Tiếu ngạo Trung Hoa - Hồi 08b

Tiếu ngạo Trung Hoa - Hồi 08b

Giao Long, Hắc Vũ nan phân thực
Đại Lý, An Nam soán Đại Minh

Ngày đăng
Tổng cộng 28 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 447372 lượt xem

Song, chàng vẫn còn sống, và như thế là quá đủ.
Nam Cung Giao đưa ống tay áo lau máu miệng, vái thật sâu :
- Bản lãnh của Lâm sư phụ thật đáng xưng vô địch. Vãn bối đã giở đến tuyệt chiêu thủ mạng mà không thể đụng đến chéo áo của người, nhưng cũng may mắn qua được thử thách!
Lâm Thu Bái bối rối hỏi :
- Chiêu kiếm kia là của phái nào mà lại không hề có sơ hở như vậy?
Nam Cung Giao mỉm cười :
- Bẩm Lâm sư phụ! Đấy là chiêu “Mật Trướng Đương Phong” (Mùng kín chống gió) vốn là chiêu thủ, không hề có một thức công nào thì làm sao có sơ hở được! Vãn bối biết mình không qua nổi trăm chiêu nên mới nói khéo để có thể dồn hết sức vào một chiêu cuối cùng. Dù chiêu thức để tấn công thì ít nhất cũng bảo toàn được mạng sống!
Chu Sơn đảo chủ hiểu ra, ngửa cổ cười khanh khách :
- Ngươi quả là một chàng trai trí dũng song toàn, trong hiểm cảnh luôn tìm được lối thoát! Thế mà lão phu lại tưởng trên đời có một chiêu kiếm toàn mỹ thượng đẳng đến thế nên không dám phản kích!
Lão chợt nghiêm sắc mặt :
- Lão phu đồng ý để Kính Thanh đi theo ngươi, nhưng nếu ngươi không tận tình chăm sóc, bảo vệ cho nó thì đừng trách lão phu tàn nhẫn!
Ánh mắt lão như lưỡi dao cạo lướt trên mặt Nam Cung Giao, khiến chàng rùng mình, vội đáp :
- Lâm sư phụ yên tâm. Vãn bối và Mộc hiền đệ đã có lời thề đồng sanh, đồng tử.
Bảo Thoa bật cười khúc khích :
- Phải chăng công tử đã thề rằng chết cùng ngày, cùng tháng nhưng không cùng năm chứ gì?
Nam Cung Giao gượng cười :
- Cô nương thật khéo đánh trúng tim đen người khác. Song thực ra, dẫu có thề thốt thế nào cũng không quan trọng bằng tấm lòng đối với nhau!
Bảo Thoa tinh quái nói :
- Tiểu muội nghe Mộc sư huynh kể rằng công tử có rất nhiều vợ đẹp, đắm chìm trong son phấn, còn thời gian đâu mà dành cho bằng hữu nữa?
Nam Cung Giao gật gù :
- Tại hạ hứa từ nay thỉnh thoảng lại ôm Kính Thanh mà ngủ để y khỏi tủi thân!
Bảo Thoa thẹn thùng cự nự :
- Công tử nói kỳ quá!
Lâm Thu Bá cười ha hả :
- Ngươi làm sao đấu khẩu lại gã tiểu tử xảo trá này. Hãy vào bảo Kính Thanh tắm gội, chuẩn bị hành lý xuất trang.
Bảo Thoa dạ rất ngoan, rao bước đi ngay.
Ở đây Lâm trang chủ vui mời khách an tọa trên bàn bát tiên, cuối sảnh đã có sẵn một khay rượu nhỏ!
Chủ khách cạn chun đầu, Thu Bái bỗng nói :
- Tài trí, nhân phẩm của ngươi đã khiến lão phu mến mộ, muốn đem Bảo Thoa gả cho ngươi thấy thế nào?
Nam Cung Giao chính sắc đáp :
- Đa tạ Trang chủ đã nhủ lòng thương tưởng, song vãn bối quả không dám nhận lãnh. Cảnh chồng chung thực ra cũng chẳng hay ho gì? Rất thiệt thòi cho lệnh ái!
Lâm lão cười nhạt :
- Ngươi đã nói thế thì sau này đừng đến lạy lục lão phu mà xin cưới đấy nhé!
Nam Cung Giao mỉm cười tự tin :
- Vãn bối sắp rời khỏi Bắc Kinh, không có dịp tiếp xúc với lệnh thiên kim thì làm sao say mê được?
Lâm lão phì cười, lắc đầu chán ngán :
- Lão phu cũng không hiểu ngươi là kẻ có trí hay xuẩn ngốc nữa?
Rồi lão nói sang chuyện khác :
- Lão phu nghe Kính Thanh kể rằng ngươi đã ước hẹn tử đấu với Thiếu cốc chủ Vô Thanh cốc Khương Thư Hàn và lệnh nhạc phụ là Mã thượng thư đã quyết dùng quân triều đình để bảo vệ ngươi! Nhưng lão phu muốn biết chủ ý của ngươi?
Nam Cung Giao trầm ngâm đáp :
- Vãn bối tuy không lụy vì hư danh, song vẫn muốn giữ khí tiết của kẻ trượng phu, đành phải tận lực phó ước, gác chuyện sinh tử ra ngoài.
Chu Sơn đảo chủ hài lòng gật gù :
- Hảo hài tử. Ngươi khá lắm! Lão phu không muốn ngươi chết nên sẽ tặng cho một bửu bối để phòng thân!
Lâm Thu Bái võ nghệ cao siêu quán thế, đáng được tôn làm Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân. Nay lão đã mở miệng đòi truyền tuyệt kỹ, Nam Cung Giao vui mừng khôn tả, quỳ ngay xuống lạy tạ!
Lâm lão xua tay, bảo chàng ngồi lên rồi vuốt râu kể :
- Thực ra, trong lần vào Trung Nguyên ba mươi năm trước, lão phu đã gặp một địch thủ xứng tay, đó là Long Giác Thần Quân Khương Quang Bật.
Song phương tỉ thí hơn ngàn chiêu mà vẫn không phân thắng bại, nên bãi chiến! Về đến đảo Chu Sơn, lão phu ấm ức, cố tìm cách giải phá tuyệt học của đối phương.
Sau nhiều năm lao tâm khổ trí, lão phu đã sáng tạo ra một bộ pháp ảo diệu, khả dĩ vô hiệu hóa được kiếm pháp Vô Thanh quái dị của họ Khương. Tuy đã nắm chắc thắng, song do lòng hiếu danh đã nhạt, lão phu không tìm Long Giác Thần Quân nữa. Nay lão phu sẽ dạy cho ngươi pho Hư Ảnh Thần Bộ.
Lão đứng lên dắt chàng ra vườn sau khách sảnh, chỉ vào chín viên đá trắng trên mặt cỏ.
Bát Quái đồ tuy đơn giản nhưng gồm thâu vận động cả vũ trụ. Võ học cũng không ở ngoài lẽ ấy! Ngươi hãy đứng vào trung cung, tức viên gạch ở giữa, rồi lão phu sẽ chỉ dạy yếu quyết biến hóa.
Nam Cung Giao luyện tập đến trưa thì thuộc hết chương pháp, đường lối, nhưng chưa thể gọi là tinh thông.
Thế mà Lâm Thu Bái cất lời khen :
- Căn cơ của ngươi quả hiếm có trên đời! Hãy cố khổ luyện đạt đến mức tinh túy thì ngay cả Long Giác Thần Quân cũng khó mà giết được ngươi trong vòng hai trăm chiêu!
Nam Cung Giao cười mát :
- Thế thì vãn bối sẽ bỏ chạy sau khi đánh xong chiêu thứ một trăm chín mươi chín!
Lâm lão nghiêm giọng :
- Kiếm thuật của ngươi phối hợp với bộ pháp này, mà có thêm khoảng hai mươi năm chân khí nữa, thì chẳng còn phải sợ Khương lão quỷ. Nhưng hiện tại thì ngươi không phải địch thủ của lão, vì vậy, tuyệt đối không nên giết Thư Hàn!
Vả lại, giết người cũng chẳng hay ho gì!
Nam Cung Giao vội kính cẩn cúi đầu tuân mệnh, theo Lâm lão trở vào khách sảnh.
Chàng khát khô cả cổ, thầm chê Bảo Thoa thiếu tế nhị, chẳng đem trà nước ra đãi đằng.
Chàng bỗng nghĩ lại người đẹp đang bận rộn nấu nướng để đã cơm mình, không ngờ Mộc Kính Thanh lên đến, tay nải trên vai, vui vẻ nói :
- Chúng ta đi thôi, đại ca!
Nam Cung Giao nhìn gã bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương và trách móc :
- Hiền đệ âm thầm bỏ đi, lại thất tung bất ngờ khiến ta lo lắng muốn chết! Ta phải đánh cho ngươi sưng mông lên mới được!
Mặt họ Mộc rám nắng nên không thấy đỏ, nhưng đôi mắt đen láy kia lộ vẻ hổ thẹn.
Gã đảo mắt liếc Lâm trang chủ rồi cằn nhằn Nam Cung Giao :
- Sao đại ca lại nói những lời ấy trước mặt Gia sư?
Chàng quay sang phân bua với Chu Sơn đảo Trang chủ, không nhận ra vẻ mặt lão rất kỳ quái :
- Lâm sư phụ! Vãn bối làm anh nên luôn dạy bảo Kính Thanh. Vãn bối sờ nắn, thấy khắp người y gân cốt mềm nhão, liền la mắng, bắt y phải thường xuyên luyện võ nghệ, và cấm không được lăn lóc nơi kỹ viện. Y lại trả lời rằng vì luyện Nhuyễn Cốt Thần Công nên da thịt mới mềm mại như thế! Dám hỏi Lâm sư phụ có đúng vậy chăng?
Lâm Thu Bái ôm bụng cười sặc sụa rồi quát lên :
- Hai ngươi có cút nau không? Lão phu giết chết cả hai bây giờ!
Kính Thanh bỏ chạy như bị ma đuổi, Nam Cung Giao cũng vái vội chủ nhân rồi rượt theo!

Về đến Trịnh gia trang, Kính Thanh lập tức bị lôi vào bàn nhậu.
Anh em họ Trịnh đã thân với Kính Thanh từ hồi ở phủ Thượng thư.
Nam Cung Giao thay áo, tắm rửa, băng bó sơ rồi trở ra, ăn như rồng cuốn.
Được tám chín chén chàng mới buông đũa, kể cho Trịnh Tháo và Trịnh Mãng nghe cuộc tỷ thí của mình và Lâm trang chủ!
Trịnh Tháo giật mình :
- Thuộc hạ từng nghe thúc phụ Trịnh Kiều nhắc đến Chu Sơn đảo chủ, không ngờ ông ta lại là sư phụ của Mộc công tử đây!
Tương truyền, tính tình Lâm đảo chủ cực kỳ cổ quái, lãnh đạm, xuất thủ không biết nương tay!
Kính Thanh cắt lời gã :
- Sao ngươi lại dám nói xấu gia sư? Nếu ông thực sự tàn nhẫn thì Nam Cung đại ca đã chết từ lâu rồi!
Nam Cung Giao xác nhận :
- Đúng vậy! Ta chỉ thắc mắc vì sao Lâm sư phụ lại cố tình thị uy, bắt ta bãi chiến? Ngay chiêu đầu ta đã thọ thương, lòng vô cùng khiếp sợ, nhưng vì nghĩ đến cảnh Kính Thanh bị giam cầm nên đành phải liều!
Mộc Kính Thanh cười hì hì :
- Đại ca tốt với tiểu đệ quá. Nhưng mà nhờ vậy mới thu hoạch được lợi lớn là pho Hư Ảnh Thần Bộ.
Nam Cung Giao hỏi lại :
- Dường như ngươi cũng không biết công phu này?
Kính Thanh gật đầu :
- Gia sư vừa mới hoàn thành hồi cuối năm ngoái, tiểu đệ có ở nhà đâu mà học? Mấy ngày trước, vì nhớ ân sư nên mò về thăm và xin ông tha lỗi. Nào ngờ sư phụ nổi lôi đình, bắt nhốt, cấm không cho xuất trang nữa!
Nam Cung Giao hỏi tiếp :
- Thế ba năm trước ngươi gây ra tai họa gì mà Lâm đảo chủ hổ thẹn đến mức phải rời Chu Sơn vào Trung Nguyên ẩn mặt?
Kính Thanh chớp đôi mắt tinh quái, ngượng nghịu đáp :
- Tiểu đệ bị gia sư ép lấy cháu gái của Đông Hải thần tăng, trụ trì chùa Phổ Đà. Ngay trước ngày cưới, tiểu đệ bỏ trốn nên gia sư mang nhục!
Trịnh Mãng phá lên cười hề hề :
- Chuyện này còn khó tin hơn việc chim vẹt màu đen! Chẳng lẽ cô dâu lại xấu xí như quỷ nên Mộc công tử mới chê!
Kinh Thanh trợn mắt cãi :
- Ngươi tưởng ta thế này nên không lấy được vợ đẹp ư? Người ấy kiều diễm nhất vùng đảo Chu Sơn, nếu đem ra so sánh với Mã Hoàn Cơ hay Tiền Vân Mi thì mỗi người một vẻ, chẳng hề thua sút!
Nam Cung Giao lộ vẻ buồn rầu chứ không cười :
- Trai tài gái sắc! Ta tin rằng ngươi đã nói sự thực! Nhưng việc ngươi đào hôn đã khiến ta nghi ngờ rằng vì luyện Nhuyễn Cốt thần công nên cả cái của nợ trong đũng quần kia cũng tiêu rồi!
Nói xong, chàng đưa tay tả định mò vào hạ thể của gã.
Kính Thanh hồn phi phách tán, mang cả ghế lùi nhanh lại, người run lẩy bẩy :
Nam Cung Giao và anh em họ Trịnh ôm bụng cười ngất, thật lâu sau chưa nín nổi!
Kính Thanh hầm hầm nổi giận :
- Nếu đại ca cứ suồng sã như vậy tiểu đệ sẽ trở về Lâm gia trang!
Nam Cung Giao cố nín cười, nói rằng :
- Ngu ca xin lỗi! Và hứa từ nay sẽ không trêu ghẹo hiền đệ nữa!
Mộc Kính Thanh xụ mặt xách ghế trở lại bàn, cùng chàng tính toán kế hoạch ngăn cản cuộc xâm lăng An Nam của Minh triều!
Khi nghe Nam Cung Giao đòi giết quan Thái Bảo Liễu Di Phu, Kính Thanh bác ngay :
- Hiện nay, đoàn sứ thần An Nam đang có mặt ở Bắc Kinh, đại ca làm thế là đưa họ vào chỗ chết!
Phe chủ chiến không phải chỉ mình họ Liễu, những đại thần còn lại sẽ đổ vạ lên đầu bọn Lê Khải, mượn cớ này mà xin Minh Đế khởi binh trừng phạt An Nam!
Nam Cung Giao sợ toát mồ hôi, ngập ngừng hỏi lại :
- Thể theo ý hiền đệ thì chúng ta phải hành động ra sao đây?
Kính Thanh tư lự :
- Đại ca phải liên lạc ngay với bọn Lê Khải, báo cho họ biết âm mưu của phe Liễu Di Phu, và yêu cầu họ sớm quay về cố quốc. Họ đi rồi chúng ta mới rảnh tay mà hạ thủ!
Trong thời gian ấy, tiểu đệ và anh em họ Trịnh điều nghiên địa thế tư dinh của Liễu thái bảo!
Nam Cung Giao phấn khởi vỗ vai. Cũng may ngươi xem mỹ nhân như cỏ rác nên ta mới có được một quân sư tài giỏi! Thôi đừng cưới vợ làm gì, thanh lâu chỗ nào chẳng có.
Kính Thanh mỉa mai :
- Đi theo đại ca chẳng khác gì theo voi ăn bã mía, xấu hay đẹp thì đại ca cũng hốt sạch, làm gì còn phần cho tiểu đệ nữa?
Nam Cung Giao mỉm cười :
- Ta đã chẳng chừa Lâm Bảo Thoa tiểu thư lại cho ngươi rồi đấy sao? Ta biết ngay ngươi say mê sư muội nên không chịu lấy ai khác!

Thiên Gia Thử Lương Nhẫn quen đám dịch tốt trong dịch xá Bắc Kinh nên chiều hôm sau đã liên lạc được với các sứ thần An Nam.
Gã trở về bẩm báo :
- Bẩm công tử! Chánh sứ Lê Khải kể rằng Minh Đế long thể bất an nên chưa triệu kiến đoàn sứ thần An Nam, chỉ mình Cầm Đạm Thủy cô nương đã vào cung làm đẹp cho Thái hậu.
Quan Thái Bảo Liễu Di Phu đã cùng quan Lễ Bộ Thượng thư đến dịch xá nhận tấu chương và cống phẩm.
Khi nghe Lê Khải báo rằng nửa đường gặp cường đạo, sứ giả Trần Dũng bỏ mình.
Di Phu khéo léo dò hỏi, nhưng Nguyễn Đào đã khôn ngoan đổ hết công trạng cho Trần Dũng và đội quân áp tải chứ không nhắc đến công tử.
Gã thấm giọng bằng một chun rượu đầy, rồi kể tiếp :
- Dường như Liễu Di Phu biết rõ bản lãnh của phe cường đạo nên ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Cuối cùng, họ Liễu bảo rằng nhân dịp có sứ thần các nước Phù Tang, Cao Ly, Mông Cổ,
Mãn Châu cùng hiện diện, khi Minh Đế khỏi bệnh, lão sẽ tổ chức một cuộc so tài hữu nghị giữa đại biểu các nước về Trung Hoa.
Dũng sĩ thắng trận sẽ phong danh hiệu lưỡng quốc Võ trạng nguyên, và nước ấy sẽ được miễn triều cống lần tới.
Nam Cung Giao ngắt lời gã :
- Thế ai sẽ là đại biểu của An Nam?
Lương Nhẫn cười đáp :
- Nay Trần Dũng đã chết, chỉ còn Cầm Đạm Thủy là có kiếm pháp cao cường nhất. Nàng ta sẽ được cử tham gia cuộc tỷ võ!
Mộc Kính Thanh cau mày :
- Không hiểu Liễu Di Phu đang bày độc kế gì? Nhưng chỉ riêng việc Minh Đế cứ liệt giường vài tháng cũng khổ cho chúng ta rồi!
Nam Cung Giao nóng ruột hỏi Thiên Gia Thử :
- Thế ngươi có biết Minh Tông mắc bệnh gì không?
Họ Lương cười hề hề :
- Gã dịch tốt họ Tăng kia có bào muội làm cung nữ! Ả ấy kể rằng long nhan mới được tiến cung một giai nhân tuyệt sắc. Nàng ta tên Đoàn Tự Cơ người đất Vân Nam, mặt đẹp như ngọc, thân hình trắng tựa ngó sen, tỏa mùi hương yêu mị!
Thiên tử không sao dứt ra nổi suốt ngày quấn quít, bỏ cả việc triều chính. Chỉ sau hai tháng ôm ấp Đoàn quý phi, long thể cạn kiệt nguyên dương, tay chân run rẩy, đi không nổi, thở chẳng ra hơi. Quan thái y đã tận lực chữa trị nhưng không có kết quả!
Nam Cung Giao gật gù :
- Ta có một dược phương bồi bổ nguyên khí, tráng dương, cố thận cực kỳ thần diệu. Nếu có người tiến cử, ta sẽ vào cung trị bệnh cho Minh Đế?
Mộc Kính Thanh nghiệm giọng :
- Đại ca có chắc là sẽ thành công hay không? Quan Thái Y còn phải chịu thua đấy!
Nam Cung Giao cười tinh quái :
- Sao không chắc! Ngươi cứ uống thử vài thang là biết ngay tác dụng! Lúc ấy, ta chỉ sợ ngươi đòi lấy vợ ngay thì nguy to!
Cả bàn cười vang mà Kính Thanh không giận, chỉ hờ hững nói :
- Nếu đúng thế, đại ca hãy trao dược phương cho sứ thần An Nam. Vua Minh thọ ơn trị bệnh tất chẳng mặt mũi nào chuẩn tấu việc chinh phạt An Nam!
Cao kiến của y được tán thành, nhưng hôm sau Thiên Gia Thử đến trao thư của chánh sứ Lê Khải.
Nam Cung Giao đọc xong thở dài kể :
- Lê Khải bảo rằng mình không tinh thông y thuật, khi vào cung, bị thái y vặn vẹo tất sẽ lòi đuôi chuột. Lão yêu cầu ta hóa trang thành viên Lãnh binh Đặng Quyết, nhập cung để tận tay đối chứng lập phương.
Trịnh Tháo cả cười :
- Phải đấy! Gã họ Đặng kia có dáng vóc và dung mạo hao hao giống công tử! Thuộc hạ chỉ cần hóa trang sơ là chẳng ai phân biệt nổi!
Nam Cung Giao viết thư phúc đáp Lê Khải, đồng thời bảo Lương Nhẫn nhờ gã Dịch tốt họ Tăng bắn tin vào cung cấm.
Cầm Đạm Thủy nhận được lệnh của Lê Chánh Sứ, lập tức thỏ thẻ với Hoàng Thái hậu :
- Khải tấu lão Phật Gia! Tiện nữ nghe các cung nữ nói với nhau rằng long thể Thánh thượng đang bất an, cả thái y cũng bó tay! Tiện nữ xin mạo muội tiến cử một bậc danh y của nước An Nam, hiện đang có mặt trong đoàn sứ thần!
Chỉ mới vài ngày mà nước da của Thái hậu đã trắng trẻo hơn trước, mất sạch những nốt đồi mồi già nua, nên bà rất tin tưởng và yêu mến ĐạmThủy.
Nghe nàng nói thế, bà phấn khởi phán rằng :
- An Nam quả lắm nhân tài! Ai gia sẽ hạ chiếu triệu ngay người ấy vào cung! Nếu y cứu được Vương nhi khỏi chứng di tinh quái ác kia, Ai gia sẽ trọng thưởng!
Sáng hai mươi mốt, viên Thái Giám Tổng quản Xuân Minh cung, cùng bốn Tiểu Thái Giám đến dịch xá.

Dịch xá trong cả nước đều thuộc bộ Giá, riêng Đại Dịch Xá ở Bắc Kinh lại do bộ Lễ quản lý, chuyên để tiếp đón các đoàn sứ giả ngoại bang, hoặc các đại thần phương xa hồi kinh.
Người phụ trách Đại Dịch Xá Bắc Kinh là quan Viên Ngoại Lang Bộ Lễ, tên gọi Tạ Phong.
Họ Tạ mau mắn đưa vị Tổng quản Thái Giám thân tín của Thái hậu đến dãy phòng của các sứ thần An Nam.
Hoàng Tổng quản the thé rao :
- Thái hậu ban thánh chỉ!
Biết trước việc này nên Lê Khải, nguyễn Đào và viên Lãnh binh Đặng Quyết đều đã có mặt. Song chỉ có hai sứ thần ra quì nghe chiếu chỉ, còn Đặng Quyết vẫn ở trong phòng.
Trung Hoa xem trọng đạo hiếu nên ý chỉ của Thái hậu còn có hiệu lực hơn thánh chỉ của nhà vuạ Tuy nhiên, thường thì các bà già ấy không viết thành chiếu mà lại truyền bá qua miệng của Viên Thái Giám thân tín nhất!
Lần này cũng vậy, Hoàng Tổng quản cất giọng gà mái chói tai :
- Lão Phật Gia truyền Chánh Sứ thần An Nam Quốc, cử vị thần y Đặng Quyết đến Càn Thanh cung để trị bệnh cho Thánh thượng! Khâm thử!
Lê Khải và Nguyễn Đào khấu đầu :
- Chúng thần tuân chỉ!
Toán Thái Giám trở ra khách sảnh của Dịch xá chờ đợi. Ở đây Đặng Quyết thay áo.
Đặng Quyết thực đang nấp kỹ trong phòng Nguyễn Đào, để Nam Cung Giao thế chỗ!
Giờ đây, chàng trai họ Nam Cung khác hẳn, vì cặp lông mày rậm, hàng râu mép xanh rì và bộ râu quai nón bó cằm rất oai vũ.
Chàng bồi hồi soi bóng trong chiếc gương pha lê Hà Lan, tự nhủ rằng mình đúng là dân Giao Chỉ khi mặc chiếc áo the đen, đầu đội khăn vành rễ!
Chính Lê Khải cũng nói :
- Lạ thực! Trong bộ y phục này, trông công tử chẳng có một nét nào của người Trung Hoa!

Hai khắc sau, chàng đã có mặt ở cung Khôn Ninh, để theo Thái hậu đến cung Càn Thanh.
Tướng mạo khôi vĩ, oai vệ của Đặng Quyết chẳng hề giống với một thầy lang, khiến bà mẹ vua ngần ngại :
- Này Đặng hiền khanh! Do lời tiến cử của nha đầu Đạm Thủy, nên Ai gia mới cho gọi khanh đến. Nhưng việc chữa bệnh cho Thánh thượng là rất quan trọng, liệu khanh có đủ năng lực hay không?
Đặng Quyết mỉm cười, để lộ cái mà gã không có, đó là lúm đồng tiền trên má trái, và vui vẻ đáp :
- Khải tấu Thái hậu! Hạ thần cam đoan rằng chỉ sau bảy ngày, Hoàng thượng sẽ phục hồi như cũ, có thể lâm triều giải quyết chính sự!
Thái hậu lạnh lùng nói :
- Khanh tự tin như thế khiến Ai gia cũng yên lòng. Nhưng nếu bệnh tình của Thánh thượng xấu đi thì không phải chỉ riêng cái đầu của khanh rơi xuống đâu đấy!
Ý bà nói rằng cả đoàn sứ thần An Nam gần hai trăm mạng sẽ phải chết.
Thái hậu đứng lên, di giá đến cung Càn Thanh, nơi Minh Anh Tông đang dưỡng bệnh.
Trên hành lang trước cửa cung có gần hai chục vị quan lớn đang chầu chực, cứ như sợ rằng mình không hiện diện đúng lúc Thiên tử băng hà!
Thấy Thái hậu, họ nhất tề phục xuống lạy.
Nam Cung Giao đi sau bà, khoan khoái nhận đại lễ của họ. Chàng nhận ra Thái sư Triển Tháo vì gương mặt ông có những nét giống Thất vương phi!
Tất nhiên có cả Thái Bảo Liễu Di Phu!
Triển thái sư không phải quì, chỉ cúi mình chào, vì ông là thông gia với Thái hậu.
Triển lão rầu rĩ lên tiếng :
- Khải tấu Thái hậu! Thái y bảo rằng bệnh của Thánh Hoàng mỗi lúc thêm nặng, tuy mạng rồng không đáng ngại, nhưng tinh thần rất suy sụp!
Các đại danh y Đế Đô và miền Hà Bắc này lần lượt bị đức Vạn Tuế đuổi ra, cả Thái y cũng mới bị hạ ngục hồi sáng!
Ông vừa dứt lời thì Liễu Di Phu nói tiếp :
- Khải tấu Thái hậu! Phải chăng gã An Nam râu rậm kia được mời đến để trị bệnh cho Thánh Hoàng?
Thái hậu thở dài :
- Đúng vậy! Gã đã đem đầu ra cam đoan rằng sẽ thành công! Ai gia bắt buộc phải thử xem!
Thái hậu bước vào Càn Thanh cung.
Đặng Quyết theo sau, nheo mắt cười bảo Triển thái sư :
- Đại nhân bị chứng táo bón kinh niên, mỗi ngày phải ăn đủ một cân rau sống, và đi bộ mười dặm thì sẽ thấy khá hơn!
Triển thái sư ngơ ngác nhìn theo gã thầy lang An Nam, rồi nói với các quan :
- Gã này đáng mặt thần y, chỉ nhìn qua đã biết rõ bệnh kín của lão phu.
Liễu Di Phu hận hực :
- Hay ho gì gã! Chẳng qua mặt của lão Thái sư nhăn nhó, nặng nề, ai nhìn không đoán được! Như tiểu đệ đây trĩ lòi cả gang, sao y không giỏi mà nói ra đi!
Các quan che miệng cười, định bụng sẽ về kể cho vợ nghe bí mật của hai vị quan đầu triều.
Quả thực là Nam Cung Giao chỉ lòe thiên hạ, bệnh táo bón của Triển thái sư là do Thất vương gia tiết lộ với chàng!

Trong thẩm cung chỉ có mình nhà vua và Đoàn quý phi.
Mỹ nhân đang ngồi bóp chân cho Thiên tử, mặt hoa ủ dột, đầy vẻ u sầu lo lắng. Nàng sợ Minh Đế băng hà, và khi đó, nàng sẽ không thoát chết dưới tay Hoàng hậu!
Đoàn quý phi sẽ bị khép tội dùng sắc mê hoặc Quân vương, khiến long thể hao mòn nguyên khí dẫn đến tử vong!
Tuy chưa nói ra nhưng mỗi lần đến thăm Thiên tử, ánh mắt Hoàng hậu đã biểu lộ lòng căm hờn tột độ!
Nàng oán hận trời xanh đã ban cho nàng nhan sắc phi phàm và một thân thể nồng nàn mùi hương quyến rũ. Dù nàng không muốn, song Minh Đế đã vì hai điều ấy mà mê mệt, miệt mài truy hoan, đưa đến hậu quả hôm nay!
Nhận ra Thái hậu giá lâm, Đoàn quý phi vội rời long sàng, phục xuống lạy :
- Tây Cung quý phi khấu kiến Thái hậu!
Thái hậu nói với giọng lạnh như băng :
- Miễn lễ!
Rồi bà bước đến cạnh giường, lay gọi Minh Anh Tông :
- Vương nhi! Ai gia đưa thần y đến trị bệnh cho ngươi đây!
Nhà vua mở mắt, buồn rầu nói :
- Thần nhi chẳng còn thiết sống nữa! Mẫu hậu bất tất phải bận tâm!
Nói xong, Minh Đế nhắm mắt lại quay vào trong.
Thái hậu chán nản thở dài, bảo Nam Cung Giao :
- Thánh Hoàng đã đánh mất chí cầu sinh, còn thuốc nào cứu chữa nổi nữa. Ai gia chẳng nhẫn tâm nhìn cảnh này, giao lại cho ngươi đấy!
Bà nghẹn ngào quay bước, rời khỏi phòng.
Nam Cung Giao chờ bà đi khuất, tủm tỉm nói với Đoàn quý phi :
- Hạ thần là người nước An Nam, quen tính trực ngôn, xin thành thật chia buồn với Qúi Nhân. Nay Thánh Hoàng đã không còn khát sống thì sinh mạng của Qúi Nhân cũng sắp kết thúc! Thật uổng thay cho một bậc mỹ nhân sắc nước hương trời!
Đoàn Tự Cơ thẹn thùng bởi ánh mắt nồng nàn của chàng trai lạ, lòng sung sướng vì được ngợi khen, song nàng vẫn giả đò nghiêm nghị, gắt gỏng :
- Sao khanh lại dám nói những lời phạm thượng như thế?
Nam Cung Giao thản nhiên đáp :
- Hạ thần chỉ nói ra sự thực. Sao gọi là phạm thượng? Bốn năm trước, Tiên Hoàng của tệ quốc băng hà, Hoàng hậu lập tức khép tội nàng Ái Phi được sủng ái nhất, bắt phải thắt cổ chết!
Đoàn quý phi bàng hoàng, run giọng :
- Thực thế sao? Ta từ nhỏ nghe đến điều ấy, nhưng đã quyết chết theo Thánh thượng nên không hề sợ!
Nam Cung Giao mỉm cười :
- Tối độc phụ nhân tâm! Nàng ái phi kia đã không được chôn gần mộ của Lê Thái Tổ, và cũng chẳng ai biết xác nàng ta bị ném xuống sông cho cá rỉa hay quăng vào rừng cho chó gặm!
Dẫu nàng ấy có gặp Lê Thái Tổ dưới hoàng tuyền chắc cũng bị chê!
Đoàn quý phi sợ hãi rú lên :
- Ngươi đừng dọa ta!
Minh Anh Tông chịu hết nổi, cố lấy hơi mà quát :
- Tên cuồng đồ kia! Ngươi có bao nhiêu cái đầu mà dám khi quân? Trẫm còn sống mà?
Nam Cung Giao vui vẻ quay lại :
- Thánh thượng giết hạ thần rồi thì lấy ai trị bệnh? Sao ngài không cố sống mà bảo vệ cho người mình yêu dấu!
Minh Đế thở dài :
- Sống mà thế này thì thà chết còn hơn!
Nam Cung Giao nghiêm giọng :
- Hạ thần đã đem gần hai trăm cái đầu của đoàn sứ thần An Nam để bảo chứng, tất không thể thất bại được. Chỉ cần Thánh thượng tuyệt đối tin tưởng hạ thần là đủ!
Cách sử sự kỳ lạ và thái độ tự tin của chàng đã khiến nhà vua tò mò! Chàng khác hẳn những vị đại phu già nua, khiếp nhược từng đến đây!
Minh Anh Tông cau mày hỏi :
- Cách điều trị của khanh thế nào?
Nam Cung Giao đáp :
- Mỗi ngày một thang, sau bẩy ngày hồi phục như xưa. Nếu tiếp tục dùng dược phương này thường xuyên, đến tuổi tám mươi vẫn cường tráng! Nhưng từ nay trở đi mỗi đêm Thánh thượng chỉ được phép ngự hoan một lần!
Long nhan mừng rỡ ngắt lời :
- Thế là tốt lắm rồi! Khanh hãy mau ra tay diệu thủ! Cạnh đây có cả một kho thuốc, nếu thiếu gì, hiền khanh cứ bảo Tổng quản Thái Giám Càn Thanh cung là Dịch Qúi cung cấp! À! Danh tính của khanh là gì?
- Khải tấu Thánh thượng! Hạ thần là Đặng Quyết!
Nhà vua bảo Đoàn quý phi :
- Ái khanh ra gọi Dịch tổng quản vào đây.

Lát sau, họ Dịch phục phịch bước vào lắng nghe thánh ý!
Lão cung kính hỏi Nam Cung Giao :
- Chẳng hay Đặng thần y cần sai phái điều gì?
Chàng cười đáp :
- Phiền Tổng quản tìm cho tại hạ bảy con chó mực mới sinh chưa đầy mười ngày! Phải là chó mực chính gốc, và toàn là giống đực!
Minh Đế rụng rời lẩm bẩm :
- Chăng lẽ Trẫm phải ăn cả chó nữa sao?
Nhưng chỉ sau ba ngày long nhan đã thấy diệu dụng của món Hắc Cẩu Bát Bửu Thần Phương.
Sau mỗi lần uống thuốc, nhà vua được Nam Cung Giao dùng nội công xoa bóp toàn thân, khiến dược vị tan nhanh. Người khoan khoái chìm vào giấc ngủ, để khi tỉnh dậy thấy mình khoẻ hơn!
Trong tẩm cung vẫn chỉ có ba người, không cung nữ lẫn thái giám thêm Dịch tổng quản chạy ra chạy vào chờ sai khiến!
Trước đây trong lúc tuyệt vọng, Minh Đế đã đuổi hết tả hữu, chỉ để mình Đoàn quý phi hầu hạ mình. Cả Hoàng hậu cùng các Hoàng tử, Công chúa cũng bị cấm cửa!
Sáng sáng, họ và bá quan đến cửa cung Càn Thanh quì lạy, nói lời vấn an chứ không dám vào.
Cơm nước được Dịch tổng quản bưng vào tận giường ngự, và Đặng Quyết được phép ăn chung với nhà vua cùng Đoàn quý phi!
Những lúc không ngủ, Minh Anh Tông vui vẻ chuyện trò với Đặng Quyết hỏi thăm về gia cảnh của gã, cũng như văn vật đất An Nam.
Đặng Quyết trả lời rất mơ hồ, chung chung, thường nói lảng sang đề tài khác.
Minh đế không biết là đối phương cũng dốt đặc về đất Giao Châu như mình, lại tưởng Đặng Quyết muốn giữ bí mật cho quốc gia!
Đến ngày thứ năm thì Minh đế phát hiện Long Thương của mình ngạo nghễ dựng đứng hàng nửa canh giờ mới chịu hạ, liền hoan hỉ phán :
- Đặng hiền khanh! Nay khanh không chịu nhận chức Thái y của Minh triều. Trẫm cũng chẳng dám ép. Nhưng công lao hạng mã này không thể không thưởng. Vậy khanh cứ nói ra ý mình, trẫm sẽ chuẩn tấu.
Nam Cung Giao cười đáp :
- Hạ thần chỉ xin hai điều, một cho tổ quốc và một cho mình!
Minh đế gật đầu :
- Khanh cứ tấu!
Nam Cung Giao nghiêm giọng :
- Thứ nhất, hạ thần tha thiết cầu xin Thánh thượng đừng bao giờ nghe lời xúc xiểm của ai mà hạ chỉ chinh phạt nước An Nam.
Minh Anh Tông mỉm cười :
- Trẫm hứa! Nhưng thực ra sau việc này, trẫm làm sao dám nghĩ đến chuyện khởi binh? Còn điều thứ hai?
Nam Cung Giao tủm tỉm cười :
- Hạ thần muốn có một tấm “Miễn tử kim bài”!
Minh Đế kinh ngạc :
- Vật ấy nào có ích gì khi khanh đã trở về An Nam?
Nam Cung Giao ung dung đáp :
- Khải tấu Thánh thượng! Người Giao Châu có câu tục ngữ: “Vuốt mặt nể mũi”. Hạ thần mà có được Kim bài của Thánh thượng thì vua An Nam cũng không dám trị tội!
Minh Đế cười khanh khách :
- Hiền khanh nói cũng hữu lý! Nếu An Nam quốc vương giết khanh là không nể mặt nước Trung Hoa. Trẫm chuẩn tấu!
Minh Anh Tông đã giữ lời, suốt đời không gây hấn với An Nam!
Các triều vua Minh sau này cũng hành động như vậy, cho đến lúc cơ đồ lọt vào tay quân Mãn Thanh! Có thể vì di chiếu của Anh Tông, hoặc vì phải đối phó với rợ Mông, rợ Mãn nên họ không rảnh tay?
Tối hôm ấy, uống xong chén thuốc thơm mùi thịt chó, Minh Anh Tông lại được Nam Cung Giao xoa bóp, khoan khoái chìm vào giấc mộng.
Nhà vua tuyệt đối tin yêu Đoàn Tự Cơ và Nam Cung Giao nên không hề cảnh giác. Ngài chẳng biết rằng hai con tim son trẻ kia đã rung động, dù chỉ gần gũi nhau có mấy ngày!
Thấy nhà vua đã ngủ say, Nam Cung Giao đi sang phòng bên để nghỉ ngơi. Chàng nằm ngửa trên giường, nhìn qua song cửa, ngắm sao trời mà nhớ về cố quận, song hình bóng người thân cứ hòa lẫn với dung nhan xinh đẹp tuyệt trần của Đoàn quý phi!
Với bản tính ngang tàng, phóng khoáng, chàng tự cho phép mình chiêm ngưỡng người đàn bà mười chín tuổi kỳ lạ kia. Những lúc long nhan ngủ vùi, chàng ngồi ngắm nàng không nhớp mắt.
Đoàn Tự Cơ chằng hề giận, chỉ thẹn thùng cúi mặt và liếc trả bằng ánh mắt trách móc.
Nam Cung Giao trằn trọc đến cuối canh ba, mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Chàng đã mơ thấy mình được ôm ấp thân hình ngà ngọc thơm tho của Đoàn quý phi, ngay trên long sàng, cạnh thân hình bất động của Minh Anh Tông.
Chàng kinh hãi giật mình tỉnh giấc, phát hiện Tự Cơ đang đứng bên giường, tóc dài buông xoã, áo ngủ trắng mỏng manh.
Quý phi mỉm cười, ngồi xuống cạnh giường rồi ngã người áp má lên bờ ngực trần rộng và vạm vỡ của chàng.
Tim Nam Cung Giao rộn ràng đập nhanh vì hồi hộp và sợ hãi.
Tự Cơ thì thầm :
- Chàng đừng lo! Thiếp đã gài chặt cửa và điểm huyệt mê của Thiên tử rồi!
Nam Cung Giao thở dài :
- Té ra Quý phi là một cao thủ võ lâm, thế mà tại hạ nhìn không ra!
Đoàn Tự Cơ cười khúc khích :
- Thiếp cũng chẳng nhìn ra việc chàng có phải là người Giao Chỉ không? Nghe chàng ấp úng trả lời nhà vua. Thiếp phải cố nín cười! Hơn nữa, răng chàng đâu có nhuộm đen?
Khi mỹ nhân cười, thân hình rung động khiến Nam Cung Giao cảm nhận được rõ ràng sự tiếp xúc với gò nhũ phong nảy nở của nàng.
Mùi hương kỳ lạ kia ngày càng dìu chàng vào trạng thái lâng lâng và đầy khát vọng.
Tuy nhiên, việc Tự Cơ giỏi võ đã khiến lòng chàng cảnh giác, lo lắng, nên đã trấn áp được lửa dục.
Nam Cung Giao bình tĩnh đáp :
- Quý phi lầm rồi! Tại hạ là người Giao Chỉ chính gốc, có hai ngón chân cái rất đặc biệt.
Tự Cơ hiếu kỳ ngồi bật dậy, nhìn hai bàn chân chàng, và thích thú sờ nắn. Nhưng rồi nàng lại trở về với tư thế cũ, hạ giọng kể lể :
- Thiếp vốn là hậu duệ của Hoàng gia họ Đoàn nước Đại Lý ở đất Vân Nam. Vì muốn khôi phục lại nước cũ thiếp đã tự nguyện tiến cung, mong có ngày lên ngôi Hoàng hậu, xin Thiên tử ban cho thành Đại Lý để dựng nước!
Nam Cung Giao cảm động nói :
- Không ngờ nàng lại ôm ấp một ý nguyện cao cả như vậy! Song tại hạ sợ rằng nàng sẽ khó mà toại ý!
Đoàn Tự Cơ thở dài não ruột :
- Thiếp cũng biết là vô vọng, nhưng nếu may mắn sinh được Hoàng Nam thì vẫn còn có cơ hội? Xưa nay, việc phế trưởng lập thứ là chuyện thường tình!
Chợt nàng nghiêm giọng :
- Thiếp hỏi thực! Phải chăng sau lần lâm trọng bệnh này, Minh đế sẽ khó mà có con được nữa?
Nam Cung Giao gật đầu :
- Có lẽ vậy! Linh dược chỉ bồi bổ khí huyết, gân cốt, song tính nguyên nhà vua đã kém lắm rồi. Vả lại, ông ta đã quá tuổi bốn mươi!
Đoàn Tự Cơ ngồi lên nhìn thẳng vào mắt chàng, ai oán nói :
- Vậy thì chàng hãy ban cho thiếp một đứa con! Và nếu giấc mộng của thiếp được trọn vẹn thì con của chúng ta sẽ làm Hoàng Đế Trung Hoa, lúc ấy, cảnh chiến tranh tang tóc giữa hai nước sẽ không bao giờ xảy ra!
Nam Cung Giao choáng váng vì ý nghĩ táo bạo và tuyệt diệu của Tự Cơ, liền tự nhủ :
- Ý nàng chẳng phải là dở! Ta đã hằng mong muốn sự hòa hiếu giữa hai dân tộc cơ mà?
Chàng nghe lòng thanh thản, mỉm cười tình tứ :
- Hay lắm! Ta sẽ cố noi theo gương Lã Bất Vi vậy!
Không còn rào cản, Nam Cung Giao say đắm vuốt ve thân hình tuyệt mỹ của Tự Cơ. Chàng hít mãi mùi hương kỳ diệu trên da thịt nàng, và bộ râu rậm đã khiến mỹ nhân nhột nhạt, rùng mình cười rúc rích.
Cũng như Minh Anh Tông, Nam Cung Giao mê muội trong những giấc vu sơn liên tiếp, không sao dứt ra được.
Người đàn bà kỳ lạ này quyến rũ tựa ngọn lửa rực rỡ, biến kẻ quân tử thành những con thiêu thân, tình nguyện được chết trong vòng tay nàng!
Cuối canh tư, Tự Cơ nũng nịu xô tình lang ra, lặng lẽ trở về tẩm phòng với Long Nhan, còn Nam Cung Giao lăn ra ngủ như chết!
Cuộc tình vụng trộm nồng nàn, pha chút ảo vọng tương lai khiến Nam Cung Giao kéo dài việc chữa trị cho Minh Đế.
Nhà vua lại càng yên tâm và cảm kích sự chu đáo, kiên nhẫn của vị đại phu nước An Nam!
Ông không biết rằng mình bị cắm sừng bởi hai con người đang nuôi mộng thay đổi huyết thống họ Chu.
Sau chín dêm ân ái mặn nồng, Tự Cơ sung sướng báo tin :
- Đặng tướng công! Thiếp đã trễ kinh được bốn ngày, chắc là đã cấn thai.
Nam Cung Giao liền thăm mạch thật kỹ, mỉm cười xác nhận!
Tự Cơ hạnh phúc ngồi vào lòng chàng thủ thỉ :
- Lúc này thiếp lại muốn quên đi giấc mơ phục quốc, trốn theo chàng về An Nam sinh sống.
Hạnh phúc của nữ nhân là được sống với người mình yêu thương!
Nam Cung Giao hôn nàng rồi buồn rầu nói :
- Ta cũng không muốn xa nàng, nhưng việc này sẽ gây hậu quả rất lớn, đó là chiến tranh giữa hai nước!
Tự Cơ cũng hiểu điều ấy, dụi đầu vào ngực chàng mà nấc nhẹ.
Nam Cung Giao vỗ về bờ vai nhỏ, dặn dò :
- Nếu nàng sanh con trai tất phải nỗ lực tranh giành ngôi Đông Cung Thái Tử cho nó! Khi tự lượng không kham nổi cuộc chiến khốc liệt ấy thì đừng miễn cưỡng mà uổng mạng! Còn như tình hình quá nguy ngập, nàng hãy rời bỏ Hoàng cung, đến Cảnh Đức trấn ở đất Giang Tây chung sống với ta!
Đoàn Tự Cơ ngơ ngác :
- Chẳng lẽ chàng không về An Nam?
Chàng nghiêm nghị đáp :
- Nay chúng ta đã yêu nhau say đắm, tình thân như phu phụ, ta cũng chẳng giấu diếm nữa. Ta không phải là Đặng Quyết, mà là Nam Cung Giao, có cha người Hán, mẹ người Giao Chỉ. Ta sinh trưởng trên đất Trung Hoa này, nhưng lòng vẫn thương quê mẹ nên giúp đỡ đoàn sứ thần An Nam!
Tự Cơ tròn mắt kinh ngạc, lát sau cười hỏi :
- Phải chăng chàng đã hóa trang? Thiếp muốn được thấy chân diện mục!
Nam Cung Giao cẩn thận gỡ râu và cặp lông mày giả, để lộ dung mạo anh tuấn, hiền lành. Tất nhiên là đẹp hơn Đặng Quyết.
Tự Cơ nhìn đắm đuối rồi thờ thẫn nói :
- Thiếp sẽ ghi nhớ suốt đời gương mặt của chàng!
Đêm ấy, Nam Cung Giao không hóa trang, cùng Tự Cơ ái ân đến sáng.
Trong cơn hoan lạc, nước mắt chia ly đầm đìa gối phượng!
Sáng mùng sáu tháng sáu, Minh Đế lâm triều, mặt hồng hào, tươi tỉnh, giọng rồng oang oang.
Trước hết, ngài tuyên dương công trạng của Đặng Quyết và tuyên cáo luôn hai yêu cầu của họ Đặng!
Liễu thái bảo và một số đại thần thuộc phe chủ chiến tái mặt, cố giấu tiếng thở dài.
Họ Liễu cũng không dám mở miệng xin vua cho phép tổ chức cuộc so tài giữa các đoàn sứ thần nữa.
Ngay trưa hôm ấy, đoàn sứ thần giả An Nam lên đường về nước, mang theo rất nhiều tặng phẩm của Minh Anh Tông!

Hồi trước Hồi sau