Thư kiếm ân cừu lục - Hồi 11

Thư kiếm ân cừu lục - Hồi 11

Trong cơn biến mấy người vì bạn
Gặp lúc nguy ai kẻ giúp mình

Ngày đăng
Tổng cộng 50 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 334437 lượt xem

Nói về Châu Ỷ, lạc lối trong đám loạn quân, tìm mãi mà không gặp được người nào đồng bọn. Nhìn chung quanh, quân Thanh đã bít kín tất cả các cửa ngõ. Vung đao chém chết mấy chục tên quân, Châu Ỷ vẫn không mở đường ra khỏi trùng vi. Quân Thanh càng lúc càng đông thêm. Vòng vây mỗi lúc một thắt chặt.
Châu Ỷ phi ngựa chạy đến đâu cũng đụng phải quân Thanh. Nàng không dám ham đánh, chỉ cố mà tìm đường tẩu thoát. Phần thì đói, phần thì mệt, phần thì sợ hãi nên ngồi trên yên ngựa mà không thấy vững. Và đến lúc không còn chịu đựng nổi nữa, Châu Ỷ xây xẩm mặt mày, ngã xuống đất, va vào một tảng đá nằm hôn mê bất tỉnh. Nhưng cũng may là nhờ trời tối nên quân Thanh không để ý mà phát giác ra được. Khi tỉnh lại, Châu Ỷ cảm thấy đầu óc nặng nề. Rồi trời bắt đầu đổ mưa.
Châu Ỷ vùng đứng dậy, thấy bên mình cũng có một người hình như cũng đang ngồi gần đó cùng đứng dậy một lượt với mình. Nàng thất kinh hét lên một tiếng, định cầm đao chém tới thì chợt há hốc..., nhận ra người kia không phải ai xa lạ mà chính là Từ Thiện Hoằng.
Châu Ỷ ngơ ngác thu đao về. Từ Thiện Hoằng hỏi :
- Châu cô nương! Vì sao cô lại ở đây?
Bình nhật, Châu Ỷ rất ghét Từ Thiện Hoằng, luôn dùng lời đả kích, hết sức cứng cỏi với chàng. Thế nhưng lúc này nàng bỗng tuôn ra hai hàng lệ hỏi :
- Cha tôi đâu? Anh có gặp không?
Bỗng nhiên Từ Thiện Hoằng kéo Châu Ỷ ngồi xuống khẽ nói :
- Đừng nói lớn! Có quân Thanh đang đi đến.
Hai người mọp sát xuống đất, hai tay níu nhau bò đến một gò đất cao. Trời đã sáng, đại quân đã kéo đi cả, chỉ còn lại độ vài chục tên quân đang loay hoay thu dọn các tử thi của đám binh sĩ tử trận trong đêm để đem đi chôn cất.
Một tên, hình như là viên chỉ huy của đám quân cất tiếng hỏi :
- Mấy người hãy kiểm soát lại một lần cho kỹ càng xem còn sót lại cái thây ma nào không!
Có tiếng người đáp lại :
- Thưa thượng cấp, còn hai mạng nữa!
Châu Ỷ nghe nói giật mình, toan nhảy tới thì Từ Thiện Hoằng cản lại bảo nhỏ :
- Cô đừng vội, đợi cho chúng lại gần mình mà ra tay có hơn không!
Đoạn Từ Thiện Hoằng và Châu Ỷ nằm yên giả chết, chờ cho hai tên kia đến lục soát “kiếm ăn” mới vùng dậy cho mỗi tên một đao chết tốt. Thấy sẵn đó có một con ngựa đang gặm cỏ, Từ Thiện Hoằng la lớn :
- Châu cô nương, mau lên ngựa mà chạy.
Châu Ỷ không chút chậm trễ, phóng ngay lên yên. Từ Thiện Hoằng tỵ hiềm nam nữ nên dùng khinh công mà bám sát đuôi ngựa mà chạy theo. Bọn lính Thanh thấy hai người tẩu thoát thì xách đao kiếm rượt theo.
Từ Thiện Hoằng chạy được một khúc thì cảm thấy bả vai đau nhức khô tả vì mũi Phù Dung châm của Trương Siêu Trọng nên quỵ xuống hôn mê. Châu Ỷ quay lại thấy vậy thì xuống ngựa bế xốc Từ Thiện Hoằng bỏ lên yên rồi giục ngựa chạy hết tốc lực.
Chạy được một đoạn khá xa, thấy không có ai đuổi theo, Châu Ỷ mới yên tâm ghìm cương cho ngựa chạy chậm trở lại. Thấy Từ Thiện Hoằng mặt nhợt nhạt, mắt nhắm kín, hơi thở thoi thóp, Châu Ỷ lo ngại vô cùng. Nhìn trước mặt là một cụm rừng âm u, Châu Ỷ không cần đắn đo, phi ngay vào trong, tìm một thảm cỏ, gò cương lại nghỉ mệt.
Từ Thiện Hoằng vẫn chưa tỉnh lại. Châu Ỷ bèn bế chàng đặt xuống thảm cỏ nằm. Châu Ỷ nhìn Từ Thiện Hoằng tự nhiên khóc như mưa, lệ nhỏ xuống ướt cả mặt chàng. Giữa lúc ấy thì Từ Thiện Hoằng đột nhiên tỉnh lại. Nhìn cặp mắt Châu Ỷ đỏ hoe và lệ rớt xuống mặt mình, Từ Thiện Hoằng hết sức hoang mang chưa biết nói gì thì Châu Ỷ đã đưa khăn lau vội nước mắt, mắc cở nói :
- Tại anh đụng đầu vào ngay mắt tôi đó! Sao không tránh đi?
Từ Thiện Hoằng cố chống tay gượng mình đứng dậy. Châu Ỷ nói :
- Anh thử nghĩ xem có kế nào không? Chẳng lẽ ở mãi trong rừng này?
Từ Thiện Hoằng “nũng nịu” nói :
- Bả vai tôi đau nhức thế này thì còn tính toán gì được! Cô làm ơn xem giùm vết thương thế nào!
Châu Ỷ trề môi nói :
- Đâu có được! Tôi không thích xem, mà cũng chẳng thích làm ơn!
Nói thì nói vậy, song Châu Ỷ vẫ cúi sát xuống bả vai xem xét một hồi rồi nói :
- Không thấy vết tích chi cả! Mà cũng không thấy máu nữa!
Từ Thiện Hoằn thều thào nói :
- Bên trong lớp thịt có ba mũi kim châm ghim thấu vào xương, cần phải rút ra mới hết đau nhức.
- Ở đây vô phương rồi! Phải ráng nhịn đau ra ngoài thị trấn tìm danh y mới tiện!
- Không được! Đêm rồi mình đánh nhau với quan binh. Nếu ra đó mà trị thương thì có khác nào đem thân nạp cho chúng! Bây giờ cô lóc thịt bả vai giùm tôi. Cô có đem theo đá lửa không?
- Có! Để làm chi vậy?
- Cô nhặt củi và lá cô đốt cháy thành tro. Chờ khi tôi lấy được kim châm ra rồi thì dùng tro ấy mà đắp lên vết thương. Bây giờ cô làm phúc mổ giùm tôi đi!
Châu Ỷ tay mặt cầm dao, tay trái chặn sát bả vai Từ Thiện Hoằng rạch chỗ thịt nơi có ba lỗ nhỏ li ti. Hai người cùng nhìn sát vào. Hai gò má kề cận nhau, hai người cùng thở một nhịp ra cùng lúc với nhau.
Từ Thiện Hoằng thấy Châu Ỷ vừa đụng mũi kim bỗng nhiên lại dừng tay lại bèn hỏi :
- Sao vậy? Cô sợ à?
- - Sợ cái gì? Anh kề sát đầu vào mặt người ta còn thấy làm sao được, bảo sao không dừng tay lại!
Từ Thiện Hoằng cười, khẽ ngẩng đầu lên cao một chút cho khỏi vướng víu nàng. Châu Ỷ rút được ba mũi kim châm ra liền lấy tro đắp lên vết thương. Thấy Từ Thiện Hoằng bị thương mà vẫ tươi cười không kêu đau, nàng bất giác đem lòng mến phục.
Châu Ỷ nói :
- Anh ngồi đây. Để tôi đi kiếm nước về cho uống. Nàng lấy trong gói hành trang một cái áo đem đi nhúng nước trở về vắt ra cho Từ Thiện Hoằng uống.
Từ Thiện Hoằng hết sức cảm kích nói :
- Đa tạ cô nương!
Châu Ỷ nói dửng dưng :
- Tôi không cần ai cám ơn cả!
Nghỉ một chập, hai người lại lên đường. Đi được một lúc thấy từ xa có hơi khói xông lên, hai người cả mừng, biết rằng mình sắp tới một thôn làng. Mệt và đói, hai người tìm một căn nhà bước vào trong ngõ.
Từ Thiện Hoằng đến trước cửa gọi :
- Có ai ở trong nhà không? Làm ơn cho tôi hỏi thăm!
Tiếng chó sủa vang lên, một bà lão bước ra. Từ Thiện Hoằng thật tình cho biết hai người muốn xin một bữa ăn thì lỡ đường, lại không tìm được quán xá.
Thấy hai người ăn mặc khác thường, bà lão sửng sốt nói :
- Chắc các vị đây là quan lớn! Kẻ bần dân đâu dám vô phép. Xin hỏi quý tánh đại danh hai vị?
Từ Thiện Hoằng vộ đáp :
- Anh em chúng tôi đây họ Châu.
Châu Ỷ nghe nói liền nheo mắt nhìn chàng. Bà lão mời hai người vào nhà, bưng ra một mâm khoai. Đang đói bụng, Châu Ỷ và Từ Thiện Hoằng ăn thật ngon lành.
Hai bên sau đó chuyện trò qua loa. Bà lão tả tình cảnh đau khổ của mình. Bà ta họ Đường, goá chồng, có một đứa con trai lớn. Mấy năm liên tiếp thất mùa không đủ lúa đóng cho điền chủ nên bị hắn cho người đến hành hung, đánh cho một trận, phát bệnh nặng mà chết. Con dâu bà đau khổ, nửa đêm tự vận nên chỉ còn lại một thân một mình không biết nhờ cậy vào ai. Châu Ỷ nghe xong thì giận dữ, hỏi xem tên điền chủ kia tên họ là gì, ở đâu.
Bà lão nói :
- Ông ta cũng họ Đường. Dân chúng gọi là Đường lục lang hay là Đường Tú Tài. Nhưng sau lưng họ lại lén gọi là “Đường mắc mưa”. Tôi chỉ nghe vậy chứ không biết rõ tên ông ta là gì. Ông ta có nhà cao cửa rộng ở ngoài Văn Quang thị trấn.
Châu Ỷ hỏi :
- Văn Quang trấn ở nơi đâu?
Bà lão đáp :
- Cách đây chừng 25 dặm về hướng Bắc. Từ đây tới đó phải qua một gò đất cao dẫn tới đại lộ. Đi về hướng Đông chừng 20 dặm thì thấy.
Châu Ỷ xách đao đứng dậy nói với Từ Thiện Hoằng :
- Anh... anh... tôi đi một lát đây. Anh ở đây nằm nghỉ nhé...
Xem cử chỉ, Từ Thiện Hoằng biết ngay Châu Ỷ muốn đi tìm giết người điền chủ họ Đường kia. Chàng mỉm cười nói :
- Tôi có hứng dùng bữa hơn! Nếu cô muốn “ăn Đường” cũng thủng thẳng mà từ từ thôi!
Châu Ỷ ngạc nhiên không hiểu sao chàng biết rõ ý định của mình nên ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu ngồi xuống.
Từ Thiện Hoằng nói :
- Lão bà! Tôi bị thương, đi xa không được. Bà có thể cho tá túc lại đây một đêm không?
Bà lão đáp :
- Quan gia muốn ở tạm mấy ngày cũng được. Chỉ hiềm miền rừng núi này quê mùa, lại chẳng có gì ăn cả!
- Lão bà chỉ cần cho anh em chúng tôi ở tạm là quý lắm rồi, chúng tôi vô cùng cảm kích. Giờ đây em gái tôi quần áo lại ướt hết. Lão bà có bộ nào cho nó mượn thay đỡ không?
- Con dâu tôi qua đời có để lại mấy bộ quần áo. Nếu cô nương không ngại thì cứ lấy đó mà dùng tạm.
Châu Ỷ thay đồ xong, trở lại thấy Từ Thiện Hoằng mình nóng ran, vết thương ở bả vai sưng vù lên. Châu Ỷ ruột rối như tơ vò, câm đao múa một hồi rồi gục đầu lên bàn khóc. Bà lão thấy thương hại nhưng không dám dùng lời khuyên giải. Khóc một hồi, Châu Ỷ ngước mặt lên thấy bà lão đang nhìn mình trân trân bèn hỏi :
- Ở ngoài thị trấn có lương y không lão bà?
Bà lão đáp :
- Có... có Tào Ty Bằng là lương y danh tiếng nhất vùng này. Nhưng thật không dễ gì mà rước được ông ta đi đâu! Xưa nay ông ta chỉ chuẩn mạch hốt thuốc cho những nhà giàu, có quyền thế mà thôi.
Châu Ỷ đứng lên nói :
- Không sao! Tôi sẽ đi rước Tào Ty Bằng về. Nhờ lão bà trông chừng hộ anh tôi nhé...
Khi Châu Ỷ đến thị trấn Văn Quang thì trời đã nhá nhem tối. Nàng đi qua một quán cơm ngửi thấy mùi thức ăn thì thèm nhỏ rãi. Nhưng sực nhớ ra không còn chút ngân lượng nào nên lại lắc đầu bỏ đi. Trên đường gặp một đứa trẻ nít, Châu Ỷ bèn hỏi thăm nhà ở của người lương y tên Tào Ty Bằng kia...
Đến trước một cửa nhà có treo chiếc lồng đèn, Châu Ỷ bèn bước lại gõ cửa. Một người gia nhâ tránh đinh mặt mày cao có bước ra nói lớn, giọng cáu kỉnh :
- Đêm hôm tăm tối mà làm gì đập cửa mạnh thế?
Châu Ỷ giận lắm, nhưng nghĩ lại mình đang đi cầu người nên cố nhịn mà nhỏ nhẹ :
- Tôi có người bệnh nặng nên đến đây cầu khẩn, xin Tào lương y mở lượng từ bi cứu nhân độ thế mà đến chữa trị giùm cho.
Người gia nhân tráng đinh khịt giọng mũi một cái rồi nói như nạt nộ :
- Không có thầy ở nhà. Về đi!
Chưa nói dứt câu, y đã quay lưng đi vào. Châu Ỷ lẹ tay nắm tay y kéo lại, rút đao ra lớn tiếng hỏi :
- Có Tào Ty Bằng ở nhà không?
- Đã nói thầy tôi không có nhà! Hiện ở ngoài chợ... Ối!...
Châu Ỷ hỏi tiếp :
- Làm gì ngoài chợ? Tại nhà ai? Nói mau!
Lúc đó tên gia nhân tráng đinh kia mới biết sợ, run lẩy bẩy thưa :
- Tại Bạch Mai Khôi kỹ viện.
- - Mi nói láo!
- - Thưa đại vương... quên, cô nương... Tôi không dám dối...
Châu Ỷ lại hỏi :
- Thầy mi là bậc lương y cao quý, đến nơi ấy mà làm chi?
- - Bạch Mai Khôi có tình cảm mật thiết với lão gia!
- - Mi mau dắt ta đến ngay nhà ấy.
Gã tráng đinh sau đó dắt Châu Ỷ đến một đường phố nhỏ. Chỉ vào bên trong Bạch Mai Khôi kỹ viện hắn nói :
- Lão nhân gia ở trong đó!
- Mi mau vào trong mời chủ mi ra ngoài này cho ta nói chuyện!
Không dám cãi lời, tên tránh đinh bước tới trước cửa gõ ba tiếng, hình như đó là ám hiệu đặc biệt của Tào Ty Bằng với người nhà khi có việc gấp rút cần gọi đến mình.
Một mụ tào kê sồn sồn mở hé cửa ló đầu ra nhìn. Người tránh đin hỏi :
- Thím làm ơn nói với chủ tôi rằng có người đến rước đi coi mạch.
Mụ Tào Kê nhún vai, chu mỏ “xì” một tiếng xô cửa đóng sầm lại rồi đi vào. Châu Ỷ bèn tung mình một cái theo thế “Phi Yến Xuyên Liêm”, nhảy qua tường vào tận bên trong.
Bên trong có hai đại hán đang ngồi đối diện với nhau nói chuyện. Một người thì to lớn mập mạp, còn người kia thì vừa cao lại vừa gầy. Trên đùi đại hán cao gầy là một thiếu nữ với gương mặt đẹp đẽ, ra chiều nũng nịu làm duyên :
- Cúi mong đại nhân tha cho em để lưu phúc đức lại cho con cháu đời sau. Bổn phận em...
Chưa nói hết câu nàng đã lấm lét bước ra khỏi phòng đi thẳng xuống nhà sau. Đại hán người to lớn mập mạp bỗng móc ra 400 lượng bạc bỏ trên bàn nói với đại hán gầy rằng :
- Tào lão ca, 200 lượng bạc cho nàng, còn 200 lượng trả công lão huynh làm mai mối đấy!
Đại hán cao gầy tạ ơn, nói mấy lời nịnh bợ :
- Đường lục gia! Nhân lúc đại quân qua nơi này thâu góp quân lương, thật là một cơ hội tốt để đại gia phát tài đó!
Nghe đến đây, Châu Ỷ “à” một tiếng nghĩ thầm :
- Thì ra tên vừa cao vừa gầy đó chính là lão lương y Tào Ty Bằng và tên to lớn mập mạp kia là gã “Đường”... mắc mưa... hay mắc dịch chi đó!
Căn cứ vào cuộc đối thoại của chúng, nàng tin chắc là “đại quân” kia là của Nguyên soái Triệu Huệ kéo đến và tên “Đường mắc mưa” này lãnh nhận phần thâu góp quân lương cho y.
Châu Ỷ sau đó nghe gã họ Đường nói :
- Bộ ông tưởng dễ ăn lắm sao? Suốt mấy ngày mấy đem phải chạy Đông chạy Tây tìm đủ thủ đoạn để hăm dọa mới thâu góp được đủ dố quân lương. Muốn kiếm chút lợi lộc tất nhiên phải đổ mồ hôi rồi! Có ai lại bao chịu khổ nhọc mà đi làm không bao giờ? Dân chúng có sợ chết mới chịu móc hầu bao!
Tào Ty Bằng cười nói :
- Hai gói thuốc đó, Đường lục gia mang về đi. Đó là thứ thuốc gia truyền công hiệu nhất đời! Cái gói hồng thì để cho phu nhân uống. Chừng nào hết gói thì đại gia muốn gì phu nhân cũng cho toại nguyện.
Hai người nhìn nhau đắc ý cười. Tào Ty Bằng lại nói :
- Quên dặn lục gia mốt điều này nữa! Cái gói giấy đen thì cho chàng thanh niên ấy uống, nhớ đừng nhầm lẫn nhé! Đường gia cứ nói đó là thứ thuốc trị thương công hiệu như thần. Mà sự thật, quả là như vậy! Chỉ cần uống vào, trong giây lát máu ở vết thương sẽ chảy ra rồi... chết không kịp ngáp! Cho dù người nào khám nghiệm tử thi cũng không nhận ra. Giết người mà không sợ bị tội, thế mới là tài tình.
Gã họ Đường gật đầu nói :
- Tài tình lắm! Xong việc sẽ có trọng thưởng.
Tào Ty Bằng cười nói :
- Đường lục gia thử xét lại công tôi chứ 200 lượng bạc hẹp lắm, không đủ tiền bồi dưỡng nữa!
- Tôi đã nói với Tào lão ca 400 lượng đó là tiền gì rồi mà! Tiền thuốc và công lao của lão ca tôi đã nói đến đâu!
Tào Ty Bằng cười nói :
- Tôi chỉ sợ lục gia quên, nhập hai việc chung lại thôi. Miễn lục gia nhớ cho là được rồi, còn thù lao thì lúc nào nhận cũng được.
- Xong việc là trao ngay! Ngoài 1000 lượng trả tiền công và tiền thuốc, tôi sẽ tặng thêm 200 lượng nữa gọi là thưởng tài.
Tào Ty Bằng đi sát gã họ Đường nói :
- Còn một điều nữa tôi quên nói. Còn chàng thanh niên đẹp trai như Tống Ngọc, Phan An đi chung với gã thanh niên có cây sáo quý giá kia thì tôi quả quyết là gái giả trai. Nếu sau này phát giác ra đúng như vậy, lục gia để cho tôi, đừng dành phần luôn mà thiệt thòi cho Tào Ty Bằng này lắm nhé!
- Hẳn vậy rồi! Hà tất cứ phải nhắc đi nhắc lại mãi! Nếu là gái thì ta cho Tào lão đem về làm nàng hầu. Nếu ta sai lời, lão ca cứ gọi 36 đời thằng họ Đường này ra mà chửi. Thôi, để ta về thi hành kế hoạc cho sớm không thì để mất hết cơ hội quý báu, nghìn năm một thuở!
Tào Ty Bằng vẫn chưa chịu dứt, còn ráng nói thêm :
- Này Đường lục gia! Ông đoán thử xem cái ống sáo vàng của người thanh niên đẹp trai kia được bao nhiêu lượng?
- Theo mắt tôi nhận xét thì không dưới 50 lượng!
Dứt lời, gã họ Đường móc túi lấy ra một chiếc nhẫn vàng cười nói :
- Đây là món quà mừng tân hôn trước cho Tào lão ca. Ngày mai, lão ca tự đeo vào tay cho dì tư nó nhé!
Châu Ỷ nghe hết đầu đuôi câu chuyện thì dằn lòng không được, đạp tung cánh cửa ra. Gã họ Đường hốt hoản kêu lên :
- Ơ kìa!
Dứt lời, y nhanh nhẹn tung một cước vào khuỷu tay Châu Ỷ. Nhưng ngọn cước chưa tới nơi thì Châu Ỷ đã lẹ tay giơ đao lên chém vào cổ y một nhát. Gã họ Đường thất kinh, vội nhảy sang bên trái mà tránh thì mũi đao của nàng đã xoay ngược lại đâm ngược vào bụng chết không kịp ngáp. Tào Ty Bằng định chạy trốn nhưng bị Châu Ỷ chặn đứng lại nên đành phải đứng im.
Thấy Tào Ty Bằng run lên phát rét, miệng thì ngậm câm, mắt láo liên, Châu Ỷ chĩa đao vào ngay bụng hắn hỏi :
- Mi là Tào Ty Bằng phải không?
Tào Ty Bằng hai gối sụm xuống, vừa quỳ lạy, vừa van xin :
- Xin cô... cô nương... tha cho tánh... tánh mạng...
Châu Ỷ thuận tay chụp lấy 400 lượng bạc cùng hai gói thuốc nói :
- Muốn sống thì đi theo ta!
Tào Ty Bằng làm sao dám cãi lời, đành tiu ngỉu mà đi theo. Đem ngựa đến, Châu Ỷ ra lệnh cho Tào Ty Bằng lên ngồi phía trước rồi phi ra khỏi trấn. Nắm chặt lấy người Tào Ty Bằng, Châu Ỷ nói :
- Liệu hồn! Mi mà kêu lên một tiếng thì đầu rụng ngay xuống đất!
Tào Ty Bằng sợ quá, năn nỉ luôn miệng :
- Xin đừng giết tôi... Tôi không dám cãi lệnh cô nương...
Chỉ một lát sau, cả hai đã đến trước cửa nhà tại thôn làng nọ. Bà lão bước ra mở cửa, thấy Châu Ỷ đem được Tào Ty Bằng về thì hết sức lạ lùng.
Châu Ỷ chạy vào bên trong, thấy Từ Thiện Hoằng vẫn còn mê man, cả mình nóng như lửa đốt, mắt nhắm nghiền.
Gọi Tào Ty Bằng vào xem mạch, nói với hắn :
- Người này là anh... anh ruột của ta. Nhờ thầy chuẩn mạch và hốt thuốc cho.
Nghe Châu Ỷ bảo mình xem mạch và hốt thuốc, Tào Ty Bằng mới hoàn hồn, liền tới bắt mạch xem cho Từ Thiện Hoằng ngay. Chuẩn mạch xong, Tào Ty Bằng khẽ gật đầu mấy cái.
Mở miếng vải băng ở vai Từ Thiện Hoằng ra xem xét tỉ mỉ, Tào Ty Bằng lắc đầu nói :
- Hiện tại khí huyết bất thông... lưu hỏa nhập...
Châu Ỷ nóng nảy nạ lớn :
- Ai bảo thầy nói căn bệnh? Tôi chỉ bảo thầy cho thuốc điều trị mà thôi. Thầy không trị cho lành bệnh thì đừng mong tôi tha mạng!
Tào Ty Bằng nói :
- Muốn trị bệnh thì phải về thị trấn hốt thuốc chứ ở đây có tài như thần cũng phải bó tay!
Từ Thiện Hoằng lúc đó cũng vừa tỉnh lại, nghe Tào Ty Bằng nói có lý nên khẽ gật đầu một cái.
Châu Ỷ mừng quá, chạy lại gần đưa tay sờ trán Từ Thiện Hoằng vuốt nhẹ mấy sợi tóc buông xõa xuống mép tai rồi nói với Tào Ty Bằng :
- Đừng giả bộ! Tôi không phải là đứa con nít lên ba mà thầy hòng xí gạt! Cứ ra toa đi! Tôi sẵn sàng đi hốt thuốc ngay. Thả thầy về có khác nào thả hổ về rừng!
Tào Ty Bằng nghe nói không còn cách nào cưỡng mệnh, đành nói :
- Vậy càng tốt! Cô nương đưa giấy bút đây để tôi ra toa.
Ở nơi chốn này thì tìm đâu được cho ra giấy mực! Châu Ỷ đang phân vân thì Từ Thiện Hoằng đã nghĩ ngay ra được một biện pháp nói :
- Này... em... Không có mực thì dùng tạm tro than. Không có giấy thì viết tạm lên miếng cây hay cái lá nào đó cũng được vậy!
Châu Ỷ nghe lời đốt một khúc củi cháy thành than còn bà lão đi kiếm một miếng vỏ cây đem đến. Tào Ty Bằng không còn lý do nào để thoái thác nữa bèn viết xuống mấy tên thuốc để đưa cho Châu Ỷ. Sợ rằng thừa lúc mình đi vắng và Từ Thiệng Hoằng mê sảng Tào Ty Bằng sẽ tìm cách thoát thân, Châu Ỷ lấy một sợi dây trói y lại để gần giường Từ Thiện Hoằng.
Chưa yên tâm, Châu Ỷ gọi bà lão đến nói :
- Nếu người này thừa cơ cháu đi vắng mà tìm cách tẩu thoát thì lão bà làm ơn gọi anh cháu dậy chặt đứt cái đầu của hắn đi.
Sau đó, Châu Ỷ thẳng đường đến Văn Quang trấn. Phải kêu cửa mấy tiệm mới hốt đủ được các vị thuốc trong toa. Trời lúc cũng đã gần sáng. Thấy mấy toán lính đi lục soát khắp nơi thì nàng tin rằng chúng đang điều tra vụ án tên “Đường mắc mưa” kia nên vội vàng cố mà tẩu thoát trước khi mặt trời lên...
Nhìn thấy mặt mũi Châu Ỷ lọ lem, tóc tai thì bù xù, bụi cỏ dính đầy quần áo, Từ Thiện Hoằng bất giác sinh lòng cảm kích. Châu Ỷ vốn là con nhà giàu, một thiên kim tiểu thư, nay vì mình mà ra nông nỗi vậy!
Từ Thiện Hoằng ngồi dậy uống thuốc, bỗng sực nhớ ra điều gì liền đưa chén thuốc bảo Tào Ty Bằng :
- Thầy làm ơn uống hộ tôi hai hớp trước!
Châu Ỷ hiểu ý liền đưa mắt ra dấu cho Tào Ty Bằng uống thử trước. Cực chẳng đã, Tào Ty Bằng phải uống trước hai hớp.
Từ Thiện Hoằng nói :
- Chờ một lúc xem y có bị phản ứng gì không rồi lúc đó anh uống cũng chưa muộn.
Châu Ỷ nói :
- Em hiểu ra rồi! Nếu y chết thì có nghĩa đó là thuốc độc.
Bây giờ hai người nói “anh anh em em” có vẻ tự nhiên mà không còn thấy ngượng ngập gì nữa mà xem ra còn có chiều thân mật nữa là đàng khác.
Châu Ỷ để ý quan sát sắc diện Tào Ty Bằng xem có phản ứng gì hay không. Tào Ty Bằng gượng cười nói :
- “Lương y như từ mẫu”, phải có lương tâm chứ lẽ nào lại đi hại người!
Châu Ỷ nghe nói cả giận hét lớn :
- Đừng có “đạo đức giả”! Mi với tên “Đường mắc mưa” phải gió kia bàn chuyện toan hãm hại người anh em của ta, ta đã nghe hết cả rồi! Các ngươi rắp tâm định giết người để đoạt ống sáo vàng chứ gì? Người có ống sáo vàng ấy là gì với chúng ta mi có biết không?
Từ Thiện Hoằng nghe vội hỏi đầu đuôi. Châu Ỷ thuật lại cặn kẽ câu chuyện nàng nghe được tại kỹ viện Bạch Mai Khôi. Sau đó, nàng gọi bào lão lại nói cho biết đã đâm chết tên “Đường mắc mưa” kia để trả thù cho con trai bà ta. Bà lão nghe nói cảm động, nước mắt tuôn ra như mưa.
Từ Thiện Hoằng lại hỏi thăm về người con gái giả trai đi chung với Kim Địch Tú Tài đó là ai.
Châu Ỷ rút đao chĩa vào yết hầu Tào Ty Bằng hỏi :
- Mi mau khai tất cả sự thật, không thì chết!
Tào Ty Bằng run lẩy bẩy nói :
- Hai hôm, Đường lục gia lại nhà tìm tôi cho hay có hai người đến nhà ông ta xin tá túc. Một người thì bị thương, còn một người thì mặt mày xinh đẹp. Ban đầu ông ta định từ chối nhưng sau thấy chàng trai ấy có những nét khác thường, giống như là phụ nữ hơn thì lại động lòng, dục tâm phát động nên ưng chịu. Khi thấy hai người không chịu ngủ chung một phòng thì ông ta lại càng nghi ngờ nhiều hơn nữa. Sau đó ông ta nhờ tôi đến nhà bắt mạch cho người bị thương và quan sát hộ kỹ lưỡng người mà ông ta nghi là gái giả trai. Sau khi bắt mạch cho chàng trai bị thương, tôi có dịp để ý đến người ông ta nghi ngờ là gái giả trai thì tôi quả quyết rằng ông ta đã đoán đúng.
Châu Ỷ hỏi :
- Tên “Đường mắc mưa” kia đến nhờ mi bào chế thuốc có đúng không?
Tào Ty Bằng nghe hỏi sợ toát cả mồ hồi, chắp tay vái dài Châu Ỷ, van xin :
- Tội tôi đáng chết! Xin cô nương dung tha tánh mạng.
Từ Thiện Hoằng hỏi :
- Chàng trai ấy hình dáng ra sao?
- Mặt mũi rất là khôi ngô, vóc dáng nho nhã, tuổi chừng 22 hay 23 gì đó, có mang theo một cây sáo bằng vàng. Chính vì lẽ đó mà Đường lục gia động lòng tham muốn chiếm đoạt nên mới nhờ tôi bào chế thuốc. Chàng trai này bị đến bảy, tám nhát kiếm nên thương tích trầm trọng lắm.
Từ Thiện Hoằng lại hỏi :
- Những vết thương ấy có nguy hại đến tánh mạng hay không?
- Thương tích tuy nặng nhưng chỉ là ngoại thương nên khéo trị thì hết ngay.
Từ Thiện Hoằng thấy Tào Ty Bằng nói chuyện tự nhiên thì biết thuốc không có độc liền bưng chén lên uống cạn.
Tào Ty Bằng tuy lòng dạ thâm hiểm nhưng thật xứng đáng với hai chữ “danh y”. Từ Thiện Hoằng chỉ uống có hai chén đã thấy bệnh tình thuyên giảm đi hơn một nửa. Châu Ỷ thấy thế vui mừng hớn hở ra mặt.
Từ Thiện Hoằng nói :
- Chàng trai có ống sáo vàng kia nhất định là Thập tứ đương gia Dư Ngư Đồng chứ không còn ai khác nữa. Đêm nay thừa lúc tối trời mình đi dò xét thử... em... đồng ý không?
Châu Ỷ ngạc nhiên hỏi :
- Chàng là Thập tứ đương gia sao?
Từ Thiện Hoằng nói :
- Em không biết chàng ta à? Đã được thấy qua một lần rồi mà! Là cái chàng cầm đuốc đi vào với Tổng đà chủ và Vô Trần đạo nhân giữa lúc tối lửa tắt đèn không ai nhìn thấy được gì đó!
Châu Ỷ nói :
- Ừ! Em... nhớ ra rồi! Chàng ta có một cây sáo bằng vàng, nhưng không biết tên là Dư Ngư Đồng. Nếu sớm biết thì đã đem chàng ta về đây cùng dưỡng bệnh chung với anh thì tiện biết mấy!
Từ Thiện Hoằng lại nói :
- Còn người ăn mặc giả trai kia không chừng có thể là Văn tứ tẩu của... anh... không chừng. Nhưng cũng lạ! Từ xưa đến nay Văn tứ tẩu nào có giả trai bao giờ!
Hôm sau, thấy Từ Thiện Hoằng đã gần như bình phục lại được, Châu Ỷ bèn thả cho Tào Ty Bằng đi đồng thời từ giã bà lão. Sẵn có 400 lượng bạc lấy của “Đường mắc mưa” tại kỹ viện Bạch Mai Khôi”, Châu Ỷ trích ra một nửa tặng cho bà lão làm vốn để sinh sống, còn một nửa đem theo làm lộ phí dọc đường.
Đến một khách sạn, hai người vào mướn phòng. Ban đầu định mướn hai phòng nhưng sợ những cặp mắt tò mò chú ý, hai người đổi nay ý định mướn một phòng thôi. Mà hai người cũng chẳng còn đường lựa chọn vì khách sạn cũng chỉ còn lại đúng được một phòng trống.
Vừa vào đến phòng, đột nhiên Từ Thiện Hoằng đóng chặt cửa lại. Châu Ỷ ngạc nhiên chưa kịp hỏi thì Từ Thiện Hoằng ghé tai nàng nói nhỏ :
- Cô nương không thấy có người của Trấn Viễn tiêu cục ở đây sao?
Châu Ỷ kinh ngạc hỏi :
- Trấn Viễn tiêu cục à? Phải chăng là bọn người đã đốt cháy Thiết Đảm trang và giúp bọn “ưng khuyển” bắt Văn tứ ca?
- - Thì ngoài chúng ra còn ai nữa?
Lúc ấy tiểu nhị đem vào một mâm cơm rượu. Từ Thiện Hoằng thừa dịp ấy hỏi :
- Phải chăng đó là các vị của Trấn Viễn tiêu cục đến đây mướn phòng?
Tiểu nhị đáp :
- Mấy vị ấy lần nào ra ải Đồng Quan cũng ghé qua khách sạn chúng tôi mướn phòng cả.
Chờ cho tiểu nhị ra khỏi phòng, Từ Thiện Hoằng nói :
- Trong đám đó, tên Đổng Triệu Hòa là gian ác hơn hết. Đêm nay tôi nhất định phải giết hắn để trả thù cho tất cả!
Nhớ tới cái chết của em trai và cảnh Thiết Đảm trang bị tàn phá, Châu Ỷ liền rút đao phóng cửa xông ra. Từ Thiện Hoằng thấy thế vội níu áo nàng, nắm tay cản lại nói :
- Sao cô nương nóng nảy quá vậy? Làm việc gì cũng phải suy tín đắn đo lợi hại chứ! Chúng nó đông, chúng ta chỉ có hai người. Vạn bất đắc dĩ có điều gì có phải hỏng hết việc lớn không? Chờ đến nửa đêm ta hãy ra tay thì tiện hơn.
Châu Ỷ vùng một cái nói :
- Anh lấy cái miệng mà nói có được không? Việc gì mà phải... níu... áo người ta vậy? Lại còn... nắm tay nữa! Lần sau không được như vậy nữa à nghe!
Từ Thiện Hoằng cười nói :
- Tại cô nương bao giờ cũng gấp rút, chỉ vụt một cái là biến đi mất rồi! Nếu không làm vậy thì làm sao mà giữ lại kịp được? Trách người ta thì cũng phải nghĩ lại mình chứ. Còn nhớ không? Cô nhỏ hơn tôi mà cũng đã từng gọi tôi là “chú mày” đó! Rủi người ta nghe được có phải kỳ lắm không?
Châu Ỷ nghe nói bỗng nguýt chàng một cái nói :
- Thế chẳng lẽ đòi tôi phải gọi là “anh” sao?
Từ Thiện Hoằng nói :
- Thì lâu nay cô chẳng gọi “anh” đó là gì?
Châu Ỷ thẹn thùng, đỏ hết cả mặt mày. Từ Thiện Hoằng thấy nàng xinh đẹp, duyên dáng vô cùng.
Nhìn mâm cơm, Từ Thiện Hoằng nói :
- Thôi, tôi đói bụng rồi. Mình ngồi xuống ăn cơm đi, kẻo đồ ăn nguội cả rồi.
Đoạn hai người ngồi xuống cùng nhau làm cạn mâm cơm rượu rồi ngồi nghỉ ngơi đến canh hai. Châu Ỷ không còn nhẫn nại được nữa bèn nói :
- Chúng ta đi thôi! Nếu anh không chịu đi thì tôi cũng đi một mình đó!
Từ Thiện Hoằng mỉm cười khẽ gật đầu mở cửa sổ, phóng nhẹ ra ngoài. Chờ cho Châu Ỷ ra tới, Từ THiện Hoằng nói nhỏ :
- Bọn chúng đông người, cô nương không nên nóng mà động thủ vội. Theo ý tôi thì chúng ta hãy dẫn dụ từng tên ra mà thanh toán dễ hơn.
Sau đó, hai người liền phi thân lên nóc nhà. Thấy căn phòng nơi hướng Đông có ánh đèn, Từ Thiện Hoằng cầm tay Châu Ỷ phóng xuống đất nhẹ nhàng mà không gây ra một tiếng động nào. Châu Ỷ dựa sát vào tường đến bên cửa sổ lén nhìn vào bên trong, còn Từ Thiện Hoằng thủ sẵn binh khí để bảo vệ.
Thình lình, Châu Ỷ bỗng nhón gót một cái, đu mình lên cửa sổ, Từ Thiện Hoằng cả sợ bước tới kề vai cho Châu Ỷ đứng, nhưng nàng lại trượt chân mà ngã xuống người Từ Thiệng Hoằng.
Từ Thiện Hoằng hốt hoảng hỏi nhỏ :
- Cái gì vậy?
Châu Ỷ khẽ đáp :
- Mau! Mau ra tay lâp tức! Bọn chúng trói mẹ tôi! Mẹ tôi ở trong phòng này!...
Từ Thiện Hoằn nhăn mặt nói :
- Không được! Cô nương mà làm ẩu coi chừng nguy hiểm đến tánh mạnh của mẹ...
Chưa nói xong câu, Từ Thiện Hoằng đã lấy tay kéo Châu Ỷ, dùng khinh công bay trở về phòng trọ.
Châu Ỷ nóng ruột, thúc giục :
- Tính sao đây, nói đi! Mẹ tôi bị chúng trói ghì tay rong phòng. Tôi phải giải cứu mẹ tôi và tàn sát hết chúng nó!
Từ Thiện Hoằng trấn an :
- Tôi bảo đảm sẽ giải cứu được mẹ cô, nhất định không để cho chúng hại đâu!
Châu Ỷ dựng ngược lông mày lên hỏi :
- Mà bao giờ mới cứu đây? Tôi muốn cứu ngay bây giờ kia!
Từ Thiện Hoằng bình tĩnh hỏi :
- Cô có thấy rõ ràng là chúng có cả thảy bao nhiêu người trong phòng không?
- Tôi không đếm kỹ, nhưng chắc là vào khoảng năm, sáu đứa.
Từ Thiện Hoằng ra chiều nghĩ ngợi. Châu Ỷ nói :
- Nếu anh không đi cũng không sao. Tôi sẽ một mình đi cứu mẹ tôi!
- Tại sao cô nghĩ tôi lại không đi? Phải tính kế đã chứ! Nhỡ làm không nên việc còn có hại cho mẹ... mẹ cô chứ ích gì!
- Mà anh sợ cái gì?
- Nào tôi có sợ gì đâu? Tôi nghĩ đến biện pháp nào vừa cứu được mẹ cô, vừa giết hết được chúng nó trong một lúc.
- Cứu mẹ tôi trước đã! Còn chúng nó để giết sau cũng không muộn. Lần này không giết được thì cũng còn lần khác, hiểu chưa?
Đang lúc phân vân, thình lình nghe ngoài cửa có tiếng người rảo bước, Từ Thiện Hoằng liền ra dấu bảo Châu Ỷ im lặng.
Hai người để ý có người vừa đi miệng vừa lải nhải :
- Canh ba nửa đêm không sớm giấu xác chết coi chừng phiên mình ăn dao! Lạy trời, lạy Phật cho cả lũ bảo tiêu này đi đường gặp ăn cướp làm thịt hết chúng nó không chừa lại một tên nào!
Từ Thiện Hoằng đoán rằng đây là tên tiểu nhị của khách sạn vì bị bọn tiêu sư Trấn Viễn tiêu cục bức hiếp bắt làm những việc như giết người chôn thây nên hậm hực vừa đi vừa rủa cả đám.
Bỗng nhiên Từ Thiện Hoằng nảy ra một kế trong đầu. Chàng gọi Châu Ỷ hỏi :
- Hai gói thuốc của Tào Ty Bằng bào chế cho tên “Đường mắc mưa”, cô có mang theo bên mình không?
Châu Ỷ lấy hai gói thuốc đưa cho Từ Thiện Hoằng, ngạc nhiên hỏi :
- Anh lấy hai gói thuốc đó để làm gì?
Từ Thiện Hoằng không đáp, nhảy ra ngoài cửa sổ đi thẳng một mạch. Châu Ỷ cũng nhảy ra đi theo. Từ Thiện Hoằng nói :
- Cô núp xuống đây!
Châu Ỷ lấy làm lạ, nhưng cũng làm theo lời. Nàng vừa định hỏi thì bỗn thấy có ánh đèn từ xa đi lại. Tên tiểu nhị tay xách cái đèn và hai bình rượu đi tới. Từ Thiện Hoằng liền lượm một viên đá liệng tắt ngọn đèn.
Tên tiểu nhị giật mình, quay lại đi xuống nhà sau mà đốt đèn lên lại. Thừa lúc đó, Từ Thiện Hoằng lấy hai gói thuốc bỏ vào hai bình rượu rồi quay lại nói nhỏ với Châu Ỷ :
- Bây giờ chúng ta đến phòng nơi giam giữ mẹ cô.
Hai người trở lại căn phòng lúc ban nãy. Từ Thiện Hoằng đu mình lên cửa sổ lén nhìn vào bên trong, thấy một thiếu phụ bị trói cả hai tay hai chân ngồi bệt xuống đất. Trên ghế, trước mặt thiếu phụ có mấy người đang ngồi nói chuyện ra chiều cao hứng lắm. Từ Thiện Hoằng nhận ra là Hàn Văn Xung, Tiền Chính Luân và Đổng Triệu Hòa cùng ba tiêu sư lạ mặt khác trong Trấn Viễn tiêu cục.
Đổng Triệu Hòa nói :
- Thiên hạ đồn Thiết Đảm trang là tường đồng vách sắt. Nào hay chỉ cần tay một lão Đổng này cũng đủ tiêu tan hết.
Nghe xong câu này, Châu Ỷ mới hoàn toàn không còn một chút nghi ngờ nào đối với Từ Thiện Hoằng về việc Thiết Đảm trang bị thiêu hủy.
Bỗng có tiếng Hàn Văn Xung nói :
- Lão Đổng đừng có “bô bô” cái miệng! Tôi đã có lần giáp mặt với Châu Trọng Anh và Hồng Hoa hội nên biết rõ thực lực của chúng hơn ai hết. Một khi chúng ra tay, bọn ta chưa chắc đã có ai chống cự nổi. Phải dè dặt một chút, coi chừng tai vách mạch rừng.
Đổng Triệu Hòa vẫn hống hách lên tiếng :
- Bọn mình có phúc tinh chiếu mệnh mà sợ gì? Vợ Châu Trọng Anh đang nằm trong tay chúng ta đây! Y dám sinh sự với mình hay sao?
Đổng Triệu Hòa vừa dứt lời thì tiểu nhị cũng vừa đem vào hai bình rượi đạt lên mâm đồ nhắm của chúng. Bọn tiêu sư mặc sức ăn uống vui vẻ. Chỉ riêng có Hàn Văn Xung mặt mày trầm ngâm như có điều lo nghĩ.
“Rượu vào lời ra”, Đổng Triệu Hòa cao hứng nói :
- Hàn đại ca! Hơi đâu mà lo với nghĩ!... Người hảo hán không bao giờ dùng sức đông hiếp yếu... Mà giả sử Hồng Hoa hội có đến đây đi chăng nữa thì “một chọi một” mình cũng đủ sức chơi kia mà!
Một tiêu sư vui miệng hỏi :
- Ai đánh với ai thì không biết... còn lão Đổng... chọn người nào?...
Đổng Triệu Hòa cười đáp :
- Lão Đổng thì xí phần con gái Châu Trọng Anh...
Đổng Triệu Hòa nói chưa dứt lời thì bất thình lình, cả đám tiêu sư đã bật ngửa ra sau ngã nhào xuống đất. Đổng Triệu Hòa ngơ ngác không hiểu gì cả. Hắn chưa biết phải làm gì thì nhìn thấy Từ Thiện Hoằng tay cầm đao đứng giữa phòng từ bao giờ. Châu Ỷ cũng nhảy theo vào mở trói cho mẫu thân của nàng. Châu phu nhân đột nhiên thấy con gái xuất hiện cứu mình thì sửng sốt không nói được một lời.
Từ Thiện Hoằng nghiến răng thọc mũi đao vào yết hầu Đổng Triệu Hòa. Hắn rống lên một tiếng, máu tươi bắn ra có vòi ngã lăn xuống đất, mang theo cả một cuộc đời đầy tội lỗi gian ác của hắn.
Châu Ỷ định giết hết đám tiêu sư Trấn Viễn tiêu cục thì Từ Thiện Hoằng can nàng lại. Châu Ỷ gật đầu, tra đao vào vỏ.
Châu phu nhân nhìn con gái tỏ vẻ ngạc nhiên. Bà ta dư biết tính con gái mình xưa nay muốn làm gì thì làm. Ngoài thân phụ ra, nàng chẳng bao giờ nghe ai khuyên can bao giờ. Vậy mà Từ Thiện Hoằng chỉ nói có một câu nhỏ nhẹ mà nàng lại ngoan ngoãn chịu nghe ngay. Châu phu nhân sợ con gái mình đã sa vào cạm bẫy ái tình nên bồi hồi suy nghĩ.
Từ Thiện Hoằng lục soát bọn tiêu sư lấy được mấy phong thư cất vào túi rồi nói với Châu Ỷ :
- Chúng ta mau trở về phòng thâu góp đồ đạc rồi mau mau rời khỏi nơi đây!
Thấy con gái mình đi chung một đường, lại ở chung một phòng với Từ Thiện Hoằng, Châu phu nhân thắc mắc chẳng cùng. Bà hỏi :
- Gia gia đâu? Vị này là ai? Sao con lại không đi chung với gia gia? Bộ hai người lại gây gổ với nhau rồi hả?
Châu Ỷ cười nói :
- Sao mẹ nóng nảy quá vậy? Để thủng thẳng rồi sẽ biết hết mà!
Thấy hai mẹ con có vẻ như sắp sửa cãi nhau, Từ Thiện Hoằng vội dùng lời khéo, khuyên can cả đôi bên.
Châu Ỷ nhìn Từ Thiện Hoằng nói :
- Đầu đuôi cũng tại “chú mày” mà ra cả! Đã thế lại còn xen vào nói tới nói lui cho thêm rắc rối nhiều chuyện nữa!
Từ Thiện Hoằng chợt hiểu, liền tách ngựa đi trước. Châu phu nhân cùng Châu Ỷ lặng thinh đi theo sau.
Đêm hôm ấy, ba người xin vào tá túc tại một nhà nông dân. Hai mẹ con ngủ chung một phòng. Châu Ỷ liền đem chuyện kể lại từ đầu đến cuối cho Châu phu nhân nghe. Châu phu nhân cũng kể lại mọi chuyện xảy ra cho bà bấy lâu nay...
Sau cái chết của Châu Anh Kiệt, Châu phu nhân quá đau lòng, giận chồng bỏ đi. Bà định tìm đến nhà một người bà con họ Hứa tại Quỳnh Lan nhưng rủi thay chủ nhà lại có việc bỏ đi xa chưa về kịp. Mặc dù được vợ chủ nhân ân cần tiếp đãi, Châu phu nhân chỉ ở ít ngày rồi để lại một bức thư từ giã, một mình lại lên đường đi một mình.
Hôm ấy đi đến ải Đồng Quan, Châu phu nhân tìm một khách sạn vào nghỉ chânm tình cờ nhìn thấy đàng trước khách sạn có một tiêu kỳ đề bốn chữ “Trấn Viễn Tiêu Cục”. Châu phu nhân bỗng nhớ lại có nghe Mạnh Kiện Hùng kể lại là mọi việc đều do một tên tiêu sư Đổng Triệu Hòa gây ra cả.
Châu phu nhân liền xách đao, thừa lúc đem khuya đột nhập vào phòng bọn tiêu sư quyết giết kẻ ác để rửa hận. Chẳng ngờ bọn tiêu sư đã sớm đề cao cảnh giác nên đã phục kích sẵn sàng. Bà ta vừa vào tới nơi đã bị chúng bao vây tứ phía. Mặc dù võ nghệ Châu phu nhân cũng thuộc vào hạng cao siêu, nhưng vì bọn tiêu sư đông quá, lại có Hàn Văn Xung giúp sức nên cuối cùng không địch nổi chúng và bị bắt sống...
Châu Ỷ sau đó nói với mẫu thân rằng việc cứu bà, giết kẻ thù đều là mưu của Từ Thiện Hoằng cả.
Sáng hôm sau, Châu phu nhân bỗng nhiên thay đổi tâm tính, đi sát bên Từ Thiện Hoằng chuyện trò vui vẻ, hỏi thăm thân thế của chàng.
Từ Thiện Hoằng thưa :
- Hồi cháu được 12 tuổi thì cả gia đình đều bị quân Thanh giết hết chỉ có một mình cháu chạy thoát được. Nguyên là viên tri phủ ỷ thế là người hoàng tộc Mãn Thanh nên một hôm trông thấy chị cháu liền dùng uy quyền bắt buộc phải lấy hắn làm chồng. Chị cháu đã hứa hôn nên mẹ cháu nhất định không gả. Tên tri phủ ấy liền ra lệnh bắt cha mẹ cháu cùng mấy anh em cháu giam vào ngục. Vị hôn phu của chị cháu uất ức nên đích thân đi hành tích tên tri phủ ấy. Trong phủ có tên bộ khoái võ nghệ cao cường thành ra anh rể tương lai của cháu bị bắt quản tang với con dao dấu trong mình ngay phòng ngủ của tên tri phủ. Chị cháu được tin này nhảy xuống sông tự tử. Thế là tên tri phủ ghép cả gia đình cháu vào tội làm thổ phỉ, mưu sát quan triều đình, đem ra pháp trường xử trảm tất cả. Cháu hay tin dữ liền lập tức bỏ nhà đào nạn.
Châu Ỷ nghe Từ Thiện Hoằng kể chuyện thì cả giận nói lớn :
- “Chú mày” sau đó có báo thù cho gia đình không?
Châu phu nhân nghe nói bèn quay lại mắng con gái :
- Sao con lỗ mãng quá vậy? Từ nay mẹ cấm con không được dùng tiếng “chú mày” nữa mà phải kêu Từ Thiện Hoằng sư điệt bằng “anh”. Tiếng “anh” kia nghe đẹp đẽ, nho nhã hơn không?
Châu Ỷ lẩm bẩm :
- Kêu hắn là anh thì hắn lại lên chân!
Từ Thiện Hoằng sau đó buồn rầu nói :
- Đến khi tôi không lớn học được võ nghệ, trở lại quê nhà đến tận dinh tim tên tri phủ ấy báo thù thì được tin hắn đã bỏ đi nơi khác rồi! Sau đó tôi bỏ đi tìm hắn khắp nơi mà vẫn không tìm được tin tức nào!
Châu Ỷ nói :
- Thằng tri phủ đó tên họ là gì? Nếu gặp nó tôi quyết chẳng dung mạng!
- Tôi chỉ biết nó họ Phương, còn tên thì hỏi không ra. Bên gò má nó có một cái bớt đen. Gặp là tôi nhận ra liền.
Châu phu nhân lại hỏi Từ Thiện Hoằng kết bạn với những những ai, hành hiệp giang hồ được mấy năm và có ý trung nhân nào chưa...
Châu Ỷ cười nói :
- Y là thằng quỷ báo đời nên ai cô nào thèm thương đâu mà mẹ hỏi!
Châu phu nhân lại mắng :
- Con gái chỉ “bạ ăn bạ nói”!
Châu Ỷ vẫn cười nói :
- Có phải mẹ hỏi tỉ mỉ như vậy để làm mai cho y phải không? Con gái nhà ai vậy? À, con biết rồi! Có phải là em họ con, thuộc nhà họ Hứa đó có phải không?
Châu phu nhân không đáp. Tối đến mướn khách sạn ngủ tạm, Châu phu nhân nói với con gái rằng :
- Con là khuê nữ mà lại cùng di với trai, cùng ở chung phòng với trai như thế thì thử hỏi còn ai mà thèm lấy con nữa!
Châu Ỷ đáp :
- Con ở vậy suốt đời, không cần lấy chồng.
- Con nói oang oang như thế mà không sợ người ta nghe được hay sao?
- Sợ cái gì? Con không nói điều gì trái với lương tâm. Ai muốn nghe thì nghe chứ có sao đâu?
Đến sáng, khi hai mẹ con thức dậy thì thì tiểu nhị cầm một phong thư vào nói :
- Ông ở phòng kế nhờ tôi trao lại thư này cho bà và cô nương.
Châu Ỷ vội hỏi :
- Còn người ấy ở đâu?
Tiểu nhị đáp :
- Ông ấy nói có việc gấp phải đi.
Châu Ỷ trách :
- Sao nhà ngươi không vào gọi ta?
Tiểu nhị đáp :
- Ông ấy nói không được làm mất giấc ngủ của bà và cô nương. Những gì cần đều có viết rõ trong thư.
Châu Ỷ liền xé thư ra đọc:
Kính gửi Châu phu nhân và Châu cô nương,
Từ Thiện Hoằng tôi chẳng may bị thương tích trầm trọng may nhờ có cô nương vì nghĩa cứu mạng cho nên mới được sống sót. Ơn ấy, tôi ghi tạc vào lòng. Hiện nay phu nhân và cô nương đã được sum họp, đường đi đến Khai Phong cũng không còn xa mấy, tôi xin đi trước. Mong phu nhân và cô nương đừng nghĩ ngợi điều gì cả.
Việc Châu cô nương cứu mạng, tôi thề sẽ không bao giờ nói lại với ai, xin phu nhân và cô nương cứ yên lòng.
Từ Thiện Hoằng kính bút
Châu Ỷ ngơ ngẩn một hồi, liệng thư xuống giường, nằm vật mình ôm gối ngủ lại. Châu phu nhân đánh thức dậy ăn cơm, nàng vẫn không độn đậy. Châu phu nhân nói:
- Ở đây đâu có phải là Thiết Đảm trang mà con hành hạ mẹ quán vậy! Ăn cơm đi rồi còn lên đườn! Ngủ hoài sao?
Châu phu nhân không nghe thấy tiếng trả lời bèn hỏi lại :
- Có chịu nghe lời hay không thì bảo?
Châu Ỷ nói :
- Y đối với con tử tế mà con đối với y tệ quá! Nghĩ lại con buồn không muốn đi đâu hết!
Châu phu nhân nói :
- Con đổ thừa tại mẹ phải không?
- Đêm rồi mẹ nói nào là người ngoài không tin, nào là không ai tử tế thèm hỏi... nào là... đủ thứ... Vì vậy y nghe được mới để thư lại mà đi trước đó! Trong thư y thề một câu không nói với ai việc con cứu y thì đủ thấy đó là tại mẹ mà ra cả!
Châu phu nhân biết con gái mình với Từ Thiện Hoằng đã thương yêu nhau nên dịu giọng nói :
- Mẹ chỉ còn có một mình con. Chờ đến Khai Phong mẹ sẽ nói chuyện với cha tác hợp cho hai đứa.
Châu Ỷ trợn mắt cãi lại :
- Ai bảo mẹ gả con cho y? Lần đó con thấy y sắp chết nên tội nghiệp ra tay cứu thôi chứ có phải yêu thương gì hắn đâu! Mẹ đừng hiểu lầm.

Hồi trước Hồi sau