tiki

Song long Đại Đường - Hồi 139

Bày mưu tính kế

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.8/10 với 1541296 lượt xem

Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng một trước một sau nhảy lên một cây cổ thụ cao sừng sửng giữa rừng, đảo mắt một vòng, thấy trước sau đều là ánh đuốc ngoằn ngoè như những con ác long đang lao tới, đường đảo tẩu hoàn toàn đã bị khóa chặt.
Từ Tử Lăng thở dài: "Nếu không phải sương mù dày đặc, nói không chừng chúng ta chỉ cần phóng hỏa, tạo chút hỗn loạn là có thể thừa cơ thoát đi rồi."
Bạt Phong Hàn hừ lạnh nói: "Cho dù chúng ta lực chiến tới chết, nhưng Khấu Trọng và Thục Ni có thể thành công rời khỏi thì cũng không hối hận gì nữa."
Từ Tử Lăng thoáng động dung nói: "Nếu không phải đích thân nghe những lời này từ miệng Phong Hàn huynh, ta thật không dám tin tưởng huynh là hạnh anh hùng hào kiệt vì nghĩa quên thân, coi chết như không thế này."
Bạt Phong Hàn cười khổ nói: "Vị nghĩa quên thân chỉ là mỹ từ mà thôi, coi chết như không thì còn kém một chút. Ta chỉ bất quá là chưa bao giờ từng hối hận vì những quyết định của mình mà thôi, chỉ cần làm được theo ý mình là được rồi. Hai tên tiểu tử các ngươi đối với ta có tình có nghĩa như vậy, ta lại cũng không phải hạng bỉ ổi lang tâm cẩu phế, hiện giờ chỉ mong Trọng thiếu gia sau này đích thân giết được Lý Mật báo thù cho hai chúng ta là tốt lắm rồi."
Từ Tử Lăng lắc đầu nói: "Không! Ta tuyệt đối không để Lý Mật giết huynh chết đâu, hà... giả như chúng ta có thể lắc mình biến thành hia tên thủ hạ của Lý Mật, như vậy không phải là cơ hội đào tẩu sẽ tăng lên rất nhiều hay sao?"
Bạt Phong Hàn chau mày nói: "Có phải Từ Lăng muốn bắt đại hai tên, thay y phục của chúng hay không. Nhưng mà quân Ngoã Cương tố chức nghiêm mật, dưới quân có đoàn, dưới đoàn có doanh , dưới doanh lại phân ra thành các tiểu đội, đều có chỉ huy, thêm vào chúng ta chỉ thay được y phục chứ có thay được mặt đâu, làm vậy chỉ khiến bọn chúng chê cười thôi."
Từ Tử Lăng lấy ra một tấm mặt nạ, đưa cho Bạt Phong Hàn nói: "Đây là mặt nạ do thiên hạ đệ nhất xảo tượng Lỗ Diệu Tử tiên sinh chế ra, chúng ta đổi mặt trước rồi tìm cách thay y phục sau."
Nói xong liền tự mình đeo lên một chiếc mặt nạ, lập tức biến thành vị đại hiệp mặt sẹo khi đó đã từng giao thủ với tứ đại khấu.
Bạt Phong Hàn thấy vậy thì tấm tắc khen hay, cũng học theo Từ Tử Lăng đeo mặt nạ lên, lắc mình biến thành một tráng hán trẻ tuổi mắt hõm, môi dầy, cằm chẻ.
Bạt Phong Hàn phấn chấn tinh thần nói: "Thế này thì khác nhiều rồi! Chúng ta hãy bẻ một ít cành cây làm ám khí trước đã, theo ta nào."
0O0
Khấu Trọng cõng Đổng Phục Ni trên lưng, chạy như bay giữa tán cây rừng, sau khi chạy ra khỏi một tảng rừng rậm, lên đến một đỉnh đồi thì đã thấy Lạc Thủy vắt ngang trước mặt, phía bờ bên kia là một tòa thành lớn đền đuốc sáng rực.
Khấu Trọng cười ha hả nói: "Cuối cùng thì cũng tới rồi!"
Nói đoạn từ từ dừng chân lại.
Đổng Thục Ni vẫn lưu luyến rời khỏi tấm lưng ấm áp vừa dày vừa rộng của gã, thấy Khấu Trọng đứng thẳng như núi, hai mắt sáng rực như hai vì sao nhìn thẳng vào Yển Sư thành trên vùng đồng bằng cách đó năm dặm, có một khí khái hào hùng của bậc bá giả, bất giác tâm hồn như mê mẩn, lao thẳng vào lòng gã như một con chim nhỏ, thấp giọng nói: "Chuyện của chúng ta, huynh ngàn vạn lần không được nói cho ai biết đâu nhé! Để đại cựu cựu biết được, nhất định sẽ giết chết huynh đấy!"
Khấu Trọng cúi đầu nhìn mỹ nữ yêu kiều này, trong đầu bất giác nhớ lại những chuyền mới xảy ra, trong lòng thầm nhủ như vậy là lý tưởng nhất rồi, bằng không để Đổng Thục Ni đem chuyện mình và nàng đã có quan hệ nhục thể ra ép gã cầu thân với Vương Thế Sung thì hỏng bét mọi sự.
Đổng Thục Ni tỏ vẻ hơi giận dỗi nói: "Tại sao huynh không nói gì, có phải đã không thích người ta nữa rồi hay không?"
Khấu Trọng cảm thấy đau đầu khôn tả, đành đưa tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, xiết chặt vào ngực mình, hôn một cái thật lâu lên đôi môi hồng, mỉm cười nói: "Vậy sau này chúng ta còn làm như thế nữa không?"
Đổng Thục Ni chum chím cười tươi như hoa nói: "Cái này phải do huynh quyết định, có cơ hội người ta tự nhiên sẽ tới tìm huynh."
Huống hồ trước mắt còn bao nhiêu việc quan trọng khẩn bách chờ gã đi làm.
Từ khi chia tay tới giờ, đa phần thời gian gã đều lo lắng cho sự an nguy của Từ Tử Lăng và Bạt Phong Hàn, rất ít khi nghĩ tới chuyện làm cách nào để lợi dụng Vương Thế Sung đối phó Lý Mật, còn tấm thân mềm mại của Đổng Thục Ni ở trên lưng thì thậm chí là gã hoàn toàn không nghĩ tới, càng không hề nghĩ tới tương lai của gã và nàng. Chợt Đổng Thục Ni giật mạnh tay gã nói: "Đi thôi!"
Hai người phóng xuống chân đồi, nhằm thẳng hướng Lạc Thủy lao đi vun vút.
0O0
Lý Mật đứng trên đỉnh dốc núi, hai hàng lông mày nhíu chặt, quan sát khu rừng rộng gần hai dặm đang bị vây kín phía dưới. Hai huynh đệ Phù Chân, Phù Ngạn dẫn theo mấy chục cao thủ đã tìm kiếm cả nửa canh giờ trong đó nhưng vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Vương Bá Đương đứng bên cạnh nghiến răng nói: "Không thể nào như vậy được, mùi hương trên người nử oa nhi đó làm sao đột nhiên biến mất được chứ?"
Hơn mười tướng lĩnh đứng sau lưng Lý Mật, không một ai có thể trả lời câu hỏi này của y. Ánh mắt Trầm Lạc Nhạn đứng bến phải Lý Mật thoáng hiện vẻ thê lương, nhẹ giọng nói: "Tôi có cảm giác rất bất ổn, chiếu lý thì bọn chúng phải không thể nào thoát được chứ!"
Lý Mật thở dài: "Nếu thực sự có chuyện hợp lý hay không hợp lý, hai tên tiểu tử Khấu Trọng và Từ Tử Lăng ấy đã chết mấy chục lần rồi, nhưng lần nào bọn chúng cũng thoát khỏi hiểm cảnh, thật khiến người ta khó mà lý giải được."
Vương Bá Đương trầm giọng nói: "Nếu bọn chúng thật sự có thể đưa Đổng Thục Ni tới Yển Sư, vậy chúng ta phải làm sao?"
Song mục Lý Mật lấp lánh hàn quang, chậm rãi gằn giọng nói từng chữ một: "Phương pháp tốt nhất không ngoài lập tức tấn công Yển Sư, kiềm chế Vương Thế Sung, khiến hắn không thể trở về Lạc Dương đối phó Độc Cô Phong và Việt Vương. Nhưng làm vậy sẽ phái hoại toàn bộ sách lược của chúng ta, mà chúng ta thì vừa đại chiến với Vũ Văn Hóa Cập, tổn hao trầm trọng, nguyên khí chưa kịp phục hồi, chỉ tiện thủ không tiện công, vì vậy chỉ có thể tìm một cách khác mà thôi." Tiếp đó lại quay sang nói với Trầm Lạc Nhạn: "Lạc Nhạn có đề nghị gì không?"
Trầm Lạc Nhạn nói: "Một đối sách khác chúng ta ngầm phái cao thủ tiến nhập Lạc Dương, sách động Độc Cô Phong tiêu trừ thế lực của Vương Thế Sung ở Lạc Dương, khiến hắn chỉ còn lại một tòa thành đơn độc, hậu viện bị cắt đoạn. Lúc đó chúng ta muốn lấy đầu của họ Vương, không phải dễ hơn lấy đồ trong túi hay sao?"
Vương Bá Đương nhíu mày nói: "Thế lực của Vương Thế Sung ở Lạc Dương rất mạnh, lại bán rễ rất chặt, muốn nhổ đi chỉ e không phải chuyện dễ đâu, phải sắp xếp cho ổn thỏa mới được."
Lý Mật quyết đoán nói: "Bất luận là kế này thành hay bại, đối với chúng ta cũng chỉ có lợi mà không có hại, Lạc Dương càng loạn càng tốt, tốt nhất là để Độc Cô phiệt và Vương đảng đánh cho lưỡng bại câu thương thì lý tưởng nhất." Nói đoạn liền quay sang phía Trầm Lạc Nhạn: "Chúng ta phải tranh thủ thời gian, nếu để Vương Thế Sung phát động trước một bước thì tổn hại của y sẽ càng ít hơn, Lạc Nhạn hiểu được tầm quan trọng của chuyện này chưa?"
Trầm Lạc Nhạn gật đầu nói: "Mật công yên tâm, chuyện này để cho Lạc Nhạn xử lý! Nhất định sẽ không phụ sự ủy thác của Mật công đâu!"
Lý Mật hạ lệnh: "Chuyện này để Lạc Nhạn làm chủ, Bá Đương làm phó, còn phải mời pháp giá của Nam Hải Tiên Ông để tăng cường thực lực nữa, những việc phân phối nhân thủ khác, hai người cứ liệu mà làm."
Chúng nhân nghe tới cái tên Nam Hải Tiên Ông, đều lộ ra thần sắc vừa kính vừa sợ. Thì ra Nam Hải Tiên Ông Hoảng Công Thác là nhân vật cùng bối phận với Ninh Đạo Kỳ, võ công cũng thuộc hàng nhất đại tôn sư, Mai Tuần chưởng môn Nam Hải Phái ở Nam Hải cũng chỉ thuộc hàng đồ tôn của lão mà thôi.
Tương truyền Ninh Đạo Kỳ đã từng quyết chiến với Hoảng Công Trác trên bán đảo Lôi Châu, sau hơn trăm chiêu, Ninh Đạo Kỳ buộc phải sử ra bảnh lĩnh cuối cùng của mình là Tân Thủ Bát Phốc mới đánh bại được lão, có thể nói là tuy bại mà vinh. Từ chuyện này có thể thấy được Hoảng Công Thác cao minh tới nhường nào rồi.
Do phụ thân Lý Khoan của Lý Mật đã từng có đại ân với Nam Hải Phái, nên sau khi Lý Mật khởi binh đã ba lần bốn lượt cho đặc sứ tới mời Hoảng Công Thác xuất sơn, nhưng tới tận lúc Dạng Đế bị Vũ Văn Hóa Cập giết chết, Hoảng Công Thác mới chịu gật đầu, đồng thời chấp nhận để Nam Hải Phái toàn lực giúp Lý Mật đoạt thiên hạ, trong đó đương nhiên còn có những điều kiện khác.
Vương Bá Đương và Trầm Lạc Nhạn gật đầu lĩnh mạng. Chính vào lúc này, những ngọn đuốc của đám thủ hạ ở phía nam khu rừng đột nhiên tắt phụt, tiếng kêu la vang lên không ngớt.
Lý Mật không tức giận mà ngược lại còn cảm thấy mừng rỡ, dẫn chúng thủ hạ phóng về phía đó.
0O0
Khấu Trọng và Đổng Thục Ni cưỡi ngựa dưới sự bảo hộ của quân sĩ thủ thành, tiến về Trịnh Quốc Công phủ của Vương Thế Sung ở Yển Sư thành.
Đổng Thục Ni giống như biến thành một người hoàn toàn khác, sắc mặt không còn cười đùa như trước mà trở nên lạnh lùng, nghiêm túc, dáng vẻ thánh khiết cơ hồ như không thể xâm phạm vậy.
Mới vào cửa phủ, Vương Thế Sung nghe tin đã dẫn theo hơn mười tên thân binh chạy ra cửa lớn đón tiếp. Đổng Thục Ni phi thân xuống ngựa, vừa khóc vừa lao vào lòng Vương Thế Sung. Vương Thế Sung thần thái vẫn như xưa, chỉ là hai bên tóc mai đã thêm mấy điểm bạc.
Y ôm lấy Đổng Thục Ni vào lòng, chậm rãi nói: "Tiểu Ni Ni đừng khóc nữa1 Chuyện gì cũng có đại cựu cựu làm chủ cho con rồi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?" Vừa nói y vừa liếc nhìn sang phía Khấu Trọng, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén phi thường.
Khấu Trọng tung mình xuống ngựa, cúi đầu thi lễ rồi mỉm cười nói: "Sau này là thành là bại, tất cả đều phải dựa vào một ý niệm lúc này của thượng thư đại nhân đó!"
Vương Thế Sung vừa ngạc nhiên vừa bực bội nói: "Nếu ngươi muốn dùng những lời lẽ ngụy biện để gạt người, đừng trách ta..."
Đổng Thục Ni ngắt lời y, giận dỗi nói: "Đại cựu cựu à! Huynh ấy là người tốt đấy, không có huynh ấy thì tiểu Ni Ni của người không biết đã thế nào rồi?"
Khấu Trọng cung kính nói: "Vương thượng thư có thể để tại hạ nói một lời không, chuyện này phải quyết đoán lập tức, bằng không thì có Tôn Tử tái thế, Võ Hầu phục sinh cũng không cứu vãn nỗi bại cục này đâu."
Vương Thế Sung gằn giọng nói: "Khấu Trọng!"
Khấu Trọng đứng thẳng người lên đáp: "Có Khấu Trọng!"
Họ Vương lừ mắt nhìn gã một hồi, hừ lạnh nói: "Đi theo ta! Nhưng ngàn vạn lần đừng mong giở trò trước mặt Vương Thế Sung này!"
0O0
Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng chạy một mạch hơn năm mươi dặm đường, tới tận dưới hạ du Hoàng Hà, hai người mới kiệt sức lần lượt gục xuống bờ sông, phía trước chính là dòng sông cuồn cuộn chảy xiết.
Ánh đèn ở Lạc Dương phía xa xa chiếu sáng cả một góc trời.
Sau mấy bận gian khổ, cuối cùng bọn họ đã thoát khỏi hiểm cảnh, Bạt Phong Hàn cười lớn nói: "Hảo tiểu tử! vừa rồi Vương Bá Đương đối diện với chúng ta vậy mà vẫn không nhận ra, còn ra lệnh cho chúng ta đi chặn đường nữa, cũng may mà lúc ấy ta nhịn được cười, nhưng ngươi không biết là khó chịu thế nào đâu."
Từ Tử Lăng lắc lắc đầu nói: "Lý Mật lao sư động chúng như vậy mà cả chéo áo chúng ta cũng không chạm vào được, chuyện này mà lan truyền ra ngoài, đảm bảo cả thiên hạ này cũng phải cười vỡ bụng mất."
Bạt Phong Hàn miễn cưỡng bò dậy nói: "Nhân lúc trời còn chưa sáng, chúng ta tốt nhất nên dưỡng thần một chút, rồi dùng bộ mặt giả này nghênh ngang vào thành uống chén trà nóng, ở Lạc Dương ta cũng có mấy người quen cũ, đảm bảo sẽ chiêu đãi huynh đệ chu đáo."
Từ Tử Lăng khó nhọc ngồi dậy nói: "Không biết Khấu Trọng có thể thuyết phục được Vương Thế Sung không nữa."
Bạt Phong Hàn hít sâu một hơi, trở lại vẻ bình tĩnh vốn có, mỉm cười nói: "Vương Thế Sung chỉ là một con người giả làm lão hổ, còn Khấu Trọng lại là một con hổ thành tinh giả làm người, thắng thua thế nào chắc không cần nói cũng biết, Tử Lăng còn phải lo lắng gì nữa."
0O0
Trong mật thất.
Đổng Thục Ni kể một mạch hết mọi sự tình ra, nhưng sắc mặt Vương Thế Sung ít nhất cũng phải biến đổi tới mười mấy lần.
Y trầm ngâm giây lát rồi trầm giọng nói: "Thục Ni, con đi nghỉ ngơi một chút đi! Đại cựu cựu có chủ trương!"
Đổng Thục Ni còn định là nũng không nghe, nhưng thấy nét mặt âm trầm nghiêm túc của Vương Thế Sung, không dám nói nhiều, chỉ lườm mắt nhìn Khấu Trọng một cái, ngoan ngoãn bỏ đi.
Cửa đóng lại.
Cả căn mật thất rộng lớn, chỉ còn lại mình Vương Thế Sung và Khấu Trọng.
Khấu Trọng bất ngờ tỏ ra trầm mặc, kể tử khi vào trong mật thất, gã chưa từng lên tiếng.
Vương Thế Sung trầm ngâm giây lát, thấp giọng nói: "Các ngươi mạo hiểm cứu tiểu Ni Ni, Vương Thế Sung ta vô cùng cảm kích, nói ra yêu cầu của ngươi đi!"
Khấu Trọng biết y không tín nhiệm mình, chỉ cười nhạt nói: "Yêu cầu của tại hạ là hãy đánh bại Lý Mật."
Vương Thế Sung ngạc nhiên nhìn gã giây lát, chau mày nói: "Lúc này ta đang nội ưu ngoại hạn, trước sau đều có địch, chỉ e là không thể giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện."
Khấu Trọng vỗ ngực nói: "Lời này của Vương thượng thư sai rồi, thực tế thì đây là cơ hội tốt nhất để các vị nghiền nát quân Ngoã Cương đấy."
Vương Thế Sung tỏ vẻ không vui nói: "Bình sinh ta hận nhất là loại người lợi dụng ân nghĩa để uy hiếp mình. Vương Thế Sung này có chuyện gì mà chưa từng trải qua, lẽ nào lại để cho kẻ khác bày bố chứ?"
Khấu Trọng ung dung nói: "Vương thượng thư lần này dẫn quân tới Yển Sư rốt cuộc là vì cái gì chứ?"
Song mục Vương Thế Sung sáng rực thần quan, lạnh lùng nói: "Lúc đó khác, lúc này khác, hiện giờ chuyện cần kíp trước mắt chính là trở về Lạc Dương tiêu trừ gian đảng."
Khấu Trọng mỉm cười: "Sau đó thì sao?"
Vương Thế Sung ngạo mạn đáp: "Sau khi an định bên trong, đương nhiên phải tính đến ngoại địch, khi ấy ta và Lý Mật tất thế bất lưỡng lập."
Khấu Trọng cười ha hả nói: "Lần này Vương thượng thư xuất binh, là do đoán chắc sau khi Lý Mật đánh bại Vũ Văn Hóa Cập, nguyên khí chắc hẳn thương tổn không ít, thế nên mới thừa cơ thảo phạt. Hiện giờ lại muốn trở về xử lý chuyện nội bộ, để cơ hội trôi theo dòng nước, khiến Lý Mật có cơ hội dưỡng sức nghỉ ngơi, đây không phải là chuyện thất toán lắm hay sao?"
Vương Thế Sung ngây người ra nhìn Khấu Trọng hồi lâu, giống như lần đầu tiên mới quen gã vậy, nghiêm mặt nói: "Vậy theo Khấu tiểu huynh có phải ta nên thu thập Lý Mật trước, sau đó mới quay lại đối phó Dương Động và Độc Cô Phong đúng không?"
Khấu Trọng lắc đầu: "Không phải vậy, cho dù Đông Đô vô sự, lần này nếu như thượng thư tùy tiện tấn công Lý Mật, cũng sẽ chuốc lấy thất bại mà thôi!"
Vương Thế Sung vốn định thăm dò xem có phải Khấu Trọng có dụng tâm lợi dụng mình đối phó đại cừu gia Lý Mật hay không, lúc này nghe gã nói vậy cảm thấy bất ngờ khôn tả, liền khiêm tốn hỏi tiếp: "Xin nói tận tường!"
Khấu Trọng liền đem kế sách đối phó Vương Thế Sung của Lý Mật nói ra cho y nghe, đương nhiên là phải nói giống như là bản thân gã đoán ra được tất cả vậy.
Vương Thế Sung thoáng động dung, yên lặng hồi lâu, hiển nhiên là đã bị nói đúng chỗ yếu hại.
Một lúc sau, y mới thở dài nói: "Ta vốn là người Tây Vực, nhưng vì ngưỡng mộ văn hóa thiên triều nên đã theo phụ thân tới Đại Tùy, từ nhỏ đã thích đọc sử sách, ham mê binh pháp, làm tới binh bộ thị lang, rất được hôn quân Dương Quảng xem trọng. Sau trận đại chiến với Mạnh Nhượng, danh tiếng của ta đã vang khắp thiên hạ, lúc ấy ta vốn tưởng rằng thiên hạ không còn người nào dụng binh hơn được Vương Thế Sung nữa, chẳng ngờ gặp phải Lý tặc, điểm nào cũng bị hắn chiếm thượng phong, nếu không phải được Khấu tiểu huynh nhắc nhở, chỉ e trận này tất bại chứ chẳng nghi. Vậy hiện giờ có phải ta nên lập tức dẫn quân trở về Đông Đô không?"
Khấu Trọng biết y đã hơi hoảng loạn, lại mỉm cười nói: "Đúng là như vừa rồi tại hạ đã nói, muốn phá quân Ngõa Cương, đây chính là thời cơ ngàn năm có một. Nguyên nhân chỉ có hai, đầu tiên là giờ đây Lý Mật đang hao tổn nguyên khí, binh mệt tướng mỏi, kế đó chính là vì Lý Mật mới đại thắng Vũ Văn Hóa Cập nên cũng khó tránh khỏi tâm lý khinh địch chủ quan."
Gã ngưng lại một chút rồi nghiêm mặt nói tiếp: "Không sợ đắc tội nói một câu, về quân lực thực lực của thượng thư không bằng Lý Mật, thêm nữa lại liên tiếp chiến bại, khiến Lý Mật càng thêm khinh thị, vì vậy chỉ cần Vương thượng thư ngài cố làm ra vẻ thua kém, rồi khéo léo xếp đặt, dẫn dụ Lý Mật phải dốc hết quân ra, còn chúng ta thì chuyên tâm bố trí cạm bẫy, đảm bảo có thể đánh cho họ Lý lộn nhào, không còn thực lực uy hiếp Đông Đô nữa."
Vương Thế Sung nghe mà tim đập thình thịch, sự hoài nghi với Khấu Trọng giảm đi gần hết, lòng tin lại tăng thêm gấp bội: "Làm sao mới có thể khiến Lý Mật nghĩ chúng ta thua kém hắn?"
Khấu Trọng nói: "Dám hỏi trong tay ngài hiện đang có bao nhiêu binh mã có thể dùng được?"
Vương Thế Sung do dự một chút rồi quyết tâm nói: "Lần này ta chỉ mang theo hai vạn người, nhưng đều là quân tinh nhuệ cả."
Khấu Trọng vỗ bàn nói: "Như vậy là được rồi. Tôn Tử có dạy binh quý hồ tinh bất quý hồ đa, đồng thời chúng ta ít quân như vậy càng khiến cho Lý Mật thêm khinh địch, chỉ cần làm hắn tin rằng đường lương thảo chúng ta đã bị cắt đứt, Khấu Trọng này không tin kẻ vừa thắng trận như Lý Mật còn có thể nhịn được mà không xuất quân tiêu diệt."
Vương Thế Sung lắc đầu nói: "Hắn hoàn toàn có thể đợi tới lúc chúng ta thật sự hết lương mới xuất động. Kế này có thể gạt được ai khác chứ tuyệt nhiên không thể gạt được lão hồ ly như Lý Mật đâu."
Khấu Trọng cười cười nói: "Vì vậy mới nói cần phải khéo léo xếp đặt mới có thể bức Lý Mật không thể không xuất chiến."
Vương Thế Sung ngạc nhiên thốt: "Phải làm thế nào?"
Khấu Trọng nói: "Chuyện này có thể chia ra làm hai việc, đầu tiên chúng ta phải tạo ra tình trạng thiếu lương giả, tỷ dụ như phái người đi khắp nơi trưng thu lương thảo chẳng hạn, sau đó còn cho người đi khắp nơi phao tin rằng chúng ta sẽ phải trở về Đông Đô, Lý Mật nghe tin này mà không tập kích mới là chuyện lạ ở đời đấy!"
Tiếp đó lại hạ giọng nói: "Rồi chúng ta sẽ liên lạc với Đậu Kiến Đức ở phương bắc, hẹn y cùng xuất binh kẹp Lý Mật ở giữa. Đương nhiên là chuyện này phải để cho hắn biết một cách khéo léo, vậy thì đâu cần lo Lý Mật không chủ động tấn công nữa?"
Vương Thế Sung tuy tự phụ mình là tướng tài trong thiên hạ, nhưng cũng không thể không vỗ bàn khen tuyệt: "Quả nhiên là diệu kế, có điều những chi tiết bên trong vẫn cần phải suy xét cho kỹ."
Song mục y bất chợt sáng rực lên, nhìn chằm chằm vào Khấu Trọng nói: "Ai ai cũng biết Khấu Trọng người hùng tâm vạn trượng, làm cả phương nam long trời lở đất, hiện giờ lại tới đây trợ giúp ta thế này, rốt cuộc là có mục đích gì?"
Khấu Trọng thản nhiên nhìn thẳng vào mắt y, bình tĩnh nói: "Bởi vì nếu ta không giết Lý Mật, Lý Mật tất sẽ giết ta. Kẻ nào làm hoàng đế ta cũng mặc, chỉ cần không phải là Lý Mật là được rồi. Vương thượng thư có hài lòng với câu trả lời này không vậy?"
Vương Thế Sung trầm giọng nói: "Ngươi đúng là nhân tài hiếm thấy, nếu chịu về với ta, Vương Thế Sung tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi đâu."
Khấu Trọng vui vẻ nói: "Đa tạ Vương thượng thư đã đề bạt, có điều tất cả để sau khi phá được quân Ngoã Cương rồi hãy nói. Đối phó Lý Mật tuy là quan trọng, nhưng chúng ta cũng phải giữ chặt Đông Đô, chỉ cần đợi tới lúc Lý Mật xuất binh, là chúng ta có thể đánh thẳng vào hoàng cung của Việt Vương, trảm thảo trừ căn, giết sạch những kẻ chống đối, lúc ấy ngài có thể danh chính ngôn thuận lên thay Việt Vương, còn thiên hạ thì ít nhất cũng đã có một nửa nằm trong túi của thánh thượng ngài rồi còn gì."
Những lời này của gã đã nói trúng tâm sự của Vương Thế Sung, khiến y quên mất rằng Khấu Trọng không hề lập tức tỏ ý sẽ trung thành với mình tới cùng, cả mừng nói: "Thực lực của Độc Cô Phong ở Lạc Dương cũng không thể khinh thường, nếu ta không ở Lạc Dương chỉ e khó mà trấn áp được đại cục."
Khấu Trọng mỉm cười nói: "Đây chính là một bộ phận quan trọng của kế sách tỏ ra mình yếu đuối của ta, nếu không phiền thì ngài có thể dẫn theo tinh binh trở về Lạc Dương một chuyến, sau đó sẽ tùy cơ hành sự, chỉ cần Lý Mật có bất cứ hành động nào, ngài cũng phải lập tức tới đây chủ trì đại cuộc, như vậy không phải xong rồi hay sao?"
Vương Thế Sung ngẩn người ra, thở dài, lắc đầu cười cười nói: "Ngoài làm vậy ra, ta còn lựa chọn nào khác sao?"

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau