Phi hồ ngoại truyện - Hồi 34

Phi hồ ngoại truyện - Hồi 34

GIÚP LƯU LÃO HỒ LANG DÙNG KẾ HOÃN BINH

Ngày đăng
Tổng cộng 84 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 430779 lượt xem

Người khác đáp :
- Nếu không ngăn chặn được thì đi báo tin hay hơn .
Người tr ước lại nói :
- Hỡi ơi ! Y đâu có chịu tin lời nói của chúng ta . Hụống chi...
Lúc này trời mưa lớn nên ba người nói gì chàng không nghe rõ nữa .
Hồ Phỉ rất lấy làm kỳ , tự hỏi :
- Không hiểu đồ vật mà chúng nói đó là vật gì ?
Lại nghe trong khám thần khẽ vang lên mấy tiếng lách cách . Vương Trọng Bình đỡ Lưu Hạc Chân xuống .
Ngày trước Hồ Phỉ thấy lão cùng Viên Tử Y tỷ võ ở Phong Diệp Trang, thân thủ mau lẹ phi thường mà bây giờ lên xuống cái thần đàn thấp tè cũng phải bò lòm cồm , người run bây bẩy chỉ sợ té nhào , bất giác chàng lẩm bẩm:
- Lão bị thương trầm trọng đến thế , ba tên ác quỷ kia liên thủ tấn công thì thấy lão địch nổi thế nào được ?
Lưu Hạc Chân ở thần đàn xuống rồi nhìn Hồ Phỉ thi lễ nói :
- Ða tạ tiểu ca đã cứu mạng cho .
Hồ Phỉ vội đáp lễ nhưng chàng không muốn tiết lộ lai lịch , vẫn giả vờ làm kẻ hương nông ngớ ngẩn , mỉm cười đáp :
- Ba người đó hoành hành bá đạo chẳng khác gì bọn hung thần ác sát .
Tại hạ không muốn nói thật với chúng .
Lưu Hạc Chân hỏi :
- Lão phu họ Lưu tên gọi Hạc Chân . Quý tính đại danh của tiểu ca là gì ?
Hồ Phỉ nghĩ bụng :
- Lão đã xưng danh tính với mình , mình không tiện dấu diếm nhưng tên mình không giống một nông dân , cần đổi đi một chút .
Chàng liền đáp :
- Tại hạ họ Hồ tên gọi A Ðại .
Chàng nghĩ rằng song thân chàng chỉ sinh hạ một mình chàng thì có xưng là A Ðại cũng không phải là nói dối .
Lưu Hạc Chân nói :
- Tiểu ca còn nhỏ tuổi lắm chắc ngày sau được hưởng phúc vô cùng .
Lão nói tới đây lại chau mày nghiến răng nhịn đau .
Vương Trọng Bình vội hỏi :
- Lão gia làm sao vậy ?
Lưu Hạc Chân lắc đầu , tựa vào tường mà thở .
Hồ Phỉ chắc hai vợ chồng lão có chuyện muốn nói với nhau , chàng là người ngoài không tiện ngồi gần liền nói :
- Lưu lão gia ! Tại hạ ra nhà sau .
Dứt lời đi vào hậu điện .
Hồ Phỉ nhìn đống rơm cả trên thần đàn không khỏi ngơ ngẩn xuất thần vì trước đây chưa lâu Viên Tử Y đã nằm ở đó . Không ngờ diễn biến xảy ra liên tục , người ngọc đi rồi chỉ còn lại cổ miếu hoang lương tịch mịch .
Chẳng biết sau này còn có dịp gặp nàng nữa hay không ?
Ðột nhiên chàng la thầm :
- Trời ơi ! Nguy rồi ! Bản Quyền Kinh Ðao Phổ của ta bị nàng lấy cắp đem đi . Bây giờ ta còn có thể ngang sức với nàng nhưng mà hậu nàng rèn luyện Quyền Kinh Ðao Phổ thì những chiêu thức của ta nàng đều thuộc lòng . Nếu xây ra cuộc động thủ , nàng có thể đưa ta vào đất chết .
Những mối như tình biến thành khủng khiếp . Chàng liệng thanh củi , ngồi phệt xuống đống rơm .
Lúc chàng nằm bỗng đè lên cái bọc của mình . Trong bóng tối chàng cảm thấy cái bọc có điều khác lạ , dường như nặng hơn trước nhiều . Tiện tay chàng sờ vào thấy có vật cứng rắn .
Nguyên trước chàng dùng bọc để gối đầu sau nghe tiếng Phụng Thiên Nam , chàng ra tầm cừu , chưa đụng đến cái bọc . Bây giờ cái bọc đã dời đến giữa lưng .
Hồ Phỉ lấy làm kỳ nghĩ bụng :
- Vợ chồng Lưu Hạc Chân và ba anh em quái nhân đều vào hậu điện chẳng lẽ bọn họ đã đụng vào cái bọc của ta .
Chàng liền quệt lửa đốt vào cành thông mở bọc ra coi bất giác ngẩn người .
Chàng thấy ngoài quần áo của mình còn thêm một bộ áo ngoài , một tấm áo trắng , một đôi giầy , một đôi tất . Những quần áo , tất , là vật của chàng . Hôm ấy chàng bị Viên Tử Y đẩy xuống đống bùn . Sau chàng xuống sông tắm rửa , mớ quần áo giầy tất này bị nàng đoạt đem đi mất . Không ngờ bây giờ được giặt rõ sạch sẽ như áo mới .
Chàng mở áo ra coi thấy cuốn Quyền Kinh Ðao Phổ nằm trong đó .
Bên đao phổ còn mấy đĩnh vàng và một con phụng hoàng bằng ngọc bích .Con phụng hoàng này điêu khắc rất tỷ mỷ , toàn thân bóng loáng .
Hồ Phỉ ngẩn người ra một lúc rồi gói bọc lại . Chàng cầm con Ngọc phụng hoàng trong tay , dập tắt thanh củi đốt lửa . Lưu Hạc Chân tựa trên cánh tay vợ vào hậu điện nói :
- Hãy ngủ một lúc nữa đi!
Lão nói rồi đi về phía thần đàn coi bộ muốn lên nằm vào đống rơm của Viên Tử Y .
Hồ Phỉ hãy còn tính trẻ , chàng nóng nẩy nói :
- Lưu lão gia ! Lão gia trèo lên nhảy xuống không tiện thì ngủ dưới tiện hơn .
Chỗ nằm của tại hạ xin nhường cho lão gia đó .
Chàng nói rồi chạy đến bên thần đàn bước lên nằm xuống đống rơm .
Lưu Hạc Chân cảm ơn đáp :
- Tiểu ca thật là tử tế !
Hồ Phỉ nằm trong đống rơm còn phảng phất ngửi thấy mùi u hương.
Không hiểu tâm thần chàng tưởng tượng hay là Viên Tử Y còn để lại mùi thơm thực sự . Lòng chàng vừa mừng lại vừa giận nẩy ra những ý vị khôn tả .
Chàng nằm lúc lâu bỗng nghe Lưu Hạc Chân khẽ hỏi :
- Trọng Bình ! Chú nhỏ này là người thật tử tế . Vợ chồng mình nên đối đáp với y cho phải đạo .
Vương Trọng Bình đáp :
- Phải rồi ! Nếu y không hết sức che đậy cho thì vợ chồng chúng ta đã thành hai xác chết rồi .
Lưu Hạc Chân thở dài nói :
- Vừa rồi thật nguy hiểm đến cực điểm . Chung thị huynh đệ muốn làm khó dễ tiểu ca . Dù ta có phải liều cái mạng già này mà cứu được y , ta cũng chẳng quản .
Vương Trọng Bình đáp :
- Dĩ nhiên là thế . Người ta đem lòng nghĩa hiệp đối đãi mình , mình cũng phải đáp lại bằng tấm lòng nghĩa hiệp . Chú nhỏ này tuy không hiểu võ nghệ nhưng lòng dạ còn to hơn những hào kiệt giang hồ .
Lưu Hạc Chân bảo vợ :
- Nói khẽ chứ ! Ðừng quấy nhiễu giấc ngủ của y .
Tiếp theo lão gọi khẽ mấy tiếng :
- Tiểu ca ! Tiểu ca !
Hồ Phỉ chưa ngủ nhưng nghe hai vợ chồng lão tán dương mình đoán là lão muốn ngỏ lời tạ ơn , chàng liền giả vờ ngủ say không đáp lại .
Vương Trọng Bình nói :
- Y ngủ say rồi .
Lưu Hạc Chân ừ một tiếng .
Sau một lúc lão khẽ hỏi vợ :
- Trọng Bình ! Lúc này ta bảo nàng trốn đi một mình sao nàng không đi ?
Giọng nói đầy vẻ trách móc .
Vương Trọng Bình buồn rầu đáp :
- Hỡi ơi ! Lão gia bị thương trầm trọng thế này có lý nào thiếp đi mà khôl nào thiếp đlš
Lưu Hạc Chân nói :
- Nàng có biết phong thơ này quan trọng thế nào không ? Nếu chăng được đến tay Kim Diện Phật Miêu đại hiệp thì còn không biết anh hùng hào kiệt phải chết uổng nữa ...
Hồ Phỉ nghe đến sáu chữ " Kim Diện Phật Miêu đại hiệp " trong lòng run lên xuýt nữa bật tiếng la . Chàng biết Miêu Nhân Phượng có mối liên quan trọng đại với phụ thân chàng hồi sinh tiền . Theo lời đồn đại trên giang hồ thì phụ thân chàng chết về tay y nhưng mỗi khi hỏi đến Bình Tứ Thúc là người nuôi chàng từ nhỏ cho đến khi khôn lớn thì lão nói vụ này không chính xác chút nào . Hiện giờ chàng còn nhỏ tuổi . Sau này chàng nhất định điều tra cho rõ gốc ngọn .
Năm trước , Hồ Phỉ ở Thương Gia Bảo đã có cơ duyên gặp Miêu Nhân Phượng một lần nhưng chàng không nhớ rõ bộ mặt , chỉ biết y thần oai lẫm liệt . Khi đó chàng còn là đứa trẻ nít mà đã đem lòng khâm phục y . Mỗi khi chàng nhớ tới nhân vật này , trong lòng lại nổi lên mối xúc động khôn tả . (Muốn biết rõ mối ơn oán giữa Miêu Nhân Ph ượng và Hồ Nhất Ðao xin coi bộ Tuyết Sơn Phi Hồ )
Lại nghe Vương Trọng Bình lên tiếng :
- Im đi ! Vụ này cực kỳ cơ mật . Ta ở chỗ vắng người cũng không nên nhắc lại .
Lưu Hạc Chân đáp :
- Phải rồi ! Chúng ta bôn tẩu phen này bản tâm vì muốn cứu vãn biết bao nhiêu anh hùng nghĩa sĩ trong thiên hạ , tuyệt không một chút tư tâm .
Hoàng thiên mà linh thiêng nhất định phù hộ cho chúng ta thành công .
Mấy câu nói đầy nghĩa khí khiến Hồ Phỉ ngấm ngầm nảy lòng khâm phục . Chàng nghĩ bụng :
- Ðây là một việc nhân hiệp . Bất luận Miêu Nhân Phượng là ân nhân hay thù nghich với ta , ta cũng nhất định giúp Lưu Hạc Chân đưa thơ này đến nơi .
Hai vợ chồng nói tới đấy rồi im tiếng .
Sau một lúc lâu , Hồ Phỉ đã hơi buồn ngủ , chàng vừa nhắm mắt lại bỗng nghe mặt Bắc có tiếng vó ngựa vang lên . Chung thị huynh đệ ba người đi rồi quay trở lại .
Hồ Phỉ ngấm ngầm kinh hãi nghĩ bụng :
- Ba người này trở lại miếu lần thứ hai thì e rằng Lưu Hạc Chân khó lòng trốn l;ánh . Chi bằng ta ra ngoài miếu phát tác bọn chúng tr ước . Dù ta không địch nổi họ thì vợ chồng Lưu thị cũng có thể thừa cơ chạy trốn để đem thơ đi .
Chàng liền rón rén ra khỏi thần đàn tiến ra cửa miếu , đi về phía ba anh em họ Chung .
Lúc này trời đã tạnh mưa , mặt đường ngập nước cao đến một thước .
Hồ Phỉ chạy rất nhanh , chỉ trong khoảnh khắc chàng đã ngó thấy ba con ngựa chạy nối đuôi nhau đi tới . Hồ Phỉ đứng lại ở giữa đường lớn tiếng quát :
- Ðường núi này do ta mở ra , những cây này do ta trồng nên . Hãy để tiền mãi lộ .
Chung lão tam đi đầu , phá lên cười rồi quát lớn :
- Tên tiểu tặc con nít kia ở đâu chui ra .
Gã cầm roi ngựa xông về phía Hồ Phỉ .
Hồ Phỉ đột nhiên vươn tay chụp lấy cương ngựa kéo mạnh một cái .
Con ngựa đang lao rất nhanh thế nặng đến tám , chín trăm cân . vậy mà Hồ Phỉ kéo giây cương ngựa bắt nó lùi lại mấy bước . Chàng đã sử thần kỹ tá lực. Chàng lôi ngược lại rồi tiện đà buông ra . Con ngựa cao lớn đứng không vững té huỵch xuống . May mà Chung lão tam trí cao mau lẹ nhảy xuống bên đường trước không thì cũng ngã theo .
Diễn biến này khiến cho Chung Thị huynh đệ đều kinh hãi thất sắc .
Chung lão đại và Chung lão nhị đồng thời xuống ngựa . cả ba người trong tay đều cầm một món binh khí cổ quái .
Trời đã bình minh . Trước khi sáng tỏ phải một lúc tối sầm lại . tuy trận mưa lớn đã tạnh nhưng mây đen đầy trời chưa tiêu tan . Hồ Phỉ dương mắt lên nhìn chưa rõ khí giới trong tay ba người là thứ gì .
Bỗng nghe một tiếng người cất lên ồm ồm :
- Chung thị huynh đệ ở Ngạc Bắc đi qua quý địa chưa kịp đến sơn môi bái phỏng quả là thất lễ . Xin các hạ cho biết tôn tính đại danh .
Ba người nghe khẩu âm Hồ Phỉ còn non nớt biết chàng chưa lớn tuổi vốn có coi thường nhưng thấy chàng kéo giây cương đẩy ra một cái khiến con kỵ mã lăn xuống đất mới biết công lực chàng không phải tầm thường . Chúng liền thay đổi sắc mặt . Lão đại là Chung Triệu Anh ngôn ngữ đầy vẻ lễ mạo .
Hồ Phỉ tuy tính hay đùa giỡn và đa trí nhưng vốn không phải kẻ khinh bạc . Chàng liền đáp :
- Tại hạ họ Hồ quên chưa thỉnh giáo đại hiệu của ba vị .
Chung Triệu Anh nghĩ bụng :
- Chung thị huynh đệ nổi danh khắp thiên hạ , người võ lâm còn ai không biết ? Ta đã xưng là Chung thị huynh đệ ở Ngạc Bắc mà gã còn hỏi danh hiệu đủ tỏ kiến thức gã nông cạn lắm .
Hắn đáp :
- Tại hạ là Triệu Anh . Nhị đệ là Triệu Văn , tam đệ là Triệu Năng .
Anh em tại hạ có việc gấp xin Hồ đại ca nhường lối . Hồ đại ca đã lập sơn trại ở đây thì lúc anh em tại hạ trở về nhất định sẽ đến nơi bái tạ .
Hắn nói rồi chắp tay thi lễ .
Chung Triệu Anh là nhân vật nổi tiếng giang hồ mà đối với hậu bối tỏ vẻ khiêm cung như vậy thật là hiếm có . Chỉ vì hắn thấy Hồ Phỉ phô trương bản lãnh , võ công cực kỳ thâm hậu , biết là khó lòng đánh bại huống chi chưa chắc chàng chỉ có một người nếu còn thầy còn bạn ở bên cạnh càng thêm rắc rối .
Hồ Phỉ cũng chắp tay đáp lễ hỏi :
- Chung lão sư thật quá đa lễ . Phải chăng ba vị đi kiếm vợ chồng Lưu Hạc Chân ?
Lúc này trời đã sáng hơn . Ba người nhận ra chàng chính là gã thiếu niên quê mùa vừa gặp lúc hãy còn ở trong miếu Tương Phi . Chung thị huynh đệ nhìn nhau nghĩ bụng :
- Mình nhận lầm người . Té ra thằng nhỏ này cùng một phe với vợ chồng Lưu Hạc Chân .
Hồ Phỉ cũng nhìn rõ Chung thị huynh đệ tay cầm những khí giới kỳ hình . Chung Triệu Anh cầm Thiết bài dài chừng hơn thước trên mặt có khắc chữ . Chung Triệu Văn sử cây khốc tang bổng . Binh khí của Chung Triệu Năng càng lạ nữa . nó là một cành phướn cắm trên linh tỏa của người chết để chiêu hồn . Cây phướn phất phơ bay trước gió kỳ bí khôn lường .
Tướng mạo ba người đã cực kỳ xấu xa , phục sức cũng quái dị mà khí giới đều hung hiểm toàn dùng vào việc đưa ma . Người ngoài chưa động thủ mới ngó thấy đã kinh hãi rồi .
Hồ Phỉ chỉ sợ bọn chúng đột nhiên sinh sự , chàng lại không hiểu cách sử dụng ba món binh khí này nên để hết tinh thần phòng bị không dám lơ đảng .
Chung Triệu Anh hỏi :
- Giữa các hạ và Lưu Hạc Chân lão sư có mối liên quan gì ?
Hồ Phỉ đáp :
- Bữa nay tại hạ mới gặp lão sư lần thứ hai chẳng có liên quan chi hết . Nhưng thấy ba người bức bách họ thái quá mà phải năn nỉ giùm . Người ta thường nói : nếu đình thủ được nên đình thủ , có thể tha người nên tha ngay .
Vợ chồng Lưu lão đã bị thương . Ba vị khoan dung mấy phần được chăng ?
Chung triệu Anh trong lòng nóng nẩy nghĩ thầm :
- Mình đã mất bao nhiêu thì giờ mà còn chần chờ nữa thì Lưu Hạc Chân tất thừa cơ tẩu thoát .
Hắn liền đưa mắt ra hiệu cho đại ca đồng thời từ từ cất bước toan quanh qua mé bên Hồ Phỉ .
Hồ Phỉ giơ tay ra nói :
- Giữa ba vị và Lưu lão sư có điều chi xích mích , tại hạ tuyệt không hay biết . Nhưng Lưu lão sư cũng có công sự gấp rút , xin ba vị để Lưu lão sư hoàn thành sứ mạng rồi các vị sẽ tìm lão trả oán nên chăng ?
Chung Triệu Văn tức giận đáp :
- Bọn ta không để lão làm việc đó , các hạ có nhường lối hay không ?
Hồ Phỉ nhớ tới lời đối đáp giữa vợ chồng Lưu Hạc Chân thì bức thơ kia liên quan đến tánh mạng rất nhiều nghĩa sĩ , lại thấy Chung thị huynh đệ tướng mạo hung dữ , hiển nhiên làm ác đã nhiều . Nếu bữa nay không động thủ thì vụ này khó lòng kết liễu .
Chàng liền cười khanh khách đáp :
- Muốn nhường lối cũng không sao , chỉ cần ba vị đưa ba trăm lạng bạc tiền mãi lộ .
Chung Triệu Văn cả giận vung cây Khốc tang bổng tiến lên toan động thủ .
Không ngờ Chung Triệu Anh cản lại nói :
- Nhị đệ hãy khoan !
Hắn thò tay vào bọc lấy bốn đĩnh bạc nói :
- Chỗ này có dư ba trăm lạng bạc . Xin các hạ thu lấy .
Chung Triệu Văn lại la lên :
- Ðại ca ! Sao đại ca lại làm thế ?
Hắn nghĩ đến Chung thị huynh đệ tam hùng tung hoành đất Kinh Sở sao lại tỏ ra khiếp nhược với một gã hậu bối ? Nhưng Chung Triệu Anh biết là cơ sự cấp bách nếu không ngăn chặn Lưu Hạc Chân mau lẹ thì hỏng đại sự . Hắn đã cân nhắc việc có trọng khinh tuỳ cơ hoàn cấp . Và đối với gã thiếu niên chẳng có tiếng tăm gì mà hợp lực ba người để thủ thắng cũng là bất võ .
Vì thế hắn thấy chàng đòi tiền mãi lộ liền đưa ra ba trăm lạng bạc cho chàng.
Cử động này ra ngoài sự tiên liệu của Hồ Phỉ . Chàng cười hì hì lắc đầu nói :
- Ða tạ ! đa tạ ! Chung lão sư nói bốn đĩnh bạc này có dư ba trăm lạng nhưng vản bối định giá mỗi vị một trăm lạng . ba vị cộng là ba trăm lạng .
Nếu lấy nhiều quá là bất công . Bây giờ đành thế này vậy . Chúng ta đến tòa thị trấn trước mặt để cân lại coi . vản bối chỉ lấy đúng ba trăm lạng nếu dư sẽ hoàn lại không dám thủ thêm một phân hào nào .
Chung thị tam hùng nghe tới đây , lông mày đều dựng đứng cả lên .
Chung Triệu Anh bỏ bạc vào bọc rồi nói :
- Nhị đệ ! Tam đệ ! Hai vị hãy đi trước .
Rồi quay lại bảo Hồ Phỉ :
- Mời các hạ lấy khí giới ra . Tại hạ đành lĩnh giáo mấy cao chiêu của các hạ .
Hồ Phỉ thấy hắn ung dung bình tĩnh biết là một tay kình địch mà đơn đao của chàng bị Viên Tử Y lấy đem đi rồi . Bây giờ xích thủ không quyền đấu với ba người e rằng khó bề thủ thắng .
Chàng nghĩ tới Viên Tử Y lại thấy mát ruột . Nhưng rồi chàng nghiến răng lẫm bẩm :
- Nếu nàng không lấy binh khí của ta thì bây giờ ta không đến nỗi lâm vào cảnh hiểm nghèo .
Chàng thấy Chung Triệu Văn và Chung Triệu Anh đi qua hai mé bên mà không biết ngăn trở cách nào ?
Chàng động tâm đột nhiên lạng người đi hai bước vung quyền đấm bình một cái vào mũi con ngựa của Chung Triệu Anh .
Thoi quyền này rất trầm trọng và chính là một chiêu cực kỳ lợi hại trong Hồ Gia Quyền . Con ngựa vàng lập tức bị gẫy xương óc . Nó nằm lăn xuống đất , không nhúc nhích nữa . Nó đã chết rồi .
Thủ pháp tiên thanh đoạt nhân này khiến cho Chung thị tam hùng đều thộn mặt ra . Hồ Phỉ tiện ta chụp lấy cái yên ngựa của con ngựa vàng khẽ giựt một cái , bao nhiêu giây buộc đứt hết .
Chàng úp yên ngựa vào trước ngực để hộ vệ chỗ khẩu yếu . Hai tay đều cầm một cái bàn đạp nói :
- Xin lỗi ! Xin lỗi ! Chỉ vì tại hạ không đem theo binh khí nên phải lấy yên ngựa và bàn đạp để dùng tạm .
Dứt lời tay trái chàng cầm bàn đạp vung lên nhằm đánh vào mặt Chung Triệu Văn . Tay mặt cầm bàn đạp tới cánh tay Chung Triệu Năng . Hai bàn đạp đồng thời đưa ra ngăn cản lối đi của hai anh em họ Chung .
Chung thị tam hùng vừa kinh hãi vừa tức giận . Nguyên nhà này trước kia vẫn sử phán quan bút nhưng tám năm trước chúng bị bại về tay Miêu Nhân Ph ượng gây nên mối đại nhục . Từ đó chúng bỏ không dùng phán quan bút và mỗi người luyện một thứ binh khí cổ quái . Tám năm chuyên cần rèn luyện , võ công tiến bộ rất nhiều . Chúng muốn đi kiếm Miêu Nhân Phượng để quyết sống mái . Không ngờ ở nơi quê mùa hẻo lánh này chúng lại bị một gã thiếu niên vô danh làm nhục .
Chung Triệu Anh hú lên một tiếng . Chung Triệu Văn và Chung Triệu Năng cũng hú lên để đáp lại . Tiếng hú the thé khiến người nghe phải bở vía .
Hồ Phỉ cũng ngấm ngầm kinh hãi .
Cả ba người vung Thiết lịnh bài , Khốc tang bổng và Chiêu hồn phán chia ra ba mặt tấn công .
Hồ Phỉ dùng yên ngựa để che ngực , hai tay múa hai cái bàn đạp tựa hồ cặp Lưu tinh truỳ . Chàng cũng vừa công vừa thủ .
Hồ Phỉ tinh thông về đao pháp và quyền pháp song kém Viên Tử Y ở chỗ chưa tinh thông võ công các phái lại chưa rèn luyện cách dụng Lưu tinh truỳ . Chàng chỉ ỷ vào tâm cơ minh mẫn , thủ pháp mau lẹ , võ học căn cơ của chàng cao hơn người một bậc mới chống đối được . Nhưng Chung thị tam hùng đều là hảo thủ hạng nhất . Về công lực bản thân người nào cũng còn hơn chàng . May mà chàng không hiểu chiêu thuật của Lưu Tinh truỳ mới cùng ba người trao đổi hai , ba chục chiêu vẫn chưa thất bại .
Nguyên Chung thị tam hùng là người biết nhiều hiểu rộng , thấy Hồ Phỉ lây hai cái bàn đạp để làm Lưu Tinh truỳ liền để ý nhận định gia số cũa chàng . Chúng lại thấy chàng tay mặt cầm bàn đạp đánh tới liền nghĩ ngay đây là truỳ pháp bạch Hồng Quán Nhật của Trương gia ở Thanh Châu .
Chúng yên trí cái bàn đạp nơi tay trái chàng thuận đà quét ngang .
Ngờ đâu Hồ Phỉ thấy cây Khốc tang bổng của Chung Triệu Văn từdưới móc lên . Ðỉnh đầu hắn sơ hở liền rung động bàn đạp bổ dọc xuống thiên linh cái đối phương .
Chung thị tam hùng trong lòng rất lấy làm kỳ tự hỏi :
- Ðây là gia số nào ?
Hồ Phỉ thấy Chung Triệu Văn giơ bổng lên gạt , cái bàn đạp bên tay mặt chàng liền quét tới Chung Triệu Năng .
Chung thị tam hùng lẩm bẩm gật đầu nghĩ bụng :
- Phải rồi ! Té ra gã là môn hạ Chữ Thập Trùy ở Diên Châu tỉnh Thiểm Tây . Nửa dưới chiêu này là Dương Mi Thổ Khí , tất dùng cả hai bàn đạp đánh tới trước ngựa .
Ba người thấy chàng đẩy ngựa đánh ngựa , tý lực cực kỳ hùng mạnh .
Nếu để song truỳ đánh trúng ngực thì nguy đến tính mạng . Ba người liền đưa binh khí lên bảo vệ trước ngựa .
Không ngờ Hồ Phỉ chẳng biết chiêu số Dương Mi Thổ Khí là gì , chàng thấy ba người đưa binh khí lên hộ vệ trước ngựa liền quét ngang cặp bàn đạp để đánh vào hạ bàn ba người .
Chung thị huynh đệ giật nảy mình lên tự hỏi :
- Sao gã lại ra chiêu Phiên Thiên Phúc Ðịa ?

Hồi trước Hồi sau