Tiếu ngạo Trung Hoa - Hồi 10b

Tiếu ngạo Trung Hoa - Hồi 10b

Tử sinh hữu mệnh long thiên phụng
Thu dạ anh hùng trợ nhạc gia

Ngày đăng
Tổng cộng 28 hồi
Đánh giá 8.8/10 với 447043 lượt xem

Chàng phải ở đây vì Cung chủ Phu nhân, mẹ ruột của Vân Mi đang dưỡng bệnh trong hậu viện.
Nhạc mẫu chàng thân thể yếu đuối liên tục bệnh hoạn suốt năm năm qua.
Nam Cung Giao chỉ nghe kể và biết mặt bà qua bức vẽ chân dung mà Thần Nữ đã mang theo!
Với chàng, tất cả những bà mẹ đều tuyệt diệu và vĩ đại, do đó, Nam Cung Giao phải lo cho bà trước, mặc xác lão nhạc phụ khó ưa kia!
Mũi hướng Đông cũng có thể uy hiếp khu hậu viện, song Quỷ Côn Đường Cổ Ngư lại tiến vào từ hướng này.
Vóc dáng cao lớn và cây côn thép trong tay đã tự tố cáo lai lịch, dù họ Đường đã trùm kín mặt.
Nam Cung Giao đã từng va chạm với lão Phó bang chủ Hồ bang này, và hiểu rằng từ Yên Đài song sát hoặc Tiền Phong Vân, trong Kim Diện cung không có ai đủ sức cầm chân Quỷ Côn.
Quả đúng như thế, loạn tiễn của phe chủ nhà đã giết liền mấy chục tên Hắc y, song không ngăn được bước tiến của Quỷ Côn và hai lão Hàm Đan kiếm khách.
Họ mở đường máu, đưa thủ hạ vào đến tận hàng rào Mộc Cẩn. Đón đánh ba hung thần này là ba vị Hộ cung Kiếm sứ và một lão già Bạch Y bịt mặt cầm búa.
Lát sau, có một chàng trai tuổi đôi chín, võ phục vàng rực, óng ánh chỉ kim tuyến, từ trong chạy ra tham gia.
Nam Cung Giao đoán gã là Tiền Thanh Giám, em vợ của mình.
Thiếu cung chủ Kim Diện cung chỉ giỏi nghề ve vãn gái tơ chứ võ nghệ chẳng bao nhiêu.
Gã vừa nhập cuộc đã bị Quỷ Côn quét văng ra, nếu không có Đệ nhất Hộ cung Kiếm sứ Phạm Quan Hồ thọc kiếm giải vây thì Thanh Giám đã tiêu rồi.
Gã khiếp đảm chẳng dám xông vào nữa! Nhưng nếu rút lui thì sau này mặt mũi nào thay cha cai quản Kim Diện cung? Thế là gã thập thò vòng ngoài, thỉnh thoảng đánh lén một chiêu rồi thoái hậu ngay!
Nam Cung Giao móc khăn tay màu trắng cột ngang mặt, nhảy xuống đất vượt tường, phi thân qua bãi trống, tấn công vào sau lưng hai gã kiếm thủ Vô Thanh cốc.
Bọn học trò của Long Giác Thần Quân đều ở độ tuổi trung niên trở lên, công lực thâm hậu, tai mắt tinh tường, nên phát hiện ra kẻ đánh lén, một tên quay lại đối phó.
Nhưng tiếc rằng, gã không phá nổi chiêu kiếm thần tốc, ảo diệu của đối phương, ngã gục và bị đâm thủng ngực.
Nam Cung Giao sấn tới, giết luôn gã thứ hai, và gã đang phải đối phó với Đội trưởng đội Bạch Y cận vệ của Kim Diện cung là Cam Bố Cốc.
Họ Cam từng chạm kiếm với chàng hồi năm ngoài, khi đến Cô Tô đại tửu lâu bắt Mộc Kính Thanh.
Sau này, khi chàng thượng đài tỷ võ tranh giành Thần Nữ, gã cũng được mục kích.
Do vậy, họ Cam nhận ra chàng ngay, nhờ chiêu kiếm và thanh Lạc Điểu kiếm dài ngoằng, gã mừng rỡ reo lên :
- Nam Cung thiếu gia!
Nam Cung Giao gật đầu hỏi lại :
- Nhạc mẫu ta có được bảo vệ chu đáo hay không?
Cam Bố Cốc trấn an :
- Thiếu gia yên tâm Cung chủ phu nhân đã được đưa xuống mật thất, và ở ngoài có mười tay kiếm sẵn sàng xả thân bảo vệ.
Nam Cung Giao nghiêm giọng đáp :
- Thế cũng tốt! Song, trong trường hợp hậu viện bốc cháy, ngươi phải cõng bà ấy chạy vào hang phía sau núi ẩn trốn! Nếu ngươi không bảo vệ được an toàn cho phu nhân thì đừng trách ta!
Họ Cam vội vòng tay hứa :
- Thuộc hạ quyết chẳng dám phụ lòng phó thác của Thiếu gia.
Nam Cung Giao vỗ vai gã, phi thân vào sâu trận địa, trên đường đi chàng tiện tay đâm chém bọn Hắc y.
Xác người nằm la liệt dưới đất, mùi màu tanh lên nồng nặc, và tiếng kêu than vang lên không ngớt, khiến lòng Nam Cung Giao xốn xang.
Chàng nhớ lời dạy bảo của sư phụ là Thiền Sơn trưởng lão nên hạn chế việc giết chóc, chỉ đả thương cánh tay cầm vũ khí của đối phương, để loại chúng khỏi vòng chiến.
Bang chúng Hồ bang sử dụng đao, còn bọn Sát thủ Vô Thanh cốc thì dùng kiếm, rất dễ phân biệt.
Nam Cung Giao khá nhẹ nhàng với đám đao thủ Hồ bang, song lại cố chặt đứt cánh tay cầm kiếm của những sát thủ Vô Thanh cốc, hoặc giết luôn!
Tội ác của chúng ngập đầu, không tha cả đàn bà con trẻ, có chết cũng là đáng lắm!
Sau khi học được Hư Ảnh Thần Bộ, bản lãnh Nam Cung Giao tăng tiến hơn xưa đến hai ba bậc. Chẳng có gì khó hiểu, vì giờ đây đối thủ không thể đâm trúng một cái bóng!
Diệu dụng Hư Ảnh Thần Bộ là ở chỗ hoán vị nhanh đến mức hình ảnh cũ vẫn còn lưu lại trong mắt đối phương!
Đả thương thì ít tốn công sức và mau chóng hơn giết người, do vậy, Nam Cung Giao tiến lên rất nhanh và thu hoạch cũng nhiều.
Có không dưới ba chục gã Hắc y trúng kiếm của chúng!
Nam Cung Giao không ngờ lòng nhân của mình đã trở thành vô ích, vì gã họ Cam đã đi theo chàng, lạnh lùng hạ thủ giết tất cả những kẻ được Thiếu gia tha chết.
Nạn nhân đã thọ thương, hoặc cụt mất tay cầm đao kiếm, thì làm sao sống nổi dưới lưỡi kiếm phẫn nộ của Cam Bố Cốc!
Mỏ vàng Kim Sơn do Tiền Phong Vân tìm ra, song lão không có quyền độc chiếm mà phải nộp một nửa cho quốc khố.
Kim Diện cung khai thác được quặng vàng, phải đưa đến Bắc Kinh tinh luyện, đúc thành vàng nén, rồi nhận phần mình đưa về!
Dù có quan quân Từ Châu theo hộ tống, song đội Bạch y Cận vệ cũng đã nhiều phen vào sinh ra tử để giữ vàng.
Trong suốt mười mấy năm Cam Bố Cốc đụng hàng trăm trận, giết người đã quen nên lòng không mềm như Nam Cung Giao!

Đấy là chuyện của họ Cam, chúng ta hãy quay lại với gà nhà là Nam Cung Giao!
Chàng đã đến được trận địa khốc liệt gần hàng rào Mộc Cẩn, song hơi muộn!
Trước đó, Hàn Đan Nhất Kiếm Mạc Vi Hầu đã kịp đâm thủng cổ Hộ cung Đệ tam Kiếm sứ Tưởng Phi Diêu.
Và hiện tại Quỷ Côn Đường Cổ Ngư đã quét văng trường kiếm lẫn búa thép của Phạm kiếm sứ, cùng lão già Huyết Phủ hội, xông về phía Tiền Thanh Giám.
Đường lão biết gã trai diêm dúa, sợ chết kia là nam tử duy nhất của Cung chủ Kim Diện cung. Nếu bắt được gã làm con tin thì sẽ khống chế cục diện. Tiền Phong Vân lẽ nào lại không thương con?
Chàng Thiếu cung chủ nhà ta đang đứng sát hàng rào hoa Mộc Cẩn, thấy cả thân hình to lớn, đen thui của Quỷ Côn hung hãn lao đến, chẳng còn hồn phách gì, tay chân mềm nhũn, miệng há hốc, mắt lạc thần vì hãi hùng!
Gã không biết rằng Quỷ Côn chỉ muốn bắt sống mình chứ không giết ngay lúc này!
Người ở gần Tiền Thanh Giám nhất chính là Đệ nhất Kiếm sứ và lão già Huyết Phủ hội! Nhưng lúc này, họ đang ngã chỏng gọng, tay đau nhức, vũ khí chẳng còn, thì làm sao cứu nổi ai?
Thanh Giám sợ đến nỗi bĩnh cả ra quần, đứng chết trân, không sao quậy nổi!
Đúng là hổ phụ sinh khuyển tử! Cha cọp đẻ con chó, thật oái oăm thay!
Song, khi còn cách con mồi tội nghiệp và hôi thối kia nửa trượng, Quỷ Côn phải đình bộ, quay ngoái lại chống đỡ chiêu kiếm ác liệt của một người áo lam xậm, mặt cột chiếc khăn trắng.
Gã này không hiểu từ xó nào xuất hiện, uy hiếp hậu tâm của Quỷ Côn!
Kiếm kình rít lên như tiếng lụa xé, biểu hiện một công lực thậm hậu, khiến Đường lão quỷ không dám xem thường, phải bỏ Thanh Giám, bảo vệ cái mạng già trước đã!
Nhưng động tác quay mình cũng đủ để Quỷ Côn mất tiên cơ, chậm chạp vài sát na, và không kịp dồn hết lực đạo vào Thiết Côn.
Đường Cổ Ngư múa tít vũ khí công phá màn kiếm ảnh mờ mờ như mây mù và điểm những chấm đen.
Tiếc rằng chiêu Cô Điểu Nhập Vân chỉ toàn ảo ảo và chỉ có duy nhất một đường kiếm là thực. Mũi kiếm của Nam Cung Giao không hề bị chặn lại, vươn tới điểm vào vai phải họ Đường.
Chàng có thể chọn ngực trái lão, song sẽ bị cản trở bởi bàn tay tả đang thủ thế, dù có thành công cũng bị Thiết Côn trả đòn. Do vậy, Nam Cung Giao đã lách mũi kiếm, đâm thủng huyệt Vân Môn vai phải, ở bờ dưới đầu ngoài xương đòn.
Thế là cánh tay cầm côn của họ Đường rũ liệt, đau đớn vô cùng.
Lão thét lên, nhảy chếch sang tả, co chân đào tẩu, bỏ cả côn sắt lại!
Với vết thương này, phải ít nhất ba tháng, Đường lão mới có thể cầm vững côn.
Nam Cung Giao không đuổi theo, tung mình về phía Hàn Đan Nhất Kiếm Mạc Vi Hầu.
Lão ta đang cùng Mạc Quan Tung vây đánh Hộ cung Đệ Nhị kiếm sứ Dư Kinh Hoa, sắp sửa lấy mạng họ Dư.
Tiếng rên và hành động bỏ của chạy lấy người của Quỷ Côn đã lọt vào tai mắt của Song kiếm, nhưng họ chưa kịp có chủ ý thì gã áo lam bịt mặt kia đã đến nơi, từ khoảng cách hơn trượng ập vào như cơn lốc.
Mạc Vi Hầu vội để bào đệ một mình với Dư Kinh Hoa, quay sang đón đầu kẻ địch.
Lão nghiến răng dồn hết tu vi vào chiêu Kiếm Sơn Áp Đỉnh, bốc lên không trung, bủa lưới xuống đầu gã áo lam.
Năm ngoái, Mạc lão đại đã từng dùng chiêu này đánh Nam Cung Giao ở gần Hổ Khâu, ngoài thành Tô Châu!
Ngày ấy, chàng đối phó bằng chiêu Lạc Điểu Hoan Nguyệt, tuy chiếm ưu thế nhưng cũng bị thương nhẹ, lần này, chàng quyết định phản ứng bằng cách khác.
Nam Cung Giao chờ hơi thép lạnh phà vào da mặt mới đảo bộ biến mất.
Mạc Vi Hầu hụt mục tiêu sa xuống đất, kinh hãi múa kiếm phòng thân, nhưng kẻ thù đã từ phía sau ập đến!
Tuy họ Nhạc đã kịp phát hiện quay lại ngay, điểm liền mười sáu thức kiếm cố chặn đứng đòn tập kích, song chỉ hoài công.
Gã tiểu tử kia còn ở ngoài tầm kiếm của Mạc Vi Hầu, vậy mà lão lại nghe ngực mình đau đớn khủng khiếp.
Trước lúc lìa đời, lão chợt hiểu ra nguyên do, thều thào nói :
- Té ra.. là.. ngươi!
Rồi lão gục ngã, chết vì tim đã thủng!
Mạc Quang Tung, trước đây đứng hàng thứ ba trong Tam kiếm sau thăng chức thành Nhị kiếm, vì Mạc lão nhị đã bị Nam Cung Giao giết ở Tô Châu.
Giờ thì lão có thể bỏ chạy và xưng là Nhất kiếm, sau cái chết của Mạc Vi Hầu!
Nhưng lão có muốn thế cũng chẳng được vì tay cao thủ Huyết Phủ hội đã nhặt búa lên hỗ trợ Nhị kiếm sứ Dư Kinh Hoa!
Còn Hộ cung Đệ nhất Kiếm sứ Phạm Quan Hồ đang cùng Nam Cung Giao đứng cạnh Thiếu cung chủ Tiền Thanh Giám.
Nghe mùi hôi thối từ thân thể Thanh Giám bốc ra nồng nặc, Phạm lão cau mày, mỉa mai :
- Thật là đẹp mặt! Giá mà Cung chủ được chứng kiến cảnh tượng này!
Thanh Giám thẹn đỏ mặt van nài :
- Mong Phạm kiếm sứ đừng kể lại cho cha ta biết!
Gã quay sang nói với ân nhân của mình :
- Bổn thiếu gia quyết đền ơn cứu mạng một cách trọng hậu! Và mong các hạ cũng đừng tiết lộ việc đáng xấu hổ này!
Nam Cung Giao cười khanh khách :
- Sao lại phải xấu hổ? Ngươi cứ để nguyên thế này mà chạy một vòng trận địa, biết đâu phe đối phương nghe mùi lăn ra ngất xỉu cả lũ, thế là phe ta toàn thắng!
Nghe giọng giễu cợt, Thanh Giám giận dữ nạt :
- Ngươi đừng ỷ có công cứu mạng ta mà giở giọng phạm thượng!
Đệ nhất Kiếm sứ cười nhạt :
- Người này chính là Nam Cung thiếu gia, tỷ phu của công tử đấy.
Thanh Giám giật mình, bẽn lẽn vái dài :
- Té ra là tỷ phu! Xin lượng thứ cho tiểu đệ.
Nam Cung Giao gật gù :
- Không sao! Ngươi mau vào trong bảo bọn nô tỳ rửa đít cho, và đừng ló mặt ra ngoài nữa! Ta sẽ không nói gì với nhạc phụ đâu!
Họ Tiền mừng rỡ quay gót, khệnh khạng rón rén bước đi, cố giữ cho nỗi nhục nhã nằm im trong đũng quần!
Nam Cung Giao tủm tỉm cười, bảo Phạm lão :
- Phạm đại thúc ở lại trấn giữ mặt trận này, tiểu điệt ra phía trước xem sao!
Dứt lời, chàng phi thân về hướng Nam.
Phạm Quan Hồ nhìn theo tự nhủ :
- Gã này võ nghệ siêu quần bạt tụy, tính tình lại phóng khoáng và khiêm tốn, xứng đáng thừa kế cơ nghiệp Kim Diện cung, chứ chẳng phải tên Thanh Giám hèn mạt, kiêu căng kia!
Tuy sự việc mạn Tây được diễn tả dài giòng luộm thuộm, song lại xảy ra chẳng lâu!
Khi Nam Cung Giao ra đến tiểu đình thì cuộc chiến ở đấy vẫn chưa ngã ngũ, còn nguy ngập hơn.
Long Giác Thần Quân và Hồ Ly song tiên đã giết được hai cao thủ Huyết Phủ hội, đả thương Kim Diện cung chủ và Yên Đài song sát.
Song vẫn chưa thể kết thúc ngay lập tức được.
Nam Cung Giao nhận ra Song sát đã thọ thương, vội lao vào hỗ trợ. Mục tiêu của chàng là Hồ Tiên Cổ Huyền Minh.
Cổ lão ma thấy có người tấn công vào mé tả, vội đảo bộ, bỏ Đại Sát, xông đến đón đánh kẻ mới đến.
Lão rất khôn ngoan, quyết định tiêu diệt ngay đối phương trong một chiêu đầu để rảnh tay đôi phó với Đại Sát Thân Công Hải.
Hồ Tiên thi triển công phu Thần Âm Chấn Phủ, bất ngờ quát :
- Khơ!
Lão tin chắc rằng tâm mạch đối phương sẽ đau nhói, chân khí đứt đoạn, chẳng thể nào đỡ nổi chiêu đao tiếp theo của mình.
Nào ngờ, gã tiểu tử kia dường như bị điếc, chẳng hề lảo đảo hay khựng lại, cứ thế mà lướt đến.
Chính sự bất ngờ này đã khiến Hồ Tiên gặp nguy.
Do quá tin tưởng vào tuyệt kỹ thần bí của mình, Hồ Tiên đã thi triển một chiêu đao ác độc, chỉ toàn những thức công, không có một thế phòng thủ nào. Thủ làm gì khi chắc chắn rằng kẻ địch sẽ bị tê liệt, kháng cự yếu ớt!
Sai một ly đi một dặm! Rốt cuộc thì một kẻ gian xảo bậc nhất cũng có lúc bị hố. Chiêu đao của Hồ Tiên thủ công nên có khá nhiều sơ hở, và mũi kiếm của Nam Cung Giao đã len qua một trong những chỗ hở ấy, đâm vào ngực của Hồ Tiên.
Cổ Huyền Minh công lực thông thần, phản ứng nhanh nhẹn tuyệt luân, vừa phát hiện bóng dáng tử thần đã nghiêng người né tránh.
Nhưng Nam Cung Giao là Đại Hành Gia trong nghề khoái kiếm, động tác cực kỳ mau lẹ, khẽ uốn cổ tay, đưa mũi kiếm lệch đi, đâm thủng bắp thịt, chấn gãy xương cánh tay trái của Hồ Tiên!
Người càng xảo quyệt thì càng sợ chết, Cổ Huyền Minh đau đớn thét lên, tung mình ra xa, quát miệng gọi mụ vợ già đào tẩu!
Tuy cánh tay cầm đao vẫn còn nguyên vẹn, song với sự xuất hiện của một tay kiếm thượng thừa và không sợ Thần âm như gã bịt mặt kia, thì cục diện đã xoay chuyển hẳn.
Gã mà liên thủ với Song sát thì Song tiên khó địch lại.
Ly Tiên nghe chồng gọi, và thấy Đại Sát Thân Công Hải hùng hổ múa trượng xông tới, chột dạ bỏ chạy luôn.
Yên Đài song sát hứng chí đuổi theo, để sau này có thể tự an ủi rằng mình đã từng rượt Hồ Ly song tiên chạy cong đuôi!
Lúc này, Nam Cung Giao đã nhảy sang trọng địa của Long Giác Thần Quân và cha vợ mình.
Khương Quang Bật đã phát giác việc Hồ Ly song tiên đào vong, và gã kiếm thủ đáng sợ kia đang phi thân về hướng mình. Song lòng cao ngạo, tự tôn của một kẻ quen chiến thắng không chấp nhận bỏ cuộc một cách dễ dàng.
Lão nhảy xổ vào Kim Diện cung chủ, quyết gỡ gạc cho đủ vốn.
Nhưng Tiền Phong Vân cơ trí thâm trầm, đoán trước được ý đồ của con quỷ già hung ác kia, sớm tung mình ra thật xa.
Khương Quang Bật đâu dễ buông tha, thi triển thân pháp kỳ diệu mà truy sát.
Lão già cầm búa vội đuổi theo, định bụng sẽ tấn công vào phía sau Thần quân để hỗ trợ Tiền cung chủ. Nhưng không ngờ, Hồ Tiên nhảy qua hàng rào Mộc Cẩn dầy đặc, khiến Khương lão ma nản lòng, quay lại tấn công kẻ phía sau.
Xét về bản lãnh, nếu đơn đấu thì ngay Tiền Phong Vân cũng không qua nổi trăm chiêu của Khương Quang Bật, huống hồ gì lão già cầm búa! Và khi họ Khương đã hạ sát thủ với tất cả công lực và lòng phẫn nộ thì khó có ai toàn mạng!
Lão nhân Huyết Phủ hội đang thuận đà tiến, không kịp tránh né, đành cắn răng cử búa đón chiêu, thầm than rằng số mình đã tận!
Quả đúng vậy, Vô Thanh kiếm pháp không ồn ào mà quái dị, hiểm ác như độc xà, lại thêm công lực hơn hoa giáp của Thần quân nên nạn nhân chỉ có cách chờ chết.
Lão nhân áo trắng nghe thân búa chấn động mãnh liệt khi chạm vào mạn kiếm ảnh lạnh lẽo, và đường búa lệnh đi.
Lão chìm trong tuyệt vọng, trợn mắt nhìn mũi kiếm của Thần quân đâm vào trán mình.
Nhưng, trong lúc lão Bạch y đang đứng trước ranh giới tử vong, thì Nam Cung Giao đã kịp thời can thiệp.
Chàng dồn toàn lực xuất chiêu “Tiên Lôi Hậu Vũ” (Sấm trước mưa sau), tấn công vào gáy Khương Quang Bật. Chiêu này chủ ở trên cao đánh xuống.
Đúng như tên gọi, trường kiếm rung hàng trăm lần, kình lực chấn động không gian, tạo thành những tiếng ì ầm như sấm vọng.
Điểm này tương tự với Lôi Chiêu kiếm pháp của Lôi Phong Sơn chủ Bạch Tuấn Hào!
Tiếng động tuy chỉ là thị uy, song cũng đã khiến Thượng Thần quân phải quay lại đối phó, và biết rằng tiểu tử áo lam bịt mặt kia đã đến nơi. Gã đả thương được Hồ Tiên, dọa lão phải chạy dài thì bản lãnh chẳng thể xem thường!
Thần quân chủ động bốc lên chân đầu Nam Cung Giao, so kiếm trên không, vì sợ lão cầm búa sẽ tập hậu mình!
Khương Quang Bật loang kiếm công phá màn kiếm ảnh đầy những chấm nhỏ như giọt mưa kia.
Thép chạm nhau vang rền, Nam Cung Giao kém thế bị đánh văng ra xa, cổ tay tê chồn, song không hề bị thương.
Chàng thầm ngao ngán trước công lực và kiếm thuật của họ Khương!
Nhưng Long Giác Thần Quân không xông đến đánh thêm mà lại quay lưng bỏ đi, vì Yên Đài song sát và Kim Diện cung chu đã sắp đến nơi.
Mãnh Hổ Nan Địch Quần Hồ, ở lại chỉ thiệt thân.
Khương Quang Bật rú vang, ra lệnh rút quân.
Cổng chính đã bị Hồ Ly song tiên chặt gãy thanh ngang, đang mở rộng, nên bọn Hắc y thoát ra dễ dàng.
Thần quân hiên ngang đứng lại đoạn hậu cho đệ tử rút lui.
Nhưng Kim Diện cung chủ không hạ lệnh truy sát, vì biết rằng hổ dữ cùng đường rất đáng sợ! Nhất là, đối với Long Giác Thần Quân thì dẫu cả bọn liên thủ cũng không giết nổi lão. Tuy chưa thể gọi là Kim Cương Bất Hoại, song da thịt của họ Khương được cương khí che chở, huyệt đạo dời chỗ nên có bị thương cũng không nặng Lão mà đã chịu liều, chấp nhận thương tích thì đối phương không thể sống!
Nhị Sát Tiêu Xuân Oanh trúng đao rách thịt, xót xa cho làn da vốn đã nhăn nheo của mình, nên giận dữ chửi vang :
- Khương Quang Bật! Sau trận thảm bại này lão còn mặt mũi nào mà sống nữa? Hãy chết quách đi cho đỡ nhục!
Suốt cuộc đời ăn cướp, không bao giờ Thuợng Quan Bật mở miệng nhận mình là Long Giác Thần Quân. Do vậy, lão chỉ ngửa cổ cười dài, tiếng cười chất ngất nỗi căm hờn và niềm phẫn nộ, hàm ý sẽ còn quay lại tận diệt Kim Diện cung.
Tiền Phong Vân lạnh gáy, thở dài lo lắng cho mai hậu.
Khương lão quỷ và thủ hạ đã rút sạch, mang theo xác những tay kiếm Vô Thanh cốc và để lại thi thể của bọn Hồ bang.
Có gần trăm gã học trò của Thần quân đã bỏ mạng đêm nay, còn số tử vong của Hồ bang nhiều hơn vài chục.
Nam Cung Giao lột khăn, vòng tay thi lễ :
- Tiểu tế xin bái kiến nhạc phụ!
Tiền Phong Vân cười lạnh :
- Ngươi xem ta là nhạc phụ, sao không đến sớm mà chờ bọn lão phu thập phần khốn đốn mới chịu xuất hiện?
Nam Cung Giao thản nhiên vái dài thi lễ :
- Tiểu tế bận chút việc riêng nên chậm trễ mong Nhạc phụ đại nhân lượng thứ.
Tiền Phong Vân trợn mắt nói :
- Chỉ vì chút việc vặt mà ngươi xem thường cả sự an nguy của Kim Diện cung ư?
Yên Đài song Sát cũng giận Nam Cung Giao nên không thèm bênh vực.
Nhưng Thiếu cung chủ Tiền Thanh Giám nghe chiến trận tàn đã lót tót chạy ra, nghe vậy liền hăng hái biện minh cho tỷ phu :
- Phụ thân sai rồi! Tỷ phu đã sớm có mặt ở hướng Tây, đuổi chạy lão Quỷ Côn, cứu mạng cho hài nhi! Công ơn to lớn ấy, phụ thân không khen mà lại còn mắng chửi được ư? Hay là phụ thân cho rằng cái mạng của hài nhi chẳng đáng giá một xu nào?
Tiền cung chủ chết điếng, hổ thẹn đến mức chỉ muốn chui xuống đất.
Lão ấp úng nói :
- Có việc ấy ư? Vì tỷ phu ngươi không nói ra nên làm sao ta biết được!
Lão quay sang bảo Nam Cung Giao :
- Lão phu hồ đồ, lỡ trách oán hiền tế. Mong Giao nhi lượng thứ cho. Không có ngươi thì họ Tiền nhà ta đã tuyệt tự rồi!
Giám nhi! Ta đã ra lệnh cho ngươi ở trong hậu viện bảo vệ mẫu thân, sao lại ra ngoài làm gì cho mang họa?
Nam Cung Giao tủm tỉm đỡ đòn cho em vợ :
- Bẩm nhạc phụ! Thanh Giám cốt cách anh hùng, thấy cường địch vào đến tận cửa tất không chịu nổi liền xông ra tử chiến, làm gương cho thủ hạ Kim Diện cung. Y tả xung hữu động vô cùng anh dũng, hào khí ấy đáng khen chứ không đáng trách. Còn việc gặp nguy trước một đại cao thủ như Quỷ Côn là chuyện thường tình, họ Đường quá lợi hại nên Thanh Giám khó mà địch lại!
Chàng nói một hơi toàn những lời tán dương khiến Thanh Giám mát mặt, mũi nở to, quên cả việc mình đã ôm quần chờ chết!
Gã khoan khoái nói :
- Tỷ phu quá lời khiến tiểu đệ thêm hổ thẹn! Tiểu đệ sẽ xem tỷ phu là tấm gương để noi theo!
Lòng gã thầm nghĩ :
- Anh rể ta quả là chơi được, thế mà phụ thân lại ghét bỏ.
Tiền cung chủ đứng sát con trai, phát hiện quái sự.
Lão nhăn mũi bật thốt :
- Sao chỗ này lại thoang thoảng một mùi thum thủm thế nhỉ?
Ai cũng hít thử, không để ý đến gương mặt tái mét vì hổ thẹn của Thanh Giám.
Nam Cung Giao chỉ cười ruồi, còn Hộ cung Đệ nhất Kiếm sứ bất ngờ lao vút đi ra xa mới ôm bụng cười sặc sụa.
Tiền Thanh Giám nhân cơ hội này đổ vạ :
- Phạm kiếm sứ quả là người không biết lễ, phóng trung tiện bừa bãi lại còn cười!
* * * * *
Trưa hôm sau, Nam Cung Giao mới quay về Tứ Hải đại lữ điếm.
Vì cửa thành đóng chặt để quan quân truy lùng bọn hung thủ đã phóng hỏa kho lương thảo!
Thấy chàng vẫn lành lặn, Tử Phượng mừng đến sa lệ :
- Thiếp tưởng tướng công đã gặp chuyện chẳng lành, lòng vô cùng lo lắng!
Nam Cung Giao hôn lên má nàng :
- Nương tử trang điểm cho thật đẹp rồi cùng ta đến Kim Diện cung bái kiến song thân của Vân Mi! Chiều nay họ sẽ cho người rước sang ăn tiệc!
Tử Phượng bối rối đỏ mặt :
- Thiếp mắc cỡ lắm! Tướng công đi một mình đi.
Nam Cung Giao cười khà khà :
- Bầu bì là chuyện thiên kinh địa nghĩa, sao lại phải xấu hổ? Vả lại, đâu ai biết nàng là vợ của Sài Tuấn?
Tử Phượng nhất quyết không chịu đi, bắt chàng đi tắm rồi kể lại trận chiến đêm qua.
Xế chiều, kiệu của Kim Diện cung đến rước Tử Phượng phải về không, chỉ có mình Nam Cung Giao sang dự yến mừng chiến thắng.

Môn nhân ăn nhậu ngoài sân, trong sảnh chỉ có những cao thủ chủ chốt.
Uống được vài chung, Tiền Phong Vân nói :
- Hiền tế hãy về rước song thân và Vân Mi đến đây? Lão phu sẽ cho tổ chức hôn lễ thật linh đình!
Nam Cung Giao vòng tay đáp :
- Đa tạ nhạc phụ. Song gia mẫu đã xem xét số tử vi của tiểu tế, bảo rằng phải cuối thu sang năm kết hôn mới tốt, Bà là người kiên quyết, không ai lay chuyển nổi, mong nhạc phụ lượng thứ!
Chàng đã khôn ngoan đưa mẹ mình ra đỡ đòn, khiến Tiền lão chẳng thể nào ép nổi.
Lão bực bội cằn nhằn :
- Lúc ấy phỏng chừng bụng Mi nhi cũng to tướng như cô ả họ Đinh kia, còn cưới xin gì nữa?
Thanh Giám cười khanh khách :
- Có bầu còn đỡ, chỉ sợ đại thư tay bế, tay bồng mà lên xe hoa đấy thôi? Cả Mã tiểu thư chắc cũng thế!
Ý gã nhắc đến Hoàn Cơ.
Viễn cảnh do gã gợi nên đã khiến mọi người bật cười!
Tiền Phong Vân không cười, nhăn mặt trách móc :
- Giao nhi tính nết lăng nhăng, lắm thê nhiều thiếp khiến con gái ta phải chịu thiệt thòi!
Thanh Giám lại bênh vực anh rể :
- Trai anh hùng năm thê bẩy thiếp! Ngay phụ thân cũng có đến bốn tỳ thiếp, sao lại trách Nam Cung tỷ phu?
Tiền cung chủ tức lộn ruột, mắng :
- Sao ngươi cứ bênh vực y chằm chằm thế? Lão phu đâu có hỏi ngươi?
Thanh Giám được cưng chiều nên chẳng hề sợ cha, cười hì hì đáp :
- Hài nhi có cốt cách anh hùng hiệp sĩ, thấy chuyện sai trái chẳng thể nào đứng ngoài! Chính phụ thân mới là người lắm lời, khó chịu như một lão già tám mươi!
Tiền Phong Vân biết con mình đã say mê, tôn sùng anh rể, đứng hẳn về phía Nam Cung Giao, lão cố nén bực bội, cười giả lả :
- Lão phu vì hạnh phúc của Vân Mi nên hơi quá lời.
Đại Sát Thân Công Hải cười xòa, hỏi sang chuyện khác :
- Không hiểu tháng mười một tới, Khương Thư Hàn có đến phó ước hay không nhỉ?
Tiền Phong Vân trở lại là một tay thủ lĩnh đa mưu túc trí, nghiêm giọng phân tích :
- Theo ý lão phu thì chắc chắn y sẽ đến. Vì nếu vắng mặt thì khác nào công nhận Vô Thanh cốc đã bội ước, tấn công Kim Diện cung đêm qua? Hơn nữa, Long Giác Thần Quân chưa hề mở miệng công nhận mình là ai?
Mọi người gật đầu khen phải.
Nhị Sát Tiêu Xuân Oanh hậm hực nói :
- Nay bản lãnh Giao nhi đã cao siêu hơn trước, đả thương được cả Hồ Tiên, chẳng lẽ Khương lão quỷ lại để con mình đến chịu chết?
Cử tọa lại gật đầu công nhận là có lý.
Nam Cung Giao vui vẻ giải thích :
- Đêm qua, nhờ yếu tố bất ngờ nên vãn bối mới đắc thủ, đâm gãy tay trái Hồ Tiên. Nhưng khi chạm trán với Long Giác Thần Quân thì lại rất thua sút. Khương Quang Bật không xem trọng vãn bối, tất sẽ cho Khương Thư Hàn đến phó hội để bảo toàn thanh danh trước ngàn ngàn hào kiệt võ lâm đến quan chiến. Cùng lắm thì Thần quân cũng đi theo để bảo vệ Thư Hàn, nếu thấy y gặp nguy?
Hộ cung Đệ nhất Kiếm sứ đau lòng vì cái chết của Tam đệ Tưởng Phi Diên nên nghiến răng nói :
- Nếu đúng vậy thì hôm ấy chúng ta sẽ liên thủ giết cho được lão Quỉ họ Khương!
Nam Cung Giao lắc đầu, tư lự :
- Vô ích thôi! Dẫu nhờ đến quan quân Từ Châu cũng chẳng thể nào bắt hay giết được Thần quân.
Lão đã luyện thành cương khí hộ thân, võ lâm đương đại không có cao thủ nào sánh nổi! Tốt nhất là chúng ta cứ tảng lờ, đừng nhắc đến cuộc tập kích đêm qua, có thế lão mới phập phồng, không dám quay lại nữa.
Tiền Phong Vân hoan hỉ vỗ đùi tán thưởng :
- Hiền tế nói rất hợp ý lão phu.
Phạm Quan Hồ thở dài than :
- Chính khí lu mờ nên một kẻ đại ác như Khương Quang Bật lại sống dai và chẳng hề bị trừng trị.
Nam Cung Giao mỉm cười :
- Phạm đại thúc chớ bi phẫn, kẻ ác trước sau gì cũng bị quả báo thảm khốc!
Trong bàn tiệc chiều nay có cả bảy lão nhân Huyết Phủ hội. Họ đã để lộ chân diện mục, tuổi đều quá sáu mươi, sắc mặt kém tươi, có lẽ vì cái chết của hai đồng môn đêm qua!
Tiền cung chủ đã giới thiệu họ với Nam Cung Giao, nhờ vậy, chàng biết vị Hội chủ đời thứ ba tên gọi Mộc Đông Sơ. Ông ta cũng chính là lão nhân cầm búa đã được chàng cứu mạng đêm qua.
Cái tên Huyết Phủ hội tuy sặc mùi máu me, khủng bố, song tổ chức này lại rất hiền lành.
Huyết Phủ hội ra đời cách nay tám chục năm, cứ địa là vùng rừng rậm bạt ngàn, ở sườn Bắc rặng Nam Lĩnh.
Dòng họ Mộc khu vực này chuyên nghề khai thác lâm sản như gỗ quí, mật ong, cánh kiến, nấm, thảo dược..
Sản phẩm của họ xuôi theo hai giòng sông Trường Giang và Cẩm Giang, đến Trường Sa và Nam Xương, và từ hai chốn đô hội này tỏa đi bốn phương!
Lúc đi ít khi bị cướp, song lúc về vàng bạc đầy túi, gia tộc họ Mộc thường phải đối phó với cả sơn tặc lẫn thủy tặc.
Nội tổ của Mộc Đông Sơ có nghề đánh búa rất lợi hại, liền dạy cho con cháu và người trong họ.
Ông có máu khôi hài nên đã nghĩ ra cái tên Huyết Phủ hội đáng sợ để dọa bọn cường đạo!
Từ đấy, những cây búa đều được sơn đỏ.
Gia sản ba đời của họ Mộc tích lũy được rất lớn. Do vậy, hai năm trước, vào một đêm đông lạnh giá, có ba trăm sát thủ vây chặt Mộc gia trang, giết sạch bốn mươi sáu người trong gia đình.
Hôm ấy, Mộc Đông Sơ cùng tám vị huynh đệ theo áp tải thuyền gỗ trắc đến Nam Xương nên không có nhà.
Tuy biết chắc hung thủ là Long Giác Thần Quân, nhưng Huyết Phủ hội còn lại chẳng mấy người, sức đâu mà báo phục? Vả lại, họ cũng chẳng biết Vô Thanh cốc ở đâu mà tìm?
Hai tháng trước, Mộc Đông Sơ nghe đồn đại về việc năm ngoái Thiếu cốc chủ Vô Thanh cốc Khương Thư Hàn đến Từ Châu tranh vợ, bị đã thương, đã hẹn ngày tái đấu. Cho nên, Mộc Đông Sơ liền đưa tám cao thủ đến Kim Diện cung chờ đợi!
Họ Mộc đã cảnh báo Tiền cung chủ về khả năng bị Long Giác Thần Quân tập kích, song họ Tiền không tin, khi nhận được thư của Nam Cung Giao, lão mới ngã ngửa ra.
Mộc Đông Sơ được Nam Cung Giao cứu mạng, lòng rất cảm kích, và hiểu rằng chỉ có chàng trai tuấn kiệt này mới có thể giết được Khương lão quỷ.
Ông quyết định đem hết nhân thủ Huyết Phủ hội giúp đỡ chàng!

Tan tiệc, Nam Cung Giao trở về Tứ Hải đại lữ điếm. Chàng đang chuyện trò vui vẻ với Tử Phượng thì Mộc Đông Sơ tìm đến!
Họ Mộc trình bày tâm sự của mình, tha thiết xin được tháp tùng Nam Cung Giao!
Chàng cười đáp :
- Chư vị bỏ Kim Diện cung lúc này, không chừng sẽ khiến gia nhạc phụ oán trách Giao này!
Mộc lão khoa tay :
- Công tử yên tâm, bọn lão phu sẽ đi sau một bước, lấy cớ về quê chuẩn bị đám giỗ phụ mẫu! Chúng ta sẽ gặp nhau ở Kim Lăng đại khách điếm!
Nam Cung Giao gật gù :
- Nếu thế thì tại hạ xin nhận lời! Song chỉ sợ tại hạ không đủ tài sức để giết lão Long Giác Thần Quân gian ác kia, phụ lòng kỳ vọng của chư vị đấy thôi.
Mộc Đông Sơ mỉm cười :
- Tận nhân lực tri thiên mệnh!
Chợt lão lộ vẻ băn khoăn :
- Chẳng hay công tử có để lộ cho Khương Thư Hàn biết nơi cư trú hay không? Cha con y đều có tâm địa tàn độc tất sẽ tìm đến nơi mà sát hại quí quyến!
Nam Cung Giao cười đáp :
- Tại hạ luôn nói rằng mình quê ở Cán Châu, Quảng Đông. Người của Vô Thanh cốc đến đấy điều tra tất sẽ phát hiện tại hạ nói dóc! Nếu họ đi các phủ phía Nam mà tìm nhà họ Nam Cung thì cũng vô ích. Gia phụ lép vế gia mẫu, chẳng hề ra khỏi cửa, hàng xóm còn gọi ông theo họ của vợ, thay vì ngược lại.
Khách về rồi, Tử Phượng che miệng cười khúc khích :
- Lão gia hiền lành như thế, sao tướng công lại chẳng giống cha chút nào?
Nam Cung Giao trợn mắt hăm dọa :
- Nàng cứ về làm dâu rồi khác biết mẹ ta lợi hại thế nào?
Con dâu sợ nhất là mẹ chồng, nên Tử Phượng ấp úng :
- Nguy thực, thiếp chẳng hề biết nấu nướng, may vá, chắc nải nương sẽ chẳng hài lòng! Thiếp sợ lắm!
Nam Cung Giao vỗ về :
- Không sao đâu? Vườn sau nhà ta trồng rất nhiều cau!
Tử Phượng ngơ ngác :
- Cau thì có liên quan gì đến chuyện này!
Nam Cung Giao cười hì hì :
- Để các nàng lấy mo cau mà lót mông chịu đòn chứ để làm gì!

Hồi trước Hồi sau