anker

Song long Đại Đường - Hồi 715

Trùng tân khai thủy

aukey

Ngày đăng:
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9/10 với 1542646 lượt xem

Khấu Trọng bước đến bên cạnh Tống Khuyết, cung kính nói: “Phiệt chủ có gì căn dặn?”
Tống Khuyết từ tốn đáp: “Ta đã để ý Lý Thế Dân từ lâu rồi!”
Khấu Trọng chợt nhớ đến Phong Đức Di, gật đầu nói: “Phiệt chủ đã từng nói, ngoại trừ tiểu tử, người phiệt chủ đánh giá cao nhất là y.”
Tống Khuyết im lặng một lúc, trầm giọng: “Nếu lúc nãy ta từ chối đề nghị của các người, ngươi đoán cục thế thiên hạ sẽ như thế nào?”
Khấu Trọng đáp: “May mà sự thực không phải là như thế, lúc đó tiểu tử chỉ đành tiếp tục Bắc phạt, còn Lý Thế Dân bị phụ hoàng và huynh đệ của y giết chết, Hiệt Lợi xua quân xuống miền Nam, miền Bắc lâm vào cảnh chia năm xẻ bảy.”
Tống Khuyết chầm chậm lắc đầu: “Lý Thế Dân không ngu xuẩn như thế, hắn sẽ lấy Lạc Dương làm căn cơ, xây dựng thế lực, dựa vào tiếng tăm chính trị và võ công của y, cuối cùng cũng sẽ thống nhất miền Bắc, đánh lui người Đột Quyết. Lý Thế Dân có sở trường mà ngươi không bì được, đó là khả năng chịu đựng đến cùng. Nếu ngươi không thể đánh úp Lạc Dương, ngươi sẽ thua trận cuối cùng. Cho nên nếu ta không đồng ý các ngươi, dù ngươi có thành công hay không cũng chỉ là trong năm năm, đó là chưa kể tới tâm ma của ngươi.”
Khấu Trọng cười khổ: “Phiệt chủ thấy rất rõ ràng, nếu tiểu tử không được phiệt chủ chấp nhận, chỉ đành miễn cưỡng tiếp tục ác chiến. Nhưng chuyện nhà ai nấy biết, tiểu tử không còn muốn toàn tâm tranh bá như lúc trước nữa, Tử Lăng lại không thèm để ý đến tiểu tử nữa.”
Tống Khuyết chầm chậm quay người, nhìn gã, bình tĩnh hỏi: “Nói thực cho ta biết, ngươi mạo hiểm nói chuyện này với ta, rốt cuộc có bao nhiêu phần là vì Ngọc Trí?”
Khấu Trọng giật mình cúi đầu nói: “Ít nhất cũng có năm phần, còn năm phần kia là vì Tử Lăng, còn những điều khác thì không quan trọng. Tiểu tử có lòng tin có thể khắc phục tất cả, vốn không hề sợ liên quân Tái ngoại, cũng chẳng sợ Lý Thế Dân, có lòng tin có thể thắng Thế Dân, trong thiên hạ không còn ai có thể chặn được tiểu tử, bởi vì tiểu tử đã có thể đem đao pháp của phiệt chủ dung hợp vào trong chiến pháp thiên quân vạn mã tranh thắng trên chiến trường.”
Tống Khuyết cười lớn, vui mừng thốt: “Khấu Trọng rốt cuộc vẫn là Khấu Trọng, cuối cùng ngươi đã có lòng tin tất thắng trên chiến trường. Đáng quý thay ngươi không có dã tâm đối với quyền lực và danh vọng, Ngọc Trí sẽ cảm thấy kiêu hãnh vì ngươi, Tống Khuyết cũng có người thừa kế rồi.”
Khấu Trọng nhớ đến Tống Sư Đạo, vội nói: “Phiệt chủ đương nhiên có người kế thừa, nhị ca đang ở Phi Mã Mục Trường giám định bảo tàng cho Thương Trường chủ, trong khoảng thời gian ngắn nữa sẽ cầu hôn với Thương Trường chủ, chỉ cần phiệt chủ chấp nhận, đôi bên sẽ kết tóc đề thân.”
Ánh thần quang trong hai mắt Tống Khuyết chợt thịnh, lão trầm giọng: “Có chuyện này sao?”
Khấu Trọng nói: “Chuyện này là thực, họ vừa gặp nhau ở Trường An đã thấy mến nhau, nhưng vì tình thế nên chưa tiến triển, bây giờ mọi trở ngại không còn nữa, tự nhiên mọi việc suông sẻ. Phiệt chủ có biết tiểu tử và Tử Lăng vì chuyện này mà mất bao nhiêu tâm trí không?”
Tống Khuyết hơi giật mình, gật đầu nói: “Cuối cùng Sư Đạo cũng ra khỏi bến mê, chuyện này ngươi và Tử Lăng làm rất tốt!”, rồi lấy từ trong ngực áo ra một ống trúc đã bịt kín đầu, đưa cho Khấu Trọng: “Ngươi thay ta đưa thư này đến Phạm Thanh Huệ, còn việc làm thế nào giúp Lý Thế Dân lên ngôi vua, ngươi cứ tự quyết định, ta phải toàn lực chữa trị vết thương, không thể tham dự vào chuyện của các người. Đi đi! Lý Thế Dân là lựa chọn tốt nhất! Thanh Huệ không nhìn nhầm người đâu, Tống Khuyết này cũng vậy.”
o0o
Ba người ngồi trong khoang thuyền của Từ Tử Lăng, tâm trạng khác hẳn nhau.
Được Tống Khuyết ủng hộ, con đường phía trước đã rất rõ ràng, chỉ xem họ dùng thủ đoạn, sách lược gì để đạt đến mục tiêu.
Khấu Trọng nói: “Trước tiên bọn ta phải mau chóng thiết lập mạng lưới liên lạc bí mật, khi đôi bên hiểu rõ lẫn nhau thì mới phối hợp chặt chẽ như áo trời không lọt.”
Lý Thế Dân gật đầu: “Về mặt này không có vấn đề, Bàng Ngọc xưa nay phụ trách thu thập tin tức, chỉ cần bảo y chọn lựa trong số các thủ hạ những kẻ trung thành nhạy bén thì có thể thực hiện yêu cầu của Thiếu soái.”
Khấu Trọng vui mừng: “Về mặt này ta không rành lắm, Lỗ thúc lại là chuyên gia, cứ để Bàng Ngọc đi gặp Lỗ thúc, hai người sẽ nghiên cứu cách nào thực hiện tốt nhất.”
Lý Thế Dân nói: “Về Khai Phong, ta lập tức sai Bàng Ngọc đến gặp Lỗ thúc.”
Y hơi dừng lại rồi nói tiếp: “Việc các vị có thể bí mật vào Quan Trung hay không là điểm mấu chốt của thành bại, mặt này cứ để ta sắp xếp.”
Khấu Trọng mỉm cười: “Nếu cần lão ca giúp đỡ, bọn ta sẽ không khách sáo. Nhưng bây giờ huynh không nên nhúng tay vào việc này, dẫu cho bọn ta bị phát hiện, huynh cũng không bị vạ lây. Bọn ta sẽ đi ngang qua Hán Trung vào Thục, bề ngoài đại trương thanh thế, có thực có hư. Thực là tấn công Lâm Sĩ Hồng và Tiêu Tiễn; hư là giả vờ lần lượt tiến vào Ba Thục và Tương Dương để người khác không nghi ngờ.”
Từ Tử Lăng nhắc nhở: “Chúng ta từng tiến quân vào Ba Thục, đột nhiên thối lui, chắc chắn sẽ có người sinh nghi.”
Lý Thế Dân nói: “Tử Lăng không cần lo lắng, chúng ta đã bàn về việc này, chỉ cần nghĩ tới mối quan hệ giữa Tống Khuyết và Giải Huy, khiến Tống gia quân tấn công Ba Thục chậm lại.”
Từ Tử Lăng thở dài: “Điều ta lo lắng nhất là Thạch Chi Hiên, lão rất khôn ngoan, ta và Khấu Trọng đều không bằng, chỉ cần để lộ chút sơ hở, nói không chừng lão có thể suy đoán ra chuyện bọn ta liên minh, lúc đó bọn ta không còn kiểm soát được tình thế nữa.”
Khấu Trọng gật đầu: “Thạch Chi Hiên thật khiến cho người ta đau đầu, nếu là người khác, bọn ta không cần bất chấp thủ đoạn diệt trừ lão trước. Để ba ngàn quân tinh nhuệ từ Hán Trung ngầm tiến vào Quan Trung phải cần đến hai tháng, trong khoảng thời gian này, bọn ta không nên để lộ mối quan hệ và hành động.”
Lý Thế Dân nói: “Dù ta trở về Lạc Dương, lập tức bị phụ hoàng triệt về Trường An, ta vẫn có thể mượn cớ kéo dài thời gian mười ngày nửa tháng.”
Khấu Trọng nhíu mày nói: “Huynh đã từng kéo dài một thời gian, lần này không thể lặp lại kế cũ, huống chi chuyện chinh phạt Lưu đại ca do hoàng huynh của huynh toàn quyền chủ trì, huynh đâu có lý do kéo dài nữa. Ngặt nghèo nhất là phụ hoàng của huynh sẽ lấy cớ huynh vi phạm hoàng lệnh để trị tội, tước đoạt binh quyền của huynh, vậy mới là mối họa lớn nhất cho kế hoạch của bọn ta, cho nên huynh phải ngoan ngoãn nghe lời để lão nhân gia không có cớ trừng phạt.”
Lý Thế Dân mỉm cười: “Ta chợt cảm thấy như thú vị của đời sống xông pha giang hồ, từ sau khi phụ hoàng lên ngôi, lại trao binh quyền cho ta, tuy bọn thủ hạ đều nghe lời nhưng không có ai nói với ta những lời như Thiếu soái, khiến ta cảm thấy vừa mới mẻ lại vừa thú vị.”
Khấu Trọng hân hoan: “Tâm trạng của huynh đã tốt hơn nhiều rồi!”
Lý Thế Dân chân thành nói: “Tuy có lẽ ta sẽ mất đi hai thân huynh đệ, nhưng ta có hai vị huynh đệ này bù vào, bọn ta đều ra sức cho thiên hạ, có gì mà tiếc nuối?”
Từ Tử Lăng đưa tay ra, trầm giọng: “Một ngày là huynh đệ!”
Khấu Trọng và Lý Thế Dân cũng đưa tay ra nắm chặt lấy, đồng thanh nói: “Suốt đời là huynh đệ!”
Cả ba đều cười ha hả.
Khấu Trọng nói: “Dù thế nào đi nữa, ngày Thế Dân huynh về Trường An cũng chính là lúc ta và Tử Lăng đến đó, có thể đưa Thế Dân huynh và người nhà từ bảo khố thoát đi. Đương nhiên hy vọng sự việc sẽ không phát triển đến mức đó, nhưng khả năng này rất nhỏ. Dù quý phụ hoàng có ghét huynh như thế nào cũng không dám dồn huynh vào chỗ chết khi thời kỳ nguy hiểm sắp ập tới, khiến Đại Đường quốc chia năm xẻ bảy. Huynh chỉ cần từng bước lấn tới, còn bọn ta cứ việc binh đến chống cự, nước đến đắp bờ. Con bà nó, bọn ta có cần bắt chước như Tư Đồ Phúc Vinh nghênh ngang tiến vào thành hay không?”
Từ Tử Lăng sững ra: “Tư Đồ Phúc Vinh? Đó chẳng phải tạo cơ hội cho Thạch Chi Hiên vạch trần bọn ta sao?”, Lý Thế Dân từ lúc biết chuyện này từ Lý Tịnh, đã không còn thắc mắc nữa.
Khấu Trọng nói: “Đây chính là cách thăm dò Thạch Chi Hiên trực tiếp nhất, xem lão có còn nghĩ đến Thanh Tuyền mà không vạch trần bọn ta hay không. Hơn nữa có thể dụ rắn ra khỏi hang, với con người như Thạch Chi Hiên, lại thêm bị phía hệ của Triệu Đức Ngôn chèn ép, làm cho y không thể làm càn. Khi lão đến làm phiền, bọn ta sẽ tùy cơ ứng biến đối phó với lão. Con bà nó, bây giờ Khấu Trọng này thật sự không còn sợ lão nữa rồi.”
Từ Tử Lăng trầm giọng: “Quan hệ giữa bọn ta với Thạch Chi Hiên khi nóng khi lạnh, nhưng có nhất định phải mạo hiểm không? Nếu xảy ra chuyện, sẽ liên quan đến rất nhiều người vô tội.”
Khấu Trọng nói: “Chỉ cần Thanh Tuyền chịu đến Trường An, vấn đề của Thạch Chi Hiên chắc chắn sẽ không còn tồn tại.”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Ta không muốn nàng bị cuốn vào chuyện này.”
Khấu Trọng nói: “Vậy cứ bảo con gái của Thạch Chi Hiên đến Trường An tìm ngươi, chuyện này có thể do chính Thanh Tuyền nói ra! Hà!”
Từ Tử Lăng nói: “Vậy bọn ta có thể giấu Khả Đạt Chí không?”
Khấu Trọng buồn bã: “Không thể. Còn có Tất Huyền nữa, với nhãn lực của hắn, chỉ cần nhìn bọn ta một lần dù bọn ta che đậy như thế nào cũng chỉ tổ làm trò cười cho hắn. Ôi! Đành phải lén lút, ban ngày ẩn nấp ban đêm chui ra như chuột, hoặc nấp trong phòng ngủ của Thế Dân huynh, nhưng làm thế không thể bảo vệ được cho Thế Dân huynh mà còn rơi vào thế bị động hoàn toàn, không có lợi cho kế hoạch của bọn ta.”
Lý Thế Dân nghiêm mặt nói: “Hai vị có biết mùa đông Trường An không có bất cứ cuộc thi mã cầu nào không?”
Từ Tử Lăng và Khấu Trọng nghe thế tinh thần phấn chấn.
Khấu Trọng nói: “Nói như vậy, bọn ta chỉ cần tránh được Khả Đạt Chí và Tất Huyền là có thể an toàn.”
Lý Thế Dân thắc mắc: “Dù Tất Huyền đến Trường An thật đi nữa, hai vị cũng rất ít cơ hội gặp hắn, nhưng Khả Đạt Chí thì rất khó nói, tại sao không giết y trước đi để giải quyết mọi việc?”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Bọn ta không làm được, bởi vì y là huynh đệ đã sánh vai tác chiến. Bọn ta định xin Thế Dân huynh tha cho y một con đường sống.”
Khấu Trọng nói: “Còn một người không thể không đề phòng, chính là Dương Hư Ngạn, may sao y ít công khai lộ mặt, cơ hội gặp y cũng không lớn lắm. Nếu Thế Dân huynh có thể cung cấp hành tung của y, chúng ta sẽ giải quyết y. Tiểu đệ và Tử Lăng, hoặc có thể thêm lão Bạt, bảo đảm một khi y vào rọ, dù luyện xong Bất Tử ấn pháp hay cái gì mà Ngự Tận Vạn Pháp Căn Nguyên Trí Kinh đi nữa, dẫu mọc cánh cũng khó thoát.”
Lý Thế Dân cả quyết nói: “Không mạo hiểm một chút, sao có thể làm được việc lớn? Chỉ cần bọn ta đặt ra kế hoạch ứng biến trong những tình huống khác nhau, lại thêm tùy cơ ứng biến, nhất định gặp dữ sẽ hóa lành. Thử nghĩ xem nếu chuyến này các vị thuận buồm xuôi gió thì sao? Các vị có thể tạo ra hiện tượng giả ở miền Nam, khiến cho người ta tưởng rằng hai người đang ở Quan ngoại.”
Khấu Trọng cười ha hả: “Vẫn là Thế Dân huynh mưu trí và gan dạ, con bà nó, cứ quyết định như vậy đi. Từ đây trở về Lương Đô, có đủ thời gian cho bọn ta suy nghĩ.”
Tiếng bước chân vang lên, giọng nói của Tống Lỗ ở bên ngoài vọng vào: “Tiểu Trọng, Ngọc Trí đến!”
Khấu Trọng giật bắn mình đứng bật dậy, thấy Lý Thế Dân và Từ Tử Lăng trố mắt ra nhìn mình, gã ưỡn ngực nói: “Tình trường như chiến trường, tiểu đệ đi đánh trận đây, hy vọng không mất mạng vì đất nước!”
Tống Ngọc Trí mặc đồ bó chẽn, tóc kết thành hai bím, chân mang giày cưỡi ngựa, lưng cài bảo kiếm, rõ ràng mới từ xa trở về, vừa xuống ngựa đã lập tức đi gặp Khấu Trọng.
Thấy nàng ngồi yên lặng bên bàn, bộ dạng bơ phờ, gã dâng lên niềm xót thương, quên bẵng đi Tống Lỗ, quân hết mọi thứ, nhìn vào ánh mắt hơi lãnh đạm, làn mi khẽ nhíu, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Trong lòng Khấu Trọng dâng lên từng cơn sóng lớn, nhớ lại những chuyện trước kia. Bất luận lúc hai cá nhân quyết đấu sinh tử hay thiên quân vạn mã đối mặt sa trường, những danh vị, quyền lực, vinh nhục, ngay cả nhất bá nghiệp thống thiên hạ bất hủ, xét đến cùng vẫn là “cảm thụ của tâm”, không hơn một phân, không giảm một mảy, vấn đề là cảm thấy thỏa mãn.
Như bây giờ, trong lòng gã chỉ có người ngọc từng khiến gã chịu trăm cay ngàn đắng, những điều khác không còn trọng yếu.
Tống Ngọc Trí thản nhiên nói: “Tam thúc không chịu nói tại sao huynh đến Lĩnh Nam, cứ bảo muội đích thân hỏi huynh, lúc này sóng gió nổi lên khắp nơi, sao Thiếu soái còn rảnh mà đến đây?”
Khấu Trọng thấy tim mình đập thình thịch, máu nóng dâng trào, nếu có thể mang lại cho người đẹp hạnh phúc sung sướng, gã còn mong gì nữa. Lúc này, từ trong đáy lòng gã cảm kích Từ Tử Lăng, nếu chẳng nhờ Từ Tử Lăng chỉ ra, gã chắc chắn sẽ khiến cho Trung thổ trời long đất lở, chia năm xẻ bảy. Còn mục tiêu bây giờ là cùng Lý Thế Dân thống nhất thiên hạ, tìm lại tình yêu của Ngọc Trí đối với mình, đó chính là thứ mà lâu nay gã quí trọng hơn cả tính mạng.
Tống Ngọc Trí nhíu mày, tỏ ra không nhẫn nại được, khẽ nói: “Thiếu soái trở thành người câm rồi sao?”
Khấu Trọng cố nén tình cảm, ôm nàng vào lòng, cảm nhận được nàng đang run rẩy, gã nghẹn ngào cất tiếng: “Trí Trí không chịu gặp ta, ta phải đành đến Lĩnh Nam.”
Tống Ngọc Trí giận dỗi nói: “Thiếu soái đang có nhiệm vụ nặng nề, sao có thể tùy tiện bỏ đi, không sợ phụ thân trách hay sao?”
Khấu Trọng hít sâu một hơi: “Chuyến này ta đến Lĩnh Nam là chính thức cầu hôn Trí Trí, bởi hôn ước trước đây đã phế bỏ, nếu Khấu Trọng này không có cơ hội trở thành chủ thiên hạ, chỉ là một người dân thường, Trí Trí có chịu khuất thân mà chấp nhận hay không?”
Khuôn mặt Tống Ngọc Trí trắng bệch, nàng run rẩy nói: “Huynh nói sao? Huynh điên rồi sao? Phụ thân…”
Khấu Trọng nói đầy vẻ thành ý: “Trong cuộc đời ta, không lúc nào ta biết rõ mình làm gì như bây giờ, ta biết mình đang cần thứ gì, đó chính là cuộc sống như thần tiên làm đôi uyên ương cùng với Trí Trí. Ta thề sau này sẽ bỏ hết mọi thứ, chỉ dốc hết sức mình cùng Trí Trí sống một cuộc đời hạnh phúc sung sướng nhất. Chúng ta sẽ cùng sống bên nhau đến răng long đầu bạc. Nay ta giống như lãng tử hồi đầu, chỉ mới đây thôi, ta mới bắt đầu hiểu quê hương là ở đâu. Ta đã biết tại sao Trí Trí không muốn Lĩnh Nam rơi vào vòng xoáy tranh đoạt thiên hạ, bởi vì chính ta đang ở trong vòng xoáy đó cho nên ta hiểu được tương lai đáng sợ thế nào.”
Tống Ngọc Trí nhìn gã với ánh mắt không thể tin nổi, nàng cắn môi, cúi đầu hồi lâu, khẽ nói: “Đừng đùa nữa, Thiếu soái tưởng rằng bây giờ vẫn còn có thể rút lui sao?”
Khấu Trọng nói: “Vì Trí Trí, ta có thể làm bất cứ chuyện gì. Trên chiếc thuyền này, ngoại trừ ta, còn có Tử Lăng và một người Trí Trí không thể ngờ đến.”
Tống Ngọc Trí ngạc nhiên nhìn gã, trừng mắt hỏi: “Huynh có nói thật không?”
Khấu Trọng đứng dậy, bước đến bên nàng, quì xuống, tay trái đè lên ngực, tay phải nắm lấy tay, chăm chú nhìn Tống Ngọc Trí say đắm: “Việc này liên quan đến hạnh phúc cả đời của bọn ta, ta làm sao dám đùa. Kẻ đó chính là người sẽ thống nhất thiên hạ trong tương lai, ta và Tử Lăng sẽ dốc hết sức đưa y lên ngôi vua, bởi bọn ta tin y là người tốt nhất để làm hoàng đế.”
Tống Ngọc Trí mấp máy môi hỏi: “Y là ai?”
Khấu Trọng nói từng chữ: “Lý Thế Dân!”
Tống Ngọc Trí giật mình: “Lẽ nào cha đã chấp nhận?”
Khấu Trọng trầm giọng: “Lão nhân gia ủng hộ hết mình.”
Tống Ngọc Trí giật mình, đôi dòng nước mắt tuôn trào, nàng đưa bàn tay run run ôm lấy mặt Khấu Trọng, nghẹn ngào nói: “Khấu Trọng! Khấu Trọng! Huynh…”
Khấu Trọng nắm lấy bàn tay ngọc mềm mại của nàng, hôn khẽ lên lòng bàn tay nàng, sung sướng nói: “Trời ơi, thì ra điều này có thể khiến Trí Trí quên đi mọi lỗi lầm lúc trước của ta, đợi xong việc ở Trường An, ta sẽ trở về động phòng hoa chúc với Trí Trí! Ồ!”
Khuôn mặt vương lệ của Tống Ngọc Trí đỏ ửng thẹn thùng cúi đầu, thần thái say người vô cùng: “Muội có hứa lấy huynh bao giờ đâu?” Khấu Trọng lẽ ra thất vọng vì điều đó, nhưng gã mỉm cười ranh mãnh: “Tống tam tiểu thư nếu không lấy ta, thử hỏi ai có gan cưới muội? Bởi vì phải lấy được thanh Tỉnh Trung Nguyệt và Thiếu Soái quân trong tay Khấu Trọng này mới được. Hoàng đế tương lai là huynh đệ thân thiết của Khấu Trọng này, muội không lấy ta thì lấy ai? Hãy tin ta, bọn ta sẽ là một cặp đẹp đôi nhất trong thiên ha.”
Tống Ngọc Trí liếc mắt nhìn gã, nói: “Xem huynh kìa, vẫn bộ mặt vênh váo, khoác lác chẳng biết xấu hổ.”
Khấu Trọng thấy lòng mình rộn ràng, cuối cùng gã đã có được Tống Ngọc Trí.
Gã đã từng thất vọng, cảm giác yêu say đắm mà không được đáp lại giày vò gã, bây giờ chuyện vốn không thể nào xảy ra đang diễn ra, Tống Ngọc Trí chưa bao giờ cười với gã như thế này.
Gã bật cười nói: “Ta đã biết Tống nhị tiểu thư luôn buồn bực vì mọi người quá cung kính, nghiêm trang với bản thân, cho nên ta mới chiều lòng muội, bằng không làm sao lấy được tấm lòng nàng? Ôi! Ta phải đi rồi. Để ta gọi Tử Lăng và Tần vương đến chào hỏi muội. Ta có thể giới thiệu muội là vị hôn thê của ta không?”
Tống Ngọc Trí đứng dậy, chạy ra cửa, thân hình yêu kiều không quay lại, khuôn mặt chưa lau sạch nước mắt hiện lên thần sắc vừa vui vừa thẹn, dịu dàng nói: “Trí Trí chẳng muốn gặp ai cả, phải quay lại tìm muội, chớ có làm liều, tất cả phải lấy đại cuộc làm trọng. Có biết không? Khấu Thiếu soái!”
Nói xong nàng lướt đi như làn gió thơm.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau