lazada

Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 02

Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 02

Vũ Hạ miếu trung phùng quỷ nữ
Bắc phương nhất khứ tầm minh sư

Ngày đăng
Tổng cộng 22 hồi
Đánh giá 9.8/10 với 694696 lượt xem

tiki

Tám ngày sau, cậu bé đến địa phận đất Hoài Hóa, dùng bữa trưa xong tiếp tục lên đường. Cuối giờ Mùi, Thiên nhi đã đi ngang ngọn Hóa Sơn. Núi này chỉ cao hơn trăm trượng nhưng địa hình hiểm trở, bao quanh bởi cánh rừng già rậm rạp.
Trời bỗng u ám lạ ky, mây đen vần vũ kéo đến, và chỉ gần khắc sau đã đổ mưa như trút nước. Trận cuồng vũ đã khiến không gian mù mịt, người ngựa đều không thể mở mắt ra mà nhìn.
Hận Thiên co mình trong mảnh áo tơi, cắn răng tiến lên. Chợt một tiếng sét kinh hồn giáng xuống khu rừng chân núi khiến tuấn mã giật mình, sợ hãi dựng đứng cả hai vó trước mà hí vang!
Thiên nhi đã kịp gò cương giữ lại và vỗ về con ngựa. Nó nhìn về phía hữu, phát hiện cây cổ thụ cao nhất đã bị sét chẻ làm đôi, đang bốc cháy ngùn ngụt. Và gần đấy, thấp thoáng bóng của một mái ngói. Cậu bé mừng rỡ rẽ vào, tìm chỗ trú mưa.
Cánh rừng này gồm toàn những cây Du trăm tuổi, tàn lá sum xuê nên hệ thực vật dưới đất không phát triển được. Nhờ vậy ít gai góc, bụi rậm, và ngựa có thể vào đến tận nơi. Dưới ánh lửa chập chờn của đám cháy đang lụi dần, Thiên nhi nhận ra rải rác đó đây có những tảng đá lớn, nằm xen kẽ giữa các gốc cây. Cậu bé nhíu mày tự hỏi rằng phải chăng chúng được xếp theo một phương vị của một trận kỳ môn?
Trong Tử Dương thư viện ở Vũ Di sơn cũng có những quyển cổ thư, dạy về kỳ môn trận pháp. Và Phùng nương cũng đã vô tình mang về một quyển trong số ấy! Thiên nhi tiếc công lao của thân mẫu trộm về nên cũng đọc qua, dù chẳng hiểu được bao nhiêu!
Nhưng Hận Thiên không có thì giờ mà nghĩ ngợi thêm. Cậu phải đến phế miếu trước khi ngọn lửa ở cây cổ thụ bị sét đánh kia tắt lịm. Mưa quá lớn nên không đám cháy nào kéo dài được lâu!
Nhưng té ra Thiên nhi đã quá lo xa, cậu đến nơi mà lửa vẫn còn bập bùng. Thiên nhi dắt ngựa cột dưới mái hiên rồi bước qua cánh cửa miếu rộng mở. Cậu bật hỏa tập soi thử, phát hiện ngay trước bệ thờ là chiếc quan tài không nắp rất lớn. Thiên nhi tò mò bước đến xem, nhận ra trong hòm có thi hài của một phụ nữ lang tuổi độ hai mươi hai!
Da mặt nàng trắng bệch như đã chết nhưng vẫn mịn màng. Hận Thiên bán tình bán nghi, thò tay thăm mạch, quả nhiên chẳng thấy gì! Cậu bé thở dài nhớ đến di thể của mẫu thân trên núi Hổ Phong. Nữ lang này có dung mạo hao hao giống Mông Diện La Sát Phùng Lệ Phi!
Chợt một giọt nước từ trên mái ngói nhỏ xuống mặt tử thi. Hận Thiên thấy vậy, xô đầu hòm lệch sang một bên để tránh chỗ dột. Cậu bé mừng rỡ nhận ra trên bệ thờ có vài bó đuốc, làm bằng thứ gỗ có nhiều dầu.
Thiên nhi châm đuốc rồi cất hoa? tập đi. Lúc này ngọc lửa ngoài kia đã tắt ngấm. Thiên nhi dơ đuốc nhìn quanh, tìm ra chỗ để cắm đuốc. Đó là một lỗ trên chiếc cột gỗ gần linh cữu. Dường như nó được tạo ra với mục đích ấy.
Bọc hành lý may bằng da nai nên ít thấm nước. Thiên nhi đi vào góc miếu, thay y phục. Lúc đi ngang thành Hán Khẩu, cậu bé đã mua vài bộ y phục may sẵn để có mà thay đổi.
Dù yêu quý bộ quần áo da báo nhưng Thiên nhi không thể mặc nó trong thời tiết mưa gió thế này được! Cậu đã cất trong bọc từ lúc vượt Trường Giang!
Giờ đây, Thiên nhi lấy áo ra khoác vào, thay cho chiếc khăn.
Nhưng cậu không tài nào ngủ được vì trời còn rất sớm. Thiên nhi ngồi ôm quan tài, nhìn gương mặt của tử thi áo trắng kia mà nhớ mẹ hiền. Khi chung quanh không có ai, Hận Thiên trở lại là một đứa bé mồ côi bạc mệnh, cậu sụt sùi khóc người mẹ dấu yêu!
Trời vẫn mưa tầm tã và không có gì hứa hẹn rằng sẽ tạnh mưa trước nửa đêm. Nước mắt là liều thuốc ngủ của tuổi thơ, Hận Thiên gục vào cạnh hòm mà thiếp đi.
Trong giấc mơ màng, cậu bé nghe có giọng ma quái rót vào tai :
- Hảo hiền đệ! Ngươi quả là một đứa bé dũng cảm và đáng thương nhất thế gian!
Hận Thiên ngơ ngác bật dậy, nhìn vào miệng của tử thi. Đôi môi nhợt nhạt kia không hề máy động, mà tiếng nói vẫn phiêu phưởng đâu đây :
- Ta là hồn ma, làm sao hiền đệ thấy được mà tìm? Hãy ngoan ngoãn nhắm mắt lại như cũ, tỷ tỷ sẽ trò chuyện với ngươi!
Với một đứa bé lớn lên trong hoàn cảnh đặc biệt như Hận Thiên, chuyện hồn ma bóng quế chẳng hề làm nó sợ. Cuộc hội ngộ này chỉ kích thích lòng hiếu kỳ trong lòng Thiên nhi. Cậu làm theo lời hồn ma để được thỏa mãn óc tò mò!
Thực ra, bộ tộc Cao Sơn vẫn tin tưởng rằng linh hồn người chết không hề tan biến mà vẫn ở quanh quẩn bên người thân. Do vậy, họ có phong tục thờ ma xó trong nhà và chẳng biết sợ là gì? Phùng nương là người Cao Sơn tất cũng tin và dạy Thiên nhi như thế!
Cậu bé nhắm mắt lại, gối đầu lên cánh tay trái đang gác cạnh hòm, lắng nghe. Quỷ hồn kia có vẻ hài lòng, cười khúc khích :
- Dũng khí của hiền đệ khiến ngu tỷ cũng phải bái phục!
Thiên nhi buộc miệng :
- Tiếng cười của tỷ tỷ giống tiên mẫu! Giá mà hương hồn bà hiện về thì hay quá!
Quỷ hồn xúc động nói :
- Xem ra hiền đệ đã gặp nhiều cảnh ngộ thương tâm! Sao không kể cho ngu tỷ nghe thử xem!
Hận Thiên đang trong tâm trạng cô đơn, sầu khổ, lại nghĩ đối phương không phải là người nên chẳng úy kỵ, buồn bã kể hết lai lịch của mình! Nước mắt chảy dài trên gương mặt thơ ngây!
Quỷ hồn nghe xong thở dài não ruột, lặng im một lúc rồi bảo :
- Té ra hiền đệ gánh nặng trên vai đến hai mối đại cừu khó báo phục. Nay Hoàng Thiên cho Lôi Thần đánh vỡ trung điểm của trận kỳ môn quanh miếu, dui dủi ngươi vào đến đây, tức là chị em ta có tiền duyên với nhau! Tỷ tỷ sẽ tận lực giúp ngươi báo phục mối huyết cừu!
Hận Thiên cảm kích nói :
- Nhưng tỷ tỷ là ma, làm sao giúp được tiểu đệ!
Quỷ hồn cất giọng xa vắng :
- Ngu tỷ tên là Trịnh Tiểu Thuần con gái của vua nước Dạ Lang ở đất Qúi Châu, hai mươi năm trước chết nhằm giờ kỵ, linh hồn không thể siêu thoát và sẽ biến thành quỷ gây hại cho bách tính. Chính vì vậy, Đại pháp sư của nước Dạ Lang đã phải đưa quan tài đến Long Mạch Hóa Sơn này trấn yểm, lập trận tỏa yêu này mà giam giữ. Nay đã quá thời hạn hóa quỷ, nhưng vong hồn vất vưởng nơi này, không xa được thi hài! Nếu hiền đệ chịu ra tay tương trợ, ngu tỷ mới có thể lìa xác mà đầu thai được. Nhưng trước khi về chốn Diêm đài, ngu tỷ có thể lần lừa vài năm mà phù trì cho hiền đệ!
Người Cao Sơn rất tin tưởng vào pháp lực thông thần của ma quỷ, hơn nữa, Thiên nhi cảm thấy thương cho cảnh ngộ của Quỷ hồn nên động lòng nghĩa nghĩa :
- Được! Tiểu đệ sẵn sàng giúp tỷ tỷ được siêu sinh tịnh độ!
Con ma mừng rỡ nói :
- Chỉ cần Thiên đệ nhỏ vào miệng ngu tỷ chín giọt máu cùng một chung nước, và dùng kim châm vào mười tám đại huyệt trên thân thể. Sau đó, mỗi đêm nằm cạnh ta từ đầu giờ tý đến sáng, làm như vậy trong ba ngày, ngu tỷ sẽ có đủ dương khí mà giải phá phép trấn yểu của Dạ Lang đại pháp sư!
Hận Thiên còn trẻ dại, lại thầm xem nữ lang như mẹ mình nên không ngần ngại gì cả. Cậu bé gật đầu đáp :
- Tiểu đệ xin tuân mệnh. Chỉ mong tỷ tỷ đưa giúp vong hồn của Tiên mẫu về cho tiểu đệ được gặp!
Quỷ hồn ngượng ngập đáp :
- Thiên đệ quả là đứa con chí hiếu! Nhưng chỉ sợ lệnh mẫu đã sớm siêu thoát thì tỷ tỷ không tìm được!
Hận Thiên buồn rầu gượng cười :
- Nếu Tiên mẫu đã sớm về Hoàng Tuyền thì thôi!
Quỷ hồn thở dài :
- Thiên đệ hãy lắng nghe ta đọc tên mười tám đại huyệt kia. Không được nhầm lẫn đấy nhé. Trên bệ thờ có một hộp kim châm cứu, mỗi mũi cắm sâu một lóng tay là đủ! Đầu giờ Tý rút ra!
Hận Thiên nghe xong đọc lại không sai một chữ. Nó mở mắt đứng lên, bước đến bàn thờ tìm hộp kim, nhận ra pho tượng đá kia có gương mặt rất giống Trịnh Tiểu Thuần!
Thiên nhi không kịp thắc mắc, mau mắn tiến hành việc giải thoát cho Quỷ hồn!
Cậu lấy kim trong hộp gỗ đâm vào đầu ngón tay tả, vạch miệng tử thi và nhỏ máu vào, đủ chín giọt thì ngưng. Thiên nhi cầm chung sứ trên bàn thờ, ra ngoài hứng đầy nước mưa, trút từ từ vào chiếc miệng nhỏ nhắn, có hai hàm răng trắng đều.
Nó hơi lấy làm lạ khi xác chết không hề hôi hám mà lại thoang thoảng mùi hương thơm như hoa lan!
Đến phần cắm kim vào huyệt đạo, Thiên nhi bắt đầu lúng túng. Cậu học nghề phóng Sách Hồn tiễn tất phải tinh thông kinh mạch và vị trí các huyệt đạo. Nhưng khi giết người thì dù ném trật một chút cũng chẳng sao. Đây lại là cứu người, không thể sai sót được!
Xác của Trịnh Tiểu Thuần mặc đến hai lớp áo, Thiên nhi sợ mình cắm kim không đúng vị trí, đứng tần ngần mãi. Cuối cùng, nó tự an ủi rằng đây chỉ là một tử thi, cũng như thân mẫu của mình vậy!
Hận Thiên tặc lưỡi, cởi thắt lưng, mở rộng hai lớp áo và tháo yếm ngực xác chết ra! Màu da trắng nhợt, tựa như trong suốt kia khiến cơ thể Tiểu Thuần đẹp một cách ma quái.
Thiên nhi cẩn thận dùng lóng tay đo khoảng cách để xác định từng huyệt, nhờ vậy nó biết rằng da thịt của xác chết này rất mềm mại chứ không khô cứng như xác ướp của Vũ Di Tiên Nương!
Trong mười tám đại huyệt kia có hai huyệt nằm trên vú là Thần Phong, Ưng Song, và ba huyệt nằm dưới thắt lưng quần là Quan Nguyên, Trung Cực, Qui Lai.
Hận Thiên cắm xong mười tám mũi kim, mồ hôi toát ra như tắm, bước ra mái hiên hứng giọt gianh mà rửa mặt. Đã là đầu canh hai, cơn mưa hạ vẫn rỉ rả chứ chưa chịu tạnh. Cậu bé vỗ về tuấn mã rồi trở vào trong.
Nghe bụng đói meo, Hận Thiên xiết chặt giải lưng quần, ngồi dựa quan tài chờ đợi. Thời gian trôi qua chậm chạp khiến lòng người nặng trĩu. Ở đây làm gì có mõ báo canh, Thiên nhi lo lắng hỏi :
- Trịnh tỷ tỷ! Đã đến giờ Tý chưa?
Có tiếng của Quỷ hồn trả lời, nhưng lần này rất rõ ràng và phát ra ngay trong hòm :
- Thiên đệ cứ ngủ đi! Khi nào đến lúc ngu tỷ sẽ gọi!
Hận Thiên đứng bật dậy, thấy tử thi đã mở mắt, miệng cười như hoa nở!
Cậu bé ngơ ngác hỏi :
- Tỷ tỷ hồi sinh rồi ư?
Tiểu Thuần chớp đôi mắt đẹp đáp :
- Nhờ chín giọt máu đồng nam của Thiên đệ mà ngu tỷ có thể nhập hồn vào xác mà trò chuyện với ngươi!
Bỗng ánh mắt nàng thoáng lộ vẻ thẹn thùng :
- Sao ngươi không kéo áo lại cho ta?
Thì ra nàng cũng biết xấu hổ vì thân thể lõa lồ của mình! Thiên nhi vội nhẹ nhàng khép hai tà áo lại. Nó thản nhiên nói :
- Cơ thể tỷ tỷ rất giống tiên mẫu. Chỉ gầy hơn một chút thôi!
Tiểu Thuần nghe Hận Thiên bình phẩm thân hình mình, càng bội phần xấu hổ, da mặt đỏ hồng lên. Nhờ ánh đuốc vàng võ nên Thiên nhi không nhận ra!
Tiểu Thuần nói lảng sang chuyện khác :
- Chắc hiền đệ đã đói bụng! Hãy cố nhịn đói đêm nay. Sáng mai tìm chút dã vị mà ăn. Chung quanh đây có rất nhiều thú nhỏ.
Nàng bèn chỉ dẫn cho Hận Thiên những hang ổ của bọn chồn thỏ trong khu rừng! Sau cùng, Tiểu Thuần dịu giọng :
- Đã đến giờ Tý rồi đấy!
Thiên nhi ngơ ngác :
- Sao tỷ tỷ biết?
Tiểu Thuần cười đáp :
- Ta là ma chứ đâu phải người thường!
Hận Thiên gật gù, mở áo rút kim ra khỏi cơ thể Tiểu Thuần. Chiếc quan tài này có chiều ngang rộng gấp rưỡi những chiếc bình thường. Đáy lót nệm bông trải lụa chung quanh lót gối mềm rất nhiều. Thiên nhi lấy bớt gối ra, đẩy xác nữ lang qua một bên rồi phủi chân bước vào, nằm cạnh. Cậu bé tò mò hỏi :
- Trịnh tỷ tỷ đã chết hai mươi năm sao thân thể lại thơm tho như vậy?
Tiểu Thuần ngượng ngùng đáp :
- Đó là do phép trấn yểm của Dạ Lang đại pháp sư nên ngu tỷ không bị thối rửa!
Giấc ngủ của trẻ thơ đến rất nhanh, nhất là Thiên nhi có cảm giác như đang nằm cạnh từ mẫu. Nó ôm chặt Tiểu Thuần mà thiếp đi.
Ngọn đuốc thứ hai sắp tàn mà đôi mắt nhung huyền của nữ lang vẫn chưa nhắm lại. Nàng nhìn lên mái ngói, suy nghĩ mông lung, cố nén tiếng thở dài.
Sau ba đêm như vậy, mạch của Tiểu Thuần đã đập lại bình thường, cơ thể ấm lên. Nàng đã ngồi dậy và đi lại được!
Tiểu Thuần nghiêm trang bảo Hận Thiên :
- Thiên đệ cứ lên đường đi Hồ Đạt Lai. Ngu tỷ tịnh dưỡng thêm bảy ngày mới phá được ma pháp đi theo ngươi được!
Hận Thiên lưu luyến nói :
- Mong tỷ tỷ nhanh chân cho! Tiểu đệ sẽ rất nhớ người!
Tiểu Thuần buột miệng :
- Ta cũng vậy!
Nói xong nàng đỏ mặt quay về quan tài, không dám tiễn chân cậu bé.
Hận Thiên lên ngựa rời khu rừng trở ra đường quan đạo, đi lên hướng Bắc. Lòng cậu vô cùng sung sướng khi nghĩ đến người chị ma quái của mình.
Từ ngày mất mẹ, Thiên nhi luôn cô đơn, sầu khổ, nay có được một người thân, dẫu là ma cũng chẳng sao! Hơn nữa, việc làm bạn với ma đã trở thành niềm kiêu hãnh của cậu bé. Đứa trẻ nào cũng mơ mộng viển vông và khát khao những điều kỳ lạ!
Thiên nhi đến Lạc Dương vào đúng ngày mùng năm tháng bảy. Theo lời chỉ dẫn của Chu Duy Diễn, cậu bé tìm đến Lạc Thủy đại tửu lầu ở cửa Bắc!
Lạc Dương từng là kinh đô của nhiều triều đại nên to lớn, cổ kính và phồn vinh hơn Thượng Nhiêu, Nam Xương. Do đó, cơ ngơi của Nhất Bất Thông Chu Minh cũng đồ sộ, tráng lệ hơn Mỹ Hương tửu lầu.
Gã tiểu nhị khom lưng, ân cần mời khách giá lâm. Vị khách trẻ tuổi này tuy mặc áo vải nhưng phong thái tôn quý như con nhà thế gia vọng tộc.
Tướng mạo sang cả như vậy, chắc chắn không thể nghèo được.
Sắp đến giờ Dậu nên Hận Thiên cũng gọi một mâm cơm. Ăn xong, cậu bảo gã tiểu nhị tính tiền và nói :
- Ngươi vào bẩm với Chu đại thúc rằng ta mang thư của chủ nhân Mỹ Hương tửu lầu ở Thượng Nhiêu đến xin bái kiến!
Gã này làm công ở đây đã hai chục năm nên biết rõ gia quyến của chủ nhân. Gã mừng rỡ đáp :
- Nếu đúng vậy thì chẳng cần bẩm báo, tiểu nhân sẽ đưa công tử lên gặp Chu lão gia!
Tòa tửu lâu này có ba tầng, và gia đình Nhất Bất Thông ở nửa sau của tầng chót. Nửa còn lại, Chu lão đầu dùng để tiếp những thực khách tiếng tăm và bằng hữu!
Giờ đây chỉ một bàn duy nhất có người ngồi. Một trong sáu người ấy là Nhất Bất Thông Chu Minh. Sắc diện của họ Chu và năm người kia đều nặng nề, đầy nét ưu tư.
Gã tiểu nhị chỉ vào một lão già tuổi thất tuần, trán cao, mắt sáng, mũi diều, bảo Hận Thiên :
- Đây là Chu lão gia! Công tử cứ đến mà bái kiến!
Cậu bé gật đầu, bước lại vòng tay nói :
- Bẩm Chu tiền bối, tiểu điệt có thư giới thiệu của Chu lão ở Thượng Nhiêu.
Nói xong, Hận Thiên trao thư cho Nhất Bất Thông. Lão đọc xong cau mày bảo :
- Công tử theo lão phu vào thư phòng đàm đạo!
Lão cáo từ năm vị khách rồi đưa Thiên nhi vào một phòng ở cuối sảnh.
Chủ khách vừa ngồi xuống, Nhất Bất Thông đã nói ngay :
- Công tử cần gì xin nói mau. Lão phu đang gặp chuyện rắc rối nên không thể tiếp lâu được!
Hận Thiên vội lấy túi đựng tóc ra đặt xuống trước mặt Chu Minh và hỏi :
- Xin tiền bối xác định giùm những sợi tóc này có phải là của Hồng Phát Ma Quân Cung chủ Vạn Hoa cung hay không? Hoặc giả trên giang hồ còn người khác?
Nhất Bất Thông giật mình, háo hức mở ra. Lão nhìn rất kỹ rồi đáp :
- Lão phu cam đoan rằng trong vòng trăm năm trở lại đây, võ lâm chỉ có một cao thủ duy nhất là Hồng Phát Ma Quân Tang Dương mang màu tóc này!
Hận Thiên mừng rỡ, thu hồi tang vật rồi cáo biệt :
- Cảm tạ Chu tiền bối đã dạy bảo, vãn bối không dám quấy rầy thêm!
Nhưng sự việc này đã đánh trúng vào thói hiếu kỳ của Nhất Bất Thông!
Một đứa bé hỏi thăm lai lịch của một đại cao thủ, lại còn mang theo vật chứng tất không phải là bình thường!
Chu Minh nổi danh Vạn Bác cũng do có óc tò mò hơn thường nhân, luôn chịu khó tìm tòi, học hỏi. Vì vậy, lão chẳng thể bỏ qua cơ hội hiếm có này.
Nhất Bất Thông cười bảo :
- Khoan đã! Mong công tử nói rõ ngọn nguồn, biết đâu lão phu sẽ giúp được gì chăng?
Hận Thiên mừng thầm, ngồi xuống hỏi thêm :
- Tiền bối đã có dạ quan hoài, vãn bối mạo muội muốn biết thêm rằng :
Hồng Phát Ma Quân có hận thù gì với Vũ Di Tiên Nương và Mông Diện La Sát Phùng Lệ Phi hay không?
Nhất Bất Thông bỗng run rẩy nói :
- Lão phu đã nhận ra đôi mắt của Phùng nữ hiệp, mong công tử thành thực cho biết lai lịch?
Quả thực Thiên nhi thừa hưởng đôi mắt đẹp của mẫu thân. Năm xưa, Phùng nương vùng vẫy giang hồ, lúc nào cũng bịt mặt bằng sa đen, chỉ chừa có đôi mắt. Nhưng muốn nhận ra sự quen thuộc của một đôi mắt thì phải tiếp xúc rất nhiều lần!
Hận Thiên thấy nhãn thần Chu Minh long lanh, đầy vẻ tha thiết, yên tâm thố lộ :
- Tiền bối đoán không sai! Tiên mẫu chính là Mông Diện La Sát!
Chu lão sững người lẩm bẩm :
- Chẳng lẽ bà ấy đã chết rồi sao, Phùng nữ hiệp chưa đến bốn mươi mà?
Vẻ đau khổ và nuối tiếc hiện rõ trên khuôn mặt già nua của Nhất Bất Thông! Hận Thiên nghiến răng kể lại thảm án trên đỉnh Hổ Phong!
Hận Thiên không biết, nhưng Chu Minh thì hiểu ngay rằng Mông Diện La Sát đã bị dâm sát. Lão trợn mắt rít lên :
- Tang lão cẩu! Không ngờ ngươi lại đốn mạt đến dường này!
Hai giòng lệ hiếm hoi ứa ra khóe mắt nhăn nheo. Hận Thiên lấy làm lạ :
- Dám hỏi tiền bối có quan hệ gì với tiên mẫu?
Nhất Bất Thông buồn bã đáp :
- Mười lăm năm trước, lão phu cùng bái huynh bị bọn Thiểm Tây Tứ Sát vây đánh ở chân núi Đồng Bách. Trong lúc cửu tử nhất sinh ấy, Phùng nữ hiệp đã xuất hiện, giết Tứ Sát, cứu mạng anh em lão phu! Bà còn hộ tống hai tấm thân đầy thương tích này về đến Lạc Dương. Đại ân này, suốt đời lão phu vẫn ghi lòng tạc dạ. Sau lần suýt chết ấy, võ công lão phu chỉ còn một nửa, bèn xoay qua nghề kinh doanh, may mắn tạo nên sự nghiệp. Nhưng lúc ấy lệnh mẫu đã hoàn toàn biệt tăm, không còn thấy xuất hiện trên giang hồ nữa! Lão phu nhờ người dọ hỏi khắp nơi mà cũng không tìm ra!
Hận Thiên cười bảo :
- Năm ấy, gia mẫu kết hôn cùng gia phụ, sinh sống ngay trên bờ Lạc Thủy, sao tiền bối lại không tìm thấy?
Chu Minh cau mày tự nhủ :
- “Lạ thực! Hai bên bờ Lạc Thủy đâu có người nào họ Nam Cung?”
Nhưng lão không tiện nói ra chỉ hỏi thêm :
- Thế lệnh tôn đâu mà công tử lại một mình phiêu bạc thế này?
Hận Thiên căm hận đáp :
- Đúng ngày thôi nôi của vãn bối, tiên phụ đã bị Bạch Y Hầu Mộ Dung Thiên sát hại, chôn thây dưới dòng nước Lạc Hà rồi!
Nhất Bất Thiên nhảy nhổm :
- Không thể thế được! Sao lại có chuyện ấy? Bạch Y Hầu là thiên hạ đệ nhất kỳ nam tử, nhân tâm hiệp cốt, được cả võ lâm và bách tính tôn sùng, lẽ nào lại vô cớ giết người?
Hận Thiên :
- Té ra lão lại tôn thờ Bạch Y Hầu như vậy! Nhưng tiên mẫu đã nhắc đi nhắc lại suốt tám năm trời, chẳng lẽ lại sai được? Lão không đi tìm Mộ Dung Thiên mà hỏi thử xem? Lão cẩu tặc ấy cũng ở trong thành Lạc Dương này mà?
Chu Minh buồn rầu đáp :
- Hỏi ai bây giờ? Cũng mười bốn năm trước, không hiểu vì lẽ gì mà Bạch Y Hầu đã bỏ nhà đi biệt tăm!
Hận Thiên nói ngay :
- Chắc là lão đã xấu hổ vì giết một thư sinh yếu đuối như gia phụ nên không dám nhìn mặt ai nữa chứ gì?
Cậu bé đứng phắt dậy, giận dữ cáo từ :
- Nếu lão còn nhớ đến tiên mẫu xin giữ kín giùm việc này. Xin cáo biệt!
Nhất Bất Thông là người thông minh tuyệt thế, lại đa mưu túc trí như hồ ly, dù lòng không tin nhưng vẫn tìm ra cách giải quyết. Lão nghiêm nghị bảo :
- Công tử cứ ngồi lại, kết hợp hai việc kia, có thể thấy rằng Mộ Dung Thiên chính là hung thủ. Lão phu quyết vì Phùng nữ hiệp mà tìm cho ra Bạch Y Hầu, đòi lại công đạo!
Gương mặt cau có của Hận Thiên dãn ra, nhưng giọng nói vẫn còn hậm hực :
- Lão hiểu được là tốt! Nhưng ta còn phải đi đến một địa phương để luyện thêm võ nghệ, mới đủ sức giết Bạch Y Hầu. Mong Chu lão tìm giúp Mộ Dung Thiên và Hồng Phát Ma Quân. Sau này thành tài, ta sẽ trở lại đây nhờ lão chỉ điểm!
Nhất Bất Thông vội nói :
- Công tử yên tâm, lão phu thề sẽ tận lực. Xin công tử cứ ở lại Lạc Dương một đêm. Vì dẫu có đến được bến đò cũng đã quá trễ để sang sông. Lão phu có một tòa khách điếm trong thành, mong công tử hạ cố cho!
Thấy Chu Minh quá khẩn thiết, Hận Thiên gật đầu :
- Nếu vậy xin làm phiền lão một phen!
Nhất Bất Thông mừng rỡ kính cẩn theo Hận Thiên ra ngoài. Lão vòng tay nói với năm người khách kia :
- Chư vị lượng thứ cho, lão phu phải đưa vị công tử đây đến Vạn An lữ điếm, rồi sẽ trở lại ngay!
Nhất Bất Thông có danh vọng rất lớn trong võ lâm, nên thái độ kính cẩn của lão đối với cậu bé này đã khiến bằng hữu phải thắc mắc! Nhưng họ chẳng dám hỏi han gì cả, chỉ lẳng lặng gật đầu!
Chu Minh đích thân đưa Hận Thiên đến tòa lữ điếm Cách đấy chừng hơn dặm. Lão dặn dò chưởng quầy phải hậu đãi người thượng khách nhỏ tuổi.
Thiên nhi được đưa lên tầng hai, vào một phòng thượng hạng của khách điếm. Cậu bé gieo người xuống giường nệm bông êm ái, lát sau thiếp đi.
Cuối canh hai, tiếng gõ cửa làm Hận Thiên giật mình thức giấc. Chưởng quỹ đích thân bưng lên một tô cháo bốc hơi nghi ngút. Lão tươi cười bảo :
- Lão phu là Lục Tâm Hiền. Kính thỉnh công tử dùng chén cháo khuya cho ấm bụng!
Hận Thiên gật đầu :
- Lão cứ đặt xuống bàn, tắm gội xong ta sẽ ăn.
Lục chưởng quỹ mau mắn tuân lệnh. Lát sau lão trở lại với một nô tỳ tuổi đôi tám :
- Bẩm công tử, ả nô tỳ này tên gọi Hà Nhi, y thị sẽ hầu công tử tắm gội!
Hận Thiên cau mày :
- Từ năm mười tuổi ta đã có thể tự tắm rửa, hà tất phải phiền đến người khác như vậy?
Lục chưởng quỹ cười hề hề :
- Công tử là thượng khách của Chu chủ nhân, tất nhiên phải có người chăm sóc, hầu hạ. Nếu công tử từ chối, chỉ e lão phu sẽ bị quở mắng!
Hận Thiên không muốn lão vì mình mà mang họa, đành chấp nhận. Hơn nữa, ả nữ tỳ Hà nhi cứ nhìn cậu bằng cặp mắt van xin, cứ như không được hầu hạ cậu quý khách thì sẽ bị đuổi việc vậy.
Hận Thiên vừa gật đầu thì ả đã mau mắn chạy đến mở bọc hành lý, lấy ra bộ y phục sạch rồi e lệ nói :
- Mời công tử đi theo nô tỳ!
Thiên nhi tắm gội xong, trở ra thì thấy Lục chưởng quỹ vẫn còn đứng đấy! Dường như lão mãi suy nghĩ điều gì nên không nhận ra thượng khách đã xuất hiện. Khi Thiên nhi đến gần lão ta mới giật mình, gượng cười :
- Mời công tử dùng cháo!
Thiên nhi bỗng nhớ đến những gương mặt lo âu trên Lạc Thủy đại tửu lâu, và câu nói đầu tiên của Nhất Bất Thông. Như vậy là Chu Minh đang gặp rắc rối gì đó.
Thiên nhi đã hết giận họ Chu nên muốn tìm hiểu xem sao. Cậu bảo lão chưởng quỹ :
- Lục chưởng quỹ! Dường như Chu tiền bối đang gặp điều nan giải phải không?
Lục Tâm Hiền rầu rĩ đáp :
- Công tử đã hỏi đến, lão phu không dám giấu, quả thực là Chu đại ca sắp phải đối phó với một cường địch đáng sợ! Nhưng dù đại ca có mệnh hệ gì, lão phu cũng có trách nhiệm bảo quản ba ngàn lượng hoàng kim để sau này công tử sử dụng!
Hận Thiên giật mình, không ngờ Nhất Bất Thông Chu Minh lại sắp đặt hậu sự như vậy. Cậu bé cảm kích, hỏi tiếp :
- Chẳng hay đối phương là ai mà Chu tiền bối lại bi quan như vậy?
Lục Tâm Hiền ngồi xuống ghế, châm hai chén trà, nhấp một hớp rồi kể :
- Khoảng mươi năm nay, võ lâm nổi lên ba bang hội rất hùng mạnh đó là :
Bá Dương bang của Diệp Kim Sa ở Giang Tây, Kiếm bang của Từ Cư Chính ở Tích Giang và Tây bang của Hứa Hữu Tinh ở Diên An. Thế lực của ba bang này hùng mạnh cơ hồ lấn lướt cả Thiếu Lâm tự. Đồng thời, lại có thêm một tổ chức thần bí tên gọi Phù Dung hội! Tà hội này thực ra là một bọn cường đạo giết người không gớm máu, thủ đoạn thần bí và tàn nhẫn phi thường.
Chu đại ca là người thông tuệ và kiên nhẫn, nên đã khám phá ra Phù Dung hội chính là nanh vuốt của Tây bang! Ông chỉ mới thố lộ với vài thân hữu, không hiểu sao lại lọt đến tai Phù Dung hội. Vì vậy, ba hôm trước, tà hội kia đã gởi thư, hẹn canh ba đêm nay sẽ đến đòi mạng.
Hận Thiên đã hiểu ra ẩn tình, giả đò đưa tay che miệng ngáp. Lục chưởng quỹ thấy vậy xin phép cáo lui, bảo Hà nhi dẹp chiếc tô không.
Hận Thiên khóa trái cửa, khoác áo da báo bên ngoài áo vải rồi nhảy qua cửa sổ, lướt nhanh về phía Lạc Thủy đại tửu lâu.
Mông Diện La Sát cũng là người mang giòng máu hiệp khách nên mới mang gươm dong ruổi giang hồ, trừ gian diệt bạo, cứu khổn phò nguy. Ngoài việc dạy con thù hận Bạch Y Hầu, bà còn giáo huấn Thiên nhi một tinh thần hiệp võ. Người mẹ nào cũng muốn con mình trở thành bậc anh hùng cái thế, chứ không hy vọng nó là kẻ tiểu nhân. Vì vậy, khi biết Nhất Bất Thông gặp hiểm nguy, Hận Thiên đã quyết định giúp lão một tay.
Sau lần hạ sát Thanh Y Thần Kiếm Tư Đinh Vân, Thiên nhi đã hoàn toàn tự tin vào bản lãnh của mình.
Cậu bé đến nơi, ngạc nhiên nhận ra phía trước lầu sáng rực đèn đuốc, khu vườn chung quanh cũng vậy, nhưng tầng trệt và tầng giữa tối đen như mực.
Lúc này, Chu Minh đang ngồi thù tạc với một nữ nhân, lại có hai ả nữ tỳ gảy đàn, thổi sáo, trổi lên những cung bậc du dương! Nhìn cảnh này, ai dám nghĩ rằng Nhất Bất Thông đang sắp phải đối phó với cường địch?
Mới là giữa canh hai, Hận Thiên trèo lên cây hương mộc rậm rạp ở phía ngoài tường, ngồi vắt vẻo trên ngọn cây chờ đợi. Vị trí này ngang tầm với tầng chót của Lạc Thủy đại tửu lâu!
Thiên nhi thích thú lắng nghe tiếng đàn sáo trầm bổng, quên cả thời gian. Và canh ba đã điểm, từ xa đã có hai chục gã hắc y bịt mặt lướt đến. Bọn chúng ngỡ ngàng trước lối phòng thủ của Nhất Bất Thông, dừng lại trước cánh cửa mở rộng, không dám vào ngay.
Tường tửu lâu chỉ thấp ngang ngực, từ ngoài có thể thấy rõ bên trong. Lát sau, bọn hắc y yên tâm bước vào. Đi đầu là một lão cao gầy, chòm râu cằm điểm trắng ló ra khỏi khăn che mặt đã nói lên tuổi tác. Lão bật cười ghê rợn :
- Chu Minh! Ngươi tưởng cái kế không thành dọa được Phù Dung hội hay sao?
Nhất Bất Thông vẫn thản nhiên như không nghe thấy, gật gù thưởng thức tiếng nhạc. Phong thái của lão giống hệt như Gia Cát Lượng ngày xưa.
Từng đối phó với Tư Mã Ý.
Lão thủ lĩnh hắc y nhìn hai tầng dưới tối om với ánh mắt lo ngại. Nếu đối phương cho cao thủ mai phục trong ấy thi thật là gay go!
Hoặc là tự cho mình thông minh hơn Tư Mã Ý, hoặc là do coi thường sinh mạng thủ hạ, lão đã ra lệnh tấn công :
- Tiến lên! Nhớ coi chừng ám khí!
Toán thứ nhát gồm mười tên, nắm chắc song nguyệt phủ, lấy đà từ xa, nhảy lên lan can tầng một.
Hận Thiên tròn mắt nhìn những cây búa hai lưỡi trên tay bọn hắc y. Rõ ràng là lúc nãy không ai mang vũ khí cả. Như vậy là cán búa kia làm bằng những ống thép lồng vào nhau, có thể kéo dài hay rút ngắn.
Nhưng Thiên nhi chẳng có dịp để suy nghĩ lâu hơn. Mười tên hắc y vừa đặt chân lên tầng một thì từ trong những khung cửa tối đen kia, một trận mưa ám khí bay ra. Cả bọn gào lên thảm khốc, rơi xuống đất chết tốt. Chúng nằm trong khoảng sân tối tăm, gần chân vách tầng trệt, nên lão già kia không thể biết thủ hạ mình bị sát hại bởi loại ám khí gì.
Lão giận dữ gầm lên :
- Chu Minh! Lão phu thề sẽ băm xác cả nhà ngươi ra!
Lão rút ra một chiếc còi sắt thổi mạnh, sắc nhọn, xé tan đêm dài. Không phải thổi một hơi mà từng nhịp dài ngắn không đều. Dường như đây là cách truyền tin của Phù Dung hội.
Nửa khắc sau, lực lượng thứ hai đến nơi, đông đến bốn chục tên. Đầu lĩnh của toán quân này là một lão béo lùn.
Bọn mới đến hành động rất mau lẹ, dứt khoát. Họ tản ra chung quanh tòa tửu lâu, từ xa ném vào những trái cầu màu trắng, nhỏ như trái chanh. Hai tầng dưới mịt mù khói trắng và vọng ra những tiếng ho sặc sụa.
Toán mai phục bên trong bắt buộc phải xông ra ngoài đối diện với bọn hắc y. Nhân số của họ chỉ độ ba mươi người, thua xa đối phương. Bản lãnh của những kiếm thủ thanh y này cũng không bằng các tay búa của Phù Dung hội.
Nhưng nhờ có độc châm hỗ trợ nên giữ được thế quân bình.
Lão áo đen cao gầy quát vang :
- Thì ra Phi Châm môn! Bọn ngươi đã tận số rồi nên mới dám đến đây hỗ trợ lão họ Chu!
Nói xong, lão cùng đồng bọn phi thân lên tầng chót để giết Nhất Bất Thông, tiếng đàn sáo giờ đây đã im bặt, Chu Minh và nàng áo xanh rút kiếm chờ đợi.
Thấy hai lão đầu lĩnh một gầy một béo sắp hạ thân xuống lan can, nữ nhân kia vung tay rải một nắm độc châm để chặn lại.
Nhưng hai cây Lưỡng Nguyệt phủ trong tay đối phương đã hóa thành màn lưới thép bảo vệ toàn thân. Kim thép chạm vào phủ ảnh, bắn ra những tia lửa nhỏ và rơi rụng.
Hai lão ác ma vừa đặt chân xuống thành lan can đã lao đến tấn công. Chu Minh và nữ nhân áo xanh vội rút kiếm chống đỡ. Chỉ chiêu đầu đã thấy được sự lợi hại của hai cây Lưỡng Nguyệt phủ và công lực thâm hậu của hai đầu lĩnh Phù Dung hội!
Nếu nữ nhân kia không liên tiếp phóng ra những mũi phi châm thì nàng và Nhất Bất Thông đã nguy rồi!
Hận Thiên kinh hãi, chuyền ra đầu cành ngoài cùng, đứng lên nhún nhảy vài cái để lấy đà. Cành cây trĩu xuống rồi bật lên, trợ lực cho Thiên nhi vượt quãng đường năm trượng.
Cậu bé sinh trưởng chốn núi rừng nên rất quen thuộc với cách bay nhảy của loài khỉ mặt vàng núi Vũ Di. Năm mười một tuổi, Thiên nhi đã có thể chuyền cành cây mà đuổi theo bọn khỉ vượn.
Thân hình Thiên nhi bay vút lên cao, rơi vòng xuống lan can tửu lâu. Lúc còn trên không trung, Thiên nhi đã vận toàn lực xạ ngay hai mũi Sách Hồn tiễn vào lưng kẻ địch.
Ám khí độc môn này được rèn bằng huyền thiết nên khá nặng, đuôi lại có bốn cánh nên bay rất xa. Do Thiên nhi xuất thủ từ khoảng cách hai trượng khiến đối phương khó đối phó, khi phát hiện thì trở tay không kịp.
Hai lão áo đen nghe tiếng gió vội phiêu thân tránh né, nhưng cũng bị Sách Hồn tiễn cắm vào tay.
Trước khi rời núi Vũ Di sơn, Hận Thiên đã tẩm kỳ độc vào đầu ba mươi sáu mũi Sách Hồn tiễn. Chất kỳ độc bí truyền này của người Cao Sơn rất lợi hại, đã từng tạo nên danh tiếng cho Mông Diện La Sát.
Hai lão ác ma trúng đòn, vội nhảy lui điểm huyệt phong bế vùng chung quanh thương tích. Nhưng chất độc kia cứ lan nhanh vào cơ thể. Lão béo lùn đã nhận ra lai lịch ám khí, rú lên kinh hoàng :
- Sánh Hồn Tiễn!
Hai lão biết không còn phương cứu vãn, nhất tề vung búa chặt phăng tay trái của mình đi!
Nhất Bất Thông và Thanh Y nữ lang mừng rỡ lao vào tấn công tới tấp.
Hận Thiên cũng liên thủ với họ vì không muốn đối phương tẩu thoát. Cậu bé biết thanh đoản kiếm mỏng manh ngắn ngủn của mình không thể chịu đựng nổi những nhát búa như trời giáng của đối phương, nên đã tận dụng Cửu Cung Mê Bộ tránh né, chờ cơ hội phóng Sách Hồn tiễn!
Hai lão áo đen tuy mất một cánh tay nhưng vẫn hung hãn như mãnh thú.
Lão gầy một mình đối phó với hai người, để lão béo giết cho được Hận Thiên.
Lão ta múa tít Lưỡng Nguyệt phủ, miệng gầm lên căm hận :
- Tiểu tử chết bầm kia, lão phu không giết được ngươi, quyết chẳng làm người nữa.
Năm xưa, Mông Diện La Sát Phùng Lệ Phi thành danh là nhờ vào thủ pháp Sách Hồn tiễn và pho khinh công Cửu Cung Mê Bộ. Bà mang kiếm cho có lệ chớ ít khi dùng đến.
Vì vậy, giờ đây Thiên nhi chập chờn như bóng ma, thoát khỏi những nhát búa chết người chỉ trong gang tấc. Công phu khổ luyện từ thuở ấu thơ đã phát huy được hiệu dụng. Nhưng cậu cũng tháo mồ hôi hột vì những lần lưỡi búa lạnh lẽo chỉ cách cơ thể trong gang tấc. Thiên nhi đã bảy lần phóng Sách Hồn tiễn mà không hạ được đối phương, lòng vô cùng hổ thẹn, tự nhủ sẽ cố trau dồi thêm. Phùng nương đã luyện thủ pháp này đến mực đại thành, tay không động đậy mà Sách Hồn tiễn vẫn bay đi, Thiên nhi không thể sánh được.
Bỗng thấy lão cao gầy đang để trống hậu tâm. Hận Thiên xạ ngay một mũi Sách Hồn tiễn. Cậu còn quá nhỏ để hiểu rằng hành vi ám toán kia là trái với đạo nghĩa của người hiệp khách. Đòn bất ngờ này đã trúng đích, lão cao gầy đau đớn rú lên, tay chân luống cuống bị trúng thêm một nắm phi châm của nữ lang áo xanh, ngã lăn ra chết.
Lão béo đau lòng trước cái chết của đồng đảng chẳng còn sợ Sách Hồn tiễn nữa, lao thẳng đến chụp lưới thép xuống đầu Hận Thiên.
Hai mũi Sách Hồn tiễn bay ra, cắm vào ngực lão ta mà vẫn không cản được bước tiến. Có lẽ lớp mỡ dầy trên cơ thể đã khiến mũi thép không vào sâu đến phủ tạng.
Hận Thiên bị bất ngờ, chỉ còn biết trợn mắt kinh hoàng chờ chết. Chu Minh và nữ lang áo xanh sợ hãi thét lên, nhưng không cách nào can thiệp được.
Trong lúc sinh mệnh cậu bé như chỉ mành treo chuông, bỗng có luồng gió mạnh ập đến, đẩy lão béo lùn chếch sang một bên. Lưỡi búa phá nát lan can và lão ta lao xuống đất, nặng nề như trái mít rụng.
Nhất Bất Thông ngây người trước hiện tượng bất ngờ kia, lát sau mới hồi tỉnh chạy đến ôm Hận Thiên mà khóc :
- Không ngờ công tử lại liều lĩnh đến cúu lão phu như vậy! Hậu nhân của Phùng nữ hiệp quả đáng mặt anh hùng.
Thiên nhi gượng cười :
- Anh hùng gì! Vãn bối sợ đến nỗi chẳng còn hồn vía gì cả!
Nữ nhân áo xanh thúc giục :
- Chu đại ca, chúng ta mau xuống dưới bảo vệ anh em!
Chu lão gật đầu, dặn Hận Thiên cứ ở yên trên này, rồi cùng nữ nhân kia phi thân xuống! Cậu bé chạy quanh, thu nhặt lại những mũi Sách Hồn tiễn.
Thấy đã đủ, Thiên nhi cũng xuống lầu tham chiến.
Nhưng bọn sát thủ Phù Dung hội đã rút lui vì thấy hai đầu lĩnh đã thảm tử. Thủ hạ Phi Châm môn thương vong không nhiều vì đã khôn ngoan rút lui trở lại vào tầng trệt, dùng độc châm mà cầm cự! Có lẽ phe đối phương đã xử dụng hết yên cầu nên không sao xua được họ ra lần nữa!
Hận Thiên thấy cuộc chiến đã tàn, cáo từ trở về Vạn An lữ điếm!
Chu Minh ân cần bảo :
- Sáng mai, lão phu sẽ đến vấn an công tử!
Hận Thiên vào phòng bằng đường cửa sổ, tắm rửa qua loa rồi buông mình xuống giường nệm. Cậu không ngủ được, nằm miên man suy nghĩ về trận chiến lúc nãy. Rõ ràng là bản lãnh của cậu còn quá kém cỏi, khó toàn mạng dưới tay các đại cao thủ! Việc hạ được Thanh Y Thầm Kiếm chỉ là do quá khinh địch mà thôi!
Nghĩ lại lúc mình sắp chết dưới lưỡi búa của lão béo lùn, Hận Thiên rùng mình sợ hãi, và cậu chợt giật mình nhớ đến mùi hương thoang thoảng của trận quái phong đã đẩy lão ta sang một bên. Mùi hương ấy rất quen thuộc với Thiên nhi. Cậu bé ngẩn người một hồi, ngồi bật dậy, nhìn dáo dác quanh phòng, miệng gọi :
- Trịnh tỷ tỷ! Trịnh tỷ tỷ!
Quả nhiên linh ứng, một bóng trắng bay qua cửa sổ, nhẹ nhàng hạ thân đếng cạnh giường. Trên gương mặt nhợt nhạt của bóng ma điểm một nụ cười hiền hòa, ánh mằt dịu dàng âu yếm :
- Sao Thiên đệ lại đoán ra rằng ta có mặt nơi này?
Hận Thiên vui mừng khôn xiết, quàng tay ôm chặt lấy Trịnh Tiểu Thuần, bật cười vui vẻ :
- Tiểu đệ cũng là ma nên đoán việc như thần!
Thiên nhi đang ngồi cạnh giường nên đầu chỉ ngang ngực Tiểu Thuần.
Nữ lang nghe nhột nhạt, thẹn thùng đẩy Hận Thiên ra rồi ngồi xuống bên cạnh. Nàng tủm tỉm hỏi :
- Lúc nãy đệ có sợ không?
Hận Thiên gật đầu hỏi lại :
- Vì sao tỷ tỷ lại đến đây sớm như vậy?
Tiểu Thuần tủm tỉm đáp :
- Ngu tỷ là ma quỷ nên chỉ cần vài khắc để đến đây cứu cái mạng nhỏ bé của đệ!
Trò chuyện một lúc, Hận Thiên che miệng ngáp, cười bảo :
- Chúng ta đi ngủ thôi! Tiểu đệ buồn ngủ lắm rồi!
Cậu bé thản nhiên đẩy Tiểu Thuần ngã xuống nệm, ôm chặt lấy. Chỉ lát sau đã chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau, Hận Thiên thức giấc, nhận ra con ma xinh đẹp đã biến mất. Cậu bé gọi mấy tiếng cũng chẳng thấy đâu, rầu rĩ đi rửa mặt, thay áo.
Nhất Bất Thông y hẹn đến Vạn An lữ điếm cùng Hận Thiên ăn sáng và trò chuyện rất lâu. Đầu giờ Thìn, Thiên nhi mới lên ngựa rời Lạc Dương!
Ngay chiều hôm ấy, Hận Thiên vượt Hoàng Hà, đi thêm năm mươi dặm thì trời tối. Cậu ghé vào một quán trọ trong trấn nhỏ nghỉ ngơi. Đầu canh ba, Trịnh Tiểu Thuần hiện ra, khiên Thiên nhi cao hứng phi thường. Tiểu Thuần cười bảo :
- Ngu tỷ không hợp với ánh dương quang ban ngày, nếu Thiên đệ muốn ta đồng hành thì hãy mua lấy một chiếc xe ngựa mui kín!
Hận Thiên mau mắn đáp ứng, sáng hôm sau mua ngay xe ngựa, tự tay làm xà ích. Lúc đầu cậu rất lúng túng, nhưng rồi cũng quen dần.
Sau hơn hai mươi ngày đêm hần gũi, chia sẻ mệt nhọc trên đường thiên lý, tình cảm giữa hai chị em càng thêm thắm thiết. Thiên nhi đã quen với vòng tay ấm áp và mùi hương thơm ngát của Tiểu Thuần, nên đã sa lệ khi nghe nàng nói :
- Bên kia Vạn Lý Trường Thành là địa phận của một Phán quan khác, ngu tỷ không thể sang đấy được, Thiên đệ cứ một mình đến Hồ Đạt Lai học nghệ. Khi nào thành tài, trở lại ngọn núi Hằng Sơn này gọi lớn, ngu tỷ sẽ xuất hiện!
Lúc này hai người đang dừng xe dưới chân rặng Bắc Nhạc Hằng Sơn.
Tiểu Thuần chỉ vào một đỉnh thâm thấp trong dãy núi :
- Ngu tỷ sẽ ở trên ngọn núi ấy chờ đợi!
Nói xong, nàng ôm ngực húng hắng ho. Thời gian qua, thỉnh thoảng nàng cũng ho như vậy!
Hận Thiên lo lắng hỏi :
- Tỷ tỷ có sao không?
Tiểu Thuần mỉm cười :
- Ta là ma quỷ, đâu có bệnh hoạn gì!
Nàng cúi xuống định hôn lên trán Hận Thiên để từ biệt, nào ngờ cậu bé cũng có ý định ấy nên cũng nhón chân lên. Vô tình hai đôi môi chạm nhau ngọt lịm. Tiểu Thuần đỏ mặt quay gót, lướt như bay về hướng ngọn núi, thoáng chốc đã mất dạng trong rừng cây rậm rạp.
Hận Thiên dõi mắt nhìn theo, dạ bồi hồi, xao xuyến, cảm thấy hồn trống vắng, quạnh hiu.
Nhớ đến mối huyết thù, Hận Thiên gạt lệ lên xe đi tiếp. Cũng là cảnh thu nhưng giờ đây lại quá ư tiêu điều, ảm đạm?
Ở vùng Tái Bắc này, mùa thu về sớm hơn Trung Nguyên. Mới cuối tháng bảy mà hàng ngô đồng ven đường đã rụng hết lá, chỉ còn trơ lại cành khẳng khui. Gió thu lạnh lẽo ào ào thổi tung mái tóc buông xõa của Thiên nhi.
Cậu bé đã đi suốt chiều dài của tỉnh Sơn Tây mà chẳng hề thấy xa. Giờ đây, chỉ còn vài trăm dặm nữa mà sao muôn trùng diệu vợi!
Hằng Sơn chỉ cách trấn Đại Đồng hơn trăm dặm, nên chiều hôm ấy, Hận Thiên đã đến nơi. Theo lời dặn dò của Nhất Bất Thông Chu Minh, cậu bé tìm đến căn nhà của Sa Mạc Thần Đà Trang Vĩnh Qúi là bằng hữu chí thân của Chu Minh, có ba mươi năm xuôi ngược các vùng sa mạc hoang vu, tạo dựng nên cơ đồ. Lão đi trên sa mạc dễ dàng và an toàn như đang dạo phố ở Bắc Kinh vậy!
Trang lão đọc thư của Nhất Bất Thông, hết lòng chieu đãi Hận Thiên.
Hai ngày sau, Sa Mạc Thần Đà cho ba thủ hạ lão luyện nhất đưa Thiên nhi vượt sa mạc đến Hồ Đạt Lai.
Bốn người xuất quan, đi vào khu vực phía Nam của sa mạc Đại Qua Bích.
Cước trình của lạc đà chẳng thể so với ngựa, chúng chậm rãi bước đi giữa vùng cát vàng mênh mông vô tận. Hận Thiên khổ sở vì cái nắng cháy da và cát bụi, hết lòng thán phục những bạn đồng hành.
Đêm đến, nằm cạnh đống lửa hồng, nhìn lên bầu trời sao lấp lánh, Hận Thiên nhớ mẫu thân và Tiểu Thuần vô hạn.
Cuối tháng tám, đoàn lạc đà mới đến phía Đông nam Hồ Đạt Lai. Nơi nào có nước thì nơi ấy có người ở. Quanh chiếc hồ rộng lớn này có đến ba tiểu trấn và sầm uất nhất chính là trấn Nam Sa, vì nằm cạnh đường sang ngoại Mông.
Va gã hán tử hộ tống Hận Thiên cũng là người Mông Cổ, nhưng rất tinh thông Hán ngữ. Họ đã dạy cho Thiên nhi nói tiếng Mông, và phục lăn trước trí nhớ phi thường của cậu bé.
Sa Mạc Thần Đà Trang Vĩnh Qúi tất nhiên phải có người quen ở trấn Nam Sa này! Ba gã người Mông đưa Hận Thiên vào một lữ quán, trước là nghỉ ngơi, sau hỏi thăm tung tích Bất Biệt cư sĩ.
Lão chủ quán chỉ ngọn núi ở hướng Bắc, cách đấy chừng ba chục dặm, cười bảo :
- Trên sườn ngọn núi Hoàng Cương kia có một lão thần tiên pháp thuật thông thần, thường trị bệnh cho dân chúng quanh vùng. Nhưng chẳng ai biết lão ấy có phải là Bất Biệt cư sĩ hay không?
Hận Thiên mừng rỡ nói với ba hán tử :
- Sáng mai tam vị cứ trở lại Đại Đồng, việc học nghệ phải vài năm mới xong, chẳng thể chờ được đâu!
Gã lớn tuổi nhất cười bảo :
- Sau khi thành tài, muốn trở lại Trung Nguyên, công tử cứ đến quán trọ này, lão chủ quán sẽ lo liệu mọi việc.
Lão ta vui vẻ xác nhận :
- Đúng vậy, lão phu là Trang Vĩnh Lợi, biểu đệ của Sa Mạc Thần Đà, đã nhận được lệnh chăm sóc công tử trong những năm ở đây, cũng như lúc trở về!
Thì ra lão nà người Hán, nhờ vậy, bữa cơm chiều không đến nỗi khó nuốt.
Mờ sáng, Hận Thiên một mình khoác bọn hành lý, cỡi lạc dà đi về hướng núi Hoàng Cương.
Ngọn núi này chỉ cao độ tám chục trượng, cây cối rậm rạp nhưng cát sa mạc phủ đầy nên có màu vàng sậm. Tên Hoàng Cương dường như xuất phát từ hiện tượng ấy!
Theo sự chỉ dẫn của Trang Vĩnh Lợi, Hận Thiên mau chóng tìm được đường mòn xuyên rừng, dẫn lên đạo quán trên sườn núi. Cậu bé phải rời lưng lạc đà, theo đường sơn đạo mà thượng sơn.
Cơ ngơi của Bất Biệt cư sĩ là một tòa nhà xây bằng đá vôi, mái vòm tròn theo kiểu kiến trúc của một giáo đường đạo Hồi. Tòa nhà này nằm dưới những tàn cây rậm rạp nên khá mát mẻ.
Cửa không đóng nhưng Hận Thiên chẳng dám tùy tiện bước vào. Cậu cao giọng gọi :
- Cao tiền bối! Vãn bối là hậu duệ của Vũ Di Tiên Nương, mang tín vật đến xin cầu kiến!
Bất Biệt cư sĩ vốn có tính danh là Cao Hán Ngọc. Hận Thiên từng thắc mắc về biệt hiệu Bất Biệt, được Mông Diện La Sát giải thích :
- Họ Cao suốt đời không phân biệt thị phi, thiện ác, có hay không có. Lão là bậc chân nhân đạt đạo, thấu hiểu bản chất tinh truyền của vũ trụ và nhân sinh. Về võ học, Bất Biệt cư sĩ có thể thi triển kiếm pháp ở cả hai tay, phải trái như nhau. Do đó mới có danh là Bất Biệt!
Hận Thiên gọi ba lần, không thấy ai đáp lại, đánh liều bước qua khung cửa âm u kia.
Lát sau, từ trong vọng ra tiếng hét thất thanh của Thiên nhi và rồi khung cảnh lại im lìm như cũ!

quảng cáo

Hồi trước Hồi sau