng nhân của phái Thiếu Lâm thấy Viên Âm đã lọt vào tay Vô Kỵ mà đối thủ chỉ giơ thiền ttrượng lên khẽ gõ xuống một cái đầu óc của Viên Âm thì vỡ đầu óc ra ngay.
Chúng muốn nhảy xổ lên cứu Viên Âm nhưng vì chỗ chúng đứng cách Vô Kỵ chừng bảy tám trượng xa. Chờ tới khi chúng đến gần được chàng thì Viên Âm đã bị chàng giết rồi. Cho nên chúng chỉ còn một cách là dùng ám khí bắn vào người Vô Kỵ thôi. Nhưng chúng lại sợ Vô Kỵ dùng thân hình của Viên Âm ra chống đỡ như vậy có phải là chúng giết Viên Âm không?
Bên chúng tuy có Không Trí, Không Tính mấy tay cao thủ tuyệt mức đứng cạnh đó nhưng việc xảy ra đột ngột, không ai ngờ nhà sư trẻ đó có võ công cao siêu, mà bị Vô Kỵ tấn công đến nỗi cuống cả chân tay, rồi rốt cuộc vẫn chậm một bước.

Chỉ thấy Hòa Thượng đó nghiến răng mím môi, vẻ mặt hậm hực, mà Vô Kỵ thì giơ cây thiền ttrượng lên.
Các tăng nhân của phái Thiếu Lâm, có người không dám nhìn, nhắm nghiền đôi mắt lại. Có người định xông lên phục thù cho Viên Âm, ngờ đâu Vô Kỵ chỉ giơ cây thiền ttrượng lên chứ không đánh xuống. Hìmh như chàng có việc gì nghi nan, chưa quyết định hẳn, rồi thấy nét mặt của chàng hiền từ đầu, và tay chàng cũng từ từ đặt Viên Âm xuống.

Thì ra, chỉ thoáng cái, Vô Kỵ đã nén được lửa giận, chàng lại nghĩ thầm:
- Nếu ta đánh chết bất cứ một người nào trong sáu đại môn phái, ta sẽ trở nên kẻ địch của sáu đại môn phái ngay. Và ta sẽ không thể nào làm được gn trung gian để hòa giải đôi bên nữa .
Chàng nghĩ như vậy nên buông Viên Âm xuống và nói:
- Mắt của bạn không phải do Trương Ngũ Hiệp đánh mù đâu. Trương Ngũ Hiệp đã tự tử chết rồi, oán thù gì cũng nên hòa giải hết mới phải. Ðại sư là người tu hành tứ đại giả không, không còn luyến tiếc ham muốn gì cả, hà tất đại sư còn nhớ chuyện cũ lâu năm làm chi?

Viên Âm thoát chết, đứng ngẫn người ra nhìn Vô Kỵ, không biết nói năng gì cả.
Y lại thấy Vô Kỵ trả cây thiền ttrượng, liền giơ cây ra cầm lấy, cúi đầu rút lui, trong lòng bứt rứt vô cùng.
Tôn Duy Hiệp của phái Không Ðộng thấy Vô Kỵ giở thế võ cao siêu đó ra, trong lòng cũng kinh hãi thầm. Nhưng y thấy mình đứng giữa trận đấu rồi, không lẽ rút lui một cách hèn kém. Y liền lớn tiếng hỏi:
- Họ Tăng kia, ngươi ra đây đương đầu như vậy là do ai xúi bảo thế.
Vô Kỵ đáp:
- Không ai sai xúi cả, tại hạ chỉ theo sự công bằng mà nói thôi. Tại hạ chỉ mong sáu đại môn phái bắt tay xử hòa với Minh Giáo.
Hừ, muốn gì chứ, muốn chúng ta bắt tay xử hòa với Ma Giáo khó lắm. Lão tặc họ Hân còn thiếu ta ba quyền Thất Thương Quyền, hãy để ta đánh ba quyền đã, rồi hãy nói đến chuyện khác.
Nói xong, Duy Hiệp liền vén tay áo lên ngay. Vô Kỵ liền nói tiếp:
- Tôn tiền bối cứ mở miệng ra là nói Thất Thương Quyền đóng miệng lại là Thất Thương Quyề. Theo sự nhận xét của tiểu bối thì Tôn tiền bối luyện môn Thất Thương Quyền đó chưa đến nơi đên chốn. Tiền bối nên rõ, ngũ hành trong thân người thuộc hỏa, phế thuộc kim, thận thuộc thủy, tỳ thuộc thổ, can thuộc mộc, lại thêm âm dương nhị khí. Nếu người nào luyện Thất Thương Quyền thì bảy thứ đó đều bị thương cả. Luyện môn Thất Thương Quyền nầy quyền công càng cao cao siêu bao nhiêu, nội tạng càng bị thương nặn bấy nhiêu.
Sự thật, người nào luyện Thất Thương Quyền, trước hết phải luyện cho nội tạng của mình bị thương trước rồi mới đả thương nội tạng của người khác được. Cũng may môn Thất Thương Quyền của Tôn tiền bối chưa luyện tới mức cao siêu cho lắm còn có thể cứu được.

Duy Hiệp nghe thấy Vô Kỵ nói đến lý thuyết luyện Thất Thương Quyền đều đúng như ở trong sách mà mình đã được đọc vậy.
Quả thật, người nào không luyện tới mức, khí huyết có thể chạyđược vào các yếu huyệt, rồi muốn môn Thất Thương Quyền.
Nhưng Duy Hiệp không tự lượng sức lực của mình mới thấy nội công có chút thành tựu, liền luyện ngay môn Thất Thương Quyền này.
Y mới bắt đầu luyện, đã nhận thấy môn quyền pháp nầy oai lực vô cùng.
Y say mê ma luyện tập hoài, nhưng y chỉ mới thấy cái lợi của nó mà không cảm thấy cái hại, đã quên hết những lời dặn bảo trong sách.
Lúc nầy y thấy Vô Kỵ nhăc nhở tới như vậy, y rùng mình kinh hãi hỏi lại:
- Sao ngươi lại biết rõ như vậy?
Vô Kỵ không trả lời câu hỏi đó mà nói rằng:
- Tôn tiền bối không tin, thử lấy tay bóp vào Vân Môn huyệt ở trên đầu vai, xem có đau không? Vân Môn huyệt thuộc phế đó là mạch phế của tiền bối bị thương rồi. Tiền bối lại thử rờ vào Thanh Linh huyệt thuộc tâm, đó là tâm mạch đã bị thương, còn Ngũ Lý huyệt ở dưới đùi, mỗi khi trời âm u và mưa, có phải tiền bối thấy nơi đó tê tái và hơi ngứa không? Ngũ Lý huyệt thuộc can cận mạch đó, mạch đó bị thương rồi. Tiền bối càng luyện thêm bao nhiêu, càng thấy những nội thương đó hiện lên mạnh bấy nhiêu. Nếu luyện đến năm thứ sáu thứ bảy, thì mình mẩy bị tê liệt hết.
Duy Hiệp lắng tai nghe Vô Kỵ nói, mồ hôi trên trán toát ra như mưa.
Thì ra Vô Kỵ đã được Tạ Tốn truyền thụ cho quyền lý của Thất Thương Quyền này, vả lại, chàng lại giỏi về y thuật, chàng biết rõ những kinh mạch sau khi bị thương sẽ có triệu chứng như thế nào, nên chàng mới biết nói rành mạch như vậy.

Mấy năm trước đây, Duy Hiệp đã cảm thấy có những triệu chứng đó rồi, nhưng thấy bệnh không nặng lắm và hơn nữa y sợ thầm, nhưng lại không chịu chữa thay.
Bây giờ y nghe thấy Vô Kỵ chỉ rõ từng điểm như vậy, nên y kinh hãi đến biến sắc mặt, nghĩ ngợi giây lát rồi mới hỏi tiếp:
- Ngươi… ngươi… sao ngươi biết rõ thế?
Vô Kỵ cười nhạt một tiếng rồi đáp.
- Hậu bối hơi hiểu về y lý, nên mới biết rõ như vậy, nếu tiền bối tin lời nói của tiểu bối, thì chờ công việc nơi đây xong xuôi, tiểu bối sẽ nghĩ cách chữa những bệnh đó cho tiền bối. Nhưng luyện môn Thất Thương Quyền này thì chỉ có hại chứ không có lợi gì cả, mong tiền bối đừng nên luyện nữa.
Thất Thương Quyền là môn tuyệt kỹ của phái Không Ðộng chúng ta, sao ngươi lại bảo là có hại và vô ích như vậy? Năm xưa chưởng môn Sư tổ của chúng ta là mộc Linh Tử, đã lừng danh khắp thiên hạ bởi môn Thất Thương Quyền này, mà còn thọ đến chín mươi một tuổi. Vậy lời của ngươi vừa nói tổn thương tới bổn thân như thế, đủ thấy ngươi nói bậy nói bạ, không đúng chút nào.
Chắc nội công của Mộc Linh Tử tiền bối cao thâm lắm, nên luyện thành công Thất Thương Quyền không bị hại là thế, trái lại còn trường thọ là đằng khác. Nếu tiền bối thích thì cứ tiếp tục luyện đi. Theo ý kiến tiểu bối, nếu nội công của tiền bối chưa luyện tới mức thượng thặng thì dù có luyện môn Thất Thương Quyền cũng thế mà thôi.

Duy Hiệp là một tay cao thủ danh túc của phái Không Ðộng tuy biết lời nói của Vô Kỵ là có lý, nhưng thấy chàng ở trước mặt các cao thủ của các môn phái, mà chỉ trích võ công tuyệt kỹ của môn phái mình như vậy, y không tức giận sao được, nên y quát lớn và nói tiếp:
- Ngươi là cái thá gì mà bảo tuyệt kỹ của chúng ta hữu dụng với vô dụng. Người nói nhiều vô ích, hãy thử môn Thất Thương Quyền của ta trước đã.
Tất nhiên Thất Thương Quyền là một môn võ công thần diệu và kỹ ảo vô cùng, tiểu bối có dám nói Thất Thương Quyền vô dụng đâu. Tiểu bối chỉ nói, nếu nội công chưa tới mức thật xao siêu thì không nên luyện, mình có luyện cũng vô ích thôi.

Nhưng đệ tử trẻ tuổi của môn phái Không Ðộng, thấy Vô Kỵ vô lễ như vậy, không sao chịu nổi, định lên tiếng quát mắng. Nhưng chúng thấy mặt Duy Hiệp nghiêm nghị và còn lắng tai nghe đối thủ nói, nên chúng không dám khinh thường và cũng không dám mắng chửi nữa, sau chúng thấy Duy Hiệp nói tiếp:
- Theo lời nói của ngươi thì nội công của ta chưa luyện tới mức phải không?
Nội công của tiền bối đã luyện tới mức nào, điều này tiểu bối làm sao mà biết rõ được. Nhưng tiền bối lúc luyện môn Thất Thương Quyền này, đã thấy trong người bị thương, thì còn luyện tiếp chi nữa…
Chàng ta vừa nói tới đây, bỗng nghe thấy phía sau một người quát lớn:
- Nhị ca, nói lôi thôi với Tiểu tử này mãi làm chi? Y đã coi thường Thất Thương Quyền của chúng ta thì để y tiếp thử một thế võ của đệ xem sao?
Người đó vừa rồi dứt,đã múa quyền đánh tới, quyền phong của y kêu vù vù và trái đấm đã đánh tới sau lưng Vô Kỵ rồi.
Quyền của người đó đánh nhanh vô cùng, và nhắm Linh Ðài huyệt sau lưng Vô Kỵ mà đánh tới. Linh Ðại huyệt đó là một tử huyệt, chỉ bị người thường đánh trúng một quyền không chết cũng bị thương nặng liền.
Vô Kỵ định tâm dùng Cửu Dương thần công để làm cho người của các môn phái khiếp phục. Chàng biết rõ phía sau có người đánh lén nhưng không quay người lại, mà vẫn nói với Duy Hiệp rằng:
- Tôn tiền bối…
Chàng mới nói tới đó, đã nghe tiếng xích sắt kêu lẻng xẻng và có một người nhảy ra, với giọng thanh thoát quát lớn:
- Ngươi dám đánh trộm phải không?
Người đó giơ xích sắt lên, chụp vào đầu người đánh lén Vô Kỵ chính là Tiểu Siêu.
Người đánh lén kia, giơ tay trái lên gạt xích sắt của nàng sang bên và quyền bên phải của y đánh vào lưng Vô Kỵ kêu bùng một tiếng. Tuy quyền đó đã đánh trúng Linh Ðài huyệt rồi, mà mọi người thấy Vô Kỵ hình như không hay gì hết. Thân hình của chàng không rung động và cũng không thấy chàng dùng sức đẩy người đánh lén ra, nhưng người nọ đã bắn ra ngoài xa liền.
Chàng còn nhìn Tiểu Siêu mỉm cười và nói:
- Tiểu Siêu khỏi lo ngại cho tôi, môn Thất Thương Quyền nầy của họ không lợi hại gì đâu.
Tiểu Siêu thở nhẹ một cái, bỗng hai má đỏ bừng cúi đầu khẽ nói:
- Cháu đã quên công tử đã luyện…
Nói đến đây nàng bỗng im ngay.

Vô Kỵ quay đầu lại nhìn, mới hay người đánh mình là một ông già, người gầy gò, đầu trong hơn người. Thì ra, y là Thường Kính Chí người thứ tư trong nhóm Ngũ Lão của phái Không Ðộng. Y thấy đánh trúng Vô Kỵ một quyền eồi, mà đối thủ hình như không hay biết gì cả, y kinh ngạc và lẩm bầm tự nói. Nhưng y lại buột miệng nói lớn tiếng:
- Ngươi… ngươi đã luyện thành công môn Kim Cương Bất Hoại Thể chăng? (Môn nội công của phái Thiếu Lâm đao kiếm chém không vào) Vậy ngươi là người của phái Thiếu Lâm chăng?
Vô Kỵ đáp:
- Tại hạ có học chút ít võ công trong Thiếu Lâm thật, nhưng không phải là đệ tử của phái đó…
Kính Chi biết phàm người nào luyện những thần công hộ thân ấy, nín hơi lấy sức hễ mở mồn nói chuyện là chân khí tản mắc ngay.
Y không đợi Vô Kỵ nói xong, đã múa quyền đấm luôn vào ngực Vô Kỵ một cái nữa.
Chỉ thấy Vô Kỵ vừa cười vừa nói tiếp:
- Kim Cương Bất Hoại Thể của phái Thiếu Lâm rất đặc biệt khi người nào đã luyện thành công môn thần công đó rồi, dù y nói chuyện các thứ tà ma bên ngoài cũng không thể nào xâm nhập vào trong người được. Nếu bạn không tin đấm thêm một quyền nữa xem sao.

Kính Chi lại múa quyền đấm luôn hai cái một llúc. Thế là trước sau y đã đánh bốn quyền và rõ ràng đã đánh trúng ngực Vô Kỵ, mà chỉ thấy Vô Kỵ tít mắt lên cười chịu đựng mấy trái đấm đó một cáh thản nhiên. Hình như chàng ta không thấy đau ngứa gì cả.
Kính chi có một biệt hiệu là Nhất Quyền Ðoạn Ngục, (đánh quyền có thể gãy núi). Tuy người ta đặt cho y biệt hiệu đó, không đúng sự thật, nhưng quyền của y mạnh hơn người thì người ngoài mới đặt cho y cái biệt hệu ấy.
Mọi người thấy Kính Chi đánh Vô Kỵ luôn bốn quyền một lúc mà không ăn thua gì cả nên ai nấy đều kinh hãi vô cùng.
Xưa nay phái Côn Luân với Phái Không Ðộng vẫn bất hòa với nhau, lần này tuy họ liên hiệp vây đánh Minh Giáo, nhưng hai bên vẫn không hòa hảo. Nay phái Côn Luân thấy người của phái Không Ðộng đánh bốn quyền liền mà không làm gì nổi đối thủ, nên đã có một người trong phái đó với giọng lạnh lùng lên tiếng nói liền:
- Nhất Quyền Ðoạn Ngục lợi hại quá.
Lại có một người thứ hai trong phái đó đỡ lời nói ngay:
- Vậy bốn quyền thì đánh gãy cái gì nhỉ?
Cũng may mặt của Kính Chi đen sẳn, nên y có xấu hổ, đỏ mặt bùng mà cũng không ai thấy rõ cả.
Còn các người của phái Thiếu Lâm thấy vậy cũng hoài nghi và nghĩ thầm:
- Người này vừa nói y đã tới chùa chúng ta học võ công rồi? Chẳng hay y là ai thế?
Thần công Kim Cương Bất Hoại Thể của chúng ta không truyền thụ cho người ngoài bao giờ cả.
Huống hồ từ trước đến nay đã có người nào của bổn giáo phái học được môn thần công này đâu. Ngót một năm trăm nay, chỉ có một mình Không Kiến đại sư đã học được môn thần công này thôi. Còn thiếu niên ít tuổi như vậy không khi nào y lại luyện thành công môn thần công này, phải luyện bốn chục năm mới thành được?
Duy Hiệp chắp tay chào Vô Kỵ mà nói tiếp:
- Thần công của Tăng huynh cao siêu thật, lão thán phục lắm. Chẳng hay huynh có thể để cho lão lãnh giáo ba thế công võ không?
Y tự biết Thất Thương Quyền của y cao siêu hôn Kính Chi nhiều, tuy người sư đệ thứ tư của mình hạ không nổi đối thủ. Nhưng đắc đâu mình cũng hạ không nổi đối thủ như Kính Chi vậy.
Sau này tiền bối đã luyện thành công tuyệt kỹ Thất Thương Quyền của quý phái rồi. Lúc ấy, tiền bối vừa thấy mặt lão tiền bối đã tránh xa ngay. Nhưng bây giờ, thì tiểu bối cũng có thể miễn cưỡng tiếp được ba quyền của tiền bối.
Lời nói của Vô Kỵ có nghĩa là Thất Thương Quyền rất lợi hại nhưng võ công của ngươi bây giờ hãy còn kém xa.
Duy Hiệp thấy Vô Kỵ khinh miệt như vậy tức giận vô cùng, liền hít một hơi thật mạnh bước lên một bước.
Xương trong cánh tay của y kêu răng rắc rồi y đấm luôn một quyền vào ngực của Vô Kỵ tức thì. Duy Hiệp cảm thấy người của đối thủ hình như có mộr sức dính hút mạnh. Y không sao thâu tay lại được, kinh hãi vô cùng. Ðồng thời y lại thấy bên người của đối thủ có một hơi nóng êm dịu truyền qua tay mình chạy thẳng vào trong tâm mạch.
Nhưng y bỗng thấy tinh thần phấn chấn vô cùng, trong người dễ chịu khôn tả, y vội thâu tay trở lại.
Ðứng ngẫn người ra nhìn giây lát, rồi y lại đánh tiếp một quyền nữa, quyền này của y nhằm bụng Vô Kỵ đánh tới.
Lần này, y htấy hơi nóng trong người Vô Kỵ truyền sang mạnh hơn trước nhiều.
Nên kéo y chân tay lại, lần này y phải lui về phía sau một bước rồi mới đứng vững được.
Kính Chi đứng cạnh Vô Kỵ, thấy mặt của Duy Hiệp lúc đỏ lúc trắng, hình như đã bị nội thương rồi, nên y chờ sư huynh lúc đó ra tay đánhquyền thứ ba, y cũng đấm luôn Vô Kỵ một quyền nữa. thế là y cùng với Duy Hiệp, hai người kẻ đánh tước người đánh sau, cùng tấn công đối thủ một lúc.
Mọi người đều thấy quyền của Duy Hiệp và Kinh Chi đánh rất mạnh và còn lợi hại phi thường là khác.
Ngờ đâu, hai người thấy quyền của mình, đánh trúng người đối thủ tựa như đánhtrúng vào chỗ không có gì vậy, quyền lực của chúng ta bị Vô Kỵ hóa giải một cách vô hình, vô tích ngay.
Kính chi cũng tự biết địa vị và thân phận của mình cao cả như thế nào.
Y đánh trộm lần đầu đã không phải rồi, nhưng vẫn còn miễn cưỡng nói được là vì tức giận đối phương.
Còn lần đánh trộm thứ hai này, không còn có lý do gì mà chối cãi được nữa. hành vi nầy quả thật là đê tiện hạ lưu.
Sự thật y muốn hợp sức hai người giở oai lực Thất Thương Quyền ratấn công cùng một lúc, đối thủ thế nào cũng phải chết tốt. Quý hồ đánh chết được kẻ địch, dù hành vi của mình có bất chính đi chăng nữa nhưng cũng có thể nói được là đã diệt trừ một chướng ngại vật cho sáu đại môn pháivà đã lập được công lớn với tất cả mọi người. Ngờ đâu, quyền của chúng ta đánh trúng người của đối thủ, nhưng chúng cảm thấy kinh lực bỗng tiêu tan một cách vô hình, khiến chúng thắc mắc vô cùng.
Vô Kỵ hỏi Duy Hiệp tiếp:
- Tiền bối cảm thấy thế nào?
Duy Hiệp trầm ngâm giây lát rồi mới ung dung trả lời:
- Cám ơn Tăng huynh đã dùng nội công chữa vết thương cho tại hạ, thần công của huynh caosiêu hơn người, điều đó khỏi nói, những hành vi đại nhân đại nghĩa, lấy đức báo oán của huynh mới càng khiến tãi hạ cảm động thêm.
Mọi người thấy Duy Hiệp nói như vậy đều kinh ngạc vô cùng.

Thì ra lúc Duy Hiệp đánh Vô Kỵ ba quyền liền, chàng ta đã vận Cửu Dương chân khí dồn vào người đối thủ.
Tuy thời gian rất ngắn ngủi, nhưng Cửu Dương chân khí của chàng mạnh không thể tưởng tượng Ðược, nên Duy Hiệp đã được lợi ích rất nhiều.
Tới lúc này y mới biết nếu không bị Kính Chi đánh lén Vô Kỵ, thì lúc y đánh tới quyền thứ ba còn được hưởng nhiều lợi ích hơn.
Vô Kỵ lại nói tiếp:
- Tại hạ đâu dám nhận đại nhân đại nghĩa bốn chữ ấy. Lúc này Kỳ Kinh bát mạch của Tôn tiền bối bị chấn động rất mạnh. Tốt hơn hết, tiền bối phải vận khí chạy quanh khắp người thì những dư độc Thất Thương Quyền nói có thể dồn dần ra ngoài thân thể. Như vậy cũng phải hai, ba năm nữa hoàn toàn khỏi.
Duy Hiệp tự biết bệnh trong mình của y ra sao, nên y nghe thấy Vô Kỵ dặn bảo như vậy, trong lòng càng cảm động thêm, liền chắp tay chào và nói tiếp:
- Cám ơn Tăng huynh, cám ơn Tăng huynh.
Vô Kỵ cúi mình xuống nắn bóp những xương gãy cho Văn Lượng, mồm thì nói với Kính Chi rằng:
- Tiền bối làm ơn đưa cho tôi một chút Hồi dương ngũ long cao.
Kính Chi vội móc túi lấy thuốc cao đưa cho chàng, chàng lại dặn bảo tiếp:
- Tiền bối làm ơn đi xin phái Võ Ðang một liều Tam hoàng Bảo lập hoàn và xin phái Hoa Sơn một chút Ngọc Chấn Tán đem lại đây cho tại hạ.
Kính Chi liền nghe lời Vô Kỵ đi xin hai thứ đó xem lại cho chàng ngay.
Chàng lại nói tiếp:
- Trong Hồi dương ngũ long cao quý phải dùng vị thuốc Ô thảo rất hay. Trong Tam hoàng Bảo Lập hoàn của phái Võ Ðang có ba môn thuốc Thiên Trúc hoàng, Hồng hoàng và Ðằng hoàng cũng hay lắm. Lại thêm Ngọc Chân Tán nấy thì vết thương của Ðường tiền bối thì cần điều dưỡng trong hai tháng, tứ chi sẽ lành lặn ngay.

Nói xong, chàng tiếp tục rịt thuốc, bó cốt cho Văn Lượng, chỉ trong thoáng cái đã xong liền.
Những người đứng xem quanh đó, thấy cách băng bó và nối xương của Vô Kỵ rất khéo léo. Bất cứ một danh y nào cũng không thể thạo bằng chàng được. Tài ba như vậy đã là hiếm có rồi, mà môn phái nào có ngạc nhiên.
Phái Hoa Sơn không dám ra tay đấu với chàng nữa.
Kính Chi ẳm Văn Lượng lên, ngượng nghịu rút lui phái vị trí của phái mình mà đứng im.
Văn Lượng đột nhiên lớn tiếng nói:
- Họ Tăng kia, ngươi bó các xương gãy lại ta, Văn Lượng nầy cám ơn vô cùng, về sau thế nào cũng tìm cách để báo ơn. Nhưng phái Không Ðộng với Ma Giáo có mối thù sâu hơn biển cả. Không vì một chút ân huệ nhỏ nhen mà chúng ta chịu buông tay không đánh Ma Giáo nữa dẫu ngươi khuyên giải như vậy, vẫn biết ngươi có lòng tốt, nhưng chúng ta quyết không chịu nghe. Nếu bảo là ta vong ơn phụ nghĩa, thì ngươi cứ việc lại đây đánh gãy tay chân ta trở lại đi.
Vô Kỵ hỏi lại:
- Theo ý tiền bối thì phải làm thế nào, tiền bối mới nghe lời khuyên bảo tại hạ?
Văn Lượng nói tiếp:
- Người hãy biểu diễn một môn võ công, nếu phái Không Ðộng chúng ta không bằng được, lúc ấy ta sẽ không nói.
Trong phái Không Ðộng, số cao thủ đông như thế nào bảo hệu sinh phải làm sao hơn mọi người, thì hậu sinh khó làm rồi, đành phải thí cái thân thể này để thử thách một phen vậy.
Nói xong, chàng đưa mắt nhìn bốn chung quanh, thấy phía Ðông quảng trường có một cây thông cao hơn ba trượng, cành lá um tùm trông tựa như một cái lọng.
Chàng bèn từ từ đi tới cây thông đó và lớn tiếng nói:
- Hậu sinh có học môn Thất Thương Quyền của quý phái rồi, nhưng còn non nớt lắm, vậy xin các vị của phái Không Ðộng đừng có chê cười hậu sinh nhé.
Người của các phái khác nghe chàng nói như vậy càng ngạc nhiên thêm và nghĩ thầm:
- Thế ra thằng nhỏ này cũng biết cả Thất Thương Quyền của phái Không Ðộng đấy à? Nó học của ai thế .
Mọi người đang nghĩ tới đó đã nghe thấy Vô Kỵ lớn tiếng đọc:
- Chân khí ngũ hành điều độ âm dương, làm tổn thương, tim, phổi, còn làm nát gan và lòng. Tính khí trong ly tản nát mất, người sẽ thấy bàng hoàng ngay. Tâm tiêu cùng đảo lộn, hồn phách bay phất phới .
Các môn phái thấy chàng đọc như vậy, không biết chàng đọc để làm gì, nhưng Ngũ lão của phái Không Ðộng nghe chàng đọc bài quyền quyết đó đều giật mình kinh hãi.

Quý vị nên rõ, quyền quyết Thất Thương Quyền của phái Không Ðộng. Xưa nay vẫn giữ bí mật, không bao giờ truyền thụ ra ngoài. Nay bỗng thấy thiếu niên này thuộc lòng như vậy, tất nhiên chúng phải kinh hãi. Nhưng có biết đâu quyền quyết đó, tiến lên một bước đấm mạnh một quyền vào thân cây thông.
Nửa khúc trên của cây thông đó bắn ra ngoài xa kêu đến ùm một tiếng.
Cây thông lúc bấy giờ chỉ còn lại khúc dưới độ chừng bốn thước thôi. Chỗ thân cây bị đánh gãy phẳng như dao cắt.
Kính Chi lẩm bẩm nói:
- Quyền đó… không phải là Thất Thương Quyền .

Y nói xong, liền đến cành cây thông để xem, bỗng há hốc mồm lên, không sao ngậm lạ được. Vì y thấy khúc cây còn lại đó, những thân và thở ở giữa, đều bị chấn động nát hết. Như vậy Thất Thương Quyền của Vô Kỵ đã luyện tới mức cao siêu rồi.
Thì ra Vô Kỵ định tâm dương oai để cho tất cả mọi người đều kinh sợ.
Nếu chàng hoàn toàn dùng Thất Thương Quyền đánh cây thông này, thì ít nhất cũng năm bữa nửa tháng sau, cây thông mới không héo, lúc ấy mới biết công lực của mình cao siêu như thế nào. Cho nên trong khi chàng dùng Thất Thương Quyền đánh cây thông đó, còn dùng thêm sức Chí Dương công để đánh gãy thân cây nữa.

Mọi người vỗ tay khen ngợi không ngớt.
Văn Lượng liền lên tiếng:
- Giỏi lắm, thế quyền đó thật là Thất Thương Quyền pháp đã luyện tới mức tuyệt cao. Văn Lượng đây bái phục lắm, nhưng mỗ còn thỉnh giáo Tăng tiểu hiệp một điều nữa, chẳng hay vị nào đã dạy cho tiểu hiệp môn quyền pháp này thế?
Vô Kỵ chỉ mỉm cười chứ không trả lời, Văn Lượng liền quát hỏi tiếp:
- Hiện giờ Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn ở đâu, mong Tăng điêu hiệp cho lão hay?
Vô Kỵ nghe y hỏi như vậy, giật mình kinh hãi và nghĩ thầm:
- Nguy tai, ta biểu diễn Thất Thương Quyền công này, ngờ đâu lại bị y hỏi tới nghĩa phụ của ta. Nếu ta nói rõ ta là con nuôi của nghĩa phụ, như vậy có khác gì ta là kẻ thù chung của sáu đại môn phái không? Thì công việc giảng hòa của ta sẽ bị hỏng hết .
Nghĩ đoạn, chàng liền lớn tiếng đáp:
- Thế ra Thất Thương Quyền phổ của quý phái bị Kim Mao sư vương cướp đi đấy à? Hà ha… quý vị lầm trong rồi, người cướp quyền phổ đó chính là Hỗn Nguyên Phích Lích Thủ Thành Khôn chủ không phải Tạ Tốn đâu. Quý vị thử nghĩ lại xem, trong lúc quý vị kịch chiến cướp lại cuốn quyền quyết trong Thanh Dương Quang ở trên núi Không Ðộng. Trong các vị, có hai người bị Hỗn Nguyên Công đả thương chẳng hay có đúng thế không?
Thì ra Tạ Tốn khi cướp cuốn quyền quyết của phái Không Ðộng, Thành Khôn định tâm làm rối loạn võ lâm, nên y mới ngấm ngầm trợ giúp Tạ Tốn, dùng Hỗn Nguyên Công đả thương Văn Lượng với Kính Chi. Lúc ấy Tạ Tốn cũng không hay biết gì hết, sau Không Kiến thần tăng cho hay Kim Mao sư vương mới biết rõ chuyện. Bây giờ Vô Kỵ nghĩ tới Thành Khôn suốt đời gian trá, chỉ hay vu oan giá họa cho người, nên chàng dùng thủ đoạn đó để trả miếng Thành Khôn. Huống hồ lời nói của chàng không có câu nào là giả dối cả.
Việc của Văn Lượng với Kính Chi thắc mắc hơn hai mươi năm nay, nhưng họ vẫn giấu kín trong lòng. Bây giờ hai người nghe thấy Vô Kỵ nhắc nhở đến chuyện ấy, đều đưa mắt nhìn nhau, không biết nói sao cho phải.
Như vậy xin hỏi Tăng tiểu hiệp, hiện giờ Thành Khôn ở đâu?
Vô Kỵ đáp:
- Hỗn Nguyên Phích Lích Thủ Thành Khôn nhất tâm nhất trí khiêu khích cho sáu đại môn phái bất hòa với Minh Giáo, rồi y vào làm môn hạ cho phái Thiếu Lâm lấy pháp danh là Viên Chân. Chính tại hạ đây đã học võ của y ở trên núi Thiếu Lâm rồi, việc này trăm phần trăm là sự thật. Nếu tại hạ có nói sai nửa lời, tại hạ không bằng giống chó, giống heo và có chết xuống âm ty vạn kiếp không được tiêu sinh.
Mấy lời nói của chàng, khiến ai nghe thấy cũng cảm động vô cùng.
Chỉ có bọn phái Thiếu Lâm là xôn xao bàn tán thôi.

Quý vị nên rõ Viên Chân là đệ tử duy nhất của Không Kiến, Phật học rất tinh thông. Chỉ có lần này y mới theo mọi người đi viễn chinh Minh Giáo Thôi, chứ từ xưa tới nay, không hề ra khỏi cửa chùa một bước. Như vậy sao bảo y là Hỗn Nguyên Phích Lích Thủ Thành Khôn được.
Bỗng có một người, mồm niệm A Di Ðà Phật từ từ bước ra.
Mọi người thấy tăng nhân nầy mặc áo bào xám, mặt mũi trông rất oai nghiêm.
Tay trái cầm một chuỗi hột. Ai nấy định thần nhìn kỹ mới hay tăng nhân đó là Không Tín đại sư bước vào giữa vào quảng trường dõng dạc tiếng hỏi:
- Tăng thí chủ, sao thí chủ lại nói bậy bạ cứ liên tiếp mỉa mai môn hạ của phái Thiếu Lâm bần tăng như vậy? Chẳng hay thí chủ lên trên chùa Thiếu Lâm chúng tôi học hỏi hồi nào? Trước mặt các anh hùng thiên hạ, bần tăng không khi nào để cho thí chủ làm ô nhục đến thanh danh của phái Thiếu Lâm.
Vô Kỵ vỗ tay vái chào Không Trí, rồi nói:
- Ðại sư chớ nên nổi giận như vậy, xin đại sư cho mời Viên Chân tăng nhân ra đây để đối chất với tiểu bối, thì đại sư sẽ rõ hết thật sự.
Không Tín đại sư sầm nét mặt lại, hỏi tiếp:
- Cứ thấy Tăng thí chủ nhắc nhở đến sư điệt Viên Chân hoài, tuổi thí chủ chú trẻ như vậy mà thí chủ lại có tâm địa hiểm ác đến thế.
- Tại hạ chỉ muốn mời cho được Viên Chân ra đây, tại hạ sẽ cũng Hòa Thượng ấy tranh luận thị phi trắng đen ở trước mặt thiên hạ anh hùng. Chớ tiểu bối có định tâm hiễm ác gì đâu?
Viên Chân sư điệt đã đại diện bổn phái, khổ chiến bọn yêu ma, vì thế mà kiệt lực và đã viên tịch rồi. Khi nào bần tăng chịu để cho thí chủ làm ô nhục thanh danh của người đã khuất…
Vô Kỵ nghe thấy Không Tín nói đến Viên Chân vì kiệt lực mà viên tịch, tai chàng như bị sét đánh, sắc mặt nhợt nhạt, đứng đờ người ra.
Sau đó Không Tín còn nói tiếp, nhưng chàng không nghe thấy gì cả chỉ lẩm bẩm tự nói:
- Thật… y chết thật à? Không… không có lẽ.
Không Tín chỉ vào đống xác của các Hòa Thượng ở phía Tây lớn tiếng nói:
- Thí chủ không tin, thì ra đống xác kia mà xem.
Vô Kỵ đi tới trước đống xác, đưa mắt tìm tòi. Quả nhiên thấy trong đống xác có một cái xác lồi lỏm, hai mắt nhìn ngược. Xác đó chính là Hỗn Nguyên Phích Lích Thủ Thành Khôn và sau khi vào lâm môn hạ của phái Thiếu Lâm hóa danh là Viên Chân.

Chàng cúi người rờ tay vào mũi cái xác của Thành Khôn, thấy không có hơi thở nữa. chàng còn rờ thử vào người y, cũng không thấy giá lạnh nốt. Ðủ thấy ác tăng chết đã lâu rồi, chàng vừa đau lòng vừa mừng rỡ. chàng không ngờ kẻ thù lớn đã giết hại cả một cuộc đời nghĩa phụ mình, rốt cuộc phải đền tội ở nơi đây. Tuy kẻ thù không chết dưới tay mình, nhưng thù lớn của nghĩa phụ đã coi như trả được rồi. Máu trong ngực sôi sùng sực chàng ngửng mặt lên trời ha hả cười lớn:
- Gian tặc ơi là gian tặc, mi tác ác suốt đời, mi không ngờ lại có ngày hôm nay phải không?
Tiếng cười và tiếng nói làm rung động cả sơn cốc khiến ai nấy cũng rùng mình kinh hãi.
Cười xong, Vô Kỵ quay đầu lại hỏi:
- Ai đã đánh chết Viên Chân thế?
Không Tín chỉ sầm nét mặt lại chứ không trả lời.
Lúc ấy Thiên Chính đã lui sang một bên, thấy Vô Kỵ hỏi như vậy, liền lên tiếng đáp:
- Y đấu chưởng với Tiểu nhi Dã Vương, kết quả một chết một bị thương.
Vô Kỵ cúi mình vái chào Thiên Chính và nói:
- Dạ.
Chàng nghĩ thầm:
- Chắc Viên Chân bị Vy Nhất Tiếu dùng Hàn Băng Miên chưởng đả thương rồi, vết thương lại nặng. Hơn nữa chưởng lực của cậu ta cũng lợi bại lắm, nên y chịu không nổi mới chết như thế. cậu ta đã trả thù hộ ta, như vậy cũng hay lắm.
Nghĩ đoạn, chàng đi đến cạnh Hân Dã Vương bắt mạch người cậu đó thử xem. Biết không đến nỗi phải chết, nên mới được yên tâm và nói:
- Cám ơn tiền bối.
Không Tín đứng cạnh thấy vậy càng tữc thêm, liền lớn tiếng quát tháo:
- Tiểu tử lại đây nộp mạng đi.
Tiếng nói của không Tín kêu như sấm động, Vô Kỵ ngạc nhiên vô cùng, quay đầu lại hỏi:
- Ðại sư muốn gì?
Ngươi đã biết Viên Chân sư điệt viên tịch rồi, ngươi liền đổ hết tội lỗi vào người y. người ác độc như vậy, ta tha thứ sao được. Ngày hôm nay, lão Hòa Thượng này thế nào cũng phải sát giới. Ngươi muốn tự tử hay địnnh lão Hòa Thượng này ra tay mới chịu chết.

quảng cáo

Hồi trước Hồi sau