Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 09a

Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 09a

Tà Tẩu mạng bất toàn
Tôn giả thi quỷ kế

Ngày đăng
Tổng cộng 22 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 713864 lượt xem

Thương Tâm Kiếm Ân Khiếu Hồ đã về Thiểm Bắc thăm sư phụ hồi giữa tháng nên không có mặt trong tiệc tống hành Hãn Thanh.
Sau khi nhận chức Phó giáo chủ Thần Tiên giáo, Hứa Hữu Tinh đã đưa phần lớn lực lượng Tây bang đến Tung Sơn, chỉ lưu lại Trường An một số ít thủ hạ. Vì vậy, Hãn Thanh đã từ chối khi Lão Hầu Gia bảo chàng mang theo môn nhân. Chàng vui vẻ nói :
- Tiểu tôn đi lần này cốt để đón người, nếu gặp cường địch thì bỏ chạy chứ không chống cự. Với cước lực của Đà nhi, chẳng ai theo kịp đâu mà gia gia phải lo lắng.
Mộ Dung Cẩn đành chịu thua, không ép buộc nữa. Nhất Bất Thông Chu Minh uống cạn chung rượu rồi tư lự bảo :
- Thanh nhi! Lão phu suy nghĩ rất nhiều về thân phận bí ẩn của Trịnh Tiểu Thuần. Số là nước Dạ Lang đã bị Hán Võ Đế chinh phục cách nay hơn ngàn năm, chỉ còn lại bộ tộc Dạ Lang mà thôi! Bộ tộc này hiện đang cư trú ở vùng Tây bắc Quí Châu. Như vậy, có thể Tiểu Thuần chính là cô con gái của một tù trưởng nào đấy! Lần này Thanh nhi đi Tứ Xuyên, nếu không gặp được Trịnh cô nương thì hãy đến Quí Châu điều tra thử xem sao!
Hãn Thanh lấy làm lạ :
- Vì sao bá phụ lại sợ rằng tiểu điệt sẽ không tìm được Tiểu Thuần?
Chu Minh thở dài :
- Quỷ Môn quan trên đất Phong Đô chỉ là truyền thuyềt chứ không xác định ở địa điểm nào cả. Ta e rằng Thanh nhi chỉ hoài công thôi!
Hãn Thanh rất tin yêu Tiểu Thuần nên vui vẻ đáp :
- Dù Quỷ Môn quan không có thực, nhưng chắc chắn Trịnh tỷ sẽ xuất hiện khi tiểu điệt đến Phong Châu!
Thiết Địch Thần Y Bạch Nguyên Giáp bỗng nói :
- Lão phu quan sát thấy mấy hôm nay Quái mã Đà nhi có hiện tượng động dục, chắc là đã đến mùa giao phối của linh vật! Vì vậy, Thanh nhi hãy để Đà nhi lại. Lão phu sẽ tìm cách gây giống, lưu truyền dòng dõi của thần vật!
Lạc Bình và Hà Hồng Hương vẫn chưa kinh qua ân ái nên đỏ mặt thẹn thùng. Chu Minh nhân dịp này nói ngay :
- Hiện nay Thanh nhi là đối tượng truy sát của Thần Tiên giáo, chớ nên sính cường mà khiến bao người đau khổ. Lão phu muốn ngươi cải trang rồi hãy lên đường.
Mọi người đều khen phải, khiến Hãn Thanh không thể chối từ.
Canh tư ngày hai mươi chín tháng năm. Hãn Thanh mang mặt nạ, âm thầm rời Hầu phủ, theo đúng kế hoạch của Nhất Bất Thông. Một con tuấn mã đã chờ chàng ở ngoài cửa Tây thành.
Khi trời hửng sáng, Hãn Thanh đã rời Lạc Dương được năm chục dặm.
Giờ đây, chàng mang dung mạo của một hán tử tứ tuần hiên ngang, râu mép xanh rì, khó ai có thể nhận ra được người này chính là Tiểu Hầu Gia.
Tuy Hãn Thanh không nói ra nhưng chàng cũng hài lòng với lớp hóa trang. Trong bọc hành lý để lại Kim Thạch sơn trang Ngũ Đài sơn có cả tấm áo choàng ghi lời hò hẹn của Tiểu Thuần. Chàng tin rằng Tà Tẩu đã tìm thấy, và cuộc hội ngộ ngày rằm tháng bảy với Tiểu Thuần đã bị tiết lộ.
Dung mạo giả sẽ giúp chàng thoát được mai phục của Thần Tiên giáo, sớm hội ngộ với ái thê. Trong lúc này, đấy là việc quan trọng nhất đời chàng.
Thời gian còn khá dư giả, Hãn Thanh ung dung hòa vào dòng người trên quan đạo mà dong ruổi, bảy ngày sau đã đến Trường An. Lúc đi qua cửa Đông thành, chàng phát hiện có khá nhiều đôi mắt cú diều đang chăm chú quan sát như muốn tìm ai đó. Có lẽ họ là thủ hạ của Thần Tiên giáo, nhưng đối phương chẳng ngờ chàng lại đi có một mình và không mang theo Quái mã.
Thời buổi loạn lạc, bách tính đua nhau học võ để tự phòng thân. Do vậy, người mang đao kiếm rất nhiều. Hãn Thanh thản nhiên đủng đỉnh vào thành, tìm đến Tây Kinh đại tửu lâu. Dù trong túi chàng có đến hai chục viên Tịnh Cốc Toàn Sinh hoàn, nhưng chỉ để dành cho lúc quẫn bách. Dẫu sao, chúng chẳng thể ngon lành, đầy hương vị như những món ăn bình thường.
Trường An nằm ở bờ Nam sông Vị Thủy, có hình chữ nhật, một cạnh dài hai chục dặm, cạnh kia mười tám dặm. Trường An được chia làm ba phần: phía Bắc là Cố Cung của nhà Đường và khu thành nội. Phía Nam là khu vực của bách tính, có mười một đại lộ từ Đông qua Tây và mười bốn đại lộ Bắc Nam, tất cả đều thẳng góc với nhau, chia thành một trăm linh tám xóm.
Tòa Tây Kinh đại tửu lâu nằm trên một giao lộ lớn, chung quanh đều là cửa hiệu, lâu quán. Riêng tửu điếm, cũng đã có đến ba nơi, chính vì thế bọn tiểu nhị ra đến tận đường đón khách. Chúng khom lưng cơ hồ sát đất, miệng trơn tru như bôi mỡ, khiến ai cũng trở thành đại gia, đại nhân, công tử...
Hãn Thanh trao cương ngựa cho một gã rồi bước lên tầng hai, chọn một bàn sát lan can phía trước. Năm xưa, Mông Diện La Sát cũng từng ngồi ở đây.
Từ vị trí này, chàng có thể nhìn thấy bóng dáng hùng vĩ của tòa cổ tháp Đại Nhạn cao gần hai chục trượng. Tháp này nằm trong khuôn viên của chùa Từ Ân, phía Nam Trường An, gồm bảy tầng, được xây dựng vào năm thứ ba đời Đường Cao Tông. Đây là một trong những kiệt tác của nển kiến trúc cổ Trung Hoa.
Và khi nhìn lên hướng Bắc, Hãn Thanh còn được chiêm ngưỡng lẩu chuông cao mười trượng, huy hoàng lộng lẩy. Lầu chuông này nằm ở giữa thành, xây dựng vào năm Hồng Võ thứ mười bảy, đời Minh Thành Tổ.
Xa hơn nữa, về phía Đông chính là ngọn núi Ly Sơn, nơi mà Dương Qúy Phi đã từng ngâm tấm thân ngà ngọc trong nguồn nước nóng của đầm Thanh Hoa!
Lần đầu ghé qua Trường An, Hãn Thanh ngây ngất trước khung cảnh xinh đẹp, cổ kính của kinh đô nhà Đường.
Chiều dần buông, ánh tà dương nhuộm hồng ngọn núi Ly Sơn, cảnh tượng xiết bao diễm lệ. Hoàng hôn trên Ly Sơn chính là một trong bát cảnh của đất Trường An.
Hãn Thanh nhìn xuống dưới đường, chợt thấy một đoàn người ngựa toàn là đạo sĩ, đông đến hai chục người, đang hối hả đi về hướng Tây!
Đúng lúc ấy, gã tiểu nhị đứng bên bàn hỏi chàng có dùng thêm rượu thịt gì chăng. Hãn Thanh hỏi :
- Này tiểu huynh đệ, những đạo sĩ kia đang kéo nhau đi đâu vậy?
Gã tiểu nhị cười hì hì :
- Bẩm đại gia! Họ đến Trịnh sơn trang ở gần cửa thành Tây đế bắt quỷ đấy ạ!
Hãn Thanh nghe nhắc đến họ Trịnh, hiếu kỳ bảo :
- Sự tình thế nào, ngươi mau kể cho ta nghe thử?
Gã tiểu nhị ra vẻ bí ẩn hạ giọng :
- Bẩm đại gia! Trịnh gia trang là một nơi nổi tiếng của đất Trường An, nhờ có vườn cảnh rộng ba chục mẫu, diễm lệ phi thường. Nhưng từ nửa tháng nay, trong khu rừng Ngọc Lan phía sau vườn xuất hiện một bầy hồ ly hay ma quỷ gì đấy! Chúng liên tục quấy phá khiến Trịnh gia trang ăn ngủ không yên.
Quan quân triều đình đã lục soát từng tấc đất mà không thấy gì cả. Trịnh lão chịu thua, bày cỗ bàn ra cúng kiến, quả nhiên có tác dụng. Có điều lạ là rượu thịt đều bị ăn sạch sẽ, không chừa một miếng, và ngày nào cũng phải cúng cả.
Hãn Thanh ngắt lời gã :
- Phải chăng Trịnh lão tiếc của nên mới mời đạo sĩ đến trấn yểm?
Gã tiểu nhị nhăn nhó lắc đầu :
- Trịnh lão gia giàu nứt đố đổ vách, mỗi ngày một mâm cơm cúng quỷ thần nào có đáng gì? Tiếc rằng bọn chồn, quỷ kia lại mò mẫm bọn tỳ nữ trong trang. Trịnh lão lo cho ái nữ nên mới quyết tâm diệt trừ. Mấy ngày trước, bọn đạo sĩ lập đàn trấn quỷ, bị bốn con ma kia đuổi chạy. Hôm qua, Trịnh lão gia đã đích thân đến Hàng Ma Đạo Quán cách đây năm chục dặm để mời Hàng Ma chân nhân về bắt yêu quái. Có lẽ đêm nay Chân nhân sẽ ra tay!
Hãn Thanh mỉm cười bảo gã tính tiền. Còn dư hơn lượng bạc, chàng tặng cho gã tiểu nhị rồi nói :
- Ta muốn được xem cảnh Hàng Ma chân nhân tróc yêu, mong tiểu huynh đài chỉ dùm đường đến Trịnh gia trang!
Dĩ nhiên gã mau mắn vẽ đường. Hãn Thanh đi về hướng Tây, ba khắc sau đã đến Trịnh gia trang. Trời đã tối mịt nên chẳng thể nào thưởng thức được cảnh đẹp của nơi này!
Hãn Thanh thấy mé Đông có con đường nhỏ chạy song song với gia trang, liền cho ngựa rẽ vào. Được hơn trăm trượng, nghe bên trong có tiếng chiên mõ, chàng dừng lại, cột ngựa vào một gốc cây, rồi tung mình lên đầu tường.
Ngay cuối khu vườn cảnh, trước khu rừng Ngọc Lan cao vút, rậm rạp là đàn giải oan, trấn yêu.
Pháp đàn dựng bằng gỗ, chỉ cao gần trượng, trên bày hương án, cờ xí la liệt. Hãn Thanh nhảy xuống, nương theo bụi hoa, non bộ mà tiến sát vào.
Hàng Ma chân nhân đang cầm kiếm gỗ múa may, tay tả rung chuông đồng leng keng, miệng lẩm bẩm niệm chú.
Chân nhân tuổi độ lục tuần, râu năm chòm oai vệ, mắt sáng như sao.
Thanh kiếm gỗ vẽ vào không khí những đường ngoằn ngoèo khó hiểu, nhưng kiếm kình rít lên vo vo, chứng tỏ công lực của lão khá thâm hậu.
Thỉnh thoảng, Hàng Ma chân nhân đốt những đạo bùa vẽ bằng máu gà trống, ném về phía khu rừng. Mảnh giấy nhẹ nhàng kia bay khá xa khiến Hãn Thanh rất khâm phục.
Còn mười tám tiểu đạo sĩ đứng quanh pháp đàn luôn miệng đọc một đoạn trong kinh Thái Thượng Cảm Ứng Thiên của đạo giáo.
Bỗng hàng cây Ngọc Lan ở bìa rừng rung động mãnh liệt và vọng ra tiếng cười rúc rích như chồn kêu. Sau đó bọn yêu quái ném ra những trái tròn, nhỏ hơn nắm tay, về phía pháp đàn. Chúng ném như mưa và lực đạo cực kỳ mạnh mẽ, khiến đám tiểu đạo sĩ đau đớn bỏ chạy cả về phía sau.
Hàng Ma chân nhân vẫn kiên cường múa tít thanh mộc kiếm chống đỡ, đánh bạt những vật lạ kia. Một quả văng gần Hãn Thanh. Chàng nhặt lên, mỉm cười nhận ra đây là trái lựu.
Hạ đến, lựu trong vườn trổ hoa đỏ rực và kết trái đầy cành, bọn yêu quái biết chủ nhân lập đàn tróc yêu nên đã hái sẵn làm vũ khí.
Hàng Ma chân nhân chỉ chịu được nửa khắc đã phải nhảy xuống, vì nước lựu chín dính đầy mặt mũi và y phục. Lão giận dữ quát vang :
- Té ra chúng bay là người chứ không phải yêu ma! Mau xuất hiện cùng bần đạo tỷ thí vài chiêu.
Một tiểu đạo sĩ trao kiếm thép cho sư phụ, vì kiếm gỗ đào yếu ớt chỉ dành cho ma quỷ.
Bản thân mười tám tiểu đạo sĩ rút kiếm, bày trận sau lưng Chân nhân.
Đám gia đinh của Trịnh gia trang cũng thủ sẵn gậy gộc, sẵn sàng tham chiến. Đuốc thông cháy rừng rực, thắp sáng cả khu rừng.
Hàng Ma chân nhân và các đệ tử tiến lên được vài trượng thì bọn yêu tinh lộ diện. Bốn bóng trắng toát từ trên cây sa xuống gốc, và lướt đến như gió thoảng. Hãn Thanh kinh hãi nhận ra chúng đang thi triển Ảo Ảnh thân pháp của U Linh cốc!
Lúc chưa rời Hầu phủ, Hãn Thanh đã tò mò tìm hiểu công phu kỳ diệu này của đám Hồ Tốt. Họ vui vẻ giảng giải khẩu quyết vì chàng là Quỷ Hồ thiếu tổng giám. Hãn Thanh nắm được tinh túy của tuyệt kỹ nhưng không thể thực hiện. Thứ nhất là chàng chưa hề luyện Ma Hồ chân khí. Thứ hai, chàng thiếu những viên linh đan Hư Cốt, làm cho xương cốt nhẹ dần đi.
Người của U Linh cốc đã phải uống trong mười năm mới luyện thành pho khinh công Ảo Ảnh!
Tuy nhiên, Hãn Thanh nhờ thuộc làu khẩu quyết nên Hãn Thanh có thể đoán được phương vị di chuyển của những người thi thố thân pháp này.
Nhắc lại, bốn bóng trắng kia xông vào phe đối phương, miệng cười ma quái, song thủ liên tục vỗ ra những đạo chưởng kình mãnh liệt. Một bóng chặn đánh Hàng Ma chân nhân, ba bóng còn lại quần thảo với các tiểu đạo sĩ.
Thân hình họ phiêu phưởng trong lưới kiếm, nhởn nhơ như bóng u linh.
Chưa đầy nửa khắc đã đánh cho mười tám tiểu đạo sĩ lăn nhào, kêu cha gọi mẹ nhưng không ai chết cả!
Khi đã rảnh tay, cả bốn bóng trắng liên thủ vây đánh Hàng Ma chân nhân. Dù kiếm thuật của lão đạo sĩ rất cao siêu nhưng không sao địch lại, khi đối phương có thân pháp ẩn hiện như ma muội. Nếu lão cố tình đả thương một bóng thì cũng bỏ mạng vì ba bóng kia. Đấu pháp liên hoàn của bốn con ma này xem ra rất kín đáo nhịp nhàng!
Hàng Ma chân nhân như con chuột bị lũ mèo vờn, mồ hôi toát ra như tắm. Lão giận dữ gầm lên, bỏ trống hậu tâm, lao thẳng vào bóng trắng trước mặt.
Hành động này rất nguy hiểm vì kẻ địch có thân pháp nhanh như chồn, tất sẽ kịp thời đánh vào sau lưng Chân nhân, tạo nên thế lưỡng bại câu thương. Chẳng qua cái thanh danh đã làm hại người võ sĩ, nên Chân nhân mới hồ đồ như vậy.
Xét ra, bản lãnh của lão cao cường hơn bất cứ ai trong bốn kẻ địch. Vì vậy, khi Chân nhân đã liều mạng thì bóng trắng trước mặt khó toàn mạng.
Kiếm quang lấp loáng tỏa rộng, ập đến khiến đối phương khiếp sợ kêu lên :
- Ái mẹ ơi!
Gã đã cố vung chưởng chống đỡ, nhưng không cản được bước tiến của Hàng Ma chân nhân. May thay, trong lúc nguy cấp, gã nhoài người xuống đất, lăn tròn trên cỏ nên chỉ bị thương nhẹ ở lưng.
Hàng Ma chân nhân cũng thừa dịp này lao thẳng về phía trước, vừa kịp lúc ba đạo chưởng kình giáng vào lưng. Dù vậy, thân hình lão cũng bị đẩy văng xa hai trượng, máu miệng ộc ra ướt cả đạo bào.
Ba con ma kia không đuổi theo mà dừng lại cạnh đồng bọn xem xét. Giờ đây Hãn Thanh và mọi người mới thấy rõ chúng trùm kín trong một tấm vải trắng rất lớn, chỉ khoét hai lỗ nơi đôi mắt.
Hàng Ma chân nhân chỉ bị thương nhẹ, gượng đứng lên nói với Trịnh trang chủ :
- Trịnh lão thí chủ! Bần đạo đã tận lực nhưng không sao địch lại bốn cao thủ kia. Chúng là người chứ chẳng phải ma đâu!
Gã bị thương bỗng ngồi bật dậy cười rúc rích :
- Bọn ta là chồn tinh đây! Nếu Trịnh lão đầu không chịu dâng bốn tỳ nữ để hầu hạ anh em chúng ta thì đừng hòng sống sót!
Gã đứng lên, cùng ba tên kia lướt đến. Thân hình chúng lơ lửng như không chạm đất. Hai tay dang rộng khiến ai cũng kinh hoàng. Trịnh trang chủ cùng gia quyến, gia nhân quỳ cả xuống lạy như tế sao, khóc lóc inh ỏi. Hàng Ma chân nhân hậm hực dậm chân, kéo đệ tử đào tẩu cả.
Khi bốn con chồn tinh còn cách đám người tội nghiệp kia sáu trượng, bỗng có tiếng cười khanh khách :
- Bọn hồ ly kia khoan hãy đắc ý, còn có ta là Trung Nguyên đại pháp sư đây!
Và từ sau một bụi hoa, Hãn Thanh lướt ra, đứng đối diện với bốn con ma giả mạo.
Chúng chẳng nói chẳng rằng, ập đến tấn công luôn. Hãn Thanh ung dung giở phi Cửu Cung thần thức, quyền cước thoát ra liên miên bất tuyệt, tung hoành trong vòng vây. Bọn này xử dụng những chiêu đầu trong pho Ảo Ảnh chưởng pháp, trong khi Hãn Thanh đã luyện ba chiêu cuối cùng, biết rõ lộ số toàn pho. Vì vậy, chiêu của chàng vô cùng chuẩn xác, khiến bốn gã trúng đòn liên tục, thét lên oai oái. Chúng cố vận dụng Ảo Ảnh thân pháp đến mức chót mà cũng vô hiệu. Chỉ sau nửa khắc, Hãn Thanh lột phăng được bốn mảnh vải trắng, khiến đối phương hiện nguyên hình là những hán tử tuổi trên ba mươi, dung mạo ngây ngô, chất phác.
Hãn Thanh tung một loạt kỳ chiêu dồn đối phương vào đúng bộ vị rồi xuất chiêu “Thập Phương Cam Lộ”. Thân hình chàng xoay tít như chong chóng, song thủ chập chờn phất vào huyệt Kỳ Môn và Cương Môn trên sườn phải của bốn hán tử. Tuy bàn tay chàng còn cách da thịt họ ba gang tay, nhưng từ đầu ngón trỏ và giữa lại âm thầm xạ ra hai đạo chỉ kình, bắn thẳng vào mục tiêu.
Cách không chỉ lực còn khó luyện hơn chưởng lực. Sau khi ăn được Hồng Sắc Mãng Xà, Hãn Thanh mới đạt được chút thành tựu như thế này! Chỉ phong không đủ sức đả thương da thịt, nhưng nếu trúng huyệt đạo thì tác dụng rất khả quan!
Hai huyệt trên đều thuộc kinh túc quyết âm can nên chân hữu các hán tử nhũn ra, ngã lăn xuống đất.
Chúng gượng ngồi lên, lạy lục van xin :
- Mong đại hiệp tha mạng! Bọn tiểu nhân chỉ trêu ghẹo, quậy phá chứ không hề hãm hại ai cả!
Hãn Thanh nghiêm giọng :
- Bọn ngươi thuộc Đường nào trong Âm Dương Đạo?
Bốn gã xanh mặt nhìn nhau. Gã lớn tuổi nhất run rẩy đáp :
- Bộn tiểu nhân là Quỷ Tốt của Hồng đường, thủ hạ của Nhị phán quan Hồ Vượng!
Hãn Thanh gật gù hỏi tiếp :
- Vì sao các ngươi lại rời U Linh cốc đến đây giả ma giả quỷ, nhũng nhiễu lương dân? Chiếu giáo qui, tội này đáng chém!
Bốn gã Quỷ Tốt kinh hãi kêu oan :
- Bọn tiểu nhân rời cốc cũng vì bắt buộc! Túi không tiền nên đành phải hí lộng để kiếm chén cơm ăn! Mong đại hiệp tha mạng!
Bỗng một tên nói :
- Nhưng đại hiệp là ai mà lại biết bọn ta là người Âm Dương Đạo?
Hãn Thanh không đáp mà cau mày :
- Chảng lẽ U Linh cốc đã xảy ra chuyện gì nên bọn ngươi mới bị bắt buộc phải rời khỏi nơi ấy?
Gã Quỷ Tốt có gương mặt sáng sủa nhất buồn rầu đáp :
- Quả là có việc hệ trọng, nhưng bọn tiểu nhân không thể tiết lộ cho người ngoài biết được!
Hãn Thanh suy nghĩ rồi nói :
- Ta cũng là người thân của U Linh cốc. Nhưng ở đây nói chuyện bất tiện, các ngươi hãy theo ta đi nơi khác!
Chàng giảu huyệt cho họ rồi quay sang nói với Trịnh trang chủ :
- Bốn con hồ ly này đạ bị tại hạ chế phục, mang về núi. Chỉ mong Trang chủ giữ kín chuyện hôm nay cho. Ai hỏi xin cứ nói rằng chúng tự bỏ đi.
Trinh lão mừng như sống lại, vái dài :
- Cảm tạ tráng sĩ đã thu phục bọn yêu tinh. Lão phu xin hứa sẽ thủ khẩu như bình, và dâng tặng ngàn lượng bạc để đền ơn.
Hãn Thanh xua tay :
- Tại hạ không dám nhận đâu! Nếu được, xin Trang chủ ban cho bốn con tuấn mã để tại hạ đưa bọn chồn tinh này đi!
Nãy giờ, mọi người đều đứng rất xa nên không nghe thấy những lời đối đáp của chàng với bốn gã Quỷ Tốt. Họ cứ đinh ninh chúng là yêu quái chứ chẳng phải người. Trịnh lão muốn tống khứ cho nhanh nên quát gia nhân đóng yên bốn con ngựa, chỉ lát sau đã sẵn sàng.
Hãn Thanh bảo bọn Quỷ Tốt dắt ngựa đi ra cổng chính của trang, còn chàng vượt tường tìm lại tuấn mã của mình.
Năm người đi vài dặm đã đến khu chợ Tây của thành Trường An. Cửa thành rộng mở dù đã cuối canh một. Khu vực này rất phồn thịnh vì có bến dò vượt sông Vị để đi Lan Châu. Chợ cửa Tây có vẻ sầm uất nhộn nhịp hơn cả chợ Đông.
Trước tiên Hãn Thanh dắt bốn gã Quỷ Tốt vào tiệm bán y phục may sẵn, bảo chúng tùy ý họn lựa. Kế bên là tòa Tây Mộn đệ nhất điếm sang trọng, và đối diện là Tây Môn đại tửu lâu. Có lẽ hai cơ ngơi này có cùng một chủ nhân!
Mua quần áo xong, Hãn Thanh ghé vào khách điếm đặt ba phòng thượng hạng, đồng thời nhờ tiểu nhị sang tửu lâu gọi dùm một mâm thịnh soạn.
Khi họ tắm gội xong thì cỗ bàn đã sẵn sàng. Hãn Thanh mỉm cười bảo :
- Chắc các ngươi đều đói bụng, cứ tự nhiên đừng khách sáo!
Bốn gã Quỷ Tốt dù rất thèm thuồng nhưng nhìn nhau chứ không dám cầm đũa. Gã lớn tuổi nhất có đôi mày đen đậm ngập ngừng nói :
- Mong đại hiệp cho biết lai lịch, nếu không anh em tiểu nhân chẳng bụng dạ nào mà ăn uống cả!
Hãn Thanh vuốt mặt, để lộ chân diện mục và nói :
- Ta là Mộ Dung Hãn Thanh, trượng phu của Tề Đạm Vân đây!
Bốn gã vội rời ghế, sụp xuống thi đại lễ :
- Chúng đệ tử tham kiến Thiếu tổng giám!
Chàng bảo chúng an tọa và báo danh. Gã mày rậm kính cẩn nói :
- Đệ tử là Đặng Thám. Gã mắt to là Quách Phủ. Gã tai vễnh là Lộ Vi Nhân. Còn gã hay cười kia là Mễ Bất Thông. Gọi chung là U Linh tứ hộ vệ, phụ trách canh phòng U Linh cốc!
Hãn Thanh gật đầu :
- Như thế đã rõ! Các ngươi cứ ăn cho no rồi hãy đàm đạo sau!
Thế là bốn gã Quỷ Tốt khua đũa không hề khách khí. Hãn Thanh mới ăn hồi chiều nên không đói, chỉ nhấm nháp chút đỉnh để đưa cay.
Chàng âm thầm quan sát sắc diện U Linh tứ hộ vệ, nhận ra họ đều rất thật thà, mộc mạc. Cuộc sống tu hành trong U Linh cốc đã khiến họ không bị xã hội làm u ám cái tâm lương thiện! Về võ công xem ra họ khá hơn đám Hồ Tốt đang ở trong Hầu phủ.
Tứ Vệ Mễ Bất Thông vỗ bụng cười hì hì :
- Chưa bao giờ đệ tử được ăn ngon như thế này cả!
Khu rừng chung quanh U Linh cốc quả không thiếu thú rừng, nhưng thiếu gia vị và tay nghề nấu nướng thì chẳng thể ngon lành được.
Ba gã kia cũng đã buông đũa, nâng chén rượu phần thơm phức, hít hà mãi mới uống.
Nhất Vệ Đặng Thám nhớ đến nghĩa vụ, liền hắng giọng kể :
- “Bẩm Thiếu tổng giám! Sau khi người rời khỏi U Linh cốc được hai hôm thì Hải Hà Tiên Tử đích thân đến xin bái kiến Tề tổng giám và lục vị Phán quan. Bà ta mang theo rất nhiều châu báu, vàng bạc để làm lễ vật, nhờ bổn cốc nối lại dùm bàn tay hữu. Ngay đêm ấy, Tiên tử còn âm thầm đột nhập ngọa phòng của Tổng giám để hiến thân. Bọn đệ tử phát hiện ra, liền bám theo, nhưng thấy Tổng giám không từ chối nên cũng đành im lặng.
Đêm hôm sau, Tiên tử lại đến phòng riêng của Hồng đường phán quan Hồ Vượng. Nhị phán quan chính là Thần Y của U Linh cốc, có tài nối xương, đắp thịt rất thần diệu. Hành vi này đã khiến bọn đệ tử nghi ngờ nên bám sát để theo dõi. Nào ngờ lại được chứng kiến cảnh dâm loạn kinh người. Mị lực của Tiên tử đã khiến Hồ phán quan mê muội, cất lời thề sẽ phục vụ bà ta suốt đời.
Bọn đệ tử đều chưa vợ vì trong Cốc không đủ nữ nhân, cho nên đã không trấn tĩnh nổi. Tam đệ Lộ Vi Nhân bị kích động, thở mạnh, bị phát hiện. Biết Nhị phán quan là người tàn nhẫn, võ công chỉ thua mình Tổng giám, tất sẽ không để nhân chứng sống sót. Trong khi ấy, Tổng giám lại tọa quan ba ngày, không thể gặp được. vì vậy, bọn đệ tử đành cấp tốc ly khai U Linh cốc để bảo toàn mạng sống.
Không hành lý, không tiền bạc, lần mò mãi mới tình cờ đến được Trịnh gia trang này. Do đói khát nên đành phải giả ma để kiếm miếng ăn.”
Hãn Thanh phì cười :
- Thế còn việc mò mẫm bọn tỳ nữ thì sao?
Tam Vệ Lộ Vi Nhân đỏ mặt :
- Thiếu tổng giám lượng thứ cho! Từ ngày chứng kiến cảnh hành lạc của Hải Hà Tiên Tử với Nhị phán quan, bọn đệ tử luôn bị ám ảnh, không còn giữ gìn được đạo tâm nữa.
Hãn Thanh mỉm cười độ lượng :
- Không sao! Đó là bản năng tự nhiên của con người. Sau này theo ta, sẽ có dịp hưởng lạc thú nhân gian. Đâu đâu cũng có những nơi gọi là kỹ viện để nam nhân giải tỏa tâm sự.
Bốn gã Quỷ Tốt nghe nói được chàng cho tháp tùng, mừng rỡ quỳ cả xuống :
- Bọn đệ tử xin hết dạ hầu hạ Thiếu tổng giám!
Chàng đỡ họ lên rồi nói :
- Ta đang trên đường đi Tứ Xuyên đón chuyết thê, xong việc sẽ đến U Linh cốc minh oan cho các ngươi. Từ nay, cứ gọi ta là công tử, xưng là thuộc hạ.
Hồng đường Tứ vệ hân hoan vâng dạ, đua nhau rót rượu ra mắt. Hãn Thanh chợt nhớ ra :
- Này Tứ vệ! Hôm ấy ta bị Tổng giám đả thương, hôn mê bất tỉnh.
Nhưng vì sao mãi bảy ngày sau mới rời khỏi U Linh cốc?
Nhị Vệ Quách Phủ đảo đôi mắt to tròn tinh anh, ngập ngừng đáp :
- Thuộc hạ tình cờ biết được ẩn tình ấy. Số là sau khi công tử ngất đi, có đến năm người trong hội đồng Phán quan đòi bắt giam công tử để đổi lấy họa đồ Kim Ngọc Bồng Lai đảo của Hầu phủ. Nhị phán quan là người khởi xướng việc này. Họ tranh cãi suốt mấy ngày trời, cuối cùng Tề tổng giám phải dùng đến Âm Dương lệnh kỳ mới trấn áp được năm vị Phán quan kia. Cũng nhờ có Đại phán quan và Lục phán quan hỗ trợ, nếu không thì Tổng giám cũng khó thắng được.
Hãn Thanh cau mày :
- Còn việc Tề Đạm Vân không được đi theo ta là vì lý do gì?
Tứ Vệ Mễ Bất Thông cũng muốn góp công. Gã cười toe toét nói :
- Bẩm công tử! Mười một năm trước, Tề tiểu thư được hứa gả cho con trai của Nam Thiên Quỷ Hồ tổng giám ở Tứ Xuyên. Sau Tề Đạm Vân phạm tội, bị lưu đày đến Yến Sơn nên hôn sự không thành. Nay tiểu thư được gã cho công tử thì Tề tổng giám phải trả lại sính lễ cho Nam Thiên tổng giám, rồi mới cho nàng về làm dâu họ Mộ Dung!
Hãn Thanh giật mình :
- Té ra Âm Dương Đạo lại có đến hai phái Bắc Nam ư?
Nhất Vệ ứng tiếng :
- Thưa phải! Nam Thiên tổng giám tên gọi Tư Không Nhạ, cai quản giáo chúng Tứ Xuyên và các tỉnh phía Nam Trường Giang.
Hãn Thanh bỗng linh cảm rằng Tiểu Thuần có liên quan đến tà phái này, chàng vội hỏi :
- Chư vị có biết trọng địa của họ ở đâu không?
Chàng thất vọng khi bốn gã Quỷ Tốt đều lắc đầu!
Sáng hôm sau, Hãn Thanh cùng U Linh tứ vệ rời thành Trường An, đi chếch xuống hướng Tây nam để đến Hán Trung, rồi từ đấy sang đất Tứ Xuyên!
Cuối tháng sáu, bọn Hãn Thanh vào thành Hán Trung. Trời đã chiều nên họ ghé ngang khách điếm. Tắm gội, ăn uống xong, Hãn Thanh cười bảo :
- Đối diện khách điếm này là Lan Hương kỹ viện, các ngươi hãy sang đấy mà hưởng lạc!
Chàng phát cho mỗi gã nén vàng hai chục lượng, Tứ Vệ khoan khoái đi ngay.
Hãn Thanh là người cương cường nên đã cố tìm cách trấn áp lửa dục trong lòng. Ngay trước hai tuyệt thế mỹ nhân là Ngũ Đài Ma Cơ, Viên Nguyệt Hằng Nga chàng cũng chẳng động tình. Chàng cố chờ đến lúc rước được Trịnh Tiểu Thuần và Tề Đạm Vân về Lạc Dương tổ chức đại hỷ. Hãn Thanh cảm thấy có lỗi với Tiểu Thuần khi vương vấn thêm đến ba giai nhân nữa.
Chàng sai tiểu nhị dọn bàn nhỏ nơi lan can lầu để ngắm cảnh trời sao và cảnh hoa lệ trong thành. Hán Trung nằm ở giữa bờ Bắc sông Hán Thủy, là cửa ngõ vào đất Ba Thục nên cực kỳ sầm uất. Phù sa sông Vị và sông Hán đã bồi đắp cho đồng lúa bạt ngàn chung quanh thành. Hàng hóa, thổ sản của vùng phía Nam Thiểm Tây và Bắc Tứ Xuyên đều tập trung tại đây, để đưa xuống Giang Nam và ra cửa biển.
Do kinh tế phồn vinh nên phố phường tấp nập khách phong lưu, tiếng cười nói đàn hát rộn ràng dưới ánh đèn nến sáng rực.
Hãn Thanh ngồi nhâm nhi chén rượu, hồi tưởng đến quá khứ. Hình bóng mẫu thân hiện về khiến tim chàng như thắt lại! Rồi đến những ngày học nghệ bên bờ Hồ Đại Lai, chàng bỗng nhớ sư phụ vô vàn. Kỷ niệm về Tiểu Thuần cũng hiện lên, nổng thắm như mới hôm qua. Chàng miên man suy nghĩ mãi cho đến tận cuối canh hai.
Chiếc đèn lồng trên cột lan can đã tắt lịm. Hãn Thanh chẳng buồn gọi tiểu nhị, ngồi im trong bóng tối.
Bỗng chàng nhận ra trên nóc dãy nhà đối diện, cách đấy chừng chục căn, có bóng đen lướt nhanh, trên vai là một người áo trắng, tóc lất phất buông dài.
Đồng thời, từ nơi gã chui lên vang dậy tiếng người la hét :
- Bắt dâm tặc!

Hồi trước Hồi sau