lazada

Tiếu ngạo giang hồ - Hồi 101

Tiếu ngạo giang hồ - Hồi 101

Thánh Cô Ra Lệnh Giết Người Yêu

Ngày đăng
Tổng cộng 224 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 141795 lượt xem

tiki

Lệnh Hồ Xung trong lúc nằm mơ thấy mình đang cùng Nhạc Linh San luyện kiếm trong làn thác nước. Ðột nhiên thêm người nữa đến. Người này là Lâm Bình Chi. Tiếp theo chàng cùng Lâm Bình Chi đấu kiếm trong thác nước, nhưng hai cánh tay chàng đã kiệt lực. Chàng liều mạng muốn sử dụng "Ðộc cô cửu kiếm" của Phong Thanh Dương truyền thụ cho, nhưng chàng chẳng nhớ ra được chiêu nào.

Bỗng thấy Lâm Bình Chi phóng kiếm ra liên tiếp vào ngực, vào bụng, vào đầu, vào vai chàng. Nhạc Linh
San đứng bên cứ nhìn mà cười ha hả. Chàng vừa kinh hãi vừa tức giận lớn tiếng la:
- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội!...
Chàng kêu luôn mấy tiếng rồi giật mình tỉnh dậy. Bỗng nhiên một thanh âm ôn nhu lọt vào tai:
- Ngươi mơ thấy tiểu sư muội rồi ư? Y đối với ngươi thế nào?
Lệnh Hồ Xung chưa hết kinh hãi. Chàng đáp:
- Có kẻ muốn giết tại hạ mà tiểu sư muội không nhìn gì đến.
Doanh Doanh thở dài nói:
- Trán ngươi ướt đẫm mồ hôi rồi.
Lệnh Hồ Xung đưa tay áo lên lau. Bỗng một cơn gió lạnh thổi tới khiến chàng run lên. Chàng nhìn tinh tú đầy trời. Lúc này vào khoảng nửa đêm. Té ra giấc ngủ của chàng đã khá lâu.
Lệnh Hồ Xung tỉnh táo lại, tâm thần thản nhiên, bật tiếng cười ha hả. Chàng toan nói thì đột nhiên bàn tay của Doanh Doanh bưng lấy miệng chàng. Nàng khẽ nói:
- Có người đến đó!
Lệnh Hồ Xung lập tức ngậm miệng, nhưng chẳng nghe thấy tiếng động chi hết. Hồi lâu mới nghe thấy tiếng bước chân từ đằng xa vọng lại. Sau một lúc nữa, có tiếng người nói:
- Chỗ này còn hai xác chết.
Lệnh Hồ Xung nhận ra người nói đó là Tổ Thiên Thu. Chàng liền nghĩ tới người kia chắc là Dạ Miêu Tử Kế Khả Vô Thi.
Một người khác nói:
- O€! Ðây là một nhà sư chùa Thiếu Lâm.
Lão Ðầu Tử đã phát giác ra đó là thi thể Giác Nguyệt.
Doanh Doanh từ từ rụt tay về, bỗng nghe Kế khả Vô Thi nói:
- Ba người này đều là tục gia đệ tử phái Thiếu Lâm, tại sao lại chết phơi thây ở đây? ồ! Người này là Tân Quốc Lương. Ta đã nhận ra y rồi. Y là một tay hảo thủ về ngoại công của phái Thiếu Lâm mà bị chết thảm.
Tổ Thiên Thu hỏi:
- Không hiểu ai bản lãnh ghê gớm đến thế! Mới một phen cử động mà đã hạ sát được bốn tay hảo thủ phái Thiếu Lâm.
Lão Ðầu Tử ấp úng hỏi:
- Phải chăng... phải chăng là nhân vật trên Hắc Mộc Nhai? Không chừng... không chừng chính Ðông Phương giáo chủ?
Kế Khả Vô Thi đáp:
- Coi thương thế mấy người này có vẻ giống lắm. Chúng ta mau mau mai táng bốn xác chết này đi để người phái Thiếu Lâm không thấy tông tích đâu nữa.
Tổ Thiên Thu nói:
- Nếu đúng là nhân vật Hắc Mộc Nhai đã hạ thủ thì họ có sợ gì phái Thiếu Lâm biết ra? Có khi họ còn cố ý để xác chết ở đây đặng thị uy với phái võ lâm.
Kế Vô Khả Thi nói:
- Nếu họ muốn thị uy thì đã không để xác chết tại nơi hoang dã này. Giả tỷ không gặp bọn ta qua đây thì những xác này sẽ bị điểu thú ăn thịt hết chưa chắc đã có người phát giác ra. Ðặt ta ở địa vị họ mà muốn thị uy, thì đem bêu đầu tại thị trấn hoặc thôn ấp lớn, viết rõ đây là đệ tử phái Thiếu Lâm, mới làm cho phái này mất mặt.
Tổ Thiên Thu nói:
- Dạ miêu tử nói phải lắm! Ta chắc nhân vật Hắc Mộc Nhai giết xong bốn người này rồi, còn vội đuổi đánh nữa, nên chưa kịp vùi lấp những xác chết.
Tiếp theo lại nghe tiếng khoét đất đào lỗ. Ba người dùng binh khí đào huyệt chuẩn bị mai táng xác chết.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Chắc ba người kia có mối liên quan trọng đại với Ðông Phương giáo chủ ở Hắc Mộc Nhai, không thì tội gì họ làm việc này cho hao phí hơi sức?
Bỗng nghe mấy tiếng chát chát vang lên, rồi tiếng Lão Ðầu Tử hỏi:
- Dạ miêu tử! Ngươi còn chặt ra từng khúc để làm gì?
Kế Vô Khả Thi cười nói:
- Lão thử đoán coi?
Tổ Thiên Thu cười nói:
- Dạ miêu tử tâm tư tế nhị. Y muốn phòng phái Thiếu Lâm sai người đến tra xét, rồi quật mả lên để coi thương thế xem ai đã hạ độc thủ.
Lão Ðầu Tử nói:
- Phải lắm! Vậy càng chém nát từng nào tốt chừng ấy.
Kế Vô Khả Thi than:
- Tân Quốc Lương! Tân huynh! Dạ miêu tử này cùng Tân huynh đã có duyên một lần gặp gỡ, rất đem lòng kính phục Tân huynh là một trang anh hùng hảo hán đầy lòng khảng khái hào hiệp. Bữa nay tiểu đệ phải chém nát thây Tân huynh chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Tân huynh đừng oán hận nhé! Hỡi ôi!
Ðáng tiếc! Thật là đáng tiếc!
Hắn vừa than vừa cầm đao chém nát xác chết.
Sau khi ba người chém bốn bộ thi thể thành mấy chục khúc rồi, mới đẩy xuống huyệt chôn vùi.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Bọn người này lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, đúng là tà phái. Thằng cha Dạ Miêu Tử đã kính phục Tân Quốc Lương là một trang hảo hán, kể ra hắn không nên tàn hại thi thể người ta mới phải.
Chàng ngoảnh đầu nhìn lại, trong bóng đêm lờ mờ thấy Doanh Doanh đang mỉm cười, nụ cười tươi thắm làm say đắm lòng người. Vì nghe tiếng người đan chặt thây ma mà cô cười ra chiều thích thú thì thật là tàn nhẫn!
Bỗng nghe Tổ Thiên Thu "ồ" lên một tiếng rồi nói:
- Cái gì đây? Ðúng là một viên thuốc.
Kế Vô Khả Thi đánh hơi mấy cái, rồi nói:
- Ðây là linh dược để trị thương của phái Thiếu Lâm, nó có công hiệu cải tử hoàn sinh, chắc ở trong túi áo bọn đệ tử Thiếu Lâm rơi ra.
Tổ Thiên Thu hỏi:
- Sao ngươi biết?
Kế Vô Khả Thi đáp:
- Hai mươi mấy năm trước đây, tại hạ đã trông thấy của một nhà sư già phái Thiếu Lâm.
Tổ Thiên Thu nói:
- Nếu là linh dược trị thương thì hay lắm! Lão huynh! Lão lượm lấy về cho Tiểu Di cô nương uống để chữa bệnh.
Lão Ðầu Tử đáp:
- Ða tạ! Ða tạ! Tiện nữ sống hay chết cũng không cần lắm. Chúng ta đi kiếm Lệnh Hồ công tử để đưa cho chàng uống hay hơn.
Lệnh Hồ Xung nghe tới đây, trong lòng rất cảm kích nghĩ thầm:
- Viên thuốc này, Doanh Doanh còn bỏ đó làm thế nào xin lại Lão Ðầu Tử để cho cô uống được?
Bỗng thấy Doanh Doanh nhoẻn miệng cười rồi nhăn mặt lại làm bộ ngây thơ lãng mạn. Thật không ai tin chính cô là ma đầu đã hạ thủ đánh chết bốn tay hảo thủ phái Thiếu Lâm.
Tiếp theo là tiếng khuân đá vùi lấp xác chết.
Lão Ðầu Tử lại lên tiếng:
- Hiện giờ còn một vần đề nan giải. Dạ miêu tử! Ngươi hãy nghĩ giúp ta.
Kế Vô Khả Thi hỏi:
- Vấn đề chi nan giải?
Lão Ðầu Tử đáp:
- Hiện giờ nhất định Lệnh Hồ công tử đang ở với... Thánh cô một nơi. Ta đem viên thuốc này đến, tất chạm trán Thánh cô. Thánh cô nổi nóng giết chúng ta cũng không kể gì. Có điều xảy ra trường hợp này nhất định mạo phạm đến Thánh cô. Ðó mới là cái nguy lớn!
Lệnh Hồ Xung đưa mắt nhìn Doanh Doanh, bụng bảo dạ:
- Té ra bọn này kêu cô này bằng "Thánh cô". Họ sợ cô đến độ này mà tại sao động một tý cô đã giết người?
Kế Vô Khả Thi nói:
- Bữa nay chúng ta đi đường đã gặp ba người đui mắt, có thể dùng được việc. Lão huynh! Sáng sớm mai chúng ta rượt theo họ họ bảo họ đưa viên thuốc này cho Lệnh Hồ công tử. Bọn họ đã đui mắt thì có gặp thánh cô cùng Lệnh Hồ công tử ở một chỗ thì cũng không đến nỗi phải vạ sát thân.
Tổ Thiên Thu nói:
- Lòng ta vẫn còn hoài nghi là sở dĩ ba người đó bị khoét mắt không khéo cũng vì nguyên nhân đã trông thấy Thánh cô cùng Lệnh Hồ công tử ở một chỗ.
Lão Ðầu Tử vỗ đùi đánh đét một cái nói:
- Phải rồi! Nếu không thế thì sao cả ba người tự nhiên phải đui cả hai mắt? Cả bốn đệ tử phái Thiếu Lâm này e rằng cũng gặp vận xui, vô tình chạm trán Thánh cô cùng Lệnh Hồ công tử.
Cả ba người lặng lẽ hồi lâu. Lệnh Hồ Xung trong lòng rất đỗi nghi ngờ.
Bỗng nghe Tổ Thiên Thu thở dài nói:
- Chỉ mong sao thương thế Lệnh Hồ công tử mau mau lành mạnh, Thánh cô cùng chàng sớm trở nên quyến thuộc thần tiên. Còn ngày nào hai nhân vật đó chưa thành thân thì trên chốn giang hồ khó nổi yên ổn ngày ấy.
Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi đưa mắt nhìn trộm Doanh Doanh. Dưới bóng đêm lờ mờ chàng phảng phất thấy cô mặt đỏ bừng. Mắt chiếu ra những tia sáng hung dữ. Chàng rất lo sợ cô nhảy lại sát hại bọn Lão Ðầu Tử ba người, liền thò tay phải ra khẽ nắm lấy tay trái cô thì thấy toàn thân cô run bần bật. Không hiểu vì cô tức giận hay vì bẽ bàng.
Kế Vô Khả Thi nói:
- Lão huynh! Tổ huynh! Thánh cô nghe nói chúng ta tụ tập trên gò Ngũ Bá Cương liền nổ lòng phẫn nộ. Thực ra trai gái yêu nhau là lẽ tự nhiên. Lệnh Hồ công tử là một chàng trai phong lưu anh tuấn, chỉ có Thánh cô, một vị cô nương tài mạo song toàn mới xứng đôi vừa lứa. Không hiểu tại sao Thánh cô đã là nhân vật phi thường mà vẫn giữ thói thẹn thò e lệ như thiếu nữ trần tục? Hiển nhiên trong lòng Thánh cô yêu đương Lệnh Hồ công tử mà lại không cho người ngoài nhắc đến, hơn nữa không được ngó tới. Cái đó... thật có chỗ phi lý.
Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:
- Té ra là thế! Nhưng chẳng hiểu những câu này có thật không?
Ðột nhiên chàng thấy bàn tay nhỏ nhắn của Doanh Doanh cục cựa muốn hất tay chàng ra. Chàng vội nắm chặt lại vì e rằng trong cơn thịnh nộ lập tức hạ sát bọn Kế Vô Khả Thi.
Tổ Thiên Thu nói:
- Thánh cô là một trong ba đại đệ tử ở Hắc Mộc Nhai, tuy võ công cao cường, đạo thuật thông thần, song chỉ là một vị cô nương nhỏ tuổi. Trên đời các cô gái lần đầu tiên thương yêu một chàng trai thì dù trong lòng tha thiết đến mấy, ngoài mặt vẫn ra vẻ hững hờ. Chuyến này chúng ta vì hảo ý hợp tác mà vô tình gây nên nảo nộ cho Thánh cô. Ðáng trách mình là bọn trai thô lỗ không hiểu tâm sự nữ nhi.
Cuộc tụ hội ở Ngũ Bá Cương mà đồn đại ra ngoài thì bọn mặt dơi tai chuột bên danh môn chính phái sẽ
cười đến trẹo quai hàm.
Lão Ðầu Tử dõng dạc nói:
- Thánh cô đã có ơn với mọi người thì anh em chúng ta phải cảm ơn báo đức, mong sao trị khỏi thương thế cho ý trung nhân của Thánh cô. Bậc đại trượng phu phải đền ơn trả oán phân minh chứ có chi sai lầm? Tên mặt dơi tai chuột nào dám cười chúng ta thì Lão Ðầu Tử này quyết bẻ gãy xương lột da nó.
Lệnh Hồ Xung bây giờ mới biết sở dĩ quần hào trên đường ai ai cũng tâng công với chàng chỉ vì Thánh cô tên gọi Doanh Doanh này. Còn vụ quần hào ở trên Ngũ Bá Cương đột nhiên chạy toán loạn là vì Thánh cô không muốn để ai đoán biết tâm sự mình rồi đem đồn đại trên chốn giang hồ nên cô tức giận.
Chàng xoay chuyển ý nghĩ:
- Thánh cô là một vị cô nương nhỏ tuổi mà khiến cho bao nhiêu anh hùng hào kiệt đến cầu cạnh mình dĩ nhiên phải là một nhân vật kinh thiên động địa. Mình được biết cô bất quá vì tiếng đàn cách rèm trong một ngõ hẻm thành Lạc Dương, đã có chút tình tứ gì đâu. Phải chăng người ta hiểu lầm ý cô đồn đại ra ngoài để Thánh cô nổi lòng căm phẫn?
Bỗng nghe Tổ Thiên Thu nói:
- Lão Ðầu Tử nói phải lắm! Thánh cô đã có ơn to với chúng ta. Chúng ta chỉ mong cho đoạn nhân duyên đến chỗ thành tựu. Thánh cô được hưởng cuộc đời khoái lạc thì chúng ta có phải tan xương nát thịt cũng không hối hận. Vụ Ngũ Bá Cương có chi đáng kể. Nhưng Lệnh Hồ công tử là đại đồ đệ phái Hoa Sơn lại ở vào tình thế chẳng đội trời chung với Hắc Mộc Nhai. Vậy thì đoạn nhân duyên mỹ mãn này e rằng trung gian còn lắm điều trở ngại.
Kế Vô Khả Thi nói:
- Tại hạ có một kế là chúng ta bắt giữ Nhạc Bất Quần, chưởng môn phái Hoa Sơn, uy hiếp lão chủ trương cuộc hôn nhân này, nếu lão không ưng thì đem xử tử.
Tổ Thiên Thu cùng Lão Ðầu Tử đồng thanh khen ngợi:
- Kế hoạch của Dạ miêu tử thật là tuyệt diệu! Việc này không nên để chậm. Chúng ta phải thượng lộ ngay tìm bắt cho được Nhạc Bất Quần mới xong.
Kế Vô Khả Thi hỏi:
- Nhưng Nhạc tiên sinh là chưởng môn một phái, nội công cùng kiếm pháp lão đều cao minh hơn người. Chúng ta động thủ với lão một là khó lòng thắng nổi. Hai là tuy bắt được lão, nhưng lão thà chết chứ không chịu khuất phục thì làm thế nào?
Lão Ðầu Tử đáp:
- Nếu vậy, chúng ta bắt vợ con lão để uy hiếp, chắc lão phải nhượng bộ.
Tổ Thiên Thu nói:
- Phải đấy! Nhưng vụ này phải hành động thần mật, đừng để người ngoài hay biết làm cho phái Hoa Sơn phải mất mặt. Lệnh Hồ công tử là đại đồ đệ phái Hoa Sơn, chúng ta đắc tội với sư phụ chàng, nhất định làm cho chàng phải đau lòng.
Ba người đang bàn tính kế hoạch đi bắt Nhạc phu nhân và Nhạc Linh San. Ðột nhiên Doanh Doanh lớn tiếng:
- U¨i chà! Ba tên bợm lớn mật làm càn! Các ngươi cút đi cho xa! Ðừng để bản cô nương nổi nóng!
Lệnh Hồ Xung thấy cô lên tiếng bất thình lình, thì giật bắn người lên, Chàng nắm chặt lấy tay cô.
Bọn Kế Vô Khả Thi ba người càng khiếp sợ hơn.
Lão Ðầu Tử lắp bắp:
- Dạ... dạ... tiểu nhân... tiểu nhân... tiểu nhân...
Lão nói ba tiếng " tiểu nhân" rồi sợ quá không nói tiếp được nữa.
Kế Vô Khả Thi nói:
- Dạ! Bọn tiểu nhân nói trăng cuội! Xin Thánh cô đừng cho là thật. Sáng mai bọn tiểu nhân xin đi Tây Vực, vĩnh vin không trở về Trung Nguyên nữa.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Thế là ba người này lại đi xung quân!
Doanh Doanh nói:
- Ai bảo các ngươi đi Tây Vực? Ta có một việc cần ba người làm cho đắc lực.
Bọn Kế Vô Khả Thi cả mừng đồng thanh đáp:
- Xin thánh cô hạ lệnh. Bọn tiểu nhân dĩ nhiên phải tận tâm tận lực.
Doanh Doanh nói:
- Ta muốn giết một người, mà trong nhất thời chưa tìm thấy gã. Vậy nhờ các người đánh tiếng giùm.
Bất luận người nào trên chốn giang hồ mà giết được gã, ta cũng trọng thưởng.
Tổ Thiên Thu nói:
- Không ai dám nghĩ đến chuyện thánh cô tạ ơn hết. Thánh cô muốn giết gã thì anh em tiểu nhân ba người dù có phải đến tận bên trời góc biển cũng tìm cho bằng được. Nhưng chưa biết tên tặc tử đó là ai mà dám cả gan đắc tội với Thánh cô?
Doanh Doanh đáp:
- Các ngươi chỉ có ba người, thì nghe rộng trông xa thế nào được? Cần phải loan tin này ra lập tức mới xong.
Kế Vô Khả Thi đáp ngay:
- Dạ dạ!
Doanh Doanh giục:
- Vậy các người đi đi!
Tổ Thiên Thu hỏi:
- Dạ! Xin Thánh cô cho hay: muốn giết tên ác tặc to gan nào?
Doanh Doanh hắng dặng một tiếng rồi đáp:
- Gã đó họ là Lệnh Hồ, tên Xung, là đệ tử phái Hoa Sơn.
Câu này vừa nói ra khỏi cửa miệng, cả bốn người đều giật nẩy mình lên, nhưng không ai dám nói gì.
Hồi lâu, Lão Ðầu Tử mới ngập ngừng:
- Cái đó... cái đó...
Doanh Doanh xẵng giọng ngắt lời:
- Còn cái đó, cái kia gì nữa? Các ngươi sợ Ngũ nhạc kiếm phái nên không dám động đến một tên đệ tử phái Hoa Sơn hay sao?
Kế Vô Khả Thi đáp:
- Ðã làm việc cho Thánh cô, thì đừng nói Ngũ nhạc kiếm phái mà cả đến Ngọc Hoàng đại đế, Diêm La lão tử bọn tiển nhân cũng dám liều mình. Bọn tiểu nhân xin thiết kế bắt Lệnh Hồ Xung về để Thánh cô phát lạc. Lão Ðầu Tử! Tổ Thiên Thu! Chúng ta đi thôi.
Hắn nghĩ thầm trong bụng:
- Chắc Lệnh Hồ Xung đã nói gì đắc tội với Thánh cô. Bọn thanh niên thường vồ lắm vật đau, yêu nhau đấy rồi lại giận nhau ngay đấy. Bây giờ ta đành đi mời Lệnh Hồ công tử đưa về để tùy ý Thánh cô phát lạc là xong.
Ngờ đâu Doanh Doanh tức giận hỏi:
- Ai bảo các ngươi đi bắt gã? Lệnh Hồ Xung còn sống ngày nào ở thế gian là thanh danh trong sạch của ta còn bị thương tổn ngày ấy. Giết gã sớm khắc nào là ta hả dạ sớm được khắc ấy.
Tổ Thiên Thu ấp úng:
- Thánh cô...
Doanh Doanh cắt ngang:
- Ðược lắm! Các ngươi có mối giao tâm với Lệnh Hồ Xung không muốn làm việc này, Cái đó cũng không sao, ta nhờ người khác vậy.
Bọn Kế Vô Khả Thi tưởng cô nói thực, liền khom lưng đáp ngay:
- Kính cẩn tuân theo mệnh lệnh Thánh cô.
Lão Ðầu Tử bụng bảo dạ:
- Lệnh Hồ Xung là người nhân nghĩa, nay Lão Ðầu Tử này vâng lệnh Thánh cô phải đi giết chàng là
một việc bất đắc dĩ. Nhưng ta giết chàng rồi, quyết tự vẫn chết theo.
Ba người trờ gót ra đi mỗi lúc một xa.
Lệnh Hồ Xung đưa mắt ngó Doanh Doanh thấy cô cúi đầu ra vẻ trầm tư mặc tưởng, thì bụng bảo dạ:
- Té ra vì cô muốn bảo tồn danh dự mà định giết ta, nhưng việc đó phỏng có khó gì?
Chàng liền nói:
- Cô nương đã muốn giết tại hạ thì tự mình động thủ là xong, hà tất phải làm nhọc sức kẻ khác?
Rồi chàng rút kiếm ra, xoay đốc lại đưa cho Doanh Doanh.

quảng cáo

Hồi trước Hồi sau