bitis

Song long Đại Đường - Hồi 709

Song long Đại Đường - Hồi 709

Đại nghĩa vi tiên

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 1660276 lượt xem

shopee

Từ Tử Lăng ở lại Trường An bốn ngày chờ Lý Thế Dân cầm quân chinh phạt Lưu Hắc Thát, rồi gã mới từ bí đạo âm thầm ra đi, đến Tịnh Niệm thiền viện.
Gã sợ khi gặp lại Phi Huyên sẽ không kìm chế được tình cảm, nhưng lại mong muốn gặp nàng, nói cho nàng biết nỗi ân hận của mình, nói cho nàng biết rằng mình sẽ cố gắng hết sức vì thiên hạ, để nhìn thấy niềm vui của nàng khi mình thay đổi.
Lý Thế Dân tuy không nói thẳng với gã, nhưng từ việc y dùng lại Lý Tịnh, phong Lý Tịnh làm Hành Quân Tổng Quản trong trận đánh lần này chính là dùng hành động để nói với Từ Tử Lăng rằng y chấp nhận đề nghị của gã.
Khi gã đến Tịnh Niệm thiền viện thì chiến tranh ở hai chiến tuyến nam bắc đã bắt đầu kịch liệt.
Lưu Hắc Thát đại phá Lý Nguyên Cát và Lý Thần Thông, cùng Cao Khai Đạo và Trương Kim Thụ kết minh để tránh mối họa sau lưng, sau đó cầm quân tiến đến Tông Thành ở Hà Bắc.
Tướng thủ thành Lý Thế Tích thấy tình thế không ổn, bỏ thành mà chạy với ý đồ giữ lại Lạc Châu. Lưu Hắc Thát đuổi theo chém được năm ngàn người, Lý Thế Tích cũng mất mạng.
Trận này chấn động cả Trường An.
Tiếp theo Lưu Hắc Thát đánh hạ Tương Châu, Vệ Châu với thế chẻ tre, đoạt hết những nơi Đậu Kính Đức đã mất về tay Lý Đường. Các tướng Đường như Tần Võ Thông, Trần Quân Bình, Trình Danh Chấn buộc phải chạy đến Quan Trung.
Lưu Hắc Thát xưng là Hán Đông Vương, đổi niên hiệu là Nguyên Thiên Tạo, đặt kinh đô ở Lạc Châu, khôi phục lại quan chế, văn võ thời Kiến Đức.
Lúc này Lý Thế Dân và Lý Nguyên Cát hợp nhau thành tám vạn quân, phản kích toàn diện.
Lưu Hắc Thát không giữ nổi Tương Châu, phải lui về kinh đô Lạc Châu.
Lý Thế Dân lấy xong Tương Châu liền chia binh thành nhiều đường đánh Lạc Châu, khiến Lưu Hắc Thát gặp nhiều khó khăn. Ai có kiến thức cũng hiểu rằng Lý Thế Dân định trước khi Khấu Trọng tiến lên phía bắc đánh Lạc Dương, bình định miền Bắc trước.
Trong khoảng thời gian Lưu Hắc Thát phá Lý Thế Tích, Khấu Trọng ở miền nam tiếp thu Giang Đô từ tay Lý Thần Thông, rồi giữ lời hứa để Lý Thần Thông bỏ chạy.
Cha con Trầm Pháp Hưng vẫn không hề biết Giang Đô đã lọt vào tay Khấu Trọng.
Nhờ có Trần Trường Lâm, Khấu Trọng hoàn toàn nắm được nội bộ của Trầm Pháp Hưng và nhờ sự giúp đỡ ngầm của các tướng lĩnh có ý muốn phản Giang Nam, nên gã đánh thẳng đến Côn Lăng nhanh như sấm sét.
Cho đến khi Thiếu Soái quân vào thành cha con Trầm Pháp Hưng mới hiểu ra đại thế đã mất, lật đật bỏ chạy. Trên đường đào thoát bị Trần Trường Lâm phục kích, Trần Trường Lâm chính tay giết chết cha con Trầm Pháp Hưng để báo mối huyết hải thâm thù.
Trong vòng nửa tháng, Thiếu Soái quân đã buộc Lý Tử Thông đầu hàng, giết chết Trầm Pháp Hưng, chấn động thiên hạ, thế dâng như nước lũ vượt cả Lý Thế Dân.
Các tướng lãnh dưới cờ Lâm Sĩ Hồng, Tiêu Tiễn, Phụ Công Hựu lần lượt dâng thành đầu hàng khiến ba người Lâm, Tiêu, Phụ càng cô thế hơn.
Từ Tử Lăng đến Tịnh Niệm thiền viện nhưng không gặp được Sư Phi Huyên. Nàng đã ra đi trước đó hai ngày, trước khi đi có nói với Liễu Không rằng sẽ gặp Lý Thế Dân. Từ Tử Lăng thất vọng chỉ đành đến Lương Đô.
Nào ngờ chuyện thất ý không đi riêng lẻ, đến Lương Đô không những chẳng thể gặp lại Âm Hiển Hạc và Kỷ Thiến mà cũng chẳng nghe được tin tức của hai người. Gã tuy lo lắng suýt nữa quay về Tương Dương, nhưng sau đó cân nhắc nặng nhẹ nên cuối cùng bỏ ý nghĩ này, nhờ Tống Lỗ sai người đến Tương Dương dọ hỏi, còn mình thì ngồi thuyền thủy sư của Thiếu Soái quân để xuống miền nam gặp Khấu Trọng.
Khi gã ngồi thuyền từ Vận Hà xuống miền nam, Khấu Trọng cũng đang chạy đua cùng với thời gian, hội sư với Đỗ Phục Uy ở Lịch Dương, cấp quân tấn công Phụ Công Hựu.
Trong cơn hấp hối cuối cùng, Phụ Công Hựu sai tướng là Mã Huệ Lượng, Trần Đương cầm ba vạn quân đóng ở núi Bác Vọng, ngoài ra dùng Trần Chính Thông, Từ Thiệu Ninh cầm ba vạn quân đóng ở núi Thanh Lâm, cách núi Bát Vọng một con sông, khóa chặt đường sông, chống cự Khấu Trọng. Đây là một chiến lược cả công lẫn thủ, dựa vào sự hiểm trở của địa thế để chống cự.
Liên quân của Khấu Trọng và Đỗ Phục Uy trước tiên chặt đường lương thảo của bọn chúng, cô lập phong tỏa Đơn Dương rồi sai người dụ bọn Mã Huệ Lượng rời khỏi nơi hiểm yếu, sau đó dùng quân chủ lực đại pháp công phá.
Không còn trở ngại nữa, Khấu Trọng và Đỗ Phục Uy thừa thắng tấn công Đơn Dương. Phụ Công Hựu còn tưởng chạy đến Cối Kê hội họp với Tả Du Tiên với ý đồ phản công, nhưng bị Khấu Trọng và Đỗ Phục Uy dùng khinh kỵ truy đuổi. Cuối cùng Đỗ Phục Uy cũng tận tay giết chết Phụ Công Hựu.
Từ Tử Lăng đến Đơn Dương thì Thiếu Soái quân đang thu thập tàn cuộc, sửa sang lại tường thành, thu nhận hàng quân, mau chóng lập lại trật tự cho dân thành Đơn Dương sinh hoạt lại như thường. Người phụ trách chuyện này là Nhậm Mi Mi, biết Từ Tử Lăng đến, liền cho người phi báo Khấu Trọng.
o0o
Khấu Trọng lập tức ra đón, đi cùng còn có Lôi Cửu Chỉ và Hầu Hi Bạch. Huynh đệ lâu ngày gặp nhau nên vô cùng hoan hỷ.
Khấu Trọng thấy Từ Tử Lăng tâm sự trùng trùng, còn tưởng rằng gã thấy cảnh sinh tình, nhớ lại năm xưa cùng Phó Quân Sước vào thành.
Thấy vậy gã đề nghị: “Hay là chúng ta xuống ngựa đi bộ, ôn lại chuyện năm xưa cùng mẫu thân vào thành cầm cố đồ đạc lấy ngân lượng chữa bệnh rỗng dạ dày.”
Lôi Cửu Chỉ cười nói: “Vài ngày nữa tiệm buôn mới mở cửa lại, Lôi Cửu Chỉ này phá lệ một phen, đích thân xuống bếp nấu vài món ăn để mọi người cùng thưởng thức, chúc mừng ngày gặp lại.”
Hầu Hi Bạch thích thú: “Ta và Lôi đại ca đi tìm nguyên liệu, các người vào tiệm rượu ngồi trò chuyện, đảm bảo tối nay sẽ có tiệc.”
Nói rồi ha hả cười Hầu Hi Bạch và Lôi Cửu Chỉ cùng vào thành.
Khấu Trọng, Từ Tử Lăng xuống ngựa, giao ngựa cho thân binh dắt đi.
Băng qua cửa thành, quân giữ thành cất tiếng chào vang dội, sĩ khí hiên ngang đến cực điểm, ai nấy đều vui niềm vui đại thắng, khiến Từ Tử Lăng muốn thuyết phuc lại càng khó mở lời.
Thành Đơn Dương vẫn như xưa, sông ngòi chằng chịt, cầu đá khắp nơi, mang đậm đặc sắc của miền quê sông nước Giang Nam. Chỉ có điều là dân cư không dám ra đường nên ngoài đường người đi lại vô cùng thưa thớt. Còn lại thì chỉ có Thiếu Soái quân đang thu dọn đường xá. Trên đường đầy những binh khí, cung tiễn, giáp trụ hư hỏng, gãy đổ tạo một quang cảnh vô cùng kỳ dị.
Khấu Trọng nhìn quán rượu cao hai tầng, cười nói: “Hình như là quán này đây. Người đâu, mau mở cửa cho huynh đệ bọn ta khai trương nào.”
Thân vệ tả hữu lập tức làm theo răm rắp.
Khấu Trọng lắc đầu, chép miệng: “Năm xưa khi chúng ta vào thành, nào có nghĩ đến cảnh vẻ vang hôm nay. À này, Âm tiểu tử không đi cùng với ngươi sao? Tại sao không thấy hắn?”
Từ Tử Lăng đáp: “Lên lầu rồi nói.”
Hai người lên lầu, quán rượu trống trơn, chẳng có một bóng người nào. Cả hai người ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ như năm xưa, nhìn chiếc ghế trống, nơi mà Phó Quân Sước năm xưa đã ngồi, bất giác cảm xúc tràn về.
Từ Tử Lăng kể lại việc không tìm thấy Âm Hiển Hạc. Khấu Trọng nghe vậy nhíu mày, thắc mắc: “Không lý gì hắn vẫn chưa quay về? Thật khiến cho người ta lo lắng! Chả trách gì ngươi ưu tư như thế, rốt cuộc hắn đi đâu tìm muội muội của hắn đây?”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Đây chỉ là một trong những tâm sự của ta thôi!”
Vừa lúc này thân binh cũng vâng lệnh Nhậm Mi Mi đem rượu đến mừng, khiến hai người tạm ngừng tâm sự.
Đợi khi tên thân binh lui ra, Khấu Trọng đưa mắt nhìn xuống đường, nhìn các thủ hạ đang siêng năng làm việc, nói: “Rốt cuộc ngươi có tâm sự gì, tại sao có vẻ muốn nói nhưng lại thôi? Ta và ngươi có gì mà không nói được? Cho dù ngươi có mắng ta, thì kẻ làm huynh đệ này cũng chỉ đành lắng nghe.”
Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn xa xăm, nhìn ánh tà dương phản chiếu lấp lánh trên mặt nước, cất tiếng hỏi: “Lão gia đâu?”
Khấu Trọng quay đầu nhìn theo gã, đáp: “Sau khi Lão gia trừ xong Phụ Công Hựu, lập tức trở về Lịch Dương chủ trì đại cuộc. Thời gian của chúng ta không nhiều, cần phải tấn công Tương Dương trước khi mùa xuân đến. Chuyện này ta đã suy nghĩ lâu lắm rồi, vì Trương Trấn Châu đã đáp ứng đứng về phía chúng ta.”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Chúng ta? Ôi!”
Khấu Trọng giật mình nói: “Rốt cuộc là chuyện gì, tại sao ngươi không chịu nói với ta?”
Từ Tử Lăng từ tốn trả lời: “Ta đã biết cuộc chiến giữa Tống Khuyết với Ninh Đạo Kỳ! Ta không những đã đến Tịnh Niệm thiền viện mà còn gặp Phạm Thanh Huệ.”
Khấu Trọng kêu thất thanh: “Cái gì?”
Tiếng bước chân vang lên phía cầu thang.
Giọng nói của Bạt Phong Hàn vọng lên: “Vì sao Thiếu soái ngươi bỏ Hán Trung mà lấy Tương Dương? Ta sợ mất cơ hội đánh Lạc Dương nên đi cả ngày đêm để đến đây.”
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng vội vàng đứng dậy, nhưng cả hai lại có tâm trạng khác nhau.
Bạt Phong Hàn xuất hiện trước mắt, hai mắt ánh những tia thần quang rực rỡ, vẻ mặt vui mừng hớn hở.
Khấu Trọng cười ha hả: “Lão Bạt biết tâm ý của ta, đúng là chúng ta sắp sửa đánh Tương Dương. Còn vụ tại sao bỏ Hán Trung mà lấy Tương Dương thì một lời khó mà nói hết. Mong lão ca ngồi xuống uống chén rượu trước, sau đó tiểu đệ sẽ bẩm cáo kỹ càng, lát nữa Lôi Cửu Chỉ sẽ đích thân làm món ngon, vừa vặn bày tiệc tẩy trần cho lão ca và Tử Lăng.”
Bạt Phong Hàn ngồi xuống đối diện hai người, nhìn Khấu Trọng rót rượu cho mình, ngạc nhiên hỏi: “Tử Lăng cũng vừa đến phải không?”
Từ Tử Lăng thấy hai người đang vui sướng vì sắp đánh nhau với Lý Thế Dân, còn mình lại sắp tạt một gáo nước lạnh vào mặt, trong lòng cảm thấy áy náy, cười khổ rằng: “Đệ cũng vừa đến trước huynh một bước thôi.”
Bạt Phong Hàn ngạc nhiên: “Tử Lăng đang có tâm sự gì à?”
Khấu Trọng chen vào nói: “Đây chính là chuyện ta cũng đang muốn hỏi hắn.”
Từ Tử Lăng buồn bã trả lời: “Ta vừa đến Trường An gặp Lý Thế Dân, thuyết phục y phản gia tộc, dốc hết sức mình giành lấy ngôi vua.”
Khấu Trọng và Bạt Phong Hàn đều sững người ra, ngừng hết mọi động tác, cứ hệt như thời gian đang dừng lại. Cả ba nhìn nhau, tòa lầu rộng thênh thang bỗng yên lặng như tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng ồn từ dưới đường vọng lên.
Một lúc sau, Khấu Trọng buông bình rượu xuống, ngồi ngẩn ra.
Bạt Phong Hàn lên tiếng phá vỡ không khí im lặng: “Lý Thế Dân có sợ không?”
Từ Tử Lăng đáp: “Y đúng là sợ, nhưng không phải là sợ chúng ta mà là phụ vương và huynh đệ của y, sợ nửa mảnh giang sơn mất trong tay họ. Lý Uyên nhân lúc Lý Thế Dân không có ở Trường An đã dùng tội danh mơ hồ xử tử Lưu Văn Tĩnh, vì ông ta có quan hệ mật thiết với Lý Thế Dân.”
Khấu Trọng gật đầu: “Đó gọi là giết một dọa một trăm. Lý Uyên muốn tỏ ý bảo quần thần rằng y ủng hộ Kiến Thành, nếu tên tiểu tử họ Lý không chịu tỉnh ra, chắc chắn là một kẻ ngốc nghếch.”
Bạt Phong Hàn không nói gì nữa, ngồi thừ ra nhìn ly rượu.
Khấu Trọng nhìn Từ Tử Lăng, vừa khéo Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn sang gã, ánh mắt hai người chạm nhau.
Từ Tử Lăng chép miệng than: “Những chuyện khác có cần ta nói ra nữa không?”
Khấu Trọng cười khổ nói: “Nếu ta vẫn còn là một tên tiểu lưu manh lăn lộn giang hồ cùng ngươi như lúc trước, Từ đại ca ngươi muốn thế nào thì thế ấy, ta chỉ cần tuân theo là xong. Nhưng đã trải qua trăm cay ngàn đắng, lại xây dựng được Thiếu Soái quân, biết bao binh sĩ đã đổ máu, ai cũng vì Khấu Trọng này vào sinh ra tử, bây giờ ta đột nhiên nói với họ, ta không làm nữa, bởi vì Lý Thế Dân chịu hứa làm hoàng đế. Nếu ngươi là ta, có nói ra được những lời đó không? Họ chịu đi theo ta là vì tin Khấu Trọng này, tin ta không những chẳng bán đứng họ mà sẽ thống lãnh họ thống nhất thiên hạ, dựng nghiệp ngàn thu, để lại oai danh cho hậu thế.”
Từ Tử Lăng trầm mặt, đưa tay bưng ly rượu, trong mắt hiện lên thần sắc đau khổ vô cùng.
Khấu Trọng vỗ vai gã, nghiêm mặt nói: “Nhất là Tống Khuyết bị thương vì Ninh Đạo Kỳ, ta lại càng không thể phụ lòng mong mỏi của y.”
Bạt Phong Hàn lập tức chấn động hỏi nhanh: “Hai người Tống, Ninh quyết chiến thắng thua thế nào?”
Khấu Trọng đáp rằng: “Tình hình lúc đó cực kỳ vi diệu, cũng có thể nói là không phân thắng thua, nhưng Tống Khuyết đã giữ lời hứa rời khỏi cuộc đại chiến tranh bá thiên hạ.”
Từ Tử Lăng bình thản nói: “Phạm Thanh Huệ sẽ đích thân thuyết phục Tống Khuyết.”
Bạt Phong Hàn cảm thấy không rõ, ngơ ngác: “Tại sao lại có Phạm Thanh Huệ ở đây?”
Khấu Trọng nâng ly nhìn chén rượu trong tay Từ Tử Lăng, cười nói: “Cạn chén rượu rồi nói tiếp đi.”
Ba gã ngửa cổ uống cạn chén rượu, không khí vẫn còn nặng nề.
Khấu Trọng lấy tay quệt rượu trên mép, buồn bã cười rằng: “Thực ra Tử Lăng cũng nghĩ cho ta thôi, biết ta không muốn làm hoàng đế, nhưng có ai chịu chấp nhận phương pháp giải quyết này không? Chả lẽ Thiếu Soái quân đang lúc sĩ khí lên cao, uy phong chấn bốn phương tám hướng mà lại đầu hàng Lý Thế Dân sao?”
Từ Tử Lăng cười chua chát, trầm giọng nói: “Đây có lẽ là biện pháp duy nhất khiến Tống Ngọc Trí hồi tâm chuyển ý đối với ngươi, chính là vì Khấu Trọng ngươi không phải kẻ tham công danh lợi lộc, là kẻ vì làm hoàng đế mà bất chấp mọi thủ đoạn. Thậm chí có thể làm cho nàng nhận thức rõ rằng ngươi sẽ không vì sự vinh nhục cá nhân mà đi tranh đoạt thiên hạ, ngươi chỉ nghĩ cho trăm họ nơi Trung thổ mà thôi. Ta không phải muốn ngươi đầu hàng mà chỉ muốn ngươi tích cực giúp Lý Thế Dân, giúp y ngồi lên ngai vàng, chống lại âm mưu của Lý Uyên, Ma môn và Hiệt Lợi đang dồn y vào chỗ chết.”
Khấu Trọng nghe mà trố mắt há hốc mồm, một lát sau mới có phản ứng, quay sang Bạt Phong Hàn nhờ giúp đỡ: “Lão ca là bằng hữu tốt nhất của hai huynh đệ chúng ta, có thể nói cho ta một lời công bằng không?”
Bạt Phong Hàn buồn bã: “Ta có thể bênh ai, bỏ ai đây? Trái tim ta chia làm đôi, vừa mong muốn cùng Thiếu soái ngươi sánh vai tác chiến, đánh thẳng vào Lạc Dương, đạp bằng Quan Trung; mặt khác lại hiểu tấm lòng cao thượng của Tử Lăng, hiểu hắn đã thấy cái đại họa khi Hiệt Lợi đánh vào Trung nguyên! Mà Tử Lăng cũng là huynh đệ bằng hữu mà Bạt Phong Hàn này kính mến.”
Ngừng một lát, gã tiếp: “Vì một nữ nhân mà buông bỏ thiên hạ, nghe có vẻ hoang đường quái dị, nhưng lời của Tử Lăng không phải là không có lý, chỉ có như thế mới cho thấy nàng trong lòng ngươi quan trọng đến chừng nào.”
Khấu Trọng ngạc nhiên: “Huynh đang giúp Tử Lăng đó sao?”
Bạt Phong Hàn xua tay: “Ta không nói nữa đâu!”
Khấu Trọng sững người nhìn Bạt Phong Hàn một lát, rồi đưa mắt nhìn xuống chén rượu của mình, đột nhiên bật cười, từ cười nhỏ trở thành cười lớn tiếng.
Đến lượt Từ Tử Lăng và Bạt Phong Hàn cũng nhìn nhau, không biết tại sao gã lại cười như vậy.
Khấu Trọng cười đến mức thở hổn hển: “Châm rượu!”
Bạt Phong Hàn vội châm rượu cho gã.
Khấu Trọng đợi rượu đầy, nâng ly đổ ực vào miệng, rồi vui vẻ nói: “Rượu ngon!”
Gã đưa tay kéo vai Từ Tử Lăng, chép miệng than: “Nếu có thể bỏ mọi ân oán với Lý Thế Dân, chiêu này của Tử Lăng đúng là tuyệt diệu, nếu thành công thì đúng là có thể tránh được cục diện nam bắc phân liệt. Ta cũng không cần khổ sai làm hoàng đế, mà vẫn có thể lấy được tấm lòng của Ngọc Trí. Chao ôi, con bà nó, Tử Lăng đang nghĩ tốt cho ta, đúng không?”
Từ Tử Lăng bình tĩnh nói: “Lý Thế Dân và ngươi có thù oán gì không thể gỡ chứ?”
Khấu Trọng hơi ngạc nhiên rồi lộ vẻ suy tư.
Từ Tử Lăng cười khổ: “Giả sử tình huống cứ phát triển như thế này, thì chẳng biết ngày nào thiên hạ mới thái bình? Hoặc là Trung thổ sẽ vĩnh viễn phân liệt, lặp lại cục diện ngũ hồ phân tranh! Nhưng ta biết chỉ cần chúng ta liên kết với Lý Thế Dân, phá vỡ liên minh giữa Kiến Thành với Ma môn, Hiệt Lợi, khiến Lý Thế Dân hiểu được lòng quân và biết cách trị dân sẽ trở thành một vị hoàng đế tốt yêu thương dân lành, thiên hạ lại trở về một mối, đánh lui kẻ ngoại địch, trăm họ sẽ sống trong yên lành. Cân nhắc nặng nhẹ, ta biết rõ dù đã làm khó ngươi, nhưng cũng phải bày tỏ tấc lòng này.”
Khấu Trọng buồn bã gật đầu: “Những lời của Tử Lăng làm ta phải suy nghĩ, nhưng ngươi làm sao đảm bảo Phạm Thanh Huệ có thể thuyết phục được Tống Khuyết? Đã mười năm qua bà không làm được điều này, tại sao hôm nay lại có thể chắc chắn?”
“Bình!”
Khấu Trọng đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn, khiến ly tách trên bàn vỡ nát, rượu đổ ra tung tóe, kêu lớn: “Thật không công bằng! Bắt đầu từ cuộc chiến Từ Giảng, chúng ta cố gắng sinh tồn trong tuyệt cảnh, lấy máu để đổi lấy cơ hội, khó khăn lắm mới lấy được thành quả hôm nay, tại sao không phải Lý Thế Dân đầu hàng ta mà ta phải đi theo Lý Thế Dân?”
Từ Tử Lăng bình tĩnh nói: “Ngươi thật muốn làm hoàng đế ư? Lại có thể làm một hoàng đế tốt ư? Phải biết võ công của ngươi và tài thao lược dù có thể thắng được Lý Thế Dân nhưng ngươi có tài kinh bang tế thế như y không?”
Khấu Trọng ngẩn ra nhìn những mảnh vỡ trên bàn, tay phải vẫn án trên bàn, tay còn lại gãi đầu nói: “Câu này của ngươi còn lợi hại hơn cả Thiên Đao của Tống Khuyết. Chao ôi! Tại sao ta cứ nói không lại ngươi? Con bà nó, lão Bạt, huynh nói thế nào đây?”
Bạt Phong Hàn từ tốn nói từng từ một: “Nói thẳng ra, nếu ta là Khấu Trọng, không ai có thể lay động lòng tin của ta, chỉ có một người là ngoại lệ, đó chính là Từ Tử Lăng, bởi vì ta hiểu hắn tuyệt đối không hại Khấu Trọng ngươi. Thực ra làm hoàng đế có gì hay đâu? Đâu bằng ba huynh đệ chúng ta lang thang nơi chân trời góc biển, uống rượu ăn thịt sống vui qua kiếp này. Nói đến cùng, tài trí của Lý Thế Dân dù là đối thủ hay bạn bè cũng đều phải tôn kính!”
Khấu Trọng im lặng không nói, chỉ thấy ánh thần quang trong mắt đại thịnh, gã chạm phải ánh mắt của Từ Tử Lăng, rồi lại cười khổ: “Ngươi đã làm ta động lòng. Có lẽ đây là cách duy nhất để tránh khỏi mối đại họa làm hoàng đế, lại có thể lấy được lòng mỹ nhân, nhất cử lưỡng đắc. Ai! Con bà nó! Ta vẫn không thể gật đầu chấp thuận ngươi được, vì trước hết phải hỏi ý Tống Khuyết lão nhân gia cái đã, nếu không ta làm sao ăn nói với y. Thứ đến ta phải bàn bạc điều kiện với tên Lý tiểu tử đó, nếu đàm phán bất thành tất phải khai chiến. Tử Lăng chớ trách ta không lập tức đáp ứng ngươi, bởi vì ta cần phải gánh vác trách nhiệm dẫn dắt Thiếu Soái quân.”
Từ Tử Lăng nhìn gã trong khoảnh khắc, gật đầu đồng ý: “Hai chuyện này rất hợp lý, ta chẳng những không trách ngươi mà còn rất cảm động, bởi vì ngươi đã không làm ta thất vọng.”
Bạt Phong Hàn xen vào: “Cứ quyết định như thế. Đêm nay đừng nói chuyện mất hứng nữa, chúng ta chỉ uống rượu thôi. Bây giờ Thiếu soái ngươi hãy kể lại cuộc chiến giữa Tống Khuyết và Ninh Đạo Kỳ, đừng bỏ sót một chi tiết nào cho ta.”
Tiếng bước chân vang lên, Hầu Hi Bạch hớn hở bưng thức nhắm lên bàn. Y không biết vận mệnh thiên hạ đã thay đổi sau cuộc trò chuyện của ba gã.

gillette

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau