sendo

Song long Đại Đường - Hồi 430

Song long Đại Đường - Hồi 430

Chân giả nan phân

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 1639866 lượt xem

ton

Lý Tịnh dụng thần nhìn chằm chằm Khấu Trọng một lúc, hỏi:
- Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy?
Khấu Trọng trả lời:
- Vận khí chúng ta không tốt, bị người của Lý Nguyên Cát nghe được những tiếng động bên trong địa khố, vậy nên…
Lý Tịnh ngắt lời:
- Những chuyện ngươi nói đó, hiện tại toàn thành đều biết. Điều ta muốn hỏi là sau khi ngươi bị bức bách phải đào tẩu từ đường hầm đầy thán khí đó, tại sao lại thoải mái xuất hiện ở đây? Nếu ngươi tự nhiên biến mất thì đã không ngạc nhiên như vậy.
Khấu Trọng đáp:
- Đây gọi là trời không tuyệt đường người. Tuy bế khí thần công của ta không tệ, nhưng cũng không thể nín thở mãi không ngừng nghỉ được. Khi đó ta chỉ liều mạng bơi theo bí đạo dưới lòng sông trốn đi. Hà hà, ngờ đâu cuối cùng lại ra đến một chiếc hồ nhỏ ở ngoài thành.
Lý Tịnh nhìn Khấu Trọng chăm chú, hoàn toàn không có cách gì phán đoán lời gã nói là chân hay giả. Hơn nữa, quan hệ giữa hai người vô cùng vi diệu, nếu Lý Tịnh bức bách Khấu Trọng quá, nhiều khả năng gã sẽ mổi giận. Trầm mặc một chút, Lý Tịnh than khẽ:
- Tại sao tiểu Trọng ngươi hoàn toàn không thấy đến nửa điểm thất vọng về việc mất bảo khố?
Khấu Trọng mỉm cười:
- Không lấy được thì là mất. Nói thẳng ra trong bảo khố ngoại trừ mấy rương châu báu là có thể làm mờ mắt vài người, nếu lấy mấy cái mớ binh khí đó cũng chỉ làm ta thêm khó khăn. Con bà nó Dương Công Bảo Khố cái gì chứ, tóm lại cũng chỉ như vậy thôi.
Lý Tịnh nói:
- Hôm nay, khi trời chưa sáng, Hoàng thượng đã dẫn Tần Vương, Tề Vương và hơn mười danh thủ khác nhập khố, bản ý là muốn bắt sống các ngươi. Ngờ đâu ngươi đã theo địa đạo dưới lòng sông đào thoát, chướng khí đã tràn vào đầy cả bên trong địa khố. Hoàng thượng lập tức sai người điều tra địa khố. Cuối cùng, dưới đáy một chiếc rương đã phát hiện cơ quan đi vào chân bảo tàng bên dưới. Phát hiện một kho binh khí giáp trụ có thể trang bị cho hơn ngàn người.
Khấu Trọng ngấm ngầm hít một hơi, trong lòng thầm kêu hiểm thật. Ý nghĩ của gã cũng như Từ Tử Lăng, nếu bọn gã sớm phát hiện được bảo khố ở tầng dưới, khẳng định cũng bị Lỗ Diệu Tử và Dương Tố đánh lừa.
Lý Tịnh nói tiếp:
- Hiện tại tình huống trong bảo khố bị liệt vào loại tối mật. Sau khi đóng chặt cửa thông với địa động phát xuất thán khí, chờ cho thán khí giảm bớt, chúng ta sẽ phái người xuống dưới điều tra triệt để, xem có thể tìm được Tà Đế Xá Lợi không để giao Sư tiểu thư mang về Tịnh Trai, tránh hậu hoạn về sau.
Đến lúc này Khấu Trọng mới hiểu Sư Phi Huyên đã nói mọi chuyện liên quan đến Xá Lợi với Lý Thế Dân. Trong tình hình hiện nay, Lý Thế Dân đương nhiên phải bẩm báo toàn bộ sự thật với Lý Uyên.
Khấu Trọng trong lòng thầm kêu bất diệu. Nếu như Triệu Đức Ngôn và Khả Đạt Chí nhận định bọn gã không có Tà Đế Xá Lợi, làm sao tiến hành đại kế kích sát Hương Ngọc Sơn tối nay? Địch nhân chỉ cần tương kế tựu kế, sặp đặt kế hoạch toàn lực giết chết hai gã. Tên tiểu tử Khả Đạt Chí này thật cực kỳ âm hiểm, lại còn giả vờ ngu ngốc để dụ Khấu Trọng lừa hắn.
Lúc này Lý Tịnh đã hoàn toàn tin rằng Khấu Trọng chưa từng tiến vào được bảo khố thật. Thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của gã, Lý Tịnh trong lòng bất nhẫn, nói:
- Phật gia có câu, mỗi cá nhân tự thân là một bảo khố. Chỉ cần biết cách sử dụng sẽ được lợi ích vô cùng. Số trời đã định, với khả năng của con người thì không thể cưỡng cầu được đâu. Sau này tiểu Trọng định tính toán thế nào?
Khấu Trọng định thần lại, miễn cưỡng nở nụ cười khô khan, vẻ như tâm nguội ý lạnh, thần tình tỏ vẻ chán nản than:
- Ta hiện tại chỉ nghĩ nhanh chóng rời Trường An, sau này không trở lại nữa.
o0o
Từ Tử Lăng một mình ngồi lại trong phòng, từng cơn sóng lòng ào ạt dâng trào, gã minh bạch vì sao vừa rồi Sư Phi Huyên đã biểu hiện sự thất vọng đối với gã.
Sự thật đó chỉ là hiểu nhầm.
Những lời Từ Tử Lăng nói hoàn toàn là sự thật, nhưng Sư Phi Huyên lại tưởng gã lừa dối nàng.
Cũng chẳng trách Sư Phi Huyên lại nghĩ như vậy. Bởi vì nếu Lỗ Diệu Tử đã cất giấu Tà Đế Xá Lợi, đương nhiên phải giấu ở nơi bí mật nhất. Đối với Sư Phi Huyên mà nói, nơi bí mật nhất trong nội khố chính là bảo khố ở tầng dưới. Gã và Khấu Trọng hiển nhiên không biết sự tồn tại của bảo khố bên dưới đó thì không thể tìm thấy Tà Đế Xá Lợi.
Trong hoàn cảnh đó, sự việc trở nên nghiêm trọng phi thường.
Trong trường hợp Từ Tử Lăng có thể mặt không đổi sắc lừa dối Sư Phi Huyên, tuyên bố Tà Đế Xá Lợi trong tay bọn họ, không phải mục đích là khiến Sư Phi Huyên nhập cuộc tranh giành, dẫn tới việc nàng và Chúc Ngọc Nghiên, Triệu Đức Ngôn đụng độ một phen hay sao? Chẳng trách khi nàng rời đi đã lộ xuất thần sắc thương cảm đau buồn như thế.
Nhưng đối với việc này Từ Tử Lăng tuyệt không nghĩ sẽ giải thích với nàng, tự nghĩ chỉ cần không thẹn với lòng, còn mọi việc làm sao có thể toàn vẹn được!
Nàng đã thất vọng đối với gã như thế, chẳng lẽ gã lại không thất vọng về nàng?
Có người nào đó đến gần cửa sổ. Từ Tử Lăng tuy chưa nhìn thấy gì, nhưng chợt động linh cơ, gã lạnh lùng cất tiếng:
- Ta đã sớm biết ngươi tới rồi. Vào đi.
Cửa sổ mở ra, một bóng nhân ảnh nhoáng lên, Chúc Ngọc Nghiên mặt che sa dày đã hiện thân trong phòng, dịu dàng nói:
- Ngươi bằng cách nào có thể biết được ta đã đến? Nhạc Sơn gặp ngày hôm nay đúng là không phải Nhạc Sơn của ngày hôm qua nữa. Mới sáng sớm ra, đã có Đại Đường Hoàng đế và môn đồ kiệt xuất nhất trong hàng trăm năm nay của Tịnh Trai tới thăm hỏi rồi.
Từ Tử Lăng cười lạnh đáp:
- Tiểu Nghiên ngươi đừng tưởng từ miệng ta có thể thám thính được điều gì. E rằng không những chẳng moi được một địa danh mà cũng chẳng có được một cái tên người nào.
Chúc Ngọc Nghiên đến trước mặt gã, ngữ khí chuyển sang lạnh lẽo:
- Cái tính cách bất cận nhân tình của ngươi thay đổi từ lúc nào thế? Có tin ta giết con gái của Minh Nguyệt để xem ngươi thương tâm đến thế nào không?
Từ Tử Lăng song mục xạ xuất tinh quang lăng lệ giống hệt như Nhạc Sơn, chằm chằm nhìn Chúc Ngọc Nghiên một lúc, không hề nói câu nào. Nhưng thế lại làm đối phương cảm thấy áp lực trầm trọng hơn.
Chúc Ngọc Nghiên hốt nhiên xoay mình bước đến bên cửa sổ, tựa như muốn ly khai. Nhưng thị lại cải biến chủ ý, u oán than thở:
- Ta chỉ là nhất thời tức giận mà nói như vậy. Nghe nói ngươi và Thạch Chi Hiên đã từng kịch chiến một trận, đúng không?
Từ Tử Lăng giữ nguyên thần tình âm lãnh thâm trầm của Nhạc Sơn, trầm giọng:
- Nếu ta đánh không lại Thạch Chi Hiên, chỉ sợ ngươi không đến đây tìm ta phải không?
Chúc Ngọc Nghiên tức giận đến run người nói:
- Ta hôm nay đến đây không phải là để cầu ngươi tương trợ xuất thủ. Xưa nay Chúc Ngọc Nghiên ta tung hoành thiên hạ, ai có thể làm gì được ta?
Từ Tử Lăng gật đầu:
- Nói hay lắm. Vốn một tay ngươi cũng có thể làm nên đại nghiệp. Bất quá, giả như Thạch Chi Hiên đoạt được thánh xá lợi, vậy người có khả năng thống nhất Ma đạo không phải là Chúc Ngọc Nghiên ngươi mà là Thạch Chi Hiên. Ngươi vì việc này mà đến cầu Nhạc Sơn ta, đúng không?
Chúc Ngọc Nghiên lắc đầu, nhẹ nhàng mỉm cười:
- Ngươi vẫn cái tật tự cao tự đại như vậy. Lý Uyên không nói với ngươi hiện tại nội khố tràn đầy chướng khí sao? Ai dám mạo hiểm tiến vào? Vì thế, Xá Lợi tuyệt không phải là việc khẩn cấp của ta hiện nay.
Từ Tử Lăng trong lòng tự mắng mình hồ đồ. Gã vốn nghĩ Chúc Ngọc Nghiên đến là muốn nhờ gã mở miệng với Lý Uyên cầu Tà Đế Xá Lợi cất giấu trong bảo tàng, nhất thời quên mất việc Dương Văn Can mật mưu ám sát Lý Uyên và Lý Thế Dân. Nếu thành công, Trường An sẽ đại loạn, tới lúc đó ai có đạo hạnh tối cao thì có thể đoạt được Xá Lợi. Đương nhiên, điều này chỉ đúng với giả thiết Tà Đế Xá Lợi vẫn còn trong bảo khố.
Nghĩ đoạn gã nhíu mày hỏi:
- Không phải vì Tà Đế Xá Lợi, ngươi đến tìm ta làm gì?
Chúc Ngọc Nghiên trầm mặc một lúc, dịu dàng đáp:
- Ta tới để gặp ngươi là vì chút ân tình giữa hai ta, người ta nói nhất dạ phu thê bách dạ ân. Ta muốn thỉnh ngươi lập tức ly khai Trường An. Nếu ở lại, không chừng ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội tái chiến Tống Khuyết đó.
Ngừng lại một chút, thị khẽ than:
- Ngươi nghe ta nói một lời có được không? Thật ra ta không bao giờ muốn làm việc gì có lỗi với ngươi.
Từ Tử Lăng thực sự chẳng hiểu chút gì hàm nghĩa chân chính trong lời nói của Chúc Ngọc Nghiên, chỉ hàm hồ đưa đẩy:
- Người nào lại muốn giết Nhạc Sơn ta thế?
Chúc Ngọc Nghiên cười vang như chuông ngân, tiếp đó với ngữ khí lạnh lùng như băng tuyết, từng chữ từng chữ nói:
- Nhạc Sơn ngươi nghe đây, người muốn giết ngươi không ít đâu! Thạch Chi Hiên, Triệu Đức Ngôn, lại còn Hoảng Công Thác nữa. Lý Uyên vì việc bảo khố, đã lùi việc đi săn mùa Xuân hai thời thần. Sau khi y đi, Trường An thành toàn bộ mằ trong tay Trường Lâm quân, khi đó ngươi lại ở vào thế tứ diện thụ địch. Nếu ngươi muốn dùng cái dũng của kẻ thất phu thì cũng nên hiểu hậu quả nghiêm trọng thế nào. Lời ta đến đây đã tận, ngươi tốt nhất hãy tự lo cho mình đi.
Nói xong, Chúc Ngọc Nghiên xuyên qua cửa sổ đi mất, không hề nhìn lại.
o0o
Khấu Trọng hiện tại không những là Trường An danh nhân, mà còn là khách nhân quen thuộc của Hoàng cung. Vậy nên đây là lần đầu tiên gã vào Hoàng cung không cần phải báo danh. Thủ vệ Hoàng cung nhận ra gã, bèn đặc biệt thỉnh quan binh uý phụ trách Chu Tước Môn đến chào hỏi Khấu Trọng, khiến gã cảm thấy được trọng vọng không kể xiết.
Trên Hoành Quán quảng trường, đội ngũ đi săn mùa Xuân đã chỉnh trang chờ đợi. Trừ thỉnh thoảng một vài kiện mã hý nhỏ, hàng ngàn con người hoàn toàn không phát xuất một âm thanh nào, cũng không ai lộ xuất thần thái mệt mỏi hoặc lơ đãng. Có thể thấy nhân mã được huấn luyện tinh thục như vậy như vậy, quả xứng danh Đại Đường binh hùng tướng mạnh.
So với đám quân ô hợp chưa được huấn luyện nghiêm chỉnh mấy ngày của Khấu Trọng ở Bành Lương, đúng là khác xa như trời với đất. Trong Thiếu Soái quân, chỉ có toán thân binh của Tuyên Vĩnh là loại thượng hạng tinh nhuệ. Hy vọng sau khi gã ly khai Bành Lương, bọn Hư Hành Chi và Tuyên Vĩnh có thể nhân lúc thái bình huấn luyện tăng cường tố chất và năng lực tác chiến của Thiếu Soái quân.
Giả như có thể lập tức vận chuyển về Bành Lương toàn bộ số lượng tài vật, binh khí của bảo khố, khẳng định Thiếu Soái quân thực lực đại tăng. Trong thời loạn thế này, không có thứ gì thực dụng bằng hoàng kim và binh khí, giáp cốt thượng đẳng.
Trong khi Khấu Trọng suy nghĩ lung tung, tên binh vệ dẫn đường theo quy củ giao gã cho một viên Lang tướng của Thừa Thiên môn. Tên Lang tướng này biết gã không những là lão bằng hữu của Thường Hà, mà còn là hồng nhân bên cạnh Hoàng thượng và hai vị Quý phi, tự nhiên rất mực cung kính. Hắn tự thân đưa Khấu Trọng vào trong gặp Trương Tiệp Dư.
Đột nhiên phía trước có một người thanh thế uy mãnh đi tới. Khấu Trọng còn đang chưa biết là có việc gì, viên Lang tướng đã vội vàng hoảng hốt kéo gã tránh sang một bên, nói:
- Hoàng thượng đến đó, mau quỳ xuống.
Theo quy củ của Hoàng Cung, phàm là thị vệ đang canh gác ở các cổng thành hay thành lâu, cho dù có gặp Hoàng thượng, chỉ cần cung kính đứng yên, không phải quỳ xuống. Nhưng nếu như gặp phải Hoàng thượng trên đường như thế này, không những phải tránh sang một bên, còn phải chấp tay quỳ xuống, không được nhìn thẳng.
Sau khi đội mở đường rầm rộ đi qua, chợt nghe thanh âm Lý Uyên ngay đằng trước Khấu Trọng:
- Dừng lại!
Lập tức có người lĩnh mệnh, hộ mọi người dừng lại. Cả một đội quân đang hùng dũng tiến bước, tuy đột ngột dừng lại vẫn hoàn toàn tề chỉnh.
Lý Uyên ngạc nhiên nói:
- Chẳng phải Mạc tiên sinh đây sao? Mời ngài lập tức đứng dậy. Tiên sinh là khách quý của Đại Đường ta, không cần dùng lễ quân thần như vậy.
Khấu Trọng làm như hoảng sợ run rẩy đứng lên. Gã liếc nhanh một cái, phát giác Lý Kiến Thành, Lý Thế Dân, Lý Nguyên Cát đứng hai bên tả hữu Lý Uyên. Đằng sau y còn một đám quần thần, trong đó có cả lão bằng hữu Lưu Chánh Hội, ngoài ra còn có các cận thần như Bùi Tịch, Lưu Tĩnh, Tiếu Vũ, Trần Thúc Đạt, Phong Đức Di. Xem ra hình như bọn họ vừa mới tham dự một hội nghị khẩn cấp, giờ đây đang đi đến quảng trường để cùng hội hợp với đội ngũ binh lính tùy tòng trong chuyến đi săn này, sau đó xuất phát đi Chung Nam Biệt Cung.
Khấu Trọng không khỏi kêu thầm trong lòng “tốt quá”. Sự hiện thân vừa khéo của gã, khiến ngoài người đã biết mọi việc là Lý Thế Dân, còn lại chẳng ai có thể nghi ngờ đây là hoá thân của Khấu Trọng. Bởi vì trong suy nghĩ của bọn Lý Uyên đều cho rằng sau khi gã may mắn đào thoát khỏi nội khố, không thể có khả năng quay lại nhanh chóng như vậy.
Lý Kiến Thành vì có mối liên quan với Mạc Thần Y, bèn mở miệng nói giúp gã mấy câu:
- Mạc tiên sinh phen này bôn ba tứ xứ, tế thế cứu nhân, thực vất vả quá.
Khấu Trọng nhân cơ hội đó, vội khom người nói:
- Tạ ơn Hoàng thượng và Thái tử quan tâm. Tiểu nhân hôm nay nhập cung định là xem tình hình Trương phu nhân điều dưỡng thế nào, tiện thể chào từ biệt.
Lý Uyên tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Tiên sinh phải đi xa bây giờ ư?
Khấu Trọng vội vàng kéo Lý Kiến Thành xuống nước:
- Tiểu nhân từng bẩm cáo việc này với Thái tử điện hạ. Nhân vì tiểu nhân mệnh gặp khắc tinh, trước năm ba mươi tuổi không thể lưu lại lâu dài ở bất kỳ địa phương nào. Vì thế giờ đây phải ly khai Trường An, đi nơi khác thăm thú học hỏi. Việc này gia thúc đã có phân phó, tiểu nhân không dám vi mệnh.
Lý Uyên đưa mắt nhìn qua Lý Kiến Thành. Lý Kiến Thành trong lòng hơi lo sợ, chuyện này là xác thực, bèn miễn cưỡng nói:
- Mạc tiên sinh từng nói với Vương Nhi về việc này. Chỉ là không nghĩ tiên sinh lại khởi hành sớm như vậy, chưa kịp bẩm báo với Phụ Vương.
Lý Uyên cũng không còn cách nào khác, đành nói:
- Tiên sinh năm nay bao nhiêu tuổi?
Khấu Trọng đánh liều đáp:
- Tiểu nhân năm nay hai mươi tám tuổi.
Nếu không có Lý Uyên ở đây, đảm bảo quần thần và binh lính ắt sẽ xầm xì ngạc nhiên, vì vẻ mặt gã nhìn ngang nhìn dọc cũng phải trên ba mươi lắm tuổi.
Lý Uyên nói:
- Nguyên lai Mạc tiên sinh lại vẫn còn ít tuổi như thế. Vậy vẫn còn hai năm du lịch tứ xứ, hành đạo tế thế. Lệnh thúc là cao nhân dị sỹ, tất nhiên đã có nghiêm mệnh thì đằng sau tất có thâm ý. Hai năm sau, mời tiên sinh quay lại, trẫm tất không bạc đãi. Khởi giá!
o0o
Từ Tử Lăng tức Nhạc Sơn vội vàng ly khai Trường An, chuyển sang thân phận Ung Tần rồi lại quay vào thành. Vì Lôi Cửu Chỉ đã chuẩn bị thỏa đáng văn kiện ra vào thành cho gã nên việc ra vào thành không có vấn đề gì xảy ra. Tuy là trong thời buổi chiến loạn nhưng Quan Trung vẫn khá thái bình. Vì để xúc tiến phát triển giao thương buôn bán ở Trường An nên luôn gắng duy trì cửa thành rộng mở. Chỉ cần tuân theo quy củ và thỏa mãn các thủ tục nhập thành, nộp thuế nhập thành, người bên ngoài vào Trường An không hề gặp khó khăn.
Sau khi vào thành, Từ Tử Lăng phát hiện ám ký cần gặp khẩn cấp của Lý Tịnh tại nơi ước định, bèn vội vội vàng vàng đến phủ tướng quân của y. Khi gã đến nơi cũng vừa lúc Lý Tịnh đang chuẩn bị ra ngoài. Lý Tịnh thấy hắn đến, vừa thắng ngựa và xe vừa nói:
- Ta vốn nghĩ Tần Vương sẽ lưu ta lại phủ để có thể liên lạc, tiếp xúc với các ngươi. Nào ngờ vừa rồi Tần Vương đột nhiên thay đổi chủ ý, yêu cầu phu phụ ta tuỳ đi theo đến Chung Nam sơn. Việc này khiến ta rất không thoải mái.
Từ Tử Lăng tỏ vẻ đồng tình:
- Lý đại ca vì chuyện của chúng ta đã hy sinh rất nhiều, hy vọng không ảnh hưởng tới quan hệ của Lý đại ca với Lý Thế Dân.
Trong lòng gã thầm nghĩ rất có khả năng sau khi Sư Phi Huyên và Lý Thế Dân bàn bạc, Lý Thế Dân đã hạ quyết tâm đối phó bọn gã nên điều vợ chồng Lý Tịnh ra khỏi Trường An, tránh rắc rối nẩy sinh.
Chợt nghe tiếng pháo trúc ồn ào từ đâu truyền lại , tất nhiên không thể so với không khí náo nhiệt như hai ngày trước đây.
Lý Tịnh thẳng thắn nói:
- Chúng ta đã là huynh đệ một nhà, không cần nói những lời thừa. Lần này nếu không phải các ngươi trượng nghĩa giúp đỡ, hậu quả không thể tưởng nổi.
Từ Tử Lăng hỏi:
- Sự tình có tiến triển gì sao?
Lý Tịnh tự tin đáp:
- Tất cả đều đã nằm trong sự khống chế của bọn ta. Hiện tại chỉ đợi Dương Văn Can đến lấy lô hỏa khí ở Sa gia thì sẽ bắt quả tang tại trận. Chúng ta sẽ nhất cử quét sạch Kinh Triệu Liên Minh, bắt toàn bộ những người có liên quan.
Đoạn Lý Tịnh nói tiếp:
- Ở khu vực địa đầu của chúng ta thì mấy việc cỏn con cũng không qua mắt được. Ài! Cũng chính vì lý do này, ta tuyệt không yên tâm về các ngươi. Hiện tại, Dương Công Bảo Khố đã tan thành bọt nước, tại sao tiểu Trọng vẫn không hề có ý dừng tay?
Về vấn đề này, Từ Tử Lăng làm sao trả lời đây? Gã chỉ có thể nói:
- Nhất thời Khấu Trọng khó mà chấp nhận sự thật này. Vài ngày sau tỉnh táo lại, nói không chừng hắn sẽ có suy nghĩ khác.
Lý Tịnh gượng cười:
- Nhưng ta thấy Tần Vương nhận định tiểu Trọng vẫn không dừng tay. Một khi biến thành chính diện xung đột, bản thân sự tình tiến triển sẽ tác động và làm cải biến quan điểm, ý nguyện của con người. Một khi đến nước chỉ còn cừu hận, lại hết giao tình, không ai có thể khống chế được nữa.
Từ Tử Lăng trong lòng than thầm, vì Khấu Trọng quyết ý tranh bá thiên hạ nên sự tình mới phát triển theo hướng này.
Lý Tịnh cũng lộ vẻ tuyệt vọng:
- Mới đầu, phần lớn người của Thiên Sách phủ đối với việc Tần Vương đánh giá cao các ngươi như vậy đều không đồng tình. Nhưng thực tế đã luôn chứng minh nhận định của Tần Vương đối với các ngươi là hoàn toàn chính xác, vậy nên các ngươi đã trở thành người mà quần tướng Thiên Sách Phủ cố kỵ nhất. Họ đều hiểu rằng một khi các ngươi có một chỗ đứng chân thì sẽ trở thành địch nhân nguy hiểm nhất.
Từ Tử Lăng cười khổ nói:
- Họ không cần phải tính ta vào trong đó chứ?
Lý Tịnh đáp:
- Bọn họ không hiểu một chút gì về quan hệ thực sự của ngươi và Khấu Trọng. Dù hiểu được thì thế nào? Ai mà không sợ nếu giết chết Khấu Trọng thì tương lai sẽ bị ngươi báo thù? Hiện tại, vô luận trong triều ngoài triều, ai nấy đều coi các ngươi là những cao thủ kiệt xuất nhất trong thời gian gần đây, là hai người kế cận Ninh Đạo Kỳ và Tống Khuyết. Theo thời gian, các ngươi lại còn tỏ ra lợi hại hơn.
Từ Tử Lăng ngạc nhiên thốt lên:
- Chúng ta bị đưa lên cao quá rồi.
Xe ngựa dừng lại trước thành môn. Lý Tịnh song mục xạ xuất tình cảm sâu sắc, khoé mắt ửng hồng, đau thương nói:
- Ta đã mất một hảo muội tử, không muốn mất thêm hai hảo huynh đệ nữa. Nghĩ tới tương lai khả năng có thể phải đối mặt nơi sa trường, càng khiến ta ruột gan tan nát. Chỉ hy vọng ngày đó vĩnh viễn không tới, Tử Lăng bảo trọng.
Cố gắng ngăn đôi dòng nước mắt anh hùng, Lý Tịnh xuống xe, nhảy lên một thớt chiến mã rời thành.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau