lazada

Bích Nhãn thần quân - Hồi 21b (hết)

Bích Nhãn thần quân - Hồi 21b (hết)

Hồi kết

Ngày đăng
Tổng cộng 29 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 776266 lượt xem

tiki

Ưng Ma và Bách Cầm tiên nương được chủ nhân tiếp đãi nồng hậu nên rất yên tâm ở lại.
Khách lữ hành vào trong tắm gội, thay áo rồi được mời ra khách sảnh dự tiệc tẩy trần. Ba vị thiếu phu nhân Tố Tâm, Phi Hà, Thiên Hương gần đến ngày khai hoa nở nhụy nên chỉ ra chào khách rồi vào ngay.
Vân Long ôm hôn các nàng, hàn huyên, an ủi một hồi lâu mới lên dự yến. Trước đó Xích Long Quái Y Nam Cung Thu đã lạnh lùng gọi Ưng Ma ra vườn hỏi chuyện :
- Hai mươi năm trước, lão góp tay sát hại bào đệ của ta là Nam Cung Phong, sao giờ còn dám vác mặt đến đây?
Ưng Ma bối rối biện bạch :
- Thực ra thì hôm ấy ta chỉ đấu với Lăng Vân Tiên Tử Nam Cung Sương. Năm đó, Ma Diện đã được Yêu Lão cho uống linh dược để tăng cường công lực và truyền dạy xong pho Thiên Ma chưởng pháp. Vì vậy bản lĩnh hắn rất cao thâm, đâu cần ta trợ giúp mới hạ được Bích Nhãn Thần Quân. Nếu sự thực không phải thế, ta nào dám xin làm nô bộc cho ngoại tôn của lão?
Nam Cung Sương từ trong bước ra nói :
- Bá phụ bớt giận, Ưng tiền bối nói không sai đâu.
Quái Y cũng là bậc kỳ nhân, ân oán phân minh nên gật đầu bảo :
- Nếu thế thì không sao, chuyện cũ coi như xong. Nhưng lão có biết hài cốt của bào đệ ta nằm ở đâu không?
Ưng Ma bùi ngùi đáp :
- Ta dù là một đại ma đầu nhưng cũng biết kính phục một bậc anh hùng như Nam Cung Phong. Sau khi Ma Diện đắc thủ bỏ đi, ta lần xuống vực thẳm Ưng Sầu Giản, đem thi thể Bích Nhãn lên chôn cất sau thạch động. Tiết thanh minh này, các ngươi có thể lên đấy mà tảo mộ.
Quái Y cảm động, nắm tay Ưng Ma bảo :
- Ta rất biết ơn lão huynh.
Nam Cung Sương cũng sa lệ, sụp xuống lạy tạ :
- Ơn chôn cất tiên phụ, không để cho người bị thú rừng cắn xé, xương phơi đáy vực, Nam Cung Sương suốt đời tạc dạ.
Ưng Ma lúng túng đỡ bà dậy :
- Phu nhân chớ bận tâm! Mấy năm nay, dù chính tay ta không gây ra sát nghiệp cho võ lâm, nhưng cũng góp phần khơi động phong ba, tội nghiệt chẳng nhỏ. May được Phạm công tử tha mạng còn rộng lượng cưu mang tấm thân tàn phế, già nua này, chút công đào đất, đắp mồ cho Bích Nhãn ta nào dám nhận.
Quái Y xua tay bảo :
- Chuyện đời như phong vân biến ảo, biết việc gì nên làm thì cứ làm.
Lão huynh và Sương nhi hãy vào trong kẻo mọi người mong đợi.
Dứt lời, lão nắm áo lôi Ưng Ma đi. Quả nhiên, bàn tiệc đã đông đủ, chỉ còn chờ họ là nâng chén. Tài Thần hân hoan vòng tay nói :
- Nay tai kiếp giang hồ đã qua. Võ lâm đã thanh bình, ân oán cũng trả xong, chúng ta cùng cạn chén chúc mừng.
Ngọc Yến nhớ đến đàn chim liền bảo thị tỳ xuống bếp lấy thịt sống và ngũ cốc đem ra ngoài rừng.
Nam Cung Sương nói nhỏ với Tài Thần. Ánh mắt ông lộ vẻ xúc động.
Phi Vân đứng dậy vái Ưng Ma ba vái rồi thưa :
- Qua năm mới, nhân dịp tiết thanh minh, xin tiền bối chỉ giáo nơi chôn cất hài cốt cố nhạc phụ, để bọn tiểu bối đến thắp hương và cải táng về Bắc Kinh.
Kiếm Ma sửng sốt :
- Ta tưởng thân xác Thần Quân đã tiêu trầm mai một dưới vực sâu ngàn trượng Ưng Sầu Giản, sao lại còn có mộ phần?
Nam Cung Sương kính cẩn thưa :
- Chính Ưng tiền bối đã khai ân, xuống vực đem di hài của tiên phụ lên an táng chu đáo.
Mọi người giật mình kinh ngạc. Kiếm Ma bật cười, giơ ngón cái lên khen :
- Trong đời Ưng Ma Thái Tuấn cũng có lần làm việc nghĩa, quả không ngờ!
Vân Long, Ngọc Yến xúc động rời ghế, quỳ xuống lạy ba lạy :
- Bọn tiểu bối đội ân Thái tiền bối đã chiếu cố cho ngoại tổ.
Ưng Ma ngượng ngùng khoát tay :
- Đời ta tội lỗi đã nhiều, có làm bao nhiêu điều tốt cũng không bù lại.
Kiếm Ma cười xòa nói :
- Thôi được rồi, Phật môn có câu hồi đầu thị ngạn. Hãy cùng uống mừng việc tìm được di cốt Thần Quân.
Rượu được vài tuần, Vân Long thưa với song thân :
- Ra giêng, xin song thân tổ chức hôn lễ cho ba nghĩa đệ của Long nhi.
Tài Thần vốn coi bọn chúng như con mình nên phấn khởi bảo :
- Ta đã biết chuyện huynh đệ họ Tả, nhưng còn Thiên nhi thì sao?
Chàng cười đáp :
- Ý trung nhân của nhị đệ chính là Lan Châu U Cơ Bạch Diễm Vi.
Phạm Tài Thần bất ngờ nhưng hài lòng vuốt râu gật gù :
- Thật là xứng đôi! Ta sẽ tặng tòa Kim Lăng đại tửu lâu cho Bạch nương làm của hồi môn.
Cơ ngơi ấy trị giá mười mấy vạn lượng bạc, sanh ý thịnh vượng, mỗi năm thu hàng vạn lượng. Vậy mà Tài Thần không hề do dự, chứng tỏ ông rất quý mến Độc Cô Thiên.
Thiên Lý Độc Hành bối rối thưa :
- Đội ân bá phụ đã có lòng thương. Nhưng tiểu điệt xin được ở đây để hầu hạ dưới gối.
Nam Cung Sương dịu dàng ngắt lời :
- Chuyện đó sau sẽ tính. Trước mắt phải cử ngay người xuống thay thế Bạch cô nương để còn kịp hôn lễ.
Tả Phi, Tả Kiếm nghe nói sắp được vợ, mừng đến nỗi chẳng thiết gì ăn uống nữa. Chỉ thấp thỏm chạy vào hậu viện thông tri với hai Miêu nữ.
* * * * *
Sáng sớm hôm sau, Vân Long vào triều dự chầu. Bá quan nhận được tin chàng đã dẹp xong bọn cường đạo Đông Doanh nên xúm đến chúc mừng, ca tụng. Chỉ có lại bộ thượng thư Khuất Châu là ủ rũ.
Thánh thượng và Hoàng hậu giá lâm, quần thần nhất tề quỳ xuống nghinh tiếp. Minh đế hớn hở phán :
- Tiêu hầu lần này lại lập được kỳ công. Trẫm rất hoan hỉ. Khanh mau tấu trình sự việc.
Vân Long tuần tự khởi tấu. Đến đoạn tuần phủ Chiết Giang là Khuất Chi tư thông với cường đạo ngoại bang, Minh Thành Tổ động nộ vỗ long án hỏi :
- Tên cẩu quan Khuất Chi này do ai tiến cử mà được làm Tuần phủ Chiết Giang?
Khuất thượng thư run rẩy bước ra quỳ trước bệ rồng tấu :
- Khởi tấu thánh thượng, lão thần có mắt như mù nên đã nhìn lầm người. Xin cửu trùng khai ân lượng xét.
Minh đế long nhan lạnh lẽo như băng hỏi tiếp :
- Khanh và tên Khuất Chi có quan hệ như thế nào?
Lão thượng thư sợ hãi bẩm :
- Muôn tâu! Y là nghĩa tử của lão thần.
Cửu trùng cười nhạt bảo :
- Té ra là thế, hèn chi khanh chẳng nhìn lầm. Trẫm xét thấy khanh một đời cúc cung tận tụy vì triều đình nên không nỡ bắt tội. Nhưng ở cương vị của khanh mà mắt lại mù, không phân biệt được trung nịnh thì nên cáo lão từ quan đi. Còn Khuất Chi và nàng tiểu thiếp trẫm truyền đem ra giữa chợ thành Hàng Châu chém đầu.
Họ Khuất quỳ xuống lạy tạ hồng ân rồi cởi áo mão dâng lên, cáo biệt chư quan, rời khỏi sân chầu.
Minh đế thở dài, nhìn bộ áo mão trên long án, hỏi bá quan :
- Theo ý các khanh thì trong triều ai là người đủ tài đức để giữ chức lại bộ thượng thư?
Hổ Uy Hầu lập tức tấu rằng :
- Muôn tâu! Theo thiển ý của hạ thần, trọng trách này nên giao cho một người cương trực, thẳng thắn và có nhãn quang sắc bén. Thần xin tiến cử Ngự Sử Đài Tưởng Minh Luân.
Hoàng thượng hài lòng nhưng vẫn hỏi ý bá quan :
- Chư khanh có cùng một ý với tiêu hầu hay không?
Quần thần ai cũng giỏi nghề quan sát sắc diện long nhan để dò thánh ý, nên tự biết thân phận, đồng thanh nói :
- Chúng thần tán thành cao kiến của Tiêu hầu.
Minh đế tươi cười phán truyền :
- Chư khanh đã đồng lòng, trẫm cũng chuẩn tấu, phong cho Tưởng Minh Luân chức lại bộ thượng thư.
Họ Tưởng là người có nhân phẩm và tài trí cực cao, nhưng lâu nay, trong cương vị Ngự Sử Đài, chỉ là một vị đại thần không có thực quyền, danh vọng cũng chẳng lớn. Nay được giao trọng trách xét duyệt, đề cử và thẩm tra quan lại trong cả nước mới đúng là chỗ dụng võ của ông. Tưởng Ngự Sử không phải là người tham vinh hoa, phú quý, chỉ một dạ muốn phục vụ giang sơn. Không ngờ Hổ Uy Hầu đáng mặt tri kỷ, hết lòng tiến cử để ông được thỏa chí bình sinh.
Tưởng Minh Luân chậm rãi bước ra quỳ xuống tâu :
- Thánh thượng vạn tuế! Hạ thần tuân chỉ.
Vương thừa tướng nhận lấy áo mão trong tay Dương công công, trao cho họ Tưởng rồi dặn dò :
- Mong rằng Tưởng thượng thư sẽ không phụ lòng ký thác của thánh thượng và bá quan.
Họ Tưởng cảm tạ lui về, đứng vào chỗ của Khuất Châu. Quần thần xúm lại chúc mừng.
Không thấy ai dâng biểu gì nữa, Minh Thành Tổ cho bãi triều. Ngài truyền Tiêu hầu theo ra Ngự hoa viên uống rượu thưởng mai.

Xuân đã về nên muôn hoa đua nở rực rỡ, nhất là hoa mai. Dù tuyết rơi nhiều nhưng vẫn không che hết được những cành hoa vàng đang khoe sắc. Tô Mỹ Nhân co ro trong áo ngự hàn mà còn nghe lạnh. Uống được vào chung ngự tửu, nàng nghe mí mắt mình nặng trĩu nên hồi cung trước.
Còn lại hai vua tôi đối ẩm rất tương đắc. Bỗng Tiêu hầu vòng tay tấu rằng :
- Khởi tâu Thánh thượng! Nay quần ma loạn đảng đã diệt xong, hạ thần không cần phải giấu diếm lai lịch nữa. Xin đê đầu mong cửu trùng xá tội khi quân. Hạ thần đích thực là Phạm Vân Long, nam tử Tài Thần Phạm Phi Vân. Vì tình thế bắt buộc, muốn tránh liên lụy cho song thân nên phải đổi danh, cải tánh.
Hoàng thượng vô cùng kinh ngạc nhưng cười xòa phán :
- Khanh hãy bình thân. Trong ngày đại hỉ của khanh, khi gặp Tài Thần ta đã nhận ra khí chất của hai ngươi rất tương đồng. Nhưng không thể ngờ rằng khanh đã bái phụ thân làm can gia nên chẳng đoán ra nội tình. Khanh vì an nguy của phụ mẫu ta đâu nỡ cáo việc này trước triều đình để tông môn họ Phạm được vinh hiển.
Vân Long an tọa rồi mỉm cười thưa :
- Muôn tâu! Hạ thần vì không muốn dối vua nên tấu trình sự thực, chứ không phải vì chuyện rạng rỡ tông môn. Cúi xin thánh thượng giữ bí mật này và vẫn coi tại hạ là một Tiêu Long Vân. Giang hồ là chốn lắm phong ba, chẳng bao giờ ổn định được lâu dài.
Minh đế suy nghĩ một lúc rồi chuẩn tấu :
- Thôi được! Ý khanh đã vậy trẫm cũng chìu theo. Thật hiếm có người nào coi trọng nghĩa vụ đối với nhân sinh mà lại nhạt đường danh lợi như khanh.
Thêm vài tuần rượu nữa, thấy kim thượng đã ngà say, chàng xin cáo biệt trở về Hầu phủ.
Tối đến, Vân Long lại vào cung bái kiến Minh đế ở ngự thư phòng. Ngài mừng rỡ phán :
- Sao khanh biết trẫm đang cần người cùng uống chén ngự hàn mà đến vậy?
Chàng cười đáp :
- Thần đâu có tài cán gì mà đoán được thánh ý, chỉ vì có đại sự cơ mật nên mới đến giờ này.
Hai vua tôi cùng uống vài chung chống rét. Hoàng thượng liền hỏi :
- Chẳng hay chuyện cơ mật gì mà sáng nay khanh không dám tấu trình?
Tiêu hầu hạ giọng :
- Muôn tâu, tội của Tô thái sư, Thánh thượng định xử trí thế nào?
Minh đế trầm ngâm rất lâu rồi thở dài nói :
- Quốc trượng giờ đã từ quan, không còn nắm giữ binh quyền, bao nhiêu vây cánh đều bị khanh và ta triệt hạ, chẳng khác gì cua gãy càng nằm chờ chết. Nhưng Tô nương nương với ta tình thâm nghĩa trọng, nếu bắt tội họ Tô e nàng phải thương tâm. Hơn nữa, xã tắc đang yên lành, thịnh trị, việc phản nghịch của thái sư sẽ làm chấn động nhân tâm, tổn thương quốc thể. Vì vậy, trẫm định bỏ qua cho quốc trượng. Mong khanh thấu hiểu giùm ta.
Tiêu hầu mừng rỡ tấu rằng :
- Thánh thượng anh minh, nhân từ, biết coi trọng đại cuộc giang sơn hơn ân oán riêng tư. Hạ thần hết lòng khâm phục.
Minh đế thấy sủng thần cũng một ý với mình, ngài hoan hỉ nói :
- Làm bề tôi mà thấu hiểu được nỗi khổ tâm của quân vương chỉ có mình khanh thôi. Đáng tiếc là khanh không có chí làm quan, nếu không ghế Thái sư kia sáng mai sẽ là của khanh.
Tiêu hầu cúi đầu tạ thánh ân nhưng không nhận. Chàng hầu chuyện một hồi lâu rồi cáo lui.
* * * * *
Đầu giờ mão ngày mùng bốn tết, Vân Long và Ngọc Yến thay mặt Tài Thần đến các cơ sở, hiệu buôn của Đào gia trang trong thành Bắc Kinh để chúc tết. Cuối giờ tỵ, chàng đã uống đầy một bụng rượu mừng xuân, từ trong Yên Kinh đại tửu lâu bước ra. Tuyết đã thưa, nắng xuân phản chiếu màu trắng của lớp băng trên mặt đường làm chàng chói mắt. Tiểu nhị mau mắn dắt ngựa ra để thiếu gia và thiếu phu nhân hồi phủ. Chàng cáo biệt chưởng quầy rồi cùng ái thê lên ngựa. Về đến Hầu tước phủ, hai người thấy một nữ nhân mặt mũi lem luốc, y phục cũ kỹ hơi lạ mắt. Tóc tai nàng rối bù nhưng dung nhan xinh đẹp, có vẻ gì quen thuộc.
Ngọc Yến thảng thốt kêu lên :
- Tướng công! Nữ lang này chính là Sương Mỵ Phương Tử.
Họ nhảy xuống ngựa bước lại gần. Nữ nhân lặng lẽ đứng lên cúi mình thi lễ. Thanh trường kiếm tùy thân đã không còn. Nhìn hình hài tiều tụy của Sương Mỵ, Ngọc Yến xúc động nắm tay nàng hỏi dồn :
- Sao cô nương lại có mặt ở đây và lâm vào tình cảnh này?
Vân Long khẽ trách nương tử :
- Yến muội khoan hãy hỏi han. Sương Mỵ cô nương là khách, chúng ta phải mời vào phủ trước đã.
Ngọc Yến cười khúc khích nói :
- Vậy, kính thỉnh cô nương vào tệ xá!
Nói xong, chẳng cần biết Sương Mỵ có đồng ý hay không, nàng kéo khách vào thẳng hậu sảnh. Biết bản chất nữ nhân, dù thuộc chủng tộc nào cũng coi trọng nhan sắc và vẻ đẹp bên ngoài, Ngọc Yến bắt Sương Mỵ phải tắm gội, chải tóc và thay áo mới. Thiếu phu nhân của Đào gia trang có hàng chục bộ y phục chưa bao giờ mặc đến. Nữ lang Đông Đảo không hề phản đối, lặng im tuân theo sự sắp xếp của nữ chủ nhân. Đến cuối giờ ngọ, hai nàng mới xuất hiện. Trong trang phục Trung Hoa, Sương Mỵ có vẻ kiều diễm hơn.
Vân Long đang ngồi bên bàn ăn chờ đợi, thấy họ vội đứng lên :
- Kính thỉnh cô nương an tọa và dùng bữa với phu thê tại hạ.
Trong bữa ăn, chẳng ai hỏi han gì. Ngọc Yến chăm chút gắp thức ăn bỏ vào chén khách. Sương Mỵ ăn rất từ tốn, nhỏ nhẹ và không từ chối những chung rượu mà chủ nhân đã rót cho.
Ba người ăn xong, cùng ngồi dùng trà. Ngọc Yến biết ý trượng phu muốn mình trò chuyện, nên tươi cười nói với Sương Mỵ :
- Tuổi ta chắc là lớn hơn, ta gọi nàng bằng Sương muội có được không?
Hai hàng lệ trào ra từ đôi mắt đẹp, nàng gục đầu vào vai Ngọc Yến mà thổn thức. Lát sau, Sương Mỵ cố nén cơn xúc động, rời ghế sụp xuống chắp tay lạy theo nghi lễ của người Đông Doanh rồi nói :
- Tiểu nữ xin công tử và phu nhân khai ân nhận kẻ bạc mệnh này làm nô bộc. Nếu không được, tiểu nữ cũng xin lạy tạ rồi bỏ đi ngay.
Ngọc Yến bối rối nhìn Vân Long. Chàng nhận thức được vẻ kiên quyết trong giọng nói, ánh mắt của nữ nhân kỳ lạ này nên gật đầu.
Ngọc Yến bước đến đỡ Sương Mỵ lên và bảo :
- Thôi được, nếu Sương muội đã quyết chí, chúng ta xin nhận lời. Nhưng trong lòng không nên quá phân biệt chủ bộc, mà coi như chị em thì hay hơn.
Sương Mỵ kính cẩn đứng hầu, không chịu ngồi xuống ghế. Nàng nhỏ nhẹ nói :
- Dù ở Trung Hoa hay Đông Đảo, nô tỳ cũng không được ngồi ngang hàng với chủ nhân.
Ngọc Yến chẳng còn cách nào khác đành phải an tọa rồi bảo :
- Sương muội hãy tuần tự thuật lại tao ngộ của muội và Mộ Đồ, từ sau ngày gặp nhau ở Sơn Đông?
Sương Mỵ cúi đầu nhận mệnh rồi mới kể :
- Hôm ấy, nô tỳ và Dã Mã Mộ Đồ sư huynh lên xuống nhỏ, chèo đến một thuyền buôn quen biết để trở lại Đông Doanh. Không ngờ lúc lên đại thuyền, lại được tin thân phụ của sư huynh là Trung Giang Dã Mã Mộ Đồ đã sát hại phụ thân của nô tỳ là Âu Sĩ Lạc để cướp quyền lãnh chúa. Vì Trung Giang vốn là thuộc hạ của tiên phụ, nên hành vi phản phúc ấy là một điều đại sĩ nhục cho người võ sĩ đạo. Sư huynh vốn tên là Hùng Trạch Dã Mã Mộ Đồ, hổ thẹn với nô tỳ nên đã rút gươm ngắn rạch bụng, tự sát theo đúng truyền thống. Trước khi chết người dặn nô tỳ chẳng nên về đảo Kỷ Âu Tố nữa mà hãy ở lại Trung Hoa, tìm Tiêu công tử để nương tựa. Nô tỳ đã gom góp tiền bạc và bán cả thanh trường kiếm làm lộ phí tìm đến đây. Quả nhiên sư huynh không nhìn lầm người, nhị vị chẳng hề nhớ đến thù hận cũ còn đối xử tử tế. Cho nên nô tỳ quyết định ở lại xin làm nô bộc.
Vân Long thở dài tiếc cho một bậc anh hào như Hùng Trạch. Chàng hỏi thêm :
- Sao ta không nghe nàng nhắc đến Song thần?
Sương Mỵ buồn rầu đáp :
- Nhị vị sư phụ vì nóng lòng muốn giúp cho sư huynh rửa hận, nên đã truyền mấy chục năm công lực rồi bỏ lên núi Phú Sĩ mai danh ẩn tích.
Ngọc Yến ngậm ngùi bảo :
- Tiết thanh minh này chúng ta sẽ cùng đi tảo mộ Hùng Trạch.
Sương Mỵ đau đớn thưa rằng :
- Sư huynh đã dặn chủ thuyền dem xác chàng thả xuống vùng biển Đông Đảo.
Từ đó, Sương Mỵ trở thành nữ tỳ tâm phúc trong Hầu phủ. Nàng cực kỳ chăm chỉ và lễ độ. Bốn vị phu nhân đều coi nàng như em gái, chẳng hề có ý khinh khi.
Đêm rằm tháng giêng năm Vĩnh Lạc thứ mười ba, Tố Tâm lâm bồn sinh ra một bé gái xinh đẹp. Ba ngày sau, Phi Hà và Thiên Hương cũng khai hoa nở nhụy, hai công nương nữa lại ra đời. Ngọc Yến vốn quen chăm sóc sản phụ người Miêu nên rất thành thạo. Biết các em buồn rầu vì không sanh được nam tử, nàng an ủi rằng tuổi họ còn trẻ, còn nhiều cơ hội. Hơn nữa, phu thê Tài Thần và Vân Long đều vui vẻ, nâng niu ba nữ hài nhi nên các nàng dâu cũng đỡ tủi thân.
Một hôm, Sương Mỵ hỏi mượn văn phòng tứ bảo rồi vào phòng riêng cặm cụi viết vẽ gì đó. Mấy ngày sau, nàng đem một xấp giấy đã khâu thành tập đến dâng cho Ngọc Yến :
- Thưa phu nhân, đây là cuốn xuân đồ mà nữ nhi Đông Doanh nào cũng có. Trong này dạy bí quyết để làm hài lòng trượng phu và sinh được quý tử.
Ngọc Yến mở ra xem, thấy có bảy mươi hai bức họa nam nữ ân ái và những hàng chữ chỉ dẫn cặn kẽ. Dù vẽ bằng giấy trắng mực đen mà vô cùng sinh động. Mặt nàng đỏ hồng vì thẹn thùng. Nhưng thấy ánh mắt và thần sắc của Sương Mỵ trong sáng, tự nhiên, nàng tự nhủ thầm rằng tập tục mỗi nơi mỗi khác. Bản thân Ngọc Yến cũng đang âm thầm lo lắng vì tuổi đã lớn mà chưa thụ thai. Nay được xuân đồ quyết thử xem kết quả thế nào. Nàng kéo Sương Mỵ ngồi xuống cạnh giường với mình rồi hỏi :
- Sương muội đã có ý trung nhân chưa?
- Thưa phu nhân, nô tỳ chưa hề thương ai. Ở cương vị tiểu thư của một lãnh chúa rất khó kén trượng phu. Ngay cả Hùng Trạch sư huynh cũng không đủ tư cách để cầu hôn.
Ba nàng kia vì mới sinh nở nên ở bên Đào gia trang. Chỉ mình Ngọc Yến kề cận Vân Long trong Hầu phủ. Đêm ấy, nàng thú nhận nỗi ưu tư của mình rồi đưa cho trượng phu xem cuốn xuân đồ. Chàng tấm tắc khen ngợi nét vẽ thần kỳ của Sương Mỵ. Hai người thử áp dụng mấy trang đầu, họ cảm thấy hạnh phúc cùng cực, hơn hẳn lúc bình thường.
Thời gian thấm thoát trôi, rồi Ngọc Yến cũng thụ thai. Vân Long vô cùng mãn ý.
Trong thời gian ấy, ngày nào Vân Long cùng Ngọc Yến cũng sang Đào gia trang chăm sóc, vui đùa với ba bà mẹ trẻ và nữ hài nhi cho đến tận nửa đêm mới lui gót. Khi có cô bé nào ấm đầu, sổ mũi, nàng thức suốt đêm để canh chừng, chia sẽ nhọc nhằn với các em.
Nam Cung Sương thấy con dâu lớn cư xử như vậy rất đẹp lòng. Bà là người tinh tế nên nhận ra thái độ cung kính và thân thiết của nàng đối với Kiếm Ma. Một hôm, không dằn được tính hiếu kỳ, bà gọi Ngọc Yến vào phòng riêng gạn hỏi :
- Yến nhi, ta rất ngạc nhiên khi thấy con coi trọng Công Tôn tiền bối không kém gì ta và lão nhân gia. Chắc phải có nguyên nhân chứ?
Nàng biết mẹ chồng mình là bậc kỳ nữ nên không dám giấu :
- Bẩm A Nương, mạng sống của thiếu gia chính do Công Tôn tiền bối ban cho. Người đã âm thầm truyền cho chàng một nửa tu vi của mình. Nhờ vậy thiếu gia mới bảo tồn được sinh mạng và thắng được Đông Hải Thiên Tôn.
Nam Cung Sương chẳng ngờ Kiếm Ma lại là đại ân nhân của gia đình mình. Bà xúc động bảo :
- Long nhi có biết nội tình hay không?
Ngọc Yến bối rối thưa :
- Vì Công Tôn tiền bối đã dặn dò nên tức nữ không dám thổ lộ với thiếu gia.
Sắc mặt Nam Cung Sương nghiêm lại, đôi mắt bà thấp thoáng ánh xanh :
- Đạo làm người, oán có thể quên, nhưng ân chẳng thể không báo đáp. Yến nhi nỡ để Vân Long làm kẻ bất nghĩa hay sao?
Ngọc Yến run sợ nói :
- Tức nữ biết tội, xin A Nương dạy bảo.
Phạm phu nhân thấy con dâu quá sợ hãi, bà dịu giọng bảo :
- Tối nay con phải cho Long nhi biết sự thực. Trong bữa điểm tâm sáng mai, các ngươi dập đầu gọi Công Tôn tiền bối là can gia, suốt đời hầu hạ, phụng dưỡng chu đáo.
Đêm đến, Ngọc Yến lặng lẽ thay áo cho trượng phu rồi quỳ xuống :
- Tướng công! Tiện thiếp lâu nay vẫn giấu kín một việc, xin chàng lượng thứ!
Vân Long ngỡ ngàng, biết ngay chuyện này không nhỏ. Chàng đỡ ái thê lên an úy :
- Nương tử bình tâm nói cho ta nghe.
Ngọc Yến thỏ thẻ hỏi :
- Tướng công có biết vì sao mình đả bại Tần Hạo Thiên chăng?
Chàng đăm chiêu giây lát rồi đáp :
- Hôm ấy, ta cảm thấy công lực của mình đột nhiên tăng tiến bội phần. Trong lòng vẫn thắc mắc không hiểu nguyên do.
Ngọc Yến ngậm ngùi nói :
- Chỉ vì muốn giữ cho chàng được sống sót, Công Tôn tiền bối đã hy sinh truyền tặng bốn mươi năm công lực.
Vân Long sững sờ, nghe mũi mình nóng lên. Cũng y như Nam Cung Sương, chàng cảm thấy mình là người bất nghĩa, muốn buông lời trách móc ái thê. Nhưng nghĩ lại, chàng dịu dàng bảo :
- Giờ đây ta mới hiểu vì sao, kể từ sau trận ấy, Yến muội cư xử với Công Tôn tiền bối cực kỳ kính cẩn, sớm hôm thăm hỏi, chẳng khác gì phụ mẫu. Ta phải cảm tạ nàng đã âm thầm thay ta báo ân mới phải.
Chàng âu yếm xiết chặt nương tử vào lòng rồi tư lự hỏi :
- Theo ý nàng, chính ta phải làm gì?
Ngọc Yến thì thầm :
- A Nương đã biết và người dạy chúng ta phải bái Công Tôn tiền bối làm nghĩa phụ.
Chàng gật đầu tán thành ý kiến của mẫu thân.
Sáng hôm sau, hai người sang Đào gia trang thật sớm. Ngọc Yến vào khuê phòng với ba em kể rõ sự tình. Họ vô cùng cảm kích, mau chóng thay áo mới ra ngay.
Mọi người an tọa xong, Phạm Phi Vân trịnh trọng đứng lên hướng về phía Kiếm Ma kính cẩn vái một vái rồi nói :
- Công Tôn tiền bối là bậc đại kỳ nhân trong thiên hạ, Phi Vân muốn cho Long nhi được lạy người làm nghĩa phụ, suốt đời hầu hạ. Xin tiền bối nhận cho.
Ông vừa dứt lời, Vân Long và bốn vị phu nhân sụp xuống lạy đủ chín lạy. Chàng cung kính thưa rằng :
- Nghĩa tử Vân Long và thê nhi xin khấu đầu ra mắt can gia.
Kiếm Ma hiểu ngay rằng phu thê Tài Thần đã biết chuyện ông giúp Vân Long. Công Tôn Sửu vô cùng cao hứng, được một nghĩa tử như Vân Long thì còn gì quý hơn nữa. Ông cười ha hả, bước đến đỡ bọn chàng lên rồi nói :
- Can gia vì quá bất ngờ nên chẳng có gì để làm quà cho các con.
Tài Thần vuốt râu cười bảo :
- Đại ca đã cho chúng quá nhiều rồi còn gì?
Ba gã nghĩa đệ của Vân Long theo lễ cũng phải gọi ông bằng nghĩa phụ.
Dù là bữa điểm tâm nhưng ai cũng nâng chén chúc mừng Kiếm Ma.
Xích Long Quái Y càu nhàu :
- Thằng bé này thật là rắc rối, hết gọi lão râu dài họ Hạ bằng đại ca, giờ lại tôn Kiếm Ma lão huynh làm can gia. Ta biết đường nào mà xưng hô.
Công Tôn Sửu cười khanh khách đáp :
- Dù có gọi thế nào đi nữa ta cũng không chịu gọi Nam Cung lão đệ bằng bá phụ đâu nhé.
Cả bàn vui vẻ cười vang.
* * * * *
Lực lượng Khôi Y võ sĩ được bổ sung thêm một số cao thủ. Từ sau trận chiến với Đông Hải Thiên Tôn đã đông đến ba trăm người. Ưng Ma và Kiếm Ma đích thân huấn luyện, đào tạo họ thành những kiếm thủ kiêu dũng, kiêm thông cả chưởng pháp và trảo pháp. Hai người đã sống quá lâu, dư biết võ lâm chẳng bao giờ ngưng sóng gió. Họ muốn giúp Vân Long có trong tay một đội ngũ thuộc hạ hùng mạnh, để kịp thời đối phó với các biến cố trong tương lai.
Đám cưới Độc Cô Thiên và huynh đệ họ Tả dù không thể so sánh với đại ca nhưng cũng rất tưng bừng, nhiệt náo. Hơn ngàn hào kiệt khắp nơi đổ về tham dự. Cổ đại nương được mời ở lại Bắc Kinh để hai nàng dâu hầu hạ.
Độc Cô Thiên và Bạch Diễm Vi không chịu về Nam Kinh, mà xin được tiếp tục phò tá Vân Long.
Bầy linh cầm đã biến khu rừng sau Đào gia trang thành nơi nổi tiếng nhất Đế đô. Những nhà đại phú, quyền quý trong thành đều khao khát có được, dù chỉ một con. Bách Cầm tiên nương đã ra sức sửa sang cánh rừng, trồng rất nhiều loài hoa đẹp nên phong cảnh nơi đây ngày càng kỳ tú. Chính Minh đế và Tô Nương Nương còn phải than rằng Ngự Hoa Viên chỉ là một mảnh vườn cằn cỗi nhỏ nhoi.
Tiêu hầu vẫn thường nói rằng :
- Đạo quân tử không nên thích cảnh cá chậu chim lồng.
Vì vậy, bá quan chẳng một ai dám hỏi xin.
Một hôm, sau buổi chầu, Minh đế rủ chàng ra Ngự Hoa Viên uống rượu. Tô Mỹ Nhân tủm tỉm cười phán rằng :
- Ta đến phát ghen với Tiêu khanh, bầy linh cầm xinh đẹp kia làm ta thích thú vô cùng. Giá như khanh có thể sai khiến chúng đến đây ở vài ngày thì ta sẽ rất biết ơn.
Tiêu hầu điềm nhiên tấu :
- Khởi tấu nương nương, bầy chim này đông đến hàng vạn con, nếu đến đây lâu sẽ làm ô uế thượng uyển và cấm cung. Nhưng bất cứ lúc nào nương nương muốn thưởng lãm, chúng sẽ lập tức có mặt, sau đó chúng sẽ trở về tổ khi người ra lệnh.
Minh đế và Tô Mỹ Nhân rất đẹp dạ :
- Nếu tự ta có thể sai khiến bầy linh điểu như khanh nói thì còn gì bằng.
Tiêu hầu rút ra một chiếc còi trúc đưa lên miệng thổi mạnh. Thần ưng Tiểu Bạch đang lượn trên cao lập tức sà xuống. Nhìn con miêu ưng dũng mãnh, oai vệ, Hoàng thượng vô cùng cao hứng. Tiêu hầu nói với thần điêu :
- Tiểu Bạch, từ nay ngươi sẽ túc trực ở đây. Chịu sự dạy bảo của hai người này. Khi họ ra lệnh, ngươi phải về rừng dắt bầy chim đến.
Miêu ưng gục gặc đầu. Tô Mỹ Nhân háo hức muốn thử ngay, nàng bước đến vuốt ve nó rồi bảo :
- Tiểu Bạch, ngươi hãy dẫn bầy chim lại đây.
Thần ưng gật đầu rồi vỗ cánh bay đi. Chưa tàn một nén nhang, hàng vạn cánh chim che rợp cả bầu trời cấm thành rồi đáp xuống. Tiếng hót của chúng vang động hoàng cung. Đám cung nữ và thái giám đổ xô ra xem, trầm trồ khen ngợi. Khi đã chiêm ngưỡng mãn nhãn, Tô nương nương bảo Tiểu Bạch dẫn chúng trở về. Bầy chim bay đi, để lại những đốm phân trắng trên mái ngói lưu ly và cây cối trong ngự hoa viên. Mùi hôi của lông chim còn phảng phất đâu đây. Hàng trăm cung nữ liền ra tay dọn dẹp, đến tận chiều tối mới xong.
Vân Long về đến Đào gia trang vừa kịp bữa cơm trưa. Ăn xong, cả nhà đang uống trà thì Hạ Khánh Dương và Nhất Độ đại sư bước vào, thần sắc rầu rĩ như đưa đám. Hỏi ra mới biết Hoàng giáo của Tây Tạng đã công khai xâm nhập vào Trung thổ, tấn công chùa chiền ở các tỉnh Tây Khương, Thanh Hải, Cam Túc. Họ bắt giữ hàng trăm tăng lữ người Hán, vốn xuất thân từ Thiếu Lâm tự, trong đó có một lão tăng là bào đệ của Không Hư thần tăng. Giáo chủ Hoàng giáo, Đại Lai Hoạt Phật đã gửi tối hậu thư đòi Nhất Tâm phương trượng phải đích thân đem bí kíp của bảy mươi hai tuyệt kỹ Thiếu Lâm đến Thanh Hải đổi lấy người.
Tài Thần nghe xong buồn rầu than rằng :
- Chẳng biết đến bao giờ họ Phạm mới có được người thừa tự đây?

quảng cáo

Hồi trước