sendo

Song long Đại Đường - Hồi 693

Song long Đại Đường - Hồi 693

Binh bất huyết nhận

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 1639896 lượt xem

ton

Sư Phi Huyên miệng nói động thủ nhưng thần tình vẫn lãnh đạm như nước, đôi mắt trong veo lấp loáng dị quang không thể nắm bắt, rõ ràng là tu vi đã tiến bộ vượt bậc so với lúc còn nơi quan ngoại. Chỉ một mình Từ Tử Lăng hiểu nàng đã đạt đến cảnh giới Kiếm tâm thông minh tương tự như Thạch Chi Hiên, khiến cho gã dù với trực giác linh mẫn vô song của mình vẫn không thể đoán định được.
Khấu Trọng há hốc miệng, nhìn sững vào mắt nàng, hồi lâu mới thất thanh kêu lên: “Phi Huyên không đùa đấy chứ? Nàng há phải là người thích dùng vũ lực giải quyết vấn đề?”
Sư Phi Huyên mỉm cười dịu dàng nói: “Như lời huynh nói, thì hẳn là các phương pháp khác đều vô tác dụng, không thể giải thích, tranh luận, khẩn cầu hay uy hiếp… được nữa. Thế thì ngoài cách dùng vũ lực còn cách nào để giải quyết? Phi Huyên ta tuyệt không thể ngồi yên nhìn Ba Thục rơi vào tay Thiếu soái được.”
Từ Tử Lăng buột miệng kêu: “Phi Huyên!”
Sư Phi Huyên vẫn cương nghị nhìn thẳng vào Khấu Trọng, bình thản ngắt ngang lời Tử Lăng: “Bất luận trước đây Tử Lăng đã viện ra ngàn vạn lý do để trợ giúp cho huynh đệ Khấu Trọng, thì những lý do đó giờ đây đều trở thành quá khứ, thiên hạ đã phân thành lưỡng cục. Xin Tử Lăng chàng đừng can thiệp vào chuyện giữa Phi Huyên và Thiếu soái.”
Từ Tử Lăng lòng dạ rối bời, một bên là người ngọc mà gã rất mực yêu thương ngưỡng mộ, một bên là huynh đệ nối khố từ thuở nhỏ, gã thực không biết phải làm sao cho vẹn cả đôi bề. Điều này khiến gã bỗng nhiên rơi vào tình cảnh hết sức khó xử.
Mục quang Khấu Trọng vụt sáng rực, gã lấy lại vẻ sung mãn tự tin của một Thiếu soái hiên ngang không hề ngán ngại bất cứ một ai, thản nhiên cười nói: “Xin mời tiên tử vạch rõ đường lối cho!”
Cha con Giải Huy đều nhìn về phía Sư Phi Huyên, thần sắc lộ vẻ hiếu kỳ, rõ ràng là cũng không hiểu chuyện “giải quyết bằng vũ lực” mà Sư Phi Huyên nói rốt cục là thế nào.
Sư Phi Huyên ung dung nói: “Vận mệnh của Ba Thục ắt phải do Sắc Không kiếm của Phi Huyên ta và Tỉnh Trung Nguyệt của Thiếu soái quyết định rồi.”
Từ Tử Lăng, Giải Huy và Giải Văn cùng biến sắc.
Khấu Trọng thất thanh: “Sao cơ? Phi Huyên chớ có dọa ta chứ.”
Sư Phi Huyên lộ vẻ bất đắc dĩ, than thở: “Đến lúc này, Phi Huyên ta làm gì còn tâm trạng đùa cợt. Bất luận huynh có đồng ý hay không, ta chỉ nghĩ được mỗi cách này để giải quyết vấn đề.”
Khấu Trọng đưa ánh mắt cầu cứu về phía Từ Tử lăng, nhưng chỉ nhận được nụ cười khổ, đành dở cười dở khóc quay sang Sư Phi Huyên nói:: “Phi Huyên nàng có nghĩ như thế là rất bất công không? Cho dù ta không nể tình của tiểu Lăng đi nữa, cũng không nỡ thẳng tay đối phó với nàng, thậm chí ngay cả một sợi tóc của nàng cũng không dám động, trong tình huống như vậy chẳng hóa ra ta mất chắc Ba Thục còn gì!”
Sư Phi Huyên lạnh lùng: “Phi Huyên không những muốn phân thắng bại với huynh mà còn muốn phân rõ sinh tử. Nếu huynh không nỡ ra tay giết chết Phi Huyên thì cũng không có tư cách làm hoàng đế. Từ cổ chí kim, muốn thành đại sự, có ai không quyết liệt nhẫn tâm chứ, phàm những gì cản đường đến đế tọa của mình, đều phải bị quét sạch.”
Khấu Trọng nhăn nhó: “Vậy ra nàng chọn Lý Thế Dân lên làm hoàng đế chính vì khí chất này của y?”
Câu nói này của Khấu Trọng bộc lộ hết nỗi oán giận tột độ trong lòng gã, khiến cho Từ Tử Lăng bên cạnh không khỏi đồng tình, muốn nghe Phi Huyên giải thích sao cho thỏa đáng.
Sư Phi Huyên bình tĩnh đáp: “Vì mục tiêu và lý tuởng lớn nhất là lên ngôi hoàng đế, người ta sẽ không ngần ngại hy sinh cá nhân, phân biệt duy nhất ở chỗ mục đích của việc giành ngôi vị hoàng đế chỉ nhằm thỏa mãn dã tâm riêng, hay là vì vạn dân thiên hạ mà lo nghĩ. Phi Huyên ta có thể nhẫn tâm giết huynh, chính là vì bá tánh không ngại hy sinh cá nhân mình, chấp nhận cả việc vĩnh viễn không thể tiến nhập thiên đạo, và rốt cuộc phải cắn rứt trọn đời.”
Giải Huy đập bàn tán thán: “Nói chí phải, chỉ có Thanh Huệ mới bồi dưỡng được một nhân vật xuất chúng như Phi Huyên.”
Khấu Trọng trầm giọng nói: “Phi Huyên hẳn hiểu rõ giả sử như ta bị vị thiên tử mà nàng lựa chọn kia giết chết trong trận chiến ở Lạc Dương, thì ngay sau đó tên Lý tiểu tử của nàng cũng đã bị người giết liền tay.”
Gương mặt xinh đẹp của Phi Huyên lộ vẻ đau khổ, đôi mắt đẹp đảo về phía Từ Tử Lăng như dò xét, rồi lại nhìn thẳng vào Khấu Trọng, nàng nói: “Đó lại là chuyện khác, Phi Huyên chỉ dựa vào tình thế hiện tại mà hành sự, Lý Thế Dân không mất Ba Thục, thiên hạ sẽ có thể duy trì cục diện phân đôi. Ái chà! Từ lúc nào mà Thiếu soái lại trở nên dụ dự bất quyết như đàn bà vậy? Con đường dài vắng vẻ ngoài kia chính là nơi thích hợp để chúng ta làm cuộc quyết đấu, quyết định vận mệnh tương lai của thiên hạ cũng như Ba Thục.”
Từ Tử Lăng cuối cùng không chịu nỗi phải kêu lên: “Phi Huyên!”
Sư Phi Huyên quay lại nhìn gã, gương mặt thanh lệ thoát tục của nàng lộ vẻ tươi cười, ánh mắt nhìn Tử Lăng như cầu khẩn. Nàng dịu dàng nói: “Tử Lăng có thể đứng ngoài việc này không? Phi Huyên vì mệnh lệnh của sư môn, từ nhỏ đã nghiên cứu lịch sử, lý giải được nhân quả thịnh suy của thời cuộc. Chính trị vốn coi nhẹ động cơ và thủ đoạn mà chỉ bàn đến hậu quả. Chúng ta toàn lực giúp Lý Thế Dân, vì chúng ta cho rằng y là người tốt nhất có thể đem lại hạnh phúc cho bá tánh. Người huynh đệ của chàng có thể là vị thống soái thiên hạ vô địch nhưng lại thiếu đi tài năng và phẩm chất trị quốc như Lý Thế Dân. Nếu Phi Huyên bỏ mặc không lo, cơ hội thống nhất thiên hạ mưu cuộc hòa bình sẽ hỏng mất tại đây. Lý Đường từ thế mạnh chuyển sang thế yếu. Liên quân ngoại bang ắt nhân cơ hội này xâm lấn. Lâu nay Hiệt Lợi đã bồi đắp lực lượng, nếu lần này tiến đánh là có chuẩn bị đầy đủ, cho dù không thể quét sạch Trung nguyên, cũng sẽ gây nên tổn thất nghiêm trọng và lâu dài, như vậy nỗi khổ của bá tánh tới khi nào mới dứt? Trung nguyên có cơ nguy mãi mãi không thể hồi phục nguyên khí.”
Khấu Trọng tràn đầy phẫn nộ: “Vấn đề lớn là hoàng đế Đại Đường hiện nay là Lý Uyên, còn người thừa kế của y là Lý Kiến Thành, cho nên trong chuyện này người được lợi cuối cùng chính là Ma môn, kẻ thù không đội trời chung với các người đó.”
Sư Phi Huyên đã lấy lại vẻ ung dung điềm tĩnh, nhìn thẳng vào Khấu Trọng, ôn tồn nói từng lời một: “Vì vậy Phi Huyên mới nói chính trị không chú ý đến động cơ, chỉ bàn đến kết quả. Phi Huyên tuyệt đối không nghi ngờ Thiếu soái tận lực hành sự vốn không vì dục vọng và dã tâm của cá nhân, nếu không Tử Lăng đã không cùng huynh kề vai sát cánh trong cuộc chiến này. Thử nghĩ xem các người cho dù có thể đánh thắng Trường An, nhưng sẽ khiến nguyên khí của cả hai bên tổn thương không ít. Lý Thế Dân vẫn có thể dựa vào vị thế của Lạc Dương kiên cường kháng cự, lại phát động số binh lực còn lại của Quan Nội và Thái Nguyên toàn diện phản công, lúc đó song phương ắt sẽ lâm vào tình thế lưỡng bại câu thương. Đương lúc giằng co chưa biết thiên hạ thuộc về ai, liên quân quan ngoại lại từ phương bắc đánh xuống. Xin hỏi Thiếu soái, hậu quả này người đã nghĩ tới chưa? Mà đây lại là một tình huống tàn khốc hết sức hiện thực.”
Giải Huy gật đầu nói: “Phi Huyên quyết không nói dối để hù dọa chúng ta, các tộc ngoài quan ngoại đã cùng Hiệt Lợi và Đột Lợi kết thành liên minh, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động cuộc tấn công đại quy mô vào Trung thổ, tình thế nguy hiểm khôn lường.”
Sư Phi Huyên vẫn nhẹ nhàng: “Hiện giờ Phi Huyên cũng chỉ biết đi bước nào tính bước đó, tùy tình huống mà hóa giải nguy cơ nào cấp bách nhất, Thiếu soái nếu có thể giết chết Phi Huyên, Từ Hàng Tịnh Trai sẽ tuyệt nhiên không tìm Thiếu soái trả thù, chỉ còn xem Thiếu soái có bản lĩnh đó hay không thôi.”
Khấu Trọng lại một lần nữa hướng cái nhìn cầu cứu về phía Từ Tử Lăng.
Từ Tử Lăng chỉ đành nhăn nhó than thở: “Ta chẳng biết nói gì bây giờ! Thiếu soái xin hãy tự mình làm chủ, bắt đầu từ lúc này, hễ còn Lý Thế Dân thì ta sẽ không can thiệp vào.”
Khấu Trọng gật đầu ra vẻ thông cảm, rồi buồn bã nói: “Tiên pháp của Phi Huyên thật lợi hại, chỉ cần nói mấy câu đã tách được Tử Lăng ra khỏi ta. Thôi được, ta thừa nhận đấu không lại nàng, nhưng ta có một yêu cầu, chính là trước khi Lý Thế Dân trở thành người đứng đầu Lý phiệt, Ba Thục phải duy trì sự trung lập, nếu không ta không có cách nào ăn nói với Tống chủ, càng không thể thuyết phục ông ta rời khỏi Lô Xuyên, cách xa Ba Thục.”
Từ Tử Lăng thầm thở dài, sự xuất hiện của Phi Huyên đã khiến cho kế hoạch đánh Trường An của Khấu Trọng bị phá hỏng hoàn toàn, cuộc chiến thống nhất không cách nào rút ngắn được, mà phải được quyết định tại trận chiến ở Lạc Dương. Cứ như dự đoán của Phi Huyên thì cuộc phân tranh Nam Bắc ắt hẳn vẫn sẽ kéo dài.
Sư Phi Huyên dịu dàng: “Thiếu soái đã rất nhượng bộ, Phi Huyên sao có thể cự tuyệt?”
Giải Huy cũng gật đầu: “Mọi thứ đều do Phi Huyên quyết định.”
Khấu Trọng bỗng cười ha hả: “Phi Huyên quả cao tay, tiểu đệ bái phục sát đất, không phải đổ một giọt máu vẫn đẩy lùi được đại quân của chúng ta, lại không làm tổn thương hòa khí đôi bên. Nhưng tình thế sau này vẫn chẳng mấy lạc quan, tiểu đệ đành phải bỏ xa đánh gần, trước tiên sẽ thu phục toàn bộ hai bờ nam bắc Trường Giang, rồi lại đánh lên phía bắc, để xem Lý Thế Dân lợi hại, hay Khấu Trọng này lợi hại. Tiểu Lăng thì cứ để hắn tạm thời nghỉ ngơi cho khuây khỏa. Ta thật sự muốn biết liệu Phi Huyên đã có đối sách gì để ngăn cản kế hoạch này chăng, có thể nói qua cho ta biết không?”
Sư Phi Huyên buồn bã thở dài, sầm mặt xuống, rồi từ từ nói: “Thiếu soái sẽ sớm biết thôi.”
Khấu Trọng biến sắc mặt: “Thì ra Phi Huyên đã định sẵn kế hoạch, ta hoàn toàn không nghĩ ra được.”
Phi Huyên chầm chậm đứng lên, mắt nhìn Từ Tử Lăng lộ vẻ mệt mỏi, nhu mì nói: “Thiếu soái cứ tiếp tục cùng với Giải Bảo chủ nghiên cứu việc duy trì sự bình ổn cho Ba Thục; Tử Lăng chàng tiễn Phi Huyên một đoạn được không?”
Tử Lăng cùng Phi Huyên song song bước ra cửa phía đông, quân thủ thành cung kính cúi đầu chào.
Sư Phi Huyên hỏi: “Tử Lăng có trách ta không?”
Từ Tử Lăng hơi ngỡ ngàng, rồi lắc đầu: “Phi Huyên không cần để ý xem ta nghĩ gì! Vì hiện giờ ta cũng không phân định được ai đúng ai sai.”
Sư Phi Huyên than: “Ta sao có thể không màng đến việc chàng nghĩ gì kia chứ?!”
Từ Tử Lăng nhìn Phi Huyên một lát lâu rồi buột miệng gọi: “Phi Huyên!”
Phi Huyên ngước mắt lên nhìn Tử Lăng, bình tĩnh nói: “Nếu còn có sự lựa chọn khác, ta quyết không chen vào sự tranh chấp giữa Lý Thế Dân và Khấu Trọng. Chẳng qua đã đến bước đường cùng, không còn cách nào khác. Sư tôn đã dự đoán từ nhiều năm trước, nếu thiên hạ do bắc thống nam, thiên hạ sẽ thịnh vượng thái bình trong thời gian dài, còn như nam thống bắc, thì không những bị ngoại tộc xâm lăng mà thiên hạ tất chia năm xẻ bảy. Đạo lý này Tử Lăng chàng có hiểu hay không?”
Từ Tử Lăng cười khổ đáp: “Trong lòng ta thật không muốn tán đồng cách nghĩ của nàng, nhưng nghe những lời nàng vừa nói, thì không thể không thừa nhận có khả năng đó.”
Sư Phi Huyên nói: “Trước đây nghe sư tôn phân tích, ta hoàn toàn không hiểu hết, chỉ đến khi Khấu Trọng quật khởi, thế lực ngày càng mạnh mẽ, ta mới bắt đầu nghiệm thấu những lời của Sư tôn. Thử nghĩ nếu Khấu Trọng thắng, Lý Đường sụp đổ, tướng lĩnh Lý Đường ai nấy đều cát cứ xưng vương, vì Lý Đường mà trả thù, chính quyền phía Bắc sụp đổ, liên quân ngoại bang nhân lúc Khấu Trọng bận thu dọn tàn cục sẽ xua quân nam hạ, Khấu Trọng sẽ rất khó giữ vững Quan Trung và Lạc Dương. Trong tình thế này thì cục diện Trung nguyên sẽ như thế nào?”
Từ Từ Lăng không còn lời gì biện bác.
Phi Huyên lại nói tiếp: “Trong các nhân vật kiệt xuất ở miền Bắc, chỉ có Lý Thế Dân mới có đủ điều kiện đem lại ấm no hạnh phúc cho bá tánh. Điều này Khấu Trọng cũng không dám hoài nghi. Trước mắt y chỉ còn thiếu một điều kiện là Lý Uyên vẫn chưa quyết định chọn y làm người kế thừa đại thống, khiến cho Ma môn có thể xen vào và Hiệt Lợi có cơ hội thừa nước đục thả câu. Một khi Lý Thế Dân lên ngôi hoàng đế, mọi việc sẽ dễ dàng giải quyết.”
Từ Tử Lăng nhăn nhó: “Phi Huyên nàng có biết Khấu Trọng và Lý Thế Dân đã kết thành mối huyết cừu không đội trời chung?”
Phi Huyên nói: “Nếu lấy hạnh phúc của thiên hạ bá tánh làm đầu, thì có ân oán nào không bỏ qua được chứ? Nơi chiến trường khó tránh chuyện máu đổ đầu rơi, lại cũng nên biết rằng người hạ thủ Đậu Kiến Đức là Lý Nguyên Cát chứ không phải Lý Thế Dân, huống chi Lý Thế Dân cũng đã vì chuyện này mà cảm thấy hết sức có lỗi với các người, nên đã mời Liễu Không đại sư đi khuyên Khấu Trọng, điều này biểu thị giao tình của y với Khấu Trọng vẫn còn. Tử Lăng à! Chàng đã từng nói nếu Lý Thế Dân lên ngôi hoàng đế, chàng sẽ đi khuyên Khấu Trọng rút lui. Vì thiên hạ bá tánh chàng phải chăng nên có thái độ tích cực, tác thành tâm nguyện cho Phi Huyên?”
Tử Lăng buồn bã: “Đã quá muộn rồi! Khấu Trọng giờ đã cỡi lên lưng cọp, muốn lùi cũng không được. Vì như vậy, thử hỏi Khấu Trọng làm sao ăn nói với Tống Khuyết? Cho dù Khấu Trọng có rút chân ra, Tống Khuyết vẫn có thể xua quân Bắc phạt, tấn công vào Lạc Dương và Trường An. Không có Khấu Trọng, Tống Khuyết cũng đủ thực lực và bản lĩnh tranh hùng với Đường triều Lý phiệt.
Sư Phi Huyên nói: “Đó là tình huống mà Phi Huyên vạn lần không muốn trông thấy. Tống Khuyết ở Lĩnh Nam đã lâu năm, mặc dầu ai ai cũng sợ uy thế của ông ta, nhưng sợ không có nghĩa là tâm phục hoàn toàn. Huống hồ người Nam không quen thủy thổ phương Bắc, lại phải lìa xa quê hương; thêm vào đó quân chủ lực của Tống Khuyết vốn đa phần là người Lê Liêu , những người này bị dân miền Bắc cho là man di, không phục. Đến lúc đó Nam Bắc chia cắt là điều có thể nhìn thấy được.”
Từ tử Lăng gật đầu: “Ta và Khấu Trọng chưa nghĩ thông được như Phi Huyên, nhưng việc đã như vậy, còn biết làm thế nào!”
Sư Phi Huyên dừng bước, xoay người lại, mặt đối mặt với Từ Tử Lăng, chúm chím cười nói: “Chàng là người bảo vệ cho sơn môn chúng ta, chàng hãy nghĩ ra cách nào đi!”
Từ Tử Lăng thất thanh nói: “Ta …?”
Phi Huyên đặt ngón tay ngọc của nàng lên miệng của Từ Tử Lăng, không cho gã nói tiếp, rồi rút tay về, dịu dàng nhìn Từ Tử Lăng đang xiêu hồn lạc phách vì động tác vừa rồi của mình, khẽ nói: “Đường đi còn nhiều khó khăn, Phi Huyên chỉ có thể cố gắng hết sức mình bất kể thành bại. Nhưng sức mạnh của cá nhân cũng có giới hạn, cái mà Phi Huyên có thể đem về hoặc có khả năng đem về chỉ là thời cơ mang lại hòa bình. Khi xảy ra chuyện, Tử Lăng huynh phải là người đứng ra gánh vác, không thể thoái thác, chớ phụ lòng Phi Huyên kỳ vọng và tin tưởng bấy lâu.”
Từ Tử Lăng nhận ra đằng sau lời nói ấy của nàng tất có ẩn ý sâu xa, bèn chau mày hỏi: “Phi Huyên có thể nói rõ hơn không? Như vậy, ta mới có thể giúp nàng được.”
Sư Phi Huyên khẽ lắc đầu, điềm đạm: “Bây giờ chưa phải lúc, nhưng không lâu sau chàng sẽ hiểu, Tử Lăng hãy bảo trọng!”
Nói xong nàng lại nhìn gã với ánh mắt đầy yêu thương ấm áp, rồi men theo quan đạo nơi bìa rừng bước đi.
Từ Tử Lăng ngơ ngẩn nhìn theo bóng Sư Phi Huyên dần khuất, trong lòng cồn cào dậy sóng.
Lần này Sư Phi Huyên vì tình thế bức bách phải giáng hạ phàm trần, tu vi của nàng rõ ràng đã tinh tiến vượt bậc, đối với việc khống chế tình cảm đã đạt đến cảnh giới tự do tự tại, không như trước đây cứ phải lo lo lắng lắng, cẩn trọng từng li. Bây giờ nàng không còn phải áp chế cảm giác của mình, không mấy tỏ vẻ đạo mạo tu hành, mà hoàn toàn “nhập thế”. Tuy nhiên, Từ Tử Lăng lại cảm nhận được tâm cảnh của Phi Huyên đã hoàn toàn viễn ly thế tục, những ngày đáng nhớ ở Long Tuyền chẳng còn mong trở lại, khiến cho gã không nén được tiếng thở dài, lòng bâng khuâng khó tả.
Tâm cảnh của đôi bên đều có nhiều biến hóa vi diệu.
Ối chà!
Gã đang nghĩ đến đây, đã nghe tiếng của Khấu Trọng vang vang bên tai: “Không thể phủ nhận tiên tử của chúng ta đã nương tay với tiểu đệ, nếu như nàng đem chuyện bảo khố thật bảo khố giả tiết lộ cùng Lý Thế Dân, với thủ đoạn của Lý tiểu tử xưa nay ắt sẽ khiến chúng ta thảm bại nặng nề. Trước mắt chúng ta đành phải lùi một bước, Ba Thục trung lập, chúng ta cũng khoan hãy đụng đến Quan Trung. Mẹ nó, ta và Lý Thế Dân phải đấu một trận ở Lạc Dương để phân hơn kém rồi.”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Họa này do ta mà ra!”
Khấu Trọng khoác tay lên vai gã, lắc đầu nói: “Không, ngươi đã cứu ta mới đúng. Sư Phi Huyên không tầm thường như ta và ngươi, hà hà. Nàng ta là tiên tử mà. Trên thực tế, nàng ta đã theo dấu vết mà đoán được trong chuyện bảo khố có phần trá ngụy, chỉ có điều là nhờ vào lời nói của ngươi mà khẳng định suy đoán của mình, lại hiểu ra đạo lý vì sao người đoạt được bảo khố sẽ có thể đoạt được thiên hạ. Việc chúng ta mưu toan giành lấy Ba Thục lại càng khẳng định thêm một bước niềm tin của nàng. Hà, thật may nhờ việc ngươi tiết lộ bí mật, nàng phải nể tình Lăng thiếu gia mà bỏ qua cho ta, không sử dụng bí mật đó để làm tan rã đạo kỳ binh vốn không phải là kỳ binh dùng để công phá Trường An của bọn ta.”
Từ Tử Lăng cảm thấy trong lòng ấm áp, Khấu Trọng phân tích cũng rất hữu lý, nhưng mục đích chính là an ủi gã. Người huynh đệ tốt này đúng là có tấm lòng quảng đại bao dung, không coi trọng được mất; thắng cũng không kiêu, bại cũng không nản.
Gã hỏi Khấu Trọng: “Phi Huyên vừa nói mấy câu đã khiến ta phải đứng ngoài cuộc, ngươi vẫn không trách ta ư?”
Khấu Trọng bật cười: “Ngươi là huynh đệ đã giúp ta qua những ngày gian khổ nhất, lại còn vì thế mà suýt mất mạng khiến Khấu Trọng này cảm kích vô cùng. Đã là huynh đệ một nhà, ta sao lại không hiểu tâm sự của ngươi chứ, cứ thong thả nghỉ ngơi ít lâu đi. Chà! Phi Huyên không phải là kẻ thích dọa suông đâu, nàng ta hẳn có thủ đoạn lợi hại để đối phó với ta. Ta đang rất lo lắng, phải lập tức quay lại Bành Lương để gặp Tống Khuyết, báo cho ông ấy biết tình hình mới nhất, kế hoạch đánh Trường An coi như trôi sông đổ biển. Phiền tiểu Lăng ngươi giải thích giùm với Lôi đại ca và các huynh đệ việc ta không từ mà biệt.”
Từ Tử Lăng than rằng: “Ta cũng đang lo lắm.”
Khấu Trọng hai mắt sáng rực, trầm giọng nói: “Thiên hạ này không một kẻ nào có thể cản trở quyết tâm bình Nam định Bắc của ta. Vừa rồi trên đường đến đây, ta đã suy nghĩ thông suốt. Sư Phi Huyên có lập trường của nàng, ta có niềm tin và lý tưởng của ta. Để thiên hạ này không rơi vào tay Ma môn hay bọn ngoại bang, hy sinh cá nhân có là cái con bà gì. Ta đã hạ quyết tâm, vứt bỏ mọi thứ, toàn tâm toàn ý vì ngày mai hòa bình thống nhất mà chiến đấu đến cùng, càng gian khổ càng có ý nghĩa, càng tỏ rõ ý nghĩa cao cả của sinh mệnh. Sau khi xong việc ở Trường An, ngươi hãy lập tức Bành Lương đến tìm ta, nói không chừng Âm Tiểu Kỷ đã sớm đến đó tìm huynh trưởng của nàng rồi. Thôi, ta đi đây!”

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau