tiki

Song long Đại Đường - Hồi 654

Cùng đồ mạt lộ

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 1541904 lượt xem

Khấu Trọng hành động ngay trong đêm, nhân lúc Đường quân chưa vững thế trận, đồng thời đại quân chủ lực vẫn chưa đến, thống lãnh ba ngàn kỵ binh tiến hành đột kích đội tiền trạm của Lý Thế Tích. Gã áp dụng ngay chiến thuật dã chiến của người Đột Quyết, đến đi đều như gió, từ bốn phương tám hướng cùng lúc tấn công địch nhân, khiến Đường quân ứng chiến trong lúc thảng thốt, thương vong trầm trọng, cuối cùng buộc phải rút lui.
Cùng lúc, Trần Lão Mưu và hai trăm công sự binh được Trần Trường Lâm dẫn quân hộ tống, bí mật tiến vào Lạc Dương.
Sáng hôm sau, đại quân chủ lực của Lý Thế Tích chia ra hai đường thủy lục tiến tới. Khấu Trọng dẫn toàn quân nghênh chiến, cũng chia thành hai ngả chính diện giao phong với địch. Kịch chiến cả ngày, song phương đều có thương vong. Hai bên còn đang giằng co thì Bạch Văn Nguyên soái lãnh năm ngàn kỵ binh theo đường Đông Hải đuổi đến, gia nhập chiến trường. Cuối cùng Lý Thế Tích không chống nổi phải ra lệnh rút quân đến ngọn núi cách Trần Lưu ngoài hai mươi dặm, chỉnh đốn hàng ngũ. Khấu Trọng cũng không đủ sức để thừa thế truy kích, đành thu binh về thành, tạm thời đã giải nguy được cho Trần Lưu.
Trong khi Khấu Trọng và thủ hạ kiểm điểm chiến quả, Bạt Phong Hàn, Từ Tử Lăng một lần nữa dẫn theo kỵ binh xuất kích từ Trường Hạ môn, đánh úp đại quân vây thành đang lập trại trên đồi.
Mặc dù Lý Nguyên Cát đã có chuẩn bị trước khi tới, tuy nhiên chủ yếu chỉ là thăm dò phản ứng của binh sĩ giữ thành. Thất bại mới đây khiến sĩ khí Đường quân sút giảm, mặc dù quân số đông gấp đôi, nhưng do sợ các doanh trại khác thất thủ, nên Lý Nguyên Cát chỉ đánh cầm chừng với kỵ binh của Bạt, Từ nửa thời thần rồi rút lui.
Bạt, Từ không dám truy kích, sợ bị tả hữu lưỡng trại xuất binh tấn công, nên không thể thu được thắng lợi lớn hơn. Thật ra mục đích của hai gã không phải là đánh nhau mà là để đón Trần Lão Mưu và hai trăm công sự binh từ tay Trần Trường Lâm, hộ tống bọn họ vào thành. Trần Trường Lâm và thủ hạ xong việc liền quay lại Trần Lưu.
Sau khi vào thành, Dương Công Khanh, Ma Thường, Trần Lão Mưu, Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng tụ tập tại vệ sở ở thành nam mật nghị. Hai trăm công sự binh tự khắc có người an bài nơi ăn chốn nghỉ.
Mọi người ngồi quanh bàn nghe Trần Lão Mưu nói về kế hoạch đào địa đạo, Dương Công Khanh nhíu mày hỏi: “Việc này có cho Vương Thế Sung biết không?”
Trần Lão Mưu đáp: “Tuyệt đối không được. Địa đạo chỉ dùng cho chúng ta thối lui khi nguy cấp. Vương Thế Sung là người phản phúc đa nghi, nếu để hắn biết chúng ta có đường lui, hậu quả khôn lường.”
Bạt Phong Hàn gật đầu: “Việc này không thể để người của Vương Thế Sung biết được, cũng không thể để quân ta biết, tránh làm ảnh hưởng lòng quân, không nên cho họ biết chúng ta không hòa thuận với Đậu Kiến Đức.”
Ma Thường trầm giọng: “Vương Thế Sung có cử người túc trực nghe ngóng động tĩnh, bọn ta đào địa đạo trong thành chắc chắn không thể thoát khỏi tai mắt của hắn.”
Đào địa đạo là một cách công thành, có thể vừa phá hủy tường thành của địch nhân vừa đưa quân bất ngờ đột kích. Quân thủ thành ứng phó bằng cách đào giếng tại các vị trí quan trọng trong thành, lại chế ra dụng cụ dò âm thanh dưới mặt đất, dùng giám sát động tĩnh bên dưới. Năm đó tại Trường An, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đột nhập Dương Công Bảo Khố, Lý Nguyên Cát đã ngay lập tức phát hiện hành tung của họ cũng nhờ vào phương pháp nghe ngóng này.
Từ Tử Lăng nói: “Hiện tại chúng ta đang khống chế thành nam, tiếp quản luôn cả việc địa thính, đào địa đạo ở đó có thể tránh được tai mắt của bọn Vương Thế Sung.”
Ma Thường gật đầu: “Hiện tại, chúng ta mạnh hơn Vương Thế Sung, nếu Dương công gợi ý, Vương Thế Sung ắt nhượng bộ, nhưng sẽ làm cho hắn hoài nghi.”
Bạt Phong Hàn nói: “Thành nam tuy là chỗ duy nhất có thể đào địa đạo, nhưng phải cẩn thận hành sự, vì bọn ta có thể giám sát địa thính, ngược lại địch nhân cũng có thể giám sát chúng ta.”
Dương Công Khanh gật đầu: “Thời Tam Quốc, Viên Thiệu đào địa đạo tấn công Tào Tháo, nhưng bị Tào Tháo phát hiện, đã đào hào trong thành mà phản kích.”
Trần Lão Mưu mỉm cười: “Xin chư vị cứ an tâm, phương pháp đào địa đạo của ta là lấy từ sách của Lỗ Diệu Tử đại sư. Ông ta đã chế ra những công cụ đào hầm chống nghe trộm, có thể khiến những người giám sát mặt đất cách ba trượng không nghe được gì. Dương Công Bảo Khố chính là dùng cách này để đào.”
Mọi người mừng rỡ, cùng nhau thương lượng kế hoạch hành động chi tiết. Thành nam do Thiếu Soái quân khống chế mọi mặt nên việc xử lý mớ đất đá đào lên không thành vấn đề.
Cuối cùng Dương Công Khanh hỏi: “Trần công dự tính địa đạo khi nào có thể hoàn thành?”
Trần Lão Mưu trả lời: “Ta tính trong vòng một tuần trăng đào ba đường hầm song song đến phía sau khu trại bị hủy cách đó nửa dặm. Lối ra nằm trong một khu rừng thưa, lúc nguy cấp chúng ta có thể nhanh chóng rút lui.”
Mọi việc đã được quyết định ổn thỏa.
Hơn mười ngày sau đó, hai chiến trường Lạc Dương và Trần Lưu chiến sự vẫn diễn ra quyết liệt.
Quân thủ thành Lạc Dương liên tục từ các cổng thành xuất kích, làm cho quân Đường ngoài thành kinh hồn táng đảm, mệt mỏi cùng cực. Lý Nguyên Cát mấy lần tính trùng kiến cao trại ở ngoài thành nam nhưng cuối cùng lại thất bại. Chỉ đành dựa vào hào sâu trại vững chống lại quân thủ thành.
o0o
Khấu Trọng trấn thủ Trần Lưu, cùng Lý Thế Tích nhiều phen giao phong, có thắng có thua, tạo thành cục diện dằng dai.
Tin tình báo chiến sự giữa quân Đậu Kiến Đức và Lý Thế Dân ở Hổ Lao tới tấp bay về làm gã ngày càng lo lắng.
Hoàng hôn hôm đó, gã cùng với Hư Hành Chi và Tuyên Vĩnh lên đầu tường thành nhìn xuống quân doanh của địch ở ngoài thành, thở dài một tiếng nói: “Nếu đổi sang được tình huống khác, ta thật vô cùng cảm kích Lý Thế Tích, hắn đúng là một đối thủ khó tìm, có thể khiến quân ta thu được kinh nghiệm chiến đấu quý báu với đối thủ mạnh. Hiện tại thực là bị hắn bức tới mức muốn động cũng không dám, nếu không có đại kế chu toàn, khó lòng hóa giải được tình thế này.”
Tuyên Vĩnh và Hư Hành Chi cũng có cùng cảm giác.
Đúng lúc này Lạc Kỳ Phi thần sắc ngưng trọng đến bên Khấu Trọng thi lễ nói: “Chúng ta vừa nhận được tin Lý Thế Dân phái Vương Quân Khuếch đem theo hơn ngàn khinh kỵ, tập kích hậu phương, đại phá đội quân vận lương của Đậu Kiến Đức, bắt sống đại tướng Trương Thanh Đặc.”
Khấu Trọng thất thanh kêu lên: “Cái gì?”
Lạc Kỳ Phi lặp lại lần nữa, ai nấy đều biến sắc.
Sau nhiều lần giao tranh bất lợi, Đậu Kiến Đức bị Lý Thế Dân ép chặt ở Hổ Lao, án binh không dám xuất kích. Song phương chỉ xảy ra vài trận chiến lẻ tẻ, không có trận nào mang tính quyết định. Đậu quân thất lợi nhiều hơn, ban đầu là tướng sĩ tinh thần suy sụp, quân tâm bất ổn. Hiện tại lương thảo bị cướp, tinh thần quân lính càng lúc càng xấu, tình thế ngày càng ác liệt.
Khấu Trọng cảm thấy đau đầu: “Hiện nay tình thế đã lâm vào đường cùng, Đậu quân thiếu lương thảo, hoặc là lập tức rút quân, hoặc là phải mạo hiểm xuất kích. Bất luận tình huống nào cũng chỉ làm lợi cho Lý Thế Dân.”
Hư Hành Chi nói: “Hiện nay chỉ có cách triệt hồi quân đội của chúng ta tại Lạc Dương, tập trung binh lực ở Bắc Cương, căng sức chống lại quân Đại Đường đang đánh với Đậu quân, rồi chờ đại quân của Tống phiệt đến tiếp viện.”
Khấu Trọng lắc đầu: “Như thế chỉ khiến cho Lạc Dương nhanh chóng bị vây hãm, cùng bại vong với Đậu Kiến Đức mà thôi. Đậu Kiến Đức tuy không tin ta, nhưng ta không thể vô tình vô nghĩa với hắn. Ta phải tức tốc tới Lạc Dương, sau khi Lý Thế Dân phá Đậu quân, tất sẽ hồi sư Lạc Dương, ta sẽ khiến hắn xuất kích lần nữa, rồi thừa thế nam hạ chiếm lấy Tương Dương, theo đường thủy tới Chung Ly. Mọi người chỉ cần giữ chân Lý Thế Tích, nếu không chúng ta sẽ không có cơ hội xem hoa nở xuân này đâu.”
Tuyên Vĩnh tự tin nói: “Thiếu soái cứ yên tâm đi! Có Hư quân sư trù mưu vận sách, chúng thuộc hạ sẽ không phụ ủy thác của Thiếu soái.”
Khấu Trọng miễn cưỡng chấn khởi tinh thần chiến đấu nói: “Từ đây đến Tết là những ngày gian khổ nhất của quân ta. Người ta nói binh bại như núi đổ, vô luận tình huống ác liệt như thế nào, bọn ta cũng phải kiên trì, nếu như để thủy quân của Lý Thế Tích đột phá phong tỏa thành công, tiến về phía nam Vận Hà, Thiếu Soái quốc nhỏ xíu của chúng ta sẽ tiêu tùng ngay. Vì thế cả hai mặt trận chúng ta đều không được phép thua.”
Ba người lớn tiếng đáp ứng.
Khấu Trọng đưa mắt nhìn doanh trại địch ở bên ngoài thành khí thế lên cao, trên vai dường như có vật nặng ngàn cân đè lên, làm cho gã không thể đứng thẳng được, chỉ còn nước tiến về phía trước, không có đường lui, cách duy nhất là lấy cứng chọi cứng, tận lực rồi nghe theo mệnh trời, xem xem ông trời có giúp gã không.
o0o
Từ Tử Lăng và Bạt Phong Hàn cũng đứng trên đầu tường thành nhìn tình hình điều quân của địch nhân ở ngoài thành nam.
Hôm qua hơn một vạn quân từ Trường An theo thủy lộ đến tăng viện cho quân vây thành của Lý Nguyên Cát, từ lúc đó quân thủ thành luôn đề cao cảnh giác chờ đón hành động phản kích của Lý Nguyên Cát.
Sau giờ ngọ quân của Lý Nguyên Cát bắt đầu hành động, tại cao trại thiết lập trung tâm chỉ huy, trước sau bố trận, tập hợp gần ba vạn quân, vận chuyển vật tư dùng để dựng lại trại, tùy thời có thể bắt đầu.
Bạt Phong Hàn thất vọng nói: “Lý Nguyên Cát nếu ổn định được căn cứ, chúng ta sẽ khó mà ngăn hắn dựng lại cao trại.”
Dưới ánh chiều tàn, Lý Nguyên Cát cho bộ binh làm chủ đích, theo tiếng trống trận từ từ tiến tới khu đất bị san bằng bên cạnh lớp hào thứ hai, công sự binh lập tức triển khai dọn dẹp cao địa.
Bạt Phong Hàn thấy Từ Tử Lăng không đáp lời, đặt tay lên vai hắn hỏi: “Tử Lăng đang nghĩ gì vậy?”
Từ Tử Lăng cười khổ nói: “Tiểu đệ đang tưởng tượng, nếu ngày mai tình cảnh bên ngoài thành sẽ khôi phục như cũ thì những nỗ lực, những thương vong của mười mấy ngày trước chỉ là một cơn ác mộng không hề ảnh hưởng đến thực tại. Chiến tranh không thể tránh được sao? Mọi người cứ phải chém giết, mãi mãi chém giết nhau sao? Từ khi có lịch sử đến giờ, tuy khác hình thức, khác tính chất nhưng các cuộc chiến tranh lớn nhỏ vẫn không ngừng tiếp diễn.”
Bạt Phong Hàn nhún vai chầm chậm nói: “Đó là vấn đề lợi ích. Từ thời ăn lông ở lổ, tổ tiên chúng ta đã vì sinh tồn mà tranh đấu với đại tự nhiên, chấp nhận phong sương vũ tuyết, chủ yếu để lấp đầy bao tử, hay ứng phó với mãnh thú tấn công, với quy luật kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu của trời đất. Đến khi quốc gia được thành lập, tổ chức ngày càng phức tạp, nguyên nhân gây ra chiến tranh nhiều vô kể. Đơn giản là chiến tranh giữa các bộ tộc; chiến tranh giữa các phe muốn thống nhất hay chia tách; chiến tranh do xung đột trong nội bộ của giai cấp thống trị; giữ bên đi xâm lược và bên bảo vệ. Con người lòng tham vô đáy, do đó chiến tranh không bao giờ ngưng.”
Từ Tử Lăng nói: “Tiểu đệ bỗng có ý nghĩ, vấn đề chính là những thứ đã mất đi, khiến cho biến loạn, nhân tâm bất ổn. Nếu có thể đem trở về những điều đã mất, người người trong thiên hạ sẽ đối xử hòa bình với nhau. Ôi! Chỉ e tình huống đó không bao giờ xuất hiện.”
Bạt Phong Hàn gật đầu: “Suy nghĩ của ngươi tuy không thực tế, nhưng ta cũng hiểu được ý của ngươi. Nói cho cùng đó là vấn đề nhân tâm, nếu ai cũng có ý nghĩ như Tử Lăng thì thiên hạ thái bình rồi. Đáng tiếc là thiên hạ chỉ có một Từ Tử Lăng, ta và ngươi khác nhau rất lớn, từ nhỏ ta đã quen cuộc sống vào sinh ra tử, không còn cảm giác chán ghét chiến tranh nữa.”
Từ Tử Lăng chỉ biết cười khổ.
o0o
Trước khi trời sáng, Khấu Trọng vượt qua quân vây thành tiến đến Lạc Dương. Lúc này Lý Nguyên Cát đã xây dựng lại cao trại thành công, Lạc Dương rơi vào cảnh bị vây khốn trùng trùng.
Khấu Trọng trước tiên nhập cung gặp Vương Thế Sung cùng các tướng lĩnh của lão cử hành hội nghị quân sự, đương nhiên là không tìm ra biện pháp gì hay ho, chỉ đồng lòng quyết định tử thủ Lạc Dương, bình tĩnh chờ đợi. Thành bại của Lạc Dương không phải do họ mà do chiến trường Hổ Lao quyết định.
Khấu Trọng trở về nhà ở thành nam, có cảm giác cả thân thể và tinh thần đều cực kỳ mệt mỏi.
Dương Công Khanh, Ma Thường, Trần Lão Mưu, Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng tập hợp trong nội trạch, xem xét tình hình.
Vô Danh đã lâu không gặp Khấu Trọng, thần thái tỏ ra hưng phấn đứng trên vai chủ nhân, không ngừng âu yếm cọ đầu vào tóc gã. Khấu Trọng dịu dàng vuốt ve nó.
Gã kể lại tình huống xong, Trần Lão Mưu nói: “Mọi việc đều thuận lợi, chỉ cần hai ngày nữa, địa đạo thứ nhất sẽ hoàn thành, cửa vào là địa lao của vệ sở cạnh Trường Hạ môn, lối ra là khu rừng phía sau cao trại.”
Ma Thường cũng nói: “Địa đạo khá rộng rãi, lại kiên cố, ở gần lối vào còn có quạt gió thông khí, nửa sau hơi có cảm giác ngột ngạt.”
Bạt Phong Hàn nhíu mày: “Trần lão không phải nói sẽ đào ba địa đạo song song sao? Hiện tại chúng ta đã đào hơn nửa tháng mà chưa xong một đường địa đạo, làm sao trong vòng một tháng nữa đào xong ba đường?”
Trần Lão Mưu vui vẻ đáp: “Đường địa đạo thứ nhất cần thời gian nhiều nhất, vì trong lòng đất có rất nhiều yếu tố phát sinh như đá tảng hay nước ngầm... Hiện tại ta đã nắm được tình trạng địa hình nơi đây, có thể từ địa đạo đã hoàn thành mà phát triển thêm, đồng thời đào song song hai đường nữa. Hơn nữa, ba đường địa đạo có nhiều chỗ nối nhau, bảo đảm trong vòng mười lăm ngày sẽ hoàn thành toàn bộ công trình.”
Dương Công Khanh nhắc nhở: “Ba lối ra nên các nhau một khoảng nhất định để tiện bố trận hoặc nghênh địch.”
Khấu Trọng vuốt ve Vô Danh, trầm ngâm nói: “Địa đạo có đủ cho ngựa đi qua không?”
Trần Lão Mưu thản nhiên: “Sợ là sẽ có vấn đề, ngựa không thể chịu nổi không khí nóng bức dưới đó.”
Khấu Trọng mắng: “Các người không nghĩ đến vấn đề này sao? Nếu không có ngựa mà đi bộ, chúng ta chắc chắc trốn không thoát kỵ binh của Lý Thế Dân truy kích, đừng quên con liệp ưng của Khang Sao Lợi.”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Cho đến hôm nay, đó không phải là vấn đề, vì phía nam ngoài thành không có kiên trại cản đường, chúng ta có thể cho một phần binh lính theo địa đạo xuất thành trước, mai phục phía sau địch nhân, những người còn lại đột phá vòng vây thoát đi sau. Hiện tại đương nhiên là chuyện khác.”
Ma Thường nói: “Chúng ta nên công phá cao trại, nếu may mắn có thể thành công. Tuy nhiên Lý Nguyên Cát vất vả lắm mới kiến thiết được cao trại, tất nhiên sẽ đặt trọng binh cố thủ, nếu chúng ta mạo hiểm tiến công, chắc chắn thương vong thảm trọng mà không thu được gì.”
Khấu Trọng mỉm cười: “Cùng tắc biến, biến tắc thông.”
Quay sang nói với Trần Lão Mưu: “Địa đạo có xuyên qua cao trại được không?”
Trần Lão Mưu vỗ đùi kêu tuyệt nói: “Phương pháp đơn giản vậy sao ta không nghĩ ra nhỉ. Chuyện này cứ để ta, bảo đảm có thể đào lên cao trại mà thần không hay quỷ không biết.”
Bạt Phong Hàn vui mừng: “Lối ra phải tính toán chính xác từng phân một, tốt nhất là ở giữa địch doanh, do ta phụ trách đánh trận đầu.”
Trần Lão Mưu cười: “Đầu ra của địa đạo cũng là một môn học vấn, ta sẽ cẩn thận xử lý, Thiếu soái chuẩn bị khi nào sẽ đánh cao trại?”
Khấu Trọng đáp: “Ta còn chưa nghĩ ổn thỏa, tốt nhất là đợi ba đường địa đạo hoàn thành sẽ quyết định khi nào hành động. Ha! Có khách đến!”
Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng nghe thấy tiếng gió, có người vượt tường vào, lòng thầm ngạc nhiên.
Thanh âm Bạt Dã Cương ở bên ngoài vang lên: “Bạt Dã Cương, Đơn Hùng Tín, Quách Thiện Tài cầu kiến Thiếu soái, có việc cần thương thuyết.”
Khấu Trọng cười ha hả: “Mời ba vị đại tướng quân vào.”
Mọi người đều cảm thấy không thỏa đáng nhưng vẫn đứng lên nghênh tiếp.
Bạt Dã Cương, Đơn Hùng Tín, Quách Thiện Tài từ cửa bên đi vào, thần sắc ngưng trọng. Vừa ngồi xuống, Bạt Dã Cương trực tiếp vào đề: “Vương Thế Sung khí số đã tận, chim khôn lựa cây lành mà đậu, ba người chúng ta sau khi thương nghị, quyết định đầu quân Thiếu soái.”
Đơn Hùng Tín nói tiếp: “Chúng ta tuyệt không phải là người không có tín nghĩa, chỉ vì Vương Thế Sung chỉ tin dùng người trong tộc, khó thành đại nghiệp, trước đây không nghe lời trung nghĩa của Thiếu soái, nên gặp quả báo hôm nay.”
Quách Thiện Tài đứng lên: “Sự thật là chúng ta đại biểu cho các tướng lĩnh ngoại tộc ở Lạc Dương, mời Thiếu soái đoạt vị Vương Thế Sung, lúc đó Lạc Dương mới có hy vọng.”
Bọn Khấu Trọng đưa mắt nhìn nhau, chuyện Đơn Hùng Tín làm phản không lạ, vì hắn là tướng của Lý Mật đầu hàng Vương Thế Sung, quan hệ không có gì sâu đậm. Nhưng Bạt Dã Cương và Quách Thiện Tài đã theo Vương Thế Sung lâu năm, luôn trung thành cẩn cẩn, rõ ràng lão đã lâm vào cảnh bị cô lập.
Khấu Trọng cười ha hả nói: “Các vị đã xem trọng Khấu Trọng ta rồi, làm ta được yêu quá đâm ra sợ hãi. Nhưng ta hiện tại không bảo vệ nổi bản thân mình, sống chết chưa biết thế nào, các vị theo ta, e là không có ngày yên ổn.”
Dương Công Khanh nói: “Rốt cuộc đã xảy ra việc gì, làm ba vị đột nhiên bất mãn với Vương Thế Sung như vậy?”
Bạt Dã Cương lạnh lùng nói: “Từ lúc Vương Thế Sung bức Thiếu soái phải ra đi, chúng ta cực kỳ bất mãn hành động của lão. Tối qua Lý Nguyên Cát bắn tên truyền thư vào thành, chúng ta tuy không biết trong thư nói gì, nhưng chỉ cần thấy lão không đề cập với Thiếu soái việc này, rõ ràng có ý bất lợi. Lần này Thiếu soái không màng sống chết đem lương đến Lạc Dương, lại nghĩa bạc vân thiên cùng chúng ta thủ thành, binh sĩ từ trên xuống dưới ai cũng cảm kích ngài, nên không chấp nhận được hành vi vô sỉ của Vương Thế Sung.”
Mọi người tỉnh ngộ, chắc chắn Lý Nguyên Cát đưa thư vào khuyên Vương Thế Sung mở cửa thành đầu hàng, bán đứng Khấu Trọng.
Đơn Hùng Tín tức giận: “Chúng ta thay lão vào sinh ra tử, còn lão chỉ chăm chăm lo cho bản thân, lý đâu lại thế! Hắn có Đổng Thục Ni nói tốt vài câu trước mặt Lý Uyên, không những có thể bảo mệnh, có khi còn được một chức quan sống ung dung nốt nửa đời còn lại. Còn chúng ta chắc chết chứ không sai.”
Từ Tử Lăng không hiểu: “Đại tướng quân vì sao có ý nghĩ đó? Lý Thế Dân không phải đối đãi với hàng tướng rất tốt sao?”
Quách Thiện Tài thở dài: “Theo tin tức từ Trường An, lần này Lý Nguyên Cát phụng mật dụ của Lý Uyên, nếu phá được Lạc Dương, trừ gia tộc Vương Thế Sung ra, các tướng lĩnh khác toàn thể xử tử để cảnh cáo thiên hạ.”
“Sao?”
Khấu Trọng vỗ bàn, song mục bắn hào quang, trầm giọng nói: “Vương Thế Sung muốn bán đứng Khấu Trọng ta, kiếp sau mới có cơ hội. Từ bây giờ mọi người đều là huynh đệ, dù chết cũng phải chết như một nam tử hán. Nhưng hiện tại không phải là lúc phế vị Vương Thế Sung, trừ phi hắn dám mở cửa thành nghênh đón địch, bằng không chúng ta sẽ thương nghị, âm thầm cho người giám sát động tĩnh của bọn chúng. Hắn bất nhân, đừng trách ta bất nghĩa. Bằng không ta vẫn y lời giúp hắn thủ Lạc Dương tới thời khắc cuối cùng.”

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau