Âu Dương Chính Lan - Hồi 03b

Âu Dương Chính Lan - Hồi 03b

Đại lượng đắc hiền thê
Đào Hoa cung lưu huyết

Ngày đăng
Tổng cộng 23 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 492028 lượt xem

Đầu canh hai bọn Chính Lan mới trở lại khách điếm. Lôi Đao xách tay nải sang ở với Thanh Long Trảo.
Kính Hồ Tiên Cơ mở bọc hành lý của mình ra, buồn bã nói :
- Tướng công, tiền bạc để cả trong bọc Phó Duy Khang, thiếp chẳng có đồng nào cả!
Chính Lan mỉm cười :
- Như thế càng hay!
Uyển Như lo lắng :
- Nhưng thiếp không muốn trở thành gánh nặng cho tướng công!
Chính Lan nghiêm giọng :
- Tiêu nương! Nàng hãy thành thực nói cho ta biết, rằng nàng muốn ở lại với ta hay muốn về Tô Châu? Ta có một kẻ thù rất lợi hại và không chắc đã sống sót. Để nàng góa bụa, lòng ta không nỡ. Hay là nàng trở về với huyện đường và làm lại cuộc đời?
Không ngờ thố lộ chân tình của chàng lại đem kết quả ngược lại. Uyển Như biết chàng là khách võ lâm, lòng càng hoan hỉ, quyết chí theo đến cùng :
- Tướng công! Thiếp là người học võ chứ nào phải liễu yếu đào tơ? Nay được cùng chàng sánh vai đối phó cường địch, càng thêm thỏa chí bình sinh. Dẫu có phải vấn khăn tang hay theo chàng về chín suối cũng vui lòng!
Chính Lan thở dài :
- Đúng là duyên phận! Ta chẳng phải kẻ đa tình mà sao nguyệt lão cứ mãi se tơ?
Uyển Như tò mò hỏi :
- Chẳng hay ba vị đại thư kia là mỹ nhân phương nào vậy?
Chính Lan mỉm cười, chậm rãi kể :
- Trường An đại mỹ nhân Chu Thục Nghi, Hoàng Hoa Ma Nữ Tây Môn Tử Quỳnh và Trại Tây Thi Du Mỹ Kỳ!
Uyển Như sửng sốt, không ngờ chàng trai tầm thường này lại được đến ba người trong võ lâm Ngũ Đại Hồng Nhan yêu mến! Nàng thẹn thùng nói :
- Tướng công quả là bậc kỳ nam tử! Nhưng phải chăng chàng muốn gom đủ Ngũ Đại Hồng Nhan mới thỏa lòng?
Chàng ngượng ngùng biện bạch :
- Không phải đâu! Chẳng qua do trời xanh run rủi đấy thôi! Ta nào phải kẻ tham sắc?
Kính Hồ Tiên Cơ đã mất hẳn vẻ u buồn, cười khúc khích bảo :
- Tiện thiếp không hề ghen mà còn mừng vì được chung thuyền với họ!
Chính Lan bùi ngùi lắc đầu :
- Đa mang quá thì có khác gì Dương Châu công tử đâu?
Chàng quay bước, đi vào phòng tắm. Lát sau, đến lượt Uyển Như!
Chính Lan uống khá nhiều rượu nên ngủ thiếp đi lúc nào không rõ. Nửa đêm, chàng cảm nhận ra có bàn tay ai kéo chăn phủ ngực cho mình, chợt nhớ rằng Tiêu Uyển Như đang ở bên.
Chàng mở mắt, thấy Tiêu nương đang ngồi cạnh mình, nhìn ánh nến leo lét, hai hàng lệ chảy dài trên mặt.
Tiêu Uyển Như gạt lệ, gượng cười :
- Tướng công mệt thì cứ ngủ cho yên giấc. Thiếp đã quen với cảnh thao thức đêm dài rồi!
Chính Lan mỉm cười :
- Có cần đèn hoa chúc hay không?
Uyển Như hiểu ý, đỏ mặt đáp :
- Chúng ta là người của giang hồ, tướng công quên hay sao?
Chính Lan vươn tay kéo nàng vào lòng. Tất nhiên, Uyển Như đã là đàn bà từ lâu nên cơ thể nẩy nở đều đặn hơn Tây Môn Tử Quỳnh. Nhưng do hoàn cảnh, nàng cũng vụng về chẳng kém gái xuân.
Dần dần, nàng thoát ra khỏi ám ảnh ngày xưa, cảm nhận được hoan lạc.
Gia dĩ, Chính Lan tinh lực sung mãn, định lực thâm hậu nên rất bền bỉ trong ân ái. Chàng đã phá vỡ được màn sương lạnh lùng trong tính dục của mỹ nhân.
Giờ đây Uyển Như mới thực sự trở thành đàn bà, nàng hưởng thụ và nồng nàn dâng hiến!
Gần sáng, Kính Hồ Tiên Cơ Tiêu thẹn thùng nói :
- Thiếp chưa bao giờ được hạnh phúc như thế này! Cảm tạ tướng công!
* * * * *
Bốn hôm sau, Chính Lan cùng Uyển Như ra cửa Đông thành Thái An, mướn con thuyền con vượt Thủy Bạc, vào thăm núi Lương Sơn.
Có gã chèo thuyền nên hai người chỉ nói bâng quơ. Kính Hồ Tiên Cơ đắm chìm trong hạnh phúc bất ngờ nên hương sắc ngọt ngào. Đôi mắt nhung luôn dán chặt vào gương mặt Chính Lan với cả lòng luyến ái ngút ngàn. Nàng đã biết chàng là Hồng Nhất Điểm, truyền nhân của Hoàng Hạc Tú Sĩ, và là người được cả võ lâm khiếp sợ!
Chàng như con thần long kiến thủ bất kiến vĩ, võ công tuyệt thế nhưng lại vô cùng nhân hậu. Trong phòng the, chàng dịu dàng và dũng mãnh như thiên tướng! Làm thân nhi nữ, còn mong gì hơn nữa?
Hơn một canh giờ sau, thuyền mới vào đến chân núi. Đôi vợ chồng trẻ dắt nhau thượng sơn. Nhưng không giống như những du khách bình thường, họ đi khắp nơi, không trầm trồ tán thưởng mà thỉnh thoảng lại thì thầm bàn bạc.
Trưa đến, Uyển Như giở gói lương khô, bày dưới gốc tùng. Chung quanh không có ai nên nàng ung dung cười nói :
- Tướng công! Chàng có chắc kho tàng nằm ở nơi đây không?
Chính Lan gật gù :
- Trí Đa Tinh Ngô Dụng rất đa mưu túc trí, nên trưởng tử của ông ta - Ngô Tử Đức - cũng là tay kiệt xuất! Lúc quân Mông Cổ tràn xuống phía Nam thì Ngô Tử Đức đang làm quân sư cho Tể Tướng Nam Tống Lục Tú Phu. Khi Đoan Tống chết ở Can Châu, Quảng Đông, Lục Tể Tướng đưa Quảng Vương chạy ra đảo Khai Sơn. Biết thế đã cùng cực, Lục Tú Phu giao cả châu báu của Quốc khố cho Ngô Tử Đức chôn giấu, hầu sau này có tài lực mà khôi phục giang sơn! Họ Ngô đã đem cất ở núi Lương Sơn này và vẽ lại họa đồ để ghi nhớ! Nhưng sau đó vài năm, Ngô Tử Đức lâm bạo bệnh mà chết. Họa đồ lạc ra bên ngoài, cuối cùng lọt vào tay tiên phụ. Không ngờ có kẻ lại biết việc ấy nên mới tìm đến Côn Minh giết người, cướp của. Theo di thư của tiên phụ thì hung thủ dù có họa đồ trong tay cũng khó mà đoán ra địa điểm lại là Lương Sơn Bạc! Nhưng chẳng thể biết chắc được, vì vậy chúng ta phải nhanh tay tìm ra trước!
Uyển Nhi hiếu kỳ hỏi :
- Tướng công! Liệu số châu báu ấy có nhiều lắm không?
- Lúc ấy Sơn Đông đã nằm trong tay quân Mông Cổ, nên ta đoán Ngô Tử Đức chỉ mang theo được khoảng trăm cân là cùng!
ún uống xong, hai người trèo lên chót vót Lương Sơn. Chính Lan thầm nhớ lại họa đồ rồi so sánh với cảnh vật ở dưới. Cuối cùng, chàng đã nhận ra những nét tương đồng. Chính Lan mừng rỡ, bế xốc Tiêu nương trên tay rồi lao xuống. Chân chàng điểm trên những tảng đá, lướt đi nhẹ nhàng như gió thoảng. Lần đầu được thấy chàng thi thố võ công tuyệt thế, Uyển Như càng thêm kính ngưỡng và yêu mến!
Lưng chừng sườn núi phía sau là một tảng đá lớn, nằm trên một bình đài nhỏ, đứng song song với vách núi.
Chính Lan hạ thân xuống đỉnh, nhìn xuống khe ở giữa mặt trong tảng đá và vách núi. Giờ đây, khe hẹp này đã bị bịt kín bởi bụi rậm và dây leo.
Chàng rút trủy thủ nhảy xuống, khéo léo luồn vào chân vách, chặt bỏ một mớ dây leo và cạo lớp rêu xanh - Quả nhiên hiện ra dấu vết của một khung cửa!
Chính Lan kề vai xô mạnh, cánh cửa đá nặng nề chuyển động, vang lên tiếng ken két rợn người. Chàng vung chưởng quạt khí độc ra rồi bật hỏa tập bước vào.
Động khẩu này rất nhỏ, chỉ đi vài mươi bước đã đến vách cuối. Nơi đây có chiếc giường đá, trên là một gói giấy dầu nhỏ. Chính Lan bật cười, không ngờ kho tàng của Nam Tống chỉ có bấy nhiêu! Chàng nhặt lấy bọc giấy trở ra, đóng cửa lại cẩn thận, kéo dây leo phủ kín. Nơi này còn có tác dụng cho kế hoạch tương lai của chàng.
Chính Lan tung mình nhảy lên đỉnh tảng đá, vui vẻ chìa bọc giấy ra :
- Như muội xem đi! Kho tàng của chúng ta đấy!
Uyển Như mỉm cười mở ra xem, thấy chỉ có một túi da cột chặt miệng và quyển sách mỏng.
Nàng trao quyển sách bìa ra cũ kỹ cho Chính Lan và cởi nút túi. Anh châu ngọc lấp lánh dưới ánh dương quang, chỉ độ trăm viên nhưng đều rất quí giá. Uyển Như thích thú reo lên :
- Tướng công! Số bảo ngọc này rất xinh đẹp, sau này chị em bọn thiếp chẳng lo thiếu đồ trang sức!
Chính Lan hài lòng khi thấy nàng biết nghĩ đến người khác! Chàng lật sách ra xem, ngay trang đầu là lời nhắn gửi :
“Hậu sinh nhã giám!
Lão phu là Nam Thiên đại hiệp Quách Tử Hưng ở Hào Châu. Trong dịp đến thăm Lương Sơn Bạc, được Hoàng Thiên run rủi tìm ra kho tàng Nam Tống. Lại được đọc di thư của Ngô Tử Đức nên biết rằng sau này sẽ có người theo họa đồ tìm đến đây. Lão phu đang nuôi mộng đánh đuổi quân Mông Cổ, nên quyết định lấy số tài sản này chiêu binh mãi mã! Trăm viên ngọc để lại xem như phần thưởng cho người có công tìm kiếm. Lão phu cũng xin gởi gắm ba chiêu kiếm pháp, mong các hạ đừng để thất truyền!
Quách Tử Hưng cẩn bút!”
Những trang kế là khẩu quyết của ba chiêu kiếm pháp. Chính Lan đọc nhẩm, ghi nhớ kỹ trong đầu, rồi hủy đi. Chàng sắp dấn thân vào hổ huyệt, chẳng thể đem theo báu vật này được.
Chính Lan vui vẻ nói :
- Uyển Như! Té ra nhạc phụ của Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương lại là người lấy được kho tàng. Hèn gì lão ta đủ sức tiến hành cuộc khởi nghĩa ở Hào Châu. Và trên cơ sở này, Chu Nguyên Chương tiếp tục kháng chiến đánh đuổi được quân Mông!
Trời đã quá giờ Mùi, hai người vội vã trở về Thái An.
Hôm sau, Chính Lan đi thăm bọn áo vải Hứa Xương. Họ đang ở nhà Sơn Đông Tử Phòng Từ Kính Nhan. Chàng nói chuyện riêng rất lâu với Từ lão.
Sáng ngày rằm tháng tư, quần hào ùn ùn kéo đến cánh rừng đào, nơi Đào Hoa cung sẽ khai mạc Chiêu Anh hội.
Chính Lan cùng Kính Hồ Tiên Cơ đi bên nhau. Chàng áo vải mộc mạc, nàng áo lụa cao sang, nhưng vẻ tươi tắn của mỹ nhân chứng tỏ rằng nàng rất hạnh phúc.
Đại hội Chiêu Anh được thông báo trước từ lâu nên hào kiệt Tam Sơn Ngũ Nhạc kéo đến rất đông. Chẳng phải tất cả bọn họ đều muốn gia nhập Đào Hoa cung, mà chủ yếu để tham quan nơi thần bí nhất võ lâm. Trong suốt ba chục năm qua!
Khu rừng đào này là tài sản riêng của một nhà đại phú nên bao năm rồi chẳng ai dám vào. Vì vậy, bí mật của Đào Hoa cung được bảo toàn.
Giờ đây, một con đường rộng ba mươi bước chân được mở ra ở mạn Tây, đón chào khách khứa bốn phương.
Đi hết con đường bốn mươi trượng, xuyên qua cánh rừng, quần hào sững sờ trước một khung cảnh lạ lùng. Một tòa cung điện bằng đá trắng nguy nga, tráng lệ, và hàng trăm kiến trúc bằng gỗ, nằm trong một lòng chảo. Do đó, người bên ngoài chẳng thể nhìn thấy được, dù mái cung điện khá cao.
Tường vây của Đào Hoa cung được xây bằng đá núi, chỉ cao đến ngực, mang mục đích trang trí hơn là phòng vệ.
Cổng chính không có chiêu bài nên nếu ai tình cờ lọt vào được cũng chẳng biết đây là Đào Hoa cung! Trừ phi người ấy đến đây vào dịp xuân, lúc ấy, hàng ngàn cây đào phai trong khuôn viên Đào Hoa cung nở rộ! Giờ đây, đang là mùa hạ nên “đào hoa bất khả tiếu Đông Phong”.
Trước mặt tòa cung điện kia là một sân cỏ bằng phẳng và xanh mướt.
Trên sân bày vài trăm bàn tròn phủ vải đỏ. Xem ra Đào Hoa cung chủ chẳng phải người keo kiệt, sẵn sàng chiêu đãi quần hùng.
Tất nhiên, vị trí của phe chủ nhân sẽ là dãy bàn - nối thành hình cánh cung - nằm sát thềm cung điện.
Quần hùng được gần trăm thiếu nữ áo hồng - màu của đào phai - tươi cười mời mọc an toạ. Đương nhiên ai đến trước thì chiếm được bàn gần với nơi tỷ võ. Đó là khoảng sân cỏ ở giữa bàn của chủ và khách.
Các bàn tiệc cũng được bày thành hình bán nguyệt, ôm lấy đấu trường.
Tổng cộng một trăm hai chục bàn, sắp thành ba hàng, rất thuận tiện cho việc tham chiến!
Vầng dương mùa hạ khá gay gắt nhưng không xuyên thủng nổi tán lá của những cây cổ thụ rậm rạp. Nhờ vậy, thực khách có chờ một chút cũng chẳng thể chết vì nắng được! Họ nhâm nhi chung trà, xôn xao bàn tán về lai lịch, cũng như kế hoạch tương lai của Đào Hoa cung chủ.
Lần này lão công khai xuất đầu lộ diện, chiêu nạp hiền tài, tất chẳng phải để mua vui!
Gần giữa giờ Thìn, chín tiếng khánh ngọc vang lên, cửa cung rộng mở, rồi đàn kéo vang lừng. Đào Hoa cung chủ đi trước, theo sau là bốn vị mỹ nhân sắc nước hương trời. Kế đến là mười bốn lão già nhỏ bé, giống như bảy lão Tống Hôn sứ giả đã bị bọn Chính Lan sát hại.
Đám người lùn kia càng thảm hại hơn khi sau lưng họ là tám đại hán cao lớn, khôi vĩ, mặc áo đen hở tay. Sắc diện của tám gã này lạnh như tiền và tỏa sát khí hừng hực.
Kính Hồ Tiên Cơ bật cười nói nhỏ :
- Tướng công! Lão Đào Hoa cung chủ này quả là người quái dị, thích kết hợp những sự vật tương phản với nhau.
Lôi Đao hạ giọng lo lắng :
- Đại ca! Tám gã kia tên gọi Tây Vực bát hung. Chúng là anh em một nhà, mang họ Lỗ, tên từ Nhất đến Bát. Bản lãnh mỗi tên đều ngang ngửa với tiểu đệ. Đáng ngại nhất là Bát hung có đến năm trăm thủ hạ vô cùng kiên dũng và thiện xạ. Đào Hoa cung chủ thu phục lực lượng này chứng tỏ dã tâm không nhỏ!
Tất nhiên trong quần hùng cũng có nhiều người nhận ra Bát hung, họ xì xầm bàn tán với vẻ lo ngại.
Đúng như lời một Tống Hôn sứ giả đã nói ở Chu gia trang, Đào Hoa cung chủ như mới bốn mươi. Mặt lão trắng trẻo, mắt sáng như sao, mũi Huyền Đảm, vầng trán cao thanh thoát - có điểm một vết sẹo nhỏ.
Chính Lan bối rối suy luận :
- Phải chăng vết sẹo kia là dấu vết còn lại của nốt ruồi son? Nhưng với bản lãnh của lão, còn sợ gì ai mà phải xóa đi? Hơn nữa, Đào Hoa cung ở sát Lương Sơn hàng mấy chục năm nay, lẽ nào cầm họa đồ trong tay mà không nhận ra địa điểm kho tàng?
Chàng thở dài nói với Lôi Đao :
- Xem ra Đào Hoa cung chủ chẳng phải là kẻ gia thù, kế hoạch tiềm nhập Đào Hoa cung đành bỏ ngỏ. Nhưng ít nhất tại hạ cũng phải đấu với lão ta vài trăm chiêu xem lộ số thế nào? Tiên phụ có nói rõ rằng mình bị hung thủ dùng một loại kiếm pháp kỳ tuyệt, đâm vào bảy yếu huyệt.
Lôi Đao hiểu ý, giả vờ đi chào hỏi bằng hữu, thông báo kế hoạch mới cho Sơn Đông Tử Phòng và bọn áo vải nghe.
Bỗng ngoài cổng vọng vào tiếng quát ồm ồm, vang dội tựa phèng la, dường như do hai người cùng nói :
- Hồng Nhất Điểm và nhị vị phu nhân giá lâm!
Không chỉ riêng Chính Lan giật mình mà cả đại hội cũng vậy. Họ nhất tề quay lại, nhận ra có sáu người khách mới đến. Đi đầu là một chàng công tử tuổi tam tuần, râu mép xanh rì và cực kì tuấn tú.
Cạnh Hồng Nhất Điểm là hai tuyệt đại mỹ nhân danh lừng bốn biển - Hoàng Hoa Ma Nữ và Trại Tây Thi.
Sau lưng họ là Hán Trung tam ngốc hiệp. Ba gã này hôm nay ăn mặc bảnh bao, mặt vênh lên, dương dương tự đắc, trông rất dễ ghét.
Quần hào xôn xao bàn tán không hiểu Đại Sát Tinh kia đưa cả hai cô vợ đẹp đến đây làm gì. Họ chăm chú quan sát dung mạo của con người thần bí.
Bọn Hồng Nhất Điểm đi thẳng đến dãy bàn thứ nhất, vái chào Hỏa chân nhân rồi an toạ.
Dường như hai phe đã gặp nhau từ trước rồi nên chẳng hề tỏ ra bất ngờ.
Hoàng Hoa Ma Nữ Tây Môn Tử Quỳnh là cháu ruột của Hỏa chân nhân, họ ngồi chung là rất phải đạo.
Chính Lan thấy họ không thèm nhìn mình, hiểu ngay có ẩn tình. Sơn Đông Tử Phòng vội bước qua bàn chàng hỏi nhỏ :
- Âu Dương lão đệ! Thế này là thế nào? Người đóng giả hiền đệ kia là ai vậy?
Chính Lan cười thảm :
- Tại hạ cũng chẳng đoán ra!
Kính Hồ Tiên Cơ mỉm cười :
- Hay là ba vị đại thư kia đã nghe được chuyện tướng công thu nạp tiện thiếp nên bày ra trò này?
Chính Lan tỉnh ngộ :
- Nếu vậy thì Hồng Nhất Điểm giả kia chính là Trường An đại mỹ nhân Chu Thục Nghi! Nhưng ai là người đã cải trang cho nàng?
Từ Kính Nhan cười đáp :
- Tiểu Linh Thố Tây Môn Tố Bình chính là một tay dịch dung có hạng!
Vậy là cha con Hỏa chân nhân đã đồng lõa với ba vị hồng nhan kia!
Chính Lan cười mát :
- Lỗi do cha con họ bày trò hại Dương Châu công tử, còn trách gì tại hạ nữa?
Chàng nói đến đây thì nghe tiếng Đào Hoa cung chủ :
- Kính cáo chư vị đồng đạo! Mấy chục năm nay, bổn tòa bế quan luyện thần công nên Đào Hoa cung chẳng thể chung vai với các phái để gánh vác võ lâm! Nay việc luyện công đã đại thành, bổn tòa quyết định khai cung, phù trì chính nghĩa võ lâm!
Lão vừa dừng lại lấy hơi thì đã bị lão Đại trong Tam ngốc cướp lời. Hồ Đạo Tĩnh đứng lên cười hề hề :
- Cung chủ nói bế quan luyện võ mà sao mỗi năm vẫn bắt một giai nhân? Phải chẳng Cung chủ luyện môn Hấp Tinh đại pháp?
Bọn cao thủ áo vải Hứa Xương, Từ Châu đã được lệnh phá đám Đại hội Chiêu Anh bật cười hô hố, tán đồng ý kiến của Đại Ngốc!
Đào Hoa cung chủ giận tím gan, nhưng không dám để lộ, gượng cười đáp :
- Các hạ khéo nói đùa! Bổn tòa là bậc chính nhân, lẽ nào lại thèm luyện môn tà công ấy?
Đại Ngốc lắc đầu tỏ vẻ nghi ngờ :
- Cung chủ nói vậy tại hạ chẳng dám tin! Vì sao ba chục mỹ nhân giờ đây chỉ còn có bốn? Phải chăng hai mươi mấy người kia đã nghẻo cả rồi?
Gã nói rất có lý vì cạnh Đào Hoa cung chủ giờ đây chỉ có bốn người đẹp mà thôi! Vì vậy, quần hùng lại ồ lên tán thưởng!
Đào Hoa cung chủ cố nhịn :
- Họ còn ở trong cung, sau đại hội, bổn tòa sẽ gọi họ ra chào khách!
Đại Ngốc hài lòng nhưng trước khi ngồi xuống, nói thêm một câu :
- Cung chủ đã chiếm hữu đến gần ba mươi mỹ nhân đẹp nhất võ lâm, xin đừng tuyển thêm nữa. Nếu không, anh em giang hồ chỉ còn lại mớ đui, què, mẻ, sứt!
Hai gã ngốc em khen phải, khiến mọi người bật cười!
Đào Hoa cung chủ cố dằn cơn thịnh nộ, sửa nét mặt nghiêm trang, tuyên bố :
- Bổn tòa tuyển lựa hai mươi tám mỹ nhân để truyền cho mỗi người một môn tuyệt học của Đào Hoa cung. Nay đã đủ số tất không tuyển thêm nữa!
Lão đặng hắng rồi nói tiếp :
- Bổn tòa mất bảy vị Tống Hôn sứ giả ở Trường An, chiếu qui củ không truy cứu Chu gia trang. Nhưng nay cần bổ sung để Đào Hoa Nhị Thập Bát Đảo Kỳ Trận không bị khiếm khuyết, bổn tòa mở Đại hội Chiêu Anh này. Ngoài danh vị sứ giả, Đào Hoa cung còn tuyển thêm đúng trăm lẻ tám võ sĩ nữa. Nếu đồng đạo nào có đủ bản lĩnh và tự nguyện phục vụ Đào Hoa cung, bổn tòa xin hoan nghênh!
Hỏa chân nhân bỗng bật cười :
- Nếu như bần đạo đầu phục Đào Hoa cung thì Cung chủ sẽ ban cho chức vụ gì?
Đào Hoa cung chủ gượng cười :
- Nếu quả như Tây Môn lão huynh có ý định ấy thì bổn tòa vô cùng hoan hỉ, và sẽ mời làm phó Cung chủ!
Quần hùng hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Tây Môn Nhỉ. Nếu lão quỷ này nhận lời thì Đào Hoa cung sẽ hùng mạnh gấp bội!
Nhưng Hỏa chân nhân không nói gì mà để Hồng Nhất Điểm lên tiếng :
- Còn như Hồng mỗ thì sao?
Đào Hoa cung chủ lạnh lùng đáp :
- Các hạ là người lai lịch bất minh. Bổn tòa không thể dung nạp được!
Hồng Nhất Điểm cười khanh khách :
- Chứ không phải lão thấy bổn nhân anh tuấn, trẻ trung hơn nên sanh lòng uý kỵ hay sao? Bổn nhân mà vào cung thì đám thê thiếp của lão sẽ ốm nặng vì tương tư mất!
Đào Hoa cung chủ quắc mắt :
- Nếu không vì nề mặt Tây Môn lão huynh, bổn tòa đã đuổi ngươi ra khỏi đây rồi!
Hỏa chân nhân vội mắng cháu rể :
- Ngươi có im đi không?
Mọi người sửng sốt khi thấy Đào Hoa cung chủ lại không hoan nghênh một đại cao thủ như Hồng Nhất Điểm.
Chính Lan lẩm bẩm :
- Có lẽ lão ta đã biết ai giết bảy lão Tống Hôn sứ giả rồi!
Sơn Đông Tử Phòng đứng lên cao giọng :
- Nay Cung chủ đã công khai xuất đầu lộ diện, xin cho võ lâm đồng đạo biết tính danh. Và dám hỏi gương mặt kia là thực hay hóa trang!
Đào Hoa cung chủ cười mát :
- Bổn tòa là Thang Chí Quân, suốt đời chẳng thèm đeo mặt nạ!
Cái tên ấy rất xa lạ với võ lâm, nhưng mọi người đều giật bắn mình khi nghe Sơn Đông Tử Phòng hỏi tiếp :
- Phải chăng Cung chủ là hậu duệ của Tam Tuyệt Huyết Ma Thang Ưng?
Thang cung chủ biến sắc, mắt chói lọi oán khí, ngửa cổ cười vang :
- Giỏi cho Sơn Đông Tử Phòng. Bổn tòa chính thực là nam tử của Huyết Ma!
Lời thú nhận của lão khiến quần hùng khiếp đảm, kinh tâm. Bốn mươi năm trước, Tam Tuyệt Huyết Ma Thang Ưng từng khuynh đảo giang hồ, tay vấy máu mấy trăm đồng đạo, thủ đoạn tàn nhẫn vô song. Sau lão bị Hoàng Hạc Tú Sĩ giết chết. Thang Chí Quân gầm lên :
- Hồng Nhất Điểm! Nay lai lịch bổn tòa đã bị tiết lộ. Mối thù của tiên phụ chẳng thể bỏ qua. Ngươi là truyền nhân của Hoàng Hạc Tú Sĩ, vậy hãy thay lão mà trả món nợ năm xưa!
Thang Chí Quân khiêu chiến theo đúng luật giang hồ nên Hỏa chân nhân chẳng thể nhúng tay vào. Lão bối rối nói :
- Cung chủ có thể vì bần đạo mà dời ngày khác được chăng?
Thang Chí Quân cười nhạt :
- Bổn tòa chỉ sợ y trốn mất mà thôi. Mong Tây Môn lão huynh thông cảm cho!
Quần hùng nhìn về phía Hồng Nhất Điểm chờ đợi. Họ rất hy vọng được xem cuộc chiến giữa hai cao thủ hạng nhất này! Có vài tay đã sự hét lên :
- Hồng Nhất Điểm! Hồng Nhất Điểm!
Quần hào hô theo như để cổ vũ cho gã, nhưng không hiểu sao vị Đại Sát Tinh kia lại cứ ngồi yên! Gã và hai mỹ nhân nhìn về phía bàn Chính Lan với ánh mắt hổ thẹn và van xin.
Lôi Đao nói lớn :
- Chắc Hồng các hạ hôm nay không được khỏe. Hay là Hán Trung tam ngốc hiệp đứng ra thay mặt cũng được!
Quần hào đồng thanh khen phải. Ba gã ngốc hoảng hồn chối đây đẩy :
- Bọn tại hạ chẳng sợ gì Đào Hoa cung chủ, nhưng đâu thể làm trái với luật võ lâm được?
Dù nói cứng như vậy nhưng mặt chúng xanh lè như tàu lá! Chẳng còn chút oai phong nào cả!
Thang Chí Quân mỉa mai :
- Không ngờ lão quỷ Hoàng Hạc Tú Sĩ lại có một đồ đệ khiếp nhược như vậy? Thật đáng hổ thẹn!
Bỗng Hồng Nhất Điểm và hai ái thê rời bàn, chạy đến một bàn gần đấy, nhất tề sụp xuống chân một chàng thư sinh gầy gò, ốm yếu. Tây Môn Tử Quỳnh nói thay :
- Xin tướng công tha lỗi cho bọn thiếp!
Hồng Nhất Điểm thì ấp úng :
- Biểu ca! Tiểu muội biết tội mình!
Quần hùng ngơ ngác chẳng hiểu gì cả. Chính Lan thở dài :
- Ba nàng đứng lên và làm quen với Kính Hồ Tiên Cơ Tiêu Uyển Như!
Từ nay về sau nhớ bỏ thói ghen tuông!
Uyển Như tươi cười đỡ ba mỹ nhân kia lên ngồi chung bàn. Chính Lan cầm lấy bảo kiếm của Kính Hồ Tiên Cơ, vòng tay nói lớn :
- Tại hạ là Hồng Nhất Điểm, mong đồng đạo lượng thứ cho trò đùa nghịch của chuyết thê!
Mọi người ồ lên kinh ngạc, không ngờ lại có chuyện vợ giả ra chồng!
Hơn nữa, Chính Lan chẳng có vẻ gì giống một đại cao thủ cả! Đào Hoa cung chủ thì khác, lão chăm chú nhìn chàng với vẻ dò xét. Dường như bản lãnh gã thư sinh kia đã đạt đến mức phản phác qui chân nên tinh anh nội liễm, chẳng hề biểu hiện ra ngoài!
Còn có một người nữa nhìn Chính Lan với cặp mắt ngưỡng mộ, đó là Tiểu Linh Thố Tây Môn Tố Bình. Nàng là người tinh minh, mẫn tiệp, xem nam nhân trong thiên hạ như lũ ngốc. Dẫu họ có anh tuấn phi phàm như Dương Châu công tử, nàng cũng chẳng để tâm. Nhưng ở chàng thư sinh này tiềm ẩn một nhân cách cao cả, khiến nàng bị thu hút. Việc chàng thản nhiên thu nạp Kính Hồ Tiên Cơ càng biểu lộ được lòng đại lượng như biển. Cả bốn người trong võ lâm Ngũ đại mỹ nhân đều đã trở thành thê thiếp của Chính Lan, chỉ còn lại mình nàng! Vậy vì sao nàng không thể chung thuyền với họ?
Nhắc lại, Chính Lan ung dung bước ra khoảng sân trống, nghiêm nghị nói :
- Năm xưa, lệnh tôn Tam Tuyệt Huyết Ma lạm sát đồng đạo nên bị tiên sư diệt trừ. Nay các hạ là con, đứng ra đòi báo phục cũng là phải đạo. Nhưng trước khi giao đấu tại hạ muốn các hạ thành thật trả lời một nghi vấn!
Đào Hoa cung chủ cười nhạt :
- Ngươi cứ nói!
Chính Lan trầm giọng :
- Có phải các hạ chính là người đã sát hại phu thê Nhu Diện Phán Quan Âu Dương Tùng ở bên hồ Côn Minh?
Toàn trường ồ lên, hiểu rằng Chính Lan là hậu nhân của Âu Dương Tùng. Đào Hoa cung chủ cười vang :
- Bổn tòa cũng muốn ngươi được an lòng nhắm mắt, nhưng rất tiếc là bổn tòa chưa hề đến Vân Nam lần nào cả!
Chính Lan biết lão nói thực. Chàng suy nghĩ một lúc rồi hỏi :
- Các hạ cho rằng trong bao nhiêu chiêu sẽ giết được tại hạ?
Thang Chí Quân ngạo nghễ đáp :
- Dù võ công ngươi có bằng lão Hoàng Hạc Tú Sĩ ngày xưa thì cũng không qua khỏi ba trăm chiêu!
Chính Lan gật đầu :
- Thế thì hôm nay chúng ta sẽ lấy giới hạn là ba trăm chiêu. Nếu không ai bỏ mạng, sang năm, đúng ngày này sẽ tái đấu. Tại hạ cũng có mối gia thù cần báo phục như các hạ!
Thang Chí Quân gật đầu :
- Được! Các hạ mà thoát chết sau ba trăm chiêu, thì sẽ có thời gian một năm để lo việc trả thù riêng! Nhưng lần sau sẽ không có giới hạn nữa!
Hỏa chân nhân đứng lên :
- Bần đạo xin được làm trọng tài, đếm theo số chiêu mà Thang cung chủ đã đánh ra!
Rượu thịt ê hề đầy bàn nhưng chẳng ai còn lòng dạ nào mà ăn, quần hùng hướng cả về trận đấu vô tiền khoáng hậu sắp diễn ra! Nhất là bốn mỹ nhân, họ nắm chặt tay nhau lòng vô cùng lo lắng. Tử Quỳnh nghẹn ngào nói :
- Bọn ta đã hại tướng công rồi! Chàng đến đây chủ yếu là để điều tra lai lịch kẻ thù, vì bọn ta mới phải lộ mặt, dấn thân vào tử địa!
Chu Thục Nghi hậm hực :
- Trò này là do con nha đầu Tố Bình bày ra. Biểu ca mà có mệnh hệ gì, tiểu muội quyết không tha cho ả đâu!
Lúc này, Đào Hoa cung chủ đã xuất chiêu đầu. Lão luyện Huyết Ảnh thần công nên kiếm kình có màu hồng của máu. Ngược lại, kiếm quang của Chính Lan tỏa ánh xanh biếc, lạnh lùng.
Các đại cao thủ giao đấu với nhau thường rất thận trọng. Những chiêu khởi đầu chỉ để thăm dò công lực đối phương. Sau đó, là đến lộ số võ thuật.
Chính Lan và Đào Hoa cung chủ cũng vậy, chưa ai giở đến tuyệt chiêu thủ mạng, vì nếu không thành công, lần sử dụng kế tiếp sẽ chẳng còn yếu tố bất ngờ nữa.
Không phải chỉ có kiếm quang của Thang Chí Quân là tỏa ra sắc đỏ, chung quanh lão cũng có màn sương hồng mờ mờ. Đây chính là lớp cương khí Huyết ảnh bảo vệ cơ thể lão trước mọi ngoại lực, nhất là tuyệt kỹ Nhất Điểm Hồng.
Chính vì vậy, Chính Lan chưa hề thi triển công phu này. Công lực của đối phương quá thâm hậu, chàng chỉ có thể bắn vào mắt lão mới mong đắc thủ. Mục tiêu nhỏ như vậy, rất khó thành công. Chàng tận dụng pho khinh công Hoàng Hạc Khinh Vân di chuyển như làn gió thoảng để đối phó với những chiêu kiếm mãnh liệt của đối phương. Nhờ đấu pháp ấy mà chàng vẫn cầm đồng, chưa chịu kém chiêu nào.
Tam Tuyệt kiếm pháp chủ ở sự hùng mạnh và tàn độc, còn Thái Chân kiếm pháp lại chủ ở độ nhanh và biến ảo. Hai thanh trường kiếm chạm nhau chan chát, hoặc ngân dài, hoặc vang lên những tiếng tinh tang thánh thót.
Quần hùng thấy rõ rằng màn kiếm quang xanh biếc thu nhỏ lại, và màn huyết quang ngày càng mở lớn ra - như nuốt chửng đối phương!
Nhưng Hỏa chân nhân đã đếm đến chiêu thứ hai trăm tám chục mà tình hình vẫn cứ thế. Đào Hoa cung chủ động sát cơ, nạt lớn một tiếng như để cướp tinh thần Chính Lan. Và luồng kiếm quang của lão rực rỡ màu máu tươi, che kín cả toàn thân, lao về phía chàng. Chiêu kiếm cực kỳ thần tốc nên chàng chẳng kịp né tránh, cắn răng tiếp đòn. Hai đạo kiếm kình vun vút xé không gian, bay vút về phía nhau. Trong tiếng thép va chạm còn có tiếng nổ của chưởng kình. Đào Hoa cung chủ đã dùng tả thủ giáp một đòn Đào Hoa Mê Hồn chưởng, kèm theo chiêu kiếm. Tất nhiên, Chính Lan cũng phải đưa tả thủ chống chọi. Chàng nghe tay tê chồn, khí huyết nhộn nhạo, tự biết mình thất thế.
Đào Hoa Mê Hồn chưởng không phải sở học của Tam Tuyệt Huyết Ma.
Thang Chí Quân tình cờ tìm được bí kíp của Đào Hoa Tẩu nên kiêm thông tuyệt kỹ hai nhà. Pho chưởng pháp này lừng danh vũ nội từ trăm năm trước, ngoài tính quỷ dị, mãnh liệt, nó còn mang theo mùi hương rất độc hại.
Do đó, khi dùng đến công phu này, Thang lão đã áp đảo được đối phương. Lão xuất liền tám chiêu kiếm chưởng hợp nhất đẩy Chính Lan lùi lại hai trượng. Máu trên miệng chàng ứa ra ướt cả ngực áo vải trắng. Bốn mỹ nhân kinh hãi rú lên.
Chính Lan chịu đủ một đợt chưởng liên hoàn. Thừa lúc đối phương đổi hơi, tung mình rời đấu trường. Chàng lau máu miệng, lao vào đối phương.
Gặp đối thủ có tu vi thâm hậu hơn vài bậc, trường kiếm chàng bị luồng huyết quang chặn đứng ngay. Và Đào Hoa cung chủ lại vung chưởng đổi đòn.
Lần này, Chính Lan không thèm chống đỡ mà thản nhiên xạ một mũi tên bằng máu vào mắt đối phương. Đào Hoa cung chủ bối rối trước lối đánh đồng qui ư tận của chàng, vội phi thân né tránh.
Lần này, kẻ phải thoái lui lại là Thang Chí Quân! Chính Lan xuất liền mười chiêu tuyệt kiếm và mười đạo “Huyết Tuyến Nhất Điểm Hồng”, đẩy họ Thang lùi ba trượng. Lão vung tả chưởng đánh bạt được tám mũi, còn hai mũi kia xạ vào gò má phải và trán. Tuy không xuyên thủng xương nhưng da thịt tổn thương, máu ứa ra. Quần hào mừng rỡ hoan hô nhiệt liệt.
Chính Lan đánh liền một lúc mười chiêu phối hợp, chân khí hao tổn rất nhiều, trong khi ấy đối phương vẫn còn sung sức! Chàng bèn dồn toàn lực vào thân kiếm, tay tả vẫn chĩa ra nhưng chẳng hề có chút lực đạo nào!
Đào Hoa cung chủ không biết điều ấy nên vẫn dành bốn phần chân khí vào tả thủ, bên hữu thủ chỉ có sáu phần. Vì vậy, lần này mũi kiếm của Chính Lan đã xuyên qua được màn lưới thép. Đâm vào ngực trái Thang lão ma!
Tuy nhiên, Đào Hoa cung chủ đã phản ứng cực kỳ thần tốc, đưa vai đỡ mũi kiếm, còn tả thủ vỗ vào ngực chàng để đổi mạng. Tất nhiên Chính Lan không để lão thành công. Chàng buông tay cho lưỡi kiếm bay vút đi, cắm vào bả vai trái đối phương, rồi phi thân tránh chưởng.
Chính Lan tựa như cánh hạc vàng, lướt ra xa hai trượng, đứng mỉm cười.
Toàn trường reo hò như sấm dậy. Họ chẳng ưa gì Đào Hoa cung chủ, vì lão là con của một đại ác ma!
Thang Chí Quân nhổ thanh kiếm ra khỏi vai, gầm lên ghê rợn :
- Âu Dương tiểu tử, ngươi đừng hòng thoát chết dưới tay bổn toà!
Hỏa chân nhân cao giọng :
- Cung chủ chỉ còn có một chiêu nữa thôi đấy!
Thang Chí Quân gằn giọng :
- Một chiêu cũng quá đủ rồi!
Lão quăng luôn bảo kiếm của mình. Luồng sương đỏ quanh người trở nên dày đặc, che phủ cả thân hình. Chẳng ai có thể nhìn thấy rõ nữa, với tình trạng này thì Chính Lan cũng chẳng biết đâu là mắt của lão mà tấn công!
Và trái cầu sương máu ấy lao vút đến như ánh chớp, không để đối phương né tránh. Nó còn xạ ra tám đạo chưởng kình vũ bão, như những cánh tay máu định bóp nát Chính Lan.
Chàng đã rút thanh trủy thủ ra từ trước, giờ đây dùng nó mà đối phó!
Không chờ tử thần đến gần, thân ảnh chàng hóa thành đạo hào quang, như mũi tên bay qua lưới chưởng, lao vào chính giữa khối cầu. Thanh trủy thủ tuy ngắn nhưng luống kiếm khí mảnh mai, dài hai gang, xạ ra từ mũi tiểu kiếm kia còn sắc bén hơn bảo kiếm.
Suốt đời, Hoàng Hạc Tú Sĩ chỉ dùng có một loại vũ khí nhỏ bé này thôi!
Chiêu “Phượng Hoàng Tuẫn Hỏa” này Chính Lan chưa sử dụng lần nào. Nay đã đến lúc cửu tử nhất sinh, chàng không còn lựa chọn nào khác nữa.
Quần hùng trố mắt nhìn mũi tên xanh biếc, nhọn hoắt kia đâm vào trái cầu đỏ rực. Hai tiếng rú cùng vang lên một lượt, Chính Lan văng ngược ra sau hơn trượng, rơi bịch xuống sân cỏ một cách nặng nề.
Còn Đào Hoa cung chủ vẫn đứng vững, nhưng ngực phải của lão thủng một lỗ sâu hoắm, máu phun không ít.
Lão ma điểm huyệt chỉ huyết, định bước đến giết chết Chính Lan. Hỏa chân nhân lao vút đến, đứng cạnh thân xác bất động của chàng. Trên tay ông là một trái cầu đen bóng, nhỏ bằng trái chanh. Chân nhân cười rộ :
- Đã đủ ba trăm chiêu. Nếu Cung chủ không giữ lời thì đừng trách bần đạo độc ác. Chỉ cần mười trái Đảo Thiên thần đạn này thì Đào Hoa cung biến thành đống tro tàn!
Thang Chí Quân đâu lạ gì uy lực của loại hỏa khí lừng danh kia, lão hậm hực nói :
- Bổn tòa nào phải kẻ hai lời? Chẳng qua là muốn xem thử y có còn sống đến kỳ hạn sang năm hay không?
Lúc này, cả năm mỹ nhân đều đã chạy đến chăm sóc Chính Lan. Lôi Đao Hứa Hoa và Hán Trung tam ngốc hiệp thì vây vòng ngoài để bảo vệ.
Hỏa chân nhân lạnh lùng nói :
- Bần đạo chẳng thể để cháu rể mình chết yểu được! Xin cáo biệt.
Lão bước đến điểm nhanh vào mười tám đại huyệt trên thân trước Chính Lan, nhét vào miệng chàng sáu viên linh đan, rồi bảo Lôi Đao bồng chàng đi ra!

Hồi trước Hồi sau