vivo

Bạch cốt u linh - Hồi 14

HỒI CHUYỄN PHÁP VƯƠNG

Ngày đăng:
Tổng cộng 34 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 391833 lượt xem

game

Nỗi kinh hoàng đã phủ chụp khắp người Điền Hồ. Vì đầu tiên, cảnh ngộ nguy hiểm đến với Điền Hồ là hắn lại lọt vào vùng đáy nước tối đen. Bị nước bao phủ, nhất là vào lúc không hề lường trước để bế khí nín hơi. Điền Hồ liền nghĩ phen này nếu không chết vì Thủy Vô Đề thì cũng bị mất mạng vì chết ngạt.
Tuy nhiên, do hấp lực lúc đầu tác động và ngay lúc này vẫn còn tác động nên thân hình Điền Hồ bị đẩy lao đi như một mũi trường tiễn chuẩn bị xuyên phá một mục tiêu vô hình nào đó. Và lần này Điền Hồ lại nghĩ :
"Trước khi bị chết ngạt, chỉ cần gặp một vách đá chắn ngang và ta thì cứ lao thẳng vào đó, ta chắc chắn đã chết vì vỡ toang thủ cấp".
Nhưng sự việc vẫn không xảy ra như Điền Hồ nghĩ. Nơi Điền Hồ đang bị cuốn vào như có địa hình giống một ống thông phong hoặc một thủy đạo ngầm. Nó vẫn tối đen và không hề gấp vật gì chắn lối, trái lại còn thoai thoải dần lên cao. Hấp lực vẫn cuốn Điền Hồ đi và khi vượt hết thủy đạo, toàn thân Điền Hồ cứ theo đà lao vút lên khỏi mặt nước, lọt vào nơi có không gian sáng lòa, ngập tràn ánh dương quang.
Được dịp đổi hơi, trao đổi trọc khí, Điền Hồ lập tức há hốc miệng, hớp lấy hớp để từng ngụm thanh khí ngọt ngào và quên rằng bản thân đã lao bắn lên quá cao, ắt sẽ gặp nguy hiểm nếu cứ để đà này rơi xuống.
Vừa kịp nhớ đến điều này, Điền Hồ chợt nghe một thanh âm rền tai vang ngay bên cạnh :
- Lão nạp chờ đợi ngày này đã lâu, Bách Lý thí chủ dám xuất đầu lộ diện, phải chăng thời gian qua đã luyện thành tuyệt học hãn thế? Vậy hãy tiếp thử lão nạp một chưởng.
Thanh âm rền vang làm Điền Hồ bừng tỉnh. Hắn giương mắt nhìn và phát hiện bản thân quả đang bay bắn lên cao và là bay sát sàn sạt cạnh một sườn núi cheo leo hiểm trở. Và thanh âm rền vang nọ là phát ra từ một thạch động ăn sâu vào sườn núi, nơi Điền Hồ cũng vừa vặn bay bắn lên ngang bằng. Vậy là từ thạch động đó liền xuất hiện một luồng lực đạo cực kỳ uy mãnh, nhanh chóng phủ trùm lấy toàn thân Điền Hồ với một khí thế không có gì sánh bằng.
Ào...
Thất kinh, Điền Hồ chỉ kịp mở miệng kêu, trước khi bị uy lực của chưởng kình quái dị làm cho toàn thân kinh mạch bị chèn ép đến phải ngất đi.
Tại hạ là... A... a...
- Hự !
o0o
Được cứu tỉnh, Điền Hồ kinh hoảng nhìn quáit nhân đang ngồi ngay bên cạnh :
- Lão trượng...
Bị tóc tai phủ dài che kín, quái nhân phát thoại qua lớp râu tóc bờm xờm :
- Tiểu thí chủ gọi Bách Lý Phong như thế nào ?
Là thanh âm rền vang như Điền Hồ đã nghe. Điền Hồ thất kinh ngồi bật dậy :
- Hóa ra người phát chưởng đánh ngất tại hạ là lão quái vật ngươi? Tại sao...Hự !
Không thấy quái nhân cất tay động chân gì cả nhưng toàn thân Điền Hồ vẫn bị một lực đạo dần xuống, làm cho Điền Hồ phải ngã nằm như cũ :
- Lão nạp vẫn chờ nghe tiểu thí chủ đáp.
Điền Hồ giận dữ, thỡ ra từng hơi thở phì phò :
- Bách Lý Phong nào, tại hạ không biết. Tại hạ chỉ biết một gã có tên là Bách Lý Hoàng mà thôi. Và nếu lão muốn biết, tại hạ gọi Bách Lý Hoàng như thế nào thì nghe đây, gả là súc sinh, là cầm thú, chẳng có chút nhân tính nào để bảo đấy là con người.
- Bách Lý Hoàng ? Hừ ! Ba mươi năm đã qua, hậu nhân đích truyền của Bách Lý Phong là Bách Lý Tùng. Sao bây giờ lại đổi là Bách Lý Hoàng?
Động tâm, Điền Hồ vụt kêu :
- Có vẻ như những nhân vật lão trượng vừa đề cặp đều có liên quan đến gã súc sinh Bách Lý Hoàng. Chứng tỏ giữa lãotrượng và tại hạ cũng có một điểm chung, là rất quan tâm đến lũ Bách Lý độc ác. Có nghĩa là tại hạ đứng cùng một phe với lão trượng.
Vừa nói câu này, Điền Hồ vừa tự ngồi dậy.
Tuy nhiên, áp lực kia lại xuất hiện, đè dằn Điền Hồ nằm xuống nguyên vị :
- Chưa thể sớm kết luận như vậy, một khi lão nạp chưa biết rỏ tiểu thí chủ là ai và vì sao xuất hiện ở đây theo lối xuất nhập Thủy Phủ của riêng Bách Lý Phong ?
Điền Hồ giận đến tái mặt.
- Đâu lại có chuyện cưỡng ép người như thế. Hừ ! Nếu tại hạ vẫn còn đủ đầy chân lực, chưa bị gã súc sinh Bách Lý Hoàng dùng kế hủy hoại toàn bộ chân nguyên, hành vi này của lão trượng ắt sẽ được tại hạ cho nếm mùa lợi hại.
Quái nhân vẫn phát thoại rền vang, làm cho lớp râu tóc bờm xờm che phủ cứ lắc lư lay động :
- Tiểu thí chú nói như thế cũng tốt, hãy bắt đầu từ chỗ này. Nào, nói đi, Bách Lý Hoàng là ai ? Gả súc sinh đó đã hủy hoại chân nguyên của tiểu thí chủ như thế nào?
Điền Hồ phá lên cười :
- Vì sao tại hạ phải nói cho lão trượng nghe ? Đừng mơ mộng hão huyền đừng nghĩ Điền Hồ này hễ sau một lần mắc bẫy là cứ thế chui đầu vào bẫy lần thứ hai. Lão muốn biết cách phá hủy công phu Nghịch Thiên Hồi Chuyển à ? Hãy cứ tự nghĩ lấy, đừng mong tại hạ nói cho lão hay. Ha... ha...
Mặc cho Điền Hồ cười ở quái nhân có sự chấn động :
- Tiểu thí chủ đã luyện Nghịch Thiên Hồi Chuyển tâm pháp ? Làm sao tiểu thí chủ luyện được ? Ai đã chỉ điểm tâm pháp đó cho tiểu thí chủ ?
Điền Hồ khinh khỉnh đáp lại :
- Lão cùng quan tâm à ? Nhưng lão phải thất vọng thôi. Đến Bách Lý Hoàng dù rất muốn chiếm được công phu này cũng đành ôm mối tuyệt vọng. Đừng mong tại hạ sẽ nói cho lão nghe, mặc dù sinh mạng tại hạ đang bị lão uy hiếp. Hừ !
Quái nhân vụt hắng giọng :
- Hãy nghe lão nạp hỏi đây. Nếu lão nạp đoán không lầm thì dường như tiểu thí chủ đã bắt gặp tâm pháp này ở vùng Thái Hành Sơn?
Điền Hồ căng căng nét mặt :
- Vậy thì sao ? Kinh Văn đó đã bị tại hạ phá hủy, dù lão có bỏ công tìm đến tận Hỏa Thần Miếu cũng đừng mong đắc thủ tâm pháp đó.
Quái nhân lại hắng giọng :
- Còn bây giờ lão nạp đoán, tiểu thí chủ vì bị Bách Lý Hoàng cho dùng dược vật nên nội nguyên công phu có từ Nghịch Thiên Hồi Chuyển đã bị hủy bỏ toàn bộ ?
Lần này thì Điền Hồ giật mình, đến phải ngồi phắt lên, quên rằng đã hai lần trước đó đều bị lão quái nhân dùng công phu kỳ bí đè dằn ngửa :
- Sao lão biết ?
Không bị đè xuống nữa, đã vậy Điền Hồ còn nghe quái nhân ầm ừ :
- Sao lão nạp không thể biết ?
Và Điền Hồ vỡ lẽ :
- A ! Lão đã tự xưng là lão nạp ? A...lão đã nhắc đến khoảng thời gian ba mươi năm ? A... lão chính là Hồi Chuyển Pháp Vương, chủ nhân của tâm pháp Nghịch Thiên Hồi Chuyển? Có đúng như thế không ? Có phải đây là sự thật không ?
Rồi không chờ quái nhân có phản ứng gì khác. Điền Hồ vụt quỳ lên hành lễ :
- Tiểu bối là Điền Hồ, kể như là di thư truyền nhân của lão trượng. Xin cho tiểu bối được hành lễ bái sư, cho dù đã quá muộn!
Lần này có một lực đạo nhu hòa nâng Điền Hồ dậy, không cho Điền Hồ hành lễ, kèm theo là lời phát thoại của quái nhân.
- Lão nạp đã lập thệ, không hề thu nhận truyền nhân. Tiểu thí chủ đừng làm thế, chỉ khiến lão nạp khó xử.
Điền Hồ vẫn quỳ cố nhìn vào chỗ có thể là đôi mắt của quái nhân :
- Tiểu bối vẫn cần hành lễ. Vì việc bái sư là việc của trước kia, chứ lúc này tiểu bối cũng khó nhận lão trượng là sư phụ.
Quái nhấn bỗng cười :
- Ý tiểu thí chủ muốn trách lão nạp lưu làm chi thứ tâm pháp bất lợi nhiều hơn là có lợi ?
Nhân lúc quái nhân cười, Điền Hồ quỳ lạy đủ tam lễ :
- Lão trượng quả đúng là Hồng Y Tăng Lạt Ma, Hồi Chuyển Pháp Vương. Xin nhận lễ, thay cho lời đáp tạ đã di lưu tâm pháp võ học.
Hất mạnh đầu để những núm tóc rũ rượi nằm gọn về phía sau, quái nhân nhìn Điền Hồ bằng đôi mục quang từ hòa, rất phù hợp với gương mặt tuy nhăn nheo cằn cỗi nhưng vẫn toát vẻ phúc hậu :
- Ngồi xuống đi. Hãy kể hết cho lão nạp nghe về những gì liên quan đến tiểu thí chủ.
Từ khi biết quái nhân chính là Hồi Chuyển Pháp Vương và nhớ lại một kích được Pháp Vương dành cho do ngộ nhận là Bách Lý Phong, Điền Hồ vụt hiểu vì nguyên do gì Pháp Vương phải tuyệt tích giang hồ suốt ba mươi năm vừa qua. Và càng hiểu thì càng cảm phục. Điền Hồ đã thay đổi thái độ, rất lễ mạo trong khi thuật mọi chuyện đã qua cho Hồi Chuyển Pháp Vương nghe.
Để khi thuật xong, câu hỏi đầu tiên liền được Điền Hồ bật ra khỏi miệng :
- Phải chăng Bách Lý Phong, người luôn được lão Đại sư trông chờ sự xuất hiện, chính là chủ nhân của Thủy Phủ ?
Lạt Ma Tăng gật đầu :
- Cũng là Cung Chủ Thủy Phương Cung, từng có mưu đồ độc bá thiên hạ bằng nhiều thủ đoạn bất chính. Vì muốn ngăn y, lão nạp đã đuổi dồn y từ Thủy Phương Cung đến tận Thủy Phủ này. Nhưng sau cùng, vì không muốn đuổi cùng giết tận, cũng là tạo cơ hội cho y hồi đầu hướng thiện, lão nạp đã dung tha, cho y lưu lại Thủy Phủ. Còn lão nạp thì tọa trấn ở đây, dù vẫn biết có ngày bản thân sẽ hóa vật, nhưng lão nạp đâu còn cách nào khác, đành chọn nơi này mãi mãi sẽ là nơi gởi lại nắm xương tàn.
Điền Hồ hoang mang :
- Nhỡ Bách lý Phong không xuất hiện theo lối này thì sao ? Đâu phải chỉ có mỗi một lối xuất nhập Thủy Phủ ?
Lạt Ma Tàng mỉm cười :
- Ai khác thì lão nạp không biết, còn riêng Bách Lý Phong thì phải qua lối này nếu y muốn từ Thủy Phủ tái nhập giang hồ.
- Thật ư?
Lạt Ma Tăng gật đầu giải thích :
- Nguyên nhân là do lão nạp tự tìm hiểu. Đây cũng là lúc lão nạp theo chân Bách Lý Phong, mạo hiểm lao qua Thủy Vô Đề và cùng lọt vào Thủy Phủ. Trong khi Bách Lý Phong nghĩ lão nạp sẽ bị Thủy Vô Đề làm cho mất xác vì không am hiểu địa hình, lão nạp lại bất ngờ bám giữ được y nên đã cùng y đi vào Thủy Phủ. Ở đó có lưu nhiều tàng thư. Lão nạp đọc qua mới biết Thủy Phủ nguyên là trọng địa xuất phát ra Thủy Phương Cung. Và phàm là Cung Chủ Thủy Phương Cung thì cần phải luyện qua Đại Pháp Xúc Cốt Thu Cân đến mức đại thành mới có thể xuất nhập Thủy Phủ bằng con đường đi ngang qua Thủy Vô Đề. Còn đối với những ai chưa luyện Đại pháp đó, nếu vì khẩn bách buộc phải di trú vào Thủy Phủ để náu thân, thì chỉ có một lối để thoát ra duy nhất. Bách Lý Phong là người chưa hề luyện qua Đại Pháp này.
Lão vẫn có thể luyện trong thời gian bị lão Đại sư sanh cầm thì sao ? Lão Đại sư đâu thể biết mà cứ ngồi đây chờ đợi ?
Lạt Ma Tăng lắc đầu :
- Nguyên nhân làm cho Bách Lý Phong đã bỏ qua, không luyện theo Đại Pháp này là vì nếu luyện phải luyện từ thuở nhỏ. Không những thế, người luyện cần phải giữ mãi vóc dáng bé nhỏ đó chí ít là hai năm. Rồi còn chuẩn bị sẵn tiên đan thần dược, để khi cần chuyển hóa thân hình. từ nhỏ thơ trở lại bình thường, thần dược và tiên đan đó sẽ hỗ trợ cho người luyện, giúp người luyện mau chóng vượt qua ải gian khó là có thể sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.
Nói đến đây, Lạt Ma Tăng thở dài :
- Đại Pháp Xúc Cốt Thu Cân chưa biết lúc thi triển sẽ lợi hại như thế nào, nhưng việc luyện lại đòi hỏi quá nhiều hi sinh và mạo hiểm. Cũng dễ hiểu là vì sao Bách Lý Phong không muốn luyện, để sau nay dù có muốn luyện cũng quá muộn. Y buộc phải thoát ra khỏi Thủy Phủ theo lối xuất nhập này, như lão nạp đã từng theo đó thoát ra.
Chợt thấy Điền Hồ tỏ vẻ băn khoăn, Lạt Ma Tăng mỉm cười :
- Tiểu thí chủ đang lo cho Nam Lý ? Yên tâm đi. đương nhiên Nam Lý phải xuất hiện theo lối này nhưng lão nạp nghĩ, dù Nam Lý có tư chất thông tuệ đến mấy đi nữa thể trong đôi ba ngày lưu lại Thủy Phủ y cũng chẳng tiếp thụ được bao nhiêu công phu sở học do Bách Lý Phong lưu lại. Vì thế, lão nạp cũng không gây khó dễ gì cho y. Chỉ cần y chịu lập thề không được dùng sở học Thủy Phủ gây họa cho giang hồ, là lão nạp sẽ để y đi.
Yên tâm về phần Nam Lý, Điền Hồ liền hỏi sang chuyện khác :
- Bách Lý Tùng nhân vật này thì sao ? Liệu y có luyện qua Đại Pháp kia, sau đó đã vào Thủy Phủ giúp Bách Lý Phong thoát hiểm ?
Lạt Ma ta lại cười :
- Bách Lý Tùng là hậu nhân duy nhất của Bách Lý Phong. Và y đã ngoài mười lăm lúc lão nạp cùng phụ thân y lọt vào Thuỷ Phủ này. Ở độ tuổi đó, Bách Lý Tùng đã muốn cũng không thể luyện thành Đại Pháp.
Nhớ đến mảnh hoa tiên có bút tích của Thượng Quan Du ở trong Thủy Phủ, Điền Hồ chợt hỏi :
- Lão Đại sư có nghe nói đến nhân vật Thượng Quan Du ?
Lạt Ma Tăng đáp ngay :
- Lúc từ Tây Vực vào Trung Nguyên, lão nạp có may mắn diện kiến lệnh tôn, Phi Thiên Thập Bát Chưởng Điền Tuấn một lần và đương nhiên có nghe lệnh tôn đề cập đến đồ đệ Thượng Quan Du. Điều làm lão nạp khó ngờ là Thượng Quan Du lại sinh tâm phản phúc, như lời tiểu thí chủ đã kết. Có phải tiểu thí chủ nhắc đến Thượng Quan Du là muốn nó lão nạp qua hình chạm cánh Hải Âu để minh định Thượng Quan Du có liên quan thế nào với Hải Âu Quái Khách trăm năm trước ?
Điền Hồ trầm ngâm :
- Nếu lão Đại sư cho biết thêm điểm này cùng không phải thừa.
- Về điểm này e lão nạp cũng bó tay. Vì chưa hề có tiền lệ, hễ ai cổ chạm hình cách Hải Âu thì sẽ là truyền nhân của Quái Khách Hải âu. Vậy tiểu thí chủ muốn hỏi gì về Thượng Quan Du ?
Điền Hồ gãi đầu :
- Vì ngỡ chi là tiểu tiết nên lúc nãy tiểu bối cố ý bỏ qua chuyện này. Trong Thủy Phủ hiện có lưu một bức thư, bút tích là do Thượng Quan Du chấp bút. Nội dung là thế này...
Nội dung của bức thư đó do Điền Hồ thuật lại cũng làm cho Lạt Ma Tăng trầm ngâm :
- Có phải tiểu thí chủ nghi ngờ Thượng Quan Du đã lẻn xuất nhập Thủy Phủ, qua bức thư xuất hiện ở đó làm bằng chứng ?
Có nghĩa là Thượng Quan Du đã luyện qua Đại Pháp Xúc Cốt Thu Cân ?
Điền Hồ lắc đầu :
- Qua lời lẽ bức thư, chu yếu là bày mưu làm cho hậu nhân của nhân vật có một vị phu nhân lăng toàn trắc nết phải giữ mãi vóc dáng nhỏ bé bằng Đại Pháp này, đủ hiểu lão ác ma Thượng Quan Du không dự đảm lược để luyện. Và như vậy, lão Thượng Quan Du cũng chưa hề đi vào Thủy Phủ. Tiểu bối chỉ hoang mang, chưa hiểu bằng cách nào bút tích của Thượng Quan Du lại xuất hiện ở Thủy Phủ ? Hay là do Bách Lý Phong mang vào ?
Lạt Ma Tăng thở dài :
- Nó xuất hiện ở đâu và do ai đưa vào theo lão nạp nghĩ, chuyện đó đâu có gì hệ trọng khiến tiểu thí chủ bận tâm?
Điền Hồ gượng cười :
- Lão chính là kẻ tử thù của tiểu bối. Vẫn thường nói Tri kỷ tri bỉ bách chiến bách thắng, càng hiểu biết nhiều về kẻ thù, đương nhiên sẽ càng có lợi cho tiểu bối.
Lạt Ma Tăng nghi ngờ :
- Có vẻ như tiểu thí chủ và nôn nóng báo thù, định luyện lại tâm pháp Hồi Chuyển Nghịch Thiên ?
Nhưng khi Điền Hô chưa kịp đáp Lạt Ma Tăng bỗng nói luôn :
- Nhắc đến tâm pháp này, lão nạp cho đến giờ vẫn còn hổ thẹn. Nghĩ đến hành vi xốc nổi độ nào, quá tự phụ để lưu lại tâm pháp nguy hiểm đó tại Hỏa Thần Miếu, lão nạp thu không hiểu điều gì đã xui khiến, biến lão nạp thành một kẻ ngông cuồng và tự cao tự đại đến vậy. Kỳ thực, gặp tiểu thí chủ đây, kể ra lão nạp còn được Phật Tổ thương tưởng tạo cơ hội cho lão nạp chuộc lại lầm lỗi độ nào.
Điền Hồ kinh ngạc :
- Lão Đại sư định ám chỉ điều gì ?
Lạt Ma Tăng bảo :
- Thôi thì gặp nhau đây cũng là duyên phận, sao tiểu thỉ chủ không tạm lưu lại đây ít ngày ? Vật thực thì không thiếu, chỉ sợ tiểu thí chủ chưa quen chạy lạt, lại gấp rút muốn đi nên không nhận lời lão nạp thôi.
Nghe nhắc mới cảm thấy đói, phần vì muốn chờ Nam Lý xuất hiện nên Điền Hồ ưng thuận, quyết lưu lại cạnh Lạt Ma Tăng đôi ba ngày.
Thế nhưng, do tình thế có biến chuyển đôi ba ngày lưu lại của Điền Hồ chẳng mấy chốc kéo dài thành đôi ba tuần trăng. Và thời gian có thể sẽ kéo dài hơn nếu như không có chuyện bất ngờ xảy ra...

tiki

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau