iphone

Song long Đại Đường - Hồi 740

Song long Đại Đường - Hồi 740

Niêm hoa vi tiếu

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 8.8/10 với 1686074 lượt xem

shopee

Về đến Tư Đồ phủ, hai gã thấy Phục Khiên và Tống Sư Đạo đợi trong nội đường bèn vội vào gặp.
Tống Sư Đạo đang cùng Phục Khiên uống trà trò chuyện với nhau, thấy hai gã trở về, liền cáo từ ra đại đường giúp Nhậm Tuấn tiếp khách. Cho đến giờ, toàn bộ hành động giả làm Tư Đồ Phúc Vinh của Nhậm Tuấn đều do Tống Sư Đạo chỉ điểm, để Khấu Trọng và Từ Tử Lăng không phải phân thần.
Phục Khiên mỉm cười: “Tiểu đệ phải về rồi!”
Hai gã ngồi xuống hai bên, Khấu Trọng ngạc nhiên hỏi: “Sao đi gấp như thế, huynh không muốn giết Vân Soái sao?”
Phục Khiên đáp: “Tiểu đệ không đi không được. Sáng nay Lý Uyên triệu kiến tiểu đệ, nói rõ rằng không muốn bọn tiểu đệ đụng đầu với đám sứ tiết Tất Huyền. Đây chẳng khác gì lệnh đuổi khách, bọn tiểu đệ chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.”
Khấu Trọng nghiến răng: “Lại là Kiến Thành gây chuyện sau lưng.”
Phục Khiên nói tiếp: “Theo tiểu đệ thấy đây là ý của Lý Uyên. Thực ra Lý Uyên rất coi trọng bọn tiểu đệ, dùng lễ tiếp đãi rất long trọng. Lão bảo sẽ ủng hộ bọn tiểu đệ đối kháng Thống Diệp Hộ, có vẻ như muốn dựa vào bọn tiểu đệ để kềm chế Tây Đột Quyết. Để đền bù cho sự thất lễ này, Lý Uyên đã cho phép bọn tiểu đệ chọn những thợ khéo ở Trường An, để họ đến tệ quốc giao lưu truyền nghề, sau này sẽ phái sứ giả đến thăm. Theo đệ thấy lão đang muốn tìm hiểu thực lực bọn tiểu đệ kỹ càng rồi mới tăng cường giao hảo, quan hệ với bọn ta.”
Khấu Trọng giật mình: “Huynh đã chọn lựa chưa?”
Phục Khiên đáp: “Tiểu đệ vẫn đang suy nghĩ đây. Chao ôi! Từ đêm đó Vân Soái đã rất cẩn thận, không về doanh trại ở ngoại thành mà nấp luôn trong Trường An khiến bọn tiểu đệ không thể ra tay. Hai vị xưa nay luôn có những biện pháp hơn người, nếu có thể giúp tiểu đệ buộc y rời khỏi Trường An, bọn tiểu đệ sẽ sắp xếp phục binh ở biên cương Tây Đột Quyết, chặt đứt một cánh tay của Thống Diệp Hộ.”
Gã ngập ngừng rồi nói tiếp: “Vân Soái không có việc gì mà chẳng hỏi quỷ thần. Y cho rằng chuyện ở Đông cung là điềm không tốt mà quỷ thần báo trước, bây giờ chắc nản chí lắm rồi, nếu còn xảy ra chuyện gì nữa, thì chắc chắn y sẽ chuồn về Tây Bắc. Hai vị có thể giúp đệ chuyện này không?”
Từ Tử Lăng thầm than, nói cho cùng thì bọn gã đã từng cùng Vân Soái sánh vai tác chiến, song nghĩ đến dã tâm của Thống Diệp Hộ đối với Trung thổ, ắt hẳn Vân Soái cũng có nhúng tay vào. Vì nghĩ cho đại cuộc, nếu Phục Khiên ám sát Vân Soái thành công, đối với Trung thổ có lợi chứ không có hại, cho nên khi Khấu Trọng nhìn gã, gã bất giác khẽ gật đầu.
Khấu Trọng nói: “Việc này cứ giao cho bọn ta, chẳng những sẽ đuổi y ra ngoài mà còn khiến y vội vàng chạy về Tây Bắc. Khi nào lão ca mới đi?”
Phục Khiên đáp: “Ngày kia bọn tiểu đệ sẽ lên đường, nhưng tiểu đệ lấy làm lạ với lời nói của huynh, tìm nơi Vân Soái ẩn náu không dễ, mà hai vị lại càng không thể bộc lộ thân phận, vậy có cách nào buộc y rời khỏi Trường An?”
Khấu Trọng cười nói: “Có lẽ hắn đang trốn trong Ba Tư Hồ tự trong thành Trường An, dù tiểu đệ đoán sai, vẫn có cách tìm ra câu trả lời từ thủ hạ của Kiến Thành. Hà! Lão ca nói thử xem Vân Soái sợ nhất là ai?”
Phục Khiên ngạc nhiên: “Người Vân Soái sợ nhất? Tiểu đệ không tưởng tượng nổi.”
Khấu Trọng nói: “Chính là Thạch Chi Hiên. Lăng thiếu gia biết rõ võ công và phương pháp hành sự của lão Thạch, nếu gã che kín mặt mày, hành động y hệt Thạch Chi Hiên, Vân Soái sẽ sợ mất mật, chỉ mong có thể may mắn thoát thân. Lúc đó dù cho có đưa toàn bộ Trường Lâm quân bảo vệ, y cũng không dám ở lâu, chuyện còn lại phải xem bản lĩnh của lão ca ngươi.”
Phục Khiên vỗ bàn khen hay rồi than rằng: “Thiếu soái thật khôn khéo, lắm mưu nhiều kế, khiến người ta phải khâm phục. Với thế lực của Lý Uyên mà sau khi trở thành mục tiêu của Thạch Chi Hiên cũng phải từng bước cẩn thận, huống chi là một tên Vân Soái nhát gan. Nếu Kiến Thành biết tình hình này chắc chắn sẽ khuyên Vân Soái ra đi để khỏi bị Thạch Chi Hiên công bố cho thiên hạ, khiến y không thể nào ăn nói được với Lý Uyên. Kế này chắc chắn sẽ thành.”
Khấu Trọng nói tiếp: “Bọn ta cũng có một chuyện muốn nhờ huynh giúp đỡ.”
Phục Khiên vui vẻ đáp: “Chỉ cần tiểu đệ có thể làm được, nhất định sẽ tận sức.”
Khấu Trọng cười nói: “Trò chơi mã cầu của quý quốc đang rất hưng thịnh, nếu có thể tìm được hai cao thủ mã cầu giỏi nhất Trung thổ đến quý quốc giao lưu khoảng sáu tháng một năm, đương nhiên là chuyện cần thiết phải không.”
Phục Khiên nghe thế há mồm trợn mắt, Từ Tử Lăng nhíu mày: “Lý Uyên cần chúng ta ứng phó với cao thủ mã cầu của Đông Đột Quyết và Cao Lệ, sao có thể chịu thả người?”
Khấu Trọng mười phần tin tưởng, giải thích: “Lúc này đã khác, một khi Thiếu Soái quân chịu liên minh với Lý Đường thì việc thắng thua trong các trận mã cầu không còn quan trọng nữa, cho nên vương tử cần phải tìm cách mượn cớ đòi lập tức dẫn người đi thì bọn ta có thể công khai rời khỏi Trường An. Hà!”
o0o
Sau khi Phục Khiên ra về, Lôi Cửu Chỉ dắt theo một hán tử trung niên thân hình ngũ đoản nhưng rất rắn chắc, trông đầy khí phách đến giới thiệu với bọn gã: “Vị này là lão đại của Hoàng Hà bang, Đại Bằng Đào Quang Tổ, sao còn chưa kéo mặt nạ xuống chào hỏi!”
Hai gã bỏ mặt nạ, đứng dậy nghênh đón.
Sau mấy lời khách sáo, tất cả ngồi xuống bàn. Đào Quang Tổ hào khí xung thiên nói: “Lần này Đào Quang Tổ được hai vị và Tần vương chiếu cố, có câu kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, tại hạ đã hoàn toàn thông suốt rồi. Huống chi Lôi đại ca đã trút giận giúp cho tại hạ. Sau này có việc gì, xin cứ căn dặn, Đào Quang Tổ này sẽ dốc hết sức mà làm.”
Lôi Cửu Chỉ bổ sung thêm: “Đào lão đại và Phúc Vinh gia vốn là chỗ thâm giao, xưa nay đều có làm ăn qua lại, cho nên lần này công khai đến thăm Phúc Vinh gia chỉ càng khiến cho người ta tin Phúc Vinh gia của bọn ta, các đệ cứ yên tâm.”
Thực ra Khấu Trọng đang lo lắng điều này, nghe thế liền thở phào: “Ta muốn tìm hiểu tình hình của quý bang ở Trường An.”
Đào Quang Tổ kiêu hãnh đáp: “Không phải Đào Quang Tổ này khoát lác, dù cho Kinh Triệu liên minh xưng bá một thời ở Quan nội cũng khó có thể sánh với bang hội đã đứng chân hàng trăm năm ở Hoàng Hà như bọn tại hạ. Xưa nay tại hạ đã không ưa bọn Dương Văn Can, Trì Sanh Xuân, những kẻ lừa gạt, dẫm đạp lên nhau để kiếm lợi. Đã làm ăn thì phải giữ uy tín, ở Trường An này có ai không nể mặt bọn tại hạ? Bởi vậy mọi người đều biết tại hạ là người luôn giữ lời.”
Khấu Trọng cả mừng: “Đào lão đại nên biết bọn ta đang trợ giúp Tần vương lên làm Hoàng đế. Nói đến chuyện thực lực thì Đào lão đại có cách nào tìm một nơi ẩn thân gần Trường An cho ba ngàn huynh đệ bọn ta không?”
Đào Quang Tổ cả quyết: “Việc đó cứ giao cho tại hạ, gần Trường An có nhiều ngư thôn đều là người của bọn tại hạ. Hoàng Hà bang của bọn tại hạ có sản nghiệp tại đó, nên việc giấu mấy ngàn người không thành vấn đề, đến khi khởi sự thuyền của bọn tại hạ sẽ nhanh chóng đưa họ đến Trường An. Dù ở trong thành, giấu mấy trăm người cũng chẳng khó.”
Khấu Trọng như trút được một gánh nặng, cả ngàn huynh đệ đầu tiên của bọn gã sẽ đến đây trong vòng mấy ngày nữa. Do sự tình thay đổi nên chưa biết khi nào sẽ khởi sự. Gã không thể buộc họ ẩn mình dưới địa đạo tối tăm nhiều ngày được, còn nếu lập trại ngoài đồng trống lại e bị binh lính tuần tra phát hiện, bây giờ có một bang hội lâu đời trên trăm năm của Đào Quang Tổ giúp đỡ khiến mọi việc trở nên ổn thỏa.
Sau khi bàn bạc xong chi tiết, Đào Quang Tổ vui vẻ ra về.
Lôi Cửu Chỉ cười nói: “Các đệ có biết đối với lão Đào, bọn ta là trận mưa ngọt sau những ngày tháng nắng hạn không. Mấy năm gần đây, họ bị Trì Sanh Xuân chèn ép thê thảm! Chính vì vậy nên khi nghe các ngươi ủng hộ Lý Thế Dân, họ vui hơn ai hết. Bởi thế ta mới phải để y đến đây chào hỏi các đệ để y vững tin. Không phải ta khen bọn đệ, nhưng tiếng tăm của các đệ còn vang dội hơn cả Tần vương, nhắc đến các đệ, trên giang hồ ai cũng phải giơ ngón tay cái khen là anh hùng hảo hán!”
Khấu Trọng cười ha hả: “Đa tạ đã khen ngợi. Ồ! Sao Tiểu Hầu vẫn chưa về nhỉ?”
Lôi Cửu Chỉ đáp: “Điều đó cho thấy Hương Quý không phải ở trong thành Trường An, mà ở các huyện thành phụ cận. Hương Quý đã gầy đi rất nhiều, rõ ràng cuộc sống không dễ dàng tí nào. Nếu ta là y, thấy gia sản mình vất vả trong nhiều năm mới có được bây giờ tiêu tan, đương nhiên không dễ chịu tí nào.”
Khấu Trọng nói: “Y bại trong tay huynh là đáng đời, y đã hết thời, tương lai của y tối tăm, chỉ còn dựa vào Ma môn để sinh tồn. Còn Lôi đại ca tiền đồ xán lạn, như mặt trời giữa ngọ, đương nhiên khác hẳn y.”
Lôi Cửu Chỉ vui vẻ nói: “Điều tối quan trọng là ta không sợ thua, bởi sự được mất trên bàn cờ bạc không hề ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Hà! Bây giờ chuyện ta muốn làm nhất là tìm nơi uống rượu ăn mừng, bọn ta đến Thượng Lâm uyển, thế nào?”
Khấu Trọng từ chối: “Đêm nay không được, bởi Trì tiểu tử muốn tìm bọn đệ tế cờ. Đêm mai thì sao? Phong Nhã các có vẻ ổn hơn, vả lại bọn ta còn giúp đỡ được Tiểu Kiệt.”
Từ Tử Lăng trong lòng rất vui mừng vì gã biết Lôi Cửu Chỉ đã lấy lại lòng tin, không còn né tránh các cuộc vui nữa. Lạc thú của sinh mệnh chính là ở đây, chỉ cần kiên trì gìn giữ, không nản chí trong nghịch cảnh, lúc thời vận đến có lẽ sẽ xuất hiện khiến người ta kinh hỉ, lại có cơ hội trở mình.
o0o
Đến hoàng hôn, Hầu Hi Bạch mới về thành bằng bí đạo. Gã cuối cùng cũng đã tìm ra hành tung của Hương Quý, y đang ở thành Thủy Bình thành, trên thượng du Hoàng Hà ở phía tây Trường An, nếu đi xuôi dòng chỉ chỉ mất nửa ngày là đến Trường An.
Gã về phòng nghỉ ngơi.
Khấu Trọng vui vẻ động viên: “Trải qua nhiều gian khổ, cuối cùng cũng biết được hành tung của Hương Quý. Có cần ta đưa người đến Thủy Bình hầu hạ Hương Quý, tìm hiểu hư thực của y, bắt sống y trong thời gian y không ngờ tới, phá hủy triệt để cơ nghiệp của Hương gia.”
Từ Tử Lăng nói: “Ta muốn đi gặp Liễu Không trước.”
Khấu Trọng nhíu mày: “Ngày mai đi được không? Đã sắp đến thời gian hẹn với Trì tiểu tử rồi! Sao ngươi chẳng có nghĩa khí gì cả. Chao ôi, mị thuật của Bạch Thanh Nhi thật khiến người khác rất khó đối phó!”
Từ Tử Lăng nhún vai: “Tiểu đệ không phải bán đứng Trọng thiếu gia mà đột nhiên cảm thấy nên đi gặp Liễu Không. Yên tâm đi! Có phúc cùng hưởng, có họa cũng không phải một mình ngươi gánh chịu. Tiểu đệ đi nhanh về nhanh, không tốn nhiều thời gian đâu.”
Khấu Trọng không còn cách nào khách, chỉ đành để gã đi.
Từ Tử Lăng đi được một lúc, Khấu Trọng dạo bước ra phố. Trong lòng gã dâng lên cảm giác kỳ lạ, có lẽ mười ngày nửa tháng sau, gã sẽ quay lại Trường An với thân phận lãnh tụ tối cao của Thiếu Soái quân. Kẻ đón tiếp gã sẽ là hoàng đế triều Đường, đó là chuyện khiến người ta khó mà tin được, bây giờ có nói ra cũng chắc chắn không có người tin.
“Thái huynh đi đâu thế, để tiểu đệ đưa huynh một đoạn.”
Sa nhị thiếu gia Sa Thành Công từ xe ngựa thò đầu ra, hỏi gã với vẻ rất thân thiện.
Khấu Trọng đưa mắt nhìn người đánh xe, đại hán này tên Trương Hùng, biết một ít công phu quyền cước, rất hay khoác lác, là tâm phúc của Sa Thành Công. Tuy gã không thích Sa Thành Công lắm nhưng khi cải trang thành Mạc thần y đã có quan hệ mật thiết với y, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ mà thân thiết. Gã cũng muốn xem thử tên tiểu tử này lấy lòng mình với mục đích gì nên vui vẻ bước lên xe.
o0o
Từ Tử Lăng đi theo Liễu Không đến một căn tịnh xá ở tây viên Đại Đông tự. Liễu Không mỉm cười: “Xin mời Tử Lăng vào!”
Nói rồi quay đầu bỏ đi.
Tí tách, tí tách!
Băng tuyết trên cành cây trong vườn đang tan ra, nhỏ từng giọt xuống, không khí đang ấm lại, báo hiệu mùa đông đã qua và mùa xuân đang tới.
Từ Tử Lăng gõ cửa, giọng nói dịu dàng của Sư Phi Huyên bên trong vọng ra: “Xin mời Tử Lăng vào!”
Tuy đã biết rõ trong tịnh xá là Sư Phi Huyên, nhưng giọng nói quen thuộc của nàng, gã vẫn thấy con tim đập rộn rã, nóng hẳn lên, lại lờ mờ cảm thấy phản ứng này vốn không phù hợp đối với quan hệ giữa gã với nữ hiệp xinh đẹp này.
Đẩy cửa bước vào, gã thấy Sư Phi Huyên ngồi một góc phòng, tươi cười nhìn gã chào: “Tử Lăng vẫn khỏe!”
Từ Tử Lăng cảm thấy nàng tỏ ra thân thiết và đầy thâm ý, vẻ đẹp này có thể thu hút hồn phách người khác. Gã hít sâu một hơi, bước tới bên kỷ trà cạnh nàng ngồi xuống, thở dài: “Ta không cần che giấu sự xúc động khi gặp Phi Huyên, đúng không?”
Ngọc dung thanh tú của Sư Phi Huyên vẫn nhẹ nhàng bình tĩnh, nàng dịu dàng nói: “Đương nhiên là không cần, Phi Huyên cũng không muốn thấy bộ dạng đó của huynh. Nghe đại sư nói tình thế đã thay đổi rồi, tình hình bây giờ thế nào?”
Từ Tử Lăng kể lại mọi việc, ánh mắt gã không thể rời khỏi ngọc dung thanh lệ thoát tục của nàng. Biểu tình động lòng người khe khẽ nhíu mày suy nghĩ làm gã quên đi hiện tại.
Sư Phi Huyên đợi gã nói xong, mới nghênh đón ánh mắt sáng ngời của gã, lên tiếng: “Chừng nào bức thư của Tần vương đến tay Lý Uyên?”
Từ Tử Lăng đáp: “Có lẽ trưa ngày mai.”
Sư Phi Huyên lườm gã, hệt như trách gã không nên nhìn nàng với ánh mắt nóng bỏng như vậy, khiến cho nàng nửa vui nửa thẹn thùng, thần thái đó quả thực vô cùng mê đắm. Nàng dịu giọng: “Tử Lăng à! Có lẽ các người tính toán đôi chút sai lầm!”
Từ Tử Lăng như tỉnh khỏi cơn mộng đẹp, ngạc nhiên hỏi: “Sai sót ở chỗ nào?”
Sư Phi Huyên đưa mắt nhìn qua song cửa, hướng ra khu vườn phía trước tiểu sảnh đường đang chìm trong trong ánh hoàng hôn, giải thích: “Từ sau khi Đông cung bị hỏa hoạn, Lý Uyên đã biết cuộc đấu tranh giữa Tần vương với Kiến Thành, Nguyên Cát đến mức bất lưỡng lập. Nếu lão chấp nhận việc Tần vương chưa xin phép mà đã kết minh với các người, xem như đột ngột đứng về phía Tần vương, khiến quan hệ giữa Tần vương với Thái tử càng thêm căng thẳng. Quyết định lớn lao như vậy, Lý Uyên phải suy nghĩ kỹ càng, do dự khó mà quyết định được.”
Từ Tử Lăng nói: “Nhưng khi Lý Uyên hỏi ý kiến của các trọng thần, Phong Đức Di đã khuyên Lý Uyên nên mời Khấu Trọng đến Trường An bàn bạc để tỏ thành ý, điều này sẽ cho Hiệt Lợi thấy rằng Lý Đường và Thiếu Soái quân liên minh chống ngoại địch.”
Sư Phi Huyên tiếp lời: “Bản thân hai kế này rất khéo léo, nhưng xét toàn cục đều không có lợi cho Kiến Thành, mà Phong Đức Di lại được xem nghiêng về phía Thái tử. Lý Uyên sẽ tránh những người ủng hộ thuộc phe Thái tử như Phong Đức Di hoặc Bùi Tịch mà hỏi ý kiến của người khác.”
Từ Tử Lăng đồng ý: “Phi Huyên nói có lý, may mà còn có Lý Thần Thông có thể nói cho bọn ta.”
Sư Phi Huyên suy nghĩ một hồi rồi nói: “Lý Thần Thông xưa nay quan hệ khắng khít với Tần vương, lão là người thích hợp để Lý Uyên hỏi ý kiến về chuyện này, nhưng cũng không phải là người lý tưởng nhất. Nếu Phi Huyên là Lý Uyên, chắc chắn sẽ hỏi ý kiến của người ngoài cuộc.”
Từ Tử Lăng giật mình: “Vương Thông?”
Sư Phi Huyên nhìn gã, đáp: “Vương Thông từ xa ngàn dặm đến cảnh cáo bằng hữu, Lý Uyên chắc chắn rất cảm kích, bởi vậy chắc chắn đã tiến thêm một bước hỏi về mối quan hệ giữa Thiếu Soái quân với Tống Khuyết. Trong tình hình này, ý kiến của Vương Thông sẽ ảnh hưởng rất lớn đến quyết định của Lý Uyên.”
Từ Tử Lăng biến sắc nói: “Phải làm sao đây?”
Nói đến suy nghĩ chi tiết cẩn mật, gã và Khấu Trọng có cưỡi ngựa cũng đuổi không kịp Sư Phi Huyên.
Sư Phi Huyên ung dung đáp: “Cứ để Phi Huyên nghĩ cách. Cũng may là bây giờ Di lão đã đến Trương An, Phi Huyên sẽ nhờ Di lão sắp xếp cho Phi Huyên gặp mặt Vương Thông trước khi bức thư của Tần vương đến Trường An. Vương Thông là bậc đại nho đương đại, hiểu rõ thế cuộc, lại thêm ông ta có mối giao tình thâm hậu với Tú Tâm sư thúc của bản môn, Phi Huyên tin tưởng có thể thuyết phục được ông ta.”
Từ Tử Lăng thở mạnh một hơi, nói: “May mà Phi Huyên đến kịp lúc, nếu không bọn ta sẽ thất bại hoàn toàn, hối hận cũng không kịp.”
Sư Phi Huyên thản nhiên nói: “Phi Huyên có thể giải quyết cho các người, nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ. Các người đã chuẩn bị ứng phó với Thạch Chi Hiên như thế nào rồi?”
Từ Tử Lăng cười khổ đáp: “Lâu nay bọn ta vẫn đau đầu vì chuyện này, đến nay vẫn chưa có cách vẹn toàn. Chỉ cảm thấy Thanh Tuyền là cứu tinh duy nhất.”
Sư Phi Huyên nói: “Thanh Tuyền của huynh có lẽ sẽ nhận được tin trong vòng mấy ngày, nếu nàng lập tức trở về thì bảy tám ngày nữa mới tới.”
Từ Tử Lăng không tin vào tai mình, ngạc nhiên: “Thanh Tuyền của ta?”
Sư Phi Huyên mỉm cười: “Dẫu sao Phi Huyên cũng là nữ nhi, ít nhiều cũng có lòng ghen tỵ, Tử Lăng đừng trách.”
Từ Tử Lăng ngẩn ra nhìn nàng một hồi, cười khổ nói: “Sau khi giải quyết xong chuyện ở Trường An, Phi Huyên tính thế nào?”
Sư Phi Huyên bình tĩnh đáp: “Phi Huyên sẽ trở về Tịnh Trai, có lẽ không xuống núi nữa. Tử Lăng có biết quá trình tệ sư đến Lĩnh Nam gặp Tống phiệt chủ không?”
Từ Tử Lăng lắc đầu tỏ vẻ không hay biết gì.
Sư Phi Huyên chợt nhìn xa xăm, ánh lên những tia mắt nhẹ nhàng trong sáng, dịu dàng nói: “Họ sánh vai dạo bước bên nhau, đi vòng qua Ma Đao đường. Sư tôn cứ thế rời đi, trở về Tịnh Trai, không nói nửa lời. Tử Lăng có hiểu gì không?”
Từ Tử Lăng giật mình: “Phi Huyên!”
Sư Phi Huyên vui vẻ giải thích: “Họ khiến cho Phi Huyên nhớ lại điển tích Niêm Hoa Vi Tiếu trong cửa thiền, trực chỉ bản tâm, bất lập văn tự.”
Từ Tử Lăng cười ha hả, gật đầu: “Hiểu rồi!”
Sư Phi Huyên từ tốn: “Nếu có tin tốt về phía Vương Thông, Phi Huyên sẽ cho các người biết lập tức.”
Từ Tử Lăng nói: “Nếu Vương Thông có thể thuyết phục Lý Uyên tạm thời giữ bí mật chuyện kết minh, sẽ có lợi cho bọn ta hơn.”
Sư Phi Huyên đáp: “Phi Huyên cũng nghĩ vậy, Lý Uyên có thể sẽ nhờ Di lão đi gặp Tống Khuyết, sau khi hiểu rõ tình hình rồi mới quyết định. Đối với người như ông ta, chỉ tin tưởng người có thân phận địa vị như Tống Khuyết. Ai cũng biết Tống Khuyết nói một lời nặng như chín đỉnh, không bao giờ sai.”
Từ Tử Lăng nhíu mày: “Cả đi cả về ít nhất cũng phải một tháng, thời gian quá dài!”
Sư Phi Huyên mỉm cười: “Yên tâm đi! Lý Uyên sẽ một mặt phái người thăm dò Tống Khuyết, mặt khác xem thử các người có đủ đảm lượng đến Trường An hay không. Diệu kế của các người hay nhất lở chỗ dù tạm thời buông bỏ binh đao, chỉ cần các người xuất hiện ở Trường An thì đủ làm cho Hiệt Lợi hoảng sợ, đó chính là điều Lý Uyên mong muốn nhất.”
Từ Tử Lăng nhớ lại một việc, nói: “Hiện tại Loan Loan đang ở trường An, nắm rõ chuyện của bọn ta như lòng bàn tay, bọn ta sợ nàng sẽ nhân việc của sư môn mà khiêu chiến Phi Huyên.”
Sư Phi Huyên bình tĩnh đáp: “Phi Huyên đang ở tại Ngọc Hạc Am, nếu nàng làm thế, Phi Huyên cũng chỉ đành chiều theo thôi.”

xiaomi

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau