Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 16 (hết)

Bạch nhật quỷ hồn - Hồi 16 (hết)

Mật thất phùng thân quyến
Bắc Kinh trảm ác ma

Ngày đăng
Tổng cộng 22 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 713646 lượt xem

Trên đường ra, Hãn Thanh lại nhặt được một chiếc nón tre rộng vành của ai đó bỏ lại, vàng bạc vẫn còn nguyên trong túi vải, chàng ghé gần đấy mua ngựa, ăn uống.
Hãn Thanh gọi cho Hồ Ly một con cá chép sống nặng ba cân và món này đã làm hài lòng con vật.
Trưa hôm sau, Hãn Thanh chỉ còn cách Thạch gia trang vài chục dặm.
Thấy ngựa đã mệt mỏi, chàng dừng cương nơi bìa rừng để nó gặm nốt những cọng cỏ chưa bị tuyết lấp kín.
Kim Mao Hồ Ly dường như phát hiện độc xà, liền lao vút vào rừng. Hãn Thanh đứng dưới tàn cây, ngắm những bông tuyết rơi lất phất, chạnh lòng nhớ đến người thân.
Chợt từ trong rừng vọng ra tiếng kêu cấp bách giận dữ của Hồ Ly, chàng vội phi thân về hướng ấy. Được vài mươi trượng, Hãn Thanh nhìn thấy Kim Mao Hồ Ly đang bị một con rắn khoang trắng to lớn quất chặt. Nó tuyệt vọng dùng đôi móng vuốt chân trước và hàm răng sắc bén, để chống trả với những cú táp của độc xà.
Hãn Thanh chẳng dám kiên trì, rút kiếm lao đến, chỉ một nhát đã chặt phăng chiếc đầu con rắn. Hồ Ly thoát chết, mừng rỡ nhảy vào lòng chàng. Khi thấy kẻ thủ nằm im bất động mới dám đến moi gan mật ra ăn.
Hãn Thanh bỗng nghe tiếng người rên rỉ phát ra từ sau bụi rậm cách đấy hơn trượng, vội bước rảo đến xem.
Nạn nhân là một lão già tuổi thất tuần, áo gấm sang trọng. Gương mặt lão xương xương, khá uy nghiêm, nhưng giờ đây đã tím bầm, miệng sùi bọt trắng.
Quần của lão tuột hẳn khỏi hạ thể, chứng tỏ lão vào đây đại tiện và bị độc xà cắn phải. Hãn Thanh ngồi xuống, điểm nhanh vào sáu huyệt trước ngực rồi dựng lão lên truyền công trục độc. Nhưng đã quá muộn vì nọc rắn lan vào phủ tạng và sắp làm nghẽn tâm mạch.
Nạn nhân chỉ hơi khỏe lại một chút lão nhìn chàng, thều thào :
- Phải chăng các hạ là Mộ Dung tiểu hầu gia? Lão phu là Dạ Thần Chu Huy Diện, Phó bang chủ Bá Dương bang. Trong người lão phu có nhánh sâm Trường Bạch, mong Hầu gia khai ân mang về Nam Xương để cứu mạng Diệp bang chủ. Ơn này, lão nguyện kiếp sau đền đáp!
Nói xong, thất khiếu lão rỉ máu đen chết tốt. Hãn Thanh bùi ngùi vung chưởng quạt bay đất đá, đào hố để chôn xác Dạ Thần.
Chàng cẩn thận lục soát y phục và bọc hành lý tìm nhánh Tuyết Sâm.
Ngoài hộp gỗ dài nhỏ, chàng còn thấy một ngân bài, mấy chục nén vàng và ba chiếc mặt nạ da người.
Hãn Thanh đặt sang một bên, rồi bỏ hết quần áo của lão xuống hố, chôn chung với thi hài. Chàng cẩn thận lăn đá chặn lên để đánh dấu và ngăn không cho thú rừng đào bới. Trên tảng đá lớn nhất, Hãn Thanh dùng kiếm khắc mấy chữ :
“Dạ Thần Chu Huy Diện chi mộ”.
Xong xuôi, Hãn Thanh cạo sạch râu, lựa chiếc mặt nạ trung niên mang vào! Thúc ngựa vào thành Thạch gia trang. Trong dung mạo của một kiếm thủ tứ tuần lịch lãm. Chàng nóng lòng muốn biết tin nhà nên ghé vào Hà Bắc Đệ Nhất tửu lầu, hy vọng sẽ nghe ngóng được điều gì đó.
Hãn Thanh ngạc nhiên nhận ra Bạch Đà của Tây Hạ Ma Đao đang đứng trước cửa tửu lầu, kêu lên những tiếng não lòng và vòng ngoài là một đám đông đủ mọi hạng người. Họ xôn xao bàn tán, chỉ trỏ lên tầng trên.
Hãn Thanh hỏi thăm thì có một gã mặc áo tiểu nhị đáp rằng :
- Bẩm đại hiệp! Cao thủ đại nội đang vây bắt gã cường đạo, chủ nhân của con lạc đà này!
Chàng lắng tai nghe quả nhiên có tiếng của Uông Vô Hồi. Hãn Thanh lập tức ấn mạnh vào khấu yên, bốc thẳng lên lan can lầu, trước những cặp mắt tò mò và thán phục.
Chàng hạ thân êm ái, nhìn vào trong thì thấy Tây Hạ Ma Đao đang ngồi uống rượu và quanh đấy là Kim Khánh song tiên cùng tám gã Cẩm y thị vệ!
Hãn Thanh đứng sau một chậu thiên tuế nên không ai phát giác ra.
Chàng lắng tai nghe cuộc đối thoại. Dường như Song tiên đang cố thuyết Ma Đao, Đại Tiên cố tình gằn giọng :
- Nếu Uông các hạ chịu đem ngàn dũng sĩ Tây Hạ qui phục Ngũ Long bang để phò tá Ngũ hoàng tử thì sau này sẽ được hưởng vinh hoa phú quí. Bằng không sẽ phải chết ở chốn này!
Uông Vô Hồn buông đũa, vỗ bụng :
- Tại hạ đã ăn no, có thể trả lời dứt khoát rồi đấy! Tiểu Hầu Gia Hãn Thanh là bằng hữu của Uông mỗ. Nếu quả thực y đã chết ở Thạch Chỉ sơn thì Hồi này sẽ đem ngàn tay đao đến làm cỏ Ngũ Long bang để báo thù. Làm gì có chuyện Uông mỗ qui phục Sơn chủ Vu Sơn?
Dứt lời, gã rút đao lao vào bọn Cẩm y thị vệ. Ngay chiêu đầu họ Uông đã giết ngay hai tên. Nhưng Kim Khánh song tiên đã gầm lên, xông đến tấn công Vô Hồi.
Kiếm pháp của họ đã hiểm độc lại thêm tiếng khánh vàng quỷ dị, khiến họ Uông bủn rủn tứ chi. Hãn Thanh cũng nghe khí huyết sôi sục, lòng thầm khiếp sợ Ma Âm.
Nhưng Kim Mao Hồ Ly đã phản ứng trước tiếng khánh quỷ dị. Nó kêu lên lảnh chót, chói tai như tức giận, kỳ diệu thay tác dụng của đôi khánh vàng lập tức bị vô hiệu.
Uông Vô Hồi bừng tỉnh, múa đao phản kích bằng một chiêu rất bá đạo.
Song tiên đắc ý, đâu ngờ ma âm bị giải phá, đối phương đột ngột hồi tỉnh, nên đỡ mất tiên cơ.
Búa đao của họ Uông lập tức chém đứt đôi chiếc khánh vàng của Nhị Tiên và đẩy lùi Đại Tiên.
Hai lão già giận dữ gầm vang, cùng ập đến, quyết phân thây Tây Hạ Ma Đao, nhưng tử thần đã đến từ sau lưng họ! Hãn Thanh tuy được sự giáo huấn nhân từ của Bất Biệt cư sĩ nhưng chàng là con của Mông Diện La Sát nên cũng có phấn giống mẹ. Đối với những kẻ đại ác, mưu đồ phản nghịch như Song tiên chàng chẳng bao giờ chịu nương tay! Chiêu “Võng Trảo Thiên Ngư” như chiếc lưới rộng, bủa lấy cả hai kẻ địch.
Hơi lạnh thấu xương của Hàn Băng kiếm đã khiến Song tiên phát hiện ra rằng có người tập hậu, nhưng không giúp họ thoát chết. Cả hai rú lên thảm thiết vì lưng đã bị đâm thủng lỗ chỗ.
Hãn Thanh không dừng tay, lao vào đám cẩm y thị vệ, giết liền ba gã.
Uông Vô Hồi ngẩn người một lát cũng xông vào tàn sát, giúp Hãn Thanh làm cỏ ba gã cuối cùng.
Hãn Thanh tra kiếm không hề vấy máu vào vỏ rồi nói :
- Tại hạ là Hãn Thanh đây! Chúng ta đi thôi!
Tây Hạ Ma Đao hoan hỉ nghẹn lời, cùng Hãn Thanh nhảy qua lan can. Kẻ ngựa, người lạc đà mau chóng phi nước đại rời Thạch Gia để không vướng víu với bọn sai nha trong thành.
Mãi sẩm tối, hai người mới ghé vào quán bên đường ăn uống và tâm sự.
Hãn Thanh hỏi ngay :
- Uông huynh có biết tình hình Hầu phủ thế nào không?
Họ Uông lắc đầu :
- Tại hạ vâng lệnh ân sư đi Bắc Kinh tế mộ Hoàng Thân Chu Kích. Về đến Bảo Định mới nghe đồn đãi việc Hầu gia bị Sơn chủ Vu Sơn đánh rơi xuống vực thẳm. Sau đó đến Thạch gia trang thì bị Kim Khánh song tiên và tám thị vệ Đông Xưởng đuổi kịp!
Hãn Thanh bèn kể sơ qua việc mình rơi xuống vực, thoát chết và thu phục được Kim Mao Hồ Ly!
Chàng nóng ruột nên đề nghị :
- Tại hạ rất lo lắng cho an nguy của Hầu phủ, muốn lợi dụng ánh trăng mà đi cả ban đêm!
Ma Đao tán thành :
- Tại hạ cũng có ý định đến thăm Hầu gia. Nay gặp được tất chẳng chịu xa ngay. Chúng ta cùng đi!
Hai người rời quán, lên ngựa phóng nhanh. Trưa hôm sau nữa họ đến An Dương, Bạch Đà vẫn sung sức nhưng ngựa của Hãn Thanh đã kiệt sức. Chàng phải đội ngựa khác mà đi tiếp. Trước khi rời An Dương, Hãn Thanh tìm đến Phân đà Cái bang để hỏi thăm.
Nhận ra trúc phù, gã hóa tử sáu túi ngần ngại nói :
- Tướng mạo các hạ không hề giống Tiểu Hầu Gia sao lại có trúc phù của bổn bang?
Thì ra Cái bang đã thận trong thông báo cho các địa phương biết trúc phù đang nằm trong tay ai! Hãn Thanh vội gỡ mặt nạ và nhận được câu phúc đáp :
- Bẩm Hầu gia! Đệ tử nghe ngóng được rằng đêm đầu tháng, Phù Dung phu nhân và các Hộ pháp Độc giáo tập kích một tòa gia trang cách Hầu phủ hai dặm, bị trúng mai phục bỏ mạng đương trường.
Gã Phân đà chỉ ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp :
- Nhưng hôm qua, tổng đà đã gửi mật lệnh báo động toàn bang :
Nếu gặp Hầu gia thì bảo người đừng về Lạc Dương nữa phải cải trang trốn xuống phương Nam ngay!
Hãn Thanh kinh hãi hỏi :
- Vì sao vậy?
- Bẩm Hầu gia! Chiều ngày mười ba vừa rồi! Tổng trấn quân Vụ Hà Nam đã cầm Thánh chỉ và dẫn ba ngàn quân đến vây chặt Hầu phủ. Tổng trấn tuyên đọc lệnh tru lục toàn gia và bị khép tội âm mưu phản nghịch! Các cao thủ của Hầu phủ đã phá vòng vây đưa Lão Hầu Gia và các vị phu nhân thoát đi, hiện nay không biết đang ẩn trốn ở đâu?
Hãn Thanh nghe như sét đánh bên tai, ngồi chết lặng ít lâu. Ma Đao vội an ủi :
- Mọi người vẫn còn sống là tốt lắm rồi! Trời đất mênh mông lẽ nào không có chỗ để sinh sống. Hay là Hầu gia tìm cho ra họ rồi đưa về Tây Hạ?
Hãn Thanh gượng cười :
- Cảm ơn thịnh tình của Uông huynh! Tại hạ không hề xem tước hầu ra gì cả, nhưng việc này tất phải có bàn tay của Ngũ Long bang nhúng vào. Nếu không thì Kim Khánh song tiên đâu chiêu dụ Uông huynh về với Sơn chủ Vu Sơn?
Ma Đao gật gù :
- Chắc là không sai được! Nhưng chúng ta phải về Lạc Dương trước đã. Có thể nhờ Cái bang truy tìm tung tích của Lão Hầu Gia!
Hãn Thanh gật đầu nhưng lúc lên ngựa lại nói :
- Tại hạ đoán rằng họ đang ở Vận Thành. Chỉ có Thần Ngưu giáo mới dám chứa chấp trọng phạm của triều đình mà thôi!
Hai người phi mau về hướng Tây nam. Họ đi cả đêm, nhờ ánh trăng mười bảy soi đường. Kim Mao Hồ Ly ngủ chập chờn trong lòng Hãn Thanh, không thèm để ý đến vầng trăng mờ nhạt trong mưa tuyết kia!
Trưa hôm sau, Hãn Thanh và họ Uông đến ngã ba Bình Sơn. Chàng dừng cương nói với Ma Đao :
- Tại hạ mong Uông huynh khai ân giúp cho một việc!
Họ Uông nhăn mặt :
- Đôi ta là sinh tử chi giao hà tất Hầu gia phải khách sáo như vậy?
Hãn Thanh bèn kể cho gã nghe việc mình tình cờ nhận sự ký thác trước lúc lâm chung của Dạ Thần Chu Huy Diện. Nay Bang chủ Bá Dương bang đang khắc khoải ngóng trông nhánh Tuyết Sâm, chàng muốn nhờ Ma Đao đưa giùm kỳ dược đến Nam Xương.
Uông Vô Hồi khẳng khái nói :
- Tại hạ xin đi ngay và sẽ sớm trở lại sát cánh với Hầu gia báo thù!
Hãn Thanh trao hộp tuyết sâm và ngân bài Bá Dương bang cho họ Uông.
Chàng hẹn gã sau này sẽ liên lạc bằng đường dây của Cái bang.
Tây Hạ Ma Đao đi về hướng Nam còn Hãn Thanh giục ngựa nhắm hướng Tây thẳng tiến!
Sáng ngày mười chín, Hãn Thanh có mặt trong cánh rừng rậm Vận Thành. Chàng chết lặng vì cảnh điêu tàn đổ nát và mùi máu tanh nồng nặc.
Hàng trăm xác người nằm rải rác khắp vùng trọng địa của Thần Ngưu giáo. Phần lớn là những đệ tử mũ sắt của Quân giáo chủ.
Hãn Thanh nghiến răng lướt nhanh cố nhận mặt những người hy sinh.
Cả Tam, Tứ phán quan lẫn U Linh tứ vệ đều chết thảm vì Tiên Thiên Tam Muội chưởng pháp của Bộc Ly Bôi. Hãn Thanh không cầm được nước mắt, hận mình đã không giữ được lời hứa cưới vợ cho Tứ vệ để chúng chết đi như một kẻ cô quả!
Tiến sâu vào trong, Hãn Thanh phát hiện thêm thi thể của Đại Bạch và Tiểu Bạch. Chỉ có Sơn chủ Vu Sơn mới đủ sức giết đôi thần vật này!
Quanh các tử thi còn có xác rắn, xác ong chứng tỏ Độc giáo chủ Mạc Khải Thiều cũng tham gia cuộc tấn công.
Ngay cả con vật hiền lành thân thiết nhất với Hãn Thanh là Quái mã Đà nhi cũng không thoát chết. Hãn Thanh không còn chịu đựng được nữa, phục xuống khóc vùi.
Gần khắc sau chàng mới trấn tĩnh được, gom hết các tử thi lại mà hỏa thiêu. Hãn Thanh tìm được vài thùng dầu mỡ trong nhà bếp đỗ nát, nên mới có thể đốt xác trong thời tiết này!
Chàng ở lại đấy ba ngày kiên nhẫn châm thêm củi để các thi thể kia đều cháy thành tro bụi. Hãn Thanh giờ đây lặng lẽ như tượng gỗ nhưng đôi mắt long lanh sát khí. Nếu Kim Mao Hồ Ly không tha những con rắn về thì chàng cũng chẳng nhớ đến việc ăn uống!
Sáng ngày hai mươi hai, trong lúc chờ tử thi cuối cùng cháy hết, Hãn Thanh đi một vòng lục soát. Chàng mừng rỡ nhận ra áo trường bào của Tiểu Thuần. Nó chưa được giặt nên vẫn còn mùi hương da thịt nữ nhân.
Chàng gục mặt vào đấy mà nức nở. Khi ngẩng lên, chàng thấy Kim Mao Hồ Ly đứng bên cạnh, thò mũi ngửi vạt áo. Một ý niệm thoáng lóe lên, chàng ngồi xuống vuốt ve linh thú :
- Bạch Ly! Phải chăng ngươi có thể đánh hơi, tìm ra đường đi của chủ nhân chiếc áo này?
Không biết nó có hiểu hay không mà kêu lên lanh lảnh, Hãn Thanh vội trở ra lấy bọc hành lý, thắng yên cho tuấn mã rồi bắt đầu thử thách tài năng của Hồ Ly.
Chàng dí áo Tiểu Thuần vào mũi nó rồi bảo :
- Bạch Ly! Hãy giúp ta tìm lại người thân của mình!
Chàng đặt tên cho nó là “Bạch Ly” và con vật đã quen nghe như vậy!
Kim Mao Hồ Ly hít ngửi một lúc, quay lưng đi về phía Đông. Nó vừa đi vừa đánh hơi nhưng tốc độ khá nhanh. Đường rừng chật hẹp, Hãn Thanh đành để ngựa lại rồi lướt theo Linh Hồ. Được hơn dặm, nó rẽ trái đi thẳng ra đường quan đạo phía trước.
Hãn Thanh dặn con vật đứng chờ mình rồi quay lại Tổng đàn Thần Ngưu giáo lấy ngựa. Chỉ gần khắc sau chàng và Bạch Ly đã tiếp tục cuộc truy tìm.
Cuối cùng con vật khôn ngoan dẫn chàng rẽ vào đường quan đạo đi Lạc Dương. Nhưng chỉ được một đoạn nó đã mất dấu, vì đường phủ tuyết, bị vó ngựa qua lại đạp thành bùn.
Hãn Thanh mừng rỡ đoán rằng Tiểu Thuần một mình chạy ngược trở về Hầu phủ vì nàng không biết phải đi đâu!
Trong đoạn đường rừng Hãn Thanh đã phát hiện chỉ có dấu vết của nàng mà thôi! Như vậy những người kia đã đi hướng khác. Chàng gọi và Bạch Ly nhảy ngay lên lưng ngựa, nằm ngọn lỏn trong lòng Hãn Thanh ra roi phi nước đại, chiều tối mới đến Lạc Dương. Chàng đau đớn nhận ra hình của Lão Hầu Gia được dán khắp các góc phố. Hãn Thanh được xem là đã chết nên không có tên trong cáo thị truy nã!
Chàng dừng cương trước tòa Vạn An lữ điếm vào đứng trước mặt chưởng quỹ Lục Tâm Hiền. Lão đon đã hỏi :
- Xin tráng sĩ cho lão biết tánh danh để ghi vào sổ?
Chàng hững hờ đáp :
- Mộ Dung Hãn Thanh!
Họ Lục há hốc miệng, trợn mắt nhìn chàng. Hãn Thanh hạ giọng :
- Tiểu điệt mang mặt nạ!
Giọng nói quen thuộc đã xóa tan nghi ngờ. Lão run rẩy nói :
- Tạ Ơn trời phật!
Lão đích thân đưa chàng lên phòng trên lầu chót. Đây chính là nơi ẩn thân của Nhất Bất Thông Chu Minh lúc trước.
Vào đến nơi, Hãn Thanh lột mặt nạ và Lục Tâm Hiền sa lệ ôm lấy chàng.
Hãn Thanh hỏi ngay :
- Lục thúc có biết mọi người đang ở đâu không?
Lục Tâm Hiền buồn bã lắc đầu :
- Chẳng hề có âm hao gì cả! Nhưng nghe nói họ đều an toàn!
Hãn Thanh lắc đầu kể lại thảm cảnh ở Vận Thành.
Canh ba đêm ấy, Hãn Thanh mặc áo dạ hành. Ôm Bạch Ly lướt về phía sau tường Hầu phủ.
Nhà cửa còn nguyên vẹn nhưng không một bóng người. Ngoài cửa chính cũng chỉ có vài tên lính gác cho có lệ. Quan quân đã lục soát từng tấc đất, lấy đi toàn bộ những vật quí giá trong Hầu phủ!
Hãn Thanh vượt tường êm thắm, đây là lần thứ hai chàng phải đột nhập vào chính nhà mình như một tên đạo chích.
Chàng thả Kim Mao Hồ Ly xuống mặt cỏ. Con vật lao thẳng đến hòn giả sơn to lớn ở giữa vườn. Chạy quanh và rít lên nho nhỏ, như khẳng định với chủ nhân rằng Tiểu Thuần đã đến nơi này.
Hãn Thanh hân hoan lướt đến, nhưng lòng thầm thắc mắc vì sao Tiểu Thuần lại biết vị trí mật thất? Hay là chính Lão Hầu Gia đã tiết lộ cho cháu dâu trưởng của dòng họ Mộ Dung?
Chàng vận công quan sát, nhận ra cửa vào vẫn nguyên vẹn, liền khởi động cơ quan để mở ra. Con chồn trắng mau mắn lao xuống trước như để dẫn đường. Hãn Thanh mở cánh cửa đá thứ hai, thất vọng vì không thấy đèn nến gì cả. Chàng bật hỏa tập lên soi đường và giật mình vì tiếng nam nhân quát hỏi :
- Các hạ là ai mà biết đường vào chốn này?
Hãn Thanh nhận ra giọng của nội tổ vội lột mặt nạ ra, khóc gọi :
- Gia gia! Tiểu Tôn đây mà!
Có tiếng hỏa tập lách cách hòa với tiếng gọi thiết tha của Tiểu Thuần :
- Tướng công!
Hãn Thanh chạy đến phục xuống ôm đùi Mộ Dung Cẩn, sụt sùi :
- Làm sao gia gia vẫn còn ở chốn nguy hiểm này?
Lão Hầu Gia vuốt tóc chàng, cười khà khà :
- Chỗ nguy hiểm nhất lại là chỗ an toàn nhất! Hơn nữa ta không thể xa nội tổ mẫu của ngươi được. Vì vậy ta bảo Thuần Nhi cõng ta về lại nơi này!
Chàng đứng lên, ôm lấy ái thê vuốt ve tấm lưng thon gầy.
Mộ Dung Cẩn đã phát hiện Kim Mao Hồ Ly, liền hỏi :
- Thanh nhi! Con chồn trắng này ở đâu ra thế? Ta nghe bọn Tề Phi Tuyết kể rằng ngươi bắt con chồn lông vàng óng cơ mà?
Hãn Thanh ngượng ngịu đáp :
- Bẩm gia gia! Nó chính là Kim Mao Hồ Ly đấy! Do tiểu tôn rửa sạch lớp bụi vàng nên mới lộ ra màu lông trắng.
Chàng lại hỏi :
- Bẩm gia gia! Những người kia thế nào rồi?
Mộ Dung Cẩn vỗ trán bật cười :
- Chết thực! Vì quá mừng nên ta quên mất. Họ đang ở trong gian chứa châu báu. Chu Minh đoán rằng ta đã về đây nên dẫn mọi người về theo. Đêm nay, ta không ngủ được nên mới lần ra đây, bắt Tiểu Thuần hầu trà.
Hãn Thanh hoan hỉ phi thường, lướt ngay đến chốn thạch thất, lần tìm những nút lồi bí mật. Chàng đẩy cánh cửa hé ra, nhìn vào trong. Dưới ánh tọa đăng vàng võ là những gương mặt tiều tụy của những người chàng mong đợi.
Trừ Hồng Hương và Lạc Bình, ai cũng băng bó đầy mình chứng tỏ thương thế không ít.
Hãn Thanh khép cửa lại, trở ra ngồi xuống ghế cạnh Mộ Dung Cẩn và uống chén trà Tiểu Thuần mới rót.
Lão Hầu Gia nói tiếp :
- Bọn môn nhân Hầu phủ và U Linh cốc phân tán trong các nhà nông dân hai bên bờ Lạc Thủy. Còn phe Thần Ngưu giáo thì rút về căn cứ thứ hai ở gần Hoa Sơn.
Trên vách thạch thất gần đấy có một chiếc gương soi mặt toàn bằng pha lê tráng thủy của người Bồ Đào Nha. Giờ đây nó phản chiếu ánh nến lấp loáng như trăng vàng.
Kim Mao Hồ Ly không phân biệt được thực hư, ngửa cổ nghêu ngao những tiếng cao vút và du dương.
Hãn Thanh vội đưa tay quàng qua lưng nàng giữ chặt lấy. Chàng chăm chú nhìn nét mặt ái thê, thấy nàng nhắm mắt lắng nghe miệng mỉm cười an lạc. Bản thân Hãn Thanh cũng nhận được tác dụng của âm thanh kỳ diệu kia.
Hồn chàng lâng lâng bay bổng, bao nhiêu ưu tư thù hận bỗng tan biến cả.
Hai khắc sau Bạch Ly mới chấm dứt bài hát của mình, nhảy lên lòng Hãn Thanh mà lim dim.
Tiểu Thuần cũng mở mắt ra, nhìn chàng cười bảo :
- Tướng công! Trung Nguyên quả là sóng gió, hay là sang xuân chúng ta dọn nhà ra Kim Ngọc Bồng Lai Đảo ở cho xong. Dẫu sao chàng cũng đã hứa với Thạch đảo chúa rằng mỗi năm sẽ cho thuyền ra tiếp tế một lần!
Hãn Thanh mừng đến rơi lệ, hôn lên má nàng :
- Ôi Tiểu Thuần! Nàng đã phục hồi ký ức được rồi!
Tiểu Thuần xấu hổ :
- Tướng công kỳ quá, không sợ gia gia cười sao?
Sáng hôm sau, khi Viên Nguyệt Hằng Nga Hà Hồng Hương tỉnh giấc chợt nhận ra có một nam nhân nằm giữa nàng và Ngũ Đài Ma Cơ. Mùi đàn ông nồng nàn khiếng nàng sợ hãi rú lên, khiến cả nhà bật dậy.
Hãn Thanh ngái ngủ nói :
- Đêm qua ta thức đến gần sáng sao nàng không để ta ngủ thêm một lúc nữa?
Hà Hồng Hương bật khóc, không biết làm cách nào biểu lộ nỗi hân hoan ngút ngời, liền đấm liên hồi vào ngực Hãn Thanh.
Đạm Vân và Lạc Bình cũng vô tình bắt chước Hồng Hương!
Cuối tháng mười, Vạn An lữ điếm treo bảng hết phòng, vì bọn Hãn Thanh đã chuyển ra ở đấy. Hai thai phụ sắp đến ngày khai hoa nở nhụy nên cần không khí thoáng đãng và những tiện nghi khác.
Hơn nữa Cái bang báo tin rằng Sơn chủ Vu Sơn đã đưa quân về núi Bát Tiên Trác Tử ở Trực Cô thành lập Thái Thanh giáo. Lão mượn chiêu bài của Đạo giáo nên qui tụ được rất đông tín đồ.
Lại có tin rằng Ngũ hoàng tử Chu Quế hiện là đương kim Tổng đốc Sơn Đông, nắm trong tay mười vạn quân thủy bộ.
Hãn Thanh nghe xong rầu rĩ nói :
- Không hiểu cao thủ nào đã hóa giải được phép kinh ngoại Phất Huyệt Thủ của Quế Lâm Y Ẩn, khiến cho mầm mống phản loạn vẫn sinh sôi nảy nở. Biết thế tiểu điệt giết quách gã Ngũ hoàng tử kia cho xong.
Thiết Địch thần y cười :
- Tiêu y ẩn xuất thân từ Miêu Cương thì làm sao hơn nổi Độc giáo chủ Mạc Khải Thiều?
Mấy ngày sau, Lạc Bình và Hồng Hương lâm bồn. Mẹ tròn con vuông, sinh ra đôi nam hài xinh xắn khỏe mạnh, cả nhà đều mừng rỡ và được an ủi rất nhiều. Mộ Dung Cẩn đặt tên chúng là Mộ Dung An và Mộ Dung Lạc. Quả thực là mọi người đã quá lao đao, lận đận nên rất cần sự an lạc!
Hãn Thanh sợ Sơn chủ Vu Sơn và Ngũ hoàng tử tạo phản lớn, liền quyết định đi Bắc Kinh ngăn chận.
Tề Phi Tuyết cười bảo :
- Lão phu cùng mọi người đi trước, để điều nghiên tình hình, hiền tế cứ ở lại an ủi các nàng vài ngày nữa rồi hãy khởi hành. Họ có bao giờ được gần gũi ngươi đâu!
Tất nhiên Hồng Hương tán thành nhiệt liệt. Nàng là người trực tính, nông nổi nên ít khi giữ lời :
- Tướng công phải làm sao cho Trịnh đại thư và Tề tam thư cũng phải mang nặng đẻ đau như bọn thiếp thì mới công bằng! Họ thảnh thơi mãi khiến thiếp tủi thân!
Hà Hồng Tập phì cười :
- Hương nhi thật quá lắm! Chuyện thai nghén nối dõi tông đường mà cứ làm như cực hình vậy?
Hồng Hương phụng phịu :
- Phụ thân không thấy hài nhi xấu đi rất nhiều hay sao? Phải gọi là Viên Nguyệt Dạ Xoa mới đúng!
Cả nhà cười vang khiến nàng càng thêm bực bội.
Tiểu Thuần lén xoa bụng mình mỉm cười nhưng không nói gì cả. Nàng đã có hiện tượng thai nghén nhưng không dám tiết lộ ra và quyết sát cánh với Hãn Thanh trong cuôc chiến một mất một còn sắp tới, nàng không thể tưởng tượng được ra mình sẽ sống được khi Hãn Thanh chẳng còn nữa.
Gần đến tháng mười một, Hãn Thanh mới khởi hành. Đêm trước, Tiểu Thuần đã trao cho chàng một cuộn lụa vàng :
- Tướng công! Thiếp và Vân muội đã lẻn vào dinh Tổng trấn quân Vụ Hà Nam, tìm được tờ Thánh chỉ quái ác này. Chàng hãy đem vào Hoàng cung hỏi Minh Cảnh Tông xem có phải chính lão ta ngự bút hay không?
Hãn Thanh mừng rỡ mang sang phòng Mộ Dung Cẩn :
- Gia Gia! Xin người xem thử Thánh chỉ này là giả hay thực?
Mộ Dung Cẩn xem qua, lục tìm sắc chỉ tập phong Hầu Tước của Hãn Thanh, do Bố Chánh Sứ trong Hà Nam đưa đến năm ngoái! Ông so sánh chúng với nhau và cau mày :
- Lạ thực! Thường thì Thánh thượng có một vị Thái Giám thân cận chuyên lo việc viết chiếu chỉ, sắc biển. Thanh nhi hãy mang cả hai vật này đến Bắc Kinh hỏi xem nhà vua có thay người viết chiếu hay không? Chữ viết trong hai Thánh chỉ hoàn toàn khác nhau!
Hãn Thanh gật gù :
- Nếu đúng là Thánh chỉ giả thì việc tiêu diệt Sơn chủ Vu Sơn và Ngũ hoàng tử rất dễ dàng!
Chàng trở về phòng thưởng cho hai ái thê những nụ hôn rồi nghiêm giọng :
- Hai nàng phải ở lại để chăm sóc gia gia và bầu bạn với Lạc Bình, Hồng Hương. Ta hứa sẽ bảo toàn mạng sống trở về chứ không liều lĩnh làm gì!
Tiểu Thuần đã có chủ ý nên dạ ngay, nào ngờ Đạm Vân cũng không phản đối.
Lúc Hãn Thanh đi rồi, Đạm Vân mới bảo Tiểu Thuần :
- Tiểu muội đã hiểu rõ lòng dạ của Đại thư. Chị em chúng ta sẽ đi sau một bước, hỗ trợ tướng công!
Tiểu Thuần tát yêu Đạm Vân :
- Không ngờ ngươi trông hiền lành mà cũng tinh quái ra phết!
Hãn Thanh đến Bắc Kinh hôm mùng bốn tháng chạp. Trước tiên, chàng ghé vào Phân đà Cái bang ở cửa Nam để hỏi tin tức. Gã Phân đà phó buồn rầu đáp :
- Bẩm Hầu gia! Đông cung thái tử đang mắc bệnh trầm kha, chắc không sống qua nổi mủa đông khắc nghiệt này! Còn sơ đồ Hoàng cung thì đệ tử sẽ lo ngay trong hai ngày!
Hãn Thanh cau mày hỏi :
- Phân đà chủ Trương Thương Cái đâu sao không thấy?
Gã Phân đà phó lúc lắc cái đầu bù xù rồi mới đáp :
- Bẩm Hầu gia Tề Mân đã mất tích ba ngày nay rồi! Đệ tử cũng đang định nhờ Hầu gia khai ân tìm giúp!
Hãn Thanh nghiêm giọng :
- Việc của Cái bang cũng là việc của ta! Các hạ cứ kể rõ xem họ Tề mất tích thế nào!
Phân đà phó Bắc Kinh có biệt danh là Dao Đầu vì tật hay lắc đầu. Gã ngập ngừng nói :
- Bẩm Hầu gia, ba ngày trước. Trường Thương Cái vào một kỹ viện mới mở ở cửa Nam này và không thấy trở ra nữa!
Hãn Thanh giật mình :
- Tề Mân vào đấy làm gì?
Đao Đầu Cái nhăn nhó :
- Bang qui không cấm việc ấy và họ Tề lại là cao thủ chốn phòng the. Cái biệt danh Trường Thương Cái chính là để dương vật của Tề Mân!
Hãn Thanh bật cười :
- Thế mà ta lại tưởng gã chuyên sử dụng Trường Thương làm vũ khí!
Tối hôm ấy, Hãn Thanh lựa chiếc mặt nạ tam thập đóng vai một chàng công tử giàu có, tìm đến Quảng Hàn các, cái tên nghe thanh nhã nhưng thực chất vẫn là chốn bán phấn buôn hương.
Đao Đầu Cái đã nói rõ rằng :
Tòa thanh lâu này mới khai trương được chừng hơn tháng và vị cô nương đẹp nhất, phong lưu nhất chính là chủ kỹ viện tên là Hàn Mai. Nàng ta đã mê hoặc hầu hết những bậc công vương tôn công tử Bắc Kinh.
Vì vậy, khi nào đến kỹ viện Hãn Thanh thưởng ngay cho gã qui nô nén vàng mười lượng và bảo :
- Bổn thiếu gia là người Kiến Châu đến Bắc Kinh du ngoạn, nghe danh Hàn Mai cô nương nên đến đây thưởng thức!
Gã qui nô chưa bao giờ được khác thưởng nhiều đến thế, cười toe toét :
- Bẩm công tử! Quả là Hàn chủ đang rảnh rang, xin công tử đi theo tiểu nhân!
Gã khúm núm dẫn công tử vào trong, đến một tòa viện lộng lẫy, nằm cạnh vườn hoa. Gã vào trước, lát sau trở ra, mở rộng cửa mời Hãn Thanh vào.
Hàn Mai cô nương đang ngồi bên kỷ trà, duyên dáng nghiêng mình chào khách :
- Thiếp là Hàn Mai xin bái kiến công tử! Mời chàng an tọa!
Nhan sắc của nàng tuy không thể sánh với bốn ái thê của Hãn Thanh nhưng mị lực thì hơn hẳn. Ánh mắt, nụ cười đều khiến nam nhân phải siêu hồn lạc phách. Đó là chưa kể đến tấm thân thon dài khêu gợi đang ẩn hiện dưới lớp sa mỏng manh.
Hãn Thanh không thể đoán được nàng ta bao nhiêu tuổi cả. Chàng ngồi xuống trường kỷ gỗ tự giới thiệu :
- Bổn nhân là Thiệu Tiết ở đất Kiến Châu!
Danh tiếng của Thiệu Tài thần vang lừng cả đế đô vì hàng tơ lụa của lão bán đầy thành.
Hàn Mai nũng nịu hỏi :
- Chẳng hay công tử ở chơi Bắc Kinh được bao lâu?
Hãn Thanh cười đáp :
- Ngày mai ta sẽ phải về Kiến Châu rồi, nếu không sẽ vui say vời nàng một tháng!
Hàn Mai vui vẻ hỏi thêm :
- Công tử thân phận tôn quí sao lại không có gia nhân hộ vệ?
Hãn Thanh nheo mày :
- Đi một mình mới được tự do vui chơi. Hơn nữa, ta luyện võ từ nhỏ, nổi danh Kiến Châu thần quyền lẽ nào lại cần người bảo vệ!
Hãn Thanh không nói láo vì mẹ của Thiệu Tiết là con gái họ Mộ Dung vốn liếng của Thiệu Tài Thần cũng là của Hầu phủ! Chàng nghe Lão Hầu Gia kể rõ nên mới mạo nhận lai lịch Thiệu Tiết!
Hãn Thanh không biết rằng ánh mắt Hàn Mai lóe lên tia sát khí. Nàng rót trà, đon đả mời khách.
Hãn Thanh không sợ độc nên thản nhiên uống cạn. Nhưng đâu không phải độc dược mà là loại xuân dược cực kỳ mãnh liệt. Bản thân chàng đã có sẵn máu của Hồng Sắc Mãng Xà nên lửa dục rất thịnh.
Hãn Thanh lập tức biến thành con hỗ dữ, chụp lấy Hàn Mai đưa lên giường gần đấy. Nữ nhân chẳng hề sợ hãi mà còn cao hứng trước sự hung hãn của khách.
Hàn Mai luôn miệng rên rỉ, tận hưởng hoan lạc vài khắc sau không thấy Hãn Thanh xếp giáo qui hàng nàng liền điểm nhanh vào năm huyệt đạo trên lưng chàng.
Hãn Thanh rùng mình, chìm vào khoái cảm không phải chỉ trong chốc lát mà kéo dài theo lượng chân khí thoát ra. Hàn Mai áp tay hữu vào mệnh môn chàng hút lấy nguồn công lực hùng hậu.
Nàng mê mẩn nói mãi :
- Mộ Dung Thiên, Chúc Tây Sương này đã chiếm được chàng rồi!
Thì ra Hàn Mai danh là Lăng Đăng Hồng Nhan, không hiểu vì sao lại học được phép Hấp Tinh Thái Bổ thất truyền, mở kỹ viện để tận thu vàng bạc và công lực của nam nhân.
Nàng thầm yêu Bạch Y Hầu Mộ Dung Thiên nên luôn cố tưởng tượng đến tình quân khi ân ái với kẻ khác. Nhưng hôm nay nàng không biết rằng nam nhân này lại là con trai của Bạch Y Hầu và câu nói của nàng đã gây hậu quả tai hại!
Hãn Thanh được dạy bảo thù hận Mộ Dung Thiên trong suốt những năm thơ ấu. Vì vậy, tuy danh phận đã rõ ràng nhưng mối thù kia vẫn nằm sâu trong tiềm thức. Nay Chúc Tây Sương liên tục thì thầm vào tai chàng danh tự Mộ Dung Thiên, vô tình đã thức tỉnh Hãn Thanh.
Chàng nhận ra mình đang thoát dương trầm trọng, liền ấn mạnh ngón tay vào huyệt Yên Du trên xương sụn giữa khe mông của đối phương. Chàng dồn công lực đẩy cho chân khí Chúc Tây Sương lưu chuyển ngược chiều.
Đồng thời, Hãn Thanh đặt tay hữu lên mạch môn Chúc Tây Sương thu lại chân nguyên của mình.
Chàng đã tỉnh táo lại nên thôi không thoát dương nữa. Ngược lại, huyệt Yên Du còn được gọi là Khoái Huyệt nên Lãng Đãng Hồng Nhan chết lịm trong cực điểm không giữ được chân nguyên!
Khi Hãn Thanh cảm thấy không thu được chút công lực nào nữa, liền buông ra thì Lãng Đãng Hồng Nhan đã đoạn khí.
Gương mặt nàng ta khô héo nhưng vẫn còn đọng lại nụ cười mê đắm.
Hãn Thanh thở dài, mặc lại quần áo, thầm biết ơn Bất Biệt cư sĩ. Cao Hán Ngọc là người uyên bác, nên mới biết được cách hóa giải thủ pháp Hấp Tinh Thái Bổ. Hãn Thanh thoát chết mà con thu được một số công lực của Chúc Tây Sương nhưng không rõ là bao!
Chàng đã biết Hàn Mai là Lãng Đãng Hồng Nhan Chúc Tây Sương nên rất thắc mắc về an nguy của nghĩa phụ Nam Nhạc Nhất Tà.
Chàng rời tiểu viện, lục soát toàn bộ những công trình phía sau Quảng Hàn các. Với khinh công của chàng hiện nay thì không có gã qui nô hay ả kỹ nữ nào phát hiện nổi. Chính Hãn Thanh cũng ngỡ ngàng trước sự tăng tiến vượt bực này! Chàng hơi hổ thẹn nhưng tự an ủi rằng mình vì cầu sinh mà vô tình hút cả công lực của đối phương.
Căn nhà gạch kiên cố sát tường cuối trông có vẻ giống nhà kho, nhưng đấy là nơi duy nhất có thể giam giữ người.
Hãn Thanh chỉ vặn nhẹ đã bẻ gẫy khóa sắt. Chàng đẩy cửa bước vào không cần bật hỏa tập vì nhãn lực của chàng đã tinh tường gấp bội.
Trên ổ rơm mỏng kia có hai người đang nằm. Chàng đến gần và phát hiện một trong hai là Nam Nhạc Nhất Tà Phùng Lập Tôn. Lão còn sống nhưng rất tiều tụy hốc hác. Hãn Thanh quì xuống bên trong gọi :
- Nghĩa phụ! Hài nhi là Hãn Thanh đây!
Nhất Tà giương cặp mắt lờ đờ thều thào nói :
- Hãy bật hỏa tập lên!
Hãn Thanh làm theo ý lão và không quên tháo mặt nạ! Phùng Lão quái sa lệ :
- Ta còn mặt mũi nào mà gặp Thanh nhi nữa! Vì hồ đồ, ta tin vào sự hướng thiện của Chúc Tây Sương đưa nàng trốn khỏi sự báo ứng của Hầu phủ! Nào ngờ, nàng ta lại dùng tà pháp, hút hết sáu mươi năm tu vi của lão phu và trở thành con điếm ác độc nhất thế gian!
Hãn Thanh an ủi lão :
- Can gia đừng buồn! Chúc Tây Sương đã đền tội. Hài nhi sẽ đưa can gia về Lạc Dương phụng dưỡng!
Phùng lão gật đầu :
- Thanh nhi hãy cứu tỉnh gã ăn mày mê gái kia đi đã!
Hãn Thanh bước sang giải huyệt cho Trường Thương Cái Tề Mân rồi nghiêm giọng bảo :
- Tại hạ Tiểu Hầu Gia Mộ Dung Hãn Thanh đây! Các hạ có thể tự đi được không?
Họ Tề bẽn lẽn đáp :
- Bẩm Hầu gia! Đệ tử đóng vai phú hào, bị phục thuốc mê để cướp vàng khi bị đối phương phát hiện đệ tử chỉ có mấy nén bạc liền tống giam vào đây và dụ dỗ gia nhập Thái Thanh giáo!
Hãn Thanh gật gù :
- Chúng ta đi thôi!
Chàng cúi xuống đưa lưng để Phùng lão bám lấy, nhưng không thấy động tĩnh gì. Thì ra lão đã cắn lưỡi tự sát! Hãn Thanh khóc vùi, bế xác Nhất Tà thoát ra ngoài.
Chàng bảo Trường Thương Cái phóng hỏa đốt Quảng Hàn các để phi tang vì biết Lãng Đãng Hồng Nhan có quan hệ với Sơn chủ Vu Sơn. Nếu lão đến đây điều tra sẽ phát giác sự có mặt của chàng ở Bắc Kinh.
Sáng hôm sau, Hãn Thanh đứng thẫn thờ bên ngôi mộ của nghĩa phụ, trong nghĩa trang ngoại thành, chờ những nén nhang cháy hết, chàng mới trở về khách điếm! Hãn Thanh mừng rỡ khi thấy bọn Tề Phi Tuyết, Bạch Nguyên Giáp, Chu Minh trong phòng mình.
Nhất Bất Thông hỏi ngay :
- Sao mặt Thanh nhi nặng nề như vậy?
Hãn Thanh rầu rĩ kể lại việc vào Quảng Hàn các gặp Lãng Đãng Hồng Nhan và Nhất Tà.
Bạch Thần Y nghiêm giọng :
- Thanh nhi đưa tay cho ta xem mạch thử xem!
Lão đặt ngón tay vào ba bộ vị Thốn, Quan, Xích trên cổ tay trái rồi bảo Hãn Thanh lưu chuyển chân khi hết một vòng chu thiên, Bạch lão mỉm cười :
- Họa trung đắc phúc! Hiện nay Thanh nhi đã có tròn hai hoa giáp công lực!
Mọi người ồ lên sung sướng.
Trường Thương Cái tuy có tật háo sắc nhưng lại rất tinh minh, mẫn cán.
Ngay chiều hôm ấy gã đã trộm được sơ đồ Hoàng thành ở bộ Công!
Cuối canh hai, Hãn Thanh cùng Bạch Thần Y xâm nhập Tử Cấm Thành, vào cung Càn Thanh nơi ở của Minh Cảnh Tông và Hoàng hậu. Đông cung thái tử cũng dưỡng bệnh trong cung này!
Hãn Thanh đứng ngoài cửa sổ truyền âm nói với nhà vua :
- Khải tấu Thánh thượng! Thảo dân xin được vào chữa trị cho Thái tử, mong long nhan chuẩn tấu!
Nhà vua và Hoàng hậu đang ngồi cạnh giường Thái tử Chu Huyền nhìn con mình đi dần vào cõi chết. Minh Cảnh Tông giật mình ngơ ngác hỏi :
- Ai đang nói với trẫm vậy? Dù là tiên hay quỷ, xin cứu vào cứu mạng Đông cung!
Hãn Thanh và Bạch Nguyên Giáp lướt qua khung cửa tròn không chấn song quì xuống thi lễ :
- Thánh thượng cùng nương nương vạn tuế!
Dung mạo của Hãn Thanh cùng Bạch Thần Y đều rất đoan chính nên nhà vua yên lòng :
- Các khanh là cao nhân phương nào, danh tánh là gì?
Bạch Nguyên Giáp đáp :
- Cứu nhân như cứu hỏa, để thảo dân xem qua bệnh trạng của Thái tử trước đã!
Minh Cảnh Tông gật đầu cho phép Bạch lão ngồi lên mép giường thăm mạch, vạch mắt, vạch lưỡi và cởi cả áo bệnh nhân ra.
Họ Bạch gật gù, quay lại nói với Hãn Thanh - Thanh nhi, Thái tử bị trúng chất độc Phong Tâm tán của Độc giáo Vân Quí!
Lão rút hộp kim bạc, cắm đầy lên người Chu Huyền rồi nói tiếp :
- Thanh nhi hãy dồn nội công trục độc ra ngoài!
Hãn Thanh vội nhảy lên giường cùng thần y dựng Thái tử ngồi thẳng và truyền chân khí. Lát sau mồ hôi bệnh nhân toát ra tanh tưởi và có màu xanh đục.
Bạch Thần Y ra hiệu đã xong, đặt Thái tử nằm xuống và cho gã uống bảy viên dược hoàn màu đỏ. Chỉ nửa khắc sau, Chu Huyền mở mắt nhìn mọi người. Hoàng hậu sa lệ hỏi :
- Hoàng nhi thấy trong người thế nào rồi?
Chu Huyền mỉm cười :
- Hài nhi nghe toàn thân sảng khoái, như không hề mắc bệnh vậy!
Để chứng minh gã ngồi dậy ngay. Minh Cảnh Tông hoan hỉ phán :
- Hai khanh quả là bậc thần y! Hãy mau cho trẫm tỏ tường danh tính để phong thưởng!
Hãn Thanh chính sắc đáp :
- Bọn thảo dân không dám nhận bất cứ ân sủng nào. Chỉ mong Thánh thượng khai ân lắng nghe lời xảo tấu!
Chàng bèn kể hết âm mưu tạo phản của Ngũ hoàng tử Chu Quế và bọn Sơn chủ Vu Sơn, Kim Khánh song tiên.
Khi Hãn Thanh đưa ra hai tờ Thánh chỉ, long nhan cau mày :
- Té ra khanh là hậu duệ của Bình Phiên Hậu Mộ Dung Bích! Còn tờ chiếu chỉ thứ hai là của giả, trẫm không hề biết việc này! Khanh cứ tiêu diệt phái Thanh giáo, còn Ngũ hoàng tử thì để Trẫm phán xét!
Nhà vua thảo nhanh một sắc chỉ và kèm theo Ngọc Bài, trao cả cho Hãn Thanh :
- Mật chỉ và Thiên Tử Ngọc Bài này cho phép hiền khanh tiền trảm hậu tấu và có quyền điều động quan quân các địa phương. Khanh hãy vì xã tắc mà quét sạch bọn phản nghịch ấy đi!
Hãn Thanh quì xuống nhận lệnh và mỉm cười hỏi lại :
- Khải tấu Thánh thượng! Chẳng hay trong bá quan ai là người nổi bật về lực liêm khiết?
Nhà vua không hiểu nhưng vẫn đáp :
- Trung lương không thiếu những người liêm chính nhất là Lương thượng thư ở bộ Công!
Hãn Thanh kính cẩn thưa :
- Dám mong Thánh thượng giao cho Lương thượng thư việc khai thác vàng ở Thạch Chỉ sơn gần Bảo Định. Mỏ vàng ấy rất lớn, hạ thần đã tận mắt nhìn thấy!
Quốc khố đang cạn kiệt, nên Minh Cảnh Tông hoan hỉ phi thường, vỗ vai Hãn Thanh :
- Nếu quả đúng như vậy thì khanh chính là phúc tinh của Đại Minh!
Bốn ngày sau, ngọn núi Bát Tiên Trác Tử ở gần Trực Cô bị ba vạn quân Hà Bắc vây chặt.
Bên cạnh quan Tổng trực quân vụ là một chàng trai áo gấm, đầu đội kim khôi, cùng đạo quân thường phục độ hơn trăm.
Chỉ sau vài loạt đại pháo, cơ ngơi của Thái Thanh giáo tan tành, đệ tử thương vong rất nhiều.
Sơn chủ Vu Sơn và Sách Huyết Tôn Giả đi tiên phong quyết mở đường máu thoát thân. Theo sau họ là Độc giáo chủ, Nam Thiên tổng giám, Quỷ Hồ tổng giám cùng các cao thủ. Hãn Thanh rút Hàn Băng kiếm lướt như bay đến đón đầu bọn ác ma. Bộc Ly Bôi cười nhạt :
- Té ra Mộ Dung tiểu quỷ chưa chết! Hôm nay lão phu sẽ hóa kiếp cho ngươi!
Hãn Thanh lạnh lùng vung kiếm xuất chiêu “Sở Phách Nan Hồi”. Luồng kiếm quay quanh người chàng giờ đây là một trái cầu tròn trịa, nhẵn nhụi và bóng loáng như gương. Tiên Thiên Tam Muội chưởng chạm phải mặt cầu này đều trượt ra ngoài. Sơn chủ Vu Sơn kinh hoàng định đảo bộ đào vong nhưng không còn kịp nữa. Thân hình lão bị Hàn Băng kiếm đâm nát như đáy rổ.
Sách Huyết Tôn Giả thấy tỷ phu chết thảm, gầm lên xông vào. Hãn Thanh điền nhiên thi triển chiêu “Kình Ngư Phân Lãng”, lao thẳng vào lưới côn của đối phương. Phí Hòa bỗng nghe tay mình nhẹ hẫng và lồng ngực đau như cắt. Với hai hoa giáp công lực, Hãn Thanh dễ dàng chặt đứt Thiết côn của họ Phí và đâm thủng trái tim già nua kia! Nam Thiên tổng giám thì bị Tề Phi Tuyết và hai Phán quan hợp lại giết chết. Chỉ còn lại một mình Độc giáo chủ Mạc Khải Thiều đang chiến đấu một cách tuyệt vọng với hai gã lính gầy ốm.
Hãn Thanh định xông vào thì một gã nói :
- Tướng công định tranh công với bọn thiếp hay sao?
Nói xong người ấy bất ngờ tung mình lên không trung xạ mười đạo chỉ phong vào mặt họ Mạc còn gã vừa kia giáng chưởng vào ngực lão.
Độc giáo chủ trúng đòn thét lên thê lương, ngã ngửa chết tốt. Hãn Thanh lướt đến xít chặt hai chiếc eo thon, cười trách :
- Hai nàng quả là to gan, dám cãi lệnh ta đến chỗ này!
Đạm Vân che miệng cười khúc khích :
- Hương muội sợ tướng công lọt vào mắt xanh của Công chúa trở thành Phò mã, nên đã van nài bọn thiếp đi theo để giữ chân chàng!
Gần tháng sau bọn Hãn Thanh về đến Lạc Dương và nhận được thiệp mời mừng đám cưới của Tây Hạ Ma Đao và Nam Hồ Ngư Nữ Diệp Tuyết Hoa

Hồi trước