tiki

Côn Luân - Hồi 17

Thiên cơ hữu nguyệt

Ngày đăng:
Tổng cộng 66 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 485361 lượt xem

Biến cố phát sinh, người nhà họ Hoa thảy đều kinh hãi ngớ người, Hỏa chân nhân lại tung người nhảy vọt lên, cử kiếm lao đến trước mặt Hoa Thanh Uyên. Hoa Mộ Dung hoảng hốt tiến lên vung kiếm chống cự, nhưng lúc này A Than và Cáp Lý Tư phục linh đan của Hoa Thanh Uyên, khí lực khôi phục, cũng lao đến, hai người cùng kìm chế nàng để cô lập Hoa Thanh Uyên. Hỏa chân nhân vừa xuất thủ, kiếm thế liên tiếp công tới khiến Hoa Thanh Uyên phải không ngừng thoái hậu. Hai thị tì thấy vậy vội ra sức tiến lên, lại bị Hỏa chân nhân đâm hai kiếm trúng vào chân và bụng, song song lùi lại. Hoa Thanh Uyên thấy hai người nguy cấp, gắng gượng chịu đau chém ra hai kiếm, xuất thủ tuy không vào chương pháp nào nhưng cũng chặn được Hỏa chân nhân. Hai thị tì biết đây là lúc khẩn yếu quan đầu, lại cố gắng ra sức, hộ vệ hai bên y.
Hai bên giao thủ vài chiêu, Hoa Thanh Uyên cảm thấy ngực như có hàng chục thanh tiểu đao cắt vào, toàn thân bất lực, nhưng cũng không dám lùi lại, trong lòng biết rõ rằng chỉ cần hiện giờ lơi lỏng một chút là vạn sự sẽ tiêu tan. Chính trong lúc đau khổ, lại nghe Lương Tiêu cười hi hi nói:
- Hoa Thanh Uyên, ông có hàng không ?
Hoa Thanh Uyên mông lung nhìn lại, thấy Lương Tiêu đang nắm Hiểu Sương tiến về phía công tử mặc hoa phục, Hiểu Sương toàn thân vô lực, chắc đã bị điểm huyệt. Hoa Thanh Uyên kinh hãi, thất thanh nói:
- Lương Tiêu, cậu … làm gì vậy ?
Trong lúc phân thần liền bị Hỏa chân đâm trúng một kiếm.
Lương Tiêu cười nói:
- Gọi cái gì ? Đồ con lừa, con ông đã bị ta bắt rồi, ông có chịu đầu hàng không ?
Lời này vừa nói ra, người nhà họ Hoa đều hãi nộ, ngay cả ba tên hung nhân cũng phải xuất thủ chậm lại, phân thần nhìn qua. Tứ vương tử đang lúc kinh nghi, Lương Tiêu lại cười hi hi một tiếng, dùng tiếng Mông Cổ nói:
- Ta cũng là người Mông Cổ.
Tứ vương tử thấy y nói vô cùng trôi chảy, nhíu mày nói:
- Ngươi nói tiếng Mông Cổ tốt lắm. Nếu ngươi là người Mông Cổ, tại sao lại cùng nhóm với đám người Hán này ?
Lương Tiêu bĩu môi nói:
- Ta không cùng nhóm với bọn chúng. Ta bị tên họ Tần đó bắt được, hắn ngày ngày đánh đập, khiến ta phải chịu đau khổ.
Tứ vương tử nghi hoặc nói:
- Hảo a, ta hỏi ngươi, ngươi thuộc bộ lạc nào của Mông Cổ ?
Lương Tiêu thuận miệng đáp:
- Ta thuộc bộ tộc Bột Nhĩ Chích Cân.
Lời đó vừa nói ra, chúng nhân đều cảm thấy kỳ lạ. Bột Nhĩ Chích Cân là dòng họ của hoàng tộc, do chính hoàng kim gia tộc của Thành Cát Tư Hãn độc quyền sử dụng. Lương Tiêu thấy tứ vương tử thần tình cổ quái, tim liền đập bình bịch. Tứ vương tử im lặng một hồi lâu, đột nhiên cười nói:
- Cậu bé, ngươi thực thuộc bộ tộc Bột Nhĩ Chích Cân sao ?
Lương Tiêu gật đầu nói:
- Mẹ ta nói bà là người thuộc bộ tộc Bột Nhĩ Chích Cân, vậy ta cũng là người Bột Nhĩ Chích Cân.
Lương Tiêu nói dối nhưng không phải không có căn cứ. Người Mông Cổ tính bộ tộc theo số, nếu tính phổ hệ thì phụ thân của Tiêu Ngọc Linh là Bất Lí vương tử, đích đích tôn của Thành Cát Tư Hãn. Vào thời Oa Khoát Thai đại hãn (Việt Nam gọi là Ô Hợp Thai ???), Mông Cổ phát động “trưởng tử xuất chinh”, mệnh lệnh cho tất cả trưởng tử trong các bộ tộc Mông Cổ đều tòng quân đánh về phía tây. Bất Lí theo Bạt Đô hãn đánh tới Hungary, hoành tảo châu Âu nhưng cuối cùng lại không tuân phục Bạt Đô, khiến Bạt Đô hoài hận tại tâm. Về sau, Bất Lí theo con của Oa Khoát Thai phản loạn, bị Bạt Đô và Mông Ca truy đuổi giết chết, thê tử bị biếm xuống làm nô tì.
Tiêu Ngọc Linh là con gái của vợ lẽ Bất Lí, mẫu thân là người Hồ lấy Bất Lí ở Tây vực, về sau Bất Lí say rượu, cùng với mẫu thân Ngọc Linh ẩu đả một trận chí tử. Khi Bất Lí chết, Ngọc Linh tuổi vẫn còn nhỏ đã phải chịu nhiều khinh miệt, về sau theo sư phụ họ Tiêu nên đổi tên thành Tiêu Ngọc Linh, bà đối với phụ thân có nhiều thống hận nên thường không muốn đề cập đến vãng sự, trừ những người cực kỳ thân cận, ngoài ra ít ai biết được lai lịch chân chính của bà.
Tứ vương tử bán tín bán nghi, xem tình hình tự nghĩ: “Hài tử này niên kỷ rất nhỏ, không có khả năng nói dối. Dù y không phải là người cùng bộ tộc thì cũng có liên hệ lớn. Hiện giờ Tống Nguyên giao chiến, Hồ Hán lưỡng lập, Tần Bá Phù đó rất hận bộ tộc của ta, biết đâu đã bắt cóc hài tử này để vũ nhục. Hừ, bộ tộc Bột Nhĩ Chích Cân giàu trên thiên hạ, tôn quý vô bì, đâu thể để người Tống khi nhục.” Nghĩ vậy, thần sắc liền tỏ ra hòa hoãn, khẽ lộ ra tiếu ý.
Lương Tiêu chỉ Hoa Thanh Uyên, lại chỉ Hoa Hiểu Sương, nói:
- Con bé này là con gái hắn, cũng là cháu gái nữ nhân kia, chỉ cần dùng thị để uy hiếp bọn họ, chúng đâu dám không nghe lời ngài.
Tứ vương tử thấy Hoa Hiểu Sương kinh hãi khóc không ngừng, trong lòng không nghi ngờ gì: “dù thằng bé có hý lộng quỷ thần thì nước mắt của con bé này cũng tuyệt không phải là giả”.
Hoa Mộ Dung tức giận phát khóc, miệng chửi loạn “xú tiểu quỷ, tiểu súc sinh”, tay vung trường kiếm lăm le lao đến, trong tâm dù không cứu được cháu gái thì cũng phải giết được Lương Tiêu để giải hận. Tứ vương tử thấy cô nổi giận bộ dạng rất khả ái, thầm nghĩ “Vị bạch y nữ này bản tính cương liệt, nếu ta bức quá tất thị quyết tử không theo, sẽ hỏng việc lớn. Nếu như dùng tiểu nữ hài này hiếp bách chắc có thể khiến cô ta phục tùng” liền tiếp lấy Hiểu Sương từ tay Lương Tiêu, thấy cô toàn thân vô lực, liền nhìn Lương Tiêu cười cười nói:
- Tuổi ngươi còn nhỏ mà đã có kiến thức, tốt lắm, cứ theo bản vương, bảo đảm hưởng phúc bất tận.
Lương Tiêu cười nói:
- Có trà sữa dê uống, có ngựa nhỏ cưỡi không ?
Tứ vương tử nghe vậy cười ha hả nói:
- Có hết có hết, còn có thịt dê ăn, ngựa Ba Tư cưỡi.
Lương Tiêu đại hỉ, vỗ tay cười. Tứ vương tử thấy y thiên chân lưu lộ, không kìm được phá lên cười, quay lại cao giọng nói:
- Tất cả dừng tay cho ta.
Ba tên thủ hạ nghe tiếng liền lùi lại, Tứ vương tử hướng về phía Hoa Mộ Dung cười hi hi nói:
- Cháu gái nàng đang nằm trong tay ta, nàng vẫn không chịu phục chăng ?
Hoa Mộ Dung tức giận không kìm được, những muốn mắng chửi Lương Tiêu, nhưng nhìn thấy Hoa Hiểu Sương lại không nói ra lời, cơ hồ rơi lệ. Tứ vương tử thấy vậy đại đắc ý, lắc đầu tự thưởng, lại hướng về Hoa Thanh Uyên cười nói:
- Võ công ngươi không thấp, nếu chịu theo bản vương hiệu lệnh, ta sẽ nể mặt mĩ nhân bỏ qua những việc trước đây, bảo Hỏa chân nhân giúp ngươi liệu độc trị thương.
Hoa Thanh Uyên chống kiếm xuống đất, thở ra một hơi, tức giận không nói gì, tứ vương tử cười nói:
- Ta là Thoát Hoan, con thứ tư của Đại Nguyên hoàng đế, lần này đi về phía nam xem động tĩnh, lấy được một bức địa đồ lại bị gã họ Tần cướp mất, ngươi đi lấy về lại cho ta. Ngoài ra, ngươi gả muội tử làm cơ thiếp cho ta, ta đường đường là một vương tử, sẽ không làm cô ta hổ nhục.
Hoa Thanh Uyên nghe vậy thất kinh, kế đó trợn mắt nói:
- Hoa mỗ chỉ là thảo dân nhưng cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ, tận trung báo quốc.
Thoát Hoan cười ha hả nói:
- Đúng là cứng đầu. Ngươi trung “U minh độc hỏa” của Hỏa chân nhân, nữ nhi lại đang nằm trong tay ta, nếu ngươi không chịu nghe lời …
Hoa Thanh Uyên không đợi y nói hết, trầm giọng ngắt lời:
- Chết thì chết, bất tất nhiều lời.
Rồi nhìn Hoa Hiểu Sương một cái, trong mắt suất hiện thần sắc thống khổ, cao giọng nói:
- Sương nhi, gia gia đối với con không tốt, từ khi con sinh ra đã mắc trọng bệnh, bây giờ lại rơi vào tay cường tắc, gia gia … gia gia …
Nói đến đấy âm thanh tắc nghẹn, trong mắt xuất hiện lệ quang, Hoa Hiểu Sương khóc không thành tiếng, người bỗng run lên một cái, có vẻ như đã ngất đi. Hoa Mộ Dung nghiến răng hạ kiếm xuống, hét lên:
- Thoát Hoan, ta đi với ngươi … mau tha cho cha con họ.
Hoa Thanh Uyên kinh hãi nói:
- A Dung, đừng có nói bậy.
Hoa Mộ Dung cười thảm một tiếng, im lặng không nói. Thoát Hoan hai mắt đảo đi đảo lại trên người cô, cười lớn nói:
- Người Hán nói đúng, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, mĩ nhân đây là nữ trung hào kiệt, khiến bổn vương càng tôn kính, bổn vương nhất định sẽ thương yêu nàng, quyết không bạc đãi. Ha ha, A Than, thỉnh mĩ nhân qua đây.
A Than dạ một tiếng nhưng chưa dám bước lên, nhìn Hoa Mộ Dung lộ vẻ do dự, Hoa Mộ Dung nhắm chặt hai mắt, đôi dòng lệ tuôn ra trên má. Thoát Hoan thấy A Than tỏ vẻ chần chừ, bất giác tức giận nói:
- Sao ? Hàng ngay ngươi lớn tiếng lắm mà, hôm nay chỉ có việc cỏn con đã …
Nói chưa xong, đột nhiên sống lưng lạnh toát, toàn thân cứng đờ ra, trên cổ xuất hiện thêm một thanh kiếm kề vào, lại nghe Lương Tiêu đứng phia sau đang cười hi hi, sau đó tay bị bóp một cái, Hiểu Sương đã bị gã đoạt lại. Lại nghe Lương Tiêu cười cười nói:
- Hiểu Sương, muội giả vờ giống thật, lừa được tất cả bọn chúng.
Hiểu Sương vừa sụt sịt vừa nói:
- Tiêu ca ca, muội … muội … không giả vờ, muội thấy gia gia bị trọng thương, trong lòng lo lắng, không nhịn được khóc lên.
Lương Tiêu không nhịn được nói:
- Tốt rồi, tốt rồi, không có việc gì đâu.
Kịch biến phát sinh, Thoát Hoan vốn tự cho mình là nhất thế tinh minh, không ngờ bị hai đứa tiểu quỷ dùng thủ đoạn lừa gạt, cơ hồ tức muốn nổ ngực, không nhẫn nhịn được thóa mạ:
- Tử tiểu cẩu, xú ma thỉ …
Y xuất thân là quý tộc Mông Cổ, không học được nhiều tiếng Hán, chửi đi chửi lại cũng chỉ có vài câu đó. Ba thủ hạ thấy Thoát Hoan bị bắt giữ vô cùng kinh hãi. Người nhà họ Hoa thấy vậy vô cùng mừng rỡ, Hoa Mộ Dung mắt vẫn còn đọng nước, cười nói:
- Lương Tiêu, ngươi … ngươi …
Vốn muốn nói đã hiểu lầm y, nhưng quá kích động cổ họng khô cứng, lại không nhịn được muốn rơi lệ, bất quá lần này là do quá vui mừng, so với trước đó thật bất đồng. Lại nghe Hoa Thanh Uyên cười lớn nói:
- Tốt, tốt …
Nói xong mấy tiếng đó bỗng nhũn người ngồi phệt xuống, nguyên lai y trong lòng trút được gánh nặng, thần trí nhất thời thả lỏng không trụ được nữa. Hoa Mộ Dung vội chạy lại đỡ lấy. Hoa Hiểu Sương lo lắng gọi:
- Gia gia.
Người lại quỵ xuống. Lương Tiêu hoảng hốt giữ lại, chìa tay về phía Hỏa chân nhân quát:
- Đưa đây.
Hỏa chân nhân ngạc nhiên không hiểu nói:
- Đưa cái gì ?
Lương Tiêu không nói nhiều, túm lấy Thoát Hoan, học theo cách của Hoa Thanh Uyên, vận hết khí lực, đấm vào mang tai y một cái. Thoát Hoan gãy mất hai cái răng, mồm đầy máu, vẫn rên rỉ nói:
- Tử tiểu cẩu, xú ngưu thỉ …
Lương Tiêu cười lạnh nói:
- Đưa đây.
Hỏa chân nhân vẫn đứng yên, Lương Tiêu lại giơ tay lên, Thoát Hoan vô cùng đau đớn, vừa kinh vừa nộ, gào lên như lợn chọc tiết:
- Hỏa chân nhân, ngươi điếc à ?
Lương Tiêu hoa tay như muốn đánh tiếp, Hỏa chân nhân vội nói:
- Giải dược phải không, có đây, có đây.
Y lấy một cái túi gấm ném ra, nói:
- Viên trắng xoa, viên đen uống.
Lương Tiêu lấy trong túi hai bình ngọc, giơ tay mở nắp đưa vào miệng Thoát Hoan nói:
- Ta không tin lão mũi trâu đó, ngươi hãy uống thử trước đi.
Hỏa chân nhân sắc mặt đại biến, vội nói:
- Không được, không được. Thuốc này là dĩ độc công độc.
Lương Tiêu cười lạnh nói:
- Vậy thì ngươi đưa “U minh độc hỏa” để ta đánh hắn rồi sẽ dùng thuốc này cứu lại.
Hỏa chân nhân sợ hãi nói:
- Việc này sao … sao có thể …
Lương Tiêu tâm ngoan thủ lạt, tay lại vung kiếm, Thoát Hoan tức thì kêu thảm một tiếng, ngón tay út đã bị chém đứt mất một đoạn, máu tươi vọt ra. Lương Tiêu cười hi hi nói:
- Lần sau ta sẽ chặt cả tay hắn.
Hỏa chân nhân sợ hắn lại xuất kiếm, vội vàng nói:
- Được được, ta đưa.
Rồi lấy từ trong người ra một cái túi da, Lương Tiêu tiếp lấy, thấy cái túi đó bên ngoài bọc da trâu, bên trong lót lông dê, trong có mấy viên đạn hoàn màu trắng, liền hỏi:
- Dùng như thế nào ?
Hỏa chân nhân hơi do dự, thấy Lương Tiêu đổi tư thế chuẩn bị chém xuống, vội giải thích cách dùng. Lương Tiêu ôm bụng cười lên không ngớt, nói:
- Thuốc tốt như vậy, dùng thử trên người con lợn ngốc này thật là phí.
Thoát Hoan định chửi mắng lại, có điều đã bị đánh một lần nên đành im miệng, trong lòng như bị hỏa thiêu.
Lương Tiêu cầm cái túi gấm ném cho Hoa Mộ Dung, cười nói:
- Lão mũi trâu khiếp sợ đưa ngân hoàn cho ta, thuốc này chắc là thật rồi.
Hoa Mộ Dung trừng mắt nhìn y một cái, nói:
- Ngươi thật lắm mưu mẹo.
Trong lòng thầm khâm phục y tâm tư cẩn mật, cúi xuống cởi áo cho Hoa Thanh Uyên, thấy vết thương đã biến thành một vệt màu đen, sưng tấy lên, cô cẩn thận cho bôi bên ngoài uống bên trong, qua nửa khắc thời gian miệng vết thương đã chuyển sang màu hồng, Hoa Thanh Uyên từ từ tỉnh lại, thần sắc thập phần yếu ớt. Cáp Lí Tư hướng về phía Lương Tiêu hét:
- Tiểu tặc, thuốc giải đã đưa rồi, mau thả tứ vương tử.
Lương Tiêu cười nói:
- Ngươi tưởng ta cũng giống con heo ngốc này sao ? Mẹ ta đã nói, đã đắc thế thì không được nhường người, ta chưa cắt đầu con heo ngốc này là tốt cho các ngươi rồi đấy.
Rồi hướng về phía người nhà họ Hoa nói:
- Các vị bị thương rồi, đi trước một bước đi.
Hoa Mộ Dung vội nói:
- Ta ở lại giúp cậu.
Lương Tiêu trợn mắt nhìn cô một cái, nói :
- Không cần cô lo lắng, lúc nãy ai vừa thóa mạ ta là tiểu súc sinh thế nhỉ, hừ … ta nghe rõ lắm.
Hoa Mộ Dung đỏ mặt, hứ một tiếng nói :
- Mắng thì cứ mắng, ta không sợ ngươi đâu.
Đột nhiên thấy Hoa Thanh Uyên chống tay run run đứng dậy, khó nhọc nói:
- Lương Tiêu, ta thì không nói, nhưng cậu còn nhỏ tuổi, ngàn vạn lần không thể giết người. Cho dù tên này đáng chết thì cậu cũng không thể giết hắn. Nếu cậu không đáp ứng ta nhất định sẽ không đi.
Giọng nói của ông tuy hư nhược nhưng mục quang thập phần kiên quyết. Lục Tiệm không chịu được vội nói:
- Ta sẽ không giết người, ông không cần phải nói thêm nữa.
Hoa Thanh Uyên gật đầu nói:
- Tốt lắm, hôm nay đã nợ cậu nhiều, chúng ta sau này sẽ còn gặp lại.
Lương Tiêu khóe mắt hơi ướt, cúi đầu nói:
- Sau … sau này sẽ gặp.
Kín đáo nhìn theo, thấy Hoa Hiểu Sương níu tay Hoa Mộ Dung, đi một bước lại ngoái đầu lại một lần, tiến về phía chiếc xe ngựa, sau khi lên xe vẫn còn đăm đăm nhìn lại.
Mắt thấy chiếc xe đã đi xa dần, A Than không nhịn được kêu lên :
- Thả người được chưa ?
Lương Tiêu đảo mắt một cái, thấy bốn con ngựa buộc ở mép đình, liền xoắn tóc của Thoát Hoan kéo hắn đi về phía mấy con ngựa, chúng nhân đang không hiểu ý định của y, đột nhiên thấy Lương Tiêu huy kiếm, chém đứt gân chân ba con tuấn mã.
Ba người đột nhiên đại ngộ, nguyên lai Lương Tiêu sợ chúng dùng ngựa đuổi theo cỗ xe nên cố ý lưu lại phía sau để diệt mấy con ngựa, kéo dài thời gian, không kìm được thầm chửi Lương Tiêu gian trá. Hỏa chân nhân liếc nhìn thanh trường kiếm trong tay Lương Tiêu, thần sắc chợt biến đổi, kêu lên:
- Tiểu tử, thanh kiếm này ngươi lấy ở đâu ?
Lương Tiêu cười nói:
- Nhặt được.
Hỏa chân nhân đảo mắt, cao giọng nói:
- Nhặt được ở đâu ?
Lương Tiêu phẩy tay nói:
- Tự lo việc thối tha của ngươi đi.
Hỏa chân nhân tức giận nói:
- Thanh “Ảo nguyên” đó vốn là vật của bần đạo, bần đạo lệnh cho bốn đại đệ tử xuống phía nam hành sự, thanh “Ảo nguyên” đã đưa cho bọn chúng, không ngờ chúng một đi không trở về …
Nói đến đây trợn mắt nhìn Lương Tiêu, tưởng như muốn nhào đến cắn xé.
Lương Tiêu đưa mắt nhìn thanh kiếm một cái, thấy quả thật trên kiếm đã dùng kim ti khảm lên hai chữ quái dị quanh co ngoằn nghèo, y tuy nhìn thấy nhưng không nhận ra được hai chữ cổ triện đó. Nghe Hỏa chân nhân nói vậy, miễn cưỡng nhận ra một chữ là chữ “nguyên”, bất giác nghĩ thầm: “Nguyên lai hắn cùng bọn với đám lỗ mũi trâu mà ta đã gặp, hừ, vạn vạn lần không thể nói thật sự tình”. Y đã đùa cợt với đám hung nhân này một lúc lâu, tính toán thời gian, tin rằng Hoa Thanh Uyên đã đi được một quãng xa, liền dắt con ngựa còn lại, cùng Thoát Hoan đi xa thêm hơn hai mươi trượng, y vốn định trước khi đi thì cho một kiếm giết hắn, nhưng nhớ lại lời Hoa Thanh Uyên, một kiếm đó không chém xuống nổi. Trong lòng ngầm tức giận bản thân không đủ dũng khí, liền đá mạnh Thoát Hoan một cái, trong lúc hắn đang lăn trên mặt đất, bộ dạng liền như chó con nhảy lên lưng ngựa, vung kiếm chích vào cổ ngựa một cái, tuấn mã đau đớn chạy đi như bay.
Lương Tiêu chạy được một lúc, đột nhiên nghe tiếng động, quay đầu lại nhìn, bất giác kinh hãi, chỉ thấy A Than và Hỏa chân nhân mỗi bước vượt tám xích, đang nhanh chóng bắt kịp. Hỏa chân nhân muốn đoạt lại bảo kiếm, đang dốc hết sức lực. Trong nháy mắt, hai bên chỉ còn cách nhau chưa đầy mười trượng, A Than đột nhiên gầm lên một tiếng, Kim cương quyển thoát thủ bay ra, đánh người trước hết đánh ngựa, liền nhắm vào con ngựa Lương Tiêu đang cưỡi phóng đến.
Lương Tiêu chửi thầm một tiếng, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, cúi rạp người xuống xuất kiếm, đỡ thẳng vào cái vòng đó, bỗng thấy hổ khẩu như muốn rách ra, cánh tay đau nhức. Kim cương quyển bị y cản trở liền bay lệch đi, cắt qua chân ngựa. Con tuấn mã đau đớn không chịu được, dựng người kêu lên thảm thiết, Lương Tiêu nhất thời không để ý, chút nữa đã bị hất văng xuống. Tận dụng một chút trì hoãn đó, Hỏa chân nhân đã vọt tới như lưu tinh, chặn ngay phía trước, kiếm đâm một nhát vào người, rồi lại đâm vào chân ngựa. Lương Tiêu giơ tả thủ, mấy điểm ngân quang liền bắn tới nghênh đón Hỏa chân nhân, Hỏa chân nhân vốn định vung tay áo quét đi, đột nhiên nhớ ra một việc, vội hoảng hốt thu thế phi thân lùi về phía sau, cử kiếm chặn lại, mấy điểm ngân quang đó liền biến thành một đám mây màu lục rơi xuống đất, hóa ra chính là U minh độc hỏa. Lúc này A Than đã phi thân đến, gầm lớn một tiếng, lăng không xuất chiêu, hai cánh tay đột nhiên lớn lên, từ ngoài một trượng đã đánh về phía Lương Tiêu. Lương Tiêu cảm thấy đại lực áp tới, lồng ngực như muốn nổ tung, liền quay người ném ra toàn bộ số U minh độc hỏa trong tay.
A Than tôn giả không biết lai lịch loại ngân quang đó, y tự thị có Mật tông thần công hộ thể, trừ hai mắt yếu hại, còn lại toàn thân đao thương bất nhập, mắt thấy ngân quang bắn tới lại nảy ra ý muốn khoe khoang, liền không thèm tránh né, bất kể nó là thứ gì. Trong nháy mắt liền nghe y thất thanh kêu thảm, toàn thân lửa xanh cháy bùng bùng, lăn lộn trên mặt đất, đau đớn vô cùng.
Hỏa chân nhân nghe tiếng kêu thảm thiết phía sau bất giác kinh hãi, nhưng y muốn lấy lại bảo kiếm, không kể gì đến đồng bạn nữa, vẫn co chân đuổi theo đến phía sau ngựa, thấy đuôi ngựa tung bay liền đưa tay chụp lấy, dụng lực kéo lại, Lương Tiêu liền hồi kiếm chặt đứt đuôi ngựa. Nhưng Hỏa chân nhân đã xuất kiếm như điện chém vào chân ngựa, tuấn mã hí lên thất thanh, xiên xiên ngã xuống. Lương Tiêu tung mình nhảy xuống ngựa, thấy Hỏa chân nhân phi thân tới liền phản thủ một kiếm, Hỏa chân nhân vung kiếm đón đỡ, nháy mắt hai kiếm giao kích, Tùng Văn kiếm không chịu nổi kiếm phong của Ảo Nguyên kiếm, tức thì gãy làm đôi. Hỏa chân nhân ném đoạn kiếm gãy tới, đợi Lương Tiêu cúi đầu xuống tránh liền dùng không thủ nhập bạch nhận, chụp vào cổ tay y. Mắt thấy cả kiếm lẫn người sắp vào tay mình, Hỏa chân nhân bỗng phát sinh cảnh giác, hồi thủ đánh về phía sau một quyền, chặn đứng một cái thoa tử kim phượng, vội bỏ qua Lương Tiêu, quay đầu nhìn lại, đã thấy Hoa Mộ Dung nhất kiếm hoành không đâm về phía lão, Hỏa chân nhân bị cô liên hoàn xuất kiếm, bức phải lùi lại không ngừng. Lương Tiêu tưởng chết lại sống, mừng rỡ kêu lên một tiếng hay, vung kiếm tiến lên tương trợ.
Hỏa chân nhân và Hoa Mộ Dung võ công vốn không hơn kém nhau bao nhiêu, tay không đối địch với cô vốn đã lâm nguy, lại có Lương Tiêu quỷ đầu quỷ não, không ngừng quấy nhiễu, nhất thời không kìm được phiền não, vội vàng đánh bừa bảy tám chiêu, biết rằng ngày hôm nay không thể làm gì được họ. Liếc mắt nhìn ra, lại thấy A Than đang nằm ở đằng xa, tình trạng nguy cấp, nếu không cứu trợ ngay thì hắn có thể sẽ chết, con lừa đó có chết lão cũng chẳng quan tâm, nhưng nếu chết vì “U Minh độc hỏa” thì đến lúc Thoát Hoan truy cứu e rằng lão khó thoát khỏi hiềm nghi. Trong nháy mắt lão đã suy tính xong, liền nhảy vọt về phía sau hơn một trường, một tay cắp lấy A Thân, trừng mắt cừu hận nhìn hai người một cái rồi phi thân quay về đường cũ.
Hoa Mộ Dung thấy Hỏa chân nhân đã đi xa liền thu kiếm, cười lạnh một cái nói:
- Đánh không lại liền chạy trốn, cũng khá đấy.
Lương Tiêu định thần lại, nói:
- Cô quay lại làm gì ?
Hoa Mộ Dung lườm y một cái, cười lạnh nói:
- Quay lại để xem bộ dạng anh hùng của ngươi.
Lương Tiêu nghĩ đến tình hình lúc nãy, hai chữ anh hùng không dùng được mà phải là cẩu hùng mới đúng, tức thì hai má đỏ bừng, không nói nên lời. Hoa Mộ Dung trong lòng cười thầm, đẩy y lên ngựa nói:
- Ca ca và Hiểu Sương lo lắng về ngươi, ngươi và chúng ta cũng từng quen biết, nếu chúng ta cứ thế bỏ cái tên đầu đất thối tha này mà đi thì sao có thể yên tâm được.
Lương Tiêu khóe mắt đỏ lên, cúi đầu không nói. Hoa Mộ Dung thấy bộ dạng y kì quái, trong lòng ngạc nhiên: “Có lẽ y vừa sống lại từ cõi chết, vẫn còn sợ hãi …” bất giác cảm tình nổi lên, không bỡn cợt y nữa.
Hai người cưỡi ngựa đi một lúc, đã thấy chiếc xe ngựa đang dừng lại bên đường, chưa kịp đến gần thì Hiểu Sương đã từ thùng xe nhảy ra, vừa cười vừa chạy lại, hai tay ôm lấy cổ của cô cô mình, mắt thì nhìn Lương Tiêu, trong mắt đầy tiếu ý, mừng rỡ gọi “Tiêu ca ca”. Lương Tiêu nghe tiếng gọi của cô đầy thân thiết,đỏ mặt cúi đầu không nói tiếng nào. Lại nghe Hoa Hiểu Sương nói:
- Muội tưởng không còn được gặp huynh nữa.
Lương Tiêu nói:
- Tốt lắm, không gặp lại nữa, chẳng lẽ ta là ma sao ?
Hoa Hiểu Sương giật mình, Hoa Mộ Dung trừng mắt nhìn y một cái, nói:
- Hiểu Sương, tên tiểu tử này là một kẻ vô tình, không biết tốt xấu là gì, con đừng để ý đến hắn nữa.
Ba người vào thùng xe, thấy Hoa Thanh Uyên đang ngồi vận công, y thấy Lương Tiêu vô sự, bất giác tươi nét mặt cười nhẹ. Lương Tiêu hơi do dự, hỏi:
- Ông … vết thương … còn đau không ?
Hoa Thanh Uyên cười nói:
- Nhờ cậu lấy được giải dược, đã không còn gì đáng ngại nữa.
Lương Tiêu trong lòng nghĩ: “nếu ông không phải vì đưa tiễn ta thì cũng không ra khỏi thành lúc đó, không gặp phải lũ bại hoại để bị thương nguy đến tính mệnh, như vậy đâu cần giải dược”. Y trong lòng nghĩ vậy nhưng tuyệt không nói ra miệng, lại nói:
- Hoa đại thúc, kiếm pháp ông sử dụng thật là lợi hại, có thể phá được liên hoàn của mấy tên đại ác nhân đó.
Y và Hoa Thanh Uyên cùng trải qua hoạn nạn, trong lòng sinh ra càm giác thân cận, ba chữ “Hoa đại thúc” tự nhiên buột miệng nói ra.
Hoa Mộ Dung mỉm cười nói:
- Điều đó là đương nhiên. Lộ Thái Ất phân quang kiếm đó dùng đối phó với bọn hỗn đản ấy thật là đại tài tiểu dụng.
Lương Tiêu hai mắt sáng lên, vội hỏi:
- Vậy có nhất định thắng được Tiêu Thiên Tuyệt không ?
Hoa Thanh Uyên và Hoa Mộ Dung nhìn nhau một cái, nhíu mày trầm ngâm một lúc rồi từ từ nói:
- Ta chưa từng được thấy võ công của Tiêu Thiên Tuyệt, bất quá năm đó đã có người dùng lộ kiếm pháp này đánh với y một trận …
Lương Tiêu vừa kinh hãi vừa mừng rỡ, không nhịn được hỏi:
- Có thắng không ?
Hoa Thanh Uyên lắc đầu nói:
- Lộ kiếm pháp này tuy khắc chế được Hắc Thủy ma công của Tiêu Thiên Tuyệt, nhưng không giết được y.
Nói đến đó, ông thở dài một tiếng, nói:
- Hà huống một môn công phu nhưng do từng người khác nhau xử ra thì cũng không cùng kết quả, năm đó người đấu với Tiêu Thiên Tuyệt là hai đại cao thủ, võ công cao hơn ta nhiều lần, cũng chỉ thắng được y một chiêu nửa thức.
Lương Tiêu suy nghĩ một lúc, đột nhiên lại hỏi:
- Hoa đại thúc, ông có thể dạy ta kiếm pháp đó được không ?
Hoa Thanh Uyên chưa kịp trả lời, Hoa Mộ Dung đã chen vào nói:
- Không được.
Lương Tiêu biến sắc mặt, nghiến răng quay người bỏ đi, Hoa Thanh Uyên vội kéo y lại, nhưng thương thế chưa lành, khí lực hư nhược, bị y vùng mạnh ra suýt thì ngã, Lương Tiêu cũng phải dừng chân lại. Hoa Thanh Uyên trừng mắt nhìn muội muội một cái, nói:
- Lương Tiêu, cậu đừng vội. Kì thực có dạy được hay không, ta cũng không tự quyết định được.
Lương Tiêu giật mình, lại nghe Hoa Thanh Uyên nói:
- Nếu cậu thực sự muốn học, ta có thể giúp cậu xin …
Hoa Mộ Dung nói:
- Cũng không thể được. Dù mẹ có đồng ý truyền cho y, lộ công phu này cũng cần hai người thồng thời sử dụng, y chỉ học một mình thì sao có thể dùng được.
Hoa Thanh Uyên nhíu mày nói:
- Nói cũng đúng.
Lương Tiêu nghĩ ngợi một lúc, nói:
- Không sao, chỉ cần ông chịu dạy cho ta, tương lai ta cưới thê tử sẽ cùng y luyện tập …
Hoa Mộ Dung đỏ mặt gắt lên:
- Đồ mặt dầy.
Lương Tiêu mặt cũng đỏ đến tận mang tai, vội vàng nói:
- Mặt dầy gì chứ ? Ta … cha mẹ ta cũng cùng luyện võ công mà.
Hoa Thanh Uyên nói:
- Lương Tiêu, cha mẹ cậu đâu ?
Lương Tiêu im lặng không nói. Hoa Thanh Uyên biết y có điều bí ẩn, không tiện cật vấn liền nói:
- Không nói cũng được, ta chỉ hỏi cậu, cậu có muốn cùng về nhà với chúng ta không ?
Lương Tiêu nói:
- Nếu ông chịu dạy ta kiếm pháp thì ta sẽ đi cùng.
Hoa Mộ Dung dọa y:
- Muốn học công phu đó, chỉ sợ ngươi sẽ phải chịu nhiều gian khổ.
Lương Tiêu ưỡn ngực nói:
- Ta không sợ khổ.
Hoa Hiểu Sương nghe y đáp ứng, bất giác vô cùng hoan hỉ.
Mọi người cười nói một trận, Lương Tiêu lại hỏi:
- Hoa đại thúc, đơn đả độc đấu không có ai thắng được Tiêu Thiên Tuyệt sao ?
Hoa Mộ Dung bĩu môi cười nói:
- Chưa chắc.
Lương Tiêu ngạc nhiên nói:
- Tại sao ?
Hoa Mộ Dung giơ bốn ngón tay nói:
- Thiên hạ tàng long ngọa hổ, theo ta biết có ít nhất bốn người không kém gì y.
Cô thấy Lương Tiêu thần sắc chuyên chú, cười nhẹ nói:
- Bất quá bọn họ không tốt như Tần đại ca và ca ca ta, dù có gặp được thì bọn họ cũng không thu một con khỉ ngoan cố như ngươi làm đồ đệ đâu.
Lương Tiêu nóng nảy nói:
- Bọn họ là ai, nói mau đi.
Hoa Mộ Dung cười một tiếng, nghiêm mặt nói :
- Thứ nhất là một cao thủ ở hải ngoại, ông ta tinh thông võ công trong thiên hạ …
Lương Tiêu vô cùng kinh ngạc, không kìm được ngắt lời:
- Tinh thông võ công trong thiên hạ, vậy ông ta cũng biết Thái Ất phân quang kiếm ?
Hoa Mộ Dung nhíu mày nói:
- Ông ta không biết.
Lương Tiêu nói:
- Nếu đã không biết, sao có thể gọi là tinh thông võ công thiên hạ.
Hoa Mộ Dung biết đã nói hớ, xấu hổ giận dữ nói:
- Tiểu quỷ chỉ biết nói linh tinh, ta nói ông ta tinh thông võ công thiên hạ, bất quá có ý nói là nói võ công của ông ta rất rộng, cũng giống như nói ngươi cứng đầu thế gian không ai bằng, có phải thực sự trên thế gian không có ai cứng đầu hơn ngươi không ?
Lương Tiêu biết lời nói của cô có ý châm chích, nhưng không biết phản bác cách nào, vô luận nói có hay nói không đều sẽ tự nhận là cứng đầu, nhất thời khép miệng lặng im, sầu muộn vô cùng.
Hoa Mộ Dung chiếm được thượng phong, âm thầm đắc ý, tiếp tục nói:
- Người thứ hai ấy à, là một vị hòa thượng.
Lương Tiêu trong lòng chấn động, Hoa Mộ Dung thấy thần sắc của y, gật gù cười nói:
- Đúng vậy, người đấu cờ cùng Tần đại ca chính là Dã hòa thượng đó. Có điều pháp hiệu của ông ta, ta cũng không biết rõ.
Lương Tiêu ngạc nhiên nói:
- Tại sao lại gọi ông ta là Dã hòa thượng ? Ông ta có bản lĩnh đặc biệt gì ?
Hoa Mộ Dung nói:
- Gọi ông ta là Dã hòa thường vì ông ta miếu lớn không vào, miếu nhỏ không ở, hành vi quái đản, không giữ thanh quy. Nói về bản lĩnh của ông ta thì là khí lực cực lớn.
Lương Tiêu gắt lên:
- Khí lực lớn cũng tính là bản lĩnh sao ?
Hoa Mộ Dung nói:
- Ngươi chưa hiểu hết về khí lực. Khí lực có cả chục loại, nếu ngươi mỗi quyền mỗi cước đều có sức mạnh của vạn người thì thiên hạ còn ai địch lại được ?
Lương Tiêu giật mình không đáp được, lại hỏi tiếp:
- Người thứ ba thì sao ?
Hoa Mộ Dung nhíu mày, mặt lộ thần sắc khinh bỉ, lạnh giọng nói:
- Người thứ ba đó kiếm pháp cực giỏi, phẩm cách lại rất không đoan chính, chuyên dẫn dụ con gái nhà lành, không đáng để nói tới.
Lương Tiêu hỏi:
- Dẫn dụ con gái nhà lành như thế nào ?
Hoa Mộ Dung trợn mắt nhìn y nói:
- Đó là việc cực kì vô sỉ hạ lưu, sau này ngươi không được nhắc đến nữa, nếu không ta sẽ không ngó ngàng gì đến ngươi, người trong thiên hạ cũng sẽ không ngó ngàng gì đến ngươi nữa.
Lương Tiêu gãi đầu một lúc nhưng vẫn không hiểu, liếc một cái thấy Hoa Mộ Dung đang tay chống cằm nhìn lên trời, đành hỏi:
- Có bốn người tất cả, vậy còn một người nữa là ai ?
Hoa Mộ Dung nhè nhẹ thở dài, trong mắt xuất hiện thần sắc cô độc, cười khổ nói:
- Người thứ tư tuy ta biết nhung không thể nói tên y được.
Lương Tiêu bĩu môi nói:
- Không nói thì thôi, ai cần chứ. Đợi ta học xong Thái Ất phân quang kiếm, nhất định sẽ đánh bại bọn họ.
Hoa Mộ Dung không nói gì, nhìn về xa xa xuất thần. Lương Tiêu không còn người để đấu khẩu, mất hết cả hứng thú.
Nghỉ ngơi nửa ngày, thương thế của Hoa Thanh Uyên đã khá nhiều, mọi người lại tiếp tục lên đường. Ngày hôm đó đi đến Tấn Vân, sau khi tìm khách sạn nghỉ lại, Hoa Thanh Uyên uống thuốc bổ xong liền bồi dưỡng nguyên khí. Lương Tiêu buồn chán, cùng với Hiểu Sương đùa với con khỉ và chó. Hiểu Sương đã đặt tên cho con khỉ là Kim linh nhi, Lương Tiêu nghe vậy, quên cả buồn bực nói:
- Con chó của huynh tên Bạch si nhi (con ngu ngốc), muội lại đặt tên là Kim linh nhi (con linh hoạt, thông minh), có phải là đặt ngược để trêu huynh không ?
Hiểu Sương nói:
- Có gì không tốt, Bạch si nhi, Kim linh nhi, vừa đúng hợp thành một đôi.
Kim linh nhi vẫn nhớ thù cũ, nhìn Lương Tiêu chẳng chút cảm tình, Bị Lương Tiêu đùa nghịch, nó liền nhe răng ra dọa. Lương Tiêu tức giận định mắng chửi, Hiểu Sương vội ôm nó vào lòng. Lương Tiêu tuy cứng đầu càn rỡ nhưng đối với tiểu nha đầu này lại không dám phát tác, chỉ sợ cô lại phát bệnh, đành hai tay chống nạnh nhìn con khỉ trừng mắt ra oai.
Sau khi nghỉ ngơi vài ngày, mọi người lại tiếp tục liên đường. Lúc đi lúc nghỉ, sau gần mười ngày đã đi vào vùng Quát Thương sơn, chỉ thấy núi non trùng điệm, trải dài từ đông sang tây, thế núi uyển chuyển mềm mại.
Những người dùng con đường đá này để vượt núi đều phải đi bộ dắt ngựa. Đi được nửa đường đã thấy mây trắng ẩn ẩn hiện hiện như bức tường, trong đó lại có nhà cửa ruộng vườn mười phần chỉnh tề, lại có nông phu nông phụ lom khom trồng trọt. Bỗng có một nhân sĩ trông thấy bọn họ liền cất tiếng gọi, những người nông dân đều ngừng tay đi về phía này, bỏ nông cụ xuống vừa cười vừa tiếp đón phía trước, người đi đầu da xạm đen, hai mắt có thần, hướng về phía Hoa Thanh Uyên cúi chào nói:
- Dương Lộ kính chào thiếu chủ.
Hoa Thanh Uyên đưa tay đỡ y đứng dậy, cười nói:
- Dương quản sự không cần đã lễ, trong cung vẫn bình an chứ ?
Dương Lộ cười nói:
- Thưa không có việc gì đáng ngại.
Lại nghe y nói:
- Khí sắc thiếu chủ có vẻ không được khỏe lắm ?
Hoa Thanh Uyên cười nói:
- Vài hôm nay có chút mệt mỏi, nhưng hiện giờ thì không còn vấn đề gì rồi.
Ông đưa cương ngựa cho mấy người nông dân nói:
- Bọn ta đi vào núi đây.
Dương Lộ gật đầu, hô lên một tiếng, chỉ thấy một người nông dân thả ra một con chim bồ câu trắng, nó liền kêu vang rồi dang cánh bay về phía sau núi.
Lương Tiêu kéo áo Hiểu Sương hạ giọng hỏi:
- Đó là gì vậy ?
Hiểu Sương nói:
- Nó dùng để đưa tin cho bà nội.
Lương Tiêu đang định thuận miệng nói tiếp, bỗng thấy hai nông phu từ trong một tòa nông xá cưỡi hai con quái thú màu vàng chạy vọt ra, không ra trâu, cũng chẳng giống ngựa, đi tới chỗ y. Lương Tiêu nhìn thấy biến sắc, vội lùi ra sau người Hiểu sương run giọng hỏi:
- Đó là quái vật gì vậy ?
Mọi người đều cười vang, Hoa Mộ Dung ôm bụng nói:
- Tiểu quỷ, ngươi cũng có lúc sợ hãi sao ?
Chỉ có Hoa Thanh Uyên nhịn được cười, ông nói:
- Tiêu nhi, cậu đã nghe sự tích về Gia Cát Khổng Minh chưa ?
Lương Tiêu nhớ lại sự tích về thú gỗ liền gật đầu nói:
- Nghe nhiều lần rồi.
Hoa Thanh Uyên nói:
- Đó chính là trâu gỗ ngựa máy đã giúp Gia Cát Lượng vận lương, rất thích hợp với đường núi.
Lương Tiêu cả kinh nói:
- Đó chính là trâu gỗ ngựa máy à ?
Hoa Thanh Uyên gật đầu nói:
- Con đường phía trước hiểm trở, chúng ta sẽ dùng chúng để chuyển người chuyển đồ, mười phần tiện lợi.
Lương Tiêu cố gắng dũng cảm sờ vào bề mặt con vật, chỉ cảm thấy vỗ cùng cứng rắt, quả nhiên đúng là thú bằng gỗ, bất giác hơi đỏ mặt xấu hổ. Có điều y tính trẻ con, chỉ mật lát liền gạt bỏ xấu hổ sang một bên, đối với mấy con thú gỗ đó lại trở nên vô cùng hứng thú, liên tục hỏi này hỏi nọ, Hoa Thanh Uyên cũng nhất nhất giải đáp, không bao lâu Lương Tiêu đã học được cách điều khiển, liền nhảy tót lên ngồi trên thú gỗ, thập phần đắc ý.
Bốn người cưỡi trâu gỗ ngựa máy, theo con đường núi đi sâu vào trong đại sơn. Được một lúc đường đi chợt trở nên vô cùng hiềm trở, thế núi lên xuống bất định, lúc thì men theo vách đá cheo leo, lúc thì xuyên qua sơn cốc âm u, lúc lại luồn qua rừng cây rậm rạp, có điều mấy con thú gỗ đó bước đi vững chắc nhanh nhẹn, Lương Tiêu bất giác không ngừng thán phục.
Xuyên qua một hiệp cốc, từ xa đã thấy hai đỉnh núi xanh mướt, ở giữa có khe suối chảy qua, nam bắc đối nhau. Hoa Hiểu Sương nói với Lương Tiêu:
- Tiêu ca ca, huynh có thấy hai ngọn núi đó giống gì không ?
Lương Tiêu nói:
- Giống như hai ngón tay.
Hoa Mộ Dung cười nói:
- Ha, mọi người đều có mười ngón tay, ngươi chỉ có hai ngón tay sao ?
Lương Tiêu vô cùng bất phục nói:
- Tám ngón khác không nhìn thấy thì sao ? Ngươi nói không phải ngón tay, vậy thì là gì ?
Hoa Mộ Dung cười lạnh nói:
- Đầu óc kém cỏi như ngươi chỉ biết dùng tay để ăn là giỏi, đương nhiên chỉ biết nghĩ đó là ngón tay rồi.
Lương Tiêu ngoẹo đầu nhìn cô, trầm ngâm nói:
- Không phải sao … vậy nó giống đôi đũa ?
Hoa Mộ Dung cười nói:
- Cũng gần đúng. Hai ngọn núi đó gọi là Thạch Trứ phong (đôi đũa đá).
Lương Tiêu ngạc nhiên nói:
- Hình dáng của chúng giống như hai cái đũa, sao lại gọi là Thạch trư (con lợn đá) ?
Hoa Mộ Dung lườm y một cái, hai mắt lộ thần thái khinh bỉ. Lương Tiêu trong lòng biết đã nói hớ gì đó, nhất thời tỏ ra sầu muộn. Bỗng nghe Hoa Hiểu Sương cươi nói:
- Tiêu ca ca, chữ “trư” này không phải là lợn mà chỉ đôi đũa.
Nói xong, cô liền ngừng con ngựa máy, nắm lấy tay Lương Tiêu, viết lên chưởng tâm của y một chữ, chính là chữ “trứ”. Lương Tiêu trong lòng ghen tị: “Tại sao y biết rõ như vậy mà ta lại một chút cũng không hiểu ?”
Hoa Hiểu Sương viết xong, quay đầu nhìn hai ngọn núi phía xa, nhẹ giọng nói:
- Bất quá, cái tên Thạch Trứ phong quả là bình đạm, hơn nữa nghe cũng không hay lắm.
Lương Tiêu thầm kêu chính hợp ý mình, liền lườm Hoa Mộ Dung một cái cao giọng nói:
- Đúng vậy, gọi là Nhị Chỉ phong (núi hai ngón tay) là hay nhất.
Hoa Hiểu Sương lắc đầu nói:
- Nhị Chỉ phong cũng không hay, theo muội nên gọi là Phu Thê phong (núi vợ chồng) mới phải. Núi bên phía Nam trái cao lớn đúng là bố, núi bên phía Bắc nhỏ thấp chính là mẹ, kề vai cùng đứng, vĩnh viễn không bao giờ rời nhau.
Hoa Thanh Uyên toàn thân chấn động, ngẩn người ra nhìn Hiểu Sương, trong mắt lộ thần sắc kinh hoàng.
Hoa Mộ Dung cười nói:
- Cô bé ngốc, con nhầm rồi. Gọi là Phu Thê phong rất không ổn, con có biết tại sao không ?
Hoa Hiểu Sương im lặng lắc đầu, Hoa Mộ Dung nói:
- Con xem, giữa hai ngọn núi có một con suối, vì có dòng nước này mà hai ngọn núi phải đứng từ xa mà nhìn nhau, vĩnh viễn không thể cầm lấy tay nhau. Con có muốn bậc cha mẹ phải đứng nhìn, cả đời không được gặp nhau không ?
Hoa Hiểu Sương lập tức đỏ mặt, lén liếc nhìn phụ thân, thấy Hoa Thanh Uyên đang nhìn trân trối vào hai ngọn núi đó, sắc mặt trắng bệch.
Lại nghe Hoa Mộ Dung nói tiếp:
- Nếu đem so với người thì gọi là “Oán Lữ phong” (núi giận hờn) hoặc giả chính xác hơn. Tự cổ đã có nhiều oán lữ, người hữu tình nhưng không thể trở thành quyến thuộc. Thơ cổ đã có câu:
“Điều điều khiên ngưu tinh, kiểu kiểu hà hán nữ.
Tiêm tiêm trạc tổ thủ, trát trát lộng ky trữ.
Chung nhật bất thành chương, khấp thế linh như vũ.
Hà hán thanh thả thiển, tương khứ phục ki hứa ?
Doanh doanh nhất thủy gian, Mạch mạch bất đắc ngữ.”
(Tạm dịch:
Xa xa kìa sao Ngưu, sáng sáng Ngân Hà nữ.
Nhỏ nhỏ tay trắng ngần, rì rào khung cửi gỗ.
Trọn ngày không thành lời, khóc nghẹn lệ như mưa.
Ngân Hà xanh lại nông, ngăn trở xa thế hử ?
Nhởn nhơ một dòng nước, cách biệt không ra lời.)
Hai ngọn núi đó tựa như Ngưu lang Chức nữ, chỉ vì bị ngăn cách bởi một con sông mà kết quả là phải xa cách cả năm, không được gặp mặt.
Truyền thuyết Ngưu lang Chức nữ đã được lưu truyền từ ngàn năm, mỗi đêm hai ngôi sao lạnh trên dải Ngân Hà đó không biết đã khiến bao nhiêu người phải thở ngắn than dài, không biết đã làm bao nhiêu thiếu nữ phải thương tâm. Hoa Hiểu Sương đọc lại bài thơ cổ đó mấy lần, bất giác nước mắt rơi xuống. Hoa Mộ Dung thấy cô rơi lệ nhất thời hoảng hốt, ôm cô bé vào lòng ôn tồn nói:
- Sương nhi, nói vui thôi mà, con tưởng thật à ?
Lương Tiêu đối với hàm nghĩa của thơ cú không hiểu rõ lắm, nhưng truyện Ngưu lang Chức nữ đã nghe phụ thân nói qua, y thấy Hoa Hiểu Sương rơi lệ, cảm thấy vô cùng bất phẫn, hừ lạnh nói:
- Ngưu lang Chức nữ thật là vô dụng, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, như một đôi chim ngốc vậy. Nếu là ta, ta sẽ lấy đất lấp sông Ngân Hà, vậy thì có thể vượt qua rồi.
Hoa Mộ Dung nói:
- Ngươi mới là con chim cực ngốc, Ngân Hà vô biên, ngươi có biết nước Ngân Hà sâu bao nhiêu, rộng bao nhiêu không ? Chỉ biết tỏ vẻ, chẳng làm được gì.
Lương Tiêu cười lạnh nói:
- Hay lắm, nếu Ngân Hà vô cực, mùng một tháng bảy Ngưu lang Chức nữ gặp được nhau trên thước kiều thì cần bao nhiêu con hỉ thước mới đắp thành được thành thước kiều ? Nếu loài chim còn có thể bắc thành cây cầu đó, chẳng lẽ con người lại không thể lấp sông Ngân Hà sao ? Nếu không, chẳng lẽ người lại không bằng chim ư ?
{Chú thích: với những bạn không biết truyện Ngưu lang Chức nữ, xin tóm tắt như sau: Chức nữ là tiên nữ trên trời, xuống hạ giới tắm, bị Ngưu lang là người thường bắt gặp giữ lấy áo không trở về thiên giới được nên ở lại lấy Ngưu lang sinh một đứa con trai, vì nhớ nhà nên nhân lúc Ngưu lang đi vắng lấy lại áo bay về trời. Ngưu lang đuổi theo lên trời gặp được vợ, nhưng Vương Mẫu nương nương không bằng lòng nên vạch ngón tay giữa hai người tạo thành dòng sông Ngân Hà vô cùng vô tận, từ đó Ngưu lang và con trai ở một bên cầm gầu múc nước Ngân Hà đổ đi hy vọng 1 ngày múc cạn nước để qua sông, Chức nữ ở bên kia dệt cửi, tiếng khóc khiến loài chim ô thước/hỉ thước cảm động, hàng năm cứ đến ngày mùng một tháng bảy lại kết với nhau thành cây cầu ô thước bắc giữa hai bờ Ngân Hà để Ngưu lang Chức nữ đi lên mà gặp nhau, hết ngày mỗi người lại phải về phía bờ của mình. Ngưu lang Chức nữ gặp nhau thường khóc nên ngày mùng một tháng bảy thường có mưa ngâu, loài ô thước kết cầu để hai người đi trên đầu nên đầu thường dẹt xuống.}
Nó nói có lý, Hoa Mộ Dung tức giận đến mức mặt trắng bệch, nhưng lần này Lương Tiêu lập luận nghiêm mật, cô không tìm được cách nào phản bác nó, đành phát tiết bằng miệng. Ba người đứng bên đường tranh luận không ngừng, Hoa Thanh Uyên sắc mặt lúc sáng lúc tối, thủy chung không nói lời nào.
Trong lúc đấu khẩu thì đã đi gần tới hai ngọn núi, Lương Tiêu mục lực không tốt, đến lúc đó mới nhìn thấy trên đỉnh núi có người. Trên đỉnh ngọn phía Bắc có một cây tùng cổ thụ, tán lá xum xuê, hai vị lão nhân râu bạc đang ngồi dưới gốc cây, thản nhiên đấu cờ, bên cạnh còn có một đồng tử đang đốt lò nấu trà, phía trên cái bầu trà bằng đồng khí trắng tỏa ra nghi ngút bốc lên trời. Ngọn núi phía nam bốn phía đều là vách đá, nhẵn bóng không có chỗ đặt chân, nhưng trên đỉnh núi lại có một lão giả áo đen đang cầm cần câu cá, dây câu dài hơn trăm xích thả xuống hồ nước dưới núi. Lương Tiêu thấy vậy cả kinh, trong lòng nghĩ: “Cao như vậy làm sao câu cá ?” Vừa nghĩ như vậy bỗng nghe tiếng nước vang lên, một con cá chép xanh từ hồ vừa bay vọt lên vừa vùng vẫy tạo thành một đường cong trên không trung, bay lên khoảng mười trượng rồi rơi vào tay của lão giả đó.
Một trong hai ông già đánh cờ cười nói:
- Chúc mừng chúc mừng, Đồng lão tam bó tay đã nửa ngày trời, bây giờ đã mở hàng được rồi đấy à ?
Lúc ấy trên hai ngọn núi cương phong cuồn cuộn, lời nói của lão giả đó vẫn vượt qua khoảng cách hơn một trăm xích, từng câu từng chữ đều rõ rõ ràng ràng rơi vào tai mọi người. Lão giả câu cá cười lạnh nói:
- Hừ, Tu lão tứ, ngươi còn mặt mũi để nói à, ngươi ba lần bảy lượt kêu lớn hô nhỏ, đuổi hết cá lão phu đang câu đi mất.
Lão giả đánh cờ còn lại nói:
- Ngươi không biết tự trách mình, thật là quái nhân.
Đồng lão tam hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tả lão nhị, luận về câu cá, trừ Minh lão đại, ai có thể hơn ta được.
Trong giọng nói đầy vẻ đắc ý tự phụ. Tả lão nhị đó cười nói:
- Ba hoa khoác lác, thừa thời gian vô ích thì ta biết.
Đồng lão tam cười lạnh nói:
- Tốt lắm, thua thì bắt đầu nói nhăng nói càn ư.
Đi đến mép núi, mọi người đều xuống khỏi trâu gỗ ngựa máy, Lương Tiêu ngồi mới được một lúc, chưa đủ thỏa thích, nhưng làm thế nào con ngựa gỗ cũng không đi. Hoa Hiểu Sương tiến lên một bước, hướng về phía Đồng lão tam nói:
- Chú công công.
Lại hướng về hai ông già đánh cờ nói:
- Nguyên công công, Cốc công công.
Không ngờ ba người nghe mà như không nghe, Lương Tiêu tức giận nói:
- Ba lão đầu này thật vênh vang quá, bọn họ tưởng là thần tiên chăng ? Hừ, có gì là ghê gớm chứ.
Hoa Thanh Uyên cười nói:
- Lương Tiêu, cậu hiểu nhầm rồi, hiện giờ gió đang lớn, Sương nhi trung khí không đủ, lời nói không đến nơi được.
Liền hít một hơi, cười dài một tiếng rồi nói:
- Tam vị hạc lão, từ lúc chia tay đến nay vẫn khỏe chứ ?
Âm thanh lãng lãng như long ngâm hổ khiếu, vọng đi vọng lại trên núi không dứt. Lương Tiêu trong lòng bội phục: “Hoa đại thúc thật lợi hại, chỉ sợ cha ta cũng không hơn được y.”
Ba vị lão giả đó nghe tiếng liền nhìn về phía y, nhìn thì nhìn nhưng không đứng dậy. Chỉ có Đồng lão tam lạnh nhạt nói:
- Ngươi về rồi đấy à ? Thật là chậm chạp.
Hoa Thanh Uyên vòng tay cười nói:
- Đồng lão đã nói vậy, lần sau Thanh Uyên xuống núi sẽ cố gắng đi nhanh hơn.
Lương Tiêu nghe vậy nổi giận nói:
- Mấy lão đầu tử đó đều hung dữ, Hoa đại thúc cần gì phải khách khí với bọn họ ?
Đồng lão tam quay đầu lại nhìn Hiểu Sương một cái, mắt hơi cười, hạ cần câu trong tay xuống nói:
- Sương nhi, cho con này.
Con cá trong tay ông ta liền lắc đầu quẫy đuôi, như một viên đạn bay đến Hiểu Sương. Hiểu Sương không ngờ ông ta đột nhiên hí lộng, trong lòng kinh hãi, không biết đón lấy như thế nào. Lương Tiêu đứng bên thấy vậy tiến lên một bước, sử ra “Quyển tự quyết” trong Như ý ảo ma thủ, hai tay một lật một ôm, đỡ lấy con cá dài hơn một xích đó rồi quay người đưa cho Hiểu Sương.
Hiểu Sương nhận lấy, vội chạy ra mép hồ thả nó xuống nước, con cá đó lúc đầu tưởng như đã chết, không động đậy gì, nhưng nó thoát chết được thả ra bỗng nhiên lại có sinh khí, bơi vào trong hồ. Lương Tiêu ngạc nhiên nói:
- Hiểu Sương, sao muội lại thả nó ?
Hoa Hiểu Sương thấy con cá đó bơi lội tung tăng, trong lòng sung sướng, cười vui vẻ nói:
- Bắt cá rời khỏi nước, nó không chết sao ?
Lương Tiêu cười lạnh nói:
- Nói như vậy, muội chưa từng ăn cá sao ?
Hiểu Sương giật mình nói:
- Muội có ăn, bất quá … bất quá …
Mặt cô chợt đỏ lên:
- Muội thấy nó đáng thương …
Lương Tiêu trong lòng cười lạnh: “cha là hảo nhân, con gái cũng là hảo nhân”.
Bỗng nghe Đồng lão tam lại nói:
- Thanh Uyên, tiểu hài nhi này là ai ?
Hoa Thanh Uyên thấy ngữ khí của ông ta bất thiện, ngần ngại nói:
- Nó là đứa trẻ Tần đại ca đưa cùng đến Lâm An, tên là Lương Tiêu.
Đồng lão tam nói:
- Võ công của nó là do ngươi dạy ư ?
Hoa Thanh Uyên lắc đầu nói:
- Không phải.
Đồng lão tam hừ lạnh nói:
- Như ý ảo ma thủ của Tiêu Thiên Tuyệt, ngươi cũng chẳng dạy nổi.
Lương Tiêu giật mình nghĩ: “Lão đầu này mắt tinh thật, ta chỉ lộ ra nửa chiêu, lão đã tìm ra lai lịch ư ?”
Hoa Thanh Uyên nghe vậy cả kinh, đúng lúc định quay lại hỏi Lương Tiêu, bỗng thấy Đồng lão tam cầm cái lưỡi câu giơ lên, móc vào trên tảng nham thạch, tung mình một cái liền như một con hạc lớn màu đen, bám sát vào mặt vách đá phiêu nhiên hạ xuống, trong nháy mắt dây câu hết giữa lưng chừng không, Đồng lão tam đột nhiên bỏ cần câu, lật người hạ xuống cạnh hồ, thân ảnh rung lên một cái đã đến trước mặt Lương Tiêu, co tay xuất trảo. Trảo đó tinh vi mỹ diệu, ngực Lương Tiêu bị túm chặt, bất giác tức giận nói:
- Xú lão đầu, ông túm ta làm gì ?
Đồng lão tam bị câu thóa mạ “xú lão đầu” làm tức run lên, biến sắc nói:
- Tiểu tử, ngươi là môn nhân của Tiêu Thiên Tuyệt sao ?
Lương Tiêu cũng đại nộ, hét lên:
- Ai là môn nhân của lão quái đản đó chứ ?
Liền phùng mang trợn mắt phun ra một bãi nước bọt, Đồng lão tam vội nghiêng đầu tránh qua. Hoa Thanh Uyên đại kinh, định tiến lên khuyên giải nhưng lại hồ nghi, vội liếc muội tử một cái, ra hiệu cho cô tiến lên ngăn cản. Không ngờ Hoa Mộ Dung vẫn hận bị Lương Tiêu chiếm thượng phong lúc nãy, chỉ muốn nó mất mặt để tiêu khứ sự bực tức trong lòng nên không chịu lên tiếng, tồn tâm đứng xem tiểu tử này lộ ra cái xấu của mình.
Một già một trẻ trừng mắt nhìn nhau một lúc, Đồng lão tam sắc diện dần hòa hoãn, thả Lương Tiêu ra nhíu màu nói:
- Cậu bé, sao cậu lại gọi Tiêu Thiên Tuyệt là lão quái đản ?
Lương Tiêu nói:
- Lão ấy vốn như vậy.
Đồng lão tam cảm thấy ngạc nhiên, thầm nghĩ Lương Tiêu nếu là hậu bối của Tiêu Thiên Tuyệt thì tuyệt sẽ không nhục mạ y, bất giác trong lòng hoài nghi, không ngờ Lương Tiêu thừa lúc ông ta phân thần liền cắn một cái lên vai ông. Đồng lão tam cả kinh, vội vận kình, nội công của ông ta liền chấn cho răng Lương Tiêu đau nhức, có điều y chết cũng không nhả ra. Đồng lão tam khó khăn lắm mới thoát ra được, trên vai đã xuất hiện một vết cắn rỉ máu, nhất thời vừa kinh vừa nộ, cao giọng hét lên:
- Tiểu tử thối, ngươi điên à ?
Lương Tiêu hậm hực nói:
- Ông còn nói ta là môn nhân của Tiêu Thiên Tuyệt, ta sẽ cắn tay ông tiếp.
Đồng lão tam nhướng đôi mày rậm, tức giận nói:
- Ngươi không phải môn nhân của hắn, sao lại biết dùng công phu của hắn ?
Lương Tiêu trừng mắt nói:
- Ông quản được sao ?
Đồng lão tam sắc mặt trầm xuống, cao giọng nói:
- Ngươi không nói minh bạch việc này thì đừng mong vượt qua Thạch Trứ phong.
Lương Tiêu ra sức đẩy ông ta, nhưng Đồng lão tam như mình đồng da sắt, chẳng nhúc nhích tẹo nào, Lương Tiêu đẩy vài lần liền đầu hoa mắt váng, chỉ muốn ngã lăn ra.
Bỗng nghe từ xa có người cười ha hả nói:
- Đồng Chú, ông càng già da mặt càng dày, ra tay đối phó với một đứa trẻ, không ngại mất mặt sao ?
Mọi người quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Tu lão tứ không biết từ lúc nào đã xuống núi, đang phiêu nhiên tiến lại. Chỉ còn mỗi mình Tả lão nhị vẫn ngồi trên đỉnh núi, ngưng thần nhìn thế cờ, tựa hồ những việc dưới núi với ông ta hoàn toàn vô can.
Đồng lão tam bị ông ta trêu chọc, vừa hổ thẹn vừa tức giận nói:
- Tu Cốc, ngươi chỉ biết lắm lời, nếu đổi lại là ngươi thì ngươi có tra hỏi nó không ?
Tu Cốc cười hi hi đi đến trước mặt Lương Tiêu, ôn tồn nói:
- Cậu bé, cho ông biết, Tiêu Thiên Tuyệt là người thế nào với cháu ?
Ông ta mặt mũi hiền từ, cười lên đầy vẻ hòa khí. Lương Tiêu thấy ông ta ra tay trêu chọc Đồng Chú, ăn nói lại dễ nghe, bất giác trong lòng dịu lại, buột miệng nói:
- Hắn là đại cừu nhân của tôi.
Tu Cốc nhướng mày, lại nói:
- Cậu bé đừng nói dối – vừa nói vừa lấy trong tay áo ra một quả ô mai, ôn tồn nói – nếu cháu chịu nói thật, ông sẽ cho cháu quà.
Lương Tiêu nói thật lại bị ông ta bảo là nói dỗi, trong lòng có ủy khuất liền sinh ra tức giận, đột nhiên vung tay đánh ra, Tu Cốc tuy tự thị là võ học cao thủ nhưng không ngờ nó lại ra tay, bị đánh cho chân tay luống cuống.
Đồng Chú cười ha hả nói:
- Tu lão tứ, ngươi chẳng phải là hảo nhân sao ? Tại sao cậu bé lại đánh ngươi ?
Tu Cốc sắc mặt lúc hồng lúc trắng, mười phần tức giận.
Trên đỉnh núi, Tả lão nhị nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng:
- Hai lão già các ngươi lớn tuổi rồi mà chẳng có chút tiến bộ nào, hừ, nếu tiểu tử đó nhất định không nói thì đuổi nó đi.
Hoa Thanh Uyên cả kinh, vội nói:
- Tả lão xin đừng nói vậy, tôi đã hứa trước với hài tử này, nhất định đưa y vào cốc.
Đồng Chú, Tu Cốc đưa mắt nhìn nhau, đều nhíu mày. Tả lão nhị cười lạnh nói:
- Ngươi là thiếu chủ trong cung, chẳng để bọn lão già chúng ta vào đâu, ngươi nói gì thì sẽ được đó, ta có nói ra cũng chỉ như đánh rắm mà thôi.
Hoa Thanh Uyên toát mồ hôi lạnh, hoảng sợ nói :
- Tả lão thật quá lời, Thanh Uyên tuyệt không có ý này.
Lương Tiêu thấy ông khó xử, bất giác sinh ngạo khí, ngẩng đầu nói:
- Hoa đại thúc, ông không cần phải khách khí với những lão già này, không cho ta qua thì ta đi đường khác.
Nói rồi xoay mình bước đi, có điều Đồng Chú tay như móc sắt, không thể thoát ra được mà đi. Đồng Chú cười nhạt nói:
- Ngươi không chịu nói thật thì đừng mong mà bỏ đi được.
Hoa Thanh Uyên thấy vậy cũng bó tay không biết làm sao. Đúng lúc đó Hoa Hiểu Sương đột nhiên bước lên một bước, níu lấy ống tay áo Đồng Chú nói:
- Chú công công, ông ...ông thả Tiêu ca ca ra được không ?
Đồng Chú nghiêm nghị hỏi:
- Tiêu ca ca à ?
Quay đầu nhìn Lương Tiêu một cái, hiểu ra nguyên nhân liền lắc đầu nói:
- Như vậy không được …
Ông ta nói chưa hết câu đã thấy trong đôi mắt to của Hoa Hiểu Sương hai dòng lệ ứa ra, bất giác giật mình, ông ta tuy chẳng coi thể diện Hoa Thanh Uyên vào đâu nhưng lại hết sức yêu quí cô bé này, thấy vậy đành buông Lương Tiêu ra rồi xoa mặt cô bé, liên tục dỗ dành:
- Sương nhi ngoan … Sương nhi tốt, đừng khóc, đừng khóc, cháu nhìn kìa, chẳng phải Chú công công đã thả nó rồi sao ?
Hoa Hiểu Sương nhoẻn cười sau làn nước mắt, thấy Lương Tiêu định bỏ đi liền vội níu nó lại nói:
- Tiêu ca ca, bộ anh không muốn học kiếm pháp sao ?
Lương Tiêu giật mình, đột nhiên dừng lại, thầm nghĩ:
- Đúng vậy, ta tới đây để học bản sự, nếu học được kiếm pháp để đánh bại Tiêu Thiên Tuyệt thì sá gì một chút khuất nhục chứ ?
Nghĩ vậy hai chân liền không rời đi thêm được nửa bước.
Hoa Hiểu Sương vừa cười vừa kéo Lương Tiêu vượt qua chỗ Đồng Chú, ông ta vô cùng ngạc nhiên:
- Thật là kỳ lạ, Sương nhi là một đứa trẻ thông minh, tại sao lại để ý đến thằng bé này chứ ?
Lại thấy Lương Tiêu dương dương tự đắc, cố ý lườm nguýt châm chọc mình thì bất giác thở phì phì làm râu tóc tung bay. Hoa Thanh Uyên thấy vậy thở ra nhẹ nhõm, hướng về phía Đồng Chú vòng tay nói:
- Đồng Lão chắc đã nhìn nhầm, nó làm sao là đệ tử của Tiêu Thiên Tuyệt được ?
Đồng Chú trợn mắt cười nhạt nói:
- Ai nhìn nhầm chứ ? Lúc mà lão phu cùng Tiêu lão quái giao thủ thì ngươi vẫn còn trần truồng ôm đít chạy loạn lên ấy chứ.
Hoa Thanh Uyên bị ông ta nói mặt đỏ đến mang tai, ngập ngừng nói:
- Cái đó ...cái đó ...
Đồng Chú cười lạnh nói:
- Tốt lắm, ngươi đã bảo vệ cho nó, lão phu cũng không quản nữa. Hừ ! Nó tuổi còn nhỏ, dù sao cũng chẳng thể gây ra sóng gió gì.
Ông ta phất tay áo, đi thẳng tới chân núi, một tay nắm giữ chiếc cần câu, một tay chuyển động cán cần câu, chân trái đạp vào mặt vách đá một cái phóng lên cao hơn một trượng, lại chuyển cán câu bay lên cả trượng nữa. Lên xuống nhấp nhô một lúc đã tới đỉnh núi, Đồng Chú hai tay chống nạnh, hướng về phía Đông cất tiếng hú dài.
Lương Tiêu nhìn thấy thế thì hứng thú, thầm nghĩ:
- Lão già này tuy hung ác nhưng cách lão leo núi rất đẹp mắt.
Trong lúc suy nghĩ, đột nhiên giữa hai ngọn núi một cỗ thuyền rồng từ từ xuất hiện, xuôi dòng tiến tới, chiếc thuyền này không giống với thuyền rồng bình thường, thuyền rồng bình thường thì đầu đuôi khác nhau, còn chiếc thuyền rồng này đầu thuyền đuôi thuyền đều hình đầu rồng, há miệng trợn mắt trông rất uy mãnh.
Một người khoảng bốn mươi tuổi đứng ở đầu thuyền, dung mạo thanh kì, hai tay nắm hai cái sừng trên đầu rồng, có điều không thấy y chèo lái gì, chiếc thuyền đó đang tự hoạt động, mỗi bên có sáu mái chèo nhịp nhàng chuyển động đẩy thuyền tiến tới. Hoa Thanh Uyên nhìn thấy thuyền rồng đã gần đến bờ, vòng tay cười nói:
- Diệp Chiêu huynh, phiền huynh đại giá, thật là ngại quá.
Người đó cười nói:
- Uyên thiếu chủ lại đùa rồi.
Hoa Mộ Dung ôm Hiểu Sương lên thuyền, Lương Tiêu cũng lên theo, lúc đặt chân xuống cố ý vận kình làm thuyền rồng chợt rung lên một cái. Diệp Chiêu bật cười nói:
- Tiểu huynh đệ, cậu định làm lật thuyền sao ?
Hoa Mộ Dung trừng mắt nhìn Lương Tiêu một cái rồi nói:
- Nó thích sinh chuyện ấy mà.
Cô lại hướng về Diệp Chiêu cười nói:
- Diệp đại ca, chị nhà có khỏe không ?
Diệp Chiêu cười ha hả nói:
- Khỏe lắm, khỏe lắm. Đã được Dung thiếu chủ quan tâm.
Y thấy mọi người đã lên thuyền hết liền xoay mình đi về phía đuôi thuyền, chuyển động gần mười cái trục . Đột nhiên sáu mái chèo bằng sắt hai bên thuyền đồng thời khoa lên, đẩy chiếc thuyền rồng cứ thế ngược dòng quay trở về, bất quá đuôi thuyền giờ đây biến thành đầu thuyền. Lương Tiêu thấy vậy cả kinh, chồm qua mạn thuyền ngó xuống xung quanh. Hoa Mộ Dung gọi nó:
- Ngươi làm gì vậy ? Cẩn thận kẻo rơi xuống nước.
Lương Tiêu nói:
- Kì quái, phía dưới chẳng có ai chèo thuyền sao ?
Hoa Mộ Dung bật cười nói:
- Đây là thiên lý thuyền do đại gia về toán học là Tổ Xung chế tạo từ thời xưa, thuyền này chỉ lúc phát động hay chuyển hướng mới phải cần tới nhân lực, sau đó hoàn toàn dùng sức nước để hoạt động.
Lương Tiêu nói
- Tổ Xung là ai ? Võ công ông ta có giỏi không ? Toán học là cái gì ? Có phải là một loại võ công lợi hại không ?
Hoa Mộ Dung cười gập cả người lại, lúc trước cô cãi lý với Lương Tiêu bị bị thua thiệt một trận vẫn ấm ức trong lòng, đến bây giờ mới có được cơ hội này, đúng lúc đang định buông lời trào phúng thì Hoa Thanh Uyên đã nói:
- Toán học tuy không phải là võ công nhưng thực ra rất ảo diệu. Tổ Xung là tông sư toán học thời Ngũ Hồ loạn Trung Hoa, ông ta đứng đầu sáng tạo ra kỹ thuật về hình tròn, tính ra tỉ số hình tròn, lại dựa vào sự vận hành của mặt trời mặt trăng mà làm ra lịch Đại Minh được dùng cho đến bây giờ. Chiếc thiên lý thuyền không dùng sức người này chính là do ông ta phát minh ra.
Lương Tiêu bỗng vỗ tay nói:
- Ta biết rồi, ông ta và Gia Cát Khổng Minh cùng một loại, đều là những người rất thông minh.
Hoa Thanh Uyên cười nói:
- Cậu nói đúng rồi đấy.
Trong lúc nói chuyện, thiên lý thuyền đã đi xuyên qua Oán Lữ song phong, tiến vào khu núi đồi thanh tĩnh, lòng sông hơi dốc lên nên nước chảy siết. Đột nhiên nghe tiếng nước rì rầm, sau khi chuyển qua một khúc quanh liền thấy trước mặt hiện ra sáu thác nước, xanh như quỳnh đẹp như ngọc, lại giống như sáu bức rèm thủy tinh mắc lên hai bờ vách núi cao, dưới chân thác sóng nước cuồn cuộn, gầm thét như sấm, nhiều tảng đá cũng không chịu đựng được bật tung lên. Có điều nước càng càng chảy siết thì sáu mái chèo cũng khua động nhanh hơn, đẩy thiên lý thuyền ngược dòng tiến tới.
Qua khỏi vùng thác nước, chiếc thiên lý thuyền thuận theo dòng suối quanh co đi vào một đạo hiệp cốc. Hai bên hiệp cốc là vách núi cao vút lõm vào bên trong, hình dạng như cái vỏ sò, càng lên cao thì càng hẹp lại; màu sắc vách núi rất đặc biệt, trong ngần sáng bóng như châu ngọc, đúng lúc này một tia sáng lúc chiều tà nghiêng nghiêng chiếu xuống mặt đá rồi lại được phản xạ, nhất thời không gian hiệp cốc màu sắc lung linh khiến người nhìn hoa cả mắt.
Ở trong hẻm núi hình con sò đầy màu sắc này được nửa thời thần, Lương Tiêu ngồi mãi không chịu được, bèn hỏi:
- Hoa đại thúc, chừng nào mới tới nơi ?
Đúng lúc Hoa Thanh Uyên định trả lời, đột nhiên thiên lý thuyền ra khỏi hẻm núi, không gian phía trước bỗng mở rộng, nước suối từ trên núi đổ vào vào một hồ nước, ven bờ hồ là núi xanh bao quanh, mây mù vần vũ, khoảng chục con bạch hạc đang kêu lên thanh thoát, phiên nhiên bay lượn trong ánh hoàng hôn. Hoa Thanh Uyên đứng dậy, chỉ ra xa nói:
- Tiêu nhi, cậu nhìn, đó là Tê Nguyệt cốc của Thiên Cơ Cung.
Diệp Chiêu tay nắm chiếc sừng rồng, chợt cất tiếng ca:
“Thủy tiếp tây thiên vụ lý hoa
Vân phi hạc vũ thị tiên gia
Mộ san như tửu san nhân túy
Ha, nhất khúc cuồng ca động vãn hà.”
(Tạm dịch:
“Nước tiếp mây trời nơi Tây Thiên
Mây bay hạc múa chốn tiên gia
Núi có rượu sơn nhân cứ say
Ha, một khúc cuồng ca động chiều tà”)
Giọng ca mạnh mẽ và trong sáng, vọng lại giữa núi đồi mãi không ngừng.
Lương Tiêu cố dõi mắt nhìn ra xa, chỉ thấy nơi bờ hồ có ba ngọn thác như từ trên trời đổ xuống, ba cái vòng tròn lớn hình rồng đang từ từ xoay chuyển trước thác, kéo theo cả trăm nghìn cánh tay bằng đồng dài nhỏ chuyển động trong nước lúc ẩn lúc hiện như có vô số rồng rắn cuốn quýt. Lương Tiêu nhìn thấy ngẩn người ra, thất thanh la lên:
- Đó là cái gì vậy ?
Hoa Thanh Uyên nói:
- Đó là Thiên Xu, Thiên Tuyền và Thiên Cơ . Ba cỗ đại luân này đã chuyển động như thế suốt ba trăm năm trước Tê Nguyệt cốc.
Lương Tiêu ngạc nhiên nói:
- Chúng dùng để làm gì ?
Hoa Thanh Uyên mỉm cười nói:
- Chuyện này dài lắm ! Từ từ rồi cậu sẽ hiểu.
Nước hồ chảy chậm, thiên lý thuyền từ từ cập bến, xuyên qua ba cỗ bánh xe tròn đang từ tốn xoay vòng, chỉ thấy trước mặt có hai vách núi chọc trời, sâm nghiêm đối diện, trên vách đá có hai hàng chữ thảo như được búa thần khắc vào. Bên phải là “Hoành tận hư không, thiên tượng địa lý vô nhất khả thị nhi khả thị giả duy ngã.” bên trái là: “Thụ tận lai kiếp, hà đồ lạc thư vô nhất khả cứ nhi khả cứ giả giai không.”
(Dịch:
Rộng tới vô cùng, chuyện trời đất không có chuyện nào mà ta không biết
Hiểu hết chuyện đời, lẽ biến hóa chẳng điều gì không thể không đoán ra)
Hai hàng chữ đó mạnh mẽ cứng rắn tuyệt luân, mỗi chữ tới mấy trượng vuông, nét chữ cuối cùng viết thẳng vào trong nước hồ, khí thế kinh người.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau