Tần Nhương Thư - Hồi 06

Tần Nhương Thư - Hồi 06

Danh chính tâm bất chính
Biển Thước phục Lưỡng ma

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 432948 lượt xem

Lâm Đại Ngọc đi khuất, Nhương Thư vác bọc sách quý của Trại Tôn Tẩn để lại, nhanh chóng thượng sơn. Đông về, tuyết phủ trắng những bậc thang của sơn đạo, chẳng hề làm chậm bước chân của một kẻ quen lên xuống! Xa chùa gần năm, nay trở lại, Nhương Thư nghe lòng rộn rã, bồi hồi như đứa con phiêu lãng hồi gia!
Chùa Phật Quang là một trong mười ngôi chùa lớn nổi tiếng ở Ngũ Đài sơn, được xây dựng từ thời Hiến Văn Đế nhà Bắc Ngụy. Chùa quay mặt về hướng Đông, các công trình lần lượt nằm trên ba tầng bình đài. Đại điện nằm trên bình đài thứ ba, xây năm Đại Trưng thứ mười một nhà Đường (857), sau cùng là vách đá dựng đứng.
Cổng tam quan nằm ở tầng bình đài thấp nhất, gồm ba cửa, giữa lớn, hai bên nhỏ hơn, tượng trưng cho ba cửa giải thoát là Không môn, Vô Tướng môn và Vô Tác môn.
Ở hai bên cửa, có hai pho tượng Kim Cương lớn, tức Dạ Xoa, cầm binh khí bảo vệ chùa, cũng gọi là “Chấp Kim Cương”.
Người đời sau, căn cứ vào truyện Phong Thần Diễn Nghĩa gọi hai pho tượng ấy là “Hanh Cáp Nhị Tướng!”. Kỳ thực trong kinh Phật không có tên gọi đó!
Nhương Thư qua cổng tam quan, được bọn tiểu tăng quét tuyết trên sơn đạo mừng rỡ đón chào. Một gã trẻ tuổi mau miệng nói :
- Sư thúc làm gì giờ này mới hồi sơn, khiến cả chùa lo lắng vô cùng? Có Bang chủ Cái bang và Bất Trí thư sinh đến chờ đã mấy ngày nay rồi!
Và gã cười hì hì :
- Phen này sư thúc nguy rồi! Có ba vị nữ thí chủ họ Điền vì sư thúc mà đến đây ăn vạ!
Nhương Thư bối rối hỏi lại :
- Huệ Nghi! Thế họ đang ở đâu?
Gã trợn mắt ra vẻ hào hứng :
- Tám ngày trước ba vị tiểu thư ấy thượng sơn, đòi bái kiến Phương trượng. Trước tiên, họ cúng đường cho chùa ta ngàn lượng vàng công đức. Sau đó mới thú nhận mình là vị hôn thê của sư thúc, xin phép được ở lại để đợi chờ! Phương trượng há miệng mắc quai, đành phải cho họ ngụ ở tiểu xá của sư thúc!
- Hèn gì sư thúc tổ Phật Đăng Thượng Nhân không cho sư thúc xuất gia! Sư thúc mới rời chùa chẳng bao lâu đã mang về đến ba vị hôn thê!
Nhương Thư rầu rĩ đáp :
- Sai rồi! Năm chứ không phải chỉ ba đâu!
Trong lúc đám tiểu tăng trợn mắt kinh ngạc, chàng lướt nhanh lên bình đài thứ hai. Kiến trúc trên bình đài này là Thiên Vương Điện, trong thờ tượng Phật Di Lặc ở giữa, chung quanh Phật là tượng thần hộ pháp - Vi Đà Bồ Tát và Tứ Thiên Vương. Trước Thiên Vương Điện có hai gác chuông!
Cơ ngơi quan trọng nhất và nổi tiếng nhất của Phật Quang tự chính là Đại Hùng bảo điện, nằm trên bình đài cao nhất. Đại điện này là công trình hiếm có trong nền kiến trúc cổ đại Trung Hoa. Nó gồm bảy gian, dài mười trượng, rộng hơn năm trượng. Mái điện trái đào, góc nhà cất cong lên.
Trong điện có ba mươi chín pho tượng đời Đường. Trên cột và xà có đề từ, trên tường có bích họa. Có thể nói là bốn loại hình nghệ thuật đời Đường đều tập trung ở đây: kiến trúc, điêu khắc, thư pháp, hội họa! Sau đại điện là các công trình khác như Thiền đường, Pháp đường, Tổ sư đường, phòng Phương trượng, Tàng Kinh các. Sơ lược vài nét thế thôi, vì Nhương Thư đã bị ba ả họ Điền túm lấy. Họ đang xúng xính áo cừu dạo trước sân ngắm cảnh thì phát hiện mục tiêu, liền xúm lại níu áo! Nhương Thư ngượng ngùng gắt :
- Đây là Phật địa, các nàng phải giữ ý!
Điền Uyển Xuân nũng nịu nói :
- Công tử chớ lo! Phương trượng sư huynh rất mến bọn tiểu muội, chẳng la rầy gì đâu!
Bạch Cúc thản nhiên nói :
- Phật tổ ngày xưa cũng có vợ mà?
Mã Lan e ấp hỏi :
- Công tử có gặp gia tỷ hay không?
Nhương Thư giật mình :
- Có! Nhưng ta đã nhờ lão Tào Ưng và một người nữa đưa Ngọc Trâm về Tế Nam hồi cuối tháng chín rồi mà!
Uyển Xuân tủm tỉm cười :
- Lúc ấy bọn tiểu muội đã rời nhà, tất nhiên không gặp!
Trong tri khách xá có người gọi vang :
- Tần hiền đệ! Ngươi còn chưa chịu vào nữa hay sao?
Đấy là giọng của Vô Ưu Cái Hầu Mộ Thiên! Thế là ba nàng lúp xúp theo Nhương Thư vào ra mắt các trưởng bối!
Chân Không phương trượng đang hầu trà hai khách quý, hiền hòa nói :
- Sư đệ về trễ vài ngày chắc lão nạp đến chết với ba nữ thí thủ đây! Ngày nào họ cũng đến hỏi han, khiến lão nạp rối cả óc!
Nhương Thư thẹn đỏ mặt, đền bù cho lão bằng quyển kinh quý đời Đường và mấy chục quyển sách khác cũng khá xưa!
Chân Không phương trượng tuổi bảy mươi, chẳng giỏi võ công, chỉ chuyên về Phật pháp. Nay được tặng kinh báu, ông hoan hỉ phi thường, mang cả về phòng xem ngay cho thỏa.
Còn lại số sách về y học và thuật kỳ môn, Nhương Thư tặng luôn cho Bất Trí thư sinh! Cao Trường Toản cũng vui mừng khôn xiết, hết lời cảm tạ chàng. Vô Ưu Cái tinh quái hỏi :
- Lão phu nghe đồn hiền đệ và Bạch Ngọc Tiên Tử gặp phục binh, chạy thoát vào rừng, tao ngộ thế nào hãy kể thử xem?
Nhương Thư ngạc nhiên :
- Sao thiên hạ lại biết chuyện ấy mà đồn đãi?
Vô Ưu Cái cười đáp :
- Trong mười tám hảo hán hôm ấy có không ít những kẻ lão luyện giang hồ, vừa bị thương đã giả chết thoát nạn, về kể lại!
Ba ả họ Điền nghe nhắc đến Bạch Ngọc Tiên Tử, lửa ghen sôi sục, đốc thúc Nhương Thư kể rõ ngọn ngành. Chàng không quen nói dối, đành phải thuật lại, nhưng giấu diếm những tình tiết gay cấn, những trận ân ái mùi mẫn. Tuy nhiên, chỉ cần ghe giọng ngập ngừng và ánh mắt ngượng ngùng, ai cũng biết chàng chưa nói hết sự thực!
Vô Ưu Cái cười, đỡ đòn cho Nhương Thư :
- Việc hiền đệ thu dụng máu sừng của Bạch Thủy Xà Vương rất đáng ngại! May mà có Bất Trí thư sinh ở đây, lão ta sẽ xem thử thế nào?
Cao Trường Toản gật đầu bảo :
- Lão phu đã nghĩ đến chuyện ấy! Giờ chúng ta đưa Tần công tử vào phòng kín để khám kỹ toàn thân mới được!
Tam tiểu thư Điền Bạch Cúc là người nói thật lòng mình, chẳng biết sợ là gì :
- Tần đại ca hôi hám quá! Để bọn tiểu nữ tắm cho y xong đã!
Thế là ba ả tố nga lôi Nhương Thư về tòa tiểu viện ở sườn núi hướng Đông bắc, nới ẩn cư của thầy trò Nhương Thư, cách khá xa đại điện. Giờ đây, nó đã trở thành chỗ trú chân của ba chị em họ Điền.
Nhương Thư ngán sợ nhất là Bạch Cúc, nên chẳng dám cãi. Thực ra, lòng chàng lại rất tôn trọng bản chất thẳng thắn, cương liệt của nàng. Bạch Cúc đã yêu thì không thay đổi, sẵn sàng chết vì người mình yêu.
Đến nơi, Nhương Thư nhăn mặt khi thấy chốn thân yêu thay đổi diện mạo. Ba nàng tiểu thư thiên kim kia đã trang trí chỗ đơn sơ của chàng bằng màn trướng sặc sỡ, vật dụng đắc tiền và thơm ngát mùi son phấn! Trong nhà, bàn ghế, giường chiếu, bình phong, tủ kệ đều là thứ gỗ quý đắt tiền, thay thế những đồ cũ kỹ của chàng.
Nhương Thư rợn tóc gáy hỏi :
- Chẳng lẽ ba nàng định ở đây lâu dài?
Uyển Xuân cười nắc nẻ :
- Xuất giá tòng phu! Trước sau gì bọn tiểu muội cũng phải về ở Ngũ Đài sơn này! Đây chỉ là chỗ tạm, nhà của chúng ta sẽ là trang viện của lão phú hộ dưới chân núi! Chị em thiếp đã mua xong, đang cho sửa chữa, sơn phết lại, chắc chắn sẽ xong trước tết!
Mã Lan tiếp lời :
- Chân Không phương trượng sư huynh nổi tiếng giỏi thư pháp, đã đích thân viết tặng ba chữ Tần gia trang trên bảng gỗ ở đại môn.
Nhương Thư biến sắc, thở dài :
- Té ra Tần mỗ là kẻ nhờ vợ mà được giàu sang phú quý ư?
Câu nói chua chát này khiến ba nàng sợ hãi nhìn nhau. Nhưng họ lại thức ngộ rằng đây là lần đầu tiên Nhương Thư mở miệng chính thức công nhận thê thiếp!
Uyển Xuân láu lỉnh nháy mắt với hai chị, cùng nhau nghiêng mình bái :
- Cảm tạ tướng công đã thừa nhận mối lương duyên với bọn thiếp!
Nhương Thư cười khổ :
- Có nói ra cũng thế thôi! Tần mỗ nào phải là kẻ vô tình! Tuy nhiên, các nàng đừng đưa ta vào thế khó xử!
Điền Mã Lan chớp đôi mắt huyền u uẩn, dịu dàng phân giải :
- Tướng công vốn là bậc chân nhân thông đạt ý nghĩa nhân sinh, sao lại bận tâm vì chút tiểu tiết? Của cải trên đời như phù vân, chỉ có tình nghĩa là trường tồn, nhà cửa dẫu mang tên ai thì có quan trọng gì? Cuộc đời của chị em thiếp còn dâng cả cho tướng công, xá gì tài sản?
Nhương Thư cứng họng chịu thua :
- Thôi được! Ba nàng muốn làm gì thì làm!
Ba ả đắc ý cười khúc khích, xúm lại lôi kéo tình quân vào phòng tắm! Vài khắc sau, Nhương Thư sạch sẽ, tươi tỉnh tìm đến khách xá của Vô Ưu Cái! Bất Trí thư sinh lập tức tiến hành việc chẩn bệnh. Lão thăm mạnh hỏi han và trích lấy máu để nếm thử! Cao lão cau mày tư lự :
- Đúng là Quỷ Nấm đã trung hòa được độc tính của tinh huyết Bạch Thủy Xà Vương. Hiện nay, trong máu của Nhương Thư không hề có độc. Tuy nhiên, chẳng hiểu vì sao mà dược lực chẳng thể phát tán để làm tăng tiến chân khí như y kinh đã nói?
Nhương Thư mỉm cười :
- Không biến thành độc nhân là may lắm rồi! Tại hạ chẳng cần thu lợi!
Cao Trường Toản lắc đầu :
- Có thu lợi rồi đấy chứ! Giờ đây, không có chất độc nào trên đời có thể làm hại ngươi được nữa!
Vô Ưu Cái hoan hỉ vỗ đùi :
- Hay lắm! Quả là trời đã giúp chúng ta!
Thấy Nhương Thư ngơ ngác, Hầu bang chủ giải thích :
- Số là thế này! Lão phu và Cao Trường Toản đến đây tìm Tần hiền đệ vì một việc có liên quan đến ân oán của Phật Đăng sư bá, cũng là an nguy của võ lâm! Hơn hai mươi năm trước, Độc Biển Thước Tả Nho Quan đất Tứ Xuyên, một cao thủ độc môn khét tiếng tàn ác, đã bị Thượng nhân và hai vị tiền bối võ lâm nữa khống chế, bắt lão ta suốt đời quy ẩn ở Thái Hoàng sơn. Cái bang có tránh nhiệm giám sát Độc Biển Thước suốt mấy chục năm qua, hơn nửa tháng trước đã phát hiện người của Tứ Phạn Thiên cung và Chính Khí trang đến tìm kiếm họ Tả. Dường như hai phe này đã phong thanh biết Tả Nho Quan ẩn cư ở tại núi Thái Hoàng, nhưng chưa rõ vị trí chính xác. Nếu để họ lôi kéo được Độc Biển Thước thì võ lâm nguy mất. Vì vậy, Tần hiền đệ phải đi ngay đến đấy ngăn chặn!
Nhương Thư lấy làm lạ :
- Tại sao phải là tiểu đệ?
Vô Ưu Cái mỉm cười :
- Vì họ Tả chỉ khâm phục có mình sư phụ ngươi, tất sẽ nể mặt ngươi mà nghe lời khuyến cáo! Kỳ dư, bất cứ cao thủ bạch đạo nào vào Hắc Ưng cốc cũng đều bị giết!
Nhương Thư trầm tư hỏi lại :
- Nhưng nếu lỡ Độc Biển Thước quyết tâm tái xuất để hành ác thì sao?
Vô Ưu Cái nghiêm giọng :
- Lúc ấy, hiền đệ phải vì đại cục giang hồ mà trừ khử họ Tả. Nếu không nỡ giết chết thì hãy phế võ công của lão ta!
Nhương Thư chấn động :
- Chẳng lẽ Độc Biển Thước lại đáng sợ đến thế sao?
Bất Trí thư sinh lên tiếng :
- Công tử không biết đấy thôi! Năm xưa, chỉ trong ba ngày, họ Tả đã phóng độc giết sạch hơn sáu trăm nhân thủ của Môn Sơn trại. May mà đám nạn nhân đều là cường đạo nên võ lâm mới nương tay với Độc Biển Thước!
Lão rùng mình nói tiếp :
- Ngày ấy, bách tính gần đấy phải di tản vì mùi hôi thối của xác chết bốc lên cả tháng trời vẫn chưa hết!
Nhương Thư nổi da gà nhăn mặt :
- Nghe kể sơ sơ cũng đã biết sự lợi hại của họ Tả! Tiểu đệ nối chí ân sư tất phải lĩnh tránh nhiệm này!
Vô Ưu Cái mừng rỡ nói :
- Hay lắm! Bọn lão phu sẽ đưa hiền đệ đến Hắc Ưng cốc!
Bàn bạc thêm một hồi lâu, Nhương Thư trở lại tiểu viện. Ba nàng nghe kể liền nằng nặc đòi theo! Chẳng lẽ mới gặp lại bắt họ phải xa, Nhương Thư đành nhượng bộ, nhưng chỉ cho phép ba nàng đi đến An Dương, rồi ở đấy chờ đợi, để mình chàng nhập cốc!
Gần cuối tháng mười một, bọn Nhương Thư tiến vào thành An Dương từ của Bắc, họ ngạc nhiên khi nhìn thấy nơi đây tràn ngập khách giang hồ, hắc bạch đều có đủ.
Vô Ưu Cái liền ngoắc một gã ăn mày lại để hỏi. Tên này báo cáo :
- Bẩm Bang chủ! Gần đây xuất hiện một tin đồn rằng Thần Quang chân nhân Công Tôn Khuê thực ra đã tọa hóa ở Thái Hoàng sơn chứ chẳng phải Thái Sơn! Có kẻ còn khẳng định rằng đã nhìn thấy con lươn lông trắng, chấm đỏ của Chân nhân gặm cỏ tại bìa rừng chân núi Mộc Sơn! Thế là bao hào kiệt các phủ lân cận đổ về như thác lũ! Các phái bạch đạo cũng không dám không tin!
Vô Ưu Cái bứt râu than trời :
- Thôi chết rồi! Độc Biển Thước hiện nay ở Mộc Sơn, quần hùng mà đến đấy xâm phạm Hắc Ưng cốc thì khó mà toàn mạng!
Bất Trí thư sinh tư lự :
- Có lẽ Tứ Phạn Thiên cung hoặc Chính Khí trang đã bày ra chuyện này. Tuy nhiên, thật là khó đoán dụng ý của họ!
Điền Uyển Xuân hồ hởi nói :
- Trăm nghe không bằng một thấy! Chúng ta cứ đến đấy xem sẽ rõ!
Nhương Thư nhíu mày :
- Chốn thị phi, nguy hiểm ấy đâu phải chỗ của các nàng?
Uyển Xuân nũng nịu :
- Công tử! Tình thế đã đổi khác, giờ nơi ấy có cả ngàn người, lẽ nào bọn tiểu muội không thể đến?
Điền Bạch Cúc mỉm cười :
- Công tử không cho tháp tùng thì bọn tiểu muội đi riêng cũng được!
Nhương Thư ngao ngán :
- Thôi được! Ta chịu thua các nàng rồi!
Ba ả mừng rỡ cười khanh khách, thúc giục đám nam nhân đi vào phạn điếm gần đấy để dùng cơm trưa! Hồng Xương đại tửu điếm nổi danh với những món ăn Quảng Đông, tuy chỉ có một tầng nhưng lại rộng mênh mông, bày được cỡ trăm bàn!
Giờ đây, hào khách võ lâm ngồi chật cứng khiến kẻ mới vào ngại chẳng có bàn. Quần hào xôn xao khi thấy có bóng hồng xuất hiện, và xuýt xoa ganh ty với diễm phúc của Nhương Thư, có kẻ thì nói bâng quơ :
- Gã họ Tần này tốt số thật! Song làm thân kiếm khách mà lúc nào cũng kè kè mỹ nữ thì còn gì chí khí trượng phu nữa?
Hắn nói rất lớn nên ai cũng nghe thấy, chú mục nhìn về phía ấy. Thì ra là một hán tử tuổi độ ba mươi sáu, tướng mạo nghiêm trang, oai võ và đoan chính. Có người nhận ra lai lịch vội nói lớn lên để khoe khoang :
- Chính Tâm kiếm khách Đường Khả Toại!
Đường Khả Toại là con út của Đường gia Tứ Xuyên, nổi danh quân tử đất Thục, thường trừ gian giết bạo, xem kẻ ác như cừu nhân! Võ công của gã rất lợi hại, nhờ có ám khí tuyệt độc của Đường môn.
Nhương Thư không biết gã là ai, và cũng chẳng hề giận, thản nhiên cùng năm người kia an tọa. Nhưng Uyển Xuân thì không nhịn nổi, hậm hực nghe người xung quanh xầm xì. Có kẻ khen Nhương Thư rộng lượng, người bảo chàng sợ ám khí nhà họ Đường. Nàng ghé tai Bất Trí thư sinh hỏi nhỏ :
- Cao tiền bối! Chẳng hay gã Đường Khả Toại kia đã lập gia thất hay chưa vậy?
Cao Trường Toản cười đáp :
- Chưa! Thực ra, gã chỉ là kẻ nguy quân tử, cố che giấu bản chất tiểu nhân bằng những hành động anh hùng hiệp nghĩa! Đường Khả Toại vốn hiếu sắc, trác táng từ năm mười sáu, đến tuổi hai mươi ngoài thì bị liệt dương, vì thế mới đóng vai đạo mạo!
Uyển Xuân cười khúc khích :
- Vì sao tiền bối lại kể rõ nhược điểm của gã như thế, phải chăng người muốn Xuân nhi trát bùn lên mặt họ Đường?
Bất Trí thư sinh gật đầu :
- Phong hóa suy đồi cũng bởi những tên đạo đức giả! Chúng còn đáng sợ hơn những kẻ ác thực thụ! Tuy nhiên, gây oán với lũ tiểu nhân là việc chẳng nên! Đường môn mà trở thành kẻ thù của Nhương Thư thì rất tai hại, Xuân nhi hãy bỏ qua việc này!
Điền Mã Lan ngồi sát bên em gái nghe được liền nhỏ nhẹ :
- Cao tiền bối dạy rất phải! Tứ muội hãy vì tướng công mà nhẫn nhục!
Uyển Xuân giận dỗi :
- Tiểu muội xin nghe lời, nhưng nếu gã chó chết ấy còn mở miệng ra lần nữa thì tiểu muội sẽ ra tay đấy!
Cơm rượu được dọn lên, sáu người ăn uống vui vẻ vì ba nữ nhân tranh nhau gắp cho Nhương Thư. Tiếng cười rúc rích của họ khiến đám lão hán xao xuyến, thầm trách tổ tiên mình ăn ở kém đức nên con cháu không được như Tần Nhương Thư!
Có vài người vì ngưỡng mộ mà đứng lên nâng chung mời Nhương Thư cạn chén! Chàng ngượng ngùng đáp :
- Cảm tạ túc hạ! Thư này không quen uống rượu, xin được phép nhấp môi!
Như thế cũng đủ vui, đám hào khách nhao nhao mời rượu chàng hiệp sĩ lừng danh và luôn khiêm tốn. Chính Tâm kiếm khách cũng làm thế, nhưng lại kèm theo một câu nói đùa :
- Tại hạ ghen với cảnh “chuột sa hũ nếp” của công tử đấy!
Đường Khả Toại cười khanh khách song toàn trường lại lạnh gáy, chờ đợi phản ứng của Nhương Thư! Nào ngờ, chàng trai họ Tần chẳng hề có sắc giận, ngượng ngùng cười đáp :
- Có lẽ nhờ kiếp trước dày công tu hành nên kiếp này Tần mỗ mới được thế này!
Uyển Xuân giận dỗi đỏ mặt, định phát tác thì bị Mã Lan giữ lại. Nhưng tiểu thơ Điền Bạch Cúc đã đứng dậy, nghiêm nghị nói :
- Đường Khả Toại! Tướng công của bọn ta rộng lượng không chấp tiếng sủa của chó điên, chứ không phải vì sợ hãi Đường môn! Ngươi tự xưng là bậc quân tử sao lại mở miệng khích bác, xúc phạm người khác như vậy?
Khi giận dữ, mặt nàng đỏ hồng, mắt phượng long lanh, uy nghiêm như mẹ chửi con, khiến quần hào phục lăn, vỗ tay tán thưởng! Đường Khả Toại nhục nhã đến tái mặt, song vẫn điềm tĩnh đáp :
- Ta chỉ đùa không ngờ lại bị hiểu lầm! Bậc trượng phu chẳng chấp nữ nhi, nhưng Tần Nhương Thư phải đứng ra tạ lỗi, nếu không thì máu sẽ đổ!
Vô Ưu Cái cau mày nói nhỏ :
- Lạ thực! Dường như hắn cố tình khiêu chiến Nhương Thư! Tần hiền đệ hãy cẩn thận!
Điền Uyển Xuân nổi tam bành, ong óng mắng họ Đường :
- Nữ nhi không đáng trọng sao? Mẹ ngươi cũng là đàn bà đấy thôi, hay ngươi chui từ lỗ nẻ ra?
Thực khác phá lên cười hô hố, chế giễu họ Đường. Thế mà gã vẫn không nao núng, đốc thúc Nhương Thư :
- Tần công tử tính sao?
Bất Trí thư sinh nãy giờ quan sát sáu người ngồi chung bàn với Chính Tâm kiếm khách, chợt nhận ra một lão già bảy mươi, có vẻ quen quen. Quá khứ hiện về trong ký ức, Cao Trường Toản đã biết lão mũi ưng có vành tai trái cụt mất thùy châu kia là ai. Bất Trí thư sinh run giọng bảo :
- Thì ra Đường Khả Toại là người của Báo Ứng hội!
Nhương Thư giật bắn mình, lòng ngập tràn sát khí. Sau lần chạm trán Trác Thiên Lộc, chàng đã biết kẻ giết cha mình là Báo Ứng hội! Vô Ưu Cái vội nhắc nhở :
- Hãy bình tâm mà đối phó! Ngươi quên mình là đệ tử của ai rồi sao?
Nhương Thư tỉnh ngộ, gật đầu để trấn an lão rồi đứng lên :
- Đường túc hạ cố tình khiêu chiến, Tần mỗ chẳng thể chối từ được! Xin mời ra vườn cho rộng chỗ!
Vườn sau của Hồng Xương đại phạn điếm tuy rất rộng rãi nhưng lại chẳng hề được chăm sóc, chỉ là chỗ cho thực khách thả ngựa! Giờ đây, mặt cỏ úa loang lổ vì tuyết đọng từng mảng. Mấy trăm hào kiệt đã kéo cả ra để xem đấu võ khiến lão chưởng quỹ bối rối vì chưa ai tính tiền cơm. Nếu họ hỗn chiến rồi bỏ chạy thì xem như quán lỗ vốn to!
Hai đấu thủ đứng cách nhau hơn trượng, mặt mũi hiền hòa chẳng có chút sát khí Đường Khả Toại tươi cười, vòng tay nói :
- Gia mẫu luôn luôn nhắc đến lệnh sư với lòng tôn kính vô vàn, nay tại hạ phải so tài với công tử cũng là điều bất đắc dĩ. Việc này cũng là do lỗi của tại hạ đã lắm lời, chỉ xin lĩnh giáo trăm chiêu rồi rút lui ngay!
Nhương Thư cười đáp lễ :
- Tại hạ cũng từng nghe tiên sư tán dương gia phong Đường môn Tứ Xuyên, quyết chẳng phụ lòng Đường lão thái!
Đường Khả Toại không hiểu rõ câu nói ấy, chỉ đoán rằng đối phương sẽ không quá quyết liệt. Nhương Thư nói tiếp :
- Tại hạ kém tuổi, xin được phép xuất thủ trước!
Giọng chàng hơi run nhưng chỉ người thân mới biết vì sao! Nhương Thư dựng kiếm trước ngực, chậm rãi tiến lên bốn bước rồi bất ngờ hóa thành luồng kiếm quang, bốc lên cao rồi xa xuống đầu đối thủ.
Đòn chớp mắt này đã vượt ngoài dự liệu của Đường Khả Toại. Gã kinh hoàng múa kiếm chống cự, còn tay tả xuất hiện vũ khí lừng danh là Hỏa Lân Đồng. Một tiếng nổ đinh tai phát ra, và chiếc ống thép dài gần gang kia phun luồng lửa đỏ rực, trùm lấy Nhương Thư. Trong lưới lửa ấy còn ngầm chứa mấy trăm mũi độc châm nhỏ như lông bò, có khả năng xuyên thủng bất cứ luồng chân khí nào, kể cả lớp da bền chắc của những người luyện Thiết Bố Sam.
Ám khí tuyệt độc này là vật chí bảo của Đường môn Tứ Xuyên, chỉ mình Đường lão thái được quyền sử dụng trong trường hợp cấp bách. Thế mà giờ đây, Đường Khả Toại mang theo trong người, chứng tỏ gã quyết tâm hạ sát Nhương Thư. Nếu song phương giao đấu bình thường, chắc chắn Nhương Thư khó thoát chết dưới đòn ám tập của loại vũ khí khủng khiếp này.
Bọn Báo Ứng hội đã tính toán rất chu đáo khi sử dụng Đường Khả Toại, do mối giao tình giữa Đường gia Tứ Xuyên và Phật Đăng Thượng Nhân. Nghĩa là Nhương Thư dù bị khiêu khích cũng không dám nặng tay với Đường ngũ công tử!
May thay, bên cạnh Nhương Thư lại có Bất Trí thư sinh, và lão này đã nhận ra một cao thủ của Báo Ứng hội. Thù cha đã khiến Tần Nhương Thư thi triển phép Ngự kiếm ngay trong chiêu đầu. Chàng nóng lòng kết liễu Đường Khả Toại sớm để còn hỏi tội lão nhân bị đứt thùy châu kia.
Nhờ Ngự kiếm thuật mà luồng kiếm quang quanh thân chàng dày đặc, kín đáo và kiên cố như tường đồng vách sắt, xem thường cả lửa hồng lẫn độc châm.
Nhương Thư dũng mãnh vượt qua vũ khí trấn môn của Đường môn, ập xuống như lôi thần. Chính Tâm kiếm khách lại thành danh chẳng phải nhờ kiếm nên cũng chống đỡ một cách tuyệt vọng. Song Nhương Thư nhớ lời sư phụ nên không giết con cháu họ Đường, chỉ chặt đứt cánh tay tả của gã, và điểm vào huyệt Bộ Lang trên sườn trái.
Sau tiếng rú thảm khốc của Đường Khả Toại là tiếng quát sang sảng của Vô Ưu Cái :
- Bắt lấy sáu tên Báo Ứng hội!
Uyển Xuân tiếp lời ngay :
- Mỗi tên trị giá ngàn lượng bạc!
Thế là bọn hào khách mừng rỡ rút vũ khí lao vào sáu tùy tùng của Đường Khả Toại. Mật ít ruồi nhiều, ai cũng sợ mất phần nên tranh giành nhau mà tấn công, chỉ tổ vướng tay vướng chân. Vì thế sáu sát thủ lão luyện kia chẳng hề nao núng, sát cánh chống cự.
Kiếm pháp của Báo Ứng hội không hoa mỹ, đẹp mắt, nhưng lại vô cùng chuẩn xác và độc ác. Tay tả của họ lại liên tiếp bắn ra những mũi độc châm đả thương liền bảy tám hảo hán giang hồ.
Quần hào động nộ, vét túi trút hết ám khí thủ thân vào sáu gã cứng đầu kia.
Ám khí vốn là công phu tiểu xảo, rất dễ luyện và cũng rất hữu dụng. Do vậy, trừ những kẻ tay chân quá vụng về hoặc mắt kém, hầu hết khách giang hồ đều cố luyện nghề ám khí. Dễ nhất là phi tiêu, tụ tiễn. Nhờ có cánh ở đuôi nên luôn bay thẳng, còn khó nhất chính là liễu diệp phi đao và độc châm.
Trong số ngoại lệ phải kể đến những bậc đại hiệp chính phái, xem ám khí kém phần quang minh nên không thèm luyện.
Thật ra, ám khí rất hữu dụng trong cả đơn đấu lẫn loạn chiến. Ngay bản thân Nhương Thư cũng rèn luyện thủ pháp phóng hạt Thiết bồ đề, song chàng lại chẳng bao giờ mang theo!
Quay lại với đấu trường, ta sẽ thấy một trận mưa ám khí đủ loại bao phủ sáu gã sát thủ Báo Ứng hội. Bọn hảo hán đã lùi xa nên không còn sợ độc châm nữa, và những ám khí nặng của họ phát huy được uy lực! Rốt cuộc có năm cái bia bị hạ gục, chỉ còn lại mình lão già áo đen mũi ưng. Quần hào mừng rỡ reo hò :
- Năm ngàn lượng!
Và ai cũng nhận rằng chính ám khí của mình đã chạm đích đầu tiên! Nhương Thư bước vào, lạnh lùng hỏi lão cụt tai :
- Phải chăng chính Báo Ứng hội đã giết cha ta hồi hai mươi mốt năm trước?
Lão hắc y căm hờn rít lên :
- Đúng vậy! Cha ngươi, Tần Tử Chính, đã phản bội bổn hội, cướp lấy báu vật nhà họ Mao! Ngươi muốn được yên thân thì hãy hoàn trả lại vật ấy cho bổn hội!
Quần hào không ngờ Nhương Thư lại là con của một tên đạo tặc, xầm xì bàn tán, chẳng xem trọng chàng nữa! Ba ả họ Điền không vui khi nhận ra thái độ chê bai của bọn hảo hán kia!
Dù xã hội Trung Hoa không phân biệt giai cấp rõ rệt như Ấn Độ, người thuộc hạng cùng đinh mà có tài thì cũng vẫn có thể trở thành quan to hay bậc danh sĩ. Tuy nhiên, tâm lý quần chúng vẫn mang nặng vấn đề dòng dõi, xem trọng những ai xuất thân từ thế gia vọng tộc. Nhương Thư lại có cha là ăn cướp thì quả là nhục nhã cho chàng và các nàng dâu!
Nhương Thư tu hành từ nhỏ, hiểu rõ nghiệp quả, nhân duyên nên chẳng hổ thẹn vì phụ thân, điềm đạm đáp :
- Tần mỗ hiện đang giữ vật ấy! Túc hạ hãy về bảo quý Hội chủ mang đầu của Trác Thiên Lộc đến núi Xáp Vân, đúng ngày đầu tháng hai tới mà đổi lấy!
Lão nhân mũi ưng biết mình thoát chết thở phào nói :
- Được! Họ Trác hiện đang ở Tổng đàn của bổn hội nên việc giết lão chẳng hề khó! Mong công tử giữ lời hứa!
Nói xong lão quăng ra một lọ sành đựng thuốc giải để chữa trị cho những người trúng độc châm. Nhờ vậy vòng vây mới giãn ra, chừa sinh lộ cho lão ta mang Đường Khả Toại đi!
Chủ quán đã báo quan nên bọn công sai kéo đến. Gặp Vô Ưu Cái họ chẳng dám hạch sách, chỉ làm án văn qua loa rồi đưa năm xác chết đi! Không chờ bị đòi nợ, Uyển Xuân mau mắn lấy ra sáu ngàn lượng bạch ngân bằng ngân phiếu, vui vẻ trao cho bọn hào khách để họ chia nhau.
Vị chi, mỗi người cũng được hai ba chục lượng, ai nấy hớn hở nói lời cảm tạ!
Bạch Cúc còn bảo em gái thanh toán hết chi phí ăn nhậu của quần hào, càng thu phụ được nhân tâm! Đúng là giàu vì bạn, sang vì vợ, thái độ hào phóng, cởi mở của ba nữ nhân đã khiến mọi người quên ngay gốc gác của Nhương Thư, xin tháp tùng bọn chàng đi Thái Hoàng sơn.
Chiều hôm sau, đoàn người rầm rộ tiến vào trấn Sơn Hòa, cách chân núi Mộc Sơn vài dặm. Những tên tiểu cái ở đây đã dễ dàng tìm ra chỗ trọ cho Bang chủ, trong nhà một phú hộ họ Trang.
Trang nhị giàu có và nhân hậu, thường bố thí cho kẻ khốn cùng. Trái lại, bọn khất cái đã quanh quẩn gần Trang gia trang để bảo vệ, khiến cho bọn đạo chích không dám bén mảng! Nay được chúa ăn mày giá lâm, Trang nhị hân hoan đón tiếp, bố trí ba phòng đẹp nhất, và mở tiệc thịnh soạn mà đãi đằng.
Tối hôm ấy, Vô Ưu Cái và Bất Trí thư sinh đến phòng Nhương Thư. Hầu lão nghiêm giọng :
- Nay gốc gác ngươi đã bị tiết lộ, và đương nhiên phe tà ma sẽ khai thác việc ấy để khiến ngươi nhụt chí, rơi vào cảnh thân bại danh liệt. Nhưng ngươi lại là cột trụ chống đỡ võ lâm, quyết không được vì những lời nhục mạ, chê bai của thiên hạ mà suy sụp!
Nhương Thư cười buồn :
- Cha ăn mặn con khát nước là chuyện thường tình! Tiểu đệ sẽ cố nhẫn nhịn, giả điếc là xong!
Bất Trí thư sinh nhấp hớp trà, nhăn vầng trán dô thông tuệ, tư lự bảo :
- Tần hiền đệ thử cho bọn lão phu xem di vật mà lệnh tôn đã để lại!
Nhương Thư vội tháo sợi dây tơ treo đồng tiền trên cổ xuống, đưa cho lão Cao Trường Toản. Lão căng mắt nhìn những hoa văn ở mặt đồng tiền, lắc đầu chịu thua, về phòng lấy dụng cụ. Đấy là một mảnh pha lê trong suốt, dạng bán cầu, có tác dụng phóng to những hình ảnh đặt phía dưới, Bất Trí thư sinh vừa xem vừa vẽ lại ra giấy, với kích thước lớn hơn nhiều lần.
Ba người sửng sốt khi nhận ra một ngọn núi có mây vờn quanh, và rải rác những chữ của hai câu thơ :
Huynh đệ tương tàn tâm toái hếu
Ly sơn cố thổ vinh nan hồi!
Dịch :
Anh em chém giết lòng tan vỡ
Đất cũ Ly Sơn chẳng dám về!
Vô Ưu Cái thảng thốt nói :
- Đây đâu phải họa đồ đưa đến mộ phần của Thần Quang Chân Quân, mà chỉ là chút tâm sự của Tần Tử Chính ký thác cho Nhương Thư mà thôi!
Bất Trí thư sinh thì phân vân :
- Nhưng năm xưa Tần Tử Chính bị giết chết trên đường đưa Nhương Thư về thăm quên nội mà?
Rồi lão hỏi lại :
- Tần hiền đệ! Lệnh đường có nói về xuất xứ của đồng tiền hay hay không?
Nhương Thư gật đầu :
- Gia mẫu kể rằng vật ấy có trên cổ của tiên phụ từ lúc họ mới quen nhau. Sau khi tiểu đệ ra đời thì tiên phụ mới đeo vào cổ Thư này!
Cao Trường Toản nhíu mày suy nghĩ, ngón tay nhịp đều trên một chiếc bàn. Lát sau lão kết luận :
- Lão phu đã cân nhắc mọi lẽ, chọn ra giả thuyết là Tần Tử Chính còn một người anh em trai nữa, và nhà ở gần núi Ly Sơn, Thiểm Tây! Sau khi Tần Tử Chính ám toán Trác Thiên Lộc, liền chạy về Ly Sơn. Anh em họ đã đánh nhau và một trong hai người táng mạng, Người còn sống hối hận bỏ nhà đi, lưu lạc đến Trường Sa, lấy mẹ của Nhương Thư! Nhưng khi có con trai, ông ta lại muốn nó trở thành cao thủ võ lâm nên trở lại Ly Sơn để lấy tấm bản đồ quý báu kia!
Vô Ưu Cái bác ngay :
- Không hợp lý lắm! Tần Tử Chính là sát thủ chuyên nghiệp, lòng dạ tàn nhẫn, dám ám toán cả đồng đảng là Trác Thiên Lộc để đoạt bảo, thì sao lại hối hận và để họa đồ ở lại nhà mà làm gì? Có nặng nề, cồng kềnh đâu mà không mang theo được?
Cao lão mỉm cười đắc ý :
- Hầu lão ca nói chí phải, nhưng lại không để ý tiểu đệ dùng chữ “người còn sống” chớ chẳng nêu tên Tần Tử Chính.
Nghĩa là cha của Nhương Thư lỡ tay giết chết Tần Tử Chính nên mới chôn cả họa đồ theo xác, lấy tên người chết làm tên mình để vơi bớt mặc cảm tội lỗi!
Nhương Thư nghe rất hữu lý, buộc miệng nói :
- Thế thì họ phải là anh em song sinh nên Báo Ứng hội mới không nhận ra sự khác biệt!
Vô Ưu Cái vỗ đùi khen :
- Đúng vậy! Giờ chúng ta chỉ cần đi núi Ly Sơn một chuyến, hỏi xem nhà họ Tần nào đã sinh đôi hai đứa con trai là rõ ngay!
Hai lão về rồi, Nhương Thư còn ngơ ngẩn vì những bí ẩn trong lai lịch của phụ thân! Chàng chợt hổ thẹn khi phát hiện mình mong mỏi không phải là con của Tần Tử Chính! Thì ra việc ấy cũng đã âm thầm khiến chàng hổ thẹn! Dù sao có cha làm đạo tặc, giết mướn chẳng dễ chịu chút nào!
Chàng cũng hiểu nỗi khổ tâm của ba nàng dâu kia, liền lần sang phòng họ để chia sẻ bí mật. Họ ở cách phòng chàng một vườn hoa nhỏ, giờ đây vẫn còn thức mà trò truyện! Nhương Thư định gõ cửa thì nghe nhị tiểu thư Điền Mã Lan nói :
- Tội nghiệp tướng công! Liệu chàng có chịu đựng được cái gia thế oan nghiệt ấy hay không nhỉ? Chị em ta phải gắng sức an ủi chàng mới được!
Bạch Cúc chậm rãi lên tiếng :
- Có gì mà phải bận tâm? Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương chẳng đã từng làm giặc đấy sao?
Nhưng điền Uyển Xuân thì lại lo lắng :
- Tiểu muội chỉ sợ cha sẽ buồn đấy mà thôi!
Câu nói này đã khiến Nhương Thư tư lự, lặng lẽ quay trở về phòng riêng!
Mờ sáng hôm sau, Nhương Thư cùng hai trăm hảo hán giang hồ tiến về núi Mộc Sơn! Quang cảnh nơi đấy cực kỳ náo nhiệt, với hàng ngàn chiếc lều vải trải suốt chiều dài của bìa cánh rừng dưới chân núi!
Khói bếp nghi ngút bốc lên hòa với màn sương tuyết lất phất, tạo nên chút sương mù hiếm hoi lúc đông về. Mọi người đang chuẩn bị cơm sáng, ăn thật no và mang theo để lót dạ buổi trưa! Phân đàn chủ Cái bang đã túc trực nơi đây từ vài ngày trước, giờ đến báo cáo :
- Bẩm Bang chủ! Quả thực là trong khu rừng rậm dưới chân núi Mộc Sơn này có xuất hiện một con lươn lông trắng, lấm tấm chấm đỏ. Nó chỉ lớn hơn con chó, song chân dài, chạy nhanh như gió, luồn lách như chồn, nên chẳng ai bắt được. Vả lại, khu rừng kia rất rậm rạp, tối tăm, đầy những bụi gai lớn bằng nửa căn nhà. Huyết Hoa Lộc mà chui vào đấy thì có trời mới tìm ra!
Vô Ưu Cái ngắt lời thủ hạ :
- Thế đã có ai tiến sát vào chân núi Mộc Sơn chưa?
- Bẩm chưa! Quần hùng mải mê bắt lươn quý, vì trước sau gì nó cũng phải chạy về hang, khi bị đuổi quá rát!
Vô Ưu Cái thở phào :
- May thực! Chúng ta vẫn chưa quá trễ!
À! Tình hình hai phe Tứ Phạn Thiên cung và Chính Khí trang ra sao?
Phân đà chủ An Dương đáp :
- Bẩm Bang chủ! Hai lực lượng ấy cũng đều kéo hết cao thủ đầu não đến đây Tứ Phạn Thiên cung do Thanh Linh Thủy Lão Đệ nhị đại Âu Dương Lăng thống lãnh, còn Chính Khí trang do Trang chủ Lã Tập Hiền! Hai phe này giả vờ không nhìn thấy nhau, chỉ dồn sức truy bắt Huyết Hoa Lộc!
Bất Trí thư sinh nhăn trán :
- Lạ thực! Chẳng lẽ còn có lực lượng thứ ba, là kẻ đứng sau chiếc bẫy này!
Vô Ưu Cái gật đầu :
- Có thể lắm!
Rồi ông dặn dò thủ hạ :
- Ngươi hãy điều đệ tử bổn bang đi thông tri cho người của các phái bạch đạo rằng lão phu đã đến đây, và yêu cầu họ tập trung lại thành một mối, tiến vào sau cùng, chờ lệnh mới được ra tay!
Sau khi gởi ngựa cho đám tiểu cái. Phe Nhương Thư tiến vào rừng. Quần hùng không hề nhận ra vì chàng mặc áo cừu, đội mũ lông rất kín đáo! Vả lại, Huyết Hoa Lộc chỉ xuất hiện khi mặt trời đã lên được hai sào, ai đi sớm cũng chỉ hoài công, để ý là quái gì!
Vô Ưu Cái đã quá quen thuộc đường vào Hắc Ưng cốc, đưa cả đoàn tiến lên rất nhanh. Khi còn cách chân núi hơn dặm, cây cối khá thưa thớt, và Uyển Xuân là người đầu tiên thấy con lươn hiếu động, chẳng chịu ngủ Đông kia.
Nàng khẽ rú lên :
- Huyết Hoa Lộc! Trời ơi! Nó đẹp và dễ thương quá!
Cả bọn vội dừng chân, nấp sau một bụi cây để ngắm nhìn, quả xứng danh là thần vật trên đời, Huyết Hoa Lộc mang bộ lông trắng muốt, điểm những chấm sao đỏ hung. Trên đầu có sừng bốn nhánh không dài. Và do nó đứng ở đầu hướng gió nên bọn Nhương Thư nghe được mùi xạ hương thơm hăng hắc, thơm thơm. Bất Trí thư sinh giải thích :
- Con vật này là lai giữa hươu sao và hươu xạ nên lông có đốm, đầu có sừng, và có cả túi xạ, thu đông là mùa sanh dục, con lươn này đang tỏa mùi rất mạnh để tìm bạn tình!
Điền Mã Lan thì thào ao ước :
- Giá mà chị em ta có được nó để nuôi?
Vô Ưu Cái phì cười :
- Ngươi muốn cả võ lâm kéo đến đốt nhà ư?
Lão cười hơn lớn nên Huyết Hoa Lộc nghe thấy, phóng đi mất dạng. Bọn Nhương Thư tiếp tục đi, nửa khắc sau tiếp cận một khoảng rừng nhỏ hình cánh cung, ôm lấy vách núi Mộc Sơn. Xa xa chợt vọng lại tiếng hắt hơi của ai đó, Vô Ưu Cái giật mình bảo :
- Có người vào! Chúng ta hãy nấp lên cây xem chúng là ai, đến đây vì tình cờ hay có chủ ý!
Năm người kia vội làm theo ý ấy! Ba nữ nhân nũng nịu bắt Nhương Thư giúp đỡ mình vì cành quá cao. Chàng mỉm cười ôm từng nàng nhảy lên, bị họ bắt phải ngồi chung trên một chạng ba chật chội!
Sau mấy chục ngày xây tổ ấm với Bạch Ngọc Tiên Tử, Nhương Thư trở thành kẻ lịch duyệt chốn tình trường, quen mùi ân ái nên bạo dạn hơn xưa. Giờ đây, chàng đặt Mã Lan vào trong lòng, còn hai nàng kia thì ôm chặt vai. Hơi ấm của cơ thể và mùi phấn son, nước hoa trùm lấy Nhương Thư, mang lại cảm giác hạnh phúc ôn nhu. Chàng bất ngờ hôn vào má ba ả tố nga, khiến họ hài lòng và sửng sốt. Uyển Xuân ranh mãnh thì thầm :
- Phải chăng tướng công từng âu yếm gia tỷ như vậy?
Ý nàng ám chỉ Hổ Hồng Nhan, Nhương Thư khẽ gật đầu, ánh mắt sượng sùng vì nhớ đến trưa nào dưới suối!
Phe đối phương đã vào đến nơi, đông đến bốn năm chục, phe võ phục vàng, phe đạo bào trắng. Lã Tập Hiền thì đã quá quen. Nhương Thư chăm chú nhìn gã đạo sĩ không râu đầu đội mũ Kim Quan, chàng đoán đấy là Thanh Linh Thủy Lão đệ nhị đại Âu Dương Lăng, kẻ vừa lên kế nghiệp cha!
Tuy nội gián của Vô Ưu Cái về báo rằng võ công của Tân Thủy Lão không cao, song Nhương Thư lại nghi ngờ điều ấy! Sắc diện và thần khí của Âu Dương Lăng rõ ràng là của một kiếm khách thượng thừa. Là kiếm sĩ, Nhương Thư đủ kinh nghiệm để nhận ra kình địch của mình. Sĩ tốt của phe tà mà dàn hàng ngang bảo vệ vòng ngoài, chỉ còn lại đám đầu sỏ cùng nhau đối đáp.
Bọn Nhương Thư nín thở, chẳng dám gây ra bất cứ tiếng động nào. Nếu bị phát hiện, họ hoàn toàn không có cơ hội thoát thân! Đây cũng là dịp may hiếm có để họ hiểu rõ dã tâm của Lã Tập Hiền. Họ Lã lên tiếng :
- Âu Dương cung chủ! Nay chúng ta đã lập đàn thề thốt, nguyện chia đôi thiên hạ, vậy mong Cung chủ tiết lộ vì sao chúng ta lại tung ra tin tức về Huyết Hoa Lộc, để cả võ lâm kéo đến đây?
Âu Dương Lăng mỉm cười lạnh lẽo :
- Bổn nhân chỉ làm theo mệnh lệnh của một bậc võ lâm tiền bối! Lát nữa diện kiến, Lã túc hạ sẽ hiểu rõ nguồn cơn!
Lã Tập Hiền cau mày :
- Ai là người có thể ra lệnh cho Tứ Phạn Thiên cung?
Âu Dương Lăng chỉ vào cánh rừng có trận pháp trước Hắc Ưng cốc nghiêm nghị kể :
- “Hai mươi mấy năm trước, bậc kỳ nhân của đất Tứ Xuyên là Độc Biển Thước Tả Nho Quan, đã bị Phật Đăng Thượng Nhân và hai cao thủ võ lâm nữa truy sát đến nơi này. Họ khống chế được Tả tiền bối, bắt phải ẩn cư suốt đời trong Hắc Ưng cốc, phía sau khoảnh rừng kia.
Nào ngờ, đây là nơi tọa hóa của Thần Quang Chân Quân, cao thủ số một của mọi thời đại. Với máu quý của con Huyết Hoa Lộc, Tả tiền bối đã trị lành vết thương, sở hữu đến trăm năm công lực, và còn luyện thành tuyệt học của Chân quân!
Hai tháng trước, Tả tiền bối đã xuất cốc đến Thiên cung, nhận bổn nhân làm đệ tử và chỉ dạy kế sách gồm thâu thiên hạ!”
Lã Tập Hiền lạnh toát cả người vội ngắt lời Âu Dương Lăng :
- Phải chăng những người ở đây đều đã trúng độc?
Âu Dương Lăng cười đắc ý :
- Trang chủ thông minh thật! Sáu tháng sau, chất độc Tiên Trường Vụ sẽ phát tác, và bốn ngàn kẻ tham lam kia sẽ đến đây quy phục Thần Quang giáo!
Lã Tập Hiền tái mặt giận dữ :
- Chúng ta đã thề thốt liên minh, sao Cung chủ lại trở mặt, bắt tay với Độc Biển Thước? Chia đôi võ lâm, mỗi người hùng cứ một phương chẳng tốt hơn làm nô lệ cho Tả Nho Quan hay sao?
Ánh mắt Âu Dương Lăng lóe lên những tia nhìn kỳ dị, oán độc, khiến một kẻ sảo quyệt, tinh minh như Lã Tập Hiền đoán ra ẩn tình. Họ Lã thở dài :
- Té ra Cung chủ bị khống chế?
Ngay lúc ấy, từ cánh rừng có một bóng đen bay vút ra, chỉ cái nhoáng đã đến bên Lã Tập Hiền! Lã trang chủ thần tốc rút kiếm chém liền, song chẳng trúng vào đâu, cứ như đối phương là ảo ảnh vậy. Và Lã Tập Hiền nghe mặt mình mát rượi bởi một luồng gió có mùi hăng hắc. Lão kinh hãi lùi nhanh nhìn kẻ mới đến rồi rụng rời khi nghe nói :
- Giờ thì sanh mạng của ngươi cũng nằm trong tay lão phu rồi đấy! Hãy thử kiểm tra huyệt Ngọc Đường nơi Tâm Thất thử xem?
Lã Tập Hiền làm theo lời kẻ thù, thất sắc lẩm bẩm :
- Thế là hết!
Nhưng lão lại có một hành động khiến ai cũng bất ngờ, là quỳ ngay xuống lạy Độc Biển Thước :
- Nếu tiền bối không nhận Lã mỗ làm học trò thì đừng mong thu được thiên hạ!
Độc Biển Thước phá lên cười khanh khách :
- Xảo quyệt nhưng biết đạo tiến thoái! Ngươi xứng đáng làm học trò của lão phu!
Lã Tập Hiền hoan hỉ dập đầu lạy chín lạy và hô hoán :
- Đồ nhi mừng có được minh sư!
Họ Lã đứng lên, quay lại bảo đám đồng đảng đến ra mắt Tả Nho Quan. Độc Biển Thước hoan hỉ nói :
- Tất cả các ngươi hãy vào trong Hắc Ưng cốc để nghe chỉ thị của lão phu! Không cần phải canh gác vì đã có trận kỳ môn trấn giữ của vào!
Tà ma đi sạch, bọn Nhương Thư mới dám nhảy xuống đất, Vô Ưu Cái rầu rĩ nói :
- Không ngờ lòng từ bi của Phật Quang Thượng Nhân lại lưu lại đại họa cho đời! Nếu năm xưa cứ giết quách Tả Nho Quan đi thì giờ này đâu xuất hiện một đại ác ma?
Bất Trí thư sinh cũng bùi ngùi :
- Độc thì còn có thể giải, nhưng võ công của lão ta mới đáng sợ, chỉ một chiêu đã khuất phục được Lã Tập Hiền!
Uyển Xuân thấy Nhương Thư mải đăm chiêu không nói, liền hỏi nhỏ :
- Công tử đang nghĩ gì vậy?
Họ Tần sực tỉnh :
- Ta đang cố phá giải chiêu chưởng lúc nãy của Độc Biển Thước!
Bạch Cúc bàn ngay :
- Công tử không sợ độc, chỉ kém phần công lực! Nay gia phụ đã gởi mua Thiên Niên Tuyết Sâm ở Liêu Đông, có lẽ đã được mang đến! Chúng ta hãy về Tế Nam, tìm cách bồi bổ chân nguyên cho chàng!
Bất Trí thư sinh phấn khởi xen vào :
- Tuyệt lắm! Lão phu đang giữ một toa thuốc bí truyền, chỉ cần có Thiên Niên Tuyết Sâm làm vị chính là sẽ giúp Nhương Thư tăng tiến thêm vài năm công lực!
Vô Ưu Cái thở dài :
- Các ngươi quên chất độc Tiên Trường Vụ rồi sao?
Bất Trí thư sinh mỉm cười :
- Tiểu đệ đọc hàng vạn quyển sách, y thuật cũng kha khá, tin chắc sẽ tìm được thuốc giải. Lão ca cứ yên tâm lo lắng cục diện võ lâm, sáu tháng sau tụ quân tiêu diệt Thần Quang giáo!
Hầu bang chủ vui mừng khôn xiết, vỗ vai Cao Trường Toản :
- Không ngờ lão đệ cũng là một thần y, thế mà ta không biết! Đại sự sống còn này, lão phu giao cho hiền đệ đấy!
Nhương Thư đăm chiêu nói :
- Ba nàng hãy theo Cao thư sinh về Tế Nam! Ta quay lại Ngũ Đài sơn dự lễ giỗ đầu của tiên sư rối sẽ đi sau!
Bất Trí thư sinh cười mát :
- Tần hiền đệ nương thân cửa Phật đã nhiều năm mà còn cố chấp có với không nữa sao? Ngươi đi Tế Nam mà tâm vẫn ở Ngũ Đài sơn tưởng niệm sư phụ là đủ rồi! Nay Lã Tập Hiền đã thành học trò của Độc Biển Thước, tất sẽ được dạy tuyệt học của Thần Quang Chân Quân, ngươi không có thêm công lực liệu có địch lại chăng?
Nhương Thư cười khổ :
- Tiểu đệ đã hai lần hưởng dụng kỳ trân dị dược, chỉ có hại chứ chẳng lợi lộc gì! Giờ thêm Thiên Niên Tuyết Sâm vào, không chừng sẽ trẻ đi vài chục tuổi như Độc Biển Thước thì nguy to!
Uyển Xuân bật cười khanh khách :
- Đúng vậy! Tả Nho Quan đã ngoài tám mươi mà mặt mũi nhẵn nhụi, râu tóc đen mun như người ba chục! Nếu tướng công cũng cải lão thì e rằng thành đứa tiểu hài mất!
Ba ả họ Điền xưng hô lộn xộn, lúc thì công tử, lúc thì tướng công, tùy theo tâm trạng!

Hồi trước Hồi sau