Vô diện thư sinh - Hồi 20

Vô diện thư sinh - Hồi 20

Phục Mã Đả Long

Ngày đăng
Tổng cộng 26 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 225061 lượt xem

Cát Nam Giao ngạo nghễ cười đắc ý :
- Nếu bây giờ Cát mỗ xuất thủ thêm chỉ một chiêu nữa thôi, ha ha, Phạm Hoàng ngươi liệu có vì sinh mạng nhỏ nhoi của bản thân để mở miệng nói câu nào đó vừa đủ dài vừa nghe thuận tai để Cát mỗ buông tha cái mạng chó của ngươi chăng? Hừ! Nói đi chứ, Thủ Khẩu Như Bình Phạm Hoàng. Ha ha...
Phạm Hoàng toàn thân rũ liệt, huyết tích khắp người, đôi chân thì run rẩy có cảm giác không thể nào chi trì được nữa, tấm thân cứ xiêu qua đảo lại do nội thương nghiêm trọng.
Nhưng để mở miệng nói một câu dài thì đâu còn là tính cách của một nhân vật đã thành danh là Thủ Khẩu Như Bình? Huống chi theo ý của Cát Nam Giao thì đó phải là một câu van xin nghe thật thuận tai, có như thế mới được Cát Nam Giao tha mạng. Nói một câu như thế càng không thể là tính cách của một nam nhi đại trượng phu như Phạm Hoàng.
Quá đúng như vậy, Phạm Hoàng dù không đủ lực để có bất kỳ hành động nào nữa, kể cả giữ đứng cho vững e cũng vị tất. Nhưng để nhổ ra một bãi nước bọt khinh bỉ thì năng lực có thừa. Phạm Hoàng nhổ một bãi nước bọt thật :
- Giết ta đi, cuồng cẩu.
Cát Nam Giao lại phá lên cười :
- Quả nhiên Phạm Hoàng vẫn cứ là Phạm Hoàng. Phản ứng của ngươi quả đúng như Cát mỗ tiên liệu. Nhưng rất tiếc, thời gian để đùa với nhau đã hết rồi. Ha... ha... nếu không phải thế, Cát mỗ vẫn có thừa thủ đoạn để buộc Phạm Hoàng ngươi cuối cùng cũng mở miệng van xin. Hãy vĩnh biệt vầng dương lần cuối đi, vì ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ đầu của ngươi. Ha ha...
Nhưng trước khi Cát Nam Giao động thân lao đến để kết liễu sinh mang Phạm Hoàng, bỗng có tiếng cười lạt vang lên :
- Ngươi không thể chối được nữa rồi. Thật không ngờ một danh môn đệ tử như họ Cát ngươi lại có hành vi độc ác bất chấp công đạo võ lâm như vậy. Ngươi hãy nhìn xem, Bạch Cúc này đưa ai đến đây. Hừ!
Cát Nam Giao rúng đông khi phát hiện từ một chỗ khuất lấp gần đó có đến ba nhân vật cùng một lúc xuất hiện. Họ gồm hai nữ một nam. Và chính nam nhân nọ mới là người làm cho Cát Nam Giao thật sự rúng động. Họ Cát bật kêu :
- Đại sư huynh! Là đệ phát hiện Phạm Hoàng làm gian tế cho Thần Long hội. Đệ không thể không vì võ lâm tìm cách hạ thủ y. Đệ...
Nam nhân nọ cố kềm nén cơn thịnh nộ đang chực bộc phát :
- Đệ không ngờ Du Thế Bình này vẫn có ngày hồi phục và xuất sơn thừa lệnh sư phụ ư?
Và nếu đệ vẫn còn xem ta là đại sư huynh như cách đây hơn một năm, lúc ta chưa bị gã nhị đệ phản phúc hãm hại thì đệ nói đi, đệ đã nhờ công phu gì hoặc dựa vào thủ đoạn gì có thể đả bại Phạm Hoàng vốn là đệ nhất cao đồ Hoa sơn phái? Hãy giải thích đi!
Cát Nam Giao tái mặt :
- Đại sư huynh sao quá đề cao người, hạ thấp uy danh của bổn phái? Là đệ đường đường chính chính đả bại y. Đệ không dùng thủ đoạn, chỉ toàn dựa vào công phu tuyệt truyền của bổn phái. Đại sư huynh buộc đệ phải giải thích là ý gì?
Du Thế Bình thở dài chán ngán, đưa mắt nhìn hai nữ nhân đã cùng xuất hiện và đang đứng ngay sát cạnh Du Thế Bình :
- Du mỗ cảm thấy thẹn vì không có cách nào buộc tệ sư đệ thừa nhận hành vi bội phản sư môn của y. Đành phải phiền nhị vị cô nương thêm lần nữa vậy.
Cát Nam Giao thoạt nghe xong liền có phản ứng thật dữ dội. Y nói cứ như quát :
- Sao đại sư huynh dám bảo đệ có hành vi bội phản sư môn? Lại còn có ý nhờ bọn yêu nữ Tri Thù môn kia chỉ giỏi tài miệng lưỡi mê hoặc, hãm hại đệ? Chính đại sư huynh vì ham mê nữ sắc đã bị yêu nhân mê hoặc. Để bảo toàn thanh danh của bổn phái Không Động, đệ đành phải hồi sơn, bẩm báo ngay chuyện này cho sư phụ biết. Nếu đại sư huynh tự thị là không bị yêu nữ mê hoặc, hãy cùng đệ hồi sơn nào. Hừ!
Vừa dứt lời, Cát Nam Giao lập tức thi triển khinh công lao đi với thái độ hậm hực như thể y đúng là đang bị oan tình và không cần biết Du Thế Bình có theo y hay không.
Vút...
Thấy một nữ nhân định lao đuổi theo Cát Nam Giao, Du Thế Bình vội ngăn lại :
- Công Tôn Quỳnh cô nương xin dừng bước. Thật đắc tội, nhưng Du mỗ thiển nghĩ, chuyện này nếu nhị vị cô nương càng xen vào càng khiến Du mỗ khó bề biện bạch trước mặt gia sư. Sao nhị vị không chú tâm, chăm sóc hộ Phạm huynh? Du mỗ vì phải đuổi theo tam đệ, xin tạm lùi bước. Cáo biệt?
Công Tôn Quỳnh ngao ngán nhìn theo. Đến khi Du Thế Bình rồi cũng khuất bóng, Công Tôn Quỳnh thở dài :
- Cát Nam Giao quá gian ngoa, quỷ quyệt, Du huynh dù có đuổi theo nhưng do không có thủ đoạn e cũng chẳng làm được gì họ Cát.
Bạch Cúc hậm hực, vừa nói vừa tiến lại gần Phạm Hoàng :
- Quỳnh tỷ không cần quá lo cho họ Du, vì hóa ra y cũng như mọi người, vẫn ngấm ngầm xem tỷ muội chúng ta là yêu nữ, là yêu nhân Tri Thù môn. Chứ nếu không phải thế, y chỉ cần bỏ ngoài tai những gì họ Cát biện bạch và cứ để muội hoặc Quỳnh tỷ vạch trần bộ mặt gian xảo của họ Cát thì lúc này y đâu phải vội vội vàng vàng đuổi theo nhưng vẫn biết chắc là không thể làm được gì gã tam đệ gian ngoa quỷ quyệt của y. Hừ!
Phạm Hoàng cũng đã tự ngồi xuống và đang cố ý định vận công trị thương. Thấy Bạch Cúc đến gần. Phạm Hoàng xẵng giọng :
- Đừng giở trò thố tử hồ bi. Đi đi!
Bạch Cúc giật mình :
- Phạm huynh sao rồi? Cớ sao bảo bọn tiểu nữ đang giở trò thố tử hồ bi? Hay là....
Công Tôn quỳnh cũng cảm thấy lạ, vội bước đến hỏi :
- Có phải Phạm huynh khiển trách vì lúc nãy đã biết chính tiểu nữ ẩn nấp gần đây, nhưng thay vì hiện thân tiếp trợ Phạm huynh, tiểu nữ lại bỏ đi khiến Phạm huynh suýt bị họ Cát sát hại?
Bạch Cúc nhăn nhăn nhó nhó và chép miệng thở dài :
- Nếu Phạm huynh trách như thế quả là oan cho Quỳnh tỷ. Thứ nhất vì Quỳnh tỷ không thể nào đường đột xen vào, ắt chỉ làm Phạm huynh sau này bị người người chê trách, mang tiếng ỷ chúng hiếp cô.
Công Tôn Quỳnh gật đầu :
- Điều thứ hai nữa là tiểu nữ phát hiện thân thủ của họ Cát như không dựa hoàn toàn vào sở học Không Đông phái, hoặc nói rõ hơn là tiểu nữ đã nhận ra họ Cát có đôi khi dùng nhiều chiêu thức lạ mà xuất xứ của những chiêu đó chỉ có tỷ muội tiểu nữ là am hiểu. Vì thế...
Bạch Cúc xen vào nói tiếp lời :
- Vì Quỳnh tỷ biết chuyện này là hệ trọng, lại thừa hiểu phải tìm tiểu nữ và Du Thế Bình ở đâu nên thay vì lưu lại cũng không giúp ích gì cho Phạm huynh, Quỳnh tỷ đành phi báo, quyết cho Du Thế Bình mục kích tận tường sở học của họ Cát không chỉ tiếp thọ chân truyền từ phái Không Động mà còn được ngoại nhân chỉ điểm thêm. Chứng tỏ họ Cát đã có hành vi bội phản sư môn.
Công Tôn Quỳnh liền tỏ ra hối tiếc và áy náy :
- Chủ ý của tiểu nữ quả thật đúng như Bạch Cúc muội vừa nói. Nhưng có lẽ do quá chậm, cũng là không ngờ họ Cát vẫn nuôi hận vì chuyện một năm trước, khiến y quyết liệt hơn khi ra tay vì Phạm huynh, nên lúc đưa Du Thế Bình đến tiểu nữ cũng rất kinh tâm vì thấy chỉ suýt nữa là Phạm huynh vong mạng. Có phải chỉ vì thế mà Phạm huynh cho rằng tỷ muội tiểu nữ cố ý hại và vì hại không được nên bây giờ giả vờ quan tâm, gọi là thủ đoạn thố tử hồ bi đấy phải không?
Thủ Khẩu Như Bình Phạm Hoàng vẫn là người ít lời như độ nào :
- Xong chưa? Nhị vị đi được chưa?
Bạch Cúc lập tức sa sầm nét mặt và điểm thêm nụ cười lạt :
- Không những đã nói xong mà còn hiểu rất rõ. Thế mới biết, khắp võ lâm Trung Nguyên này ngoại trừ một mình Mã Nguyên Vũ ra, kỳ dư ai ai cũng là hạng khẩu phật tâm xà, ngoài miệng thì nói không nhưng kỳ thực vẫn luôn xem Tri Thù môn là bàng môn dị tộc, xem tỷ muội ta như là yêu nhân, kể cả Phạm Hoàng ngươi cũng vậy. Hừ!
Bạch Cúc quay lại, gọi Công Tôn Quỳnh :
- Chúng ta đi thôi, Quỳnh tỷ?
Cũng giận dữ như Bạch Cúc nhưng ôn tồn hơn, Công Tôn Quỳnh buồn bã nhìn Phạm Hoàng :
- Dẫu sao cũng đa tạ Phạm huynh suốt một năm qua đã chịu nhiều khổ nhọc, giúp tỷ muội tiểu nữ dò tìm tung tích Nguyên Vũ huynh, cho dù thừa biết đó chỉ là chuyện đáy bể mò kim. Hãy để tỷ muội tiểu nữ thể hiện lòng cảm kích, dù chỉ là một lần Phạm huynh hãy yên tâm tọa công điều thương, tỷ muội tiểu nữ chỉ lưu lại làm hộ pháp và ngay khi Phạm huynh khôi phục, Công Tôn Quỳnh và Bạch Cúc sẽ lập tức ly khai, không dám quấy rầy gì thêm Phạm huynh.
Sắc diện của Phạm Hoàng có phần nào dịu lại, nhưng không vì thế mà bảo họ Phạm rồi cũng sẽ thay đổi thái độ vừa mới đây đã làm Công Tôn Quỳnh và Bạch Cúc ngỡ ngàng vì không thể ngỡ họ Phạm lại có thái độ này. Phạm Hoàng khẽ cúi đầu, nói mà không nhìn ai :
- Mã Nguyên Vũ còn sống.
Tuy có trông Phạm Hoàng lên tiếng nhưng điều Công Tôn Quỳnh và Bạch Cúc chờ đợi lại hoàn toàn khác. Cả hai có ý chờ thái độ vẫn tiếp tục lạnh lùng và xua đuổi của Phạm Hoàng hoặc may mắn hơn thì sẽ thấy Phạm Hoàng áy náy do đã lỡ có thái độ gay gắt với cả hai. Thế cho nên câu nói của Phạm Hoàng có khác nào tiếng sấm nổ bên tai, khiến Công Tôn Quỳnh và Bạch Cúc cùng ngơ ngác, ngỡ ngàng và cũng là bàng hoàng không thể tưởng.
Họ nhìn sững vào Phạm Hoàng và phải cố kềm nén lắm họ mới không vồ vập không tranh nhau hỏi và cũng không mừng rỡ nhảy cẫng lên như đáng lẽ họ có quyền hành động như thế.
Chính Bạch Cúc là người khe khẽ hỏi :
- Điều này có thật không? Sao Phạm huynh biết?
Phạm Hoàng nhìn họ thật lâu, sau đó mới lên tiếng hỏi ngược lại họ :
- Nhị vị không hề giả vờ. Lạ quá! Trừ phi họ Mã đã thay đổi.
Công Tôn Quỳnh từ từ ngồi xuống, diện đối diện và nhìn thẳng vào mắt Phạm Hoàng :
- Chúng ta đã có ít nhất là gần một năm cùng nhau đồng hành. Do đó, những lời nói ít ỏi của Phạm huynh tiểu nữ vẫn có thể hiểu, ý tiểu nữ muốn Phạm huynh phải tin và nhất là phải minh bạch hai điều sau đây. Thứ nhất, nếu Nguyên Vũ huynh còn sống thì dù có cố tình lánh mặt bọn tiểu nữ ắt là do một ẩn tình nào đó, nhưng bảo Nguyên Vũ huynh thay đổi thì không bao giờ.
Bạch Cúc cũng ngồi xuống :
- Thứ hai, ý Quỳnh tỷ muốn nói rằng, bọn tiểu nữ nếu có nhờ cậy Phạm huynh giúp đi tìm Nguyên Vũ suốt thời gian qua thì đấy là do ngay hôm xảy ra biến sự chính Nguyên Vũ huynh đã tam phen tứ thứ bảo bọn tiểu nữ phải đi tìm Phạm huynh cho bằng được để đưa đến gặp Nguyên Vũ huynh. Điều này có nghĩa là nếu Nguyên Vũ huynh chỉ tin tưởng một mình Phạm huynh thì bọn tiểu nữ cũng tin. Mà đã tin thì bất luận chuyện gì bọn tiểu nữ cũng không hề giấu. Tóm lại, Phạm huynh đừng nghi ngờ, đừng bao giờ nhẫn tâm nói bọn tiểu nữ có những hành động hoặc lời nói giả vờ với Phạm huynh.
Công Tôn Quỳnh gật đầu, tỏ ý cho Phạm Hoàng biết lời Bạch Cúc vừa nói cũng chính là lời Công Tôn Quỳnh muốn nói. Và Công Tôn Quỳnh chợt hỏi Phạm Hoàng :
- Điều gì đã xảy ra từ khi Phạm huynh tạm chia tay, bảo là cần quay về Hoa Sơn phái để gặp Chưởng môn sư phụ? Là Phạm huynh đã nghe tin hay chính Phạm huynh đã nhìn thấy một Mã Nguyên Vũ đích thực?
Phạm Hoàng càng cúi đầu thấp hơn :
- Gia sư đã thảm tử.
Lần này thì Công Tôn Quỳnh dù cố trấn tĩnh đến mấy cùng không thể nào kìm chế nổi, huống hồ là Bạch Cúc vốn có tâm trạng xốc nổi và bộc trực hơn Công Tôn Quỳnh bào tỷ bội phần. Bạch Cúc bật kêu, và nếu không kịp nhớ Phạm Hoàng là người đang mang thương tích nghiêm trọng có lẽ Bạch Cúc phải chồm đến vừa chộp vừa day Phạm Hoàng. May thay Bạch Cúc chỉ thể hiện tâm trạng của bản thân bằng lời nói, bằng tiếng kêu không thôi :
- Lệnh sư đã thảm tử? Phạm huynh muốn nói đó là do Mã Nguyên Vũ ra tay?
Phạm Hoàng ngẩng đầu lên, cho thấy một sắc mặt phẫn nộ tột cùng. Nhưng thay vì phát tác hoặc nói ra cho bằng hết những cơn giận đang chất chứa trong lòng, Phạm Hoàng chi lặng lẽ trao cho Công Tôn Quỳnh và Bạch Cúc mỗi người một vật.
Với Bạch Cúc thì vật Phạm Hoàng trao cho là một mảnh hoa tiên gấp nhỏ.
Bạch Cúc mở ra và lẩm nhẩm đọc :
- Vì Mã gia và Hồng gia.
Đoạn nàng ngước mặt nhìn Phạm Hoàng :
- Không có người thự danh? Nhất định không thể do Mã Nguyên Vũ.
Phạm Hoàng nhìn Công Tôn Quỳnh và chờ đợi.
Thấy thế, Công Tôn Quỳnh mới nhìn vào vật trong tay. Đó là một quyển bút lục được ai đó ngăn sẵn ở hai trang cách xa nhau một cách cố ý. Công Tôn Quỳnh vì nghi hoặc nên ngước nhìn Phạm Hoàng :
- Đây là...
Giọng của Phạm Hoàng lạc đi :
- Gia sư có thói quen lưu tự, ghi lại những biến cố trong đời dù lớn dù nhỏ. Đọc đi.
Bạch Cúc vội chồm qua, cùng tranh nhau đọc với Công Tôn Quỳnh.
Vừa nhìn thoáng qua, Bạch Cúc đã kêu :
- Lệnh sư cũng là người Thần Long hội? Và lệnh sư áy náy sau lần cùng hội Thần Long gây thảm sát Mã gia?
Công Tôn Quỳnh xếp quyển bút lục lại và giao trả cho Phạm Hoàng :
- Không cần xem nữa tiểu nữ cũng biết chuyện xảy ra cho Hồng gia cũng có lệnh sư tham gia. Nhưng Phạm huynh cho bọn tiểu nữ xem những vật này là ý gì? Nếu bảo để kết tội hay bình phẩm về hành vi của lệnh sư, bọn tiểu nữ vì không quan tâm đến những ân oán của giới võ lâm Trung Nguyên nên ý này của Phạm huynh là vô ích. Nhưng nếu Phạm huynh bảo đây là những bằng chứng để quả quyết rằng Mã Nguyên Vũ vẫn còn sống và điều đã xảy ra cho lệnh sư là do Mã Nguyên Vũ gây ra thì tiểu nữ tuyệt đối không tin.
Phạm Hoàng mấp máy môi toan nói nhưng do là người nói ít ỏi nên không đủ nhanh miệng bằng Bạch Cúc. Vì thế Phạm Hoàng đành phải nghe những lời lẽ đanh thép của Bạch Cúc cứ thao thao bất tuyệt tuôn ra :
- Sao lại đề quyết đấy là hành vi của Mã Nguyên Vũ, một người như bọn tiểu nữ từng cho Phạm huynh hay là không ở họ Mã, chẳng là cốt nhục cũng chẳng liên quan gì đến họ Mã. Nguyên Vũ huynh báo thù để làm gì và với tư cách gì? Tư cách một Vô Diên Thư Sinh ư? Mã Nguyên Vũ không hề là Vô Diện thư sinh, và bằng chứng như thế nào bọn tiểu nữ đã cho Phạm huynh biết rồi. Còn bảo Nguyên Vũ huynh muốn báo thù cho Hồng gia ư?
Hồng Phi Ngọc vẫn còn đó. Phụ thân y chết là do chính mẫu thân y sát hại, người của hội Thần Long có ra tay thì cũng là do mẫu thân y chủ xướng. Chỉ có Hồng Phi Ngọc mới đủ tư cách báo thù, đó là nói Hồng Phi Ngọc nếu thật sư có đủ đởm lược cùng mẫu thân y đối đầu.
Tóm lại, tiểu nữ quyết cũng không tin đây là hành vi của Mã Nguyên Vũ, cho dù thật tâm mà nói tiểu nữ cũng muốn tin để có thể mừng là huynh ấy vẫn còn sống. Nhưng tiếc thay...
Bạch Cúc thở dài thay cho lời kết và lời kết đó sẽ là như thế nào thì Phạm Hoàng hiểu.
Phạm Hoàng thở dài :
- Tại hạ cũng đâu muốn tin. Nhưng tiếc thay, lại có sự việc khác xảy ra.
Công Tôn Quỳnh giật mình :
- Phạm huynh đã nhìn thấy chàng?
Phạm Hoàng lắc đầu :
- Là một nhân vật khác, không xưng danh.
Bạch Cúc đâm bực :
- Không xưng danh thì sao? Tiểu nữ chỉ cần biết đấy không phải là Mã Nguyên Vũ thì hết muốn nghe nữa rồi. Vả lại, nghe sao được mà nghe một khi Phạm huynh cứ mở miệng ra là nói cộc lốc nói không ngọn không ngành, ai mà hiểu cho được.
Phạm Hoàng bối rối :
- Nhưng nhân vật này có đề cập đến...
Công Tôn Quỳnh động tâm :
- Thật không phải với Phạm huynh, nhưng là thế này vậy. Liệu Phạm huynh có thế gia ân cho bọn tiểu nữ, bằng cách hãy chịu khó thuật lại tuần tự cho bọn tiểu nữ nghe có được không? Vì chuyện này là quá hệ trọng, không chỉ liên quan đến mà còn giúp chúng ta thử đoán xem hung thủ đã hạ sát lệnh sư là ai.
- Là lão phu.
Câu đáp dõng dạc chợt vang lên làm cả bọn Công Tôn Quỳnh ba người đều giật mình quay lại.
Bạch Cúc kêu khi nhận ra nhân vật đó là ai :
- Vô Diện thư sinh!
Phạm Hoàng lảo đảo chỉ muốn đứng bật lên nhưng không được. Thấy thế, Vô Diện thư sinh, một nhân vật luôn trùm kín từ đầu đến chân một cách thần bí thay thế cho tiêu ký như Công Tôn Quỳnh và Bạch Cúc từng hai lần hội diện, chợt lên tiếng bảo :
- Lão phu chỉ thế thiên hành đạo. Sư phụ ngươi và bất kỳ ai nếu có liên quan đến hai lần thảm sát ở Mã gia và Hồng gia, tất cả sẽ lần lượt đền tội. Nếu ngươi chỉ vì thế mà muốn báo thù, chờ khi nào có đủ bản lãnh thì cứ đến tìm lão phu. Còn bây giờ, điều lão phu vì muốn hỏi ngươi nên phải đường đột hiện thân là nhân vật nào đã gặp ngươi sau khi lão phu ly khai Hoa Sơn phái vì đã bắt sư phụ ngươi đền tội xong?
- Nhân vật đó là ta.
Vút...
Lại thêm một nhân vật nữa bất ngờ xuất hiện. Và nhân vật này vừa xuất hiện lập tức làm cho Phạm Hoàng khiếp đảm đến biến đổi cả sắc diện.
Công Tôn Quỳnh Phát hiện sự biến đổi của Phạm hoàng liền hỏi nhỏ :
- Đúng là nhân vật đó ư, Phạm huynh? Và vì sao Phạm huynh bỗng tỏ ra khiếp đảm?
Phạm Hoàng vẫn cứ khiếp hãi ra mặt :
- Công phu của y rất thượng thừa.
Dĩ nhiên Vô Diện thư sinh có nghe câu nói này của Phạm Hoàng nên khinh khỉnh nhìn nhân vật vừa xuất hiện :
- Chỉ là một tiểu tử, niên kỷ chưa đến hai mươi. Chứng tỏ ngươi không liên quan đến thảm sát Mã gia. Riêng về thảm trạng ở Hồng gia chỉ xảy ra cách đây năm năm, nếu ngươi dám thừa nhận ngươi có trực tiếp nhúng tay vào thảm án này, lão phu sẽ cho ngươi thấy phải như thế nào mới gọi là công phu rất thượng thừa.
Nhân vật mới xuất hiện quả là quá trẻ, có bảo niên kỷ chưa đến đôi mươi cũng không có gì sai ngoa. Tuy vậy, về mức độ cao ngạo thì gã này tỏ ra chẳng hề kém Vô Diện thư sinh, một nhân vật cứ mở miệng ra thì xưng là lão phu, cách xưng hô chỉ có ở những bậc cao niên trưởng bối.
Gã nọ càng thêm oai phong lẫm liệt và anh tuấn khi vừa nói lời cao ngạo vừa cười cười :
- Công phu của ta có thượng thừa hay không thì ta tin rằng cách nay gần tròn một năm chính Mã Nguyên Vũ, Vô Diện thư sinh ngươi đã một lần nếm trải. Vậy là đã xấp xỉ một năm cũng trôi qua, ngươi ẩn nấp rất kỹ và có lẽ đã hồi phục hoàn toàn. Ta đã khổ công tìm ngươi và có hơi chậm chân khi đến Hoa Sơn phái chỉ sau ngươi một lúc. Ngươi không phủ nhận ngươi là Mã Nguyên Vũ chứ?
Công Tôn Quỳnh, Bạch Cúc và Phạm Hoàng rất đỗi ngỡ ngàng và càng thêm ngỡ ngàng hơn khi nghe Vô Diện thư sinh phá lên cười :
- Lại thêm một kẻ hồ đồ nữa là tiểu tử quá ư ngông cuồng ngươi. Dựa vào đâu mà ngươi bảo lão phu là Mã Nguyên Vũ, một tiểu tử mà cách đây có lẽ cũng sắp tròn năm đã gặp nguy cảnh với một chân đã đặt vào quan tài? Khi đó gặp được lão phu, Mã tiểu tử mừng thì ít, sợ thì nhiều vì ngỡ lão phu xuất hiện để lấy mạng y. Nhưng y quên rằng lão phu tuy đã giết không ít người nhưng bảo lão phu lạm sát thì không thể. Đến khi hiểu, y rất mừng. Và mừng nhất là y đã có cơ hội được lão phu giúp y thực hiện vài tâm nguyện cuối cùng mà y không bao giờ còn sống để thực hiện. Đó là y nhờ lão phu giải thích rõ cho hai nha đầu kia hiểu để đừng tuyệt vọng đi tìm y. Sau nữa là nhờ lão phu thay y báo thù cho Mã gia, nơi đã ban cho y họ Mã, khiến y khỏi tủi hổ vì không rõ lai lịch xuất thân. Kế đến là lão phu hứa thay y báo thù cho Hồng gia, nơi đã cưu mang và hoạn dưỡng y bốn năm năm dài. Lão phu đã hứa và đây là thời điểm thích hợp nhất để lão phu thực hiện lời đã hứa, sau gần một năm ngấm ngầm dò xét, truy tìm từng hung nhân một đã nhúng tay vào hai lần thảm sát kia.
Cũng may là trong số đó không có ngươi đấy, tiểu tử. Bằng không, hừ.
Gã nọ sau một lúc nhẫn nại chờ nghe liền thể hiện sự cao ngạo của gã bằng hành động.
Gã lao đến và bật quát :
- Mã Nguyên Vũ, ta sẽ cho ngươi lộ diện với chân tướng thật của ngươi. Xem đây!
Ào...
Gã tung kình tạo thành một luồng xoáy cực mạnh. Và luồng xoáy cuộn đến như một cơn lốc, chỉ chực cuốn tung đi lớp lụa trùm kín từ đầu đến chân vẫn luôn giúp Vô Diện thư sinh giấu kín thân phận.
Vô Diện thư sinh bật cười ngạo nghễ :
- Tiều tử ngươi có được thân thủ này thảo nào lại không ngông cuồng tự cao tự đại.
Nhưng ngươi đừng tưởng chỉ vì thế mà muốn áp đặt, bảo lão phu là Mã Nguyên Vũ theo ý ngươi. Rất tiếc muốn lão phu lộ chân tướng thì ngươi chưa đủ tư cách. Ha ha...
Và “vút” một tiếng cực nhỏ, bóng nhân ảnh của Vô Diện thư sinh liền biến mất, thoát hoàn toàn cơn lốc kình thập phần lợi hại của gã kia.
Nhưng gã đã cười vang :
- Ngươi tưởng thế là thoát sao, Mã Nguyên Vũ? Kỳ thực đấy chỉ là kế mon của ta, buộc ngươi phải tự bộc lộ chân tướng. Xem đây. Ha ha...
Và bằng một chiêu công mang màu đỏ rực, cũng là mang theo một luồng nhiệt khí nóng kinh hồn, gã nọ tuy là quật với theo Vô Diện thư sinh nhưng do chiêu công quá ư thần tốc và lại quá mãnh liệt nữa, nên chỉ một phần sát na sau đã thổi ngọn lửa cháy hừng hực, chực phủ kín lớp lụa thần bí vẫn luôn giúp Vô Diện thư sinh che giấu thân phận và lai lịch thật từ thuở nào cho đến tận bây giờ.
Ào...
Nhưng Vô Diên Thư Sinh đã kịp thời quay lại và còn ung dung vươn hai chưởng tay thọc sâu vào vùng lửa đỏ ối do gã kia thoát ra một chiêu công chỉ toàn là nhiệt kình nóng rừng rực.
Vù...
Ầm...
Chấn kình tuy có làm Vô Diện thư sinh bị đẩy bật lùi nhưng lớp lụa che kín lư sơn chân diện mục vẫn nguyên vẹn, không hề suy suyển cho dù là bị cháy sém một đốm nhỏ.
Vô Diện thư sinh chợt quát vang :
- Độc Thủ Hắc Cốt chưởng. Tiểu tử ngươi là truyền nhân thực thụ của Hắc Cốt Tôn Giả?
Gã nọ bật người lao đến tiếp, quyết không bỏ lỡ tiên cơ vừa chiếm được :
- Còn lão thất phu ngươi là ai? Sao am hiểu công phu mà lẽ ra chỉ có người của Hồng gia là am hiểu? Hay lão là Hồng Khắc Nguỵ, năm xưa chỉ trá tử kỳ thực vẫn sống và bấy lâu nhẫn nhục là chờ cơ hội báo thù? Hãy đỡ một chưởng của ta.
Vù...
Vô Diện thư sinh lại quát :
- Kim Sa Ưng Trảo công của Đại Mạc Kim Ưng Phiên Vương? Kỳ thực tiểu tử ngươi là ai? Đỡ!
Ào...
Ầm...
Gã nọ biến sắc lướt tới nữa, quyết bức dồn Vô Diện thư sinh :
- Lão cũng am hiểu và vận dụng được tuyệt học một đời của Kim Ưng Phiên Vương?
Vậy là rõ, lão chính là Hồng Khắc Nguỵ, năm xưa trong lốt Vô Diện thư sinh, trước là giết Tam Ma Vương sau là chiếm đoạt bí kíp tuyệt truyền của họ. Hãy thử xem một chưởng Lãnh Cuồng Phong của Bắc Hải Lãnh Tuyệt Vương. Đỡ!
Vù...
Và diễn biến xảy ra đúng như gã vừa nói. Vì Vô Diện thư sinh nếu ở lần vừa rồi có vận dụng cùng một công phu, cùng một thức Kim Ưng Trảo công như gã nọ thì bây giờ vì gã nọ tung ta một kình toàn lãnh khí nên Vô Diên Thư Sinh cũng một lãnh kình tương tự quật ra :
- Ngươi đừng quên lão phu còn một ngoại hiệu nữa là Vĩnh Hận Tam Vương Thân Hành Vạn Biến. Đã là vạn biến thì tiểu tử ngươi đừng hòng dò hỏi được gì ở lão phu. Hãy đỡ!
Ào...
Lãnh khí và lãnh khí chạm nhau, làm vùng không gian gần đó cứ như bị tiết trời đông giá trái mùa đột ngột xuất hiện, phát lạnh hết toàn bộ.
Ầm...
Nhưng so về nội lực thì lạ thay người cao niên như Vô Diện thư sinh lại tỏ ra không đủ thâm hậu bằng gã nọ có niên kỷ chỉ độ đôi mươi.
Bị bức lùi liên tục mấy lần, Vô Diện thư sinh đột ngột tung thân lao đi.
Vút...
Gã nọ vừa hậm hực vừa đắc ý, lập tức lao đuổi theo :
- Lão chạy đâu cho thoát? Đứng lại.
Vút...
Cả hai đều thi triển thứ khinh thân pháp thượng thừa và chỉ chớp mắt cũng mất dạng.
Bạch Cúc nhìn theo, với vẻ hoang mang :
- Nếu là Hồng bảo chủ sao không ngang nhiên xuất hiện, trước tiên hãy hỏi tội vị phu nhân lòng dạ đổi thay, dám gây ra thảm sát Hồng gia? Không lẽ vì hèn nhát vì không dám nên Hồng bảo chủ đành tuần tự tìm đến từng kẻ thù và người đầu tiên chính là sư phụ của Phạm huynh đây?
Phạm Hoàng chợt động dung :
- Hỏi rất hay. Vì gia sư không hề có thù với Hồng gia.
Tính ít lời của Phạm Hoàng rồi cũng đến lượt làm Công Tôn Quỳnh tức bực :
- Phạm huynh nói gì lạ vậy? Với quyển bút lục khi nãy thì sao? Không lẽ ở chỗ ngăn sẵn thứ hai không phải do Phạm huynh đánh dấu để tiểu nữ đọc thấy lời thú tội của lệnh sư liên quan đến thảm sát ở Hồng gia ư?
Phạm hoàng thở dài thườn thượt, vừa lấy quyển bút lục khi nãy ra vừa ngập ngừng nhìn cả hai :
- Tại nhị vị không xem, cũng là do nhị vị nào có cho tại hạ nói. Đây, xem lại đi!
Chỉ nói bấy nhiêu đó thôi là dường như đã là quá dài với Phạm Hoàng. Vì thế, lúc nói xong Phạm Hoàng có phần bỡ ngỡ và lúng túng lạ, khiến Công Tôn Quỳnh vì hiểu và vì cảm thông nên cố nén tiếng thở dài ngao ngán.
Nhận lại quyển bút lục, vừa thoạt nhìn qua ít nhiều tự dạng có ghi ở chỗ được ngăn sẵn, Công Tòn Quỳnh giật nảy người và cố tình hạ thấp giọng :
- Hóa ra Phạm huynh nói đúng, lệnh sư vì hối hận sau lần đầu tham gia chuyện thảm sát Mã gia nên lần thứ hai dù có được hội Thần Long phát động vẫn còn áy náy đã cáo bệnh để lánh mặt.
Phạm Hoàng gật đầu :
- Nhân vô thập toàn, nhưng gia sư vẫn biết lúc nào thì nên dừng, không thể để xảy ra chuyện hễ phóng lao thì theo lao...
Bạch Cúc ngấm ngầm thích thú nhìn và khuyến khích Phạm Hoàng :
- Lệnh sư đã lưu tự giải thích rõ như thế ư?
Phạm Hoàng vì không biết đấy là mưu mẹo của Bạch Cúc nên lắc đầu :
- Không. Là do tại hạ tự ý suy diễn thêm sau khi phát hiện bút lục và biết rõ những gì sau đó gia sư đã hành động.
Công Tôn Quýnh vì đang mê mải xem tiếp quyển bút lục nên không tham gia vào câu chuyện. Có chăng là nàng có nghe Bạch Cúc gạn hỏi Phạm Hoàng :
- Đã hối hận ở lần đầu, đã biết dừng và không tham gia ở lần thứ hai. Nhưng theo Phạm huynh vừa nói thì dường như lệnh sư không hề thỏa mãn với việc chỉ hối hận không thôi?
Phạm Hoàng gật đầu và có thái độ rất ngưỡng mộ khi giải thích cho Bạch Cúc rõ về những gì sư phụ đã hành đông :
- Sau khi thảm sát Hồng gia, nhờ khéo léo dò hỏi nên gia sư biết có thêm nhiều nhân vật cũng đã từ chối, không tham gia vào thảm sát Hồng gia như gia sư biết họ cũng rất hối hận sau lần đầu, gia sư kín đáo gặp gỡ họ và cùng họ lập ra một thế lực quyết ngấm ngầm chống lại Thần Long hội.
Công Tôn Quỳnh cũng vừa xem xong quyển bút lục. Nàng vừa giao hoàn cho Phạm Hoàng vừa gật gù khen :
- Nếu Nguyên Vũ huynh sớm biết có sự tồn tại của hội Phục Mã Đả Long này ắt hẳn đã không có nhiều chuyện đáng tiếc xảy ra, nhất là cái chết quá oan uổng của Nguyên Vũ huynh.
Chợt thấy Bạch Cúc cứ chúm chím cười, Công Tôn Quỳnh nghiêm mặt giải thích :
- Phục Mã là phục thù cho Mã gia, quyết chống lại hội Thần Long. Đâu có gì đáng cho Bạch Cúc muội cười?
Bạch Cúc lắc đầu vừa đáp vừa liếc nhìn Phạm Hoàng :
- Muội cười là vì Phạm huynh lần này đã chịu khai khẩu, không còn thủ khẩu như bình nữa. Hỏi sao muội không vui, không cười?
Sực nhớ lại, Phạm Hoàng chợt lúng túng :
- Đúng vậy, hôm nay tại hạ nói nhiều thật. Hy vọng đấy không là điềm bất tường.
Chợt có tràng cười vang lên làm tỷ muội Công Tôn Quỳnh thoạt nghe liền kinh tâm khiếp đảm.

Hồi trước Hồi sau