lazada

Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 04

Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 04

Thiên lý tòng phụ hồn bất tán
Tường tri lai lịch sát cừu nhân

Ngày đăng
Tổng cộng 22 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 694464 lượt xem

tiki

Hận Thiên lưu luyến nhìn theo chờ nghĩa phụ khuất sau khúc quanh mới lên đường. Chàng ghé vào quán cơm bên đường ăn bữa trưa, rồi thúc ngựa phi nhanh để đến trấn Hà Tân kịp buổi chiều.
Lát sau, đường quan đạo trước mặt hẹp lại và hai bên là những đám loạn thạch nhấp nhô dưới hàng cây. Tuyết đã phủ đầy, khiến chúng trông giống như những ngôi mộ quét vôi trắng toát. Chúng lấn ra cả vệ đường và chẳng ai hơi đâu mà dọn dẹp.
Hận Thiên đang phi nước đại bỗng giật mình khi nghe văng vẳng tiếng la rất cấp bách.
- Dừng ngựa lại!
Hận Thiên nghĩ đến hồn ma của Tiểu Thuần nên lập tức nghe lời, gò cương đột ngột, khiến Đà nhi dựng cả hai vó lên. Và mặt đường phía trước cách chàng bốn trượng bị xới nát bởi một tiếng nổ kinh hồn. Cát đá và tuyết văng đến tận chỗ Hận Thiên nhưng không làm chàng đau đớn.
Hận Thiên toát mồ hôi lạnh, biết mình vừa thoát chết, nếu không có lời cảnh báo của ai đó. Chàng rút kiếm nhảy xuống, đuổi Đà nhi chạy ngược lại.
Lúc này, một toán Bạch y đông đến năm chục tên đã từ trong đống loạn thạch nhảy ra vây chặt Hận Thiên. Chúng mặc áo choàng trắng ẩn mình dưới tuyết nên rất khó nhận ra.
Chỉ cần nhìn những cây Lưỡng Nguyệt phủ cũng biết chúng là thủ hạ Phù Dung hội. Có đến sáu lão mang thắt lưng vàng giống như ba Hộ pháp đã bị Hận Thiên giết ở Hà gia trang. Vậy là lần này Phù Dung hội đã đưa đến sáu Hộ pháp ra để chặn đường Hận Thiên.
Một lão Hộ pháp cao gầy cười ghê rợn :
- Nam Cung tiểu tử! Lão phu không ngờ ngươi lại khám phá ra bẫy hỏa dược, thật khó mà tin được. Nhưng dẫu sao, ngươi cũng chẳng thể thoát chết được.
Hận Thiên lạnh lùng đáp :
- Bổn nhân có quỷ thần hộ mệnh, cái bẫy nhỏ kia làm sao hại được. Còn bọn ngươi chỉ là lũ sô cẩu, có gì đáng sợ.
Nghe chàng mắng mình là chó rơm, lão Hộ pháp giận dữ phất tay ra hiệu. Cả sáu lão cùng xông vào giáp công đối phương. Bọn thủ hạ lăm lăm tay búa đề phòng Hận Thiên đào tẩu.
Hận Thiên vẫn thản nhiên ứng phó, ôm kiếm lao vào hai lão trước mặt.
Bốn lão còn lại lập tức tấn công hậu tâm và tả hữu. Nhưng tả thủ Hận Thiên ngoắt lại phía sau, phóng bốn mũi Sách Hồn tiễn và tiếp tục lướt đi.
Bốn mũi phi tiễn bay ra với tốc độ kinh người, nhắm ngay vào bụng đối phương. Bọn sau lưng kinh hãi múa tít Lưỡng Nguyệt phủ hộ thân. Họ đánh bạt được ám khí nhưng cước bộ chậm lại.
Chỉ một thoáng ngắn ngủi ấy cũng đủ để Hận Thiên hạ thủ hai lão trước mặt. Kiếm quang cuồn cuộn, mở rộng như lưới cá, chụp lấy cả hai địch thủ.
Mũi đoản kiếm như có mắt, chỉ va chạm vài lần đã tìm ra chỗ sơ hở, len vào mà hớt đứt hai cán búa. Và hai lão già xấu số kia rú lên thảm thiết, đứt thành bốn đoạn.
Nhất Nguyên Tâm Kiếm của Cao Hán Ngọc là tuyệt học thượng thừa trong võ lâm. Chiêu thức biến hóa khôn lường, lúc thì kiếm, lúc là đao, tùy ý muốn của người thi triển.
Giết xong hai địch thủ, Hận Thiên lập tức bốc thẳng lên không trung lộn người tấn công bốn lão phía sau. Mục tiêu chính của chàng là lão Hộ pháp mập mạp ở mé hữu. Lúc này họ đang đứng thành hình bán nguyệt rất gần nhau vì vừa đánh hụt một đòn giáp công.
Kiếm phong rít lên veo véo, kiếm ảnh trùng điệp, khí thế cực ky uy mãnh. Lão mập khiếp sợ chiêu kiếm thần dũng vội múa tít Lưỡng Nguyệt phủ lùi nhanh. Công lực lão khá thâm hậu nên màn lưới thép quanh thân dày đặc và liền lạc.
Nào ngờ lúc ở trên cao, Hận Thiên đã chuyển kiếm sang tay trái, giờ đây hữu thủ vỗ một đạo phách không chênh chếch vào màn phủ ảnh, mượn lực phản chấn đổi hướng bay sang mé tả, chụp lấy lão bên cạnh.
Đấu pháp biến ảo vô song này đã có tác dụng. Lão thứ hai bị bất ngờ trúng liền ba kiếm vào ngực gục ngã. Hận Thiên lướt qua xác lão, hạ thân xuống mặt đường phủ tuyết. Mỉm cười ngạo nghễ :
- Tại hạ không muốn lạm sát, các ngươi khôn hồn thì mau rút lui. Hãy về bẩm báo với Bang chủ Tây bang Hứa Hữu Tinh rằng lão nên đích thân đòi nợ thì hay hơn là thí mạng thủ hạ.
Ba lão Hộ pháp xanh mặt trước bản lĩnh tuyệt thế của đối phương, tự lượng giáp công cũng không địch lại. lão già thấp đậm gầm lên :
- Tiểu tử khoan hãy đắc ý, bổn hội vẫn còn món quà nữa để tặng cho ngươi.
Lời nói ấy như một ám hiệu, cả ba tung mình ra sau vòng vây của năm mươi gã sát thủ. Và lão già thấp đậm quát vang :
- Sát!
Hận Thiên tưởng bọn chúng sẽ ùa vào, nào ngờ từ chín phương vị chung quanh chín hán tử Bạch y nhất tề phóng Lưỡng Nguyệt phủ vào thân chàng.
Dường như họ đã được huấn luyện chu đáo nên mỗi người nhắm vào một vị trí nhất định. Những cây búa thép nặng nề bay đi chậm chạp, không có gì đáng sợ.
Hận Thiên cười mát, vung đoản kiếm đánh bạt ra. Bọn còn lại nhân cơ hội ấy đồng loạt phóng búa kèm theo mấy chục viên yêu đạn. Lần này tốc độ nhanh gấp bội, đan lưới vây kín mục tiêu, lợi hại nhất là những lưỡi bay sát đất. Đoản kiếm quá ngắn, chẳng thể với tới được.
Trận pháo Phi Phủ đoạt mệnh này là một trong những vũ khí trấn sơn của Phù Dung hội, khi thi thố chẳng bao giờ thất bại. Dù Hận Thiên có đề khí bốc lên cao cũng không thoát chết, vì lúc ấy thân dưới rất trống trải.
Nào ngờ, chàng lại đối phó bằng cách khác. Hận Thiên dùng mũi kiếm chặn đứng Lưỡng Nguyệt phủ, thò tay hữu chụp lấy cán búa thi triển chiêu “Tuyết Hạ Điểm Tinh”.
Như đã nói ở trên, Cao Hán Ngọc xưng danh Bất Biệt, ý là đã thâu tóm tinh túy võ học trăm nhà, tìm ra điểm căn nguyên chung nhất. Vì vậy pho Nhất Nguyên Tâm Kiếm có thể sử dụng mọi loại vũ khí mà không hề sai khác.
Hận Thiên chưa đến mức đại thành nhưng cũng có thể dùng Lưỡng Nguyệt phủ mà không ngượng tay.
Cây búa thép này dài như trường kiếm, có thể vươn đến sát mặt đất, che chắn rất hữu hiệu. Hơn nữa kiếm của chàng mỏng manh, chưa chắc đã chịu được sự va chạm với mấy chục lực đạo nặng nề.
Thanh Lưỡng Nguyệt phủ trong tay Hận Thiên hóa thành màn lưới thép kín đáo, liền lạc như da trời, đánh bật toàn bộ ngoại lực. Tiếng va chạm của sắt thép vang lên ghê tai, và những đốm lửa bắn ra rất đẹp mắt.
Nhưng không phải Hận Thiên đứng im đỡ đòn, chàng vừa múa búa, vừa lướt nhanh về phía trước. Làn khói trắng mịt mù kia đã che phủ nhãn tuyến phe đối phương, nên chúng không nhận ra điều ấy, và khi nhận ra thì đã muộn.
Hận Thiên phá xong Phi Phủ trận, tung mình lên không, thoát khỏi biển khơi, chụp lưới búa xuống đầu bọn Bạch y, xui xẻo thay cho hai lão Hộ pháp, vì họ đứng đúng vị trí này.
Lưỡng Nguyệt phủ nặng gấp bảy tám lần thanh đoản kiếm của Hận Thiên, nên giờ đây khí thế mãnh liệt phi thường, như núi Thái đổ ập xuống đầu kẻ địch.
Hai lão già kia bị bất ngờ, lung túng cử búa chống đỡ. Tiếc rằng Hận Thiên đã động sát cơ, dồn hết nội lực vào chiêu “Vũ Lạc Bình Sa” này.
Lưỡi búa của Hận Thiên chặt gãy cán hai thanh Lưỡng Nguyệt phủ, và lướt vào thân thể hai kẻ địch. Sức công phá của khối thép nặng nề đã chẻ đứt xương lồng ngực của cả hai, còn đẩy họ văng ra sau nửa trượng.
Lão Hộ pháp cuối cùng kinh hãi thét quân rút lui, dù trong tay họ vẫn còn lưỡi búa thứ hai, tuy nhỏ hơn nhưng cán lại nối với một thiết luyện dài nửa trượng.
Bọn Bạch y đang khiếp sợ đến vỡ mật, mau mắn tuân lệnh Hộ pháp, đào tẩu tất cả vào khu rừng hai bên đường.
Hận Thiên chẳng đuổi theo làm gì, thu lượm lại những mũi Sách Hồn tiễn đã phóng ra, nhưng chúng đã bị đánh bay đâu mất.
Hận Thiên hơi nuối tiếc những kỷ vật của mẫu thân, nhưng tính chàng phóng đạt, không câu nệ, nên chẳng cố sức tìm nữa. Chợt nhớ đến lời cảnh báo giúp chàng thoát chết, Hận Thiên gọi vang :
- Trịnh tỷ tỷ! Trịnh Tiểu Thuần!
Nhưng hồn ma đáng yêu ấy vẫn chẳng lên tiếng. Hận Thiên buồn bã, huýt sáo gọi Quái mã. Đà nhi từ phía xa xa phi đến, mừng rỡ liếm mặt Hận Thiên. Chàng lên lưng ngựa, thúc giục linh vật phi nước đại. Đối với Đà nhi, chàng chẳng bao giờ phải dùng roi, nó còn hiểu cả những lệnh bằng lời của chủ nhân.
Hận Thiên để mặc Đà nhi dong duổi, miên man suy nghĩ :
- “Vì sao Tiểu Thuần lại tránh không gặp mặt mình để đàm đạo? Thực là khó hiểu”.
Sáu ngày sau, Hận Thiên đến thành Lạc Dương. Trong cảnh thu ảm đạm, cố đô càng bội phần cổ kính.
Chàng ghé vào Vạn An lữ điếm, hy vọng tìm thấy lão chưởng quỹ Lục Tâm Hiền. May thay, lão ta vẫn còn ở đây.
Hận Thiên xuống ngựa, giao cho tiểu nhị, rồi bước vào đứng trước quầy gỗ, tủm tỉm hỏi :
- Lục lão có nhớ ra tại hạ hay không?
Lục Tâm Hiền trố mắt nhìn, ngượng ngùng đáp :
- Lão phu thấy công tử có vẻ quen quen nhưng không nhớ ra được.
Chàng mỉm cười :
- Tại hạ chính là cậu bé mặc áo da báo năm năm trước.
Lục lão mừng rỡ rú lên :
- Nam Cung công tử. Chu đại ca đang nóng ruột trông chờ, không ngờ công tử lại đến đúng lúc Hận Thiên vui vẻ bảo :
- Té ra Nhất Bất Thông cũng có mặt ở đây?
Lục Tâm hiền gật đầu xác nhận, đưa tay mời Hận Thiên lên lầu, lão đi trước dẫn đường.
Chu Minh ở trong một phòng rộng cuối lầu hai, cửa đóng chặt. Lục lão đẩy cửa bước vào, cười bảo :
- Chu đại ca nhìn xem ai đây!
Nhất Bất Thông có ấn tượng sâu sắc với đôi mắt của Mông Diện La Sát nên nhận ra ngay. Lão hoan hỉ nói :
- Phải chăng là Nam Cung công tử?
Hận Thiên vòng tay bái kiến :
- Vãn bối học nghệ quá lâu, khiến đại thúc phải đợi trông.
Chu Minh bước đến ôm vai chàng đưa đến ghế ngồi :
- Công tử về thật đúng lúc, lão phu đang gặp vấn đề nan giải.
Lục Tâm Hiền trở xuống làm nhiệm vụ của mính. Lão là một thư sinh, chỉ giỏi tính toán sổ sách chứ không tường võ nghệ.
Hận Thiên an tọa, nhấp hớp trà rồi nhìn Chu Minh chờ đợi. Nhất Bất Thông nghiêm giọng kể lại việc điều tra Mộ Dung Hầu phủ. Lão cũng thu thập được tin tức giống như Nam Nhạc Nhất Tà Phùng Lập Tâm. Cuối cùng lão vuốt râu khề khà :
- Dựa vào những dữ kiện ấy, lão phu đoán rằng lệnh đường và công tử chính là vợ con của Bạch Y Hầu Mộ Dung Thiên. Nhưng hai hôm trước lại phát sinh một quái sự. Đó là việc Bạch Y Hầu tìm được thê tử, đưa về Lạc Dương. Trưa nay Hầu phủ sẽ mở đại yến mừng sum họp. Chính vì vậy mà lão phu phải ở lại Lạc Dương, chứ không về Tinh Châu như đã dự tính.
Hận Thiên cười nhạt :
- Nếu vậy thì lão Mộ Dung Thiên chính là kẻ đã sát hại gia phụ, đúng như lời tiên mẫu đã nói. Tại hạ sẽ đến Hầu phủ giết lão ta để báo thù.
Nhất Bất Thông thản nhiên đáp :
- Lão phu sẽ đưa công tử đến dự đại yến để có cơ hội hỏi tội Bạch Y Hầu.
Nhưng bây giờ còn quá sớm, công tử hãy thư thả kể cho lão phu nghe những tao ngộ trong thời gian năm năm qua.
Hận Thiên cũng muốn vạch mặt kẻ thù trước đông người nên đồng ý với kế hoạch Chu Minh. Chàng điềm đạm kể sơ qua việc cũ. Tất nhiên có cả chuyện cứu cả Hà Hồng Hương và Hà gia trang. Chàng cũng không giấu việc mình đã lạy Nam Nhạc Nhất Tà là nghĩa phụ.
Nhất Bất Thông hân hoan nói :
- Có sự hỗ trợ của Phùng lão quái, công tử sẽ không đơn độc nữa. và cả Phi Châm môn cũng sẽ đặt dưới quyền sai khiến của công tử. Năm xưa, lệnh đường đã cứu mạng lão phu và Môn chủ đại ca Hà Hồng Tập.
Lão cười khà khà rồi tiếp lời :
- Con bé Hồng Hương cũng rất xinh đẹp, lão phu sẽ thưa với đại ca, xin tiểu nha đầu về làm dâu họ Nam Cung.
Hận Thiên lạnh lùng đáp :
- Cảm tạ hảo ý của Chu đại thúc, tiếc rằng vãn bối chẳng dám với cao.
Lục chưởng quỹ đã đích thân bưng lên một mâm rượu thịt để hai người đối ẩm. Giữa bữa, Chu lão bỗng hỏi :
- Nếu lát nữa, chúng ta đến Hầu phủ dự yến, công tử nhìn thấy dung mạo Mộ Dung Thiên và người đàn bà kia giống hệt song thân của mình thì sẽ tính sao?
Hận Thiên giật mình bối rối đáp :
- Nếu có chuyện ấy, quả thật vãn bối cũng chẳng biết phải làm thế nào cả. Nhưng vì sao đại thúc lại đặt ra vấn đề nan giải này?
- Lão phu đã phải tốn ba ngàn lượng bạc cho lão quản gia Hầu phủ để tìm hiểu về lai lịch của Hầu Tước phu nhân, cũng như dung mạo của bà ta. Bạch Y Hầu kết hôn rất kín đáo, đơn giản, chỉ tổ chức trong vòng quyến thuộc chứ không mời người ngoài. Vì vậy cả võ lâm không ai biết mặt Mộ Dung phu nhân.
Chu lão thấm giọng rồi kể tiếp :
- Bà ta có nhũ danh là Nam Cung Nhược Thuỷ, con nhà thường dân, mồ côi cha mẹ nên ở với chú ruột, lão ta là Nam Cung Bân, có cửa hàng dược thảo ở Hứa Xương. Bạch Y Hầu góa vợ sớm, đến năm bốn mươi tuổi, tình cờ ghé qua Hứa Xương, gặp Nhược Thủy và phải lòng mỹ nhân. Do không môn đăng hộ đối nên mới làm đám cưới đơn giản như vậy.
Hận Thiên ngơ ngác :
- Thế bà ta đâu phải là gia mẫu!
Chu Minh lắc đầu :
- Lão phu đã đến Hứa Xương để kiểm tra, thì ra Nam Cung Bân đã dọn đi từ mười mấy năm trước. Sau thời điểm thê tử Bạch Y Hầu mất tích chỉ bốn ngày. Lão phu trở lại Hầu phủ, bắt lão quản gia họ Lâm kia cho mượng bức họa chân dung của Hầu Tước nhị phu nhân để sao lại.
Nhất Bất Thông đứng lên, mở tủ lấy ra một cuộn giấy tròn, trao cho Hận Thiên. Chàng mở ra xem và sửng sốt.
- Đây chính là gia mẫu. Vậy mỹ nhân mà Bạch Y Hầu mới đưa về là ai?
Nhất Bất Thông mỉm cười :
- Lão phu vắt óc suy nghĩ suốt hai đêm mới tìm ra đáp án. Đây là một âm mưu cực kỳ xảo quyệt và tinh vi, được sắp đặt và thực hiện từ mười tám năm trước. Hung thủ biết rõ tính tình nóng nảy ghen tuông của lệnh đường nên đã bày kế khích nộ bà phải ra đi, vì Bạch Y Hầu phải xuất đạo tìm kiếm. Sau khi giăng lưới bắt sống được Mộ Dung Thiên, hắn tìm đến Vũ Di sơn sát hại lệnh đường, và sau đó chuẩn bị cho người giả thế thân vào. Có hai trường hợp xảy ra, một là cả Bạch Y Hầu cũng là giả, hai là lão ta bị lừa nên nhận lầm thê tử.
Hận Thiên thắc mắc :
- Nhưng hung thủ phải lao tâm khổ trí như vậy để làm gì?
Chu lão vuốt râu hạ giọng :
- Lão Hầu Gia Mộ Dung Cẩn đang sở hữu một gia tài lên đến hàng trăm vạn, và còn giữ tấm họa đồ đưa đến Kim Ngọc Bồng Lai đảo ngoài Đông Hải.
Chính hai điều này là mục tiêu của hung thủ đấy.
Hận Thiên rất hoang mang :
- Thế thì vãn bối phải làm sao đây?
Chu Minh trấn an :
- Công tử cứ cùng lão phu đến Hầu phủ, và y theo kế hoạch này mà hành động.
Lão bèn trình bày sách lược của mình. Hận Thiên vô cùng thán phục lão hồ ly già.
Cuối giờ Tỵ, Nhất Bất Thông Chu Minh và Nam Cung Hận Thiên chỉnh tề trong áo gấm sang trọng, đem lễ vật và bái thiếp đến phủ đệ của Bạch Y Hầu.
Tuy không có thiệp mời nhưng danh vọng của Chu Minh ở Lạc Dương và trong võ lâm khá lớn, nên bọn gia nhân gác cửa vội cung kính mời vào.
Hầu Tước phủ được xây theo lối Tứ Hợp Thiện, nghĩa là bốn mặt đều có nhà, cửa đại môn mở ra ở góc Đông nam, chính giữa là sân gạch rộng lớn. Chỉ khác ở chỗ là hướng Bắc có nguyện một tòa đại lâu hai tầng đồ sộ, hai bên và sau lưng là vườn hoa xinh đẹp.
Tòa phủ đệ này được xây dựng từ sáu chục năm trước nên cây cối đều đã cao lớn, rậm rạp, khiến nơi đây cực kỳ mát mẻ. Trong mùa đông, tàn cây hứng lấy tuyết và cản bớt ngọn Bắc phong lạnh lẽo.
Giờ đây, hơn trăm bàn tiệc được bày trên sân gạch phía trước đại lâu.
Quan khách đã ngồi kín hơn nửa số bàn. Họ là những quan lại, nhân sĩ ở Lạc Dương và vùng phụ cận. Số khác là cao thủ võ lâm quen biết với Bạch Y Hầu. Chu lão đường hoàng tiến vào đại sảnh, Hận Thiên theo sau, bưng hộp lễ vật. Dung mạo và phong thái của chàng khiến quan khách trầm trồ khen ngợi.
Có người còn buột miệng :
- Lạ thực! Sao chàng công tử này có nhiều nét giống như Bạch Y Hầu vậy nhỉ?
Kẻ có nhiệm vụ đón khách là quản gia Hầu phủ Lâm Tam Phúc. Thấy Chu Minh. Lão biến sắc, nháy nhó rồi cười giả lả :
- Không ngờ Chu đại hiệp lại hạ cố đến dự tiệc mừng của bổn phủ.
Nhất Bất Thông cười mát :
- Lão phu với Bạch Y Hầu là chỗ thâm giao, lẽ nào lại không đến? Có chút lễ mọn xin nhận cho!
Lâm quản gia xua tay :
- Xin đa tạ hảo ý! Nhưng tiếc rằng Hầu gia đã ra nghiêm lệnh, không nhận bất cứ lễ vật gì. Người cố tránh việc cạnh tranh, lấy lòng của quan lại địa phương.
Hận Thiên nghe nói vạy, lòng thầm cảm phục khí tiết của Bạch Y Hầu.
Chu Minh thì cười ha hả :
- Lão phu biết tính Mộ Dung Thiên, chỉ mang cho có lệ mà thôi. Không nhận thì lão phu đem về vậy.
Lâm quản gia đưa hai người đến một bàn gần sảnh. Lát nữa, bàn tiệc của Lão Hầu Gia và phu thê Mộ Dung Thiên sẽ đặt ngay trên thềm đại sảnh. Từ vị trí này, bọn Hận Thiên quan sát rất thuận lợi.
Giờ Ngọ qua hai khắc, quan khách đã đông đủ, và chủ nhân cũng xuất hiện. Đi trước là Lão Hầu Gia Mộ Dung Cẩn, tuổi đã bát tuần mà vẫn còn tráng kiện, sắc diện hồng hào, mắt sáng như sao. Theo sau Lão Hầu Gia là phu thê Mộ Dung Thiên và một chàng trai tuổi đôi chín, gương mặt khá giống Bạch Y Hầu.
Hận Thiên chăm chú nhìn kỹ hai dung mạo kia, quay sang nói nhỏ với Chu Minh :
- Chu đại thúc! Mặt của Mộ Dung Thiên rất giống bức họa chân dung của gia phụ. Và nữ nhân kia cũng không khác gì gia mẫu. Xem ra đại thúc đã có lý.
Chu Minh nheo mắt đáp :
- Công tử cứ bình tâm, lát nữa sẽ biết được thực hư thôi.
Lúc này toàn trường im lặng vì Lão Hầu Gia đã mở lời. Lão tươi cười nói sang sảng :
- Kính cáo chư vị, mười tám năm trước túc nữ và nội tôn của lão phu bị kẻ gian bắt cóc. Khuyển tử Mộ Dung Thiên khổ công truy tìm, cuối cùng đã đưa được thê tử về đây. Lão phu vô cùng hoan hỉ và đã cho tổ chức bữa tiệc mọn này để ăn mừng. Lão phu xin cảm tạ chư vị thân hữu đã đến uống chén rượu nhạt để chung vui. Xin cứ tùy tiện đừng khách sáo.
Mọi người vỗ tay, đua nhau đứng lên nói lời chúc tụng. Rượu và thức ăn mau chóng được dọn ra. Lão Hầu Gia nâng chén mời cử tọa.
Trên bàn chủ vị, chỉ có Lão Hầu Gia và gi đình Bạch Y Hầu.
Nhất Bất Thông đứng lên cười khanh khách hỏi :
- Xin Bạch Y Hầu cho biết kẻ nào đã cả gan bắt cóc Hầu Tước phu nhân và Tiểu Hầu Gia vậy?
Bạch Y Hầu thuở nhỏ có lên chùa Thiếu Lâm học quyền cước, vì gia học của Mộ Dung chỉ có nội công và kiếm pháp. Do đó, khi Mộ Dung Thiên thành danh, liền được võ lâm phong làm Trung Nhạc đại kỳ nhân, dù núi Tung Sơn cách Lạc Dương đến hơn trăm dặm.
Nhưng Bạch Y Hầu lúc nào cũng nhớ mình là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm tự, nên đã gởi thiệp mời phái Thiếu Lâm đến dự. Tất nhiên là Thiện Hội Thiền Sư, cùng ba vị cao tăng thủ tòa, hoan hỉ có mặt. Giờ đây, nghe Chu Minh hỏi vậy, Thiện Võ đại sư thủ tòa La Hán Đường liền phụ hoạ :
- Đúng vậy! Bần tăng cũng đang thắc mắc về việc ấy.
Bạch Y Hầu đứng lên vui vẻ đáp :
- Hai mươi mốt năm trước, tại hạ giết gã cường đạo Lý Đại Hổ ở ngoại thành Trường An. Việc ấy võ lâm đểu đã biết. Chính vì vậy Ngọc Diện Bà Bà đã lén bắt thê tử của tại hạ về giam ở núi Tần Lĩnh. Nhưng Bà Bà còn chút nhân tính nên đã không sát hại và hành hạ họ, mà còn giúp chuyết thê nuôi dạy khuyển tử Hãn Thanh. Tháng trước, tại hạ được cao nhân chỉ giáo nên đã đến sơn cốc trong dãy Tần Lĩnh cứu được thê tử. Tiếc rằng Ngọc Diện Bà Bà đã nhanh chân đào tẩu, tại hạ thấy vợ con vẫn thang kiện nên chẳng nỡ truy sát, sự việc là như thế.
Mọi người nghe xong, ồ lên khen ngợi Bạch Y Hầu là người nhân đức.
Nhất Bất Thông mừng rỡ, ghé tai Hận Thiên thì thầm :
- Lão này ló đuôi chồn rồi, may mà lão phu từng gặp qua Lý Đại Hổ biết rõ gã mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chẳng có liên quan gì đến Ngọc Diện Bà Bà.
Nói xong, Nhất Bất Thông đứng lên cười khanh khách :
- Ai bảo với Hầu gia rằng Lý Đại Hổ là con của Ngọc Diện Bà Bà Tiền Lan? Gã mồ côi song thân từ năm mười tuổi, cô dì chú bác cũng chẳng có người nào.
Nhất Bất Thông Chu Minh nổi tiếng thông thiên triệt địa, lời nói nặng như núi, khiến mọi người không thể không tin.
Bạch Y Hầu tái mặt gượng cười :
- Việc này do chuyết thê kể lại, chứ thực ra tại hạ cũng không hề biết.
Nam Cung Nhược Thủy nghiêm giọng :
- Chính Ngọc Diện Bà Bà đã nói thế và trong sơn cốc còn có cả bàn thờ Lý Đại Hổ. Đấy là bằng cớ xác thực hơn lời nói suông của các hạ.
Lão Hầu Gia Mộ Dung Cẩn đã nhiều lần đàm đạo với Nhất Bất Thông, mến lão như con cháu, nên mở lời quở trách :
- Chu Minh. Sao trong ngày vui của bổn phủ, ngươi lại nói năng vu vơ như vậy?
Nhất Bất Thông chính sắc nói :
- Mong Lão Hầu Gia bình tâm để vãn bối làm sáng tỏ việc này. Nếu không sự nghiệp họ Mộ Dung sẽ lọt vào tay người ngoài đấy.
Mộ Dung Cẩn biết rõ tài trí và bản chất của Nhất Bất Thông liền sinh lòng cảnh giác. Lão giả đò nổi giận, hầm hầm đứng lên, vừa đi vừa chỉ mặt Chu Minh mà mắng :
- Thật uổng công lão phu đã yêu mến mi. Sao dám đặt điểu để phá rối đại yến?
Lão Hầu Gia rảo bước, cứ như sắp đánh cho Nhất Bất Thông một trận, chỉ chốc lát đã đến sát bàn họ Chu. Nhưng lão lại không làm như vậy, mà chỉ bảo :
- Lão phu đứng đây giám sát, nếu ngươi không làm rõ ngọn ngành, đừng trách lão phu nóng tính.
Chu Minh giơ ngón cái khen :
- Lão bá tuy già mà rất thông minh, quyết đoán. Nếu người còn ở trên ấy, tính mạng khó bảo toàn.
Bạch Y Hầu lạnh lùng bảo :
- Chu Minh! Lão định bày trò gì đây?
Nhất Bất Thông không thèm đáp, chỉ Hận Thiên và nói với Lão Hầu Gia :
- Lão bá thử nhìn chàng trai trẻ này xem có phải dòng dõi Mộ Dung hay không?
Mộ Dung Cẩn giật mình chăm chú nhìn Hận Thiên. Dung mạo và cốt cánh tôn quí như rồng phụng của chàng khiến lão linh cảm rằng đây mới xứng là cháu nội của mình.
Lão hỏi lại Chu Minh :
- Té ra Chu hiền điệt cho rằng hai mẹ con đang đứng bên cạnh Thiên nhi là giả hay sao? Nhưng là vợ chồng sao có thể nhận lầm được?
Chu Minh cười mát :
- Có thể Mộ Dung Thiên kia cũng là kẻ giả mạo. Lão bá cứ an tọa, xem qua những kỷ vật rồi sẽ rõ trắng đen.
Mộ Dung Cẩn ngồi xuống cạnh Hận Thiên. Chàng liền mở hộp lễ vật, cho Lão Hầu Gia xem những viên bảo ngọc và nữ trang mà thân mẫu để lại.
Tất nhiên, lão đã nhận ra ngay vì đó là những thứ mà Hầu tước lão phu nhân đã ban cho con dâu.
Nhưng là bậc lão thành thì thận trọng, Mộ Dung Cẩn nghiêm sắc mặt bảo Chu Minh :
- Vật thì đã đúng nhưng ngươi phải chứng minh cho rõ. Lão phu cho phép ngươi tra hỏi Thiên nhi và vợ con hắn.
Lão Hầu Gia đứng lên, vòng tay dõng dạc nói :
- Kính cáo chư vị! Nhất Bất Thông Chu Minh có đem đến một số bằng chứng để khẳng định rằng thê tử của Mộ Dung Thiên là kẻ giả mạo. Lão phu vì tông môn họ Mộ Dung nên đã cho phép họ Chu chứng minh sự thực. Chư vị cứ bình tâm ăn uống, chờ xem kết quả.
Mọi người xôn xao bàn tán, không ngờ bữa tiệc hôm nay lại có nhiều trò éo le như vậy. Bạch Y Hầu biến sắc nói :
- Chẳng lẽ phụ thân không tin vào nhận xét của hài nhi?
Mộ Dung Cẩn cười nhạt :
- Vàng thật không sợ lửa, ngươi cứ đứng yên đó và trả lời những câu hỏi của họ Chu.
Nhất Bất Thông cao giọng :
- Trước tiên, lão phu sẽ xác định thân phận của Bạch Y Hầu, rồi sẽ đến hai người còn lại. Hiểu con không ai bằng cha, xin mời Lão Hầu Gia kiểm tra Mộ Dung Thiên.
Mộ Dung Cẩn trầm giọng :
- Thiên nhi hãy đọc đoạn đầu khẩu quyết của chiêu cuối cùng trong pho Mộ Dung kiếm pháp.
Bạch Y Hầu mỉm cười đọc ngay. Lão Hầu Gia ngửa cổ cười dài, tiếng cười chất chứa lòng phẫn hận vô biên. Mộ Dung Cẩn quát vang :
- Gia nhân đâu! Vây chặt ba đứa ấy lại!
Bạch Y Hầu tái mặt biện bạch :
- Phụ thân sao vậy? Hài nhi đã đọc đúng từng chữ của chiêu “Kiếm Tỏa Vân Thiên” rồi mà?
Lão Hầu Gia cười khẩy :
- Võ lâm vẫn tưởng rằng Mộ Dung kiếm pháp chỉ có ba mươi sáu chiêu nhưng thực ra, còn một chiêu thứ ba mươi bảy, chỉ truyền cho trưởng tử, người sẽ được tập tước Hầu. Bọn ngươi bắt được Thiên nhi, học được kiếm pháp của họ Mộ Dung, nhưng lại bị y giấu đi chiêu cuối cùng.
Chợt lão gầm lên :
- Con trai ta đâu?
Biết âm mưu đã bại lộ, giả Bạch Y Hầu cười khanh khách :
- Mộ Dung Thiên giỏi lắm, trúng tà pháp mà vẫn lừa được bọn ta. Nhưng nếu Lão Hầu Gia muốn y toàn mạng thì hãy đem tấm tàng trân đồ ra trao đổi.
Toàn trường chấn động, các cao thủ võ lâm vội đứng lên, quyết không để bọn tà ma đào thoát.
Nhưng thực ra, khi Bạch Y Hầu còn nằm trong tay phe đối phương, chẳng ai dám giết ba kẻ giả mạo kia cả.
Lão Hầu Gia biến sắc :
- Vì sao bọn ngươi biết họ Mộ Dung có tàng trân đồ mà bày ra độc kế này?
Giả Bạch Y Hầu chỉ cười mát. Nhất Bất Thông gằn giọng :
- Ngươi tưởng là giấu được vai trò nội gián của Lãng Đãng Hồng Nhan Chúc Tây Sương hay sao?
Mũi tên đã bắn trúng đích, gã gian tặc kia chấn động, ai cũng thấy rõ.
Lão Hầu Gia căm hận rít lên :
- Té ra là con tiện nhân ấy.
Hận Thiên thì hiếu kỳ nhìn nữ nhân kia mãi. Thứ nhất đó chính là dung mạo của thân mẫu chàng, thứ hai, chàng thắc mắc không hiểu hóa trang cách nào mà giống đến như vậy. Hận Thiên lại nhìn gã Mộ Dung Hãn Thanh giả.
Hình như gã đang sợ hãi nên bối rối gãi tai hoài.
Bàn tay gã vô tình đưa trúng vào giọt nắng chiếu xuyên qua cành lá. Da tay gã trắng muốt và hiện rõ một sợi lông màu đỏ hung.
Hình ảnh này khiến Hận Thiên xao xuyến, nhưng không sao nhớ ra được điều liên quan.
Lúc này, gã Bạch Y Hầu giả mạo đang bực bội hỏi :
- Lão Hầu Gia có ưng thuận điều kiện trao đổi ấy không? Xin cho tại hạ biết ý kiến.
Gương mặt hồng hào của Mộ Dung Cẩn giờ đây trắng bệch. Lão nhìn lên tàn cây, suy nghĩ đắn đo.
Phương trượng Thiếu Lâm tự hắng giọng :
- A Di Đà Phật. Nay đối phương đã nắm được sinh mệnh Bạch Y Hầu, theo thiển ý của lão nạp thì Lão Hầu Gia nên chấp nhận điều kiện ấy. Mạng người quan trọng hơn cuả cải.
Mộ Dung Cẩn quay lại, thở dài :
- Thiền sư và chư vị đâu biết rằng tấm họa đồ kia quan hệ rất lớn đến vận mệnh Trung Nguyên. Nếu lọt vào tay kẻ ác thì võ lâm sẽ tanh máu, và không chừng giang sơn còn đổi chủ nữa.
Cử toa. chấn động đồng thanh nói :
- Mong Lão Hầu Gia giải thích cho rõ hơn.
Mộ Dung Cẩn rầu rĩ kể :
- Rất xa ngoài khơi Đông Hải có một đảo rộng ước ngàn dặm vuông. Đấy là nơi tụ hội của linh khí đất trời, vàng ngọc rải đầy mặt đất, kỳ hoa dị thảo tốt tươi. Khi gia tổ phụ lạc đến nơi ấy thì dân trên đảo chỉ độ ngàn người. Họ rất chất phác, dễ sai khiến bởi những vật dụng đẹp mắt như gấm lụa, nữ trang, chén đĩa bằng sứ. Không hiểu thực phẩm nơi ấy có đặc tính gì mà toàn thân họ mọc một lớp vẩy rất bền chắc, đao kiếm không xâm phạm nổi. Về võ nghệ, dường như tổ tiên của họ là một đại cao thủ Trung Nguyên lưu lạc, nên đao pháp và khinh công của dân trên đảo rất cao cường, mỗi người đều có bản lĩnh ngang với một cao thủ nhất lưu ở Trung thổ. Do cuộc sống bán khai, họ rất hiếu sát khi uống rượu. Với tình trạng ấy, chỉ cần một kẻ có dã tâm đến được Bồng Lai đảo, thu gom vàng ngọc, và đưa đám người man rợ kia vào Trung thổ, thử hỏi còn ai khống chế nổi nữa.
Mọi người ồ lên lo lắng, nhưng cũng có kẻ rất muốn đến được chống thần tiên ấy, vàng bao giờ cũng hấp dẫn.
Lão Hầu Gia bỗng cao giọng :
- Chính vì lẽ ấy, lão phu thà hy sinh ái tử, chứ không bao giờ giao tấm họa đồ kia. Hơn nữa, lão phu đã đem đến Bắc Kinh, gởi vào quốc khố, muốn lấy ra cũng chẳng dễ dàng.
Mấy trăm quan khách sững người trước quyết định của Lão Hầu Gia. Lão đã vì võ lâm, vì giang sơn mà hy sinh con trai, còn ai dám nói gì nữa?
Mộ Dung Cẩn trợn mắt :
- Giết ba kẻ ấy cho ta!
Lão ra lệnh giết chứ không bắt sống, tức là đã kiên quyết bỏ núm ruột của mình.
Đám gia nhân Hầu phủ đều là con cháu họ Mộ Dung được chân truyền kiếm pháp nên bản lĩnh rất cao cường. họ đông đến gần trăm nên ba người kia khó mà toàn mạng.
Nhưng Hận Thiên lại đứng lên, ngăn lại :
- Khoan đã!
Bọn gia đinh ngơ ngác dừng tay nhìn chủ nhân. Lão Hầu Gia gật đầu, ý bảo họ nên chờ đợi. Rồi ông hỏi Hận Thiên :
- Thanh nhi có ý gì muốn nói?
Như vậy là Lão Hầu Gia đã công nhận Hận Thiên là cháu nội của mình.
Chàng nghe lòng dâng lên niềm hạnh phúc khi tìm lại được người thân. Hận Thiên cung kính đáp :
- Bẩm nội tổ! Xin người cho phép tiểu tôn toàn quyền định việc sống chết của ba tên gian tặc.
Lão Hầu Gia cười bi thiết :
- Được! Lão phu chấp thuận! Dầu tha hay giết bọn chúng thì cha ngươi cũng phải chết.
Quần hào nghe rõ cuộc đối thoại, biết chàng trai xinh đẹp kia là đứa con thất lạc của Bạch Y Hầu, liền nhốn nháo nhón chân để nhìn.
Mộ Dung Cẩn sang sảng nói :
- Kính cáo chư vị! Chàng thiếu niên này mới đích thực là Mộ Dung Hãn Thanh, hậu duệ của lão phu.
Mọi người cùng nói :
- Cung hỉ Lão Hầu Gia.
Hận Thiên chờ họ im tiếng, rời bàn bước đến thềm sảnh, chỉ mặt gã thiếu niên kia và bảo :
- Ngươi đã dám giả mạo ta để xâm nhập Hầu phủ, xem ra cũng lớn mật.
Ta thương người còn đang tuổi hoa niên, nên vẽ ra cho ngươi một con đường sống. Nếu ngươi qua được mười chiêu, ta sẽ xin với Lão Hầu Gia, tha cho cả ba người.
Toàn trường thắc mắc, cho rằng vị Tiểu Hầu Gia này muốn khoe tài.
Con sâu con kiến còn ham sống, huống hồ gì một người trẻ tuổi. Vì vậy, gã thiếu niên mừng rỡ chấp thuận ngay :
- Quân tử nhứt ngôn. Mong ngươi nhớ giữ lời.
Vòng vây lập tức dãn ra, để gã đi qua, đến khoảng sân đã được Nhất Bất Thông bảo mọi người dọn dẹp bàn ghế. Sắc diện của cặp gian tế trên thềm sáng lên đôi chút.
Họ cũng sợ chết nên rất hy vọng gã thiếu niên kia thắng cuộc, và họ tin vào bản lãnh của gã.
Chàng Mộ Dung Hãn Thanh giả kia ấp úng hỏi mượn một thanh trường kiếm. Cả ba kẻ gian này không ngờ âm mưu lại sớm bị bại lộ như vậy nên chẳng ai mang theo vũ khí. Hơn nữa, đây là tiệc mừng, họ là chủ nhà, đeo kiếm sao tiện.
Hận Thiên bảo một gã gia đinh nhà Mộ Dung :
- Phiền các hạ cho y mượn kiếm.
Người này vui vẻ nói :
- Xin Tiểu Hầu Gia đừng xưng hô như vậy. Thuộc hạ chỉ ở vai cháu mà thôi.
Mộ Dung Cẩn là tộc trưởng, tuổi đã tám mươi nên chắt chít đều lớn tuổi hơn Hận Thiên.
Gã gia đinh nói xong, trao kiếm của mình cho gã thiếu niên. Hận Thiên mỉm cười thân ái với đối thủ :
- Tên ngươi là gì?
Gã rất hy vọng Hận Thiên thương tình mà nương tay, nên lẹ miệng đáp ngay :
- Ta là Tăng Thiếu Hoa.
Hận Thiên gật gù nói nhỏ :
- Ngươi thấy ở Lạc Dương này có vui hơn Vạn Hoa cung hay không?
Thiếu Hoa gật đầu :
- Đương nhiên chốn phồn hoa phải vui hơn chốn núi rừng. Ýa! Sao công tử lại biết nhà ta ở Vạn Hoa cung?
Hận Thiên cười xòa, vung chưởng tấn công. Ngay chiêu đầu chàng đã dùng tuyệt học “Kim Sa Ấn”, tám đạo chưởng kình vàng nhạt liên tiếp vỗ vào lưới kiếm, chặn đứng chiêu thức của đối phương. Hận Thiên ập đến, thò tả hữu chụp lấy cổ tay cầm kiếm, và hữu thủ búng liền ba đạo chỉ phong vào các huyệt Bộ Lang, Đại Bao, Chương Môn của họ Tăng. Chàng trai tội nghiệp kia đứng trơ như phỗng, nhìn Hận Thiên bằng cặp mắt kinh hoàng.
Hận Thiên tước kiếm trên tay đối thủ cười bảo :
- Ta mời ngươi ở lại Lạc Dương chơi ít ngày, chờ phụ thân ngươi là Hồng Phát Ma Quân đến nhận về.
Quần hùng ồ lên sửng sốt, không ngờ Hận Thiên lại mau chóng tìm ra lai lịch kẻ thù.
Lão Hầu Gia gật gù, tỏ ý hài lòng trước tài trí của cháu đích tôn. Chàng thiếu niên này xem ra còn xuất chúng hơn cả cha là Mộ Dung Thiên.
Lúc này Tăng Thiếu Hoa buồn bã nói :
- Phụ thân ta là người tàn nhẫn, chưa chắc đã chịu đem Bạch Y Hầu đến chuộc ta ra. Người thà hy sinh con chứ không chịu bỏ tấm họa đồ quỷ quái kia.
Hận Thiên bỗng sinh lòng thương hại gã thiếu niên bất hạnh, dù gã là con của gã đại cừu. Được sự giáo huấn của bậc kỳ nhân là Bất Biệt cư sĩ, nên lòng chàng rất quang minh, thác lạc, không giận cá chém thớt bao giờ cả.
Hận Thiên dịu giọng :
- Ta sẽ không giam cầm ngươi mà chỉ tạm thời phong tỏa võ công và hứa sẽ đối xử tốt.
Thiếu Hoa mừng rỡ, nhìn chàng cảm kích, Hận Thiên ra sau lưng gã, điểm nhanh một số huyệt đạo. Thiếu Hoa cử động lại bình thường, nhưng chân khí ngưng trệ nơi đan điền, không luân chuyển được nữa.
Lão Mộ Dung Thiên giả cười nhạt :
- Nay ngươi đã bắt được thiếu Cung chủ làm con tin thì hãy thả hai chúng ta về bẩm báo lại.
Hận Thiên không đáp, bước đến chỉ mặt nữ nhân :
- Bà xuống đây cho ta xem thử gương mặt kia là thực hay giả. Nếu là thực ta sẽ vì vong hồn mẫu thân mà tha mạng cho.
Nữ nhân thoáng mừng, chạy xuống ngay. Vòng tay nói :
- Tiện nhân vốn là một tỳ nữ trong Vạn Hoa cung, vì có dung mạo giống với lệnh đường nên được chọn để đóng vai này. Đây là mặt thực, chẳng hề giả trá chút nào cả.
Hận Thiên nghiêm giọng :
- Ta sẽ hỏi bà một câu, phải thành thực trả lời. Dẫu kết quả thế nào, ta cũng cho bà về Vạn Hoa cung.
- Xin công tử cứ hỏi!
Hận Thiên chậm rãi nói :
- Bà hãy cho ta biết Bạch Y Hầu Mộ Dung Thiên còn sống hay đã chết?
Đôi mắt chàng sáng rực như nhìn thấu lòng người khiến nữ nhân kia sợ hãi cúi đầu đáp :
- Hầu gia đã tự sát cách nay nửa năm rồi.
Cử tọa rú lên đau đớn và Lão Hầu Gia gầm vang như mãnh hổ thọ thương :
- Thiên nhi!
Hận Thiên bùi ngùi nói :
- Ta cũng đoán ra điều ấy. Bạch Y Hầu còn đủ tỉnh táo để giấu khẩu quyết của chiêu “Kiếm Tỏa Phong Vân”, tất sẽ đủ sức tự sát.
Nữ nhân ấp úng :
- Mong Tiểu Hầu Gia giữ lời cho!
Hận Thiên gật đầu :
- Bà yên tâm trở về Vạn Hoa cung bảo Tăng lão quỷ mang xác Bạch Y Hầu đến chuộc Tăng Thiếu Hoa về. À! Còn lão đứng kia thân phận thế nào?
Nữ nhân muốn thoát cho mau nên chẳng giấu :
- Ông ấy là Mã Vịnh, Lục hộ pháp Vạn Hoa cung.
Họ Mã tức giận mắng :
- Tiểu Quân! Sao ngươi dám đem việc của bổn cung tiết lộ ra?
Hận Thiên cười nhạt quát :
- Giết lão cho ta!
Bọn gia đinh nhà Mộ Dung lao vào như hổ đói. Mã Vịnh tay không dù võ công cao cường cũng chỉ chống đỡ được nửa khắc là bỏ mạng. Đám hán tử vừa bằm xác họ Mã vừa khóc thương Bạch Y Hầu.
Tiếng khóc của họ lan ra khắp Hầu phủ.
Lão Hầu Gia ngửa cổ cười thống thiết :
- Lão phu thề sẽ làm cỏ Vạn Hoa cung.
Hận Thiên điềm đạm bảo Tiểu Quân :
- Bà đi đi!
Tiểu Quân cảm động hạ giọng thì thầm :
- Thiếu Hoa chỉ là đứa cháu mồ côi, được Cung chủ nhận làm con nuôi. Y không có tội tình gì, mong Tiểu Hầu Gia rộng lượng với y.
Hận Thiên giật mình dặn lại :
- Bà đừng cho Ma quân biết mình đã tiết lộ chuyện này.
Tiểu Quân gật đầu, quay gót rời khỏi Hầu phủ. Bà ta đi khỏi quan khách nhao nhao hiến kế :
- Sao Lão Hầu Gia không cho người bám theo để biết địa điềm của Vạn Hoa cung?
Mộ Dung Cẩn nghe có lý, nhìn Hận Thiên dọ hỏi. Lão khâm phục cháu nội mình sát đất nên tin rằng Hận Thiên đã có chủ ý.
Nhất Bất Thông vòng tay đáp thay :
- Bẩm lão bá! Vạn Hoa cung thực hiện âm mưu vĩ đại này, tất phải cho người bám sát bên ngoài đề phòng Mã Vịnh làm phản, chiếm họa đồ làm của riêng. Nếu chúng ta theo dõi Tiểu Quân, bà sẽ bị bọn kia sát hại để bịt đầu mối, chúng ta cứ chờ nhận lại thi hài Bạch Y Hầu rồi sẽ tính chuyện báo thù.
Hận Thiên gật đầu tán thành :
- Nội tổ! Hài nhi cho rằng Chu đại thúc liệu việc rất chính xác.
Chàng bước đến kề tai Mộ Dung Cẩn nói nhỏ vài câu, Lão Hầu Gia hài lòng gật đầu.
Hận Thiên nắm tay Tăng Thiếu Hoa đưa về bàn. Chàng ân cần bảo :
- Ngươi chưa được miếng nào, chắc đói lắm phải không?
Gã ngượng ngùng gật đầu. Hận Thiên ân cần gắp thức ăn và thúc giục Thiếu Hoa động đũa :
- Ăn đi! Đừng rụt rè như con gái vậy.
Quan khách lần lượt đến chia buồn với Lão Hầu Gia rồi cáo biệt. Tin Bạch Y Hầu chết thảm trong Vạn Hoa cung đã khiến họ chẳng mặt mũi nào mà ở lại ăn uống nữa. Phương trượng Thiếu Lâm tự Thiện Hội thiền sư bùi ngùi nói :
- Bạch Y Hầu là đệ tử Thiếu Lâm. Bổn tự xin tận lực chờ Lão Hầu Gia sai khiến.
Mộ Dung Cẩn nói vài lời khách sáo rồi tiễn khách ra cửa.
Hầu phủ đóng cửa im lìm suốt hai ngày, nhưng chẳng ai biết rằng các gia nhân nhà Mộ Dung đang âm thầm rời phủ, đi về hướng Tây. Họ giả làm khách thương hồ hoặc thường dân đang tất tả về quê ăn tết. Mục tiêu của họ là rặng Mẫu Sơn ở phía Bắc Tứ Xuyên.
Dĩ nhiên sau đó cả Lão Hầu Gia, Nhất Bất Thông Chu Minh và Hận Thiên cũng đi theo. Họ khởi hành sau tỳ nữ Tiểu Quân hai ngày, nên chắc chắn bọn Vạn Hoa cung không thể ngờ được. Hận Thiên đã không để lộ ra việc mình đã biết tọa lạc của Vạn Hoa cung.
Khi nghe Tiểu Quân nói Tăng Thiếu Hoa chỉ là con mồi, Hận Thiên đã bàn với Lão Hầu Gia và Chu Minh tiến hành cuộc tập kích thần tốc này. Hồng Phát Ma Quân sẽ không dại gì cho người mang xác Bạch Y Hầu đến Lạc Dương để đổi lấy đứa con hờ. Vì như thế sẽ mang tội sát hại vương công triều đình, dễ bị quan quân Tứ Xuyên vây bắt. Bọn đệ tử được cử đi chắc gì đã chịu được đòn tra tấn của nha môn, tất sẽ khai ra địa điểm Mẫu Sơn.
Nhất Bất Thông đã cực lực tán thưởng kế hoạch này, và bảo Hận Thiên cố thuyết phục Tăng Thiếu Hoa hỗ trợ. Gã biết rõ đường đi nước bước trong Vạn Hoa cung, nên việc đột kích sẽ dễ dàng hơn.
Tăng Thiếu Hoa rất mến Hận Thiên và chán ghét người cha nuôi độc ác nên đã nhận lời. Gã chỉ bắt chàng hứa tha mạng cho Tăng phu nhân và những nữ tỳ vô tội trong Vạn Hoa cung. Hận Thiên đã nhận lời.
Giữa tháng chạp, đoàn quân của Hầu phủ tiến vào rặng Mẫu Sơn. Theo sau là ngàn quân bản hộ của Tứ Xuyên. Họ đi cách ba dặm để không bị nghi ngờ.
Do có sự chỉ điểm của Tăng Thiếu Hoa nên các trạm cảnh giới từ xa của Vạn Hoa cung đều bị tiêu diệt gọn. Hơn trăm cao thủ nhà Mộ Dung áp sát cửa sơn cốc mà bên trong không hề hay biết.
Vạn Hoa cung đang tất bật chuẩn bị sửa sang, dọn dẹp để đón năm mới.
Khắp sơn cốc muôn hoa khoe sắc, khí hậu thật ấm áp khác thường.
Khi họ nhận ra nguy cơ thì đã quá muộn, sơn cốc tràn ngập những kiếm thủ mặc áo choàng lông trắng muốt, chém giết không nương tay. Lại thêm quân triều đình ập vào, trống lệnh vang trời khiến lòng người khiếp đảm.
Bọn đệ tử Vạn Hoa cung dù rất kiên dũng nhưng lại không vũ khí nên bị giết rất nhanh. Hơn nửa số quì xuống xin hàng, nhất là bọn nữ nhân yếu đuối.
Bọn Hận Thiên xông vào tòa đại sảnh ở cuối sơn cốc để tìm Hồng Phát Ma Quân thì gặp lão chạy ra.
Màu tóc đỏ hung trên đầu lão khiến lửa thù trong lòng Hận Thiên bốc lên cao ngùn ngụt. Chàng trợn mắt gầm vang :
- Tăng lão quỷ, hãy đền mạnh song thân ta.
Dứt lời, chàng vung kiếm xuất chiêu “Tùng Phong Trạch Liễu”, lao đến như ánh chớp. Hồng Phát Ma Quân nhếch mép cười ngạo nghễ, vung kiếm đón chiêu. Công lực lão thâm hậu khôn lường, chiêu thức lại quỷ dị vô song, nên đã chận đứng được đường kiếm của đối phương. Hận Thiên nghe tay tê chồn, tự lượng sức lực không bằng, đành cố bình tâm giao đấu. Chàng liên tiếp tung ra những chiêu kiếm ảo diệu, chờ cơ hội. Sở học của Bất Biệt cư sĩ bao la như biển nên pho Nhất Nguyên kiếm pháp tinh kỳ, bác tạp khôn lường. Tên chiêu thức chỉ đặt ra để dạy Hận Thiên cho dễ chứ hoàn toàn không quan trọng. Khi chàng đạt đến mức tùy tâm nhi phát thì biến hóa ra cả ngàn chiêu.
Hận Thiên thông minh tuyệt thế lại có thiên bẩm võ học rất cao, nhờ vậy đã tiếp thu trọn vẹn pho Nhất Nguyên Tâm Kiếm. Nhưng chàng còn trẻ nên kém phần khí lực, đấy là việc đương nhiên. Hồng Phát Ma Quân cũng là một kiếm sĩ nên rất hiếu kỳ trước pho kiếm pháp vô thượng, đánh cầm chừng để tìm hiểu lộ số, Nhưng vốn liếng của Hận Thiên dường như vô hạn. Chẳng chiêu nào giống chiêu nào, khiến lão hoang mang thất vọng.
Ma quân tấn mạnh một chiêu sấm sét, đẩy lùi đối thủ rồi gằn giọng :
- Tiểu oa nhi! Bổn Cung chủ sẽ hóa kiếp ngươi, để sớm được đoàn tụ với song thân.
Dứt lời, lão vung kiếm hóa thành muôn ngàn kiếm ảnh, chụp lấy Hận Thiên. Lão Hầu Gia kinh hãi xông đến tấn công vào mé tả để cứu cháu nội.
Mộ Dung kiếm pháp đã bị Ma quân học hỏi, chỉ còn có chiêu thứ ba mươi bảy. Vì vậy Mộ Dung Cẩn dùng ngay chiêu kiếm ấy để tập kích.
Hồng Phát Ma Quân trợn mắt cử tả thủ, vỗ ra một đạo chưởng kình xanh nhạt, hùng mạnh tuyệt luân, chặn đứng đường kiếm của đối phương. Lão Hầu Gia quen cảnh an nhàn, chỉ luyện võ để dưỡng sinh nên công lực thụt lùi chứ không tăng theo tuổi tác.
Dẫu sao hành động của Mộ Dung Cẩn cũng tạo cơ hội cho Hận Thiên.
Chàng ôm kiếm lao vút vào kiếm ảnh, xuất chiêu “Tử Sinh Bất Diệt”. Đây là chiêu đổi mạng, gác ngoài việc sống chết của bản thân, chỉ có công mà không thủ, do vậy, khí thế cực kỳ mãnh liệt.
Mũi kiếm của Hận Thiên xuyên qua kiếm ảnh, đâm thủng ngực phải đối phương nhưng bản thân cũng trúng ba kiếm vào ngực và đùi. Ma quân đau đớn rên rỉ, tung mình đào tẩu vào đại sảnh. Hận Thiên nén đau, xạ theo một mũi Sách Hồn tiễn, cắm ngập vào lưng kẻ thù. Đòn tấn công bất ngờ này đã thành công mĩ mãn. Chất kỳ độc của Vũ Di phái nhanh chóng lan vào tâm mạch khiến chân khí Ma quân bế tắc, chỉ chạy thêm được vài trượng là ngã qụy. Hận Thiên khập khiễng bước đến, nghiến răng :
- Tăng Dương! Ngươi hãm hại song thân ta phải chia lìa, rồi chết thảm nơi rừng núi. Thiên mỗ sẽ phân thây ngươi ra!
Chàng nhớ đến tử trạng của mẫu thân nên nhát kiếm đầu tiên đâm vào hạ thể đối phương. Tăng Dương đau đớn rú lên thảm khốc, như bị heo chọc tiết, máu hồng phun thành vòi.
Nhưng nhát thứ hai lại chặt phăng thủ cấp, giúp lão sớm lìa đời chứ không tiếp tục hành hạ nữa. Lòng nhân hậu của chàng đã thắng được lửa hận thù man rợ.
Dù sức chịu đựng hơn hẳn người thường, nhờ luyện công phu Thiên Ma Bách Luyện. Hận Thiên cũng lảo đảo vì mất máu.
Lão Hầu Gia kinh hãi chạy đến đỡ cháu nội :
- Thanh nhi có sao không?
Lão đặt chàng xuống mặt cỏ, rạch nát y phục để xem thương tích. Lão ngạc nhiên khi thấy miệng vết thương không mở rộng mà khép lại như thể da thịt Hận Thiên có tính đàn hồi.
Cuộc chiến trong cốc cũng đã kết thúc, Nhất Bất Thông và các môn nhân nhà Mộ Dung chạy đến vây quanh.
Họ Chu quì xuống, rắc thuốc Kim Sang rồi băng bó cho Hận Thiên. Lão còn cho chàng uống năm viên linh đan rất thơm tho. Xong xuôi, Chu Minh xoa tay hỉ hả :
- Lão bá yên tâm! Tiểu Hầu Gia luyện môn ngoại công đặc dị của Vũ Di phái từ năm sáu tuổi nên cơ thể khác với thường nhân, chỉ mấy ngày sau là lành lặn như xưa.
Hận Thiên đã tỉnh lại, mỉm cười hỏi thăm :
- Chu đại thúc! Chẳng hay có tìm được Lãng Đãng Hồng Nhan Chúc Tây Sương hay không?
Chu Minh nhăn mặt :
- Mụ tiện nhân ấy không có mặt ở đây. Tăng phu nhân khai rằng hình như Chúc Tây Sương đi Hà Bắc đã hơn tháng nay. Bà còn nói thêm rằng sau lưng Hồng Phát Ma Quân còn có một nhân vật chủ nữa nhưng không rõ là ai!
Lão Hầu Gia ra lệnh rút quân, dặn thêm viên lãnh binh Tứ Xuyên áp giải hàng binh về đại lao, và không được đụng đến bọn nữ nhân trong Vạn Hoa cung.
Họ về đến Lạc Dương đúng ngày mùng tám Tết, không vui xuân mà tổ chức tang lễ cho Bạch Y Hầu Mộ Dung Thiên.
Lần này thì hào kiệt bốn phương lũ lượt kếo đến, trước là dự tang lễ, sau để biết mặt Tiểu Hầu Gia Mộ Dung Hãn Thanh, người đã giết chết Hồng Phát Ma Quân và phá tan Vạn Hoa cung.

quảng cáo

Hồi trước Hồi sau