Tiếu ngạo Trung Hoa - Hồi 06b

Tiếu ngạo Trung Hoa - Hồi 06b

Hoài Châu giải oan án
Quỳ Phong tróc Nhất Phụng

Ngày đăng
Tổng cộng 28 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 462917 lượt xem

Nhưng may thay, gần cuối tiệc thì có thám mã đến phủ Thượng thư, đưa công văn hỏa tốc của phủ An Khánh, báo tin Tri huyện Hòa Châu bị ám sát và mất sạch của cải.
Lần này hung thủ đánh rơi vật chứng rất quan trọng là một thẻ bạch nhỏ bằng hai ngón tay, trên khắc ba chữ Tứ Hải hội!
Lục Tri huyện này mới gần tứ thập, và chắc chắn không phải là đồng ngũ của bốn nạn nhân trước.
Điều này khiến lập luận của Lưu Cát bị sụp đổ.
Mã thượng thư hờ hững nói :
- Này đã có manh mối. Mong Lưu túc hạ dốc sức điều tra Tứ Hải hội, và hãy quên đám kiều dân An Nam đi! Nếu không sớm có kết quả, trước khi Thánh hoàng nổi lôi đình, thì e rằng cả bổn chức Iẫn túc hạ đều rơi đầu đấy!
Lưu Cát vừa thẹn, vừa sợ kính cẩn đáp :
- Ty chức xin tận lực!
Lão vội cáo từ để đi huy động thủ hạ điều tra lai lịch Tứ Hải hội!
Nam Cung Giao cố nén tiếng thở dài nhẹ nhõm, chàng vô cùng cảm kích nghĩa đệ Mộc Kính Thanh, gã đã kịp thời sửa chữa sai lầm của chàng.
Hôm sau, đã đến hẹn với Sở Nhu nên chàng rủ Kim Khu cùng hai mỹ nhân ra Thanh Phong tửu lâu uống rượu ngắm cảnh tuyết rơi trên sông Trường Giang.
Vài khắc sau, chàng nhận ra Sở Sĩ Hưu đã hiện diện. Thấy gã vào đi vào phòng vệ sinh chàng cũng giả đò nhăn nhó đứng lên.
Hai người gặp nhau nhanh chóng trao đổi, bàn bạc rồi chia tay.
Tối đến, chàng đang định đi ngủ thì nhớ lại ánh mắt buồn man mác của Thần Nữ Tiền Vân Mi lúc ban sáng, liền lần sang phòng nàng.
Nghe tiếng gõ cửa, Vân Mi bước ra mở, bẽn lẽn hỏi :
- Sao công tử lại đến thăm tiểu muội vào giờ này?
Nam Cung Giao dịu giọng :
- Ta nhớ nàng nên không ngủ được?
Vân Mi sung sướng liếc chàng rồi mời vào.
Tuy giỏi võ nhưng Thần Nữ chưa hề bôn tẩu giang hồ, vẫn giữ được tính cách khép nép, lễ nghi của một Hoàng Hoa Khuê Nữ! Nàng nói năng nhỏ nhẹ, lễ độ, cử chỉ đoan trang dịu dàng, càng làm tăng vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Nam Cung Giao nhận ra Vân Mi rất không tuệ, đoán ngay được những cái bẫy lắt léo trong ngôn từ của chàng.
Từ ngày quen nhau đến giờ, hai người mới có dịp chuyện trò lâu.
Nam Cung Giao cao hứng tự nhủ :
- Giao ta phúc bảy mươi đời nên lấy được hai cô ả đẹp như tiên, Hoàn Cơ thì hơi nghiêm nhưng Vân Mi thì ngoan hiền rất mực!
Nghĩ đến việc Thần Nữ bỏ cả gia đình và cuộc sống phú quý đi theo mình, chàng cảm động vô vàn, chợt nảy sinh cảm giác muốn che chở, bảo bọc, chàng nghiêm giọng :
- Mối chân tình của Mi muội khiến ta phải hổ thẹn! Nàng gởi thân nương nhờ Phủ Thượng thư này mãi e không tiện! Sang xuân, ta sẽ đưa nàng về ra mắt song thân. Nàng sẽ thay ta phụng dưỡng huyên đường!
Vân Mi hân hoan thỏ thẻ :
- Thiếp nguyện hết đạo dâu con, nhưng sao công tử lại phải ra đi?
Nam Cung Giao mỉm cười :
- Ta có một bí mật, chỉ có thể tiết lộ với người đầu ấp tay gối mà thôi!
Vân Mi vừa xấu hổ vừa sợ hãi, cúi đầu nói líu ríu :
- Công tử không thể đợi đến ngày đại hỉ được sao?
Nam Cung Giao cười buồn :
- Ta muốn nàng có thai trước khi ta tử đấu với Khương Thư Hàn!
Nói xong, chàng đi thẳng vào trong, lên giường nằm đợi.
Ở đây Thần Nữ bối rối suy nghĩ.
Lát sau, nước mắt lo âu chảy thành dòng. Con người lạc quan như Nam Cung Giao mà đã nói vậy nghĩa là chàng biết mình không thể sống sót. Thế mà thời gian qua, chàng vẫn nói cười như không hề sợ hãi, dũng khí ấy quả đáng kính phục!
Vậy thì nàng sẽ hiến dâng và cùng chàng thụ hưởng những ngày hạnh phúc cuối cùng!
Nghĩ thế Thần Nữ gạt lệ bước vào.
Nam Cung Giao ngồi lên, giang tay đón lấy nàng, đặt vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên mắt, lên môi.
Đặng Trinh Tâm biết con mình sau này xuất đạo phục cừu sẽ hành động nhiều về đêm, nên thuở chàng còn thơ dại, bà đã thường xuyên cho ăn những món vi cá nhám, chưng với Hà Thủ Ô và vài dược liệu khác. Nhờ vậy, nhãn lực của Nam Cung Giao tinh tường gấp bội người thường!
Song đêm nay, chàng không sử dụng đôi thần nhãn để phát hiện ám khí hay trường tiễn, mà để chiêm ngưỡng thân hình bạch ngọc của Vân Mi, dù chỉ với chút ánh sáng vàng võ từ phòng uống trà hắt xuyên qua cửa ngọa thất.
Vân Mi đầy đặn, khêu gợi hơn Sở Nhu rất nhiều, nhờ những điều kiện chăm chút của cảnh giàu sang, cũng như việc luyện võ.
Đã có kinh nghiệm, Nam Cung Giao dịu dàng mơn trớn, xóa tan cảm giác thẹn thùng và hoảng sợ trong tâm lý người xuân nữ giúp Vân Mi hòa nhịp trăng hoa.
Thần Nữ chơi vơi trong biển ái ân lồng lộn tự nhủ rằng mình đã không lầm khi yêu tha thiết Nam Cung Giao.
Cuối canh ba, Vân Mi ngượng ngùng từ chối tái chiến, nũng nịu bắt tình lang phải thố lộ bí mật đời mình!
* * * * *
Đêm hôm sau, Nam Cung Giao nằm khểnh trong phòng, nôn nao chờ đợi Thần Nữ đến như đã hẹn.
Quả nhiên, khi hành lang hậu viện vắng bóng gia nhân qua lại thì có người đẩy cửa phòng lách vào.
Nam Cung Giao giả vờ ngáy vang, và giật bắn mình, ngồi bật dậy khi nghe tiếng của Hoàn Cơ :
- Công tử đừng giả đò nữa!
Chàng nhăn nhó hỏi :
- Sao nàng lại đến đây vào giờ này, lỡ Mã lão gia và phu nhân biết thì sao?
Hoàn Cơ ứa lệ, rầu rĩ nói :
- Vì sao công tử lại ưu ái Vân Mi hơn thiếp?
Nam Cung Giao thất kinh dọ hỏi :
- Thế Thần Nữ đã kể gì với nàng?
Chàng tuyệt đối không đám tiết lộ lai lịch với gia đình họ Mã, vì e sợ lòng người đen bạc, cái tội tru di tam tộc có thể khiến Mã thượng thư quên ơn cứu mạng, bắt chàng giao nộp cho triều đình!
May thay, Hoàn Cơ thẹn thùng đáp :
- Mi muội chỉ bảo rằng chàng không chắc đã sống sót khi phó hội với Thiếu cốc chủ Vô Thanh cốc Khương Thư Hàn, nên muốn sớm có người nối dõi!
Nam Cung Giao thầm thở phào, điềm đạm bảo :
- Vân Mi giờ đây tứ cố vô thân nên ta mới dám liều lĩnh tiết mạn, nhờ nàng ấy giữ gìn chút hương hỏa của họ Nam Cung. Còn Cơ muội thì sẽ trả lời song thân thế nào khi bụng phưỡn ra?
Và chàng nheo mắt nói tiếp :
- Nhưng nếu nàng không sợ tiếng đời dị nghị thì ta cũng xin chìu ý.Nào hãy bước lại đây!
Hoàn Cơ hốt hoảng biến sắc, lùi ngay lại, mặt đỏ như gấc :
- Thiếp chỉ muốn biết lòng công tử thế nào thôi, chứ đâu phải muốn chia ân xẻ ái!
Nói xong, nàng vụt bỏ chạy ra ngoài, chẳng dám lưu lại.
Lát sau, Thần Nữ Tiền Vân Mi đến, bị Nam Cung Giao lạnh lùng trách móc, mỹ nhân thản nhiên cười cợt :
- Thiếp có thành thực như thế thì Mã đại thư mới hết lòng yêu thương, sau này gia đạo mới thuận hòa.

Tết năm ấy Nam Cung Giao đón xuân ở Nam Kinh.
Mã phu nhân đã đốc thúc chàng về quê mời song thân đến để bàn việc cưới xin.
Phu thê Thượng thư đã nhận Thần Nữ Tiền Vân Mi làm nghĩa nữ, và sẽ đứng ra gả nàng cùng lúc với Hoàn Cơ!
Song Nam Cung Giao đã trình bày rõ việc mình phải tử đấu, xin hoãn đám cưới đến mùa xuân năm tới!
Mã thượng thư đồng ý và còn trấn an :
- Giao nhi đừng bi quan! Hôm ấy lão phu sẽ cho đại quân vây chặt đấu trường để xem gã họ Khương kia có dám giết ngươi không?
Ý kiến này khiến hai mỹ nhân rất hoan hỉ, nhưng Nam Cung Giao lại thầm hổ thẹn, càng ra sức luyện kiếm pháp.
Đối thủ cùng luyện với chàng là Hoàn Cơ, Vân Mi sau đó thêm cả Mã Kim Khu và Cẩn Nhục Đầu Đà!
Hoàn Cơ không dám trao thân cho chàng nhưng cũng thường đến để được vuốt ve âu yếm. Những cảm giác rạo rực cũng khiến nàng bớt tủi thân trước cảnh nồng thắm của tình quân và Thần Nữ.
Đến cuối tháng giêng thì Mộc Kính Thanh và anh em họ Sở đã hạ sát thêm năm lão tham quan nữa, trong số ấy có hai kẻ thù của Nam Cung Giao. Và tội lỗi đổ cả lên đầu Tứ Hải hội!
Như vậy, Nam Cung Giao chỉ còn một kẻ đại thù là Bình Phiên Công ở Bắc Kinh, vì hai kẻ cuối cùng trong danh sách đã không làm quan mà lại biệt tăm từ mười mấy năm trước!
Những vụ án trảm tham quan liên tiếp này đã làm Minh Đế nổi giận, hạ chỉ truy nã Tứ Hải hội trên toàn quốc. Nhưng tổ chức ấy đã sớm ẩn mình, rút vào bí mật, không để lại dấu vết. Vả lại, trước đây cũng chẳng ai biết sào huyệt của họ ở chốn nào.
* * * * *
Qua đầu tháng hai, cả Mộc Kính Thanh, Cuồng Vũ Đao và anh em họ Sở đều về Nam Kinh, liên lạc với Nam Cung Giao.
Sau đó ba ngày, tức đêm mùng bốn tháng hai Nam Kinh đã xảy ra một sự cố trọng đại đó là việc Thất vương gia Chu Nghiêm bị bắt cóc.
Hung thủ đã để lại một lá thư nặc danh, yêu cầu Mã thượng thư cử sứ giả đơn thương độc mã, mang năm vạn lượng vàng bằng ngân phiếu, gồm toàn những tờ trị giá trăm lượng, đi lên hướng Bắc để chuộc con tin.
Hung thủ khôn ngoan không xưng danh và cũng chẳng nói rõ địa điểm, chỉ biết rằng sẽ liên hệ với sứ giả ở dọc đường để hướng dẫn đến nơi.
Nếu Mã thượng thư cho Bộ đầu, thám tử bám theo, hợp đồng chuộc mạng sẽ bị hủy, Thất vương gia sẽ bị giết!
Mã Xuân Trác là Hình bộ Thượng thư Nam Kinh, đương nhiên chịu trách nhiệm trước Thiên tử về an toàn của Thất vương gia. Nếu không cứu được Chu Nghiêm, họ Mã chắc chắn sẽ rơi đầu! Tất nhiên, cả vài vị đại quan nữa cũng không thoát chết!
Việc này được giữ kín như bưng nên bách tính không hề hay biết.
Nhưng toàn bộ quan lớn Nam Kinh đều méo mặt. Từ Mã thượng thư cho đến Lưu tổng bộ đầu, Phạm tổng binh Bố Chánh Sứ Tích Giang, Tri huyện Kim Lăng, đều bị liên lụy.
Hình phạt nhẹ nhất cũng là hạ phẩm trật, đổi nhiệm sở.
Khốn khổ nhất là quan Vệ Úy Cấm Quân của Hành cung, lão đã bị bắt hạ ngục ngay sáng hôm sau.
Mã Kim Khu được điều đến thay thế, lo việc bảo vệ Thất vương phi và các công nương!
Các Đại thần Nam Kinh tụ họp cả ở Hành cung, dưới sự chủ tọa của Thất vương phi, bàn bạc việc cử người đi chuộc mạng Thất vương gia!
Vương phi có nhũ danh là Triển Cẩm Thu, ái nữ của đương kim Thái sư Minh Triều Triển Tài!
Bà xuất thân trong gia đình võ tướng, từng theo cha trấn thủ đất Liêu Đông. Bà hăng hái xông pha trận mạc, anh hùng chẳng kém bậc mày râu.
Nay phu quân bị bắt cóc, Thất vương phi tuy lo lắng nhưng không khóc lóc, xỉu lên xỉu xuống như những người vợ khác, mà bình tĩnh cùng các đại thần bàn lương sách!
Bà nghiêm nghị phán :
- Này các khanh, hung thủ vô danh giảo quyệt, chưa chắc đã chịu buông tha Vương gia sau khi nhận vàng. Do vì sứ giả phải là một người đầu óc tinh minh quyền biến. Theo ý Ai gia thì Lưu hiền khanh cơ trí, bản lãnh đều xuất chúng, có thể đảm đương được trọng trách này!
Nam Kinh Tổng bộ đầu Lưu Cát hồn phi phách tán, vì biết chuyến đi này cửu tử nhất sinh. Lão đủ thông mình để hiểu rằng đối phương sẽ giết cả mình lẫn Vương gia để xóa dấu vết,ấy là thủ đoạn thông thường của giới hắc đạo. Kẻ đã dám bắt cóc một Vương gia thì sẽ chẳng dại gì lưu lại di họa.
Trong quá trình giam giữ con tin lâu ngày, không ai dám chắc mình không sơ suất, và chỉ cần một manh mối nhỏ là quan nha sẽ lần ra lai lịch hung thủ. Danh tiếng Trung Hoa Đệ Nhất Thần Thám đã quá lẫy lừng, Lưu Cát mà đi thì Chu Nghiêm càng chết sớm!
Họ Lưu cắn răng trình bày sự thật tàn nhẫn :
- Khải tấu Vương phi! Vi thần liều chết khẳng định rằng tính mạng Vương gia còn mong manh hơn dự đoán của Vương phi, vì chắc chắn hung thủ tuyệt đối sẽ không tha cho con tin lẫn sứ giả! Vi thần không sợ chết, nhưng tự lượng chẳng đủ sức đảm đương đại nhiệm. Sứ giả phải là người có võ công siêu quần bạt tụy, sức lực phi phàm mới mong thi hành chút kế mọn của vi thần!
Nghe Lưu Cát thoái thác, Triển vương phi nổi lôi đình, mắt tóe lửa gằn giọng :
- Kế gì?
Lưu Cát cố trấn tĩnh trình bày :
- Khải tấu Vương phi! Chúng ta sẽ cho lót đồng dầy quanh vách một cỗ xe song mã, giao cho sứ giả dong đi. Đến nơi, khi Điện hạ đã lên xe an toàn thì người này mới giao ngân phiếu. Nếu đối phương trở mặt, người này sẽ phá vòng vây, đưa Vương gia thoát hiểm! Đôi ngựa chắc chắn sẽ bị đối phương hạ sát trước tiên, vì vậy, sứ giả phải kéo xe chạy hàng chục dặm đường mới đến được nơi đô hội!
Các quan ồ lên, mỉa mai vì cho rằng chẳng vị võ tướng nào đủ sức làm việc phi thường ấy.
Triển vương phi cười nhạt :
- Lưu khanh định chế giễu Ai gia đấy ư? Đất Nam Kinh này làm gì có được một vị võ tướng nào thần dũng tuyệt luân đến mức ấy?
Lưu Cát đã lỡ phóng lao đành phải theo đến cùng, dù biết sau này sẽ không yên thân với Mã Xuân Trác.
Vả lại nếu không cứu được Thất vương gia thì cái đầu này cũng rời cổ, còn sợ gì nữa?
Lão run giọng đáp :
- Khải tấu Vương phi! Vi thần tuyệt đối chẳng dám phạm thượng! Quả thực là có một vị anh hùng như thế, người ấy là rể quí của Mã thượng thư, họ Nam Cung, tên Giao!
Triển vương phi có nghe phong phanh về việc Nam Cung Giao đá bể chậu hoa cứu Mã Xuân Trác, và một kiếm giết được Dạ Hồ Sài Tốn. Nhưng bà không biết bản lãnh của Dạ Hồ cao cường đến mức nào. Hơn nữa, Nam Cung Giao đánh lén nên chẳng được bà xem trọng.
Nay nghe Lưu Cát hết lời tán dương, bà tò mò hỏi :
- Bổn phi có nghe Vương gia kể lại đôi điều về gã Nam Cung Giao, nhưng liệu y có xứng với lời tiến cử của Lưu hiền khanh hay không?
Lưu Cát khẳng định :
- Khải tấu Vương phi! Hiện nay Nam Cung công tử lừng danh thiên hạ và đả bại những các thủ hạng nhất như Hàn Đan tam kiếm, Thiếu cốc chủ Vô Thanh cốc.
Vương phi có thân quyến ở Hàn Đan nên biết rõ bản lãnh anh em họ Mạc, nhưng không hiểu lai lịch Khương Thư Hàn, liền bảo Lưu Cát khai báo.
Họ Lưu nghiêm nghị nói về Long Giác Thần Quân, và nhờ Mã Kim Khu kể lại cuộc đả lôi đài ở Kim Diện cung.
Kim Khu tính tình bộc tuệch, khoan khoái vì có em rể anh hùng, nên hào hứng kể không sót một chi tiết.
Thủ đoạn tinh ranh của Nam Cung Giao đối với Khương Thư Hàn đã khiến cả Vương phi cũng phải mỉm cười tạm quên được nỗi lo về Thất vương gia.
Bà phấn khởi phán :
- Nếu đúng là Nam Cung Giao anh hùng cái thế như vậy thì chẳng còn ai xứng đáng hơn! Y lại có cơ trí quyền biến tất sẽ thành công? Mã hiền khanh mau triệu y vào Hành cung!
Mã thượng thư rầu thúi ruột, khom lưng đáp :
- Khải tấu Vương phi! Nam Cung Giao tuy có tình với khuyển nữ Hoàn Cơ nhưng chưa nên duyên phận, y lại chẳng phải là mệnh quan của triều đình, không thể cưỡng bách được! Tuy nhiên, vi thần sẽ hết lời thuyết phục y nhận nhiệm vụ này!!
Triển vương phi nghe hữu lý ngẫm nghĩ một lúc rồi cười nhạt :
- Mã hiền khanh nói phải. Song Ai gia tin rằng trong việc này y bắt buộc phải nhận lời để cứu cái đầu của khanh và những đại thần có mặt ở đây!
Các ngài quan lớn rợn tốc gáy, đốc thúc Mã Xuân Trác.
Họ Mã vội sai Kim Khu hồi phủ gọi Nam Cung Giao!

Chỉ gần khắc sau, chàng trai trẻ họ Nam Cung có mặt, quì xuống ra mắt Thất Vương Phị Tuy từng nghe chồng nhắc nhở đến, nhưng đây là lần đầu gặp mặt. Bà chăm chỉ quan sát Nam Cung Giao, không nói tiếng nào!
Nam Cung Giao cứng người chịu đựng, thầm nghĩ :
- Mụ này dung mạo nghiêm trang, ánh mắt sắc như gươm, hèn gì Thất vương gia chỉ lấy rượu làm vui chứ không dám nạp thiếp! Xem ra lão ta cũng khổ chẳng thua gì gia phụ.
Nhớ đến cha, chàng bất giác mỉm cười. Nụ cười quyến rũ của chàng quả là không hợp cảnh vì chung quanh toàn là những gương mặt méo xẹo như đưa đám.
Triển vương phi cau mày liễu :
- Tại sao khanh cười?
Nam Cung Giao vội nói trớ đi :
- Khải tấu Vương phi! Thảo dân có tật hay cười khi quá sợ hãi! Đã cười được thì bớt sợ! Ánh mắt của Vương phi sắc bén đến nỗi thảo dân có cảm giác rằng tóc trên đầu mình sắp đứt sạch!
Vương phi mỉm cười :
- Bộ dung mạo ta hung ác lắm hay sao?
Nam Cung Giao tròn mắt biện bạch :
- Dạ bẩm! Thảo dân nào có ý ấy! Vương phi kiều diễm tợ tiên nga giáng trần, phong thái tôn nghiêm, cao quí đáng mặt mẫu nghi thiên hạ! Chẳng qua thảo dân quê mùa nên thấy sợ đấy thôi!
Từ ngày trở thành Vương phi, Triển Cẩm Thu chưa hề được nghe ai tán dương nhan sắc của mình, nên giờ đây vô cùng khoan khoái. Hơn nữa, Nam Cung Giao đã vô tình đánh trúng tâm sự thầm kín của Thất vương phi.
Bà vẫn tự cho rằng mình xứng đáng làm Hoàng hậu nương nương chứ không phải là vợ của một Vương gia không chút thực quyền. Do vậy, lòng bà phát sinh hảo cảm với chàng trai trẻ thông minh đĩnh ngộ kia, xem chàng là tri âm của mình!
Nụ cười tươi tắn trên môi Vương phi khiến lòng Mã thượng thư nhẹ nhõm, lão nhủ thầm :
- Tiểu quỷ này quả là khéo vuốt mông ngựa, nếu làm quan thì sẽ mau chóng trở thành sủng thần của Hoàng hậu!
Triển vương phi cố làm nghiêm mà phán :
- Nam Cung hiền khanh. Nay Ai gia và các đại thần Nam Kinh định nhờ khanh mang vàng đi chuộc mạng Thất điện hạ. Khanh nghĩ sao?
Nam Cung Giao kính cẩn đáp :
- Thảo dân xin xã thân để cứu Vương gia! Nhưng xin hỏi kế hoạch thế nào?
Mã thượng thư lạnh lùng bảo Lưu Cát :
- Lưu tổng bộ đầu hãy nói rõ diệu kế của mình?
Lưu Cát hắng giọng kể và kết luận :
- Lão phu sẽ cùng hai chục cao thủ của nha môn âm thầm bám theo Nam Cung công tử để hỗ trợ. Khi đã cứu được Vương gia, lão phu sẽ điều động quân nơi ấy bắt gọn bọn cuồng đồ để điều tra kẻ chủ mưu!
Nam Cung Giao cười nhạt :
- Đối phương đâu ấu trĩ đến mức không đoán ra được kế hoạch ấy của túc hạ! Lúc này, chắc chắn là tai mắt của họ đã rải khắp các cửa thành Nam Kinh, túc hạ vừa rời khỏi là đã bị phát hiện. Khi ấy chỉ e Vương gia sẽ mãi mãi không còn được ai nhắc đến nữa!
Lưu Cát toát mồ hôi lạnh, thờ thẫn nói :
- Chẳng lẽ lão phu lại phải bó tay đứng nhìn công tử một mình đi vào hiểm địa?
Mã Xuân Trác tư lự hỏi :
- Thế ý của Giao nhi ra sao?
Chàng vòng tay đáp :
- Bẩm đại nhân! Thảo dân sẽ một mình mang vàng đi chuộc Vương gia, tùy cơ ứng biến. Nếu may mà thành công thì tốt, bằng không, thảo dân nguyện liều mạng với đối phương rồi chết theo người!
Triển vương phi cảm động thở dài :
- Tấm lòng trung liệt của Nam Cung hiền khanh khiến ta phải nghiêng mình khâm phục! Khanh hãy tận lực, còn kết quả thế nào định phó mặc cho thiên định. Khanh sẽ mang theo “Thiên tử kim bài” của Vương gia để điều động quân triều đình khi cần thiết.
Nói xong, bà sai cung nữ vào tẩm cung lấy mảnh kim bài đầy quyền lực trao cho Nam Cung Giao.
Vương phi lại hỏi :
- Thế chừng nào khanh sẽ khởi hành?
Nam Cung Giao đáp :
- Khải tấu Vương phi, ba ngày nữa! Mùng tám xuất hành đại cát đại lợi. Vả lại, xe ngựa cần được lót đồng!
Vương phi định phản đối thì nhận được cái nháy mắt ra hiệu của chàng liền phán :
- Thôi được! Khanh có toàn quyền hành động.
Bà quay sang nói với các quan :
- Chư khanh hãy giải tán. Riêng Mã lão hiền khanh ở lại để Bổn Phi hỏi chuyện!
Bá quan vội cung thân quay gót, chỉ còn lại cha con họ Mã và Nam Cung Giao.
Vương phi hỏi ngay :
- Phải chăng Nam Cung hiền khanh đã có chủ ý gì tuyệt diệu và không muốn nói ra trước mặt đông người?
Nam Cung Giao mỉm cười :
- Bẩm phải! Thảo dân vốn không chịu nổi mùi vị của sự thất bại, đã làm là phải thắng, nên cần có ba ngày để bày binh bố trận! Nếu không thì dẫu có là Hạng Võ tái sinh cũng không phá nổi vòng vây, đưa được Vương gia về!
Thất vương phi mừng rỡ :
- Hiền khanh lạc quan và tỉnh táo như vậy khiến Ai gia rất yên tâm! Trong việc này, đầu óc đắc dụng hơn võ nghệ!
* * * * *
Hai người cáo thoái, rời Hình cung về phủ. Mã thượng thư tất bật lo việc thu gom những tờ ngân phiếu trăm lượng vàng, các tiền trang trong thành, và đốc thúc bộ giá gia cố một cỗ xe song mã.
Ngay tối hôm ấy, Nam Cung Giao dắt Mã Hoàn Cơ và Vân Mi đi chợ đêm ở phố Tam Sơn!
Từ đời Xuân Thu, ở Trung Hoa đã có nhiều chợ để buôn bán, trao đổi hàng hóa. Chợ họp vào ban ngày, khi mặt trời tắt lịm thì phải tan, vì bị cấm. Đời Thịnh vượng, chợ Kinh Đô Trường An cũng không được phép họp quá hoàng hôn, ai vi phạm sẽ bị xử tội nặng!
Đến thời Tống mới có chợ buôn bán suốt năm canh, trời sáng thì tan, người đương thời gọi đấy là “Quỷ Thị Tứ!” (Chợ của ma quỷ), loại chợ này ở Thương Khẩu, Kim Lăng, vô cùng náo nhiệt!
Trong sách Đông Kinh Mộng Hoa Lục có chép: “Thời bấy giờ, dãy phố phía Đông có các cửa hàng quần áo tranh ảnh, vòng hoa, lĩnh lụa... thắp đèn mua bán tấp nập suốt năm canh, đến khi trời sáng thì tan!”
Chợ ban đêm tồn tại cả trong thời nhà Nguyên, vì khi giới quí tộc cần tiền chẳng thể ban ngày ban mặt xách đồ đi bán, phải chờ đến tối!
Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương đánh đuổi được người Mông Cổ, vẫn duy trì sinh hoạt chợ đêm, ở suốt cả dãy phố Tam Sơn trong thành Kim Lăng. Đời Minh chợ đêm còn được gọi là Hắc Thị (chợ Đen).
Chợ Đen chỉ nhóm khi tắt nắng, không hề thắp đèn, chỉ lặng lẽ trao đổi, mua bán trong bóng tối. Thế nên, trong Hắc thị không thể nào tránh được lừa lọc!
Danh từ chợ Đen hiện nay, có lẽ xuất phát từ đấy, dù chợ họp ban ngày. Chợ đêm không có lều bạt, hàng hóa bày trên vỉa hè, mỗi vị trí đều có đều có một người bán nhất định. Đây là chỗ dựa duy nhất cho khách đến mua bán. Tuy không biết rõ mặt, nhưng dựa vào khẩu âm giọng nói, dáng vóc, người ta có thể nhận ra nhau!
Hàng hóa được quảng cáo bằng miệng, thẩm định bằng cách sờ mó, có lầm thì ráng chịu! Khi nhận vàng bạc, họ ước lượng bằng tay và thử bằng răng! Việc giao dịch chợ đêm rất mơ hồ, bấp bênh. Thế mà chẳng hiểu vì sao nó vẫn cứ tồn tại hàng ngàn năm nay!

Nam Cung Giao và hai mỹ nhân đến đây chẳng phải để chơi trò may rủi. Họ gõ cửa một tòa nhà sau lưng chỗ bán y phục cũ.
Người ra mở cửa chính là Sở Nhu. Trong bóng tối, khó có thể biết sắc diện của nàng thế nào khi gặp Vân Mi và Hoàn Cơ.
Trong khách sảnh có năm nam nhân đang nhâm nhi, trò chuyện. Họ vội đứng cả dậy bái kiến phu thê Nam Cung Giao.
Năm người đàn ông này gồm Mộc Kính Thanh, Cuồng Vũ Đao và ba gã họ Sở.
Nam Cung Giao vui vẻ giới thiệu hai mỹ nhân với mọi người.
Mộc Kính Thanh cười khanh khách, khom lưng vái dài :
- Tiểu đệ không ngờ mình lại có được hai vị đại tẩu xinh đẹp như tiên giáng trần thế này!
Hai nàng phổng mũi, sinh hảo cảm với chàng trai xấu xí kia.
Cách nay vài hôm, sáu người này đã lần lượt đến tìm Nam Cung Giao.
Chàng đã bố trí họ ở chung với nhau tại phố Kim Sơn!
Nam Cung Giao đi ngay vào việc, kể lại việc mình phải làm sứ giả mang vàng đi chuộc mạng Thất vương gia.
Kính Thanh nhăn mặt :
- Việc bám theo đại ca thì không khó, chỉ sợ phe đối phương quá đông, chúng ta không mang nổi Vương gia thoát ra được đấy thôi! Chẳng lẽ đem xác lão ta về? Còn như điều động quan quân sở tại thì càng nguy hiểm, vì chắc chắn đối phương đã cho người giám sát các doanh trại có động tĩnh gì là chúng giết con tin, đào tẩu ngay!
Cả đám thở dài, công nhận họ Mộc có lý.
Bỗng Sở Nhu lên tiếng :
- Bẩm công tử! Thuộc hạ có một thiển ý. Chúng ta sẽ nhờ đến lực lượng Thế Thiên hội! Chỉ có họ mới đủ tài áp sát mục tiêu mà đối phương không hề hay biết!
Nam Cung Giao mỉm cười :
-Nhưng họ ở tận Tây Bắc, nước xa đâu chữa được lửa gần!
Sở Nhu lắc đầu :
- Bẩm công tử! Hôm qua, thuộc hạ tình cờ gặp một đồng môn, được biết rằng hơn trăm cao thủ hạng nhất của Thế Thiên hội đã tụ tập cả ở Nam Kinh này! Họ đang định cướp đại lao để cứu Hội chủ Vô Chung Bất Nhập Trịnh Kiều.
Nam Cung Giao ngơ ngác :
- Ta túc trực ở phủ Hình Bộ, sao không nghe đến vụ án quan trọng này?
Sở Sĩ Hưu đáp thay bào muội. Gã nhăn nhở cười :
- Bẩm công tử. Trịnh lão xui tận mạng nên chết đuối lỗ chân trâu!
Hơn tháng trước, lão dùng tên giả vào hưởng lạc ở kỹ viện trong thành Nam Kinh này. Không hiểu lão làm ăn thế nào mà ả kỹ nữ kia rú lên một tiếng thất thanh, rồi chết ngay trên giường.
Thế là đám kỹ nữ, qui nương ùa đến túm chặt lấy Trịnh Kiều. Lão không nỡ làm hại ai để thoát thân nên đành chịu trói, bị giam ở đại lao, chờ qui án!
Sở Tích Vũ cười sằng sặc :
- Nói cho oai thế thôi, chứ lúc ấy trên người lão không một mảnh vải, còn chạy đi đâu được!
Hoàn Cơ và Vân Mi thẹn đỏ mặt, che miệng cười.
Nam Cung Giao vui vẻ bảo :
- Hay lắm! Ta sẽ xin lệnh Thất vương phi cho thả ngay Trịnh Kiều. Để xem sau lần này lão còn dám tự xưng là Lỗ nào chui cũng lọt hay không?
Chàng cùng sáu người kia bàn bạc một lúc rồi chia tay!
Trên đường về, Hoàn Cơ tủm tỉm nói :
- Thiếp không ngờ công tử lại có những thủ hạ lợi hại như vậy?
Nam Cung Giao cười mát :
- Ta vốn là một tên cường đạo giết người không gớm tay, đang đi tìm áp trại phu nhân! Nàng có chê thì cũng muộn rồi!
Hoàn Cơ đã biết tính chàng, bật cười khúc khích :
- Bẩm Đại vương! Không hay người hùng cứ ở núi nào vậy?
Nam Cung Giao cười khà khà :
- Ta có đến bốn ngọn núi nhưng xem ra chưa đủ!
* * * * *
Sáng ngày mùng tám, Nam Cung Giao chễm chệ đánh xe rời cửa Bắc thành.
Theo qui ước của hung thủ trên càng xe có dựng một lá cờ lớn viết chữ Thất.
Ba ngày sau vẫn chưa có ai đến tiếp xúc nhưng khi Nam Cung Giao vượt sông Hoài, đi được vài dặm ngang qua đoạn rừng vắng, thì có người áo đen đội nón rộng vành che kín nửa mặt nhảy ra hỏi :
- Phải chăng các hạ là sứ giả của Nam Kinh!
Nam Cung Giao nghe giọng biết đấy là nữ nhân liền đáp :
- Bẩm nữ hiệp đúng ạ?
Hắc y nữ nhân bước đến nhổ cây cờ, nghiêm giọng :
- Ngươi mau rẽ vào đường mòn mé tả.
Cùng lúc ấy một cỗ xe song mã giống hệt xe của Nam Cung Giao trong cánh rừng đối diện đi ra.
Nữ nhân áo đen cắm cờ vào càng xe rồi thúc giục gã xà ích khởi hành.
Kế thay mận đổi đào này sẽ khiến lực lượng bám theo sau Nam Cung Giao bị lạc hướng!
Xong xuôi nữ nhân áo đen nhảy lên ngồi cạnh Nam Cung Giao, bảo chàng trực chỉ hướng Tây, đi xuyên cánh rừng thưa.
Mùi hương son phấn từ cơ thể nữ lang thoảng vào mũi Nam Cung Giao.
Chàng liếc ngang, nhận ra nữ lang tuổi độ hai mươi sáu, hai mươi bảy, dung nhan mặn mà nhưng mắt sắc như dao. Chàng vui vẻ nói :
- Tại hạ là Nam Cung Giao, dám hỏi phương danh của nữ hiệp?
Nữ lang thoáng giật mình, mỉm cười :
- Té ra ngươi là chàng trai tốt số làm rể của hai nhà danh giá, lấy toàn vợ đẹp tuyệt thế! Ngươi cứ gọi ta là Đinh Tử Phượng!
Con đường mòn đi dọc cánh rừng bờ Bắc sông Hoài này có lẽ trước đây là lối chuyên chở gỗ nên khá rộng, dài dằng dặc và nhiều lối rẻ.
Nữ lang họ Đinh bắt Nam Cung Giao đổi hướng nhiều lần để bỏ rơi ai đó bám theo sau.
Chàng phì cười :
- Làm gì có ai lần theo đâu mà cô nương phải lo lắng! Nếu có thì chư vị đã phát hiện ra rồi!
Tử Phượng cười nhạt :
- Cẩn tắc vô ưu!
Mãi đến chiều, hai người vẫn chưa ra khỏi rừng.
Nam Cung Giao thản nhiên dừng xe :
- Tại hạ đói rã ruột, chẳng thể đi tiếp được nữa! Đằng kia có suối nước, Đinh cô nương cứ tắm rửa trước, tại hạ đi tìm vài con thú để lót dạ!
Tử Phượng lạnh lùng đáp :
- Ta có mang theo lương khô, ngươi đói thì cứ ăn?
Nàng mở tay nải, lấy ra một gói lá sen lớn, đưa cho chàng. Bên trong là cơm nếp và nửa con gà quay vàng ươm!
Rồi Tử Phượng xách túi hành lý đi về hướng suối nước ở đây,
Nam Cung Giao chậm rãi đánh chén, gật gù khen ngon.
Đang dở bữa, chàng giật bắn mình khi nghe tiếng thét thất thanh từ suối vọng về. Chàng vội chụp trường kiếm, lao vút đi như luồng gió thoảng.
Đến nơi, chàng kinh hãi nhận ra Tử Phượng đang bị một bầy ong độc tấn công chỉ còn cách hụp sâu xuống nước né tránh. Có lẽ tổ của chúng nằm trong bụi cây sát bờ suối bị động nên bay ra.
Nam Cung Giao rút trường kiếm múa tít, tạo nên những âm thanh vun vút rồi bước xuống nước, tiến về phía Tử Phượng.
Bầy ong giận dữ vây lấy chàng, bị kiếm kình nghiền nát.
Nam Cung Giao đến nơi, đưa tay kéo Tử Phượng lên, ôm sát vào người, dìu lên bờ.
Lũ ong vẫn hung hãn đuỗi theo nhưng không sao xuyên qua nổi màn kiếm ảnh dầy đặc bao quanh hai người.
Trong phút chốc, đàn ong chết hơn nửa, số còn lại chán nản bỏ cuộc bay đi.
Nam Cung Giao tra kiếm vào võ, bồng xốc thân hình trắng muốt đầy những chấm đỏ của Tử Phượng, phi thân về chỗ cỗ xe. Chàng đặt nàng vào thùng xe mà xem xét.
Mỹ nhân bị ong chích đầy người nên đã mê man.
Nam Cung Giao đút vào miệng nàng ba viên khử độc đan rồi xuống xe, chạy vòng quanh nhổ những cây cỏ và thuốc.
Sau khi rửa sạch bằng nước suối, chàng nhai nát, đắp lên những vết thương. Chàng phải để nạn nhân nằm nghiêng vì cả lưng cũng bị trúng đòn.
Ánh tà dương rọi qua cửa xe nhuộm hồng làn da ngà ngọc của Tử Phượng.
Nam Cung Giao thầm khen đối phương có thân hình rất đẹp, tuy không cân đối bằng Thần Nữ Tiền Vân Mi.
Thuốc ngấm, Tử Phượng hồi tỉnh, định ngồi lên thì nghe nói :
- Cô nương không được cử động, thuốc sẽ rơi ra hết!
Nhận ra mình đang nằm lõa lồ dưới ánh mắt Nam Cung Giao, Tử Phượng thẹn chín người, nhắm mắt lại trách móc :
- Sao ngươi không ra ngoài mà lại ngồi đây? Đấy đâu phải tác phong của người quân tử?
Nam Cung Giao cười mát :
- Nếu là kẻ quân tử thì cứ để mặc cho cô nương bị ong cắn chết ư? Sao cô nương không ráng mặc y phục vào rồi hãy kêu cứu?
Nói xong, chàng rời xe, gom ít cành khô để nhóm lửa.

Tuyết đã thôi rơi từ lâu nhưng tiết trời còn rất lạnh giá. Lửa dùng để sưởi và cũng để xua đuổi ác thú trong rừng!
Nam Cung Giao xách tay nải xuống suối tắm gội. Chàng tò mò đảo mắt tìm kiếm tổ ong, nhìn thấy nó ở một bụi cây gần bờ. Chàng mừng rỡ dùng kiếm phá tổ lấy mật và ngạc nhiên khi thấy số lượng rất ít và có mầu đen như mực.
Gói xôi chẳng đủ làm no bụng, Nam Cung Giao bóp mạnh mảnh sáp ong, hút sạch những giọt mật thơm tho ngon ngọt.
chàng thay áo, trở lại cỗ xe, tháo cương dắt ngựa đi tắm.
Xong việc thì trời tối hẳn, tiếng côn trùng rỉ rả nghe sao ảo não!
Nam Cung Giao ngồi bên đống lửa, thả hồn về cố quận!
Lát sau, Tử Phượng trong xe nói vọng ra :
- Nam Cung túc hạ! Chẳng hay đã có thể gỡ thuốc ra được chưa?
- Chưa! Khi nào thuốc khô cứng bám chặt kim độc của ong thì mới lấy ra được.
Hai khắc sau, Tử Phượng lại ấp úng :
- Ta muốn tiểu tiện!
* * * * *
Sâng hôm sau Nam Cung Giao đánh xe đi tiếp theo sự hướng dẫn của Tử Phượng. Nàng vẫn chưa đi đứng nổi nên chàng phải hầu hạ, ẵm bồng như đối với trẻ thơ.
Họ ra đường quan đạo, vào một trấn nhỏ mua thực phẩm, thuốc men.
Được vài chục dặm lại phải xuyên rừng.
Bốn ngày sau họ quá đêm trong rừng, và Tử Phượng ngượng ngùng nói :
- Công tử cứ vào xe mà ngủ, thiếp còn gì để mà giữ gìn nữa đâu!
Thùng xe khá rộng, hai người có thể nằm cách xa nhau cả sải tay.
Tử Phượng đã khá hơn trước, đủ sức lăn qua, ôm lấy Nam Cung Giao và thỏ thẻ :
- Công tử không thích thiếp sao?
Chàng cười khổ :
- Tại hạ chẳng phải quân tử, nhưng cũng không tiểu nhân đến nỗi lợi dụng cơ hội mà chiếm đoạt!
Tử Phượng ngồi lên nghiêm giọng :
- Thiếp tự nguyện hiến dâng, xin công tử đừng chê bỏ!
Gần sáng, Tử Phượng âu yếm nói :
- Chúng ta cứ ngủ cho lại sức, trưa hãy khởi hành. Chỉ còn mấy dặm nữa là đến trận địa mai phục. Bang chủ đã quyết giết sứ giả đoạt vàng rồi thủ tiêu Thất vương gia.
Nam Cung Giao bình thản đáp :
- Ta không sợ phục binh, chỉ muốn biết Vương gia hiện bị giam giữ ở đâu thôi?
Tử Phượng tư lự :
- Con tin hiện bị giam trên sườn núi Qùi Phong cạnh bờ sông Hoài, cách đây không xa, đi qua trận địa mai phục là đến nơi
Hai người bàn bạc một lúc, ôm nhau ngủ vùi.
Hơn canh giờ sau, Nam Cung Giao thức dậy trước, len lén ra ngoài, giả tiếng chim cu rúc lên mấy tiếng, lập tức có hồi âm.
Chàng yên tâm đánh thức Tử Phượng!
- Dậy tắm gội đi thôi!
Chàng bồng nàng ra suối quăng xuống nước và cười khanh khách :
- Nàng đã hồi phục mà còn muốn bắt ta hầu hạ nữa sao?
Tử Phượng đỏ mặt trả đũa :
- Thiếp đã trả nợ cho công tử rồi mà!
Hai người vùng vẫy, đùa nghịch một lúc lâu rồi mới lên bờ.
Xế chiều, Nam Cung Giao rời quan đạo, rẽ vào con đường nhỏ bên.
Tử Phượng ngồi ở càng xe, mặt lạnh như tiền, vì sắp đến chỗ hiểm nghèo, nơi đồng đảng của nàng đang phục sẵn.
Hai bên đường, cây cối rậm rạp, um tùm, che chắn ánh nắng xuân rực rỡ và đâu đây chợt vọng lại tiếng gà gáy trưa là lạ.
Đúng lúc ấy, Tử Phượng vung tả thủ đâm tiểu đao vào lưng Nam Cung Giao. Nhưng chàng trai trẻ đã kịp buông roi chụp lấy cổ tay Tử Phượng bóp mạnh khiến lưỡi tiểu đao xanh biếc rơi xuống. Và trong chớp mắt, chàng đã điểm liền ba huyệt trước ngực Tử Phượng, rồi ôm nàng tung mình lên nóc xe, tay thủ trường kiếm.
Toán phục binh toàn thân trùm kín trong túi vải quần áo mầu xanh lá cây, hùng hổ ùa ra.
Nam Cung Giao quát vang :
- Té ra các ngươi đã rắp tâm giết người cướp của chứ không thực lòng thương lượng. Để ta giết ả này rồi sẽ tính sau!
Dứt lời, chàng kề kiếm vào cổ Tử Phượng.
Một người bịt mặt cao lớn vội nói với giọng khàn khàn già cả :
- Khoan đã! Nếu ngươi giết nàng thì đừng hòng thấy mặt Thất vương gia!
Nam Cung Giao cười rộ :
- Chắc gì con tin đã còn sống? Nếu không thì sao các ngươi lại tráo trở? Chẳng thà ta dùng cô ả này làm mộc che thân, mang năm vạn lượng vàng đào thoát, sống một đời no ấm chẳng sướng hơn sao?
Địa vị của Tử Phượng trong phe đối phương rất cao, nên họ không dám hi sinh nàng.
Lão già kia thở dài :
- Thôi được! Lão phu sẽ đem Thất vương gia ra đổi lấy Tử Phượng!
Nam Cung Giao vô cùng hoan hỉ nhưng lại giả đò nhăn mặt :
- Cô ta họ Đinh này xinh đẹp phi thường nếu đem đổi lấy lão già họ Chu kia thì ta thiệt thòi lắm. Hay là các ngươi cứ giữ lão tại, còn ta mang nàng đi xây tổ uyên ương!
Nói xong, chàng cúi xuống hôn lên gò má mịn màng của tù binh, bật cười đắc ý :
- Ối chà! Sao mà thơm thế?
Lão nhân run giọng năn nỉ :
- Xin tiểu tử đừng tiết mạn phu nhân! Bang chủ mà biết được thì lão phu chết mất! Trời ơi! Sao ngươi lại để tay vào chỗ ấy?
Thì ra Nam Cung Giao đang ôm giữ quanh ngực Tử Phượng. Bàn tay tả bao trọn vú phải của nàng.
Nam Cung Giao phì cười :
- Tại hạ vô tình nên thất lễ, khiến lão trượng phải nổi ghen, thật là đắc tội!
Chàng hạ thấp tay xuống, tủm tỉm nói :
- Lão trượng không mau đem Thất vương gia ra, tại hạ mà ngứa tay thì nguy to!
Lão nhân vội đáp :
- Lão phu đã cho thủ hạ đi rồi! Chỉ nửa khắc nữa là Chu Nghiêm được mang đến đây.
Bỗng lão hỏi một câu là lạ :
- Này tiểu tử! Bộ ngươi không sợ chất độc sao?
Chàng không hiểu nhưng vẫn đáp bừa :
- Đúng thế! Bổn công tử đã nuốt một viên Tỵ Độc châu nên bách độc bất xâm!
Sau này chàng mới hiểu rõ diệu dụng của câu trả lời này.
Trong khi chờ đợi Vương gia, Nam Cung Giao dò hỏi lai lịch phe đối phương, chỉ là để tung hỏa mù bảo vệ Tử Phượng. Chàng đã biết rõ nhưng sẽ không bao giờ tiết lộ, vì như thế là hại mạng người đã chân thật với mình.
Tất nhiên lão nhân kia chẳng dại gì khai ra, chỉ van nài chàng đặt con tin xuống nóc thùng xe, đừng ôm chặt một cách sỗ sàng như vậy! Điều nầy chứng tỏ trượng phu của Đinh Tử Phượng ghen kinh khủng.
Nam Cung Giao chẳng phải kẻ lo đánh trống bỏ dùi, đã khuyên Tử Phượng theo mình về Nam Kinh chung sống. Nhưng nàng một mực từ chối,bảo rằng hành động ấy sẽ gây hậu quả rất lớn!
Cuối cùng thì ba thớt ngựa xuất hiện, người đi giữa là Thất vương gia Chu Nghiêm.
Tuy y phục nhầu nát, mặt mũi hốc hác đầy râu, nhưng họ Chu vẫn giữ được phong thái của bậc Vương Tôn, vui vẻ gọi :
- Nam Cung hiền khanh! Bổn Vương đã đoán rằng chỉ mình khanh đủ tài cứu được cái mạng hẩm hiu của bổn Vương!
Nam Cung Giao cười khanh khách :
- Mời Vương gia vào xe cho, trong ấy có sẵn một vò rượu ngon và đùi dê nướng! Xin nhớ đóng hết cửa lại để đề phòng gió máy.
Chu Nghiêm ung dung từ tốn làm theo lời chàng chẳng hề vội vã!
Nam Cung Giao mang Tử Phượng nhảy xuống chỗ của xà ích, điều khiển đôi ngựa quay đầu lại, rồi nghiêm giọng bảo lão đầu lĩnh của phe địch :
- Tại hạ sẽ trao trả người đẹp cho lão trượng, còn tay nải đựng ngân phiếu này thì phải chờ ra đến quan đạo cái đã!
Lão nhân tán thành ngay :
- Được ngươi cứ thế mà làm.
Nam Cung Giao nhận ra ánh mắt đối phương đầy vẻ giảo quyệt, tàn ác, nhưng vẫn thản nhiên quăng mạnh thân hình Tử Phượng về phía lão ta.
Vừa chụp được nàng, lão nhân đã quát vang :
- Giết!
Với năm chục tay đao thiện chiến, lão tin chắc rằng Nam Cung Giao chẳng thể nào thoát nổi.
Song lão không ngờ rằng phe mình đã bị vây chặt bởi một toán quân đông đến hơn trăm.
Lực lượng Thế Thiên hội do đích thân Hội chủ Vô Khổng Bất Nhập Trịnh Kiều thống lãnh, đã ngày đêm bám theo Nam Cung Giao đến tận nơi này. Và giờ đây, họ chui ra từ những tấm vải ngụy trang loang lổ màu lá rừng, tấn công phe địch từ phía sau.
Trăm gã hắc y này là những cao thủ hạng nhất của Thế Thiên hội, tuổi đều trên dưới bốn mươi, tu vi lẫn kinh nghiệm đều hùng hậu.
Là sát thủ chuyên nghiệp, họ đánh phủ đầu bằng một trận mưa liễu diệp phi đao, đả thương liền nửa quân số đối phương, rồi lao vào giáng những đường đao mãnh liệt và hiểm ác!
Nam Cung Giao quát như sấm :
- Ba quân! Hãy bắt cho được cái lão đang bồng nữ lang áo đen kia!
Lão nhân cao lớn tưởng quân triều đình đến thực, sợ hãi phá vây đào tẩu, cố cứu cho được Bang chủ phu nhân!
Vũ khí của lão là một cây côn thép dài chưa đến sải tay, nhưng chắc nặng đến năm chục cân.
Lúc này mới thấy được thần lực và võ nghệ khủng khiếp của lão ta, thiết côn quạt bay cả Cuồng Vũ Đao và ba anh em họ Sở một cách dễ dàng.
Trịnh Kiều cản lại cũng bị đánh cho cong cả đao.
Trong chớp mắt, lão nhân đã dũng mãnh phá thủng vòng vây biến mất vào rừng.
Bọn đệ tử của lão không được may mắn như vậy, lần lượt ngã gục.
Những kẻ thọ thương cũng cắn nát thuốc độc giấu sẵn trong miệng tự tử, để khỏi khai báo lai lịch của Bang Hội!
Đoàn quân chiến thắng lập tức rời trận địa vì sợ đối phương còn tiếp viện.
Sẩm tối hôm ấy, họ vào thành Hoài Bắc.
Tri huyện Hoài Bắc ngỡ ngàng khi nhìn thấy “Thiên tử kim bài”, cuống cuồng điều quân bảo vệ và bày đại yến đón tiếp Thất vương gia.
Trưa hôm sau, đại quân Huy Châu hộ tống Thất vương gia trở về Nam Kinh. Ngài có vẻ không vui khi các ân nhân không đi theo mình vì bận việc riêng.
Vô Khổng Bất Nhập đưa đệ tử về Trường An!
Nếu ngài biết Trịnh Kiều là chuyên gia ám sát các quan lại, chắc đã chẳng thiết tha đến thế!

Hồi trước Hồi sau