tiki

Song long Đại Đường - Hồi 233

Khác biệt thân sơ

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.8/10 với 1541844 lượt xem

Từ Tử Lăng rời Lương Đô ngay trong đêm đó, ngồi thuyền nhẹ một mình dọc theo kênh Thông Tế đi xuống phía Nam, sau khi tới nơi giao nhau giữa kênh Thông Tế và sông Hoài, từ đây đi tiếp xuống phía Nam chỉ cần nửa ngày là có thể đến được Giang Đô, nếu chuyển hướng Tây, vào sông Hoài thì chỉ cần mấy canh giờ là tới Chung Ly, giao thông vốn rất thuận tiện, chỉ đáng tiếc là lúc này Lý Tử Thông đã cho chiến thuyền chặn ngang hai bờ, không cho bất cứ thuyền bè nào đi qua.
Từ Tử Lăng không muốn sinh thêm lắm chuyện, nên đã bỏ thuyền lên bờ tiến về phía Tây, triển khai cước pháp lao đi như bay, qua Chung Ly nhưng không vào, chuyển hướng xuống phía Nam, chỉ cần đến được Trường Giang, gã lại có thể ngồi thuyền lên phía Tây, tiết kiệm được khá nhiều thời gian và sức lực.
Dọc đường gã khát thì uống nước suối, đói thì hái dã quả trong rừng lót dạ, lúc nghỉ ngơi thì lấy kinh thư của Lỗ Diệu Tử tặng cho ra nghiên cứu, chẳng những không cảm thấy cô đơn tịch mịch, mà còn có cảm giác tự do tự tại, thoải mái nhẹ nhõm, quên hết mọi ưu phiền.
Hiện giờ gã quyết tâm cứu mẫu tử Tố Tố, tự nhiên cảm thấy tâm sự được giải trừ, không đi vào ngõ cụt đó nữa.
Trên đường thi thoảng gã lại gặp những thôn làng hoang phế, cảnh tượng bi thương thảm hại làm lòng gã như thắt lại, quyết định nhằm hướng hoang sơn dã lãnh không người để đi. Với khinh công của gã, dù tuyệt cốc hiểm trở cũng không khác gì so với đất bằng.
Lúc này là giữa mùa hè, hoa tươi nở rộ khắp nơi, ánh mặt trời rực rỡ chói chang. Thêm vào đó vùng Hà Nam này khí hậu lại ôn hoà, lượng mưa dồi dào, nhiều loại cây khác nhau tạo thành những khu rừng rậm rạp, đồng cỏ rộng mênh mông che phủ sườn đồi, dốc núi, mai hoa lộc, kim ty hầu, các loại chim rừng sinh sôi nảy nở đông đúc, khắp nơi tràn đầy sức sống mãnh liệt của tự nhiên, khiến gã hầu như quên hẳn những thê phong bạo vũ của bên ngoài.
Trưa ngày hôm đó, gã vượt một ngọn núi cao, đến bình nguyên phì nhiêu màu mỡ bên bờ Bắc Trường Giang, tâm tình đặc biệt thoải mái, bèn trèo lên một ngọn đồi nhỏ, dõi mắt nhìn khắp bốn phương tám hướng.
Ở phía Nam cách chỗ gã đang đứng không xa lắm có một ngọn kỳ sơn, màu đá đỏ như chu sa, hình dáng kỳ lạ, nhưng thập phần u tĩnh, ở lưng chừng núi thấp thoáng một tòa tự miếu.
Từ Tử Lăng đột nhiên nổi hứng, thầm nhủ dù sao cũng thuận đường, bèn chuyển hướng đi về phía đó. Chẳng mấy chốc gã đã đi đến chân núi, một dòng sông nhỏ uốn khúc chảy qua, không ngờ còn có cả cầu nhỏ bắc qua sông, nối liền với con đường nhỏ dẫn lên núi.
Từ Tử Lăng nổi dạ hiếu kỳ, không ngờ ở một nơi không thấy bóng người này, lại có thắng cảnh như vậy. Nhưng nghĩ lại cho kỹ, người ta đã đến đây xây quan, tự nhiên là vì muốn lánh đời ẩn thế, gã đăng sơn du lãm thế này, nói không chừng lại làm phiền đến sự thanh tu của chủ nhân nơi đây, đang định bỏ ý định đổi đường đi tiếp thì chợt nghe tiếng tiêu cất lên.
Từ Tử Lăng nghe tiếng tiêu, gương mặt anh tuấn thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
o0o
Khấu Trọng và Tuyên Vĩnh ở trong thư phòng phủ tổng quản, nghiên cứu hơn mười tấm địa đồ của cả một dải phụ cận Lương Đô.
Tuyên Vĩnh nói: “Với thực lực hiện nay của chúng ta, trực tiếp tấn công Đông Hải sẽ chỉ có kết cục thảm bại mà thôi. Nhưng nếu biết vận dụng tình thế có lợi trước mắt, nói không chừng không tốn một binh một tốt, cũng có thể lấy được Đông Hải về tay. Thiếu Soái không cần phải tốn công bôn ba đường dài đến tận Phi Mã Mục Trường xin viện binh”.
Khấu Trọng hứng thú nói: “Mau nói thử xem!”.
Tuyên Vĩnh chỉ vào một cái hồ lớn ở phía Đông Bành Thành nằm giữa Lữ Lương Sơn và Dịch Sơn nói: “Hồ này gọi là Lạc Mã Hồ, là nơi tập trung giao thông đường sông, chẳng những ngư sản phong phú, mà bên hồ còn có ruộng tốt vạn mẫu, có thể nói là mệnh mạch của các hương huyện xung quanh. Chỉ cần công chiếm Hạ Phi, là có thể khống chế được nơi này, lúc ấy không cần Thiếu Soái phải lên tiếng, tất cả các thành các quận ở xung quanh cũng sẽ ngoan ngoãn quy thuận”.
Khấu Trọng ngạc nhiên nói: “Có chuyện dễ dàng vậy sao? Hạ Phi hiện nay đang do ai khống chế vậy?”.
Tuyên Vĩnh nói: “Hạ Phi hiện nay đang ở trong tay một đám cường đồ gọi là Lạc Mã Bang, bang chủ tên là Đô Nhậm, thủ hạ khoảng ba ngàn người, những người đi đánh cá ở Lạc Mã hồ đều phải giao nộp tiền thuế cho hắn, thậm chí cả khách thuyền đi ngang qua cũng phải nộp tiền mãi lộ, thỉnh thoảng bọn chúng còn đi khắp nơi cướp bóc, từ lâu đã làm cho thiên oán nhân nộ. Nếu như chúng ta có thể thay thế Lạc Mã Bang, thực thi nhân chính, với uy vọng hiện nay của Thiếu Soái, tự nhiên sẽ thu phục được nhân tâm. Đến lúc ấy sẽ thừa thắng lấy luôn bốn quận Hoài Nhân, Lang Nha, Lan Lăng, Lương Thành ở phía Tây Bắc và Mục Dương, Liên Thủy, Hoài Dương ở phía Tây Nam, thêm vào Hạ Phi nữa là có thể hoàn toàn cắt đoạn giao thông thủy lục đến đó, lúc ấy không phải Đông Hải đã trở thành món đồ trong túi chúng ta hay sao?”.
Khấu Trọng động dung: “Tiểu Vĩnh đúng là kiến giải hơn người, kế này chẳng những tuyệt diệu vô cùng, mà còn nằm trong tầm với của chúng ta, đối với việc trùng kiến Bành Thành cũng có rất nhiều trợ giúp”.
Tuyên Vĩnh thấy kế sách được chủ soái tiếp nhận, tinh thần phấn chấn nói: “Nếu vậy để thuộc hạ lập tức phái Lạc Kỳ Phi đến Hạ Phi thăm dò tình hình của Đô Nhậm, rồi sẽ bàn cách làm sao mới trừ diệt được kẻ này!”.
Sau khi Tuyên Vĩnh đi ra, Khấu Trọng đang định lấy bí lục của Lỗ Diệu Tử ra nghiên cứu thì vệ binh chạy vào báo cáo có Quế Tích Lương và Hạnh Dung ở Dương Châu đến cầu kiến.
Khấu Trọng cả mừng, vội vàng chạy ra nghênh tiếp.
o0o
Tiếng tiêu như hòa vào với tiếng gió, tiếng lá lay động của đại tự nhiên, lúc trầm lúc bổng, giữa âm với âm tiếp nối không tỳ vết, tuy không có những biến hóa mãnh liệt hay cao trào bất ngờ, nhưng lại có một thứ gì đó triền miên cuốn chặt không dời, đến chết cũng không buông.
Từ Tử Lăng không khỏi dừng bước lắng nghe, tiếng tiêu thanh thoát như rủ rỉ kể cho gã nghe câu chuyện về một không gian mỹ lệ nào đó ở nơi tận cùng của tâm linh, vô bi vô hỉ, nhưng lại làm người nghe phải xúc động. Tình cảm của người thổi tiêu cơ hồ như mây quấn đỉnh núi, khi ẩn khi hiện, khó nắm bắt và ước đoán như một làn sương mờ ảo. Những âm thanh tuyệt diệu mềm mại và trong suốt, giống như một người trong cuộc dùng ánh mắt lãnh mạc vô tình của người bàng quan nhìn số mệnh trôi đi, khiến người ta có cảm giác rằng sinh mạng nặng nề cũng có thể dùng một thái độ lãnh đạm để giải thích và diễn dịch.
Tiếng tiêu đột nhiên ngưng lại.
Từ Tử Lăng tựa như một người không muốn tỉnh dậy khỏi giấc mộng đẹp, quyết định lên núi xem thử. Gã biết người thổi tiêu này là thần thánh phương nào. Chỉ có nàng mới có thể tấu ra được tiếng tiêu thanh lệ tuyệt trần, không mang chút tục ý này.
o0o
Khấu Trọng dẫn hai người bạn đã từng cùng gã lăn lộn nơi đầu đường từ thuở hàn vi ở Dương Châu, Quế Tích Lương và Hạnh Dung vào thư trai.
Sau một hồi ôn lại chuyện cũ, Quế Tích Lương hân hoan cười cười nói: “Gặp được tên tiểu tử ngươi thật tốt, vừa nghe được tin ngươi đánh bại Vũ Văn Hóa Cập, ta lập tức kiêm trình ngày đêm tới đây, chỉ sợ ngươi lại chạy đi chỗ khác mất rồi”.
Hạnh Dung tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Hiện giờ không có mấy người được như ngươi với Tiểu Lăng đâu! Hà! Nếu đến sớm hai ngày thì có thể gặp được Tiểu Lăng rồi”.
Khấu Trọng đợi bọn Quế Tích Lương dùng xong trà, rồi cười hì hì nói: “Tin tức của hai vị đại ca thật linh thông, tiểu đệ chỉ đá đít Vũ Văn Hóa Cốt có mấy cái mà cũng không giấu được hai người, lần này đến đây có gì chiếu cố tiểu đệ đây?”.
Quế Tích Lương ngây người ra nhìn gã hồi lâu, sau đó thở dài nói: “Người ta nói phát tài thì lập phẩm, nhưng tên tiểu tử nhà ngươi giờ đã danh mãn thiên hạ, vậy mà phần vô lại trong người vẫn hệt như xưa, không hề thay đổi chút nào”.
Khấu Trọng ôm bụng cười nói: “Bản tính tốt đẹp như vậy có thể nói đổi là đổi được sao? Cũng giống như tên mất dạy nhà ngươi vậy, lên làm hương chủ thì đi khắp nơi xưng đại ca, có khác gì ngày xưa thích xuất đầu lộ diện, thích oai phong đâu? Ta với ngươi chỉ khác nhau ở chỗ, của ngươi là thói xấu thâm căn cố đế mà thôi”.
Quế Tích Lương không chống đỡ nổi mồm mép gã, đành bực mình nói: “Mọi người đều là huynh đệ, ngươi không buông tha ta được sao?”.
Hạnh Dung cười bò nghiêng bò ngửa, vui vẻ nói: “Cũng không biết bao lâu rồi mới được cười thống khoái như vậy rồi!”.
Khấu Trọng cầm chén trà lên: “Nào! Để tiểu đệ kính hai vị đại ca một chung!”.
Đợi cho dứt cơn cười, Quế Tích Lương mới nghiêm mặt nói: “Lần này chúng ta tới đây, thực ra là có chuyện vô cùng quan trọng muốn thương lượng với ngươi”.
Khấu Trọng cười cười: “Với thân phận địa vị của ngươi hiện nay, tất nhiên sẽ không vì chuyện nhỏ bằng con gà con vịt mà đến đây tìm ta rồi”.
Quế Tích Lương vờ tức giận nói: “Ngươi còn trêu đùa ta nữa, thì bất kể ngươi lợi hại thế nào, ta cũng sẽ đánh ngươi một trận đấy”.
Khấu Trọng cũng ra vẻ đầu hàng nói: “Quế đại ca bớt giận, không biết hai vị có gì phân phó cho tiểu đệ đây?”.
Hạnh Dung lên tiếng: “Từ khi bị ngươi và Tiểu Lăng đánh cho Tinh, Vũ, Lộ tam đường lạc hoa lưu thủy, Thiệu quân sư đã lãnh đạo chúng ta chỉnh đốn bang hội, do quan hệ của ngươi và Tống gia, nên Lương ca đã được đề bạt lên làm Lộ Trúc Đường đường chủ. Hắc! Tiểu đệ cũng được làm một chức phó đường chủ nho nhỏ!”.
Khấu Trọng thở dài: “Ta còn biết Tích Lương đã được Thiệu đại tiểu thư đồng ý gả cho nữa cơ! Hà, tên tiểu tử này thật diễm phúc!”.
Quế Tích Lương đỏ mặt nói: “Lại trêu ta nữa hả?”.
Hạnh Dung sợ hai người kéo dài mãi không thôi, vội vàng xen miệng vào nói: “Với sự ủng hộ của Tống gia, mấy năm nay chúng ta đã có rất nhiều phát triển, xây dựng lại địa bàn mới ở Giang Đô, nếu không cũng không thể biết được tin ngươi và Tiểu Lăng đánh bại Lý Mật và Vũ Văn Hóa Cập nhanh như vậy được, các huynh đệ trong bang đều vô cùng vinh hạnh vì hai người đó!”.
Khấu Trọng cười cười: “Đừng có tâng bốc quá đáng thế, ít nhất là cũng có tên tiểu tử Mạch Vân Phi kia không vinh hạnh vì chúng ta mà, đúng không?”.
Ngày ấy ở Giang Âm, Mạch Vân Phi không biết có phải vì coi Quế Tích Lương là tình địch hay không, mà đã rất không khách khí với Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, kết quả là đã bị hai gã cho nếm chút thiệt thòi, mất hết mặt mũi.
Quế Tích Lương hừ lạnh nói: “Tên tiểu tử ấy thì nói làm gì! Có Thiệu quân sư làm chủ, đâu đến lượt hắn lên tiếng chứ!”.
Nghe y nói vậy, Khấu Trọng biết ngay Quế Tích Lương và Mạch Vân Phi vẫn là thủy hỏa bất tương dung.
Hạnh Dung cười cười nói: “Thiệu quân sư sai chúng ta đến mời ngươi về làm bang chủ đó!”.
Khấu Trọng ngạc nhiên thốt: “Cái gì?”.
o0o
Từ Tử Lăng chắp tay sau lưng, triển khai cước pháp chạy trên con đường dẫn lên núi, không đầy nửa khắc thì đã đến được lưng chừng, dưới bóng những cây tùng cổ thụ là một tòa Bát Giác Tiểu Đình, bên sát vách núi là một dòng suối nhỏ, nước chảy tí tách, bên kia là bờ vực, từ đây có thể ngắm được cảnh đẹp biến ảo vô thường của buổi tà dương.
Khi Từ Tử Lăng dừng bước ngắm cảnh, dưới chân núi chợt vang lên tiếng hú sắc lạnh, kế đó là một tiếng khác trả lời, so với tiếng hú đầu tiên thì gần gã hơn nhiều. Trực giác làm gã cảm thấy cả hai tiếng hú này đều tràn đầy sát ý, trong lòng cảm thấy lấy làm khó chịu.
Từ Tử Lăng thoáng động tâm, tung mình nhảy lên, nấp vào một tán cây rập rạp gần đó, nằm yên bất động.
o0o
Quế Tích Lương hưng phấn nói: “Sau khi ngươi và Tiểu Lăng giết chết Nhậm Thiếu Danh, danh vọng củaTrúc Hoa Bang chúng ta cũng được nâng lên rất nhiều, chẳng những không ngừng có người mới đến nhập bang, mà các bang hội nhỏ ở địa phương cũng chủ động đến xin đầu nhập chúng ta. Nói ra có lẽ ngươi cũng không tin, hiện giờ khắp dải Trường Giang này, không ai là không nể mặt chúng ta vài phần, cả Lý Tử Thông cũng đang lôi kéo chúng ta đó”.
Khấu Trọng ngây người: “Lý Tử Thông?”.
Hạnh Dung nói: “Thiệu quân sư và Lý Tử Thông rất có giao tình, có điều việc chúng ta mời ngươi về làm bang chủ hoàn toàn không liên quan đến y, mà là do các huynh đệ trong bang nhất trí quyết định”.
Khấu Trọng thấp giọng nói: “Từ từ đã”.
Hai người bọn Quế Tích Lương ngạc nhiên đồng thanh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.
Khấu Trọng song mục sáng rực lên, đảo một vòng trên mặt hai người cho đến lúc cả hai cảm thấy rởn cả gai ốc, gã mới thu liễm nhãn quang, mỉm cười trầm giọng nói: “Các ngươi rốt cuộc tin ta hay tin Thiệu Lệnh Châu?”.
Quế Tích Lương làm ra vẻ khó xử nói: “Chuyện này...”.
Hạnh Dung quyết đoán nói: “Đương nhiên là tin Khấu Trọng ngươi, từ nhỏ ta đã biết ngươi và Tiểu Lăng đều rất có nghĩa khí”.
Ánh mắt Khấu Trọng dừng lại trên mặt Quế Tích Lương, chậm rãi nói: “Ngươi ở đây nói gì đều không sợ tiết lộ ra ngoài nửa câu, còn sợ cái bà gì nữa?”.
Quế Tích Lương đành nói: “Ông ấy đối với ta có ân đề bạt, lại đồng ý gả nữ nhi cho ta... à...! Đương nhiên là tin ngươi hơn một chút rồi!”.
Khấu Trọng đắc ý dương dương nói: “Coi như hai tên tiểu tử ngươi hiểu được khác biệt thân sơ. Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu một trò chơi hỏi đáp thú vị được rồi, ta hỏi các ngươi đáp, nếu có chỗ nào giấu diếm, người bị hại cuối cùng sẽ là các ngươi chứ không phải ai khác đâu”.
Hai người giật mình đánh thót, trong lòng bán tín bán nghi, nhưng cũng chỉ đành ngồi yên đợi gã đặt câu hỏi.
o0o
Tiếng y phục phất gió truyền lại trên con đường nhỏ lên núi, người kia đã vào trong tiểu đình, hô hấp vẫn nhỏ nhẹ, hơi thở kéo dài, có thể thấy đây là một cao thủ kiêm tu nội ngoại thuộc hạng nhất lưu trên giang hồ.
Ở vùng hoang sơn dã lãnh này gặp một cao thủ như vậy, bất cứ người nào cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ, nhưng Từ Tử Lăng sớm bị người thổi tiêu làm cho kinh ngạc, có thêm nhân vật nào xuất hiện nữa cũng khó mà làm cho gã động dung được, hơn nữa còn hiểu được người thổi tiêu đang cố ý dùng tiếng tiêu để thị ý, nói cho người kia biết nàng đang đợi ở đó cung hầu đại giá của y quang lâm.
Thân pháp của người trong đình tuy nhanh nhẹn tuyệt luân, nhưng vẫn không qua được ánh mắt sắc bén của gã. Đó là một đại hán kình trang bó sát người, lưng cắm đại thiết giản, mũi khoằm mắt sâu, có vẻ gì đó rất tà ác, vừa nhìn đã biết không phải nhân vật tốt lành gì, cổ quái nhất là trên đầu y đội một chiếc thông thiên quan có chuỗi ngọc mà chỉ có hoàng đế mới sử dụng.
Trong lúc gã đang quan sát người kia thì lại có thêm một bóng người cực nhanh nữa phóng tới, trong nháy mắt đã đến bên ngoài đình, hừ lạnh một tiếng nói: “Đinh Cửu Trùng ngươi cuối cùng cũng chịu rời khỏi cái động chó của ngươi rồi sao? Hi vọng ngoài ba mươi sáu chiêu giản pháp ra thì ngươi còn chiêu khác mới hơn, bằng không tiểu đệ đưa ngươi xuống cửu trùng địa ngục thì hối hận không kịp đó!”.
Từ Tử Lăng thầm nhủ thì ra hai kẻ này là tử địch đối đầu, thế nên vừa mới thấy mặt đã kiếm bạt cung giương, cơ hồ như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng động thủ đánh nhau vậy.
Đinh Cửu Trùng ở trong đình cười khùng khục, chậm rãi ung dung đáp: “Đã hai mươi năm không gặp Chu Lão Thán huynh, không ngờ tính tình vẫn nóng nảy như vậy, chẳng trách mà Xích Thủ Diệm của huynh thủy chung vẫn không đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực, nghe nói nữ nhi của tặc nhân đó đã được mẫu thân nó chân truyền, chỉ hi vọng rằng huynh không phải nuốt hận trong Tề Vân Quan thôi!”.
Tướng mạo bên ngoài của Chu Lão Thán này so với Đinh Cửu Trùng còn xấu xí hơn gấp bội, mặt như cái chậu, cằm vênh lên như lưỡi cày, hai gò má nhô lên rõ cao, đôi mắt thì sáng rực như hai đốm lửa ma, thân hình lùn mập, hai tay thì to như cành cây, tuy mặc tăng bào nhưng hoàn toàn không thấy chút khí độ của người tu hành, mà chỉ giống một ma vương giết người như ngóe. Trên đầu y còn treo một chuỗi hạt châu đỏ như máu, càng khiến người ta cảm thấy không giống loại gì.
Qua câu chuyện hai người này nói với nhau, có thể thấy cả hai đều tràn đầy địch ý với Thạch Thanh Tuyền.
Đột nhiên Chu Lão Thán thổ khí dương thanh, phát ra tiếng như ếch kêu, chân trái bước lên phía trước, tay phải thò ra từ ống tay áo thùng tình.
Một chuyện đáng sợ liền xảy ra.
Bàn tay vốn đã thô ráp của y bất ngờ to lên quá nửa, đồng thời đỏ rực lên, cách không đẩy vào trong đình một chưởng. Không khí xung quanh cơ hồ như bị bàn tay to lớn đỏ rực như máu của y hút chặt, biến thành những đợt sóng tanh hôi, cuồn cuộn đổ ập vào trong đình như bài sơn đảo hải.
Từ Tử Lăng vốn đã đánh giá hai người này rất cao, nhưng vẫn không ngờ Xích Thủ Diệm của y lại tà môn bá đạo như vậy, trong lòng không khỏi lo lắng thay cho Thạch Thanh Tuyền, thầm nhủ dù thế nào cũng không thể tọa thị bàng quan để yên chuyện này được.
“Bùng!”.
Đinh Cửu Trùng trong đình khẽ hự nhẹ một tiếng, còn Chu Lão Thán thì chỉ hơi lắc lư đôi chút, rõ ràng là so về chưởng lực, Đinh Cửu Trùng đã kém hơi đôi chút.
Chu Lão Thán thu hồi xích thủ, cười lên ha hả: “Đáng cười, đáng cười thật! Đường đường là cốc chủ Đế Vương Cốc Đinh Cửu Trùng Đinh đại đế mà lại thảm hại đến vậy, cả một chưởng nhẹ nhàng của ta cũng không tiếp nổi, suýt chút nữa thì cả trứng cũng phọt ra rồi! Đáng cười! Đáng cười thật!”.
Kình phong nổi lên.
Từ Tử Lăng chỉ thấy nhân ảnh chuyển động, người trong đình lao vút ra như một ánh sao băng, cự thiết giản nhằm thẳng đầu Chu Lão Thán bổ xuống, thoạt nhìn thì chỉ là một chiêu công hết sức đơn giản, nhưng Từ Tử Lăng thì hoàn toàn không nghĩ vậy. Một chiêu này của họ Đinh chẳng những thủ pháp tinh diệu, hơn nữa còn biến hóa đa đoan. Thân giản to lớn không ngừng run lên bần bật, kình lực và tốc độ gia tăng đến mức khủng khiếp, có thể thấy giải pháp của người này đã đạt tới mức xuất thần nhập hoá.
“Bình!”.
Kình khí chạm nhau, cây cỏ xung quanh bốn phía lập tức ngã rạp, hoa cỏ bay tứ tán.
Chu Lão Thán còn đang loạng choạng chưa trụ ổn thì Đinh Cửu Trùng đã trở vào trong đình, cười gằn nói: “Chiêu thứ ba bảy của Ngũ Đế Giản, Tương Vương Hữu Mộng này có thú vị không?”.
Chu Lão Thán đến giờ mới ổn định được thân hình, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cũng không biết là vì y vận công hay là vì xấu hổ mà thế nữa.
Từ Tử Lăng lại thầm kinh hãi.
Một trong hai người này đi bất cứ đâu trên giang hồ cũng có thể làm được nhất phương bá chủ, hiện giờ ở đây lại xuất hiện những hai người, làm sao bảo người ta không kinh dị cho được?
Với thân thủ hiện tại của gã, muốn ứng phó bất kỳ người nào cũng phải tốn rất nhiều sức lực, đối phó với cả hai cùng lúc thì càng không cần phải nói.
Chu Lão Thán còn chưa kịp lên tiếng phản bác thì đã nghe một tiếng cười thánh thót của nữ tử vang lên trên sơn đạo: “Đại đế ca ca, Lão Thán tiểu đệ của ta, hai mươi năm rồi mà hai người vẫn vừa gặp nhau đã cắn nhau như chó với mèo thế kia, không sợ Kim Hoàn Chân ta nhéo tai hay sao?”.
Từ Tử Lăng suýt chút nữa thì kêu lên thành tiếng! Những ma đầu đã thoái ẩn hai mươi năm từng tên từng tên một kéo tới nơi này, chỉ sợ tất cả đều vì mối oán cũ thù xưa với mẫu thân Bích Tú Tâm của Thạch Thanh Tuyền, làm sao nàng ứng phó nổi? Còn gã, liệu gã có bản lĩnh giúp nàng vượt qua kiếp nạn này hay không?.
Cũng may là gã xưa nay suy nghĩ thoải mái, không hề lấy đó làm phiền não, lại càng không tính toán thành bại được mất, chỉ thầm hạ quyết tâm, nhất định phải giúp giai nhân chưa từng gặp mặt này một phần sức lực.
Chợt thấy nhân ảnh thoáng hiện, một mỹ nữ diễm lệ mặc áo hoa xuất hiện bên cạnh Chu Lão Thán, còn giả bộ ngả người vào y nữa.
Chu Lão Thán vội nhảy ra xa hai trượng như tránh độc xà, ra đến giữa con đường nhỏ mới dừng lại, kinh hãi nói: “Ngươi muốn tìm người thân mật thì cứ tìm Đinh đại đế ấy!”.
Đinh Cửu Trùng cười khan nói: “Lão Thán huynh thật tốt, nhưng ta thấy huynh thì vẫn tốt hơn đó!”.
Từ Tử Lăng nghe hai người nói chuyện mà cảm thấy hồ đồ, không hiểu tại sao Chu Lão Thán và Đinh Cửu Trùng lại biến thành lão bằng hữu thân thân thiết thiết, không còn nửa phần hỏa khí nào nữa.
Kim Hoàn Chân vận cung trang hoa phục, niên kỷ thoạt nhìn như chỉ mới hai mươi, nhưng nhìn kỹ mới biết tuế nguyệt không buông tha ai, giữa mi tâm y thị đã ẩn hiện những nếp nhăn mờ mờ. Nhưng với hai hàng lông mày mềm mại như núi xa, đôi mắt huyền ảo như hồ nước mù thu, có thể nói nữ nhân này cũng là một giai nhân tuyệt thế, chỉ có điều ngọc diện lại trắng bệch không chút huyết sắc, trông giống như một u linh mới từ địa phủ âm gian trốn lên dương thế vậy.
Chỉ thấy y thị dẫm chân tức giận nói: “Các người đúng là chẳng ra gì, Mị Nương Tử Kim Hoàn Chân này là thứ cho các ngươi đẩy qua đẩy lại đấy hả? Rồi thế nào cũng có một ngày ta bắt các ngươi phải quỳ xuống liếm gót chân lo lão nương cho xem!”.
Một tràng cười dài vang động cả trời xanh vang lên, một thanh âm vốn thô hào hung dữ lại cố làm ra vẻ điềm đạm chậm rãi nói: “Bọn chúng không cần nàng, thì để Đảo Hành Nghịch Thế Long Ô Quyển này thu nhận cho! Ha ha...”.
Từ Tử Lăng cuối cùng cũng biến sắc.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau