sendo

Song long Đại Đường - Hồi 121

Song long Đại Đường - Hồi 121

Trục trung vô tướng

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9/10 với 1582163 lượt xem

ton

Trống trận vang trời.
Khi ánh nắng ban mai vừa chiếu lên tường thành, quân Giang Hoài đã phát động từng đợt tấn công liên tiếp từ bốn phương tám hướng, tiếng hò hét làm chấn động cả một góc trời. Quân địch không những đã chặn nguồn nước của hào bảo vệ quanh thành, còn dùng cát và đá lấp vào đoạn hào sâu trước cổng thành.
Lúc Khấu Trọng, Từ Tử Lăng và lão tướng đang thọ thương Phung Ca lên trên tường thành, chỉ thấy đại quân địch đã chầm chậm tràn lên bình nguyên rộng giữa dòng Hán Thủy và tường thành, lá đại kỳ thêu chữ "Đỗ" bay phần phật trong gió, quân dũng hừng hực, khí thế bức nhân.
Sau khi đá và tên rải xuống như mưa đẩy lui một đợt tấn công kích của quân Giang Hoài, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lo lắng nhìn xuống ba vạn đại quân đang ùn ùn tiến tới, đờ đẫn không biết nên làm gì. Hai gã tuy đều là hạng cơ trí hơn người, song đối mặt với cục diện tiến quân vạn mã này, nhất thời cũng không nghxi ra cách gì ứng phó.
Phùng Ca chán nản ngồi xuống giữa hai gã. Nếu không nhờ hai gã đích thân vận công trị liệu, chỉ e giờ này lão vẫn còn phải nằm trên giường, hiện giờ dù đã dậy được nhưng vẫn khí hư lực thoát, chỉ là miễn cưỡng chống đỡ, tất cả quyền nghi đều trao lại hết cho hai gã.
Bảy tám viên tướng lĩnh thủ thành đứng vây quanh ba người, ai nấy đều lộ rõ vẻ nghi hoặc ra mặt. Những tướng lĩnh này đều là đầu mục ở Độc Bá Sơn Trang, bất luận kinh nghiệm hay thực lực đều thua kém so với những người đã thiệt mạng trong trận huyết chiến với Loan Loan, thế nhưng trong tình trạng Thục Trung võ tướng này đành phải lấy ra cho đủ số, cũng như là bình thường làm sao tới lượt hai gã nắm quyền tổng chỉ huy phòng thủ Cảnh Lăng như bây giờ chứ.
Xung quanh đều là binh sĩ thân tín của Phùng Ca cảnh giới, không để bí mật lọt ra ngoài. Phùng Ca trầm giọng nói: "Những lời ta sắp nói ra đây, các ngươi nghe xong tuyệt đối không được kêu la kinh hãi gì để tránh làm động lòng quân, rõ chưa?"
Chúng nhân đều gật đầu tuân lệnh. Phùng Ca vốn là tướng lĩnh thủ thành của triều đình nhà Tùy ở Cảnh Lăng, đức cao vọng trọng, rất được lòng người. Lúc này cũng chỉ mình lão mới có thể chủ trì đại cục. Phùng Ca miễn cưỡng ngồi thẳng dậy, chậm rãi nói: "Trang chủ đã bị yêu nữ Âm Quý Phái Loan Loan giết chết rồi."
Chúng nhân lập tức biến sắc.
Phùng Ca liền đem sự tình nói qua một lượt, đoạn lật tay để lộ ra tấm quân phù lấy ra từ thi thể của Phương Trạch Thao, nghiêm mặt nói: "Trước lúc lâm chung, trang chủ có giao lại lão phu chưởng quản sơn trang, nhưng lúc này hai quân đang giao chiến, tang sự của trang chủ tuyệt đối không nên tiết lộ ra để ảnh hưởng tới lòng quân."
Chúng nhân vừa bi vừa phẫn, nhưng không ai biết phải làm sao.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng thầm nhủ cái chết của Phương Trạch Thao đầu tiên đã làm ảnh hưởng tới bảy viên tướng lĩnh này rồi.
Phùng Ca cố gắng phấn chấn tinh thần, gượng cười nói: "Vì ta đã bị thương nhẹ, vì vậy không thể đích thân chủ trì trận chiến liên quan tới sự tồn vong của Cảnh Lăng này, chỉ có thể ở bên cạnh sắp đặt kế hoạch, tất cả mọi chuyện sẽ do Khấu huynh đệ và Từ huynh đệ đây phụ trách, mệnh lệnh của họ cũng như là mệnh lệnh của lão phu vậy, kẻ nào không tuân, lậpo tức xử trảm, các ngươi đã hiểu chưa?"
Đám tướng lĩnh giờ đã rối như tơ vò, lục thần vô chủ, lại biết hai gã cơ trí siêu quần, thần dũng cái thế, nên đều gật đầu tuân lệnh. Chợt có người lên tiếng hỏi: "Về phía Tiền tướng quân thì phải xử lý thế nào?"
Tiền Vân vốn là thượng ty của Phùng Ca, nhưng nếu luận tài trí, đức vọng y đều kém lão một bậc. Trong mắt Phùng Ca thoáng hiện lên sát cơ, nhạt giọng nói: "Chuyện này ta sẽ tự biết xử lý, các ngươi lập tức trở về cương vị, chuẩn bị tiếp chiến!"
Chúng tướng lập tức lãnh mệnh chạy đi.
Sắt mặt Phùng Ca chuyển dần từ xanh sang đen, làm hai gã kinh hãi vội vận chân khí tương trợ, một hồi lâu sau lão mới khôi phục trở lại bình thường, nhưng so với khi nãy thì càng hư nhược, yếu ớt hơn. Một trận gió sớm thổi tới khiến Phùng Ca run lên mấy cái, khiến hai gã sợ hãi vội đỡ lão vào bên trong thành lâu.
Phùng Ca gọi một người tên Phùng Hán vào trong lầu, người này là cháu ruột của lão, có thể tín nhiệm được. Sau khi vẫy tay ra hiệu cho những người khác ra ngoài, lão lại bảo Phùng Hán ra đóng cửa lại, rồi mới thở hắt ra một hơi nói với Khấu Trọng: "Chỉ cần chuyện của trang chủ truyền ra ngoài, cả Cảnh Lăng này sẽ loạn như ong vỡ tổ, người người tranh nhau chạy trốn, lúc đó thì không cần địch nhân tấn công, Cảnh Lăng cũng sẽ tự tan vỡ thôi, không biết hai vị có lương sách gì chưa?"
Khấu Trọng trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc ở đây còn bao nhiêu binh mã có thể dùng được?"
Phùng Hán lên tiếng đáp thay Phùng Ca: "Binh lực của sơn trang vốn có ba vạn người, nếu thêm vào các tránh đinh mới nhập ngũ thì cũng có khoảng năm vạn."
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nói: "Vậy không phải nhiều hơn quân Giang Hoài ở bên ngoài kia tới hai vạn người hay sao?"
Phùng Ca khó khăn hít sâu vào một hơi, đoạn chầm chậm nói: "Vừa rồi chỉ là quân chủ lực của Giang Hoài mà thôi, bọn chúng còn mấy cánh quân nữa đanhg tấn công các cửa thành khác, hợp lại cũng đông tới bảy tám vạn người, hơn nữa sĩ tốt của chúng đều được huấn luyện đầy đủ, vũ khí và kinh nghiệm cũng đều vượt quá chúng ta một bậc."
Phùng Hán tiếp lời nói: "Sơn trang tổng cộng có bảy đạo quân, trong đó thân vệ đội của trang chủ là đông nhất, binh lực tới tám ngàn người, những đạo quân khác mỗi đạo có bốn ngàn người, đại thúc và tôi mỗi người chỉ huy một đạo quân, những tướng lĩnh chỉ huy khác đều đã bị yêu nữ giết chết rồi, cần phải bổ nhiệm lại mới được."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng nghe mà càng thêm sầu muộn, phải đối mặt với Đỗ Phục Uy đã tung hoành vô địch giữa quần hùng mà bên mình thì quân tâm rối loạn, người người sợ hãi, trận này e rằng không cần đánh cũng biết là thua rồi.
Phùng Hán thở dài nói: "Nếu đại thúc không thọ thương thì may ra còn có thể ổn định đại cục, liều mình đánh mấy trận với địch nhân, nhưng hiện giờ thì... ôi!"
Phùng Ca đanh định nói gì thì đột nhiên ôm ngực ho lên sù sụ, máu tươi bắn ra từ miệng, khiến bọn Khấu Trọng nhìn mà kinh hãi.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng vội đỡ lấy Phùng Ca giúp lão hành khí vận huyết, chẳng ngờ hai mắt lão chớp chớp mấy cái rồi hôn mê bất tỉnh, ngã gục xuống ghế. Cả ba đều ngây người ra, chân tay luống cuống không biết phải làm sao.
Một hồi lâu sau, Khấu Trọng mới quyết đoán nói: "Phùng huynh, ngươi lập tức cầm tướng phù này đi ra lệnh cho các tướng lĩnh vào vị trí chuẩn bị chiến đấu, sau đó quay lại đây tiếp tục thương lượng đối sách. Phùng lão cứ để chúng ta chiếu cố là được!"
Phùng Hán định nói gì nhưng lại thôi, cuối cùng cũng y mệnh chạy ra ngoài.
0O0
Khấu Trọng bắt mạch cho Phùng Ca đang nằm trên ghế rồi thở phào nhẹ nhõm nói: "Lão đã có thể tự mình vận khí, hôn mê như vậy còn đỡ hơn là tỉnh táo nữa. Hừ! Yêu nữ này thật lợi hại, nói không chừng cả Ninh Đạo Kỳ cũng chưa chắc giết nổi ả đâu!"
Từ Tử Lăng cũng bùi ngùi nói: "Bọn họ chết thật thảm!"
Khấu Trọng trầm mặc giây lát, nghiêng tai lắng nghe tiếng vó ngựa và trống trận bên ngoài, rồi thấp giọng nói: "Không biết đám người của Phi Mã Mục Trương có thể an toàn rời khỏi hay không nữa?"
Từ Tử Lăng dịch người ra chỗ cửa sổ, ngó ra ngoài quan sát rồi nói: "Có lẽ không vấn đề, bởi lão gia của chúng ta đã cố ý để một con đường cho dân trong thành chạy trốn, vừa hay lại tiện lợi cho bọn họ trở về mục trường. Hừ, trừ phi lão gia đích thân xuất thủ, bằng không với võ công của Thương trường chủ và Lương Trị, ta nghĩ thừa sức đưa được bọn Hứa Dương với Lạc Phương rời khỏi đây."
Khấu Trọng bước tới bên cạnh gã, nhìn ra bên ngoài từ một cửa sổ khác, thấy quân Giang Hoài vẫn đang bày binh bố trận, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác lực bất tòng tâm, cười khổ nói: "Không biết có phải trước đây chúng ta thuận lợi quá hay không mà bây giờ phải gặp báo ứng như thế này nữa. Hiện giờ ta cảm thấy khó chịu đến độ vô cùng, thậm chí còn có chút hận mình vô tri vô năng nữa."
Từ Tử Lăng trầm ngâm không nói hồi lâu, đột nhiên lại phá lên cười ha hả: "Ngươi có muốn biết nguyên nhân không?"
Khấu Trọng ngạc nhiên hỏi: "Ngươi muốn nói về mặt nào?"
Từ Tử Lăng thản nhiên đáp: "Ta muốn nói chính là lòng tin bị mất đi của ngươi đó. Tất cả chỉ vì trước nay chúng ta chưa từng tưởng tượng ra trên đời này lại có một đối thủ giảo hoạt và lang độc như là Loan Loan vậy, chúng ta phải mở to mắt ra nhìn ả giết chết chiến hữu của mình, nhưng lại không làm được điều gì để ngăn cản lại, thế nên ngươi mới hận cả chính bản thân mình, oán bản thân mình vô năng vô lực. Nếu còn để tình trạng này tiếp tục kéo dài, không thể khôi phục lại đấu chí, ta e rằng chúng ta không thể sống mà rời khỏi đây đâu."
Khấu Trọng cười khổ nói: "Ngươi có đấu chí không?"
Từ Tử Lăng mắt hổ sáng rực lên hai luồng dị quang, gật đầu nói: "Đương nhiên là có! Cùng lắm chết là cùng chứ gì! Ngươi còn nhớ Bạch lão phu tử đã từng dậy thiên tướng giáng đại nhiệm ư kỳ nhân dã, tất tiên lao kỳ cân cốt, ngã kỳ thể phu, khổ kỳ tâm trí, không phá kỳ thân, hành phất loạn kỳ sở vi không?"
Khấu Trọng lập tức đứng thẳng người, nghiêm túc lắng nghe.
Từ Tử Lăng quay sang nhìn thẳng vào mắt gã, song mục thần quang lấp lánh: "Hiện giờ chúng ta đang đứng trên điểm chuyển ngoặc của con đường đời còn dài đằng đẳng. Trọng thiếu gia ngươi hãy thử dùng cái đầu to của mình mà nghĩ xem, chúng ta vừa mới đánh một trận long trời lở đất với thiên hạ đệ nhất yêu nữ..."
Tiếp đó gã lại chỉ vào đại quân Giang Hoài bên dưới nói: "Bên ngoài là một trong những kẻ có cơ hội nhất thống thiên hạ, lão gia Đỗ Phục Uy của chúng ta. Chúng ta có thể đối đầu với những cao thủ ngạo thị thiên hạ như vậy, không phải là tài giỏi lắm sao? Ngươi hãy nhớ rằng chúng ta không còn là hai tên tiểu lưu manh nơi phố thị hay những kẻ tầm thường vô danh vô tính trên giang hồ nữa rồi."
Hai mắt Khấu Trọng lập tức sáng rực lên, tinh thần phấn chấn nói: "Hà! Ta hiểu rồi! Chỉ xét chuyện vừa rồi với Loan Loan không giết được chúng ta, còn phải ôm thương tích đào tẩu, chúng ta đã rất cao minh rồi! Có điều lấy nhiều thắng ít, cũng không được vẻ vang cho lắm!"
Từ Tử Lăng lắc đầu nói: "Tranh bá thiên hạ đâu có giống như tranh đấu đơn thuần trên giang hồ, đâu thể nói tới công bằng hay không? Ngược lại còn phải dùng thiên phương bách kế để tạo ra sự bất công nữa đó, ngươi tự xưng là thiên tài binh pháp, lẽ nào không hiểu điều này? Loan Loan từ nhỏ đã được thụ huấn, lại có minh sư chỉ điểm, còn chúng ta là những kẻ nửa đường xuất gia, lại còn mò mẫm tự học, đây không phải là rất không công bằng hay sao? Hiện giờ cần nhất là tranh thủ thời gian, giết chết Loan Loan trước khi ả giết được chúng ta, ngươi rõ chưa?"
Khấu Trọng phấn chấn hô vang một tiếng: "Hiểu rồi!" Sau đó lại lập tức chán nản nói: "Có điều bất luận là chúng ta tự tin tới đâu cũng chẳng có ích gì, hiện giờ rõ ràng là địch mạnh ta yếu, thêm nữa chỉ cần tin tức về cái chết của Phương Trạch Thao bị tiết lộ ra ngoài, Cảnh Lăng sẽ lập tức vô công tự phá! Ôi! Ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?"
Từ Tử Lăng chau mày nói: "Ngươi phải đổi cái tính dễ hưng phấn rồi lại dễ nản lòng đi thì mới mong thành được đại sự. Thân làm nam nhi sinh ra trong thời loạn thế, cùng lắm là chiến tử sa trường, da ngựa bọc thây, có gì mà phải sợ nữa chứ?"
Khấu Trọng cúi đầu trầm mặc không nói, nhưng đôi mắt hổ đã dần sáng rực lên.
Từ Tử Lăng đưa tay nắm lấy vai gã, lắc mạnh nói: "Trên chiến trường tuy có thiên quân vạn mã, nhưng mỗi một người đều rất cô độc, tử vong lại càng cô độc hơn! Ngươi thử nghĩ đến cảm giác cô độc giữa muôn vạn người đang chém giết lẫn nhau, ngươi sẽ không còn lo lắng băn khoăn vì chuyện địch nhân nhiều hay ít nữa. Trọng thiếu gia ngươi không phải muốn tranh bá thiên hạ hay sao? Trận chiến ngoài thành kia chính là tảng đá thử vàng tốt nhất cho ngươi đó. Ngươi phải vì người dân vô tội ở Cảnh Lăng, vì đại nghiệp của mình mà tiếp tục đi tới."
Khấu Trọng cười lên ha hả nói: "Quả nhiên là huynh đệ tốt của ta! Mỗi một câu đều như tiếng chuông sớm, vén màn mây mờ trong lòng ta."
Lúc này Phùng Hán lại tất tả chạy tới báo cáo: "Không xong rồi! Tiền vân đã được thủ hạ của hắn cứu thoát, tin tức về cái chết của trang chủ chỉ e không giữ được bao lâu nữa."
Khấu Trọng hoàn toàn khôi phục lại sự quyết đoán và tự tin lúc trước, lạnh lùng nói: "Chuyện ta nhờ ngươi đã làm xong chưa?"
Phùng Hán cũng bị thái độ trấn định của gã làm ảnh hưởng, bình tĩnh trở lại, gật đầu đáp: "Chuyện đó không có vấn đề gì."
Khấu Trọng ngửa mặt cười dài một trận rồi nói: "Được lắm! Để ta và lão gia quyết chiến một trận xem quyền đấu của ai cứng hơn!"
Phùng Hán ngạc nhiên hỏi: "Lão gia là ai vậy?"
Từ Tử Lăng mỉm cười đáp: "Chính là Đỗ Phục Uy, Phùng huynh lập tức phái người đưa đại thúc của ngươi tới mục trường, đồng thời phái binh sơ tán phụ nữ và người già trong thành ra địa điểm an toàn bên ngoài thành, nếu không may Cảnh Lăng bị phá, thì sẽ dẫn họ tới Phi Mã Mục Trường, Thương Tú Tuấn tuyệt đối sẽ không thấy chết mà không cứu đâu."
Tiếp đó gã đưa mắt nhìn sang Khấu Trọng, Khấu Trọng lại cười lên ha hả, biểu lộ ra lòng tin và đấu chí cao ngất, dẫn đầu bước ra ngoài.
0O0
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng sánh vai nhau đứng trên tường thành.
Bên ngoài, quân Giang Hoài đã chỉnh đốn xong đội ngũ, kỳ hiệu rợp trời, nhân số tăng lên tới bốn vạn. Trung quân của Đỗ Phục Uy đặt trên một ngọn đồi nhỏ, lấy kỵ binh làm chủ, quân giáp trụ làm phó. Quân tiên phong do thuẫn bài binh, tiễn thủ, đao phủ thủ và công binh tổ thành, phối hợp với các công cụ công thành như lôi mộc, thang mây, lâu xa từ từ tiến tới. Hai cánh quân tả hữu ước chừng một vạn người, tất cả đều là kỵ binh. Phía sau trung quân còn có thêm hai cánh quân khác, vừa có thể phòng ngự phía sau, lại có thể tăng viện cho phía trước bất cứ lúc nào.
Lúc này mặt trời đã lên cao, ban phát ánh sáng khắp đại địa, làm binh khí lấp lánh chói mắt, càng tăng thêm không khí khẩn trương của chiến trường.
Trống trận ầm ầm.
Hơn bảy mươi chiếc xe có thiết bài chuyên dùng để chắn tên từ từ chuyển động về phía tường thành, phía sau mỗi xe đều có hơn mười tay cung tiễn thủ ẩn nấp, chỉ cần đến khoảng cách thích hợp sẽ lập tức phóng tiễn yểm hộ cho những cánh quân khác xông lên. Chỉ cần nghĩ tới chuyện cả thành trì kiên cố như Lịch Dương mà quân Giang Hoài cũng có thể công phá, là biết những chiếc xe xấu xí này không phải trò đùa rồi.
Lâu xa cũng bắt đầu chuyển động, giống như những tòa tháp cao dần dần tiến lại gần bọn gã. Do lâu xa cao ngang với tường thành nên những binh sĩ trên đó không những có thể bắn tên rải xuống đầu địch nhân trong thành, khi lâu xa đến gần còn có thể trực tiếp nhảy lên tường thành đánh thẳng vào trong.
Tù và nổi lên khắp chiến trường.
Hơn trăm chiếc máy bắn đã dưới sự điều khiển của mấy trăm binh sĩ vượt lên trước lâu xa, đi sát phía sau xe chắn tên. Quân Giang Hoài ở bốn phương tám hướng cùng lúc reo hò, chiến mã nhảy dựng lên hí vang lừng, khiến cho cả phong vân cũng phải biến sắc.
Khấu Trọng đưa mắt nhìn Từ Tử Lăng, đoạn đề khí cao giọng nói: "Khấu Trọng ở đây, Đỗ Phục Uy ông có dám cùng ta đơn đả độc tấu một trận không?"
Thanh âm truyền đi xa dần, cả tiếng hò hét của mấy vạn đại quân cũng không thể lấn áp được tiếng nói của gã. Quân dân thủ thành Cảnh Lăng đang bị đại quân có tổ chức nghiêm mật của đối phương làm cho đảm khiếp tâm kinh, nghe tiếng đều phấn chấn tinh thần, hò reo vang dội, chấn động cả một góc trời.
Từ Tử Lăng tính tình đạm bạc mà cũng cảm thấy nhiệt huyết phừng phừng.
Đỗ Phục Uy thúc ngựa phóng ra, hiện thân trên đỉnh đồi, lạnh lùng nói: "Nếu Phương trang chủ dám đảm bảo nếu Trọng nhi thua sẽ hay tay dâng Cảnh Lăng cho ta thì Đỗ mỗ cũng không ngại gì. Tiểu nhi thật vô tri, không ngờ lại coi sa trường là nơi đùa giỡn như vậy, đáng cười, thật là đáng cười!"
Thanh âm cao mà không gắt, truyền đi khắp trong ngoài thành, vang vang bên tai, có thể thấy công lực của họ Đỗ vẫn còn trên Khấu Trọng một bậc. Chỗ lợi hại nhất là y đã không bỏ qua cơ hội vận dụng chiến thuật tâm lý, nhấn mạnh cho chúng nhân thấy gừng càng già càng cay, Khấu Trọng chỉ là kẻ mới xuất đạo, kinh nghiệm và kiến thức đều nông cạn, tuyệt đối không phải là đối thủ của y.
Quân Giang Hoài được thể lại hò hét vang dội, ca ngợi chủ soái hào tình vạn trượng, lập tức áp đảo tiếng reo hò của quân dân Cảnh Lăng.
Từ Tử Lăng động tâm nói: "Loan Loan yêu nữ nhất định là thọ thương rất nặng, buộc phải tìm chỗ kín đáo liệu thương, không kịp thông báo cho Đỗ Phục Uy, nếu chúng ta có thể tìm được chỗ đó trước khi ả phục nguyên, nói không chừng có thể giết ả trừ hoạ đó."
Khấu Trọng dõi mắt nhìn Đỗ Phục Uy, dường như không nghe thấy lời Từ Tử Lăng vừa nói, thấp giọng lẩm bẩm: "Lần này hỏng rồi! tiểu Lăng ngươi mau nghĩ cách đi!"
Từ Tử Lăng thoáng ngây người, liền lập tức hiểu ra. Tiếng bước chân vang lên dồn dập bên tai, Phùng Hán và hơn mười binh sĩ thân tín chạy tới. Chỉ nghe họ Phùng báo cáo: "Chuyện sơ tán đã làm xong rồi!"
Quả nhiên thanh âm của Đỗ Phục Uy lại truyền tới: "Phương Trạch Thao ngươi có phải đã câm rồi không?"
Từ Tử Lăng, Khấu Trọng và Phùng Hán cùng lúc biến sắc.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau