Như lai thần chưởng - Hồi 25

Như lai thần chưởng - Hồi 25

Ân tình thắm thiết

Ngày đăng
Tổng cộng 61 hồi
Đánh giá 9.5/10 với 738279 lượt xem

Lúc bấy giờ trong gian phòng thật là ấm cúng, bầu không khí nặng nề ban nãy đã hoàn toàn tan biến.
Sở Sở cười khanh khách nói :
- Muội thật phục tỷ tỷ có gan, phụ thân hiện bây giờ đang tìm kiếm khắp Song Phi đảo, chắc phụ thân không bao giờ ngờ đến tên Giang Thanh... Ủa... Giang công tử lại trốn trong khuê phòng của tỷ tỷ...
Linh Linh hổ thẹn nhìn Giang Thanh, hai người trao đổi cùng nhau một cái nhìn thông cảm. Giang Thanh nói nho nhỏ :
- Cám ơn nhị vị cô nương đã có lòng cứu giúp.
Sở Sở bĩu môi, nói :
- Một người danh tiếng lẫy lừng là Hỏa Vân Tà Giả, mà lại nói một câu ủy mị như thế, thật là mất oai phong.
Giang Thanh hổ thẹn, sắc mặt đỏ bừng ú ớ nói chẳng nên lời, chàng cảm thấy Sở Sở thật là ương ngạnh và ranh mãnh.
Linh Linh níu chéo áo của em mình đánh trống lảng :
- Muội ơi! Giang công tử đang bị chất độc Mê Hồn hương công phạt, muội có thuốc giải hay không?
Sở Sở trầm ngâm giây lát, nói rằng :
- Thuốc giải độc Mê Hồn hương dường như Địch thúc thúc giữ, ờ... muội đã có cách.
Giang Thanh nhìn Sở Sở, ánh mắt như cầu cứu vì chàng muốn sao mình mau bình phục để giải cứu cho huynh đệ.
Thình lình Sở Sở reo lên một tiếng cười mừng rỡ, nói rằng :
- Được rồi, Địch thúc thúc rất thường uống rượu, đợi lát nữa ta mang đồ nhắm và rượu Nữ Nhi Hồng của phụ thân đến phục rượu ông ta, thì toại nguyện.
Linh Linh mỉm cười :
- Muội rất thông minh, ơn này ngày sau tỷ tỷ không biết làm sao báo đáp?
Sở Sở cười lên khanh khách, nói rằng :
- Thôi đừng nịnh nữa... muội không phải là Giang công tử đâu.
Linh Linh thò tay định tát em mình một cái, thì Sở Sở đã như một làn khói mờ bay vù ra cửa.
Giang Thanh cười gượng, nói với Linh Linh rằng :
- Lệnh muội thật là tinh nghịch...
Linh Linh âu yếm đắp chiếc mềm lại cho Giang Thanh, nói rằng :
- Giang công tử đừng giận, thật ra tánh tình của nó thuần hậu.
Thời gian êm đềm chậm chạp trôi qua, từ trong đỉnh trầm hương khói vẫn bay lên cuồn cuộn, và ánh nắng đã len lỏi khắp gian phòng...
Màn đêm như một dải lụa đen mênh mông vô tận bao trùm khắp đó đây.
Trên ngôi nhà lầu Đan Phượng của Linh Linh mà Giang Thanh đã trú ẩn trong đó, lúc bấy giờ đen đuốc sáng ngời từ xa trông tới thật là thanh lịch.
Linh Linh giờ đang ở trong khuê phòng.
Giang Thanh đặt chén yến sâm ăn bỏ dở của mình lên án thư.
Linh Linh cầm một chiếc khăn tay lau miệng cho chàng, nàng chỉ vào đĩa thức ăn để trên bàn, hỏi :
- Sao Giang công tử lại ăn ít thế?
Giang Thanh cười trả lời :
- Nếu tại hạ không bệnh, thì tại hạ sẽ dùng hết thức ăn này một cách ngon lành...
Hai người đắm đuối nhìn nhau, vừa định nói chuyện thì bức rèm lại bị khoát lên Sở Sở bay mình vào nói :
- Trời, suýt nữa...
Giang Thanh và Linh Linh đồng hốt hoảng hỏi :
- Sao?
Sở Sở rút chiếc khăn tay của mình ra, lau vội mồ hôi trán đoạn ngồi xuống nói rằng :
- Tỷ tỷ, ban nãy mẹ muốn đến lầu Đan Phượng để xem bịnh tình của tỷ tỷ, mẹ lại truyền cho Lý Đại Nương chưng sâm và yến để mang đến cho tỷ tỷ...
Linh Linh biến sắc vội hỏi :
- Vậy thì ta phải tính sao?... Hay là muội bảo với mẹ rằng tỷ tỷ đã...
Sở Sở không chờ Linh Linh nói hết, vụt cười lên như nắc nẻ :
- Bảo với mẹ rằng tỷ tỷ đã ngủ rồi... thì muội đã bảo với mẹ như thế và còn nói thêm rằng, tỷ tỷ không bằng lòng cho ai đến thăm viếng cả.
Giang Thanh sợ cô bé này càng nói càng khó nghe nên vội đánh trống lảng :
- Sở cô nương, bên ngoài có tin tì lạ không? Những người huynh đệ của tại hạ ra sao?
Sở Sở thình lình biến sắc, nghiêm nghị hỏi rằng :
- Giang công tử phải chăng có dính líu với bọn Lam Vực Thiết Kỳ?
Giang Thanh giật mình nhưng vội gật đầu nói :
- Đúng thế, tại hạ và thủ lãnh Lam Vực Thiết Kỳ là Nhạc Dương rất thân, Sở cô nương hỏi đến ắt có điều gì hệ trọng?
Sở Sở gật đầu nói :
- Đúng thế, cứ theo người của Yên Hà sơn trang truyền tin thì bọn Lam Vực Thiết Kỳ đang tụ tập bên hồ Đan Dương lực lượng thật là hùng hậu, họ truyền rao rằng nếu Giang công tử mà không yên lành trở ra Yên Hà sơn trang thì họ sẽ đến đây quyết chiến một trận thư hùng...
Giang Thanh cả sợ, lẩm bẩm :
- Nguy rồi, chắc là bọn thủ hạ của Nhạc ca ca đã đến. Trời! Sao họ lại mạo hiểm như thế? Sao họ lại không biết rằng Lam Vực Thiết Kỳ không phải là đối thủ của Yên Hà sơn trang, thật là khó xử...
Sở Sở lại nói :
- Gia phụ nghe tin lấy làm phẫn nộ nhưng nhờ gia mẫu khuyên ngăn, nên bây giờ đã dịu cơn nóng giận.
Người đã truyền lệnh tất cả thuyền bè ở bên kia hồ không đặng chuyên chở người trong hội Lam Vực Thiết Kỳ. Lại phái nhiều tay hảo thủ của Yên Hà sơn trang chia nhau dùng ba chiếc thuyền ngày đêm tuần phòng khắp mọi mặt hồ. Và người định sau khi giải quyết xong công việc của Giang công tử thì sẽ thanh toán bọn Lam Vực Thiết Kỳ. Giang Thanh nghe nói giật mình thầm nghĩ :
- “Tấm lòng trượng nghĩa của Nhạc huynh thật đáng làm cho ta bội phục. Nhưng Nhạc huynh lại chẳng so sánh thực lực của đôi bên, làm như vậy càm bằng đem trứng chọi với đá...”
Chàng còn đang miên man suy nghĩ, thì Sở Sở rút một chiếc hộp bằng ngọc xanh rờn ra, cười mà nói với Linh Linh rằng :
- Tỷ tỷ! Đây là hộp thuốc giải độc Mê Hồn hương của Địch thúc thúc!
Giang Thanh mừng rỡ, cảm kích nói rằng :
- Đa tạ Sở cô nương...
Sở Sở trao hộp thuốc cho Giang Thanh cười mà nói :
- Tôi đã phí mất một vò rượu Nữ Nhi Hồng mới có thể đánh cắp được hộp thuốc giả độc này.
Giang Thanh thầm nghĩ :
“Lão già Địch Trung thật không ngờ Sở Sở lại đanh đá chua ngoa như thế, phen này mất thuốc giải độc, không biết lão sẽ nghĩ sao?”
Linh Linh nói với Giang Thanh :
- Xin Giang công tử hãy uống thuốc giải độc, rồi nghỉ ngơi vài hôm...
Sở Sở nghe nói, bụm miệng nhịn cười rồi chạy tuốt ra ngoài, làm cho Linh Linh hổ thẹn đỏ bừng sắc mặt.
Giang Thanh trút ra uống sạch, sau khi một dòng thuốc đắng chạy vào cổ họng, chàng cảm thấy tinh thần lần lần thoải mái dễ chịu.
* * * * *
Sau bức tường gấm Linh Linh ngồi dựa ngửa trên chiếc ghế bành, ngắm nhìn Giang Thanh đang nằm nghĩ trên giường.
Thình lình bên ngoài có tiếng chân người rộn rã, Sở Sở nhảy nhót tung tăng chạy vào làm cho Giang Thanh giật mình sực tỉnh.
Linh Linh nói :
- Giang Công tử chắc có lẽ đã đỡ mệt?
Giang Thanh trả lời :
- Cám ơn cô nương, tại hạ thấy đỡ nhiều.
Sở Sở trầm ngâm, vừa toan nói chuyện thì bên ngoài nơi phía cần thang lại có tiếng chân người vang lên.
Linh Linh kinh hãi, và Sở Sở cũng bay mình ra ngoài phòng.
Giây lâu nghe Sở Sở đối thoạt gấp rút với một người con gái. Linh Linh sắc mặt phi thường quả quyết, đứng trước giường của Giang Thanh, sẵn sàng chuẩn bị đối phó.
Nhưng không bao lâu, lại có tiếng chân người trở xuống dưới lầu và Sở Sở vào phòng với một sắc mặt thật trang trọng Linh Linh vội hỏi :
- Người mới đến đây có phải là Xuân Bích? Có việc gì thế?
Sở Sở đưa mắt nhìn Giang Thanh rồi nói :
- Chính là Xuân Bích! Tỷ tỷ, có bốn đứa nữ tỳ ngày đêm thay phiên nhau cánh gác dưới lầu.
Linh Linh hỏi :
- Xuân Bích lên đây có việc gì không?
Sở Sở trờ tới một bước nói nhỏ rằng :
- Ban nãy có khách quý đến viếng Yên Hà sơn trang, mà mục đích muốn tìm Giang Công tử!
Giang Thanh giật mình vội hỏi :
- Ai vậy?
Sở Sở trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi mới nói :
- Đó là... Trường Ly Nhất Điểu... Vệ Tây.
Giang Thanh nghe nói lấy làm lạ lẩm bẩm :
- Ủa. Vệ lão tiền bối cớ sao lại biết ta ở nơi đây?
Sở Sở gằn giọng nói :
- Phen này viện binh của Giang công tử thật nhiều tha hồ mà...
Giang Thanh quắc mắt nhìn Sở Sở cố ý cắt ngang câu nói, chàng thở dài nghĩ thầm :
“Không biết Vệ lão tiền bối không ngại đường xa vạn dặm, đến đây có việc gì?”
Linh Linh lo lắng hỏi Giang Thanh :
- Theo công tử nghĩ thì Trường Ly Nhất Điểu có thể xảy ra xung đột với phụ thân tôi không?
Giang Thanh lắc đầu trả lời :
- Tại hạ với Vệ tiền bối không phải thâm giao, theo tại hạ nghĩ thì thắc là không vì tại hạ mà xảy ra điều xích mích với Yên Hà sơn trang.
Linh Linh cau mày hỏi Sở Sở :
- Trường Ly Nhất Điểu đến đây một mình hay còn ai khác nữa?
Sở Sở trả lời :
- Nghe nói có Mãnh Hóa Bình và Cửu Vân đi theo, nghe Xuân Bích nói hai người này mặt mày đanh ác lắm. Giang Thanh nhắm mắt mơ màng thầm nghĩ :
- “Hiện nay Toàn Lập thật là lưỡng diện thọ địch... Cây gai trong mắt của lão là ta, bây giờ ta thoát khỏi trùng vây còn bên ngoài thì bị Trường Ly Nhất Điểu và Lam Vực Thiết Kỳ uy hiếp, thật là khó xử cho ông ta.”
Giang Thanh hé mắt lén nhìn Linh Linh và Sở Sở nghĩ thầm :
- “Không ngờ Toàn Lập là một người đanh ác mà lại có hai người con gái đẹp đẽ thuần hậu thế kia.”
Linh Linh lúc bấy giờ đi qua đi lại trông một cách bất an, nàng rất mong cho bọn Trường Ly Nhất Điểu cứu thoát Giang Thanh, nhưng lại không muốn cho cha mình phải thua trong tay họ.
Đó là một ý nghĩ mâu thuẫn, từ xưa đến nay thật khó tìm một việc cho được lưỡng toàn.
Linh Linh hiện giờ đang bàng hoàng giữa hai chữ hiếu và tình, nàng không dám công khai kháng cự cha già, nhưng cũng không muốn cho tình lang của mình phải chịu thiệt thòi.
Một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy gian phòng, chỉ nghe thấy tiếng thở u uất của ba người, hòa lẫn trong tiếng bước chân đều đều của Linh Linh.
Thình lình cầu thang lại có tiếng chân người vang lên và Sở Sở lại bước ra ngoài nói chuyện.
Giây lâu, nàng trở vào phòng cho hay :
- Xuân Bích nói đi thám thính cho biết rằng, Trường Ly Nhất Điểu yêu cầu phụ thân phải thả đoàn người của Giang công tử ra, và phụ thân đã từ chối. Cả ba người trong bọn của Trường Ly Nhất Điểu nổi giận bỏ đi, phụ thân đang truyền lệnh canh phòng cẩn mật.
Sở Sở thình lình chỉ vào trán của Giang Thanh, ranh mãnh nói rằng :
- Giang công tử, tỷ tỷ ta đang vì công tử mà tiến thối lưỡng nan, công tử lại bình thản nằm im lìm như thế, thật là lạ.
Giang Thanh cười gượng hỏi rằng :
- Sở Sở cô nương, tại hạ phải làm sao bây giờ?
Trầm ngâm suy nghĩ giây lâu, Giang Thanh cả quyết nói :
- Tại hạ định ra mặt, nói rõ đầu đuôi câu chuyện này cho Trường Ly Nhất Điểu nghe, và hòa giải mối thù hận giữa tại hạ và phụ thân của cô nương, cho đôi bên tình nghĩa vẹn toàn...
Thình lình Sở Sở ngắt ngang, hỏi Linh Linh bằng một câu lo lắng :
- Tỷ tỷ chắc không quên câu chuyện của Thiệu muội? Câu nói này vừa thoát khỏi cửa miệng thì cả hai chị em đều giật mình biến sắc.
Giang Thanh lấy làm nhìn hai cô gái mà thầm nghĩ, không biết việc gì hệ trọng đã làm cho hai người phải thất kinh.
Lâu lắm Linh Linh mới buồn rầu nói :
- Giang công tử chắc biết rõ câu chuyện Vô Định Phi Hoàn Lý Ngọc Diệm chứ?
Giang Thanh trả lời :
- Tại hạ có nghe nghĩa phụ kể lại.
Linh Linh suy nghĩ thật lâu rồi mới kể lể rằng :
- Khi Lý lão tiền bối chưa lên Tuyệt Duyên động ở chung cùng nghĩa phụ của công tử, thì bà ta đã có hai người bạn, một vị là Thôi Sơn Chưởng Nhiệm Thương Ẩn. Còn một vị là Độc Luân Chấn Thiên Tu Vĩ, mà đệ tử của Tu Vĩ chính là Vạn Triệu Nguyên đó.
Giang Thanh nghe nói giật mình, biết việc này bên trong ắt có nhiều điều uẩn khúc.
Chàng giương mắt chờ đợi Linh Linh kể tiếp, giọng của Linh Linh trầm ngâm :
- Thoạt tiên Lý lão tiền bối quen biết trước với Tu lão tiền bối, tình cảm của hai người rất mặn mà đằm thắm và Lý lão tiền bối đã hạ sinh cho Tu lão tiền bối một người con gái... Rồi sau đó mới xảy ra tấm thảm kịch trên động Tuyệt Duyên...

Hồi trước Hồi sau