sendo

Đề ấn giang hồ - Hồi 82

Đề ấn giang hồ - Hồi 82

Ăn miếng trả miếng

Ngày đăng: 27-05-2012
Tổng cộng 95 hồi
Đánh giá 9/10 với 683894 lượt xem

ton

Hận Thiên ông cau mày nói:
- Lẽ ra Lao huynh không nên chạy trở lại đây, nếu bị Du lão tặc phát hiện, há chẳng làm liên lụy cả bọn ta sao?
Tiếu Trung đao sượng sùng nói:
- Lão phu cũng biết rằng không nên chạy trở lại đây, nhưng Du lão tặc đuối rát quá đi mất...
Tam Cước Kỳ Lân không chờ y nói hết, bèn làm ra vẻ an ủi bước lên nắm tay y nói:
- Ðược rồi, Lao huynh khỏi giải thích nữa, tới dưới gốc cây nghỉ ngơi một lúc đã Tiếu Trung đao bước theo y, vừa quay đầu nhìn lại nói:
- Bây giờ vẫn chưa thấy đuối tới, đủ biết rằng y chưa phát hiện ra lão phu chạy vào tuyệt cốc này...
Tam Cước Kỳ Lân nói:
- Ðúng đấy! Có điều Lao huynh cứ tạm thời im lặng Ở đây là được.
Tiếu Trung đao gật đầu nói:
- ờ, mấy hôm nay gió lớn quá, ra nhất định sẽ bị phát hiện, nên lão phu định là Ở lại cùng các ngươi canh giữ trong tuyệt cốc này luôn.
Tam Cước Kỳ Lân cười nói:
- Vô cùng hoan nghênh!
Câu nói chưa dứt, năm ngón tay y đột nhiên gia tăng kình lực nắm lấy huyệt Mạch môn Ở cổ tay Tiếu Trung đao.
Tiếu Trung Ðao rúng động toàn thân, Vô cùng kinh ngạc kêu thất thanh:
- ơ, ngươi làm gì thêm Tam Cước Kỳ Lân kéo y đi tới dưới gốc cây, cười nói:
- Nắm vào huyệt Mạch môn của ngươi, để ngươi không có sức phản kháng,vậy thôi!
Tiếu Trung Ðao bị chế ngự huyệt Mạch môn, toàn thân không còn chút khí lực, phải để mặc cho Tam Cước Kỳ Lân kéo đi xềnh xệch.
Nhưng y không biết đã gặp kiếp số, chỉ khiếp sợ kêu lên:
- Hổ huynh, ngươi đùa giỡn kiều gì vậy?
Tam Cước Kỳ Lân hô hô cười nói:
- Lão phu thích đùa giỡn với người, chẳng phải mới hôm nay.
Tiếu Trung đao tức giận nói:
- BỎ tay ra, lão phu không thích bị ngươi đùa giỡn kiều này.
Tam Cước Kỳ Lân kéo y đi tới dưới gốc cây, vận chỉ lực điềm vào Ma huyệt của y, mới đẩy y ngã xuống đất cười hì hì nói:
- Lão phu biết ngươi không thích, nhưng tình thế tới nước này, ngươi ráng thích một lần vậy!
Tiếu Trung Ðao mặt xám như tro, đảo mắt nhìn ba người một hổi rối run lên nói:
- Các ngươi... ba người các ngươi thật ra giở trò quỷ gì vậy?
Hận Thiên ông cười nói:
- Chuyện ấy, lão phu đã đồng ý để Vũ Duy Ninh đoán, ngươi cứ lên cây rối rửa tai cung kính lắng nghe.
Nói xong, vươn bàn tay như mũi kích điềm vào Á huyệt của y, rối nắm y nhảy lên cây, treo y vào một cành lớn.
Sáp Sĩ Hổ cười nói:
- Ðiềm huyệt lại Lang Tâm Hắc Long đi, để y khỏi vận công giải khai huyệt đạo.
Hận Thiên ông theo lời ra tay điềm lại Ma huyệt, Á huyệt của Lang Tâm Hắc Long, rồi nhảy xuống đất.
Sáp Sĩ Hổ cười hỏi:
- Từ huynh bảo Vũ Duy Ninh đoán chuyện gì vậy?
Hận Thiên ông nói:
- Ðoán xem tại sao ba người bọn ta làm phản, nếu đoán trúng sẽ thả cho y trốn về!
Sáp Sĩ Hổ cười hô hô một hổi, lại tung người vọt lên vách đá đi khuất Lúc ấy Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân lại ngồi xuống đối diện với Vũ Duy Ninh. Tam Cước Kỳ Lân nhìn Vũ Duy Ninh cười nói:
- Ðược rồi, tiểu tử, giờ thì ngươi đoán đi, nếu đoán trúng nhất định ta sẽ tha cho ngươi trốn về.
Vũ Duy Ninh nói:
- Ta không trốn nữa!
Tam Cước Kỳ Lân thoáng sửng sốt nói:
- Tại sao thêm Vũ Duy Ninh khẽ cười nói:
- Tại hạ Ở đây an toàn mười phần, tại sao lại phải trốn?
Diêu Ngọc Nga nghe xong lùng bùng, kéo kéo áo chàng hỏi:
- Tại sao ngươi lại nói Ở đây mười phần an toàn?
Vũ Duy Ninh nhìn qua nàng cười nói:
- Ðúng đấy Ngọc Nga, chúng ta Ở đây được mười phần an toàn, không gặp nguy hiềm gì nữa đâu!
Diêu Ngọc Nga chẩu môi nói:
- Ta chẳng hiếu là ngươi nói gì cả!
Vũ Duy Ninh hít một hơi dài mặt đầy vẻ vui mừng nói:
- Trong thiên hạ hiện nay thật không có ai địch lại được Du minh chủ, Vô Danh Ma mà biết câu chuyện này, chắc phải buông tay thôi!
Diêu Ngọc Nga ngước mắt nhìn chằm chằm vào Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân, ngắt lời nói:
- Ngươi muốn nói rằng trước khi ba người bọn họ được Vô Danh Ma cứu về, đã bị Du minh chủ cảm hóa nên cải tà quy chánh phải không?
Vũ Duy Ninh lắc đầu nói:
- Không, không phải thế...
Diêu Ngọc Nga không kìm được nôn nóng, hối thúc:
- Thế rốt lại là chuyện gì, ngươi nói mau đi mà!
Vũ Duy Ninh cười nụ nói:
- Hôm nay lúc Quái Thủ Phiên Thiên nhét viên thuốc vào miệng ta, Sáp Sĩ Hổ Quách Giang canh gác Ở ngoài chợt phi thân nhảy xuống báo với Vô Danh Ma rằng bọn Du minh chủ đang tiến vào sơn cốc.
Lúc ấy Vô Danh Ma hỏi số người nhiều hay ít, Sáp Sĩ Hổ trả lời những gì cô có nhớ không?
Diêu Ngọc Nga về các đặc sứ áo vàng của Ðồng Tâm Minh còn rất lạ lùng, nghe hỏi lắc đầu nói:
- Không nhớ được, chỉ nhớ rằng họ có mười hai người.
Vũ Duy Ninh nói:
- Ðúng, trong mười hai người ấy, trừ cha con Du minh chủ và gia sư là Thiên Thủ Kiếm Khách ra, còn chín vị đều là đặc sứ áo vàng của Ðồng Tâm Minh, gồm Vạn Nhân Ðịch Uất Trì Hoành, Thần Ðà Tử Hầu Thông, Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên, Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Công, Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình, Hắc công công Vũ Văn Ðỉnh, Hắc bà bà Ngư Tri Xuân, Phi Long Trảo Vi Uy Lương và Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa.
Diêu Ngọc Nga không hiểu gì cả, nói:
- Ngươi kể ra tên họ các đặc sứ áo vàng ấy làm gì?
Vũ Duy Ninh không đáp, lại nói tiếp:
- Song Ðồng Tâm Minh có cả thảy mười tám vị đặc sứ áo vàng, còn chín vị nữa. Trừ Chính ất chân nhân, Pháp Hải thiền sư bị Vô Danh Ma dùng thuật Ly Hồn Hoán Phách hại chết và ba vị Hoa Hoa kiếm khách Qua Kỳ, Kim Tân CÔ Diệp Thúy Lan, Bạch Hiệp Du Ngọc Long chưa khỏi bệnh, thì còn bốn vị là Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch, Thân Thủ tướng quân MỘ Dung Tùng, Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, Nhất Thiếp Kỳ Y âu Dương Nghiêu Thiên...
Dừng lại một chút chàng mới nói tiếp:
- Hôm nay, bọn họ đoán bốn vị sau còn Ở lại bảo vệ Ðồng Tâm Minh không tới, nhưng theo ta đoán, trừ Nhất Thiếp Kỳ Y lưu lại Ðồng Tâm Minh để săn sóc ba người còn bị bệnh, ba người kia nhất định đều đã tới cả rồi!
Diêu Ngọc Nga lập tức hiếu ra ngay, trợn mắt nhìn Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân kêu lên:
- Ngươi muốn nói...
Vũ Duy Ninh ngắt lời cười nói:
- Ta muốn nói là Du minh chủ và Vô Danh Ma đều dùng đúng một cách giống nhau!
Diêu Ngọc Nga vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói:
- Ðều trộm rồng đổi phụng?
Vũ Duy Ninh gật đầu cười nói:
- Chắc chắn là thế.
Diêu Ngọc Nga lại ngước mắt nhìn Tam Cước Kỳ Lân và Hận Thiên ông, ấp úngnói:
- Vậy thì, bọn họ là...
Vũ Duy Ninh cười nói:
- Hận Thiên ông là đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng, Tam Cước Kỳ Lân là đặc sứ áo vàng thứ mười hai Thân Thủ tướng quân MỘ Dung Tùng, Sáp Sĩ Hổ đang canh gác ngoài cửa là đặc sứ áo vàng thứ mười bốn Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch!
Diêu Ngọc Nga đưa mắt nhìn Tam Cước Kỳ Lân và Hận Thiên ông, phấn khích nói:
- Có phải không? Hai vị có phải là Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng và Thân Thủ tướng quân MỘ Dung Tùng không?
Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân nhìn nhau một lượt, chợt đồng thời vỗ tay hô hô cười rộ.
Diêu Ngọc Nga cau mày ngờ vực hỏi:
- Sao lại cười?
Hận Thiên ông cười không ngớt, vừa cười vừa nói:
- Diêu cô nương, tình lang của cô ngoài mặt tuy có vẻ hơi ngu ngu, nhưng quả là một thanh niên thông minh tuyệt đỉnh, y đoán đúng hết.
Diêu Ngọc Nga mừng quá hỏi:
- Người đúng là Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng à?
Hận Thiên ông gật đầu cười nói:
- Ðúng thế, lão phu đúng đặc sứ áo vàng thứ mười lăm Bắc Hải Ngư ông Cái Văn Hùng.
Diêu Ngọc Nga lại nhìn qua Tam Cước Kỳ Lân hỏi:
- Vậy thì người là Thân Thủ tướng quân MỘ Dung Tùng phải không?
Tam Cước Kỳ Lân cười hì hì đáp:
- Ðúng thết Có điều tình đời lúc ấm lúc lạnh, tình người mỏng như giấy, lão khiếu hóa hiện nay tự kiếm lấy mà ăn, đã lâu không "thân thử, (chìa tay) ra với người rối.
Diêu Ngọc Nga muôn phần mừng rỡ, lại nhìn lên trên vách nói:
- Vị trên kia đúng là Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch chứ?
Bắc Hải Ngư ông và Thân Thủ tướng quân cùng gật đầu cười đáp:
- Rất đúng! Rất đúng! Chính y đấy!
Thân Thủ Tướng Quân ho khẽ một tiếng rối so so vai nói:
- Có điều tuy là đoán đúng, nhưng bọn lão khiếu hóa phải thất tín một phen, là không thả y chạy trốn được!
Vũ Duy Ninh cười nói:
- Tại hạ đã nói là không muốn chạy trốn rối kia mà!
Thân Thủ Tướng Quân nói:
- Cũng không thề mở khóa tay ra cho ngươi được!
Vũ Duy Ninh nói:
- Chờ sáng mai mở cũng không sao, biết đâu lại có người bị Du minh chủ chặn đường chạy vào trở lại!
Bắc Hải Ngư ông khen ngợi nói:
- Vũ Duy Ninh, đầu óc ngươi quả là lanh lẹn, nghe một biết mười, nhưng lão phu còn có một chỗ chưa rõ...
Vũ Duy Ninh sửa lại thế ngồi, cười hỏi:
- Các đặc sứ có gì chưa rõ?
Bắc Hải Ngư ông nói:
- Ba bộ mặt giả của bọn ta là do Du minh chủ đích thân vẽ cho, ngươi lại nhận ra được bọn ta là giả mạo, chắc là do trên mặt bọn ta lộ ra chỗ nào chứ gì?
Vũ Duy Ninh nói:
- Không phải. Du minh chủ về thuật dịch dung thì khéo léo điêu luyện, tại hạ làm sao nhìn ra được? Tại hạ chỉ căn cứ vào bề ngoài của ba vị suy tình đoán lẽ mà chỉ ra thôi.
Bắc Hải Ngư ông nói:
- Nếu như thế ngươi làm sao chỉ ra được đúng Sáp Sĩ Hổ là Lý đặc sứ, Tam Cước Kỳ Lân là MỘ Dung đặc sứ, Hận Thiên ông là lão phu?
Vũ Duy Ninh cười nói:
- Rất giản dị. Tại hạ đã gặp qua ba vị, nhớ được vóc dáng từng người cao thấp gầy béo ra sao. Cái đặc sứ vóc dáng to cao chỉ giả Hận Thiên ông là hơn, MỘ Dung Ðặc Sứ vóc dáng gầy gò, chỉ giả Tam Cước Kỳ Lân là hợp...
Bắc Hải Ngư ông không kìm được, vỗ vào đùi nói:
- Ðúng! Chuyện đơn giản thế mà lão phu nghĩ không ra, quả là càng già càng hổ đổ!
Vũ Duy Ninh nói:
- Tại hạ cũng có một chỗ chưa rõ, sau khi ba vị giả mạo Sáp Sĩ Hổ, Hận Thiên ông và Tam Cước Kỳ Lân được Vô Danh Ma cứu về rối dĩ nhiên biết Vô Danh Ma sẽ vào ẩn núp tại tuyệt cốc này, nhưng bọn Du minh chủ vẫn không biết thì làm thế nào đến đúng được nơi đây mà tìm kiếm, cùng với các vị trong ứng ngoài hợp?
Bắc Hải Ngư ông cười nói:
- Chuyện đó cũng rất đơn giản, đó là bọn ta thông tri cho họ.
Vũ Duy Ninh nói:
- Ba vị theo sát bên cạnh Vô Danh Ma suốt, làm sao có cơ hội mà thông tri cho Du minh chủ... A, đúng rối.
Bắc Hải Ngư ông cười nói:
- Nghĩ ra rối à?
Vũ Duy Ninh hỏi:
- Có phải là nhờ Thập Lý Hương không?
Bắc Hải Ngư ông gật đầu đáp:
- Ðúng vậy. Sau khi bọn ta được "cứu, rời khỏi Ðộng Ðình hổ rồi, dọc đường thả Thập Lý Hương lại, bọn Du minh chủ cứ nghe hương mà tới thôi!
Vũ Duy Ninh hỏi:
- Lúc trao đổi tù nhân trên Ðộng Ðình hồ, minh chủ có biết Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga là giả không?
Bắc Hải Ngư ông lắc đầu nói:
- Không biết, có điều sau đó dĩ nhiên sẽ phát hiện ra là giả thôi!
Vũ Duy Ninh than:
- Cũng may mà minh chủ cũng dùng kế trộm rồng đổi phụng, nếu không thì phen này thua mất rồi.
Thân Thủ Tướng Quân cười nói:
- Nghiêm khắc mà nói, chúng ta cũng có một điềm bị thua.
Bắc Hải Ngư ông nói:
- Bọn ta vốn bắt được chín người bên địch, hiện tại chỉ còn có năm, bốn người đổi lấy hai tính ra thì là thua, nhưng mong sao bọn minh chủ ngăn cản đuổi thêm một hai người chạy trở lại, thì tính lại cũng không thua mà.
Vũ Duy Ninh nói:
- Tại sao lúc đầu minh chủ không chọn bốn người khác giả dạng Lang Tâm Hắc Long, Quái Thủ Phiên Thiên, Ðộc Mục Cuồng và Tiếu Trung đao?
Bắc Hải Ngư ông nói:
- Vốn minh chủ cũng tính như thế, nhưng không tìm được người phù hợp nên phải thôi.
Lúc ấy Vũ Duy Ninh bèn đem những điều mình và Diêu Ngọc Nga đã gặp kể lại một lượt, sau cùng hỏi:
- sức khỏe ba vị đặc sứ Qua, Diệp, Du ra sao?
Bắc Hải Ngư ông nói:
- Từ khi uống thuốc giải rối, cũng đã bớt dần, tuy không nhận ra ai là ai, nhưng cũng không còn coi người mình là kẻ thù nữa.
Vũ Duy Ninh mừng rỡ nói:
- Vô Danh Ma nói phải uống thuốc nửa năm mới khỏi, đến nay đã hơn hai tháng, chỉ quá bốn tháng nữa là được rối. Bốn tháng thì cũng mau thôi.
Nói chuyện này chuyện kia, không biết trời đã sáng dần.
Thân Thủ Tướng Quân ngẩng nhìn trời nói:
- Bọn minh chủ chắc là sắp tới rồi!
Bắc Hải Ngư ông nói:
- ờ, chắc sắp tới rồi.
Vũ Duy Ninh nói:
- Nghe nói ngoài mười hai người bọn minh chủ, còn có bốn mươi hai vị đại biểu, năm mươi võ sĩ áo bạc và ba trăm đệ tử của Cùng gia bang phải không?
Thân Thủ Tướng Quân cười nói:
- Không có đâu, cái gọi là bốn mươi hai vị đại biểu, năm mươi võ sĩ áo bạc và ba trăm đệ tử của Cùng gia bang đó là bịa đặt đấy.
Vũ Duy Ninh ngạc nhiên nói:
- A, là có ý nói thế để dọa Phục Cừu bang.
Thân Thủ Tướng Quân nói:
- Ðúng lắm. Không như thế thì chừng nào Vô Danh Ma mới chịu rời khỏi cốc địa này. Bà ta không chịu rời khỏi cốc này, Ðồng Tâm Minh dù có dốc toàn lực cũng không có cách nào cứu các người thoát hiềm.
Diêu Ngọc Nga nói ngay:
- Bây giờ trời đã sáng, người Phục Cừu bang chắc không có ai chạy trở lại nữa, các vị có thể tháo khóa tay cho y được rồi!
Thân Thủ Tướng Quân cười nói:
- Thật xấu hổ, vẫn không tháo được!
Diêu Ngọc Nga hỏi:
- Tại sao thiêu Thân Thủ Tướng Quân nói:
- Vì bọn ta không có chìa khóa, không tháo được.
Diêu Ngọc Nga bất giác buồn bã nói:
- Vậy thì làm sao?
Thân Thủ Tướng Quân nói:
- Ðừng nóng nảy. Thanh Khê Lão Nhân có một lưỡi chuỳ thủ chặt sắt như bùn, chờ y tới rồi sẽ chặt đứt được thôi.
Ðang nói chợt nghe trên vách đá có tiếng thiếu nữ ngọt ngào kêu lên:
- Vũ Duy Ninh, ngươi Ở đâu?
ÐÓ là thanh âm của Du Băng Viên.
Vũ Duy Ninh phấn khởi tinh thần, vui vẻ kêu lên:
- Bọn họ tới rồi!
Diêu Ngọc Nga vốn ngồi cạnh chàng, lúc ấy nghe tiếng Du Băng Viên gọi, vội vàng đứng dậy lui lại phía sau.
Vũ Duy Ninh biết nàng e ngại Du Băng Viên, cũng lập tức đứng dậy bước theo, nhẹ nhàng vỗ vào lưng nàng cười nói:
- Ðừng ngại, ta có thể bảo đảm về nàng ta, hôm nay cô gặp Du cô nương không phải như hôm trong khách sạn Hồng Tân đâu.
Nói xong đẩy nàng bước lên.
Lúc ấy, Du Băng Viên đã xuống tới dưới đáy cốc, thấy Vũ Duy Ninh và Diêu Ngọc Nga sóng vai đứng chờ, không có chút gì là không vui, hớn hở chạy lại, mỗi tay nắm một người, phấn khích nói:
- Vũ Duy Ninh! Diêu cô nương! Các ngươi không sao cả chứ?
Vũ Duy Ninh cười nụ nói:
- Không sao, nếu bọn ta bị chuyện gì, giờ này làm sao đứng được Ở đây Ðang nói chuyện, Thánh Hiệp Du Lập Trung, Thiên Thủ Kiếm Khách Thượng Quan Uy, Vạn Nhân Ðịch Uất Trì Hoành, Thần Ðà Tử Hầu Thông, Thanh Khê Lão Nhân Từ Giới Nhiên, Mục Dã Kỳ Khách ôn Chi Công, Thiết Trượng ông Mạc Hiền Bình, Phi Long Tráo Vi Uy Lương, Hỏa Dược Vương Nhiếp Vũ Nghĩa, Nhất Ðẩu Tiên Lý Trạch đều lục tục kéo tới.
Chỉ có Hắc công công Vũ Văn Ðỉnh và Hắc bà bà Ngư Tri Xuân chưa xuống, hai vợ chồng họ Ở lại canh giữ đường vào tuyệt cốc.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau