11

Song long Đại Đường - Hồi 089

Song long Đại Đường - Hồi 089

Chiếc thuyền thần bí

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 1704485 lượt xem

samsung

Sáng sớm hôm sau, Từ Tử Lăng và Khấu Trọng cùng đốc thúc bốn người bọn Đoạn Ngọc Thành động thủ quá chiêu. Khấu Trọng đang dùng một sợi nhuyễn tiên ép cho Bao Chí Hạ và Thạch Giới luống cuống tay chân thì Vân Ngọc Chân bước đến bên cạnh Từ Tử Lăng đang đứng xem, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt, đoạn thốt lên: "Võ công của hai người bọn họ thật khá lắm, các ngươi thu nạp được ở đâu thế?"
"Đang!"
Đại đao của Bao Chí Hạ bị trường tiên của Khấu Trọng quấn phải, thoát thủ bay đi. Từ Tử Lăng liếc nhìn Vân Ngọc Chân một cái, ánh mắt chuyển về phía Đoạn Ngọc Thành đang huy vũ hai cây đoản thương xông lên lấp vào vị trí của Bao Chí Hạ, hét lên một tiếng: "Ma Quý động thủ!"
Ma Quý nghe thấy mệnh lệnh, hai tay lần lượt phóng ra ba miếng thiết đạn tử, nhằm thẳng vào những chỗ yếu hại trên đầu gối và ngực của Khấu Trọng. Vân Ngọc Chân lập tức giật thót mình, trong lòng thầm nhủ làm gì có kiểu luyện công giống như liều mạng như vậy. Khấu Trọng phá lên cười ha hả, thân người khẽ lắc nhẹ, ám khí của Ma Quý liền rơi vào khoảng không.
Từ Tử Lăng giờ mới mỉm cười nói: "Mỹ nhân sư phụ sao dậy sớm vậy?"
Vân Ngọc Chân nguýt dài một cái nói: "Tại nhớ các ngươi mà!"
Từ Tử Lăng cười khổ nói: "Mỹ nhân sư phụ dường như lại coi ta là Khấu Trọng rồi!"
Vân Ngọc Chân đỏ bừng mặt, lúng túng lừ mắt nhìn gã nói: "Ta còn tưởng rằng ngươi không nhắc tới chuyện đó nữa kia đấy!"
Từ Tử Lăng cười nhạt, bước lên mấy bước, cao giọng nói: "Đến lượt ta rồi!"
Khấu Trọng thu hồi trường tiên, lúc gã nhảy về bên cạnh Vân Ngọc Chân thì Từ Tử Lăng tay không đối phó với bốn người.
Khấu Trọng cười cười nói: "Bốn tên tiểu tử này càng lúc càng lợi hại, hà hà, bọn chúng đã chứng minh rằng chúng ta vừa có nhãn quan độc đáo lại có phương pháp chỉ đạo tài tình. Hắc! Đêm qua không có ta bên cạnh, mỹ nhân sư phụ đương nhiên là trằn trọc không yên, không thể ngủ ngon rồi đúng không?"
Má phấn của Vân Ngọc Chân càng thêm đỏ ửng, giậm chân giận dỗi nói: "Người ta ngủ ngon đến độ không biết trời đất là gì cả! Tại sao nam nhân các người lúc nào cũng vọng tưởng rằng nữ nhân không có nam nhân thì không được nhỉ?".
Khấu Trọng thở phào nói: "Vậy thì tốt rồi, ta còn tưởng mỹ nhân sư phụ không có ta thì không được. Vậy thì mấy ngày nữa sau khi ta rời khỏi đây, cũng không cần phải lo lắng vội vã trở về nữa".
Vân Ngọc Chân biết rõ gã đang đùa cợt với mình, nhưng vẫn không kiềm nén nổi tâm trạng, tức giận nói: "Khấu Trọng! Ngươi rõ ràng là đang ức hiếp người ta!".
Khấu Trọng mỉm cười nói: "Cuối cùng ta cũng thử ra được tâm ý của Vân bang chủ rồi! Hì! Tố tỷ đến rồi, nàng có muốn đi chơi với chúng ta không?".
Vân Ngọc Chân lườm gã một cái nói: "Có ma mới đi cùng với ngươi!". Sau đó lại nở một nụ cười tươi như hoa với gã, quay mình bỏ đi.
o0o
Xe ngựa rời khỏi tướng quân phủ, tám người cưỡi ngựa đi trước mở đường, tám người đi sau đoạn hậu, còn Khấu Trọng và Từ Tử Lăng thì cưỡi ngựa đi hai bên xe ngựa của Tố Tố. Tố Tố lòng hoa nở rộ, vén cửa sổ ra nói cười vui vẻ với hai gã tiểu đệ. Đoàn xe đi ra từ Bắc thành môn, điểm đến là Lâm Giang đình ở thượng du, là một thắng địa nổi tiếng ở ngoài thành Ba Lăng, có thể quan thưởng mỹ cảnh của Trường Giang. Sau khi ra khỏi thành, Tố Tố nghe lời hai gã, dừng xe nghỉ ngơi ở ven đường. Khấu Trọng thấy Từ Tử Lăng như đang suy nghĩ điều gì, sắc mặt lại trắng bệch, liền hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì vậy?".
Từ Tử Lăng do dự hồi lâu mới đáp: "Ta chợt nghĩ đến Dương Hư Ngạn, rốt cuộc là hắn xuất lực cho phe nào vậy nhỉ?".
Khấu Trọng chau mày nói: "Không phải có người từng nói hắn đang theo đuổi nữ nhi xinh đẹp của Dương Thế Sung hay sao? Cả hai đều họ Dương, tự nhiên sẽ dễ thân thiết hơn".
Từ Tử Lăng quay đầu lại nhìn về phía bến cảng ngoài thành, chậm rãi nói: "Ta đương nhiên là nhớ chuyện này, chỉ là vẫn cảm thấy không hợp tình hợp lý chút nào. Hiện giờ người Dương Thế Sung sợ nhất phải là Lý Mật mới đúng, đâu đến lượt Tiêu Tiễn lọt vào mắt y chứ?".
Khấu Trọng trầm ngâm nói: "Nhưng hắn ta lại càng không có lý do xuất tục cho Lâm Sĩ Hồng. Dương Hư Ngạn là người xuất thân hoàng tộc, làm sao có thể kết bè với kẻ xuất thân từ chốn lục lâm thảo khấu như là Lâm Sĩ Hồng được. Có điều ngươi nói cũng rất đúng, nếu ta là Dương Thế Sung thì đâu có nhàn rỗi mà đi quản chuyện ở phương Nam xa xôi làm gì".
Từ Tử Lăng nói: "Nếu Dương Hư Ngạn không phải là người của Dương Thế Sung, vậy thì nhất định có liên quan đến tứ phiệt. Tống phiệt trước nay luôn bất hòa với hoàng thất, lại nằm ở phương Nam, có thể loại trừ. Còn lại chỉ có Lý phiệt, Độc Cô phiệt và Vũ Văn phiệt".
Khấu Trọng phân tích tiếp: "Độc Cô phiệt trước nay luôn là minh hữu của Ba Lăng Bang, có thể loại trừ được. Còn lại chỉ có Vũ Văn phiệt và Lý phiệt thôi. Xem ra khả năng là Vũ Văn phiệt cao hơn một chút. Ồ! Nhưng Vũ Văn phiệt cũng giống như Dương Thế Sung, tự lo cho mình còn không nổi, nào có nhàn rỗi đi lo chuyện phương Nam? Mẹ ơi, lẽ nào là tên tiểu tử Lý Thế Dân đó?".
Từ Tử Lăng động dung nói: "Khả năng này xem ra rất lớn, Lý tiểu tử là người nhìn xa trông rộng, hùng tài đại lược, chỉ có hắn mới có thể nhìn ra được tầm quan trọng của Hương tiểu tử sớm như vậy. Giết chết họ Hương rồi, Tiêu Tiễn coi như mù một con mắt, từ đó có thể thấy Lý tiểu tử này rất coi trọng Tiêu Tiễn".
Khấu Trọng gật đầu nói: "Tôn tử binh pháp có nói, tri kỷ tri bỉ, bách bất bại, nếu luận về mạng lưới tình báo, e rằng thiên hạ này không gì hơn mạng lưới thanh lâu và đổ trường phủ khắp toàn quốc nằm trong tay Hương tiểu tử. Hắc! Lý tiểu tử lại thêm cả Dương Hư Ngạn, không phải càng lúc càng hứng thú sao?".
Lúc này Tố Tố đã vén màn xe lên, thò đầu ra nói: "Người ta buồn chết đi được! Hai đệ đến đây nói chuyện với tỷ tỷ được không?".
o0o
Quá buổi hoàng hôn, Đoạn Ngọc Thành về phủ báo cáo với hai gã: "Thuộc hạ theo lệnh của hai vị bang chủ, từ lúc xe ngựa rời khỏi tướng quân phủ đã toàn thần giám sát động tĩnh xung quanh, nhưng không phát hiện bất cứ người nào theo dõi, hay bất cứ hiện tượng lạ nào khác".
Hai gã trở về phòng, vừa nghi hoặc không hiểu, lại vừa thất vọng phi thường. Lẽ nào bọn gã đã đoán sai, hoặc giả địch nhân cao minh tới mức có thể giấu được tai mắt của bốn người bọn gã Đoạn Ngọc Thành?
Khấu Trọng vỗ bàn nói: "Không có lý do nào cả, vị trí mà bọn Ngọc Thành ẩn thân giám sát đều do chúng ta cẩn thận lựa chọn, chỉ cần có người theo dõi, nhất định sẽ không giấu được bọn chúng, trừ phi… hà…!".
Từ Tử Lăng tiếp lời nói: "Ta cũng không tin nổi Ác Tăng Diễm Ni đó có thể nuốt trôi được mối hận này, tên Ác Tăng Pháp Nạn đó lại càng không thể nhẫn nại lâu như vậy được, trừ phi…".
Hai gã đưa mắt nhìn nhau, đồng thời cảm thấy trong não lóe lên một luồng sáng. Trừ phi bọn chúng đang chờ đợi viện thủ, bằng không thì không có lý do gì để bỏ qua một cơ hội tốt như vậy. Nếu như Ác Tăng Diễm Ni đích thực là người của Âm Quý Phái, vậy thì viện binh ắt hẳn là người của Âm Quý Phái hoặc cao thủ của Khúc Ngạo, chuyện này tuyệt đối không thể xem nhẹ.
Khấu Trọng thở hắt ra một hơi, nói: "Ngàn vạn lần không nên dẫn theo Tố tỷ ra khỏi thành nữa, lần sau cứ dùng xe không thôi!".
Từ Tử Lăng chau mày nói: "Chúng ta nhất định phải nghĩ cách xoay chuyển tình thế bị động này lại, tốt nhất là có thể hạ được Ác Tăng Diễm Ni trước khi cao thủ của bọn chúng kịp tới nơi, bằng không chúng ta sẽ gặp họa lớn đó".
Khấu Trọng gãi đầu nói: "Ngươi đã từng thử nghĩ qua chưa, kỳ thực chuyện này tương đối kỳ quái, nếu xét bề ngoài, Ác Tăng Diễm Ni căn bản không thể biết được quan hệ giữa chúng ta và Ba Lăng Bang, càng không thể biết chúng ta sẽ chạy đến Ba Lăng, tại sao bọn chúng ta lại nhận định rằng bọn chúng nắm rõ được hành tung của chúng ta, còn chuẩn bị phục kích bất cứ lúc nào nữa?".
Từ Tử Lăng nói: "Đây đơn thuần chỉ là một thứ cảm giác kỳ lạ, không thể nào giải thích được".
Khấu Trọng cúi đầu suy nghĩ đôi chút rồi than: "Từ đây có thể thấy Trường Sinh Quyết đúng là báu vật của đạo gia, mà về mặt này thì ngươi thông tuệ hơn ta nhiều, có lẽ là vì tâm linh của ngươi gần với những người tu đạo hơn là ta. Không! Phải nói ngươi đích thực đã trở thành Tử Lăng Chân Nhân rồi mới đúng! Hì, chỉ thiếu mỗi nước mặc đạo bào lên nữa thôi! Ngươi với Sư Phi Huyên có lẽ là trời sinh một cặp đó, sao không cướp nàng ta trong tay Hầu Hy Bạch cho hắn tức tối nhỉ?".
Từ Tử Lăng cười khổ nói: "Lúc này mà ngươi còn tâm trạng nói những lời đó sao?".
Khấu Trọng nghiêm mặt nói: "Đây tuyệt đối không phải chuyện đùa. Nếu ngươi thật sự có thứ linh cảm đó, chúng ta có thể lợi dụng được ưu thế này, tỷ như ngươi có thể cảm giác được vị trí đại khái của địch nhân hay không?".
Từ Tử Lăng trầm mặc hồi lâu rồi chậm chạp lắc đầu đáp: "Không! Chỉ là trong lòng ta có chút dự cảm bất thường thôi, chỉ có vậy mà thôi!".
Khấu Trọng dài người đứng dậy nói: "Chi bằng chúng ta làm một cuộc thử nghiệm. Bây giờ thử đi dạo vài vòng trong thành đã, nếu không được thì sẽ ra ngoài thành xem sao, nếu như cảm giác nguy cơ trong lòng ngươi tăng lên, như vậy biểu thị chúng ta càng đến gần địch nhân hơn. Hì hì, thuật thăm dò như chúng ta đây đảm báo là khoáng cổ tuyệt kim, không ai có thể tưởng tượng ra được, có thể giết cho địch nhân trở tay không kịp… hà hà…".
Từ Tử Lăng giật mình nói: "Đâu cần phải đi vài vòng làm gì, ngươi còn nhớ sáng nay lúc ra khỏi thành, ngươi hỏi ta đang nghĩ chuyện gì không? Ta trả lời rằng nghĩ đến Dương Hư Ngạn, kỳ thực là chuyện sau này, lúc đó cảm giác nguy hiểm trong ta đột nhiên tăng mạnh, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, giống như trước khi Dương Hư Ngạn tấn công chúng ta ngày hôm đó vậy, vì thế ta mới sực nhớ tới Dương Hư Ngạn, nhưng sau khi đi về phía Tây, cảm giác quái dị đó lại từ từ biến mất.
Khấu Trọng cả mừng thốt lên: "Như vậy thì được rồi. Ở bến cảng bên ngoài thành môn có rất nhiều thuyền lớn thuyền nhỏ, trong đó nhất định có một chiếc là nơi ẩn thân của địch nhân. Còn lúc đó thì bọn chúng đang ở trong bóng tối rình mò chúng ta, hòng suy tính xem có nên đi theo hạ thủ hay không nên ngươi mới nảy sinh cảm ứng như vậy, giống như hôm ấy Dương Hư Ngạn muốn hành thích Hương tiểu tử vậy! Hà! Lần này thì lợi lớn rồi!".
Những thứ dư thừa chưa kịp vận chuyển vào thành. Từ Tử Lăng và Khấu Trọng nấp trong một đống hàng hóa sát mép nước, chăm chú quan sát mấy trăm chiếc thuyền đã lên đèn, hoàn toàn không biết phải làm sao mới tìm được địch nhân.
Khấu Trọng thấp giọng nói: "Ngươi có cảm giác gì không?".
Từ Tử Lăng cười khổ nói: "Hoàn toàn không có! Hà! Chúng ta có nên quay về đi ngủ không nhỉ?".
Khấu Trọng lắc đầu biểu thị không đồng ý, trầm ngâm nói: "Nếu như chúng ta áp tai vào sát đáy thuyền, vận công nghe trộm, ngươi bảo có thể nghe được người trên thuyền nói gì không?".
Từ Tử Lăng bực bội nói: "Nghe được thì sao chứ? Nếu như người trên thuyền đều đã ngủ hết, hoặc giả không nói chuyện, chúng ta có phải lần lượt nghe trộm hết từng thuyền một hay không? Đừng quên rằng chỗ này có tới vài trăm chiếc thuyền lớn nhỏ đấy, nếu như mỗi chiếc chúng ta chỉ tốn một khắc thời gian, nghe chưa hết một phần mười thì trời đã sáng bảnh rồi!".
Khấu Trọng cuối cùng cũng đành bỏ cuộc, chán nản nói: "Vậy thì đành để sáng mai quay lại vậy, hi vọng lúc ấy cảm giác của ngươi sẽ linh hơn hôm nay! Kìa!".
Từ Tử Lăng vội nhìn theo ánh mắt của gã, chỉ thấy một chiếc khoái thuyền không có ánh đèn đang lướt đi giữa những thuyền khác về phía gần bờ, chỉ xem tốc độ của khoái thuyền đã biết người điều khiển nó ắt hẳn phải là cao thủ. Hai gã vội vận công vào song mục, không bỏ qua bất cứ động tĩnh nào của mục tiêu.
Trên khoái thuyền có một nam một nữ đang đứng, nữ tử kia đứng ở đầu thuyền, y phục giống như một ả nô tỳ, dung mạo dễ nhìn nhưng lại mang đôi phần phóng đãng. Nam nhân thân hình cao lớn, nhưng nét mặt thì đầy vẻ thô tục, nhìn dáng vẻ thì cũng chỉ là hạng nô bộc giống như nữ tử kia. Khoái thuyền nhanh chóng đến gần bờ, còn chưa cập bến thì nữ tỳ kia đã tung người lao vút lên, sau mấy cái nhấp nhô đã biến mất trong màn đêm, nam bộc nhân kia thì ngồi dưới thuyền chờ đợi.
Hai gã mừng rỡ ra mặt, tuy không dám khẳng định bọn họ có phải là người của Ác Tăng Diễm Ni hay không, nhưng so với không có đầu mối thì tự nhiên là tốt hơn nhiều. Sau khi đưa mắt nhìn nhau ra hiệu, hai gã nhẹ nhàng đảo một vòng, len lén xuống nước ở nơi khuất tầm mắt tên nam bộc, trong chốc lát đã đến dưới đáy chiếc khoái thuyền, vận công dán chặt người vào bên dưới. Bọn gã cũng nhân cơ hội này ngưng tụ nội lực, hòng ứng phó với trận ác chiến sắp tới. Chừng nửa canh giờ sau thì nữ tỳ kia quay lại. Nam bộc nhân hỏi: "Có lấy được chưa?" Nữ tỳ "ừm" một tiếng, đưa tay lên biểu thị đã lấy được thứ đồ gì đó.
Chiếc thuyền lại rời khỏi bờ. Một tỳ một bộc trên thuyền đều không lên tiếng nói gì. Một lát sau thì chiếc khoái thuyền đến bên cạnh một chiếc thuyền lớn rồi dừng lại. Hai gã rời khỏi thuyền nhỏ, nấp dưới đáy chiếc thuyền lớn, áp sát tai vào vận công lắng nghe, cơ hồ như ẩn ước có tiếng người nói chuyện, đáng tiếc là thính giác của hai gã bị tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền làm nhiễu loạn nên không thể nghe được rõ ràng.
Khấu Trọng kéo Từ Tử Lăng lên khỏi mặt nước, thấp giọng nói: "Không vào hang hổ, sao bắt được hổ con, ngươi thấy thế nào?".
Từ Tử Lăng cười cười nói: "Nói những lời thừa thế để làm gì, đi thôi!".
Hai gã nhìn nhau bật cười, rồi cùng lúc bò lên trên, khi lên đến sàn thuyền thì thò đầu lên quan sát hai bên. Ở dưới đáy nước nhìn lên, chiếc thuyền này đã lớn lắm rồi, hiện giờ nhìn từ trên xuống lại càng gây cảm giác hùng vĩ to lớn, thuyền dài tới hơn hai trăm thước, khoang thuyền tổng cộng có ba tầng, trong hơn ba mươi chiếc cửa sổ chìa ra phía ngoài, chỉ thấy chừng bốn năm chiếc là còn sáng đèn và vang lên tiếng người nói chuyện. Trên sàn thuyền tịnh không một bóng người.
Từ Tử Lăng ghé miệng sát tai Khấu Trọng nói: "Ta phát hiện hai chòi canh kín, đều ở trên tầng thứ ba, có thể thấy bọn chúng chủ yếu chỉ giám thị động tĩnh của các thuyền khác trên sông chứ không thể chú ý đến tình hình trên sàn thuyền".
Khấu Trọng nhàn nhã nói: "Thế nào cũng phải đánh bà nó một trận cho thống khoái, đánh không lại thì nhảy xuống nước chạy trốn! Lên nào!".
Hai gã tung mình lên sàn thuyền, thân người ép sát xuống dưới, nhanh nhẹn trườn tới góc tối ở cuối thuyền, chẳng những tốc độ nhanh như loài quỷ mị, mà động tác cũng thống nhất vô cùng, giống như hai gã đã từng rèn luyện cả trăm ngàn lần rồi vậy. Bọn gã không dám mạo hiểm xông vào trong, chỉ ngưng tụ nội lực vào song nhĩ, cẩn thận lắng nghe. Trong khoang thuyền vang lên một giọng nói của nam nhân. Người đó nói: "Hai tên tiểu tử này khi hợp lại thì lợi hại phi thường, cả Nhậm Thiếu Danh cũng bị bọn chúng làm cho nuốt hận mà chết, thế nên khi chúng ta động thủ, phải tập trung lực lượng giết chết một tên trước đã, sau đó mới bắt sống tên thứ hai kia, nghiêm hình bức cung, sợ gì hắn không đem bí mật Dương Công Bảo Khố nói ra chứ?".
Hai gã nghe mà ngạc nhiên nhìn nhau, đây không phải là thanh âm của nhị đương gia Đại Giang Hội Hổ Quân Bùi Viêm đã từng truy kích hai gã ở cửa sông khi mới rời khỏi Thường Thục hay sao? Lúc đó còn có cả một tên Vương Khôi Giới võ công lợi hại phi phàm nữa. Thật không ngờ lần này không kiếm được Ác Tăng Diễm Ni, nhưng lại gặp phải một món hời khác.
Một thanh âm lạ vang lên: "Chúng ta đợi tám ngày sau khi bọn chúng vượt sông Bắc thượng, sẽ dùng thế công thần tốc như sét đánh không kịp bưng tai tấn công bọn chúng, giết chết một tên, bắt sống một tên. Hừ, với thực lực của chúng ta, đối phó bọn chúng thực dễ như là giết chết mấy con kiến vậy".
Giọng nói của người này biến hóa đa đoan, lúc thì thấp trầm, lúc lại vút cao sắc nhọn, ngừng ngắt không liên tục, nghe mà cảm thấy khó chịu vô cùng. Nếu vì luyện công mà biến thành thế này, vậy thì võ công của hắn phải ngụy dị khôn lường, khiến người ta không thể nào đoán biết. Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cùng lúc biến sắc, không phải là vì thanh âm quái dị của người kia, mà là vì đối phương lại nắm rõ hành tung của hai gã như lòng bàn tay vậy. Không cần nói cũng biết là đã có người ngầm báo tin tức, chẳng trách bọn chúng không cần phái người đến thăm dò động tĩnh của hai gã.
Một giọng nữ thấp trầm khác phẫn nỗ nói: "Kẻ chúng ta phải giết chết trước là Từ Tử Lăng, sau đó mới bắt sống tên tiểu tử trời đánh không chết là Khấu Trọng kia, ta phải khiến hắn chịu đủ mọi sự đau khổ trên đời rồi mới được chết".
Chỉ thoáng nghe thanh âm tràn đầy cừu hận này cũng biết người vừa phát thoại đã hận Khấu Trọng đến nhập tâm nhập cốt. Hai gã đều cảm thấy thanh âm này rất quen, nhưng nhất thời cũng không nhận ra nữ nhân này là ai.
Một giọng nữ ngọt ngào, nhẹ nhàng mềm mại như những áng mây trên trời, chậm rãi nói: "Tâm nguyện của Du tiên cô tất sẽ đạt được, hai tên tiểu tử này đều có thể tự hào là đã tác thành cho cha và Trầm đương gia hợp tác với nhau, sau này chúng ta vạch đất xưng vương, còn phải đa tạ bọn chúng nữa đấy!".
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lập tức hiểu ra, nữ nhân hận bọn gã đến nhập xương thấu cốt kia chính là ni cô xinh đẹp của Hải Sa Bang, Dtn, là một Diễm Ni khác. Trầm đương gia kia tự nhiên chính là Trầm Pháp Hưng, Hải Sa Bang gần đây đã về làm chó săn cho y, liên quân này đã bị hai gã đánh bại thảm hại, chẳng trách mà lại nóng ruột phục cừu đến thế. Cha của nữ tử kia là ai? Xem ra thì cả Đại Giang Hội cũng phải nghe lệnh của y.
Thanh âm củaTrầm Pháp Hưng vang lên: "Lần này được Mi công chúa chủ trì đại cục, Trầm mỗ khẳng định hai tên tiểu tử kia tất sẽ không thể thoát thân, có được Dương Công Bảo Khố, thêm vào lực lượng của liên minh quân Giang Nam và quân Già Lâu La chúng ta, thiên hạ chẳng phải đã là vật trong túi rồi hay sao?".
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cùng lúc lạnh người, cuối cùng cũng đã biết được cha của Mi công chúa này là ai. Trong các đạo quân khởi nghĩa hiện nay, nếu luận hung tàn thành tích, e rằng không ai qua được kẻ tự xưng là Già Lâu La vương Chu Xán. Nghe đồn khi quân của Già Lâu La thiếu lương thực đã nếu cả người chết lên để ăn, chuyện này tuy có lẽ là khoa trương lên, nhưng cũng có thể thấy thanh danh của họ Chu xấu thế nào rồi.
Khấu Trọng ghé miệng sát tai Từ Tử Lăng nói: "Làm sao đây? Chi bằng lấy đao khắc lên mấy chữ Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đã từng đến đây du ngoạn, dọa bọn chúng giật mình một phen chơi!".
Từ Tử Lăng lắc đầu nói: "Không! Như vậy chúng ta mãi mãi cũng không thể trở thành cao thủ chân chính được, chi bằng dứt khoát đánh con bà nó một trận oanh liệt, tránh để sau này khỏi vướng chân vướng tay!".
Khấu Trọng bóp mạnh vai gã, mắt hổ sáng ngời: "Được! Chúng ta tùy cơ ứng biến! Xem quyền đấu của kẻ nào cứng hơn!".

tiki

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau