loa

Song long Đại Đường - Hồi 662

Huyết nhiễm chiến bào

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 1540258 lượt xem

Trước lúc bọn Khấu Trọng đưa quân rời khỏi khu rừng thì đã suy tính trước mọi khả năng. Ví như thấy khói lửa cảnh cáo của Đường quân cuồn cuộn tứ bề, quân đội đồn trú tại các yếu điểm chiến lược phía ngoài núi từ bốn phương tám hướng xông đến chặn đường, sẽ dùng chiến thuật tập trung đối lại phân tán, lấy chóng vánh đối lại chậm rãi, nhanh chóng vượt qua thảo nguyên, chạy về phương Nam...
Nhưng không ngờ đến tình huống hiện giờ, địch nhân lại nắm được con đường đột vây của bọn gã, dàn trận nghiêm chỉnh nghênh đón sẵn. Cho đến lúc này, bọn gã vẫn không tài nào đoán được sau khi mất liệp ưng thì Lý Thế Dân làm thế nào nắm được đường đi nước bước của mình.
Binh lực của đội kỵ binh tiên phong phải trên một vạn người, viên đại tướng cầm đầu quát vang: “Bản nhân là Vương Quân Khuếch! Khấu Trọng ngươi đã cùng đường rồi, còn chưa buông khí giới đầu hàng?”
Khấu Trọng đã sớm giương cung lắp tên, ha hả cười vang: “Vương đại tướng quân không sợ nói thế quá vội vàng ư!”
“Phựt”, tiếng tên rời cung vang lên, mũi tên nhắm thẳng vào Vương Quân Khuếch cách đó ngoài ngàn bộ bắn tới.
Vương Quân Khuếch không hề kinh hoảng, tả thủ giơ thuẫn bài lên hộ thân, hữu thủ vung trường mâu gạt ngang nhanh như chớp, đón đúng đầu mũi tên. “Choang”, thân hình hắn rung động, rốt cuộc cũng gạt được mũi tên bắn đi, hiển lộ công lực thâm hậu cùng mâu thuật tinh thâm.
Hơn mười cao thủ hộ vệ hai bên hắn lập tức giục ngựa xông lên, chắn trước mặt hắn. Trận thế chưa lập xong thì hai hộ vệ đã bị tên của Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng từ xa bắn tới xuyên thấu lồng ngực, phun máu ngã xuống.
Vương Quân Khuếch liền hạ lệnh cho quân tiên phong Đại Đường giảm tốc độ, giương thuẫn lên che chắn, hai cánh kỵ binh gia tăng tốc lực tạo thành hai gọng kìm từ hai bên kẹp thốc vào, dàn trận theo đúng phép kỵ chiến để nghi binh quân địch, linh hoạt như thần.
Khấu Trọng thấy tình thế bất ổn, thầm tính nếu giao chiến dằng dai với Vương Quân Khuếch, đến lúc Đường quân tăng viện đến nơi thì còn tệ hơn. Gã bèn hạ mệnh lệnh, hai cánh quân của Đơn Hùng Tín và Quách Thiện Tài lập tức xông tới, đón đánh kỵ binh địch đang áp sát. Còn gã cùng Bạt Phong Hàn, Từ Tử Lăng giữ vững thế trận hình vòng cung, theo dáng của thanh Tỉnh Trung Nguyệt với khí thế càn quét của hai ngàn kỵ binh tiên phong, xông thẳng vào trận thế của Vương Quân Khuếch.
Tên bay đầy trời, trước lúc đoàn binh song phương trực tiếp giao tranh đều dùng cung tên công kích từ xa, liên tục có người trúng tên ngã xuống, nuốt hận sa trường.
Vó ngựa cuốn tung bụi xám vào trời đêm, tiếng vó nện dồn dập chấn động cả thiên địa, song phương chiến đấu đến hồi thảm liệt, tựa như một trường đồ sát trong cõi nhân gian, như Tu la địa ngục đang khủng bố.
Khấu Trọng, Từ Tử Lăng, Bạt Phong Hàn dẫn đầu sĩ tốt, che chắn hầu hết tên đạn cho thủ hạ. Tỉnh Trung Nguyệt của Khấu Trọng, Thâu Thiên kiếm của Bạt Phong Hàn, trường mâu của Từ Tử Lăng, hoặc chém hoặc quét, hoặc gạt hoặc đâm, đánh văng mọi mũi tên như vũ bão của kỵ binh địch, tiến sát vào trận thế của địch.
Tiếng hô “giết” vang động trời xanh, ba gã phải đối diện với địch nhân từ ba phía đang cuồng sát như hổ lang, bất chấp tất cả hè nhau lao tới chém giết.
Cho dù là người thiên tính yêu hòa bình, không muốn sát sinh như Từ Tử Lăng, dưới tình hình quyết liệt như thế cũng hết cách chọn lựa, quán chú chân khí vào trường mâu, bảo vệ mé hữu Khấu Trọng. Trường mâu giống như độc xà gặp phải kẻ địch. Cứ thấy người là giết.
Thâu Thiên kiếm của Bạt Phong Hàn bảo vệ bên tả lại càng ác độc hơn, khiến Khấu Trọng hoàn toàn yên tâm về hai bên sườn, chuyên chú lo cho tiền phương, mỗi bận luồng sáng vàng của Tỉnh Trung Nguyệt lóe lên là có người ngã xuống.
Vô Danh đang đậu trên vai gã giật mình bay vút lên. Trong cơn ác chiến máu thịt tơi bời, gã cũng không để ý.
Bọn gã không hề biết gì về cách bố trận của quân địch, chỉ hiểu rằng phải toàn lực phá địch để đột vây, nhanh chóng xuôi xuống phía nam.
Vương Quân Khuếch không giao phong trực diện mà tránh đi, dẫn thân binh công kích ác liệt đoàn quân theo sát phía sau họ.
Tiếng hô “giết” lại vang lên, tấm màn chiến tranh đã được vén lên toàn diện. Hai cánh quân xông vào cận chiến, thân người lưng ngựa quấn lấy nhau, chém giết đến trời sầu đất thảm, thảm liệt vô cùng.
Bạt Phong Hàn nhận thấy tình thế không ổn, nếu để Vương Quân Khuếch chia cắt được quân tiên phong với trung quân của Dương Công Khanh và hậu quân của Bạt Dã Cương, lúc đó toàn quân mình bị phân chia, dẫu ba gã phá vây được thì quân sĩ cũng bị tiêu diệt hết, bèn quát to: “Tử Lăng cùng ta đi giết Vương Quân Khuếch.”
Lời này phát ra bằng chân khí, át cả tiếng binh khí va chạm và tiếng hô chém giết. Trận thế của địch tức thì loạn xạ, người nào cũng cho rằng Từ Tử Lăng và Bạt Phong Hàn quả thật có năng lực lấy thủ cấp địch nhân giữa thiên quân vạn mã dễ như lấy đồ trong túi.
Khấu Trọng lớn tiếng đáp: “Các ngươi mau đi đi! Để xem kẻ nào cản được ta.” Một đao chém xuống cực nhanh, kỵ binh đang lao vào gã tức khắc bị chém văng khỏi lưng ngựa, cả người lẫn binh khí rớt xuống đằng xa.
Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng giục ngựa vòng lại, mở đường máu xông vào trận thế của địch, định giết chết Vương Quân Khuếch tại chỗ.
Khấu Trọng lại hô: “Các huynh đệ mau theo ta.”
Thủ hạ đồng thanh hô vang, quyết ý tử chiến, nơi nào Khấu Trọng đi qua đều người ngựa ngã rạp, nháy mắt đã phá vỡ kỵ trận của đối phương, khí thế giống như một con rồng cuồng nộ xông vào hậu phương địch nhân.
Đột nhiên tiếng hô chém giết động trời từ vùng rừng núi bên tả vang lên. Một đội kỵ binh vào khoảng năm ngàn người do Uất Trì Kính Đức, Bàng Ngọc và Trưởng Tôn Vô Kỵ suất lĩnh đang tiến đến, thanh thế kinh nhân hãi thế.
Cùng lúc tiếng vó câu rầm rộ vang lên từ phía sau, kỵ binh Đường quân ngập núi, từ ngả đường do quân phá vây tạo thành, xuyên rừng xông đến, công thẳng vào đội quân áp hậu của Bạt Dã Cương.
Lúc đó Khấu Trọng dẫn theo chừng gần một ngàn kỵ binh xông lên một gò đất cao. Đằng sau là hơn trăm người do Bạt Phong Hàn cùng Từ Tử Lăng dẫn đầu, vẫn đang kịch chiến dai dẳng với kỵ binh địch, mở đường cho đội trung quân của Dương Công Khanh, hai cánh quân tạo thành cục diện hỗn chiến. Trên thảo nguyên khoáng đạt, hai bên truy đuổi lẫn nhau khắp gò đất, tình thế rất kịch liệt.
Lần đầu tiên, Khấu Trọng có cảm giác rã rời bởi đại thế đã mất. Gã phải trải qua trăm cay ngàn đắng, dùng mọi phương cách mới chạy được đến đây, tưởng chừng đã đột vây thoát hiểm, nào ngờ mọi hy vọng đều bị hùng binh như lang như hổ của Lý Thế Dân đập tan tành, toàn quân bị đánh tan tác không còn manh giáp.
Giờ gã chỉ có hai con đường: một là xông lên nghênh đón đội quân của Uất Trì Kính Đức đang đổ về, hai là quay lại hậu trận, tái kết hợp với tàn quân tiếp tục đột phá vòng vây.
Gã liền phất tay áo, quát lên: “Các huynh đệ! Theo ta.” Đoạn giục ngựa ngoành lại hậu trận. Gã kêu thầm: “Có chết cũng phải cùng chết với nhau.”
Bạt Phong Hàn cùng Từ Tử Lăng đã phá vỡ trùng vây, trung quân hai ngàn người do Dương Công Khanh và Ma Thường suất lĩnh vẫn giữ vững đội hình. Thình lình tù và vang vang, kỵ binh của Vương Quân Khuếch đang đổ máu khổ chiến với bọn gã bất ngờ tản ra, đổ về phía bắc như thủy triều dâng lên, rõ ràng muốn vòng ra phía sau, hòng tiền hậu giáp kích nhân mã hậu quân của Bạt Dã Cương đang từ trong rừng tiến đến. Chiến thuật vô cùng linh hoạt, cao minh.
Khấu Trọng cùng Từ, Bạt đưa mắt nhìn nhau, đều hiểu rằng Lý Thế Dân đang ở gần đó, dùng tù và chỉ huy trường chiến đấu trong đêm này.
Xa gần bốn phía đều bập bùng ánh đuốc, nhất thời không tài nào phân biệt được địch nhân dàn trận hư thực thế nào. Vương Quân Khuếch đổi hướng đột ngột, lập tức tạo khoảng trống cực kỳ thuận lợi cho đạo Đường quân do Uất Trì Kính Đức, Bàng Ngọc cùng Trưởng Tôn Vô Kỵ chỉ huy từ phía Tây tràn tới xung kích.
Khấu Trọng nhanh chóng quyết định, quát lớn: “Tiểu Lăng, lão Bạt hộ tống Dương công phá vây, các huynh đệ còn lại theo ta.” Đoạn dẫn đầu hơn ngàn thủ hạ, xuyên qua đội ngũ trung quân, xông tới tàn sát khúc đuôi kỵ binh của Vương Quân Khuếch.
Trong lòng gã hiểu rằng hai cánh quân thế là xong, họ đã trở thành mục tiêu bị truy sát của quân địch.
Bạt Phong Hàn cùng Từ Tử Lăng đồng thanh đáp ứng, dẫn một ngàn kỵ binh rời khỏi trung quân, nghênh kích quân địch đang từ phía tây tiến tới. Trung quân do Dương Công Khanh cùng Ma Thường suất lĩnh tiếp tục tiến lên, đó đều là quân binh, đệ tử theo Dương Công Khanh nhiều năm, kinh nghiệm tác chiến phong phú, trên dưới một lòng, đang mấp mé bên bờ vực người ngựa tan tác nhưng vẫn giữ vững vàng thế trận, giơ cao thuẫn bài lên che chắn cho cả người và ngựa, dồn hết tốc lực điều khiển chiến mã, tiến về phía nam.
Tiếng hô “giết, giết” chấn động màng tai, Bạt Dã Cương vốn định toàn lực chống đỡ địch nhân đang truy đuổi từ phía sau, thấy Khấu Trọng quay lại hợp lực liền đổi ý, bỏ qua hậu phương của địch mà xông lên tuyến đầu, khiến đội kỵ binh của Vương Quân Khuếch tiền hậu thụ địch, sa vào tình thế bị chia cắt.
Khấu Trọng thi triển chiến thuật “Nhân mã như nhất”, xông lên buộc địch nhân phải chính diện giao phong, cách ly quân địch khỏi chủ tướng, gã liền thừa thế tấn công, nơi nào đi qua đều người ngựa ngã rạp, thế như bổ dưa thái rau. Dầu Đường quân vốn được huấn luyện kỹ lưỡng cũng không chống nổi, chạy trốn nháo nhào, mặc cho gã xông tới, chớp mắt đã hợp cùng với hậu quân của Bạt Dã Cương.
Gã quát lớn, cùng đánh về phía Nam, chia cắt địch nhân thành hai khúc, dẫn theo hậu quân ba ngàn người của Bạt Dã Cương phá vây mà xông ra, hướng về đội trung quân giờ đã trở thành đội ngũ tiên phong của Dương Công Khanh, Ma Thường.
Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng biết rằng khoảnh khắc sinh tử đã đến. Hai gã đã tiến sâu vào trận thế của địch, phải tận lực chống lại kỵ binh địch với lực lượng hùng hậu gấp bốn lần. Quân lính hai bên thương vong vô số, thủ hạ của hai gã giảm xuống còn độ bảy trăm, lại bị địch nhân chia cắt đội hình, chỉ có thể tự thân chiến đấu.
Đuốc lửa rơi xuống những bụi cây trên thảo nguyên, cháy bùng lên mấy trăm đống lửa. Dưới ánh lửa chói lòa, chiến trường rải đầy máu tươi, khói lửa bốc lên ngập ngụa bốn bề, đập vào mắt là cảnh kỵ binh của hai bên truy đuổi nhau, người ngựa thi nhau ngã xuống, thây phơi khắp chốn, thảm liệt vô cùng.
“Soảng!”
Bạt Phong Hàn gạt thanh bảo kiếm của Bàng Ngọc từ bên sườn công tới, rồi nhanh nhẹn lật tay tung một kiếm phản đòn vào ngực đối phương. Bàng Ngọc bị Thâu Thiên kiếm chấn tê buốt cánh tay, không đủ sức hồi kiếm ngăn đỡ, đành ngã người khỏi yên ngựa tránh né.
Chiêu thức của Bạt Phong Hàn đột biến, mũi kiếm nhằm vào bả vai trái của Bàng Ngọc, toan vận kình đả thương gân cốt hắn thì một điểm sáng đen bắn tới. Nguyên lai là Quy Tàng Tiên của Uất Trì Kính Đức quất tới nhanh như điện, chặn đứng chiêu kiếm. Trưởng Tôn Vô Kỵ thừa cơ sấn tới, bảo hộ Bàng Ngọc đã thụ thương thoái lui.
Quy Tàng Tiên vừa định tiếp tục tấn công, đột nhiên thấy Đường quân ở quanh Bạt Phong Hàn lộp độp ngã ngựa, thì ra là do Từ Tử Lăng xông tới. Cây trường mâu gạt phăng hơn mười người, hướng vào Uất Trì Kính Đức. Y có tự phụ đến đâu cũng không dám chống lại đòn liên thủ tấn công của hai gã, lập tức cùng Trưởng Tôn Vô Kỵ lui lại.
Từ Tử Lăng hét lên: “Chúng ta đi.”
Bạt Phong Hàn lia mắt một vòng, bên mình chỉ còn khoảng hơn một trăm người theo sát, nào dám ham chiến, quát to: “Được”, rồi cùng Từ Tử Lăng cưỡi ngựa tiến về hướng tây.
Hai gã vẫn thấy khí mạch bình ổn, tuy trên mình thụ thương nhiều chỗ song không đáng ngại, coi thiên quân vạn mã của địch như không, nương theo khoảng trống do ba đại chủ tướng của địch thoái lui làm lộ ra mà phá trùng vây. Nhưng bên mình chỉ còn lại chừng hai chục thủ hạ, toàn quân gần như bị quét sạch.
Hậu quân của địch lại phân ra một cánh quân, do Trưởng Tôn Vô Kỵ và Uất Trì Kính Đức chỉ huy, tiếp tục đuổi theo.
Bạt Phong Hàn chỉ vào khu rừng rậm rạp phía Tây, quát lớn: “Qua bên kia!”
Từ Tử Lăng bỏ ý định đến hợp lực với Khấu Trọng, dẫn thủ hạ lao theo Bạt Phong Hàn, chạy vào khu rừng.
Thảo nguyên dần lùi lại sau vó ngựa, đột ngột ánh lửa sáng bừng phía trước mặt, một đội nhân mã chừng hai ngàn người từ trong rừng xông ra. Đứng đầu đương nhiên là kẻ trông giữ lối ra phía bắc của vùng núi - Lý Nguyên Cát. Y kề vai cùng với bọn Tiết Vạn Triệt, Tần Vũ Thông, Lý Nam Thiên, Phùng Lập Bản chắn ngang đường.
Lý Nguyên Cát cười ha hả: “Các ngươi định chạy đi đâu?”
Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng liếc nhìn nhau, đều hiểu rằng không còn cách nào khác ngoài phá vây tiến vào rừng tìm sinh lộ, nhược bằng không tất khó toàn mạng.
Từ Tử Lăng không đành lòng để thủ hạ cùng chết, ngoái lại bảo: “Hai người bọn ta sẽ ứng phó với bọn chúng, các ngươi mau lui về phía nam tìm Thiếu soái, đây là mệnh lệnh.”
Thủ hạ vội quay ngựa chạy về hướng nam.
Bạt, Từ giục ngựa chạy sang phía bắc, né khỏi chủ lực Lý Nguyên Cát, nghênh đón kỵ binh bên cánh.
Mặt khác, trung quân của Ma Thường và Dương Công Khanh gặp phải đại quân của địch lúc chạy qua một quả đồi thấp. Soái kỳ của Lý Thế Dân phấp phới trên đỉnh, ngót hai vạn quân Đường đều là kỵ binh cực kỳ cơ động, đầy khí thế dàn trận theo hàng ngang.
Lý Thế Dân được các danh tướng Lý Thần Thông, La Sĩ Tín, Sử Vạn Bảo, Lưu Đức Uy, Lý Quân Tiện, Lương Thật tiền hô hậu ủng, ngồi trên lưng ngựa mà ban bố mệnh lệnh, ba cánh quân mỗi cánh gồm hai ngàn kỵ binh từ ba hướng: trái, phải, chính giữa bó vào, không để cho Thiếu Soái quân có cơ hội lấy hơi.
Thực lực địch nhân vượt xa, bây giờ lại ‘dĩ dật đãi lao’ nên thanh thế càng chênh lệch, chỉ động khẽ cũng phá tan được bọn gã. Dương Công Khanh cùng Ma Thường thấy tình thế bất diệu, xua quân ngênh đón cánh quân kỵ binh mé hữu của địch, hy vọng trước khi tả quân và trung quân đối phương tấn công tới thì đột phá được trận thế, chạy về khu rừng rậm phía tây cách bờ đông Lạc Thủy khoảng năm dặm, đó là sinh lộ duy nhất.
May mắn là lúc đó Khấu Trọng cùng Bạt Dã Cương dẫn theo hơn hai mươi kỵ binh, hợp với hai cánh quân tàn dư gồm năm trăm người của Đơn Hùng Tín, Hình Nguyên Chân, cộng thêm bốn ngàn quân kỵ yểm trợ phía sau, cố gắng xông phá Đường quân ngõ hầu kết hợp cùng đội quân của Dương Công Khanh và Ma Thường, một trước một sau xông về phía tây.
Tù và lại vang vang. Toàn quân Lý Thế Dân phát động Huyền Giáp tinh binh danh chấn thiên hạ. Hai cánh kỵ binh phối hợp khiến sát khí ngập núi, cắt đôi đội quân đang cố sức đột phá vòng vây. Toán quân của Dương Công Khanh cùng Ma Thường tiếp tục đột vây xông về phía tây; sau khi bị chia cắt, đội quân của Khấu Trọng lại càng bị công kích mãnh liệt hơn.
Rốt cuộc, chiến tranh cũng đi đến thời khắc quyết định.
Trên chiến trường, dù có võ công cái thế cũng tuyệt không thể cho địch nhân lập được vòng vây, bằng không quân địch sẽ như bầy kiến, càng lúc càng đông, quấn rịt quanh mình, không có đất xoay xở chân tay, đến lúc không chống nổi tất bị phân thây, xương cốt nát tan.
Kinh nghiệm lấy ít chống nhiều của Bạt Phong Hàn và Từ Tử Lăng rất phong phú, khẽ liếc qua tình hình phe Lý Nguyên Cát, hiểu ngay rằng khó lòng đấu lực với địch, sai lầm lớn nhất là không biết được đối phương đã phục binh sẵn ở trong rừng.
Hai gã liền triển khai chiến thuật “Nhân mã như nhất”, tránh khỏi mũi dùi của phe Lý Nguyên Cát, xông vào cánh quân ở góc yếu nhất của thế trận, mượn lực lượng của địch nhân tạo thành bức tường cách ly bọn Lý Nguyên Cát vẫn đang lẩn quẩn ở mé xa. Chỉ cần hành động thật nhanh, trước khi họ Lý kết thành vòng vây, thì sẽ có cơ may phá vây tiến vào rừng.
Một mâu một kiếm được Từ Tử Lăng và Bạt Phong Hàn toàn lực thi triển, bất cứ kẻ nào vô phúc lọt vào phạm vi của mâu kiếm, tức khắc đổ máu ngã khỏi lưng ngựa.
Song bên địch cũng không có kẻ nào khiếp hãi bỏ chạy, kẻ trước người sau nối nhau xông tới, trùng trùng điệp điệp, xả thân vây khốn hai gã.
Hai gã đi đến đâu thi thể ngổn ngang, máu chảy thành sông đến đó, trận chiến đã lên đến cực điểm.
Trước mắt hai gã đột ngột rạt rào kiếm khí, kiếm mang chói lòa. Trong giây phút đó, Bạt Phong Hàn đang dẫn đầu hiểu ngay rằng đã chạm trán với cao thủ đối phương, không thể tùy tiện đối phó như với các binh sĩ thông thường. Nếu cứ bị đối phương vây khổn thế này, đến lúc bọn Lý Nguyên Cát bủa tới thì ngày này năm tới cũng chính là ngày giỗ của hai gã.
Gã lập tức thu nhiếp tâm thần, trấn định lại, nhìn về phía trước, toàn thấy kiếm mang lả tả, không thấy địch nhân đã đành, ngay cả cây kiếm từ đâu kích tới cũng không biết.
Bạt Phong Hàn cười ha hả: “Trước tiên phải thịt Dương Hư Ngạn ngươi cái đã.”
Đoạn vẫn ngồi trên lưng ngựa xoay tả xoay hữu, tránh thoát hai ngọn trường mâu đang đâm tới, rồi lại tung tiếp một cước đá bay kỵ binh từ dưới đất mò lên toan tập kích. Thâu Thiên kiếm hóa thành một vòng sáng biến ảo vô cùng, xé toang không khí lao tới Dương Hư Ngạn.
Dùng kiếm khí dạt dào làm ảnh hưởng thị lực đối thủ chính là bản lĩnh của Dương Hư Ngạn, danh hiệu Ảnh Tử Thích Khách cũng vì thế mà có.
Nhưng Bạt Phong Hàn cũng chẳng phải hạng thường, song mục rực sáng, lập tức nhìn rõ ràng, Thâu Thiên kiếm liên tục xuất kích, cho dù đã thụ thương, song cũng muốn so cao thấp một phen. Đương nhiên nếu có thể đả thương hay giết chết Dương Hư Ngạn thì càng tốt, cho nên một kiếm đó tụ tập toàn lực của gã.
Dương Hư Ngạn giục ngựa từ giữa hai kỵ đội phi ra, cười âm trầm: “Bạt huynh như nỏ căng hết tầm, còn muốn sính cường nữa ư?”
Y chúc kiếm xuống đất, quét xéo qua Bạt Phong Hàn, giống tấn công nhưng không phải tấn công, hữu thủ bổ tới. Bàn tay trắng muốt, phút chốc chuyển thành đỏ rồi từ đỏ thành đen sì, quỷ dị tà ác cực điểm.
Trong lòng Bạt Phong Hàn nghĩ đến Ngự Tận Vạn Pháp Căn Nguyên Trí Kinh, song trước mắt đã thấy một màu đen che lấp thiên địa, chính là Cự Linh Thủ tà ác đáng sợ của Dương Hư Ngạn.
Phía sau gã, Từ Tử Lăng cũng đang trong thời khắc quyết định sinh tử.
Kình khí xé không trung bổ tới, gã không cần quay đầu lại nhìn cũng biết Lý Nguyên Cát đã bật khỏi lưng ngựa, lăng không xuất kích vào mình.
Gã lúc này đang lún sâu trong trùng vây, mỗi giây mỗi phút gã đều phải chống đỡ binh khí của địch từ bốn phương tám hương ập vào. Lý Nguyên Cát đã nhìn thấu thời điểm, buông toàn lực lăng không xuất kích tấn công gã. Chỉ cần gã phân thần ứng phó, loạn đao của đám quân Đường điên cuồng dưới đất khẳng định sẽ băm gã thành tương thịt. Nhược bằng gã không đỡ được Liệt Mã Thương từ trên cao công xuống của Lý Nguyên Cát, đương nhiên cũng sẽ phải nuốt hận dưới tay họ Lý.
Dù gã miễn cưỡng đỡ được một thương này thì Lý Nguyên Cát vẫn có thể tiếp tục triển khai thương pháp, quấn lấy gã, đợi cho các đại tướng cao thủ khác đến thì hai gã đừng hòng thoát thân.
Trong giây phút sinh tử tồn vong, tâm thần Từ Tử Lăng hoàn toàn phẳng lặng, không bỏ qua bất kỳ điều gì, không chỉ hiểu rõ tình cảnh của mình mà cả của Bạt Phong Hàn, hiểu rằng trong hai gã chỉ một người có thể thoát thân. Gã quyết định hy sinh bản thân, thành toàn cho Bạt Phong Hàn, để y giữ lại được tính mệnh mà hoàn thành mộng tưởng kích bại Tất Huyền.
“Đến đây!”
Gã vừa quát lên, toàn trường liền chấn động.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau