sendo

Song long Đại Đường - Hồi 723

Song long Đại Đường - Hồi 723

Thống nhất ma đạo

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 1588937 lượt xem

ton

Trong tiểu sảnh đường tối tăm trước khi trời sáng, Thạch Chi Hiên thần tình bình tĩnh thâm trầm đến mức gần như lãnh khốc, khiến Từ Tử Lăng hoàn toàn không thể nắm bắt tâm ý của y. Chỉ có một chuyện gã dám khẳng định, Thạch Chi Hiên không có ý muốn giết gã.
Sự phân tích của Thạch Chi Hiên là có căn cứ, đã là chỉ có Thạch Chi Hiên biết bí mật Tư Đồ Phúc Vinh, bọn họ vẫn gan trời giả Tư Đồ Phúc Vinh đến Trường An, rõ ràng là nhắm vào y, Từ Tử Lăng làm sao mà biện bác được.
Nếu gã cố gắng chối cãi, Thạch Chi Hiên sẽ không coi thường gã.
Từ Tử Lăng thở dài: “Đó là vì mục tiêu cao xa hơn, b?n vãn bối chỉ đành mạo hiểm một phen. Ài! Bọn ta thật sự không muốn đối đầu với Tà vương, còn nghĩ trong tình thế hiện nay, nếu ông vạch trần bí mật của bọn ta, cả hai bên đều chẳng có lợi gì, trái lại sẽ càng khoét sâu thêm hố thù hận. Xin hỏi Tà vương, rốt cuộc ông đang nghĩ gì?”
Thạch Chi Hiên nở nụ cười chua chát, khẽ thốt: “Có phải Tử Lăng muốn hỏi Thạch mỗ, giữa hạnh phúc suốt đời của Thanh Tuyền với sứ mệnh của Thánh môn, nếu chỉ chọn một, Thạch mỗ sẽ chọn như thế nào đúng không?”
Từ Tử Lăng thầm giật mình, gã không còn bảo đảm rằng Thạch Chi Hiên không giết mình nữa, bởi theo lời y vừa mới nói, giết chết Từ Tử Lăng là một trong những chọn lựa của y.
Từ Tử Lăng hỏi: “Trong tình thế bây giờ, Tà vương còn có thể làm gì?”
Thạch Chi Hiên bật cười: “Tầm nhìn của Tử Lăng quá hạn hẹp! Tranh đấu trong thiên hạ đâu phải là chuyện một sớm một chiều, chỉ cần ta đánh tan được cái gọi là thế lực Bạch đạo do Từ Hàng Tịnh Trai đứng đầu, giữ lại nguyên khí của Thánh môn ta, rốt cuộc sẽ có một ngày chấn hưng Thánh môn. Huống chi ta đã vất vả sắp xếp nhiều năm, lẽ nào có thể xóa bỏ trong nay mai?”
Nói đoạn rồi đưa mắt nhìn gã, ánh mắt y bỗng trở nên sắc bén, nhưng lời lẽ rất bình thản, thản nhiên hỏi: “Nếu Thạch mỗ đoán không sai, lần này các người đến Trường An có phải là vì Lý Thế Dân không?”
Từ Tử Lăng không thể che đậy được thần tình kinh hãi, gã như rơi vào hố băng, tứ chi bủn rủn, thầm than hỏng bét. Tài trí của Thạch Chi Hiên quả nhiên hơn hẳn sự suy đoán của bọn gã, vì thế trong tình huống gã tự cảm thấy không hề có chút sơ hở gì, Tà vương đã đoán trúng tim đen của bọn gã, khiến gã như từ trên chín tầng mây rơi bịch xuống đất, gã cảm thấy kế hoạch tạo dựng một Hoàng đế mà mình vắt óc nghĩ ra đã biến thành thành một trông mong hoàn toàn làm không được.
Giọng nói của Thạch Chi Hiên lại vang lên bên tai: “Tử Lăng hãy trả lời ta!”
Từ Tử Lăng thấy miệng đắng ngét, chán nản đáp: “Tà vương minh xét, nếu ông vẫn cứ giữ lấy ý kiến của mình, bọn ta chỉ đành hủy bỏ kế hoạch, tạm quay về phương Nam, số phận trong tương lai của thiên hạ sẽ thuộc về kẻ nào quyền đầu cứng nhất.”
Thạch Chi Hiên bật cười: “Tử Lăng đâu cần phải buồn bã như thế, ta không hề có ý phá hoại kế hoạch của các ngươi. Thật ra ta còn có thể giúp các người một tay, đương nhiên có qua thì phải có lại, ta có một số chuyện muốn các người giúp đỡ.”
Từ Tử Lăng ngạc nhiên: “Tà vương không nói đùa đấy chứ?”
Thạch Chi Hiên lạnh lùng nói: “Ta nào có lòng dạ đùa cợt! Dù sao Lý Thế Dân cũng là trụ cột của Lý Đường, Lý Đường mà không có Lý Thế Dân cũng giống như hùm không có nanh. Song sau khi Lý Thế Dân chết đi, các ngươi muốn thống nhất phương Bắc phải cần một khoảng thời gian nữa. Mà kẻ bị đả kích nặng nề nhất không phải là Lý Đường mà là Từ Hàng Tịnh Trai, đối với Thánh môn của ta chỉ có lợi chứ không có hại.”
Từ Tử Lăng trố mắt, cuối cùng chợt hiểu ra, thì ra không phải Thạch Chi Hiên đã biết kế hoạch phát động chính biến của họ, mà hiểu lầm họ đến Trường An hành thích Lý Thế Dân. Cũng như y đã phân tích, Lý Thế Dân bị giết, thế lực bị đả kích nghiêm trọng nhất là Từ Hàng Tịnh Trai, Phạm Thanh Huệ không còn có sức ảnh hưởng gì đối với thiên hạ nữa, lại sẽ thua trong tay Thạch Chi Hiên.
Thiên hạ từ đó sẽ lâm vào thế cuộc Nam Bắc phân tranh, ngoại tộc sẽ xâm lăng, bằng vào bố trí không để ai biết của Thạch Chi Hiên, cộng thêm kiến thức trí tuệ của y, nói không chừng Thạch Chi Hiên có thể giành được lợi ích rất lớn trong tình thế đó.
Một tia hy vọng nảy lên trong đầu, gã hỏi: “Tà vương cần bọn ta giúp đỡ về mặt nào?”
Thạch Chi Hiên trầm giọng đáp: “Tại sao Tử Lăng ngươi đột nhiên xuất hiện ở Trường An, lại còn theo dõi An Long? Ngươi nói thật cho ta biết!”
Từ Tử Lăng biết rằng nếu nói sai nửa câu thì bao nhiêu ưu thế thượng phong sẽ trôi theo dòng nước, đáp lời: “Vãn bối và Khấu Trọng, Bạt Phong Hàn, Hầu Hi Bạch vào Trường An trước là muốn dò bắt tình hình, xem thử kế hoạch giả mạo Tư Đồ Phúc Vinh có khả thi hay không. Bọn ta mạo hiểm lần này không chỉ là vì Lý Thế Dân, mà còn muốn đối phó Hương gia, chắc Tà vương cũng biết bọn ta có thù sâu tợ biển với Hương Ngọc Sơn, bọn ta quyết không để y sống thêm một khắc nào nữa!”
Thạch Chi Hiên hỏi: “Tử Lăng làm sao biết nơi ở của An Long?”
Từ Tử Lăng thầm rùng mình, nhất thời trong đầu nảy lên vô số ý nghĩ. Thạch Chi Hiên hiểu lầm gã biết nơi ở của An Long cho nên mới có thể theo dõi họ An đến Tây thị, điều đó cho thấy Thạch Chi Hiên cũng biết rõ nơi ẩn thân của An Long. Nếu là vậy, tại sao Thạch Chi Hiên không ra tay hành động đối với An Long đã bội phản y? Lời giải thích hợp lý duy nhất là tên mập họ An không những không hề phản bội Thạch Chi Hiên, mà là chính Tà vương sai An Long dùng “Bất Tử ấn quyết” để lấy lòng tin của Dương Hư Ngạn, làm cho đám lãnh tụ Ma môn bọn Doãn Tổ Văn tưởng rằng An Long đã bỏ Thạch Chi Hiên theo bọn chúng. Thông tin này rất quý giá, có được mà chẳng mất chút công phu nào.
Câu hỏi này khó trả lời vô cùng, nếu nói thẳng là mình vô tình bắt bóng An Long, rõ ràng đâu phải mấy gã đến Trường An để chủ động nắm tình hình.
Tâm niệm thoáng nhanh như điện chớp, Từ Tử Lăng chậm rãi đáp: “Sở dĩ An Long bị lộ hành tung, đều là vì hắn không thể thay đổi một số thói quen.”
Thạch Chi Hiên gật đầu: “Hắn thích đến Thiên Bào Dục đường là thói quen rất xấu.”
Từ Tử Lăng thầm thở phào, lấy làm mừng vì đã vượt qua cửa ải, hỏi dò: “Nếu Tà vương chịu hợp tác với bọn ta, bọn ta sẽ tha cho An Long một chuyến.”
Thạch Chi Hiên không đáp mà lảng sang chuyện khác: “Đừng vì nhỏ mà mất lớn, không nên đả thảo kinh xà. Các ngươi có biết Lý Uyên đã gọi Lý Thế Dân về Trường An không? Chuyến này sau khi y về tới, e rằng lần này y mãi mãi không thể cầm quân xuất chinh được nữa.”
Từ Tử Lăng giật mình, trực giác cho gã biết Thạch Chi Hiên không phải lấy được tin này từ An Long, nếu không lời lẽ đã không khẳng định như vậy. Gã biết Thạch Chi Hiên vẫn đang thăm dò mục đích thật sự mà bọn gã đến Trường An. Nếu ứng phó không ổn, chắc chắn sẽ khiến y bỏ đi ý định ban đầu, cho nên nhẹ nhàng đáp: “Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát một lòng muốn giết Lý Thế Dân, nhưng Lý Uyên lý nào lại hoàn toàn không niệm tình cốt nhục? Lúc này ngoại tộc đang gườm gườm rình rập, ở miền Nam lại có Thiếu Soái quân chờ chực, giết Lý Thế Dân sẽ làm loạn lòng quân, cho nên cần phải để bọn ta ra tay. Nếu Lý Thế Dân chầu trời, bọn Hiệt Lợi sẽ xua quân xâm lăng, Quan Trung rối loạn thành một mớ bòng bong, chính là lúc Thiếu Soái quân sẽ thừa cơ tấn công lên phương Bắc. Nguyện vọng duy nhất của vãn bối là mau chóng thống nhất Trung thổ, trăm họ không còn phải chịu khổ nữa.”
Thạch Chi Hiên nheo mắt nhìn gã, trầm ngâm một lúc rồi gật đầu nói: “Đó có phải là nguyên nhân Tử Lăng không chịu rút lui không? Nếu Lý Thế Dân bị các người ám sát thành công, Tử Lăng biết ăn nói thế nào với Sư Phi Huyên?”
Từ Tử Lăng hai mắt lộ thần sắc kiên quyết, nhưng không phải là giả vờ mà là quyết tâm đi trước một bước giết Thạch Chi Hiên trước khi y nghi ngờ, vì hòa bình và thống nhất cho thiên hạ, gã phải vứt bỏ mọi tư lự bao gồm cả Thạch Thanh Tuyền, điềm nhiên đáp: “Bọn ta còn có sự chọn lựa khác sao? Khi tình thế nguy cấp, Lý Uyên sẽ trọng dụng Lý Thế Dân trở lại, với địa thế hiểm trở của Quan Trung, cùng với sự vững chắc của Lạc Dương, không biết năm nào mới có cơ hội đình chỉ can qua?”
Trong lòng chợt nhớ đến câu nói của Bạt Phong Hàn, đó là ai đủ tàn nhẫn thì người đó mới có thể sống còn. Đến lúc này câu nói đó vẫn hoàn toàn chính xác.
Thạch Chi Hiên thốt: “Các ngươi rất sáng suốt, ta cũng không tin với tác phong hành sự của Lý Thế Dân và trí tuệ của Phạm Thanh Huệ, lại chịu để cho Kiến Thành, Nguyên Cát mặc tình mổ xẻ y. Ồ! Trời sắp sáng rồi!”
Y đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc phức tạp, thật khiến cho người ta khó hiểu, không biết y đang có tâm sự gì.
Từ Tử Lăng hỏi lại: “Tà vương muốn bọn ta giúp đỡ ông về phương diện gì?”
Thạch Chi Hiên tựa như vẫn không nghe gã nói gì, khẽ thốt: “Thanh Tuyền không phải đã nói sẽ đến tìm ngươi sao? Làm sao nó biết ngươi đến Trường An?”
Từ Tử Lăng thầm giật mình, muốn qua mặt Thạch Chi Hiên không dễ tí nào. Nếu chẳng phải gã có thể khống chế được kinh mạch trong cơ thể ở trạng thái bình thường, chỉ cần khí mạch hơi rối loạn, Thạch Chi Hiên sẽ biết gã nói dối. Bây giờ phải nhờ vào tài trí để ứng phó, gã buồn bã nói: “Hy vọng Thanh Tuyền ở lại Tịnh Trai thêm vài ngày nữa, nếu đại công cáo thành, vãn bối sẽ lập tức đi gặp nàng. Sau này chuyện tranh giành, giết chóc trên giang hồ, không có phần Từ Tử Lăng này nữa.”
Mấy câu này gã nói từ gan ruột, đến từ chân tâm, thấu lộ giọng điệu thành khẩn tha thiết, mà đó cũng chính là chỗ thông minh của gã, bởi bản lĩnh nói dối của gã thật thua xa Khấu Trọng.
Thạch Chi Hiên hai mắt lộ vẻ thương cảm, hạ giọng thốt: “Đối xử tốt với nó, nó là người duy nhất có thể khiến Thạch Chi Hiên này tan nát cõi lòng, nó mà bị thương tổn gì, ta tuyệt không chịu nổi. Ôi! Tử Lăng! Thiên hạ phát triển đến cục diện ngày hôm nay, là chuyện không ai từng dự liệu được, Khấu Trọng rốt cuộc cũng có thể từ thế hạ phong tuyệt đối nhảy vọt nắm thế thượng phong, Thạch Chi Hiên này chỉ muốn trước tiên thống nhất Ma đạo, tiếp theo tiêu diệt Từ Hàng Tịnh Trai, rồi mới xem có thể làm gì nữa.”
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nhìn y: “Tà vương vẫn chưa chán ngán mọi sự sao?”
Thạch Chi Hiên hồi phục vẻ lãnh tĩnh, hờ hững không một chút tình cảm đáp: “Chán ngán thì sao? Vẫn còn có thứ đáng làm hơn kia mà. Để các ngươi quấn quít Tất Huyền cho ta, ta phải giết chết Triệu Đức Ngôn, hoàn thành đại nghiệp thống nhất Ma môn bắt đầu từ Nội cung Đại Đường!”
Từ Tử Lăng lập tức nổi da gà, thầm nghĩ chắc đúng là Tất Huyền đã đến đây, mục đích đương nhiên là giúp Lý Kiến Thành đối phó nhị đệ Lý Thế Dân của hắn, như vậy thế cuộc trong tương lai sẽ càng khó đoán, gã cười khổ: “Tà vương đang nói đùa đấy phải không? Bây giờ trong cung của Đại Đường ngoài Tất Huyền còn có Dịch Kiếm Đại Sư Phó Dịch Lâm, Vũ Văn Thương, Vu bà tử đã trị dứt bệnh suyễn, Vi công công cao thâm khó lường, cứ năm bước là một trạm canh, mười bước là một trạm cấm vệ quân, nếu bị lộ hành tung, có thể thoát thân là điều vạn hạnh, làm sao có thời gian tìm người giết người, huống chi là hạng cao thủ như Triệu Đức Ngôn?”
Thạch Chi Hiên mỉm cười: “Nếu dễ như trở bàn tay, ta đâu cần bốn tên tiểu tử các ngươi giúp đỡ. Lần này Triệu Đức Ngôn và Tất Huyền đều là khách quý của Lý Uyên, sẽ ở Thái Cực cung của Lý Uyên. Người Triệu Đức Ngôn kiêng dè nhất là ta. Nếu không có chuyện gì, y sẽ không dám rời cung, cũng không đi cùng bọn Vũ Văn Thương, Vu Sở Hồng. Muốn giết y mà không mạo hiểm thì còn cách nào nữa? Đây là điều kiện hợp tác, nếu không chịu bọn ngươi lập tức cút khỏi Trường An, còn nếu chịu, hành động của ta cần phải hoàn thành trước khi mấy tên tiểu tử bọn ngươi ám sát Lý Thế Dân, thế nào?”
Từ Tử Lăng kinh hãi: “Nếu có người biết bọn ta đến Trường An, kế hoạch của bọn ta còn có thể tiếp tục được sao?”
Thạch Chi Hiên điềm đạm đáp: “Các ngươi lấy thân phận Khấu Trọng, Từ Tử Lăng giúp đỡ ta, chuyện này chẳng có liên quan gì đến Tư Đồ Phúc Vinh, làm gì có ảnh hưởng gì chứ? Nếu các ngươi có cách dụ Tất Huyền ra khỏi cung để Triệu Đức Ngôn còn lại một mình, ta cũng không phản đối, chỉ cần ta đích thân giết chết y là được, lúc đó trong Ma môn không ai dám phản kháng ta nữa.”
Từ Tử Lăng nói: “Sự sống chết của Triệu Đức Ngôn đâu thể chi phối Dương Hư Ngạn.”
Thạch Chi Hiên bình tĩnh thốt: “Dương Hư Ngạn không phải là người
của Ma môn ta, không ai chịu hết lòng tin y, về mặt này không cần các người lo lắng.”
Từ Tử Lăng đón lấy ánh mắt của Thạch Chi Hiên, Thạch Chi Hiên trầm giọng nói: “Nếu ta giết chết Triệu Đức Ngôn, đối với các ngươi có lợi chứ không có hại, trước tiên là khiến mối quan hệ giữa Lý Uyên với Hiệt Lợi tan rã, mà đối với Hiệt Lợi còn là một đả kích nặng nề! Tử Lăng phải lập tức quyết định ngay, nếu không mọi sự sẽ sụp đổ.”
Từ Tử Lăng thầm than, nếu mục đích của bọn gã chỉ là ám sát Lý Thế Dân, đương nhiên hành động theo lời Thạch Chi Hiên không có vấn đề gì. Nhưng điều họ muốn là tạo chính biến lật đổ Lý Uyên, Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát, bây giờ lại giúp Thạch Chi Hiên, không biết hậu quả như thế nào.
Thạch Chi Hiên đột nhiên bật cười: “Một chọn lựa khác của Tử Lăng ngươi là giết ta diệt khẩu, nhưng e rằng còn khó hơn cả việc ta phải vào Thái Cực cung giết Triệu Đức Ngôn. Bọn ta có thể thành công hay không là dựa bí đạo nhập cung để chế thắng, hơn nữa Tử Lăng đừng đánh giá thấp mình, võ công của ngươi đã đạt đến cảnh giới cả ta cũng chưa nắm chắc có thể giết được ngươi hay không, lại thêm Khấu Trọng, Bạt Phong Hàn và tiểu Hầu, các ngươi trở thành một toán kỳ binh giúp ta ám sát, chắc có thể biến chuyện không thể nào thành chuyện có thể.”
Từ Tử Lăng động tâm, cố ý nhíu mày: “Vấn đề là Thái Cực cung có quá nhiều phòng ốc, trừ phi biết rõ Tất Huyền và Triệu Đức Ngôn ở nơi nào, nếu không làm sao hạ thủ?”
Thạch Chi Hiên cười sảng khoái: “Việc này cứ để ta phụ trách, Tử Lăng phải tin rằng ta sẽ không hại bọn ngươi. Không được chần chừ, một là chấp nhận, hai là từ chối, một câu nói quyết định ngay.”
Từ Tử Lăng thầm than, mãi cho đến lúc này, gã vẫn không đấu lại Thạch Chi Hiên, để mặc y dắt mũi. Gật đầu đáp: “Cứ quyết định như vậy! Sau khi giết chết Tất Huyền và Triệu Đức Ngôn, Tà vương không được can dự vào chuyện của bọn ta nữa!”
Thạch Chi Hiên cười ha hả: “Không ngờ bọn ta có thể hợp tác, nói ra chắc không ai tin, Tử Lăng đang ở đâu?”
Từ Tử Lăng đã chuẩn bị câu trả lời: “Lần này bọn ta chỉ muốn tìm hiểu tình hình trong Trường An thành, xem thử thân phận Tư Đồ Phúc Vinh có còn có thể lợi dụng được hay không, rồi sẽ lập tức rời khỏi thành, khi bọn ta quay lại bằng thân phận Tư Đồ Phúc Vinh, Tà vương có thể dễ dàng tìm bọn ta.”
Thạch Chi Hiên vui mừng: “Các ngươi có thể tìm ta ở đây, khi ta vắng mặt, có thể để lại lời nhắn, đi đi! Trời sắp sáng rồi!”
o0o
Trong Dương Công Bảo Khố.
Ba người nghe xong đưa mắt nhìn nhau, chẳng nói lời nào.
Hầu Hi Bạch nói: “Không thể nào làm được, chỉ một mình Tất Huyền cũng đủ phá hoại hành động của bọn ta, huống chi còn có Triệu Đức Ngôn và các cao thủ khác, sao sư phụ lại hồ đồ như vậy?”
Hắn đã từng xông vào Hoàng cung của Đại Đường cho nên biết rõ lợi hại bên trong.
Bạt Phong Hàn thốt: “Đó gọi là tài cao gan lớn, vả lại nếu có chuyện nhốn nháo, dựa vào Bất Tử ấn pháp của y, Thạch Chi Hiên có thể là người dễ dàng thoát ra trước nhất.”
Khấu Trọng nổi da gà: “Kế hoạch của bọn ta vốn là đối phó Thạch Chi Hiên trước, nhưng có lẽ họ y đã sinh ra cảnh giác, cho nên khó làm việc này. Không lẽ bọn ta phải làm việc cho y sao? Huống chi ta còn chưa đoán ra y an bài như thế có phải là một cái bẫy hay không!”
Hầu Hi Bạch cười khổ: “Nếu bọn ta nắm được tâm ý của y, thì Thạch y đâu phải là Thạch Chi Hiên.”
Bạt Phong Hàn mỉm cười: “Có thể ám sát Triệu Đức Ngôn trong Thái Cực cung của nhà Đại Đường phòng vệ nghiêm ngặt nhất, rõ là một chuyện rất hấp dẫn.”
Hầu Hi Bạch nói: “Bởi huynh là người duy nhất trong số bọn ta chưa thăm dò qua Thái Cực cung, cho nên cảm thấy thú vị!”
Bạt Phong Hàn đồng ý: “Có thể nói vậy. Bất quá nếu Thạch Chi Hiên có thể giết chết Triệu Đức Ngôn khi có mặt Tất Huyền, rồi Tất Huyền lại rụng đầu dưới kiếm của ta, chắc chắn càng thú vị hơn. Ta không có ý kiến gì, mọi sự để Thiếu soái quyết định.”
Khấu Trọng thốt: “Còn nói là không có ý kiến? Huynh đã nói ra ý nghĩ rồi còn gì, con mẹ nó! Nếu bọn ta để lộ hành tung, có ảnh hưởng gì đến đại kế hay không?”
Hầu Hi Bạch đáp: “Đương nhiên là không, chỉ là tốt xấu khó đoán mà thôi. Được rồi, coi như ta hoàn trả lại ân huệ ngày xưa của lão nhân gia y.”
Khấu Trọng hồi phục vẻ tự tin cố hữu, hỏi Từ Tử Lăng: “Lăng thiếu gia nói sao?”
Từ Tử Lăng cười khổ: “Một chọn lựa khác là giết Thạch Chi Hiên. Nhưng y đâu phải không có đề phòng. Khó còn hơn lên trời.”
Bạt Phong Hàn nói: “Nhất quyết phải làm thịt Khả Đạt Chí, tuyệt đối vô tình. Chỉ cần Tất Huyền phát hiện thân phận giả mạo của bọn ta, bọn ta sẽ thất bại. Vì đại cuộc, các ngươi không được nghĩ đến tình xưa nữa!”
Khấu Trọng cười khổ: “Dù ta hạ quyết tâm, nhưng làm thế vẫn là đả thảo kinh xà, có thể sau này mới tính hay không?”
Bạt Phong Hàn nhún vai: “Ta biết, có điều phải nhắc nhở các người.”
Hầu Hi Bạch nói: “Muốn giết hắn thì phải đợi hắn trở về, theo Trần Phủ nói, Khả Đạt Chí đã xuất lãnh Trường Lâm quân thay thế Lý Kiến Thành lên phía bắc nghênh tiếp đội ngũ của Tất Huyền, còn thuyền đội của Phúc Vinh gia bọn ta ngày mai sẽ nhập quan.”
Từ Tử Lăng như trút được gánh nặng: “Nếu là vậy, ta và Khấu Trọng lập tức động thân, những chuyện khác đợi bọn ta trở về Trường An rồi tính tiếp.”
Khấu Trọng vỗ vai Bạt Phong Hàn: “Điều thú vị của đời người chính là ở đây, tương lai là thứ không có cách nào mò bắt được, bọn ta chỉ đành tùy cơ ứng biến, cố gắng hết sức mình, quậy phá bà mẹ nó mà thôi!”

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau