Hắc bạch hương hồ ký - Hồi 10b

Hắc bạch hương hồ ký - Hồi 10b

Kinh sư truy án Long Ân Tứ
Phật diện xà tâm thế thượng đa

Ngày đăng
Tổng cộng 29 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 605991 lượt xem

Trát Thập lắc đầu, nhìn chàng bằng ánh mắt yêu thương, tay thì nhặt lấy túi vải và Giáng Ma phủ. Và bất ngờ, thân hình ông bay vèo ra khỏi đình, lướt nhanh về hướng Bắc, lát sau, vọng lại lời kệ :
“Từ tâm danh đốc nhâm sinh phúc Kiến tánh minh tâm oán bất tồn”.
Liễu Mộ Hào chán nản nói :
- Té ra là lão ấy giả bệnh để thử lòng Sảng đệ.
Tư Đồ Sảng bâng khuâng không đáp ra ngoài nhảy lên cây du già nua. Chàng mau chóng tìm thấy một thanh trường kiếm, hình dáng giống loại kiếm thông thường, song trọng lượng thì gấp đôi.
Xuống đến đất, Tư Đồ Sảng rút ra xem thử, thấy nước thép mờ mờ, chẳng có gì là tốt cả. Nhưng chàng rất vừa ý vì sức nặng của nó.
Liễu Mộ Hào bảo chàng :
- Sảng đệ đưa ta xem thử! Chắc nó chỉ đáng giá chừng năm lượng bạc.
Nhưng khi cầm kiếm nghe tay nặng trĩu, gã lại khen :
- Kích thước bình thường mà trọng lượng lại gấp đôi! Chứng tỏ chất thép chẳng tầm thường!
Gã thuận tay đâm vào thân cây du, mũi kiếm cắm sâu rất ngọt. Gã ngứa tay chém thử vào tảng đá dưới gốc du, đá vỡ mà lưỡi gươm không hề mẻ.
Liễu Mộ Hào gật gù bảo :
- Có lẽ nó cùng chất thép với Giáng Ma phủ, Sảng đệ có thể yên tâm sử dụng rồi đấy.
Tư Đồ Sảng nhận lại bảo kiếm, quết dọc thân kiếm, với niềm say mê của một kiếm thủ. Và ánh mắt tinh tường của chàng phát hiện ba chữ nhỏ như kiến ở mũi gươm “Từ Tâm Kiếm”.
* * * * *
Hai người qua sông rất sớm nên xế trưa đã có mặt trong thành Tín Dương. Sau khi gột rửa bụi đường, họ rời khách điếm đi đến Hoài âm đệ nhất tửu điếm. Cái tên này hàm ý tự xưng mình là quán rượu số một của cả một dải phía nam sông Hoài chứ chẳng phải chỉ riêng đất Tín Dương. Vị trí phía Nam giòng sông thuộc về âm.
Quả cũng xứng đáng đệ nhất vì tửu điếm cũng rất lớn và đẹp mắt, gồm hàng trăm cây cột tròn đen bóng, đỡ lấy những lớp ngói lưu ly xanh. Các nếp mái xếp chồng và gối mép lên nhau để có khoảng không cho gió và ánh sáng luồn vào đến tận giữa quán. Bởi thế mà từ xa, nhìn lại những mái nhà xanh xanh có góc uốn cong kia trông giống đám mây là đà giữa những ngọn cây cao vút.
Chung quanh tửu điếm là thảm cỏ xanh rờn, lác đác những bồn hoa và hòn non bộ kích thước nhỏ. Ngay cả trong những ngày hè nắng gắt thì nơi đây cũng vẫn mát mẻ nhờ tàn lá rậm rạp của những cây bách già nua.
Bách là loài cây thân thẳng, dáng vẻ đẹp cao đến mười trượng.
Bách có khả năng thích nghi cao, trống ở đầu cũng được và sống rất lâu.
Tư Đồ Sảng cùng Huyết Báo được gã tiểu nhị đưa vào một bàn gần trung tâm. Từ vị trí này, hai người có thể nhìn bao quát và nghe ngóng được nhiều điều.
Ngày mai, vị tài thần, đai thiện nhân đất Tín Dương là Hí Nhân cư sĩ Cổ Quý Sinh, tổ chức tiệc mừng thượng thọ bảy mươi mốt nên hào kiệt võ lâm ngồi đầy trong Hoài Nam tửu điếm.
Với tính hào phóng rộng rãi, Cổ Quý Sinh đã tạo dựng được một thanh dnah rất tốt cũng như mối ân tình với đông đảo khách giang hồ.
Các phái lớn trong võ lâm Trung Nguyên đều cử người mang lễ vật đến mừng thọ họ Cổ. Thậm chí, có vài vị chưởng môn, long đầu, còn đích thân đi dự.
Một trong những kẻ có thân phận cao cả ấy là Hắc Bì Cái Từ Lang Chính, Bang chủ Cái bang. Ông ta đang đối ẩm với Đàm Vân Tử, trưởng lão phái Hoa Sơn Tình cờ, bàn của họ lại nằm kế bên bàn Tư Đồ Sảng và Liễu Mộ Hào. Hai lão nhân hạ giọng trò chuyện, không ngờ bị Tư Đồ Sảng nghe thấy hết.
Đàm Vân Tử mời Hắc Bì Cái cạn chung rồi hỏi :
- Này Từ thí chủ! Bần đạo lâu nay bế quan luyện công nên không rõ cục diện võ lâm hiện tại thế nào. Thí chủ là người thạo tin tức nhất thiên hạ xin hãy chỉ giáo đôi điều.
Hắc Bì Cái chậm rãi nhai kỹ miếng thịt dê, nuốt xong, chiêu một hớp rượu rồi mới thủng thẳng kể :
- Sau đại hội võ lâm ít lâu Táo Gia Cát có bí mật đến Tổng đàn Cái bang ở Lạc Dương bàn bạc với lão phu. Lúc ấy, lão phu mới biết việc Nam Giải Tiên Ông giả làm Giáp Vô Yên mà tranh ngôi Minh chủ. Và chính vụ nổ lôi đài đã cứu vãn võ lâm thoát khỏi một âm mưu thâm độc.
Bùi Thế Trực đã khẳng định Hải Hoa bang là tay sai của quân Mông Cổ, được lệnh khống chế võ lâm Trung Nguyên, hủy hoại những tinh hoa làng võ, làm suy yếu sức kháng cự của mấy vạn hào kiệt. Quân Mông biết rằng bọn hiệp khách chúng ta tuy không thích bị gò bó bởi kỷ cương quân ngũ, nhưng khi Sơn hà lâm nguy sẽ liều thân mà bảo vệ.
Lão nói một hơi khá dài nên khô cổ bưng chung uống cạn rồi khề khà nói tiếp :
- Đồng thời, Hải Hoa bang sẽ là lực lượng nội ứng khi quân Mông phá được Ải Quan. Táo Gia Cát đã thiết tha yêu cầu Cái bang giám sát chặt chẽ động tĩnh của Hải Hoa bang để hội đồng võ lâm có đối sách kịp thời. Bùi Thế Trực tài cao đức trọng, cơ trí tuyệt luân, là chỗ dựa tốt nhất cho chính khí võ lâm. Nhưng hỡi ôi! Không hiểu tên khốn kiếp nào đó đã dùng hỏa dược đánh sập sườn Bắc núi Thúy Phong, chôn sống Bùi lão mất rồi.
Đàm Vân Tử cả kinh :
- Việc ấy xảy ra lúc nào!
Hắc Bì Cái buồn rầu đáp :
- Cuối giờ Tý ngày hai mươi tháng giêng lão phu đang định đi ngủ thì nghe một tiếng nổ ì ầm từ phía Tây nam Lạc Dương vọng lại. Sáng ra, bọn đệ tử bổn bang về báo rằng tiếng nổ ấy phát ra từ núi Thúy Phong. Bọn chúng chẳng rõ nguyên nhân vướng trận đồ nên không vào được bên trong sơn cốc. Lão phu vội đến đấy xem sự thể, nhờ được Táo Gia Cát dạy cách xuất nhập trận nên vào được bên trong sơn cốc để chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Lão phu còn trèo lên chỗ vách núi bị lở để xem xét thì phát hiện có dấu chân người và một ít bột thuốc nổ rơi vãi.
Đàm Vân Tử nghe xong thiểu não thở dài, tiếc thương cho một bậc kỳ tài luôn hết lòng vì chính nghĩa. Lão không biết rằng có một người ngồi gần đấy đang cố ngăn giòng lệ thảm.
Hắc Bì Cái tiếp lời :
- Phía đông là Hải Hoa bang lăm le uy hiếp võ lâm, còn ở phía nam thì Kỳ Lân bang cũng chẳng thiếu dã tâm. Đệ tử của lão phu ở Trường Sa báo về rằng Môn Xuyên Bá Đao Tần Cốc Lý đã hồi phục được bảy phần, đang tiến hành xây dựng lại Khuất gia trang cho thật rộng rãi, kiên cố và chiêu mộ anh hào. Lão được sự hậu thuẫn của hai đại phú họ Giả, họ Khuất nên ngân quỹ dồi dào, đủ sức nuôi số bang chúng đông đến hơn ngàn.
Đàm Vân Tử ngắt lời họ từ :
- Thế còn thái độ của Hạo Thiên cung ra sao?
Hắc Bì Cái nhíu đôi mày điểm bạc :
- Táo Gia Cát từng kể lão phu nghe rằng Lăng Song Tường đã liên minh với Tần Cốc Lý trước trận bế mạc đại hội võ lâm, vì chẳng còn tiền nuôi quân. Giờ đây Hạo Thiên cung đang bành trướng ở đất Thiểm Tây và lan xuống cả Tứ Xuyên. Phải chăng Hạo Thiên cung đã được họ Tần hậu thuẫn về tài chính?
Đàm Vân Tử bỗng vỗ trán hỏi :
- À! Bang chủ có biết hạ lạc của Thần Phủ Lang Quân hay không. Gã họ Lý ấy là đệ tử chân truyền của Ly Giang Tiên Ông, có thể góp phần đương cự tà ma.
Hắc Bì Cái mỉm cười :
- Sau tết, Phân đà Cái bang ở Bắc Kinh gửi báo cáo về, có nhắc đến việc Thần Phủ Lang Quân phá vụ án trộm quốc khố, được vua Gia Tĩnh gọi vào triều ban thưởng. Không chừng giờ đây gã đã làm quan lớn rồi.
Tư Đồ Sảng nghe mà chua chát trong lòng. Do áp lực của Tam hoàng tử và Bàng đề đốc mà chàng đã phần nhận tước Truy Dũng Bá.
Minh đế đã giáng chỉ bắt chàng phải về triễư làm quan sau ba năm nữa.
Trong tay nải của chàng hiện đang có một bộ phẩm phục bá tước bằng gấm xanh, ngân khôi và kim bài. Nhưng chàng không tin mình sẽ mặc thứ y phục ấy vì không xứng, chàng chưa làm được gì cho xã tắc, cho lê thứ, mặt mũi nào mà xênh xang áo mão?
Hắc Bì Cái và Đàm Vân Tử đã no say nên rời tửu điếm, đi đến Cổ gia trang. Ở đây, Tư Đồ Sảng và Liễu Mộ Hào cùng nhau bàn bạc rất lâu, sau đó, tìm cách đến nhà của Hí Nhân cư sĩ để làm khách.
Hai người rời Hoài Nam đệ nhất tửu điếm, đi dạo phố và tìm mua lễ vật để ngày mai mừng thọ đối phương. Do không có thiệp mời nên lễ vật đắt tiền chính là cách tốt nhất để vào cổng.
Họ đã rảo qua Cồ gia trang mấy lượt phát hiện nó rất rộng lớn, nhà cửa, phòng ốc san sát. Khách phương xa lũ lượt kéo đến và chắc chắn là đêm nay bọn gia nhân sẽ làm việc suốt đêm để chuẩn bị cỗ bàn.
Trong bối cảnh bất lợi như thế thì việc đột nhập Cổ gia trang, rồi mò mẫm tìm xem lão ta ngủ ở đâu quả là mạo hiểm và vô vọng. Cách tốt nhất là đường hoàng đến làm khách, sau lễ chúc thọ được quyền ở lại một đêm dễ hành động hơn. Tuy nhiên, kế hoạch này cũng có một điểm yếu là lai lịch. Do không có thiệp mời, Cổ Quý Sinh sẽ cho thủ hạ giám sát họ rất chặt chẽ.
Chính vì thế nên Tư Đồ Sảng vôc ùng mừng rỡ khi nhận ra gã Linh Tiếu Tử đang lang thang trên phố Thiên Sư.Cuối phố này có một đạo quán của Thiên Sư giáo nên người ta đặt tên con phố như vậy. Linh Tiếu Tử đang khệ nệ bưng một thố sành có nắp rất to, chắc còn nóng nên có hơi nước tỏa ra. Gã thận trọng bước nhường bước vững vàng để nước trong thố không tràn ra. Tuý khổ sở như vậy mà miệng Linh Tiếu Tử vẫn cứ nở nụ cười, để lộ hai chiếc răng nanh tinh quái.
Bị hai kẻ đi ngược chiều chân lại, gã không cười nữa, bực bội hỏi :
- Nhị vị không thấy bần đạo đang làm gì sao? Xin tránh đường cho!
Huyết Báo bất ngờ thò tay mở nấp thố và hít hà :
- Mẹ kiếp! Cái món lẩu chó này thơm thực! Lão Tam Dương chân nhân này quả là kẻ sành ăn.
Liễu Mộ Hào đã từng cùng Tư Đồ Sảng đến Long Hổ sơn nên biết rõ tật lớn của đại hộ pháp Thiên Sư giáo Tam Dương chân nhân. Có lẽ lần này lão ta đại diện Trương Thiên Sư đi chúc thọ Cổ Quý Sinh.
Lỉnh Tiếu Tử giật mình hỏi lại :
- Nhị vị thí chủ là ai mà biết sư thúc của bần đạo?
Tư Đồ Sảng nóng ruột bảo :
- Ta là Kỳ Hoa Tử đây! Ngươi mau đưa ta đến gặp đại sư huynh!
Linh Tiếu Tử rất quen với giọng nói của chàng, mừng rỡ toét miệng cười :
- Té ra là là tiểu sư thúc! Xin đi theo đệ tử. Đại sư thúc đang ở trong quán cuối phố này.
Do thố thịt chó mà ba người phải đi vào bằng cửa hông, không dám diễu qua điện Tam Thanh vì sợ mang tội bất kính.
Từ thời thượng cổ, chó đã là một trong những loại thịt ăn chính của người Trụng Hoa. Trong cúng tế, chó cũng có mặt chung với dê, bò, heo, gà. Nhưng các vị thần linh thường chỉ được thưởng thức món chó thui hoặc luộc, để nguyên con chứ không được nếm những món ăn khoái khẩu, nồng nàn gia vị, chế biến từ thịt chó. Bởi thế mà Linh Tiếu Tử không dám để mùi thơm quyến rũ của món lẩu chó xúc phạm đến khướu giác thanh tịnh của chư thần.
Tam Dương chân nhân đang ngồi với một đạo sĩ trung niên, nhâm nhi vài chung với món lạc rang, trong lúc chờ món chính. Thấy Linh Tiếu Tử vế đến lão mừng rỡ bảo :
- Mau đặt xuống bàn! Món này phải ăn nóng mới ngon!
Và lão chợt nhận ra sau lưng tên sư diệt còn hai người nữa liền mắng ngay :
- Chỉ có một thố thịt bé xíu thế này mà ngươi còn dẫn thêm người đến nữa làm gì? Chó thực!
Tư Đồ Sảng rất mến lão đạo sĩ già ham ăn uống nhưng trực tính này. Chàng cười bảo :
- Nếu đại sư huynh không cho ăn thì tiểu đệ xin phép cáo lui vậy!
Vừa nói, chàng vừa lột mặt nạ ra, Tam Dương chân nhân mừng rỡ nói :
- Ngũ sư đệ đấy ư! Ngươi mau ngồi xuống đây! Cả cái gã Huyết Miên kia nữa.
Liễu Mộ Hào cũng đã lộ mặt thật nên Chân nhân nhận ra bạn cũ?
Linh Tiếu Tử cười khanh khách :
- Đại sư thúc lú lẫn quá rồi! Y là Huyết Báo chứ không phải Huyết Miên.
Tam Dương chân nhân cười hề hề :
- Bần đạo già cả nên trí nhớ kém cỏi quên cha nó mất danh hiệu của thí chủ. Nhưng báo hay miên cũng vậy thôi. Bỏ nhiều gia vị là ngon tất.
Gã đại si trug niên chấp tay bái kiến Tư Đồ Sảng :
- Đệ tử là Linh Hoa Tử, quán chủ đạo quán này, xin ra mắt ngũ sư thúc.
Linh Tiếu Tử mau miệng giải thích thêm :
- Ngũ sư thúc! Y là nhị sư huynh của đệ tử đấy!
Tư Đồ Sảng đáp lễ rồi gọi cả Linh Tiếu Tử cùng ngồi. Biết có ngũ sư thúc ở đây thì cuộc rượu sẽ rất dài nên Linh Hoa Tử ra sai bọn đạo sĩ trẻ đi mua thêm rượu thịt.
Tha hương ngộ cố tri, Tam Dương chân nhân uống với Tư Đồ Sảng và Huyết Báo liến ba bát lớn. Lão vừa ăn vừa nói :
- Giáo chủ sư huynh đang ngày đêm mong ngũ sư đệ, ra lệnh cho các đạo quán tìm bằng được ngươi về. May sao ngươi lại xuất hiện nơi này khiến bọn đệ tử đỡ khổ cực.
Tư Đồ Sảng chưa hỏi vì sao thì lão đã giải thích :
- Hồi đầu tháng hai đã xảy ra một cuộc va chạm giữa bổn giáo và Kỳ Lân bang ở đất Lăng. Phe chúng ta chết tám người và bị thương khá nhiều.
Tư Đồ Sảng giật mình kinh hãi :
- Chẳng lẽ Kỳ Lân bang lại dám ngang nhiên lộng hành đến thế ư!
Quan lại địa phương xử lý ra sao?
Tam Dương chân nhân cười khổ :
- Sự việc này rất phức tạp, ngay tri phủ Lư Lăng cũng bó tay, để mặc hai phe giải quyết với nhau. Số là, khu đồi phía Tây bắc thành Lư Lăng, cạnh sông Cảm Giang có một mỏ bảo ngọc rất lớn, sử dụng đến hơn hai ngàn nhân công. Và tất cả bọn họ đều là tín đồ trung thành của bổn giáo, thường xuyên đến lễ bái và đóng góp cho đạo quán Lư Lăng.
Nhưng mới đây, chủ nhân của mỏ đá quý ấy đã bán khu mỏ cho Giả Tài Thần đất Trường Sa, với giá mười vạn lượng vàng. Khổ thay, sau khi nhận mỏ, nhà họ Giả lại cho đóng cửa, sa thải toàn bộ công nhân.
Người đại diện của Giả gia trang là Giả Bạch Hồ bảo rằng mỏ đã cạn kiệt, có tiếp tục khai thác nữa cũng chẳng lời được bao nhiêu. Hơn nữa Giả Tài Thần mua khu đồi ấy vì phong thủy tốt, sẽ trở thành nghĩa trang của giòng họ Giả.
Hai ngàn công nhân mỏ sợ vợ con chết đói nên nhất quyết không rời mỏ, yêu cầu họ Giả cho họ việc làm. Đệ tử bổn giáo ở đạo quán Lư Lăng cũng tham gia cuộc biểu tình, cố bảo vệ quyền được sống của giáo chúng.
Gã Giả Bạch Hỗ dẫn thêm hai trăm tên thủ hạ Kỳ Lân bang, võ công rất lợi hại nên khi xô xát, phe chúng ta bị thiệt thòi sau đó, quan quân Lư Lăng đến can thiệp nhưng không bắt tội bọn Kỳ Lân bang, dù chúng chỉ chết có hai mạng.
Giáo chủ sư huynh đã đích thân đến Lư Lăng khiếu nại với quan tri phủ. Nhưng có lẽ lão ta đã ăn đút lót của họ Giả nên phủi tay, bảo hai bên tìm cách giải quyết.
Giáo chủ sư huynh đã yêu cầu nhà họ Giả bán lại mỏ bảo thạch ấy cho bồn giáo thì Giả Bạch Hồ đòi hai chục vạn lượng vàng, gấp đôi cái giá gã đã mua. Bạch Hồ còn ngạo nghễ nói thẳng rằng Thiên Sư giáo chỉ toàn một lũ thầy pháp bất tài, võ nghệ chẳng ra gì.
Giáo chủ sư huynh không nhịn được nữa liền thách đấu với Kỳ Lân bang, ông còn đem chục vạn lượng vàng đánh cược với mỏ bảo thạch.
Giả nhị công tử không biết ngũ sư đệ là người của Thiên Sư giáo nên đã mau mắn nhận lời.
Kỳ hạn phó ước là ngày đầu tháng năm hoặc sớm hơn. Giáo chủ biết sư đệ sẽ phải về Long Hổ sơn để cùng đi núi Hành Sơn rước pháp thể sư thúc.
May mắn thay, ta lại gặp được sư đệ lúc này. Vì hiện bổn giáo đang phải trợ cấp cho hai ngàn công nhân mỏ thất nghiệp, ngân quỹ sắp cạn kiệt. Nghĩa là sau bữa tiệc mừng thượng thọ lão họ Cổ ngày mai, chúng ta sẽ gấp rút về Long Hổ sơn để Giáo chủ sớm gửi thư hẹn ngày tỷ đấu.
Nghe xong câu chuyện, Tư Đồ Sảng trầm ngâm bảo :
- Môn Xuyên Bá Đao Tần Cốc Lý chưa hồi phục hẳn nên không đáng ngại. Giả Bạch Hồ thì chẳng xứng là địch thủ của tiểu đệ. Nhưng Kỳ Lân bang cũng còn một cao thủ khác là Thập Tự Thần Kiếm Phan Tử Mỹ. Lão này tuy mất lý trí nhưng võ công cũng còn nguyên vẹn. Có thể Kỳ Lân bang sẽ cho lão ta xuất trận để đảm bảo phần thắng.
Tam Dương chân nhân áy náy nói :
- Chết thực! Giáo chủ sư huynh và bọn ta đâu biết việc Thập Tự Thần Kiếm còn sống. Nếu họ Phan đại diện Kỳ Lân bang thì liệu sư đệ có thủ thắng nổi không?
Tư Đồ Sảng lắc đầu :
- Đại sư huynh chớ lo! Tiểu đệ còn mong sự việc xảy ra đúng như thế. Phan Tử Mỹ chính là kẻ đã cùng Tần Cốc Lý sát hại song thân của tiểu đệ.
Và chàng nghiến răng, chậm rãi nói tiếp :
- Còn Hí Nhân cư sĩ là người đã ám hại hai người vợ tội nghiệp của tiểu đệ cùng năm vị trưởng bối nữa.
Tam Dương chân nhân giật bắn mình, đánh rơi cả đũa, mắt trợn tròn lắp bắp bảo :
- Có việc ấy sao? Sư đệ mau kể rõ cho ta nghe thử?
Tư Đồ Sảng buồn rầu kể lại ngọn ngành, nước mắt chảy dài trên má. Tam Dương chân nhân đùng đùng nổi giận, nghiến răng kèn kẹt :
- Tổ bà cái lão họ Cổ! Ngày mai ta phải vạch mặt lão trước khách khứa và giúp sư đệ báo thù!
Linh Tiếu Tử bỗng xen vào :
- Đệ tử từng nói Cổ Quý Sinh là kẻ đạo đức giả mà chẳng ai chịu tin. Một người có lòng nhân không bao giờ đem kẻ khác ra chế giễu, rồi cười cợt trên sự khổ thẹn cùng cực của nạn nhân. Trẻ bị lừa không sao, có người già đầu rồi mà còn xem Cổ Quý Sinh là bạn tốt nữa, thật nực cười.
Tam Dương chân nhân đỏ mặt cười giả lả :
- Ta biết mình hồ đồ rồi, ngươi đừng xỏ xiên nữa có được không?
Thì ra lão rất thân với Hí Nhân cư sĩ nên đã xin Trương Thiên Sư cử mình đi chúc thọ. Giờ biết họ Cổ là kẻ mặt người lòng thú, Chân nhân vô cùng hổ then.
Liễu Mộ Hào chữa thẹn cho họ bằng cách trình bầy kế hoạch trả thù của Tư Đồ Sảng. Gã và chàng sẽ giả làm đạo sĩ đi theo Tam Dương chân nhân vào Cổ gia trang, tùy cơ mà giết Cổ Quý Sinh.
* * * * *
Giữa giờ thân chiều hôm ấy, đoàn đại biểu Thiên Sư giáo tiến vào Cổ gia trang. Theo sau lão đạo sĩ già râu tóc bạc phơ là ba đệ tử, một tuổi đồi mươi, một tam thập và một xồn xồn tuổi hơn bốn chục.Có hai gã bưng hộp son dựng lễ vật một của Giáo chủ Thiên Sư giáo và một của Tam Dương chân nhân. Ông vốn là bằng hữu lâu năm của Cổ Quý Sinh.
Cổ gia trang được xây dựng theo lối tứ hợp viện kết hợp với vườn cảnh. Nghĩa là, ngoài cơ ngơi chính còn có nhiều tiểu xá, biệt viện xây quanh, nằm giữa một vườn hoa mênh mông, đầy đủ suối khe, cầu đá, giả sơn, cây cao...phong cảnh cực kỳ diễm lệ.
Nhà họ Cổ giầu sang đã mấy đời, nức tiếng một vùng phía nam sông Hoài. Tây Môn Giới từng kể cho Tư Đồ Sảng nghe rằng mười mấy năm trước ông hành sự ở Tính Dương, do điều nghiến mục tiêu không kỹ nên bị một con lang khuyển tây dương cắn rách đùi loại chó này ít sủa, lặng lẽ tấn công như dã thú trong rừng vậy. Sau đó, ông bị bọn gia nhân nhà ấy và quân binh Tín Dương truy đuổi gắt gao, liền nhảy vào vườn nhà họ Cổ. Cổ Quý Sinh phát hiện ra, che giấu và băng bó cho Tây Môn Giới.Vì cảm cái ơn ấy nên Tích Dịch Quỷ đã vái Cổ Quý Sinh làm nghĩa huynh và giao cho lão nắm giữ ngân quỹ Hắc Hiệp hội ở Hà Nam.
Nhắc lại, lão tổng quản Cổ gia trang Hồng Thanh Vy tươi cười đón chào Tam Dương chân nhân :
- Đã gần hai năm đạo trưởng không ghé chơi khiến Cổ trang chủ nhớ nhung, cứ nhắc đến mãi.
Tam Dương chân nhân cười nhạt :
- Y nhớ bần đạo sao không biết tìm đến Long Hổ sơn mà thăm viếng? Bần đạo phải tu hành, lo toan sự vụ của bổn giáo, còn Cổ Quý Sinh thì rảnh rang, có làm cái quái gì đâu?
Và ông chợt đổi giọng khôi hài, hỏi nhỏ :
- Này Hồng thí chủ! Phải chăng Quý Sinh mới nạp thiếp nên cho sửa sang trang viện, trông khác hẳn lúc trước?
Hồng Thanh Vy ngượng ngùng cãi :
- Bẩm không có việc ấy! Cổ lão gia là người đức độ, tuổi lại cao, nạp thiếp làm gì?
Tam Dương chân nhân cười ha hả dẫn ba đệ tử đi vào trong, Linh Tiếu Tử bước dấn lên nhắc nhở :
- Đại sư thúc mà để lộ sự chán ghét là hỏng việc đấy!
Chân nhân nheo mắt đáp :
- Tiểu quỷ chớ lo. Sống thực thà thì khó chứ học nghề gian xảo thì dễ dàng biết mấy.
Cũng cùng lối kiến trúc như cơ ngơi của Trương Thiên Sư nhưng quy mô, kích thước quần thể tứ hợp viện ở đây lớn hơn nhiều. Chiều sâu của bên ngoài hình chữ nhật đã là chín trượng.
Cửa thùy hoa dẫn vào sân vuông bên trong cũng rộng gấp rưỡi, ngoài bốn trụ đá lửng còn có một cặp kỳ lân trấn giữ.
Bốn dãy nhà nằm cạnh sân vuông có mái kép nên không gian bên trong rộng rãi, bố trí lược nhiều phòng ốc.
Giờ đây, toàn bộ những bức vách ngăn phòng của dãy Đông Sương đã bị dỡ bỏ để có thể bày được trăm bàn tiệc phủ vải hồng.
Nhưng còn quá sớm nên chưa có ma nào hiện diện ở đấy, mà ngồi cả trong phòng lớn thuộc dãy hướng Bắc. Họ là những người thân thiết nhất, hoặc khách phương xa không muốn trọ bên ngoài. Tổng số chỉ độ mười người, trong đó có Hắc Bì Cái và Đàm Vân Tử.
Hí Vân Cư Sĩ Cổ Quý Sinh mừng rỡ bước ra tận cửa đón khách. Lão cười ha hả nói :
- Lão phu biết thế nào đạo trường cũng giá lâm! Nãy giờ cứ cùng các vị đây nhắc nhở mãi.
Nét mặt họ Cổ biểu lộ một niềm vui chân thành vì quả thực là lão rất mến lão đạo sĩ thực thà, ngây thơ như trẻ con này. Khi kết giao với Tam Dương chân nhân, một kẻ tài trí và gian xảo như Cổ Quý Sinh rất yên tâm, không sợ bị cạnh tranh. Tào Tháo giết Dương Tu vì Họ Dương dại dột cố chứng tỏ mình quá thông minh.
Tam Dương Chần Nhân đã biết rõ tâm địa của Cố Quý Sinh nên không còn bị lầm trước thứ tình cảm kiểu Tào Mạnh Đức ấy. Ông thản nhiên đóng kịch, giả lả nói cười thân thiết.
Cổ Quý Sinh đưa Tam Dương chân nhân vào trong, giới thiệu với những vị khách đang ngồi uống trà, hầu hết đều là người quen biết.
Đàm đạo được một lát, Chân nhân nằng nặc bắt Cổ Quý Sinh phái dắt mình đi tham quan những công trình xây mới của Cổ gia trang.
Mười người kia cũng có ý ấy nên họ Cổ chẳng thể chối từ, đưa cả đoàn đi dạo. Ba gã đạo sĩ trẻ Thiên Sư giáo cũng lặng lẽ theo đuôi.
Dưới ánh nắng xuân ấm áp, cảnh vật Cổ gia trang vô cùng diễm lệ khiến mọi người tấm tắc khen ngợi Cổ trang chủ là bậc nhã sĩ phong lưu, có đầu óc thẩm mỹ tinh tế.
Tam Dương chân nhân khéo léo dò hỏi nơi cư trú của chủ nhà. Họ Cố không hề đề phòng, chỉ vào một tòa tiểu xá trong vườn cảnh, cạnh tòa giả sơn khổng lồ.
Cuối vườn hoa mênh mông ấy là khu từ đường họ Cổ, vây kín bởi bức tường cao hơn đầu người.
Tam Dương chân nhân đã từng đến Cổ gia trang nhiều lần nên biết công trình này mới được xây. Lão nhất định vào xem cho được.
Cổ Quý Sinh bấm bụng móc chìa khóa trong thắt lưng ra mở cổng, dẫn khách vào.
Linh Tiếu Tử kề tai Tư Đồ Sảng thì thầm :
- Sư thúc! Khu từ đường này phải có bí mật gì đó nên Cổ Quý Sinh mới đích thân giữ chìa khóa. Thường thì việc quét dọn, nhang khói là của bọn gia nhân, tỳ nữ.
Tư Đồ Sảng gật đầu tán thành, chú tâm quan sát thật kỹ lưỡng.
Chính Linh Tiếu Tử đã đưa ra giả thiết rằng Tây Môn Giới có thể vẫn còn sống. Một người cơ trí và thận trọng như Tích Dịch Quỷ không bao giờ tiết lộ hết toàn bộ bí mật của mình. Do đó, nếu muốn trở thành hội chủ Hắc Hiệp hội thì Cổ Quý Sinh phải bắt sống Tây Môn Giới, để khai thác những phương thức điều hành. liên lạc. Hơn nữa, một nửa cơ nghiệp của Hắc Hiệp hội nằm ở Hà Bắc, do Tích Dịch Quỷ đích thân coi sóc.
Cao kiến của Linh Tiếu Tử đã mang lại cho Tư Đồ Sảng niềm hi vọng mới. Và mục tiêu chính của chàng khi vào Cổ gia trang là tìm nơi giam cầm nghĩa phụ, cứu ông thoát cảnh lao lung. Còn việc trừng trị Cổ Quý Sinh sẽ để dịp khác.
Trong suốt cuộc dạo chơi nãy giờ, Tư Đồ Sảng không hề nhận ra công trình nào đủ kín đáo và kiên cố để giam giữ tù nhân. Các tòa tiểu viện, tiểu xá, tiểu lâu ở đây đều chỉ mang tác dụng trang trí cho vườn cảnh, sử dụng những vật liệu nhẹ như gỗ, tre trúc để tăng tính thiên nhiên. Hơn nữa, những công trình ấy đều trổ nhiều cửa sổ để khách đến ở có thể thuận tiện thưởng lãm cánh đẹp chung quanh.
Do đó, chính căn nhà từ đường và hai ngôi mộ lớn phía sau mới là kiến trúc duy nhất được xây bằng gạch đá.
Hai ngôi mộ ấy là của phụ mẫu Cổ Quý Sinh.
Sau khi khách đã ngoạn cảnh mãn nhãn, Cổ trang chủ đưa họ quay lại phòng khách. Riêng Tam Dương chân nhân và ba đệ tử thì được hướng dẫn đến chỗ nghỉ ngơi.
Tối đến, trong lúc Tam Dương chân nhân lên phòng khách tán gẫu với Cổ Quý Sinh và những bậc lão thành khác, bọn Tư Đồ Sảng cùng nhau bàn bạc.
Huyết Báo nói :
- Ta đã quan sát bọn gia đinh, nhận ra chúng đều có thân hình rắn chắc cước bộ mau lẹ, mắt sắc như dao, chứng tỏ bản lãnh không tầm thường. Do vậy, chúng ta nên khởi sự sớm, trong lúc còn người tấp nập.
Linh Tiếu Tử nhoẻn miệng cười rồi bàn :
- Liễu thí chủ nói rất phải! Vườn cảnh phía sau cây cối um tùm, chúng ta khó mà bị lộ được.
Huyết Báo trợn mắt :
- Ngươi đi theo bọn tay làm gì cho vướng chân?
Linh Tiếu Tử van nài Tư Đồ Sảng :
- Đệ tử tuy võ nghệ kém cỏi song khinh công có đôi phần thành tựu, mong sư thúc cho phép tháp tùng. Bỏ lỡ chuyến mạo hiểm này đệ tử sẽ nuối tiếc suốt đời
Ánh mắt gã đầy vẻ thiết tha, háo hức khiến Tư Đồ Sảng không nỡ chối từ Cuộc đời của một đạo sĩ thực là buồn tẻ nên gã trẻ tuổi này khát khao cảm giác phiêu lưu. Chàng mỉm cười gật đầu :
- Ngươi cứ đi và nhớ bám sát bọn ta!
Linh Tiếu Tử hoan hỉ vái dài :
- Cảm tạ sư thúc!
Ba người thay áo ngoài mầu sậm, rắc loạt nước tỵ khuyển lên khắp người rồi rời tiểu viện. Lúc chiều, họ đã thấy hàng chục con chó ngao quanh quẩn đó đây. Có lẽ ban đêm lũ chó ấy sẽ được dồn về phía sau để bảo vệ trọng địa là khu từ đường.
Mới là đầu canh một nên trăng mười ba chưa lên khỏi tàn cây cao vút, cảnh vật nhập nhòe, chỗ tối chỗ sáng, rất thuận lợi cho khách dạ hành.
Hoa viên là một phần không thể thiếu trong kiến trúc trang viện.
Kẻ càng giầu thì vườn hoa càng lớn và cầu kỳ. Thậm chí, có những tay đại phú còn xây dựng vườn cảnh của mình theo kiểu lâm viên, tức vườn rừng.
Kiến trúc lâm viên xuất hiện từ thời xa xưa, cốt để phục vụ cho vua chúa. Thời tây chu đã có những khu rừng nhân tạo rộng đến bảy ngàn mẫu tây đến đời Tần Hán, loại hình vườn rừng ngày càng phát triển với những khu rừng cấm, chu vi sáu trăm dặm tàu, trồng nhiều loại cây có hoa, nuôi nhiều thú rừng, có vô số cung điện, lâu các, để vua dạo phơi săn bắn.
Các hoàng đế đời sau còn cho đào hồ, đắp núi trong hoa viên để tạo cảnh thiên nhiên.
Kiến trúc lâm viên phát triển nhất vào thời Đường. Phía Bắc Kinh đô là một khu rừng cấm rất lớn, đông và tây cũng có lâm viên nhưng nhỏ hơn. Và ngay trong cung Đại Minh, vua Đường cho đào hồ Thái Dịch, giữa hỗ có núi Bồng Lai, quanh hồ là hành lang dài, hình thành một khu lâm viên rộng lớn.
Những kiến trúc phong cảnh nổi tiếng nhất Trung Hoa là: Thắng Vương Các ở Giang Tây, Hoàng Hạc Lâu ở Hồ Bắc, Nhạc Dương Lâu ở Hồ Nam, vườn Cấn Nhạc của vua Tống Huy Tây ở Khai Phong.
Sau này, không chỉ vua chúa mà bọn nhà giầu cũng học đòi xây dựng vườn rừng. Cổ Quý Sinh cũng thế nhưng do đất hẹp nên quy mô nhỏ, chỉ xứng gọi là vườn cảnh.
Giờ đây, bọn Tư Đồ Sảng ung dung luồn lách qua những bụi hoa, những hòn non bộ những tiểu đình, thủy tạ... để tiến về khu từ đường.
Họ di chuyển khá nhanh, khôngsợ gây ra tiếng động vì khu nhà bếp ở phía Tây Cổ gia trang cực kỳ náo nhiệt. Tiếng dao thớt, tiếng heo bò, gà vịt kêu, tiếng người cười nói, tất cả cùng vang lên một lượt, ồn ào và vui vẻ.
Bọn tráng đinh mang đao cũng có đi tuần song chỉ lấy lệ vì cho rằng ông chủ tốt bụng của mình không có kẻ thù. Bao năm nay, chẳng một tên trộm nào dám mò vào nhà họ Cổ.
Ngay cả lũ chó ngao cũng chưa có mãi ở khu cấm địa, chắc đang chầu chực nơi nhà bếp, chờ những miếng thịt rơi vãi.
Bọn Tư Đồ Sảng mừng rỡ vượt tường vào trong. Cổng chính khóa chặt song cửa nhà từ đường lại chỉ khép hờ. Điều này chứng tỏ bên trong không có gì ngoài bài vị tổ tiên nhà họ Cổ.
Tuy nhiên, ba người cũng cẩn thận bật hỏa tập xem xét nền gạch để tìm cửa ngầm, bằng cách số từng viên gạch. Sau hai khắc hoài công, họ ngồi lại bàn bạc.
Huyết Báo nói :
- Vậy là chỉ còn hai ngôi mộ phía sau nhưng chỉ sợ chúng ta không tìm ra nút khởi động cơ quan mở cửa. Lúc chiều ta đã quan sát rất kỹ song chẳng thấy chỗ nào khả nghi cả.
Tư Đồ Sảng chợt nhớ tới lần hết của ở Hạo Thiên cung, phân vân bảo :
- Có thể mấu chốt nằm ở những chiếc đầu rồng, phượng trang trí hai ngôi mộ. Chúng ta phải thử mới biết được.
Ba người luồn ra phía sau từ đường, tìm đền hai ngôi mộ lớn. Chúng được xây theo kiểu dáng thông thường của người Hán. Mặt trước mộ mang hình dáng của phần trên một chiếc ngai có tay. Nhưng lưng ngai là một cung tròn và tay ngai thì choãi rộng, thấp dần vươn ra trên mặt sân, tận cùng bằng một chiếc đầu rồng, hoặc phượng bằng đá. Rồng của nam, phượng của nữ.
Tấm bia đá của mỗi ngôi mộ cao gần bằng đầu người và rộng độ nửa sải tay, đầy những chữ được đục lõmột xuống. Trên mộ chí, người ta thường dùng lối chữ khải thư rõ ràng và chân phương.
Tư Đồ Sảng và Huyết Báo lay thử cặp đầu rồng trên mộ của Cổ lão trang chủ. Còn Linh Tiếu Tử vặn vẹo chiếc lư hương bằng đá ở chân bia.
Vận may đã thuộc về gã đạo sĩ trẻ hay cười. Viên gạch vuông dưới bia phát ra tiếng động nho nhỏ, báo hiệu rằng khóa cửa ngầm đã mở.
Tư Đồ Sảng bước đến vỗ vai gã và khen :
- Sư diệt giỏi lắm!
Linh Tiếu Tử toét miệng cười, lòng vô cùng sung sướng vì đã lập công. Tư Đồ Sảng xô thử bia đá, tăng dần sức lực lên và cửa vào hé mở.
Chàng bảo Huyết Báo và Linh Tiếu Tử nhảy lên nấp trên mái ngói nhà từ đường rồi đi vào trong mộ. Chàng bật hỏa tập lên phát hiện một cần gạt bằng đồng ở gần cửa, biết đấy là bộ phận mở khóa, yên tâm đóng chặt cánh cửa đá nặng nề lại.
Tư Đồ Sảng thẳng người đi xuống những bậc thang gạch, vì phần nóc phía sau bia mộ khá cao. Hết mười ba bậc thang, chàng gặp một cánh cửa gỗ dầy, nhưng nó không có khóa, chỉ mang tác dụng cách âm.
Tư Đồ Sảng thận trọng đẩy cánh cửa thật êm ái, cố không gây tiếng động. Ánh nến bên trong soi rõ cảnh vật của gian mật thất rộng rãi. Nó sâu độ hơn hai trượng và ngang khoảng bốn trượng, được ngăn thành hai phần không đều bằng một hàng song sắt kiên cố. Phần nhỏ ở mé tay hữu Tư Đồ Sảng và đằng sau hàng chấn song khi có một người đang cặm cụi làm việc dưới ánh nến.
Ông ta ngồi sau một chiếc bàn dài, trên đặt đầy những chiếc đầu người bằng gỗ.
Tư Đồ Sảng cố ngăn tiếng reo hân hoan, ló đầu qua khung cửa quan sát phần không gian còn lại ở trước mặt. Chàng nhận ra chiếc giường nhỏ và bộ bàn bát tiên nhưng không có người ở trên ấy.
Tư Đồ Sảng yên lòng lướt nhanh đến trước song sắt, nghẹn ngào gọi :
- Can gia! Hài nhi đến cứu người đây!
Tây Môn Giới giật mình nhìn lại, nhận ra đứa con nuôi yêu dấu.
Lão buông rơi cây bút vẽ, lật đật bước đến, thò tay qua song ôm lấy đầu Tư Đồ Sảng, mừng đến ứa nước mắt. Lão run rẩy hỏi :
- Sảng nhi! Làm sao con có thể vào được chốn này?
Tư Đồ Sảng liền kể nhanh sự cố bi thảm ở Thúy Phong cốc, cùng những lý do đã khiến chàng nghi ngờ Hí Nhân cư sĩ Cổ Quý Sinh.
Tây Môn Giới đau lòng khôn xiết, nghiến răng kèn kẹt :
- Lão họ Cổ quả đốn mạt! Lão đã hứa với ta là sẽ không động đến Thúy Phong cốc và ngươi. Chính vì vậy mà lão phu mới cắn răng chịu đựng cảnh giam cầm và thực hiện những yêu cầu của lão.
Tư Đồ Sảng hiểu ngay rằng nghĩa phụ mình bị Cổ Quý Sinh bắt sống trước khi cho nổ tung Thúy Phong cốc. Chàng buồn rầu hỏi :
- Bẩm nghĩa phụ! Chẳng hay sự việc đã xảy ra như thế nào?
Tây Môn Giới kể lại với giọng đầy oán hận :
- Tối mười tám tháng giêng, lão phu đang tính toán sổ sách trong một trang viện nhỏ ở Lạc Dương thì Cổ lão quỷ đến tìm. Lão ta có đem theo hai thủ hạ, tay xách rượu ngon thịt béo. Cuộc nhậu được bày ra, Quý Sinh cho gọi cả bảy gã Thất Tinh Hình Sứ vào chung. Lát sau, lão phu và bảy gã thân tín đều ngã lăn. Lúc lão phu tỉnh lại, Quý Sinh thẳng thắn thố lộ dã tâm. Không những lão muốn đoạt cơ nghiệp Hắc Hiệp hội mà còn âm mưu khuynh đảo cả võ lâm nữa. Lão yêu cầu ta giao lại danh sách lực lượng đệ tử, cũng như hệ thống kinh doanh ở Hà Bắc. Đồng thời, ta còn phải giúp lão chế tác mặt giả của chưởng môn, trưởng lão các phái lớn trong võ lâm. Sau này, lão sẽ cho người của mình ám sát họ rồi hóa thân vào mà nắm lấy quyền bính. Lão phu không chịu khuất phục thì Quý Sinh bảo rằng đã gài sẵn thuốc nổ trên sườn núi Thúy Phong. Cổ lão tặc rất giỏi nghề hỏa dược và chính lão là người đã cho nổ lôi đài hồi tháng chín. Lão phu vì tính mạng của ngươi và những người trong cốc mà đành phải quy phục.
Nói đến đây lão đau lòng đến nỗi bật khóc. Tư Đồ Sảng cau mày hỏi lại :
- Can gia! Bản lãnh Cổ Quý Sinh lợi hại đến mức nào mà dám nuôi mộng bá chủ?
Tây Môn Giới cười thảm :
- Tám năm trước, lão phu trộm được một pho tượng thần cổ bằng đồng đen, có tám cánh tay, liền đem tặng cho Cổ lão tặc. Không ngờ trong pho tượng ấy lại giấu quyển Độc kinh của Bát Tý Độc Vương Hàn Cổ Mộc, một ác ma thời nhà Tống. Tương truyền, Hàn lão quái có thể dùng chân khí đưa chất độc ra xa hơn trượng, giết người một cách âm thầm và mau lẹ. Thời ấy chưa một cao thủ nào giao đấu với Hàn Cổ Mộc mà toàn mạng cả. Cổ Quý Sinh khoe với ta rằng giờ đây lão đã có bản lãnh tương đương với Bát Tý ĐộcVương ngày trước. Chính tài nghệ ấy đã khiến họ Cổ nảy sinh tham vọng điên cuồng.
Tư Đồ Sảng nghiến răng nói :
- Nếu thế thì hài nhi sẽ giết lão ngay trong đêm nay để trừ đại họa cho võ lâm. Giờ hài nhi sẽ cứu can gia ra trước đã.
Tây Môn Giới cười nhạt :
- Khoan đã! Đêm nào Cổ Quý Sinh cũng xuống đây để vẽ hình những đại nhân vật mà lão muốn cho thay thế. Sảng nhi cứ nhẫn nại chờ ắt sẽ có cơ hội ra tay.
Và ông lộ vẻ đắc ý :
- Lão phu đã chế tác sẵn một tấm mặt nạ mang dung mạo của Cổ Quý Sinh, để sử dụng khi có dịp đào thoát. Sáng mai, người được chúc thọ sẽ là lão phu.
Tư Đồ Sảng mỉm cười trước ý nghĩ tuyệt diệu ấy. Chàng vui vẻ nói :
- Để hài nhi ra gọi hai người ở ngoài vào đã!
Nói xong, chàng đi ngay, kéo mở cửa mộ, vẫy Huyết Báo và Linh Tiếu Tử xuống. Nãy giờ họ nhấp nhỏm không yên vì chẳng biết vì sao Tư Đồ Sảng lại lâu đến thế?
Hai người ấy xuống đến mật thất, cung kính thi lễ với Tây Môn Giới và lắng nghe kế hoạch tiêu diệt Cổ Quý Sinh.
Giá nến được thổi tắt, chỉ để lại một dĩa đèn dầu leo lét. Trong cảnh tối tăm này, dẫu Đại La Thiên Tiên cũng không tránh nổi một đòn ám tập của Tư Đồ Sảng.
Đầu canh ba, khi nghe tiếng cơ quan ở cửa mộ khởi động, ba người vội vào vị trí. Tư Đồ Sâng đứng nép mình ngay bức vách cạnh khung cửa gỗ, phía có bản lề. Khi Cổ Quý Sinh bước vào thì cánh cửa sẽ che khuất chàng. Phần Huyết Báo và Linh Tiếu Tử thì ẩn sau chiếc giường, phòng khi Cổ lão quỷ thoát chết dưới tay Tư Đồ Sảng.
Tiếng chân người im bặt và cánh cửa gỗ mở toang. Cổ Quý Sinh vô tư tiến vào, miệng thì cằn nhằn :
- Tây Môn hiền đệ! Sao ngươi lại ngủ sớm thế, không cố gắng hoàn tất những chiếc mặt nạ ấy cho ta.
Chợt nghe sau lưng có tiếng kẽo kẹt cát cánh cửa gỗ, lão giật mình quay lại, vừa kịp nhận ra một bóng người cao lớn thì ngực đã nhói đau khủng khiếp. Lão mơ hồ nghe được tiếng cười ngạo nghễ của Tây Môn Giới.
* * * * *
Trưa hôm sau, lễ thượng thọ của Hí Nhân cư sĩ diễn ra rất suôn sẻ.
Chẳng ai để ý đến việc Cổ Quý Sinh thấp hơn hôm qua hai lóng tay, và giọng nói cũng khang khác.
Ngoài hai việc vặt ấy ra thì Tây Môn Giới không gặp khó khăn gì khi đóng giả Cổ Quý Sinh. Lão quen biết họ quá nhiều năm, lại có trí nhớ phi thường nên biết tên từng gia nhân, nô tỳ trong trang. Cổ Quý Sinh lại chẳng có vợ con, anh em ruột. Thế là gia tài cự vạn của Hí Nhân cư sĩ đổi chủ.
Sau lễ thượng thọ, Tam Dương chân nhân cấp tốc đưa bọn Tư Đồ Sảng xuôi để về Long Hổ sơn trên đất Giang Tây.

Hồi trước Hồi sau