note8

Song long Đại Đường - Hồi 681

Song long Đại Đường - Hồi 681

860evo

Thế bất lưỡng tồn

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 1527663 lượt xem

vina

Từ Tử Lăng nắm chiếc vòng trên cửa viện gõ mấy tiếng, thở dài gọi: “Hàn huynh xin mở cửa, là Từ Tử Lăng đây.”
Tiếng chân bước vội vã vang lên, cánh cửa mở ra để lộ khuôn mặt hoảng hốt của Hàn Trạch Nam. Y vội vã thốt nhanh: “Không ổn rồi! E rằng chúng ta đã bị phát hiện. Vài ngày nay không ngờ có những kẻ lạ mặt lảng vảng bên ngoài viện.”
Từ Tử Lăng né người qua, chỉ hai đại hán nằm ngang dưới chân Âm Hiển Hạc hỏi: “Phải hai tên này không?”
Hàn Trạch Nam ngạc nhiên nhìn ra, Âm Hiển Hạc cao lớn cúi xuống, hai tay nắm lấy tóc hai tên, xoay mặt bọn chúng về hướng Hàn Trạch Nam.
Hàn Trạch Nam run người, thốt: “Chưa từng thấy qua hai người này“
Từ Tử Lăng cảm thấy trong lòng nặng trĩu, quay sang Âm Hiển Hạc: “Làm phiền Âm huynh nhốt bọn chúng vào bên trong viện”, rồi bước lên thềm đi vào trong. Tới cửa phòng Hàn Trạch Nam, gã dừng lại: “Chúng ta phải lập tức lên đường. May mà bọn ta đến kịp thời.”
Hàn Trạch Nam nói: “Chúng ta vốn chuẩn bị rời thành trong đêm nay. Có Từ huynh bên cạnh, nội tử lại càng yên tâm!”
Bạch Tiểu Thường vui mừng hớn hở mở cửa nghênh tiếp, tiểu Kiệt trông cao hơn một chút so với lần trước gặp gỡ, đứng bên cạnh mẹ hiếu kỳ nhìn Từ Tử Lăng, rồi lén nhìn Âm Hiển Hạc đang kéo hai tên kia vào một góc ở ngoại viện, sắc mặt không có vẻ sợ hãi chút nào.
Từ Tử Lăng nhìn vào trong phòng thấy trên bàn có ba bọc vải, hai lớn một nhỏ, biết đó là hành trang đã sắp xếp sẵn sàng, liền bồng tiểu Kiệt lên, cười hỏi: “Đã lâu không gặp, tiểu Kiệt khỏe chứ?”
Tiểu Kiệt thân thiết ôm lấy cổ hắn vui mừng đáp: “Thúc thúc chính là vị Cung thúc thúc biến ra phải không? Cha mẹ nói có thúc thúc thì không phải sợ bọn người xấu khi hiếp. Hai người xấu ngoài kia là bị thúc thúc bắt phải không?”
Từ Tử Lăng âu yếm vuốt đầu nó, nhìn Hàn Trạch Nam, Bạch Tiểu Thường đáp: “Có xe ngựa đang chờ ngoài thành. Chúng ta lập tức đi thôi.”
Ánh mắt của Hàn Trạch Nam và Bạch Tiểu Thường hướng về Âm Hiển Hạc xuất hiện sau cánh cửa.
Từ Tử Lăng giới thiệu: “Vị này là thân huynh của Âm Tiểu Kỷ, xin tẩu phu nhân tả cho Âm huynh tính tình và tướng mạo Tiểu Kỷ.”
Bạch Tiểu Thường trầm ngâm chốc lát rồi cất tiếng: “Đặc điểm gây ấn tượng nhất là trên ngón cái bàn tay trái có một cái bớt màu hồng lợt, ngoài ra còn có cặp mắt to mà sáng.”
Âm Hiển Hạc đẫm nước mắt, giọng run run: “Đúng là Tiểu Kỷ! Đúng là nó rồi!”
Từ Tử Lăng nói: “Chúng ta rời thành rồi nói tiếp. Địch nhân chưa dám ra tay, chỉ bởi còn e ngại võ công của phu nhân, vừa rồi chúng ta hạ thủ bắt giam người của chúng, sợ rằng đã đả thảo kinh xà, bởi thế phải đi ngay tức khắc.”
Từ Tử Lăng ôm tiểu Kiệt trong lòng cùng Âm Hiển Hạc trên lưng khoác hai bao lớn và vợ chồng Hàn Trạch Nam hối hả bước đi. Vừa rẽ sang đường lớn dẫn đến cửa Bắc thành liền cảm thấy bầu không khí khác thường, sau giờ Ngọ đúng ra người trên đường rất đông đúc, không ngờ lại chẳng thấy một ai.
Âm Hiển Hạc đến gần Từ Tử Lăng nói: “Xem ra có chút không ổn!”
Hàn Trạch Nam đi bên cạnh lo lắng đề nghị: “ Hay chạy sang cửa thành khác có tốt hơn không?”
Từ Tử Lăng đáp: “Qua cửa thành khác cũng vậy thôi. Đối phương chắc chắn có cao thủ sau lưng chủ trì đại cục, mà tướng giữ thành Ba Đông ắt cũng cùng một bọn với chúng.”
Bạch Tiểu Thường điềm tĩnh hơn Hàn Trạch Nam khẽ nói: “Thái thú thành Ba Đông tên là Trương Vạn. Người người đều biết hắn là kẻ ăn hối lộ xem thường pháp kỷ, tài năng duy nhất là vuốt mông ngựa của Đỗ Phục Uy.”
Từ Tử Lăng giao tiểu Kiệt cho Bạch Tiểu Thường cười nói: “Nếu đã như vậy, chúng ta cứ theo cửa Bắc ra thành, để xem kẻ nào đến chặn đường chúng ta.”
Âm Hiển Hạc không hiểu, cất tiếng hỏi: “Địch nhân đã được Trương Vạn đồng tình sao còn chưa ra tay nhỉ?”
Từ Tử Lăng trả lời: “Cái đó gọi là chuyện trong nhà không truyền ra ngoài. Việc trong gia đình đương nhiên tốt nhất do người trong gia đình xử lý. Nhưng bây giờ, trong tình thế cấp bách mà cao thủ lại chưa tới, bọn chúng chỉ còn cách mua chuộc tên tham quan kia để đối phó chúng ta thôi.”
Âm Hiển Hạc than: “Chúng ta vừa rồi nhất thời sơ ý mới bị thám tử đối phương phát hiện.”
Từ Tử Lăng lắc đầu: “Kẻ phát giác ra chúng ta ẩn ngay trong phòng đối diện, ta lại cứ nghĩ là láng giềng tò mò nên mới không chú ý đến.”
Cửa thành đã ở trong tầm mắt bỗng nhiên đóng sập lại sau một tiếng quát to. Trên tường thành các cung thủ nhất loạt hiện thân. Từ các cửa tiệm hai bên đường, cả trăm binh sĩ Ba Đông ùa ra. Phía trước mặt, chừng mười tên lính gác từ trong cửa thành lao đến. Chỉ trong một sát na, năm người, bốn lớn một nhỏ, đã lọt vào trùng vây.
Một kẻ cao lênh khênh vận tướng phục gạt những tên trước mặt đi ra, chỉ tay quát lớn: “Không kẻ nào được rời khỏi đây! Bổn quan là Trương Vạn, thái thú thành Ba Đông. Biết điều mau quỳ xuống trước mặt ta chịu trói, bằng không sẽ giết không tha.”
o0o
“Bùng!”
Trong màn khói đang từ từ tản mát và mỏng dần đi, hỏa du đạn phóng ra đầy trời những đốm lửa và tia lửa, như những loạt pháo hoa đua nhau nở rộ trên đầu đám công binh Đường quân đang lấp chiến hào rồi rơi đầy xuống đầu xuống mặt bọn chúng. Trong chu vi hai trượng, không một tên lính nào may mắn thoát được. Cả lũ cuống cuồng bỏ chạy tứ tán, có tên phải lăn lộn trên mặt đất để dập lửa bén vào quần áo.
Tiếng chiêng nối lên, tất cả Đường quân liền lui về sau.
Khấu Trọng và Bạt Phong Hàn ngạc nhiên nhìn nhau. Khấu Trọng gãi đầu hỏi: “Lý Thế Dân sao lại kỹ càng đến thế nhỉ?”
Bạt Phong Hàn ngẩng đầu nhìn trời thở dài: “Bởi vì Lý Thế Dân cũng biết coi thời tiết, hiểu rằng chậm nhất là tối nay sẽ có một trận mưa to hoặc tuyết lớn nên không nôn nóng nhất thời, càng không muốn tạo cơ hội cho ngươi có bia mà tập bắn.”
Nhìn địch nhân như nước triều lui ra ngoài xa, Khấu Trọng lặng đi không thốt nên lời, trong lòng chẳng có chút vui mừng vì đã đẩy lui được địch, mà chỉ càng cảm thấy Lý Thế Dân quá cao minh và đáng sợ.
o0o
Từ Tử Lăng ung dung bước lên trước một bước, mỉm cười: ”Trương thái thú vẫn khỏe? Bản nhân là Từ Tử Lăng, muốn hỏi thái thú chúng ta phạm tội gì mà phải phiền thái thú đại giá?”
Nghe thấy tên Từ Tử Lăng, Trương Vạn mặt liền biến sắc còn quân lính trấn thủ Ba Đông đứng xung quanh bọn họ không khỏi ngạc nhiên. Tuy nói Đỗ Phục Uy đã đầu hàng nhà Đường, nhưng quan hệ rất mật thiết của lão với Khấu Trọng và Từ Tử Lăng trong Giang Hoài quân không ai không biết. Với tính tình của Đỗ Phục Uy, nếu theo lệnh Trương Vạn tấn công Từ Tử Lăng thử hỏi ai có thể giữ được mạng sống? Đó là chưa kể cho đến ngày hôm nay, cả đám đại gia hùng mạnh như Hiệt Hợi, Lý Uyên, Vương Thế Sung vẫn chưa một ai làm gì nổi hai vị thần tướng này.
Từ Tử Lăng nói: “Nếu có gì đắc tội với bên quý vị, ta sẽ tự thân xin lỗi lão nhân gia tại thượng”. Gã dùng thái độ mềm mỏng nhằm tạo cơ hội cho Trương Vạn hạ đài mà không bị mất mặt quá. Gã từ nhỏ đã lăn lộn chốn giang hồ nên vốn rất xuất sắc về mặt này.
Trương Vạn lập tức đổi sắc mặt, hạ giọng: “Làm sao chứng minh ngươi là Từ Tử Lăng?”
Từ bên trái đội ngũ của hắn có người cao giọng nói: “Bẩm thái thú, vị này đích thực là Từ công tử. Thuộc hạ ở Cảnh Lăng từng gặp qua người và Khấu Thiếu soái đứng trên đầu thành.”
Trương Vạn trừng mắt hung hãn liếc nhìn người đó rồi lạnh lùng: “Cho dù ngươi là Từ Tử Lăng thì sao? Quân ta đã theo về Đại Đường. Từ Tử Lăng ngươi là địch nhân của chúng ta.”
Từ Tử Lăng trong lòng rất ngạc nhiên, nhưng nhớ đến sự cấu kết giữa hắn và đám Nhĩ Văn Hoán liền hiểu ra hắn không chỉ bị Lý Kiến Thành âm thầm mua chuộc, mà còn có quan hệ ám muội với Ma môn, bèn thay đổi chiến lược, điềm đạm nói: “Cờ hiệu của các người chưa đổi, việc quy hàng há coi là thật? Hiện tại Lạc Dương tuy đã thất thủ nhưng cuộc chiến giữa Thiếu Soái quân và quân Đại Đường vẫn đang tiếp diễn, đại quân của Tống gia có thể giương buồm bắc tiến bất cứ khi nào. Lúc này, người thức thời phải biết tỉnh táo giữ mình, ngồi yên mà xem xét thay đổi. Nếu thái thú vẫn hồ đồ ngoan cố, không cần biết sau này ngươi ở đâu, mang chức vụ gì, Từ Tử Lăng ta bảo đảm ngươi không được chết già đâu. Tuy nói vậy nhưng chúng ta thừa sức an toàn rời thành. Thái thú muốn thử không?”
Trương Vạn chết trân tại chỗ, nhìn thấy thủ hạ đều buông lỏng binh khí, không một ai có ý động thủ.
Từ Tử Lăng gật đầu tán thưởng: “Thế mới đúng chứ.” Rồi quay sang nói với mấy người Hàn Trạch Nam: “Chúng ta có thể đi được rồi!”
Gã ngoảnh lại nhìn Trương Vạn, hai mắt sáng rực như điện xạ, ngầm vận ‘Bất Động Căn Bản Ấn’ quát lên: “Còn không mở cửa cho ta?”
Trương Vạn uể oải ra lệnh. Trong tiếng cót két, cầu treo ở cửa thành hạ xuống.
o0o
Cuồng phong cuồn cuộn nổi lên. Cờ xí của song phương cả địch lẫn ta trên bình nguyên bên ngoài hẻm núi Thiên Thành bị thổi tung bay phần phật. Cành lá, tro than sau trận hỏa thiêu bị cuốn bay tung đầy trời. Cảnh tượng kinh khiếp tột độ.
Dưới uy lực của thiên nhiên, dẫu thiên quân vạn mã tập trung dày đặc trong phạm vi mười dặm vẫn thật là nhỏ bé, bất lực.
Thiếu Soái quân trong sơn trại đang hối hả chuyển gỗ lên tường thành cũng đành phải tạm ngưng công việc, hầu tránh bị thương tích.
Khấu Trọng và Bạt Phong Hàn lúc đó đang quan sát tình hình bên phía Lý Thế Dân, thấy xe lấp chiến hào mới chế, xe công phá, xe cản tên được xếp hàng hàng lớp lớp phía trước, không phải ‘Nhất tự trường xà trận’ như trước đây, mà là chia thành hơn mười nhóm. Có thể hình dung khi lâm trận sẽ luân phiên phát kích, đợt sau nối đợt trước, uy thế như vũ bão. Hai người ngước mắt nhìn trời, cố đoán xem ông trời gia sẽ nổi hứng đổ mưa hay giáng tuyết.
Gió mây cuồn cuộn. Đầy trời mây đen vần vũ lướt đi khiến người người trông thấy phải sinh lòng khiếp sợ.
Bỗng “bộp” một tiếng, một hạt mưa lạnh buốt, to như hạt đậu rớt lên mặt Khấu Trọng.
Giọng Khấu Trọng rền rĩ: “Trời đất ơi!”
Gió bất thần chuyển sang giật mạnh từng cơn, cuốn cát bụi lên không trung rồi quăng vãi xuống đất. Liền đó mưa to từ bốn phương tám hướng ụp xuống. Cảnh vật phía xa nhòa đi, trở nên mờ tối mơ hồ, núi đồi phảng phất như đang lập cập run rẩy.
Bạt Phong Hàn kêu lớn: “Lạnh quá!”
Khấu Trọng nhanh chóng quyết định, phân phó cho Ma Thường đứng bên cạnh: “Cho toàn thể huynh đệ vào chủ lâu tránh mưa.”
Ma Thường hốt hoảng hỏi: “Nếu địch nhân đội mưa tới tấn công thì làm sao đối phó?”
Khấu Trọng nói: “Cảm lạnh vì mưa cũng chết. Đừng lo nhiều thứ quá, lập tức chấp hành.”
Ma Thường lệnh cho người hiệu giác thổi cảnh hiệu, quân sĩ trong sơn trại như được hoàng ân đại xá, chạy vội vào chủ lâu, kể cả những người đang cảnh giới trong các chòi canh.
Mưa đổ xuống dày đặc giống một bức tường nước, như muốn san phẳng núi đồi, cày nát mặt đất.
Thấy Ma Thường, Bạt Dã Cương, Hình Nguyên Chân, Vương Huyền Thứ vẫn còn cùng hai người bọn gã chịu mưa trên tường thành, Khấu Trọng kêu to: “Các ngươi đi vào trú mưa ngay đi, ở đây giao cho bọn ta.”
Bọn Ma Thường tự thấy công lực kém xa hai người, chỉ còn cách tuân lệnh đi xuống.
Lúc này Khấu Trọng và Bạt Phong Hàn khắp người sũng nước, toàn nhờ chân khí trong nội thể chống lạnh, dù công lực cao như bọn gã vẫn cảm thấy khốn khổ không tả nổi.
Khấu Trọng giơ tay gạt nước mưa trên mặt cười khổ: “Ong trời gia lần này không chịu giúp rồi.”
Bạt Phong Hàn nói: “Lại nói vậy!”
Trong tiếng lộc cộc của bánh xe, ba mũi địch nhân chia thành ba đường đẩy xe tiến lên, mỗi mũi hai ngàn người, với trên trăm chiếc hà mô xa lấp chiến hào và hai mươi xe cản tên, còn xe xung phá chưa được điều ra.
Khấu Trọng kềm không nổi, thốt lên: “Ta đảm bảo cả lũ này xong việc sẽ bệnh nặng hết. Lý Thế Dân thật tàn nhẫn.”
Bạt Phong Hàn thở dài: ”Bệnh nặng còn hơn thua trận. Cơn mưa này sẽ kéo dài không dưới nửa thời thần, lúc đó e rằng ba vòng chiến hào bị lấp bằng mất. Tốt nhất hai huynh đệ ta lo việc ném lôi mộc, hy vọng có thể kéo dài tới khi hết mưa.”
Khấu Trọng cười khổ: “Lão ca còn biện pháp nào hay hơn không?”
o0o
Lôi Cửu Chỉ và Hầu Hi Bạch tự đánh xe đến đón. Lôi Cửu Chỉ cằn nhằn: “Xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao cửa thành đột nhiên đóng lại, rồi sau đó lại mở ra?”
Từ Tử Lăng đáp: “Để sau hãy nói, Vân bang chủ ra sao?
Hầu Hi Bạch nhảy xuống xe, đón lấy tiểu Kiệt từ tay Bạch Tiểu Thường. Tiểu tử này vui mừng đến nỗi gương mặt nhỏ bé đỏ hồng lên, nói vang: “Từ thúc thúc thật oai phong, bọn kẻ xấu đều sợ thúc ấy.”
Hàn Trạch Nam đến giờ mới hoàn hồn, mở miệng nói: “May quá, các vị đến vừa đúng lúc, nếu không tình cảnh thật không dám nghĩ tới.”
Lôi Cửu Chỉ là lão già thành tinh, đã đoán được đại khái sự việc liền cười ngặt nghẽo: “Trời muốn diệt Hương gia, dĩ nhiên sẽ khéo sắp đặt.”
Từ Tử Lăng bước nhanh đến bên vợ chồng Hàn Trạch Nam đề nghị: “Chốn này không thể ở lâu, chúng ta lên xe khởi hành thôi.”
Hầu Hi Bạch đến bên cạnh Từ Tử Lăng, hạ giọng: “Vân Ngọc Chân chuyện gì cũng không nói. Ngươi đến chuyện trò với nàng ta đi! Vẫn ở trên xe đó.”
Lúc trước, sau khi phát hiện thấy Vân Ngọc Chân ngồi trong thùng xe, Từ Tử Lăng liền giao nàng cho Hầu Hi Bạch, còn mình và Âm Hiển Hạc chạy một mạch trở về thành Ba Đông, thành ra tới giờ vẫn chưa có cơ hội nói chuyện với nàng ta.
Từ Tử Lăng gật đầu: “Lên xe rồi nói!”
Chiếc xe ngựa lao đi.
Thùng xe khá rộng rãi, gồm có ba hàng ghế trước, giữa và sau. Vợ chồng Hàn Trạch Nam và ái tử ngồi phía trước, Âm Hiển Hạc một mình ở giữa, Từ Tử Lăng cùng Vân Ngọc Chân với nét mặt thẫn thờ ngồi sau cùng. Đánh xe là Lôi Cửu Chỉ và Hầu Hi Bạch.
Trong lòng Từ Tử Lăng dâng lên một cảm giác ấm áp, vì chẳng những đã kịp đến trước một bước, cứu sống cả gia đình ba người của Hàn Trạch Nam khỏi bàn tay độc ác của Hương gia, mà trên xe lại toàn là những hảo bằng hữu đã từng đồng tâm hợp lực, một mực chân thành với nhau. Huống chi Âm Hiển Hạc cuối cùng đã xác định được tung tích của thân muội tử, nên cũng an tâm phần nào.
Trong tâm trạng ấy, mọi hận ý đối với Vân Ngọc Chân đều tiêu tan, Từ Tử Lăng chỉ còn thấy nàng là nữ tử đáng thương đã chịu nhiều ngang trái. Gã dịu giọng hỏi: “Thật ra là chuyện gì vậy?”
Vân Ngọc Chân cúi đầu xuống, giọng bình tĩnh khẽ nói: “Hương Ngọc Sơn đã bán đứng ta.”
Từ Tử Lăng không hiểu, hỏi lại: “Chẳng phải nàng đã rời bỏ hắn rồi sao?”
Vân Ngọc Chân nâng tay áo thấm những giọt lệ hoa chợt ứa ra từ khóe mắt ngọc, buồn bã: “Ta đã sớm tâm tàn ý lạnh, giao nốt năm chiếc điêu thuyền còn lại cho Tiêu Tiễn, một mình ẩn cư ở Ba Lăng không lý đến bất cứ việc gì nữa. Mười ngày trước Hương Ngọc Sơn phái người đến tìm, hẹn ta gặp mặt ở thành Ba Đông, nói có chuyện quan trọng muốn bàn bạc, chỉ cần ta nói rõ dự định, sau đó mỗi người đi mỗi đường. Ta nào ngờ mình bị lừa gạt, khi đến thành Ba Đông mới hiểu đã lọt vào bẫy của Hương Ngọc Sơn, bị quân thủ thành mai phục bắt được. Không hề thấy mặt Hương Ngọc Sơn.”
Từ Tử Lăng lúc này mới vỡ lẽ, thì ra Hương gia phái người đến Ba Đông là để đối phó với Vân Ngọc Chân, việc phát hiện hành tung vợ chồng Hàn Trạch Nam là ngoài dự kiến. Gã ngạc nhiên hỏi: “Nàng đã không màng đến thế sự, vì sao Hương Ngọc Sơn vẫn chưa chịu buông tha?”
Vân Ngọc Chân đáp: “Bởi vì ta biết quá nhiều bí mật của bọn hắn, thêm vào đó lại có quan hệ mật thiết với các ngươi. Hương Ngọc Sơn dĩ nhiên muốn giết người diệt khẩu.”
Từ Tử Lăng nói: “Bọn chúng hình như không quyết ý muốn giết nàng. Điều khiến người ta kỳ quái chính là tại sao Hương gia muốn giao nàng cho người của Lý Kiến Thành?”
Vân Ngọc Chân hoang mang đáp: “Ta chẳng biết phải nói gì nữa“
Từ Tử Lăng chợt nghĩ ra: “Quan hệ của nàng và Hải Sa bang như thế nào?”
Vân Ngọc Chân thở dài đáp: “Ngươi và ta đều rõ, vì xung đột lợi ích nên Cự Kình bang và Hải Sa bang trước nay luôn ở thế bất lưỡng lập. Bởi bang ta giúp các ngươi khiến bọn chúng tổn thất trầm trọng, Long Vương Hàn Cái Thiên vì trọng thương mà phải thoái vị. Bọn chúng không dám trêu vào Từ Tử Lăng ngươi, nên mới coi ta là kẻ thù đầu sỏ. Nếu không được Tiêu Tiễn bảo vệ, e rằng ta đã sớm bị bọn chúng lột da chẻ cốt. Làm người như ta vốn không còn ý nghĩa gì, nhưng ta chưa bao giờ nghĩ đến tự vận. Vậy mà mới rồi, khi bị chuyển từ tay kẻ này sang tay kẻ khác như một món hàng hóa, nếu không phải huyệt đạo bị khống chế, ta thật sự đã có cơ hội chết rồi.”
Từ Tử Lăng đã hiểu. Đám Nhĩ Văn Hoán muốn mang Vân Ngọc Chân giao cho Hải Sa bang làm đại lễ, có thể là điều kiện đầu tiên để mua bán hỏa khí. Gã và Hầu Hi Bạch đã từng chứng kiến giao dịch hỏa khí, chắc chắn rằng đó chỉ là một phần trong giao dịch.
Tin tức này vô cùng hữu dụng, khiến gã hiểu rằng Hương gia, Lý Kiến Thành và Triệu Đức Ngôn đã liên kết với nhau, âm mưu lật đổ Lý Thế Dân. Nếu Lý Thế Dân đánh bại Khấu Trọng, ca khúc khải hoàn quay về Trường An, rất có thể vào một đêm nào đó Thiên Sách Phủ sẽ bị liên quân Lý Kiến Thành và Ma môn tàn sát. Cái đó gọi là tiên phát chế nhân.
Hỡi ôi!
Bất luận vì tình huynh đệ với Khấu Trọng hay vì nghĩ cho thiên hạ vạn dân gã cũng không cam tâm thấy cảnh Khấu Trọng bị tiêu diệt.
Hơn bao giờ hết, chính thời khắc này là lúc hắn cảm thấy chọn lựa trợ giúp Khấu Trọng tranh đoạt thiên hạ là quyết định chính xác không hề lầm lẫn.
Từ Tử Lăng trầm giọng: “Hương Ngọc Sơn muốn giao nàng cho Hải Sa bang nhằm giúp Lý Kiến Thành mua hỏa khí lợi hại của bọn chúng để đối phó với Lý Thế Dân.”
Vóc ngọc của Vân Ngọc Chân run lên.
Từ Tử Lăng nói tiếp: “Những người có mặt trên xe hiện tại đều có cùng mục đích. Nguồn gốc mọi việc là ở Hương gia. Vân bang chủ có bằng lòng tham gia với chúng ta vì đời trừ hại không?”
Vân Ngọc Chân ngạc nhiên quay sang nhìn hắn, giọng có chút ngập ngừng: “Tử Lăng vẫn còn tin ta ư?”
Từ Tử Lăng mỉm cười: “Sự thực, mỹ nhân bang chủ người đối với chúng ta tịnh không có gì sai trái. Ta và Khấu Trọng chưa hề nỡ lòng đối phó nàng. Đúng như nàng đã nói, quan hệ của chúng ta đến nay vẫn mật thiết. Những gì đã qua hãy để cho qua, vậy thì không có những chuyện giải quyết chưa xong hoặc bất tín nhiệm nhau nữa”.
Ánh mắt Vân Ngọc Chân nhìn xa xăm, tràn ngập sát cơ, nàng gằn giọng: “Hắn bất nhân thì ta bất nghĩa, Hương Ngọc Sơn muốn ta chết thì ta muốn hắn vong. Nhưng Khấu Trọng có chịu tiếp nhận ta không?”
Từ Tử Lăng nói: “Không một ai hiểu tâm ý của tiểu tử đó bằng ta, ta có thể bảo đảm ngay lúc này.”
Không nói thêm một lời, Vân Ngọc Chân đưa tay nắm chặt tay gã, gương mặt xinh đẹp như sáng lên, lấy lại sức sống.
Xe ngựa vẫn lao về hướng Đại Giang ở phía trước.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Cốc sạc iPad 12W Foxconn chính hãng

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau