Đông Phương nhất chiến - Hồi 13

Đông Phương nhất chiến - Hồi 13

Đại phương nhất đường

Ngày đăng
Tổng cộng 17 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 53226 lượt xem

Vì để chứng thực đáo để, có hay không có cái chuyện này, Đường Phương quyết định phải đi thám thính hư thực một chuyến.
Cô thi triển khinh công tối cao diệu nhất là Yến Tử Phi Vân Tung, len lén đi lại chỗ Ưng Lưu Các.
... Trong màn đêm tối mịt, nhờ đã nhớ kỹ họa đồ Từ Vũ vẽ ra, cô mới không đến nổi bị đụng vào cơ quan, hoặc là bị lọt vào mê trận, bất quá, chính Đường Phương cũng có chỗ hơ kinh ngạc: không phải mình đã bị bệnh lâu nay sao?
Tại sao thi triển khinh công, lại chẳng có tý gì là cảm giác chân khí không kế tục, nguyên khí không ngưng tụ vậy nhỉ?
Như vậy dĩ nhiên là mừng quá rồi, bất quá đối với một người lâu nay ôm bệnh như Đường Phương, cô cũng cảm thấy vô cùng quái lạ.
Cô nằm phục xuống bên cạnh Thủy Nguyệt Trì Đường ở Ưng LƯu Các, không hề phát hiện ra chuyện gì khả nghi, cũng chẳng nghe được âm mưu nào cả.
Cô chỉ thấy một vài người, bèn bao nhiêu chuyện nhất thiết đều hiểu ra.
... Cô thấy đây, dĩ nhiên đều là người, nếu không, không lẽ là quỷ hay sao giờ!
Chỉ bất quá cô thấy những người này, đích xác đều là những người không nên có mặt ở đây.
Trong Ưng Lưu Các có mười mấy người, trong đó đại đa số đều là những tay hảo thủ của Lôi gia và cao thủ của Đường môn, trong đó còn bao quát Tam Hồng công tử Ôn Ước Hồng, đang ở đó uống rượu đọ quyền, cao đàm khoát luận.
Mấy người này ở trong đó cũng chẳng có gì là kỳ quái.
Có điều, có ba người cũng đang ở đó, Đường Phương cảm thấy kinh ngạc vô cùng, bọn họ là :
... Lưu Bạo Quang.
... Đường Bất Toàn.
... Lôi Biến.
Không phải là bọn họ ai ai cũng đã về lại quê mình chịu xử phạt sao? Tại sao lại xuất hiện ở nơi đây? Xem dáng điệu của bọn họ, tựa hồ như đã ở đây lâu lắm rồi, không những vậy, còn cư trú ở đây, và còn sẽ tiếp tục cư trú ở đây vậy.
Đường Phương kinh ngạc không sao tả xiết, cô quyết định phải truy xét cho ra chân tướng.
Do đó cô rón rén cẩn thận, bò qua Thủy Nguyệt Bán Đình, án chiếu theo họa đồ của Từ Vũ vẻ ra, tránh né chỗ phòng vệ và cơ quan trận thế mai phục, chạy thẳng lại hướng bắc của Long Đầu Nam chỗ cái bức tường hoang phế tên là Kim Cổ lâu.
... Bởi vì Từ Vũ đã nói trong phong thơ mà y không giao cho cô và cô đã nhặt lên đọc rằng: Dưới bức tường hoang phế ở Kim Cổ lâu, đã có người tại nơi đó tiếp ứng.
... Ai lại tiếp ứng?
Đường Phương quyết ý phải lại hỏi cái người tiếp ứng đó một phen, đáo để chuyện này nó như thế nào?
Ai là người lại tiếp ứng?
Đường Phương không hề biết rằng, chính lúc mình cho rằng không hề làm xao động gì ai, quay người lại bỏ đi thì, Tam Hồng công tử Ôn Ước Hồng bỗng quay đầu lại, nhìn về chỗ Đường Phương mới núp lúc nãy một cái; mặt mày của y đầy vẻ bệnh hoạn, đầy vẻ say sưa, nhưng ánh mắt lại có màu xanh lục.
Xanh muốn rợn người.
Kim Cổ lâu quả thật có treo một cái trống màu vàng ở đó.
... Có chuyện gì gió thổi cỏ lay, phòng vệ trấn thủ ở nơi đó sẽ lập tức đánh trống ra hiệu.
Có điều, đêm nay, trăng nối gió mạnh, nơi đây ngay cả một tên phòng vệ cũng chẳng có một mạng.
... Hiện tại đang vào giờ hợi.
Đường Phương phát hiện lập tức có sáu tên phòng vệ bị điểm trúng huyệt đạo, góc phía tây nam của bức tường cũng bị đục thủng một lỗ hổng lớn.
Lúc này cô phải có một quyết định :
... Một là, cô lập tức hô hoán lên, người trong Ngũ Phi Kim nhất định sẽ cảnh giác, chạy lại xem xét người nào đã xâm nhập vào.
... Hai là, cô về lại Di Hương trai, bởi vì cô đi ra ngoài cũng đã lâu, Đường Tiểu Kê và Đường Tiểu Áp nhất định sẽ sinh nghi, nếu mà kinh động mấy vị đương gia lên, chuyện này sẽ không thể nào che giấu nổi.
... Ba là, bước ra khỏi bức tường, xem thử đáo để ai đã làm chuyện này, đáo để chuyện này nó ra làm sao?
Người ta sinh ở trong đời, thường thường có rất nhiều chuyện không cho mình có thì giờ tư lự chu đáo, phải lập tức quyết định mới xong.
Đường Phương quyết ý phải tra xét chân tướng.
Cô bước ra khỏi cái lỗ hổng giữa bức tường chỗ Kim Cổ lâu.
Cô vừa bước ra khỏi lỗ hổng, bèn có người gọi cô: “Phương tỷ, rốt cuộc chị đã thoát ra được!”
Cô quay đầu lại, cơ hồ muốn giật bắn cả mình lên.
Cô đã liệu được trước sẽ có người đứng chờ ngoài tường rồi, nhưng không ngờ lại có bao nhiêu đó người!
... Đen thui thui chỉ e có đến ba bốn chục người, toàn bộ yên lặng nín thở nằm phục ra đó, một vẻ kỷ luật sâm nghiêm, sấm sét cũng không nhúc nhích tránh né!
Người gọi cô đã bước lại gần.
Đường Phương lập tức lùi lại, lộ vẻ đề phòng cực kỳ.
Người đó đưa tay lên vẫy cô, tỏ vẻ không có ác ý, móc ra hai mảnh thanh lân thạch đưa lại gần mặt mình chiếu một cái, chỉ thấy cái mũi vừa mỏng vừa cong cong vừa nhếch lên, dưới cằm còn có một vết sẹo nhỏ, xem ra lại có cái vẻ nam tử hán, Đường Phương nhận ra được người đó, chính là người thân phận dưới mình, nhưng rất được cái hệ Đường môn chính tông trọng dụng, tên là Đường Thôi Thôi.
Đường Thôi Thôi là con trai của Đường Bi Từ, trước giờ rất thân mật với Đường Phương.
Đường Phương vừa thấy gã, bèn lập tức yên tâm.
Cô bớt đề phòng đi: “Chú làm gì ở đây vậy?”
Đường Thôi Thôi ngẩn người ra.
Bấy giờ, một bóng người như một tòa núi thoáng một cái rồi hiện ra, có cái khí thế của một con hổ đang phục thân xuống, Đường Phương giật nãy mình lên, trong ánh sáng của thanh lân thạch chiếu tới, người này lưng hổ, eo hổ, mày hổ, mắt hổ, ngay cả cái giọng áp nhỏ xuống cũng như tiếng cọp rống :
“Tiểu Từ đâu?”
Gã hán tử như hổ đó đang nhìn trừng trừng vào Đường Phương, ánh mắt có cái vẻ thật đặc biệt.
“Tiểu Từ?” Đường Phương lấy làm kỳ hỏi: “Đáo để chuyện này ra làm sao vậy?”
Bấy giờ, dường như đã nghe có tiếng động lao xao từ Long Đầu Nam truyền lại.
Đường Thôi Thôi nói: “Đi, bọn mình vừa đi vừa nói chuyện”.
“Đi?”
Đường Phương hỏi: “Đi đâu?”
Bấy giờ đuốc lửa đã sáng rực lên, chó sủa người la, từ từ truy đuổi lại gần.
Đường Thôi Thôi vội vã nói: “Ba sai tôi lại đón Phương tỷ đấy. Sơn đại vương, mình đi mau”.
Sơn đại vương hừ lên một tiếng, chụp ngay vạt áo của Đường Thôi Thôi :
“Tiểu tử, lão tử muốn đi là đi, mi đừng có lại mà hạ lệnh này kia!” sau đó mới thả vạt áo ra, phủi phủi tay nói: “Ta hạ lệnh, mới là lệnh!”
Rồi nói với đại đội nhân mã: “Đi!”
Lập tức, người ngựa đều bật dậy, ai ai cũng kiêu dũng, cũng thân thủ lẹ làng.
Người ta nói Sơn đại vương đem quân công thành lược địa, cướp của kẻ bất nhân đem cho kẻ bần cùng, trừ gian giệt bạo, an phủ kẻ lương thiện, trước giờ vô địch, kiêu hãN vô song, kỳ này Đường Phương thấy rõ tận mắt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Bấy giờ, ngay cả đèn đuốc nơi Kim Cổ lâu cũng đã được đốt sáng lên.
Đường Phương còn muốn hỏi thêm, Đường Thôi Thôi đã vội vã nói: “Mau, mau đi thôi, còn không đi sợ là không kịp!”
Thế rồi kéo con ngựa màu táo lựu qua, kêu Đường Phương leo lên, Sơn đại vương hú lên một tiếng dài, một đội thiết kỵ, lúc tĩnh thì im ỉm không nghe một tiếng, lúc động thì như vạn cái trống nhất tề đánh lên, người ngựa tung bay chạy về hướng bắc.
Đội thiết kỵ vừa chạy khỏi, Đường Nã Tây và Đường Chính đã suất lãnh hai ba chục người hộc tốc chạy lại dưới chân bức tường, thấy đại đội nhân mã đang khí thế như gió cuốn mây trôi chạy ra xa lắc, đứng đó thở hồng hộc mà bức tóc bức tai.
Đường Đường Chính tức không biết sao mà nói: “Chay mất rồi, chạy mất rồi, Đường Phương đi lần này, bọn ta chẳng còn chỗ nào để đứng trong Đường môn”.
Đường Nã Tây cũng phẫn tức nói: “Nhất định là âm mưu ngụy kế của Đường Bi Từ! Thôi cũng xong, trước sau chuyện này cũng không giấu được ai, chỉ sớm hay muộn thôi, bọn ta quyết liệt với Đường môn, không còn cách nào tránh được, chỉ hận là tôi đã nói từ lâu, Đường Phương phải trừ khử trước, đều là Hoa lão đại cứ cố lự cho nhiều, nếu không, hừ!”
Đường Đường Chính cũng sạm mặt mắng chửi ỏm tỏi lên: “Hoa lão đại cái lòng nhân của đàn bà, giữ một người đó mà không giết, không phải là dưỡng hổ di hoạn sao! Ôn lão tứ cũng làm chuyện hay ho lắm, hạ cái thứ độc gì lạ thế? Chẳng có lý gì một người ngày nào cũng uống Thập Tam Điểm, mà còn có thể xông ra khỏi kỳ trận bọn mình bày ra!”
Đường Nã Tây nói: “Thôi khỏi đi, bọn mình dù gì cũng tóm được một tên, phải chỉnh trị cho nó một phen... coi vậy mà không ngờ Đường Phương cũng ác dữ. Hy sinh một tên đồng đảng, tố cáo chuyện bí mật cho bọn mình, nếu không, bọn mình cũng không đến nổi nhất thời sơ tâm như vậy! Xem ra, con nhãi Đường Phương đó cũng không thể khinh thị nó! Rồi gì nữa, tôi đã không nói trước tên tiểu tử họ Từ kia chẳng phải là thứ gì hay ho sao? Lúc trước anh lại không chịu tin!”
Đường Đường Chính lập tức nổi nóng lên: “Tên tiểu tử đó, ta chẳng thể tha nó!... Xem nó cứng đầu cứng cổ có cứng được bằng trái tim của ta không!”
Đường Nã Tây nhìn nhìn cái lỗ hổng nơi bức tường, lẩm bẩm trong miệng :
“Bất quá, chuyện này mà loan truyền ra ngoài, bọn mình chắc phải đánh nhau ra mặt với một đám mụ ác bà ở Đường môn rồi, nhất thiết phải cẩn thận một chút mới phải! Bọn mình đi hỏi Lôi lão nhị trước, tối nay bàn toán, ngày mai lập tức bày trận mới lại mới phải”.
“Bọn chúng còn dám lại sao!”
Đường Đường Chính đường đường chính chính cười sang sảng lên, “Chỉ sợ bọn chúng không lại! Mời mụ thái bà lại rồi, bọn mình đã có bao nhiêu cao thủ đó tụ lại; nếu chỉ có một bọn Đường Bi Từ thôi, bọn mình còn đợi gì nữa, khỏi cần phải đem binh đi đánh Long Đầu Bắc!”
“Vần phải cẩn thận một chút đi. Anh xem”, Đường Nã Tây nói, “Không phải là đã xảy ra chuyện rồi sao!”
Con ngựa Đường Phương đang cưỡi chạy như giông như gió bỗng khựng lại rồi đứng đó.
Con ngựa đứng dựng hai chân, hí lên một tiếng dài... Đường Thôi Thôi còn ngỡ đã có chuyện gì xảy ra.
Đường Phương giật cương ngựa giữ lại, Sơn đại vương vung tay một cái, ngựa đang chạy nhanh bỗng dừng ngay lại, ba mươi lăm tên đệ tử binh tốt nhất tề giật cương, đồng thời bỗng nhiên bất động, đầu ngựa sắp ngang đều nhau, mỗi con ngựa không ngớt thở phì ra khói: Đại sơn vương bình thời luyện binh nghiêm ngặt, đám đệ tử binh tốt huấn luyện đã có quy cũ, nhìn như vậy là đã biết.
Đường Thôi Thôi cũng thấy, cũng đang sợ trong bụng: xem ra tám mươi mốt gã đệ tử của Đường môn ở Long Đầu Bắc, nếu mà muốn đánh nhau với bộ hạ của Đại sơn vương thật, e rằng chắc gì đã chiếm được phần hơn.
Đường Thôi Thôi không những kinh tâm, mà còn nóng ruột.
... Đường Phương là sư tỷ của gã.
... Gã sợ sư tỷ.
... Thậm chí gã sợ sư tỷ còn hơn là sợ phụ thân.
Nguyên do đó gã vẫn cứ không hiểu rõ.
Mãi cho đến có một lần, lúc gã dùng lưỡi đao để cạo bộ râu cứ mọc dài ra mỗi đêm của gã, bỗng nhớ đến Đường Phương, từ đó, dưới cằm lại có thêm một vết sẹo đao vĩnh viễn nằm đó.
Bấy giờ gã mới hiểu, thì ra gã sợ phụ thân là vì ông ta nghiêm trang, gã sợ Đường Phương là vì sợ cô không cao hứng.
Chuyện của Đường Phương, là do mình gã chủ trương muốn cứu, lý do viện ra là: lão tổ tông rất cưng Đường Phương, nếu mà Đường Phương có táng mệnh ở Long Đầu Nam, e rằng lão gia gia truy cứu ra, ngay cả Đường Bi Từ cũng không tránh khỏi trách nhiệm.
... Lão gia gia một khi nổi giận lên, điều đó chẳng phải là chuyện giỡn!
... Huống gì thủ pháp ám khí tuyệt kỹ của Đường môn, không phải là có thể tiết lộ được ra!
Đường Thôi Thôi thuyết phục được Đường Bi Từ.
Đường Bi Từ trước giờ cũng rất thương đứa cháu gái Đường Phương này lắm... tuy nói là thương yêu đứa cháu gái, nhưng cũng là làm vui lòng lào tổ tông nữa, một trong những cách được gần gũi với trung tâm quyền lực trong Đường môn; huống gì, Đường Thôi Thôi lại còn là đứa con độc nhất của lão, người khác nói còn không nghe, nhưng con trai, cũng khó mà cự tuyệt nó.
Vì vậy, một Đường Bi Từ trước giờ vốn không vì chuyện nhỏ mà làm hư hỏng đến đại cuộc, mới chịu nghe lời Đường Thôi Thôi, nhờ Từ Vũ tìm vào hang cọp, tìm cách cứu Đường Phương ra... thuận đường còn để cho Từ Vũ tiềm nhập vào Long Đầu Nam nội bộ của Ngũ Phi Kim, truyền tin mật ra, đặng tiến một bước tìm hiểu trận đồ và cơ mật bên địch, không uổng là một diệu kế làm một mà được đến hai.
... Chuyện có hại và vô ích, cho dù cứu người làm việc thiện, Đường Bi Từ nhất quyết không thèm làm.
Đường Thôi Thôi không chừng chuyện gì khác còn chưa được chân truyền, đối với cái món “tuyệt học” đó, gã cũng đã học chín được chín rồi.
Gã yêu Đường Phương.
Gã quan tâm đến Đường Phương.
... Nhưng có yêu có quan tâm đến đâu, gã cũng không thể nào như Từ Vũ vậy, bất cố nhất thiết đem thân vào mạo hiểm chỗ nguy nan.
... Như vậy quá sức không thể nào được.
... Những thứ đó, để cho tên ngu ngốc là Từ Vũ đi làm thôi.
... Thuận tiện, cũng có thể trừ khử đi một tên tình địch.
Do đó Đường Thôi Thôi chỉ lo chuyện tiếp ứng.
Chỉ bất quá, gã vẫn một lòng mong mỏi Đường Phương thoát hiểm được.
... Hiện tại Đường Phương đã thoát hiểm, trên đường đi, hỏi gã mọi chuyện tiền nhân hậu quả, gã trả lời một chút, Tả tướng và Hữu tướng của Sơn đại vương miệng mồm lanh lợi, trả lời mười phần chu đáo, chỉ có Thiết Cán là chau cặp mày rậm không nói năng gì, ngựa chạy như điên cuồng như rồng bay gió cuốn.
Có điều Đường Phương nghe xong rồi, bỗng dưng không chịu đi nữa.
Đường Thôi Thôi đang lo sợ chính là chuyện kẻ địch truy đuổi lại, như vậy làm sao không khiến cho y nóng ruột nóng gan cả lên!
Đường Phương mặt lạnh như tiền hỏi Đường Thôi Thôi: “Bọn họ nói có phải là sự thật cả phải không?”
Đường Thôi Thôi chỉ còn nước gật đầu, trong lòng thì đang la lên: con bà nó, chạy đi mà, chạy đi mà!
Đường Phương xoay chuyển đầu ngựa: “Tôi không đi nữa”.
Đường Thôi xém chút nữa đã la ầm lên: “Sao?!”
Đường Phương nói: “Tôi muốn trở lại”.
Đường Thôi Thôi lần này la lên thật: “Chị nói gì?!”
Đường Phương nói: “Từ Vũ vì cứu tôi và hãm thân trong Long Đầu Nam, tôi nhất quyết không bỏ y đó không ngó ngàng gì tới”.
Đường Thôi Thôi còn đang la ó: “Đó là tự hắn thoát không lọt, có phải là mình hại hắn đâu, ai bảo hắn...”.
Đường Phương chặn ngay lời gã: “Đây là tôi hại y”.
Giọng nói của Đường Thôi Thôi muốn the thé cả lên, “Bọn mình không thể trở lại, bọn mình không phải địch thủ của họ. Bọn họ đã bị chuyện này rồi, ắt là có phòng bị, nếu mà bày bố Phi Kim sát trận, mở một chỗ hổng cho mình lọt vào, sau đó thắt cái túi lại, bọn mình sẽ toàn quân bị tiêu diệt cả”.
Đường Phương chỉ bình tĩnh nói: “Bất kể ra sao, chúng ta không thể bỏ mặc Từ Vũ lại đó. Từ Vũ vì cứu tôi mà không tiếc cam lòng mạo hiểm, còn tôi thì lại đi hại y! Tôi đã không biết chuyện này thì thôi, hiện tại đã biết rồi thì nhất quyết không để mặc vậy!”
Đường Thôi Thôi kỳ này chẳng còn cố kỵ gì, cho dù sợ Đường Phương giận dỗi, gã cũng la hét ầm lên: “Đó là hắn tự nguyện, bọn mình có bức bách gì hắn đâu, hắn đi tống mạng là chuyện của hắn, bọn mình chẳng thể vì hắn mà cũng tống mạng theo!”
Đường Phương nói giọng thật lạnh lùng: “Người ta nói: ‘Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng đương’, không hiểu hai câu tám chữ đó, làm sao còn hành tẩu được trong chốn giang hồ? Bọn mình mà đi đây, e không thành ra có phúc một mình mình hưởng, có nạn chẳng thèm lại đương sao, Đường môn đất Thục, ngày sau làm sao còn danh tiếng gì được trong giang hồ!”
“Nếu nói chuyện Đường môn đất Thục, phụng mạng lão gia gia nơi đây nắm giữ đại cuộc là ba tôi”
Đường Thôi Thôi la lên giọng quái dị: “Ông ấy nói: Chuyến này, cứu Đường Phương xong là đi ngày, không được làm chuyện ngoài lề, nếu không sẽ trừng phạt nặng nề không tha!”
Đường Phương giọng nói gieo xuống như tiếng vàng khối: “Được! Nếu vậy một mình tôi Đường Phương đây hành động, hiện tại tôi chỉ đại biểu cho Đại Phương Nhất Đường một mình tôi sáng lập một mình tôi làm một mình tôi gia nhập, cùng với ông, ông, ông”, ngón tay cô chỉ từng người từng người một, càng nói gương mặt càng trắng bệch lạnh lùng ra: “Cùng với các ông chẳng có một chút quan hệ nào dính vào cả”.
Sau đó cô cung tay lên chào: “Xin cám ơn ở đây, sau này sẽ có ngày gặp lại”.
Nói xong, xoay chuyển đầu ngựa, chạy như bay về phương nam.
Đường Thôi Thôi vỗ vào má mình một cái: “Trời!”
Nhất thời không biết làm sao cho phải.
Tả tướng Lão Ngư nhìn về Đường Phương đang chạy xa dần, há hốc mồm ra, cằm dưới hình như trệ hẳn xuống.
Hữu tướng Tiểu Nghi nhìn qua bên trái tới Đường Thôi Thôi, nhìn lại bên phải tới thủ lãnh Sơn đại vương.
Sơn đại vương không nói năng gì một hồi thật lâu.
Sau đó cánh tay vượn thò ra, bàn tay chụp ngay lấy cổ áo Đường Thôi Thôi, gầm lên một tiếng nhỏ: “Nhớ đấy, người nơi đây đều là của ta, cái câu xui xẻo thối tha con mẹ nó “toàn quân tiêu diệt”, ngươi mà dám nói!”
Đường Thôi Thôi bị gà chụp cổ áo, cơ hồ thở không muốn ra hơi.
Sơn đại vương buông gã ra, cười nhạt hắc hắc mấy cái: “Hỷ, đàn bà! Ôi, đàn bà! Đàn bà làm chuyện gì cũng tình cảm, chẳng nên trò trống gì! Mọi người bữa nay nhìn cho rõ đó: nam tử hán đại trượng phu muốn thành đại sự, ngàn vạn lần không được lấy vợ!”
Bọn của hạ của gã hò theo chẳng một chút nhiệt liệt gì: “Vâng”.
Sau đó Sơn đại vương bỗng râu tóc dựng ngược, mắt hổ trợn trừng hướng về ba mươi lăm tên đệ tử ruột gào lên một tiếng như tiếng sấm giữa trời nắng hạn: “Tiên sư cha mười bảy đời của nó xem đó! Đàn bà của chúng nó đều biết giảng nghĩa khí, bọn ta còn đứng nơi đây làm con cháu rùa đen hay sao?! Có gan hả, mau theo ta Sơn đại vương đánh thẳng lại Ngũ Phi Kim thôi!”
Lần này cả bọn cùng hò hét lên một trận hưởng ứng, rồng tinh anh hổ hung mãnh, ngựa hý vó dồn, núi rừng chấn động lên cả một phía.

Hồi trước Hồi sau