iphone

Song long Đại Đường - Hồi 769

Song long Đại Đường - Hồi 769

Phi tiễn truyền thư

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9/10 với 1685967 lượt xem

shopee

Vương Huyền Thứ còn chưa kịp đi xuống, Đổng Thục Ni đã xông lên, mặt hằm hằm giận dữ: “Ngươi và Khấu Trọng rốt cuộc đang có ý gì? Ta đến đòi người, lập tức giao người ra cho ta!”
Hùng hổ như vậy nhưng tư thế của ả lại hoàn toàn không ăn nhập gì với lời nói, xua tay liên tục rồi chỉ xuống dưới lầu. Vương Huyền Thứ đứng thần ra không hiểu, song Từ Tử Lăng sáng ý đáp lại ngay: “Tại hạ quả là có mật sự muốn phụng bẩm Quý phi, sau khi nghe xong hẳn Quý phi sẽ hiểu, có điều chuyện này không thể để cho người thứ ba được biết!”
Đoạn gã nháy mắt với Vương Huyền Thứ: “Không cho phép bất kỳ ai lên lầu, Vương huynh xuống tiếp khách giúp ta!”
Vương Huyền Thứ vẫn chưa hiểu đầu đuôi ra sao, chỉ nhún vai rồi lẳng lặng rời đi. Đợi khi hắn khuất hẳn, Đổng Thục Ni còn cố tình lớn tiếng: “Được! Để ta nghe xem ngươi có lý do gì!” Nói rồi ngồi ngay xuống chỗ Khấu Trọng vừa ngồi khi nãy.
Từ Tử Lăng lắng nghe xung quanh một hồi mới gật đầu: “Quý phi có thể yên tâm nói được rồi.”
Đổng Thục Ni chợt khẽ chồm lên, đưa tay giật nhẹ áo gã, bộ dạng sốt sắng gần như muốn khóc: “Các người phải lập tức đi ngay! Nguyên Cát, Kiến Thành, Doãn Tổ Văn, Bùi Tịch mấy người đó hợp nhau lung lạc, cuối cùng Hoàng thượng đã chấp nhận điều kiện của Tất Huyền, quyết định không để các ngươi còn sống rời khỏi Trường An này rồi!”
Trực giác Từ Tử Lăng mách bảo, từng câu từng chữ Đổng Thục Ni nói ra lúc này đều không chút giả tạo. Tuy nhiên gã vẫn ra vẻ kinh ngạc: “Chuyện cơ mật như thế Quý phi làm sao biết được?”
Đổng Thục Ni buông áo gã ra, mặt méo xệch: “Các người phải tin ta lần này! Đêm qua Hoàng thượng triệu ta đến hầu, một lúc sau Vi công công đến báo, nói các người muốn đến Hồng Nghĩa cung gặp Tần vương, thoạt tiên Hoàng thượng rất tức giận, sau một hồi to nhỏ với Vi công công mới triệu Kiến Thành, Nguyên Cát, Bùi Tịch và Doãn Tổ Văn đến, gần một canh giờ sau mới về tẩm cung nghỉ ngơi. Trông Hoàng thượng lúc đó bộ dạng thất thểu đờ đẫn, hai mắt lúc nào cũng lóe hung quang, người ta vỗ về thế nào cũng không trở lại bình thường được. Nửa canh giờ sau Hoàng thượng lại triệu Vi công công tới, ta nghe trộm được là phải ông ta đi gặp Tất Huyền và Triệu Đức Ngôn. Nếu không phải liên quan đến sống chết của bọn ngươi, tại sao phải nửa đêm canh ba kinh động đến Tất Huyền như thế chứ?”
Từ Tử Lăng buốt lạnh dọc sống lưng, trầm giọng: “Quý phi mạo hiểm đến cảnh báo cho bọn ta, không sợ bị người khác nghi ngờ hay sao?”
Khóe miệng Đổng Thục Ni hé nụ cười đầy vẻ bất cần: “Họ chỉ xem người ta là thứ đồ chơi không biết suy nghĩ, ta nhất định phải khiến bọn họ hối hận!”
Từ Tử Lăng chau mày: “Chỉ vì nguyên nhân này mà Quý phi phản bội lại họ ư?”
Tuy không nói ra “họ” là ai nhưng trong lòng hai người đều hiểu đó là ám chỉ Lý Uyên và Dương Hư Ngạn.
Hai mắt Đổng Thục Ni ánh lên vẻ thù hận sâu sắc, cố kìm giọng lại: “Huyền Thứ biểu huynh bây giờ là chút huyết mạch duy nhất còn lại của Vương gia, Đổng Thục Ni ta không cho phép bất kỳ ai làm hại đến huynh ấy. Tử Lăng à, hãy tin ta đi! Các ngươi ở Trường An hoàn toàn không có cơ hội đâu, phải lập tức rời đi ngay. Tất Huyền không phải là người mà là một con quỷ, ta sợ hắn lắm!”
Từ Tử Lăng cố nén hơi thở dài, lòng chùng xuống nặng trĩu.
Đổng Thục Ni nói đúng, nếu sự việc xảy ra như vậy, ở Trường An các gã đã không còn chút cơ hội nào nữa rồi. Lý Uyên đã hoàn toàn ngả về phía Kiến Thành và Tất Huyền, nếu không phải Đổng Thục Ni mạo hiểm đến báo tin, có lẽ ngày mai cả bọn đã chết mà không hiểu tại sao.
Sáng nay Lý Uyên chịu kìm nộ hỏa, đích thân đến Hồng Nghĩa cung khoan thứ cho Lý Thế Dân, thực ra chỉ là màn kịch lừa các gã về thành rồi hốt gọn. Còn việc lão ta cố ý làm gián đoạn cuộc quyết đấu giữa Tất Huyền và Khấu Trọng rất có khả năng là vì Cái Tô Văn thất bại thích sát Từ Tử Lăng, hoặc giả còn có nguyên do khác nữa.
Giọng nói nhỏ nhẹ của Đổng Thục Ni lại vang lên: “Ta hận Lý Uyên, càng hận Dương Hư Ngạn. Khấu Trọng nói đúng, là chúng hại chết cả nhà đại cữu ta!”
Từ Tử Lăng chau mày: “Chẳng phải hôm trước Quý phi đã không chịu tin lời Khấu Trọng hay sao?”
Những giọt nước mắt hối hận của Đổng Thục Ni cuối cùng cũng trào ra, bi phẫn: “Là khi ta tìm Linh Lung Kiều tâm sự, được cô ấy nhắc nhở mới sực tỉnh, nghĩ thông những chuyện trước đây còn hồ đồ. Tử Lăng, ta nói thật mà, các người hãy mau đi đi!”
Từ Tử Lăng nhớ đến thái độ đắc chí sau khi hỏi về Tống Khuyết của Mai Tuần. Lý Uyên đột ngột thay đổi thái độ, rất có thể bởi lầm tưởng Tống Khuyết đã thụ trọng thương trong trận quyết đấu với Nhạc Sơn nên không thể nào quản chuyện Trường An nữa, do đó nếu giết chết được Khấu Từ hai gã, lại có thể tạm thời hóa giải cuộc nam chinh của liên quân Tái ngoại, Lý Uyên sẽ nắm trong tay lương cơ thống nhất thiên hạ. Với một kẻ đam mê quyền lực như Lý Uyên, sao có thể bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này?
Đổng Thục Ni lấy tay áo lau nước mắt, mếu máo: “Linh Lung Kiều đang ở đâu vậy?”
Từ Tử Lăng gật đầu: “Chúng ta đã phái người hộ tống nàng ta trở về Tái ngoại. Đa tạ Quý phi, nàng hãy yên tâm về đi, bọn ta tự sẽ có cách đối phó.”
o0o
Khấu Trọng cẩn thận tránh hết tai mắt của đám nô tỳ phủ vệ, lẻn đến viên lâm cạnh thư phòng trong phủ đệ của Lưu Chính Hội, vận công vào hai tai lắng nghe.
Quả nhiên trời không phụ người có lòng, Lưu Chính Hội và Thường Hà đang thì thầm to nhỏ, đối tượng nhắc tới chính là Khấu Trọng gã.
Chỉ nghe Thường Hà thở dài: “Việc này thật khiến người ta khó nghĩ. Huynh khuyên ta đi, giờ ta nên làm thế nào đây?”
Lưu Chính Hội lặng im một lát mới nói: “Dù là với thân phận Thiếu soái hay Mạc Nhất Tâm, Khấu Trọng cũng đều là người trượng nghĩa hào hiệp, sẽ không tiết lộ quan hệ với huynh đâu. Chỉ cần ta và huynh làm như không biết gì, hẳn có thể thoát họa.”
Thường Hà than vãn: “Nếu đơn giản như vậy thì ta đã không đến đây, kéo cả huynh liên lụy vào. Điều làm ta khó xử nhất là tối qua Thái tử đã huy động tất cả Trường Lâm quân tinh nhuệ mai phục ngoài cửa Hưng Khánh cung, hòng một mẻ quét sạch bốn người bên phe Thiếu soái. May mà Thiếu soái kịp thời để lộ thân phận Mạc Nhất Tâm cho ta, nếu không hậu quả thật khôn lường.”
Lưu Chính Hội kinh hãi: “Có chuyện này sao? Lẽ nào Thái tử lại không sợ Hoàng thượng giáng tội?”
Thường Hà trầm giọng: “Theo ta nghĩ, Hoàng thượng hẳn đã ngầm ra ý chỉ, bằng không Thái tử sao dám to gan như vậy? Nghe nói Hiệt Lợi đã ra điều kiện với Hoàng thượng, chỉ cần dâng lên thủ cấp của Thiếu soái, hắn bảo đảm trong vòng ba năm sẽ không xâm phạm Trung nguyên.”
Lưu Chính Hội run giọng: “Hiệt Lợi lòng lang dạ sói, sao có thể dễ dàng tin lời hắn? Vả lại Thiếu soái bị hại nhất định sẽ chọc giận đến Tống Khuyết, càng khiến thiên hạ đại loạn. Hoàng thượng sao có thể phạm vào điều tối kỵ ấy kia chứ?”
Thường Hà: “Giang hồ đang truyền tin Tống Khuyết quyết đấu Nhạc Sơn bị trọng thương, trong thời gian ngắn khó có thể hồi phục được, tin đồn này đã ảnh hưởng đến tâm ý kết minh của Hoàng thượng…”
Khấu Trọng nghe mà không khỏi giật bắn mình, thầm nhủ thì ra là như vậy, chẳng trách Lý Uyên lại cho phép Tất Huyền ra tay với gã.
Lưu Chính Hội hỏi vẻ cân nhắc: “Nếu Thiếu soái gặp hại, Trường An liệu còn có chỗ cho Tần vương dung thân?”
Thường Hà than thở: “Vì thế ta mới phải đến tìm huynh thương lượng.”
“Cốc!”
Khấu Trọng búng ra một luồng chỉ phong, trúng vào then cửa. Cánh cửa bật mở để lộ hai khuôn mặt kinh hãi của cả Thường Hà và Lưu Chính Hội.
Khấu Trọng đã nhanh chóng cải trang thành Thần y Mạc Nhất Tâm, ung dung mỉm cười: “Xin chào hai vị lão ca đại nhân, đệ vào nói vài câu được không?”
o0o
Đổng Thục Ni đi rồi, Từ Tử Lăng cũng vội vã xuống lầu. Đang tính có nên đi tìm Khấu Trọng báo cho gã biết tin không thì Bạt Phong Hàn đã trở về, thần thái thảnh thơi nhàn hạ, mỉm cười hỏi: “Tử Lăng muốn ra ngoài à? Có cần Bạt mỗ tiễn ngươi một đoạn không?”
Từ Tử Lăng tạm nén tâm sự, ngạc nhiên nhìn Bạt Phong Hàn: “Rốt cuộc huynh đi đâu mà tâm trạng lại vui vẻ như vậy?”
Bạt Phong Hàn nhún vai cười: “Ta vừa đi gửi thư khiêu chiến cho Tất Huyền. Vượt qua được tên Khả Đạt Chí đáng ghét, tất nhiên tâm trạng ta phải vui rồi.”
Từ Tử Lăng ngẩn người: “Huynh làm sao mà gửi được thư khiêu chiến cho Tất Huyền?”
Bạt Phong Hàn vỗ nhẹ vào cây Xạ Nguyệt cung giấu trong ngoại bào, sảng khoái: “Tất nhiên là dùng thứ này. Ta chọn Phật tháp cao nhất trên tự viện trong Tu Đức phường bên cạnh Hoàng cung, một tiễn bắn qua Dịch Đình cung thẳng đến Đào trì. Thư viết bằng chữ Đột Quyết ghi rõ gửi đích thân Tất Huyền, chắc chắn sẽ đến tay hắn. Tất Huyền nếu còn chút liêm sỉ, chỉ còn nước đến cuộc hẹn đúng giờ thôi.”
Từ Tử Lăng không khỏi biến sắc mặt: “Huynh hẹn hắn giờ nào, ở đâu?”
Bạt Phong Hàn thản nhiên: “Ngày mai trước khi mặt trời mọc, địa điểm tùy hắn chọn, ta đang chờ tin đây.”
Hai bên thái dương Từ Tử Lăng không khỏi đau nhói lên.
Đợt sóng này chưa tan thì đợt khác đã chồm tới. Sự việc chẳng khác nào con ngựa bất kham mất cương, không còn khống chế được nữa rồi!
o0o
Thường Hà và Lưu Chính Hội vội vàng mời lão bằng hữu Mạc Nhất Tâm vào thư phòng, sắc mặt hai người đều rối bời khó xử.
Khấu Trọng vận công thành giọng nói khó nghe của Mạc Nhất Tâm, dùng chiêu bài phản khách vi chủ: “Hai vị đại nhân ngồi xuống hãy nói, đệ đến đây lần này là niệm tình huynh đệ dâng lên biện pháp khả thi duy nhất, tất cả đều vì tính mạng và tài sản của nhị vị cùng dân chúng Trường An. Các vị khỏi phải chần chừ, bởi lẽ tất cả bọn ta hiện giờ chỉ có một con đường sống mà thôi.”
Thường Hà và Lưu Chính Hội tái mặt, thẫn thờ ngồi xuống. Thường Hà lên tiếng: “Bọn ta sớm đã biết phạm tội khi quân rồi. Ôi, huynh bảo bọn ta phải làm sao đây?”
Lưu Chính Hội nôn nóng: “Trong hoàn cảnh hiện nay, Mạc huynh…à… Thiếu soái căn bản không thể có bất kỳ sự manh động nào!”
Khấu Trọng bình thản: “Nếu như đệ lập tức dẫn quân rời đi, hai vị cho rằng cục diện Trường An sẽ thành ra thế nào?”
Thường Hà và Lưu Chính Hội nhìn nhau, muốn nói lại thôi. Khấu Trọng nghiêm trang: “Những lời hai vị không dám nói ra, để tiểu đệ nói thay cho vậy. Lựa chọn duy nhất của đệ lúc đó là trở về Lương Đô, toàn lực chuẩn bị, đợi liên quân Tái ngoại công đánh Trường An sẽ lập tức dẫn quân tiến về Lạc Dương. Trong khi ấy Lý Uyên ắt đã tước bỏ binh quyền, thậm chí xử tử Tần vương. Một khi cây đại thụ đã đổ, lòng quân phân tán, Đại Đường quốc không thể chống lại được cuộc xâm lăng của liên quân Tái ngoại. Trong tình hình đó, các tướng dưới quyền Tần vương chắc chắn sẽ lần lượt đi theo đệ, bởi đó là lựa chọn sáng suốt nhất. Trung thổ khi ấy sẽ là cuộc chơi giữa Khấu Trọng và Hiệt Lợi, Đại Đường quốc của các vị chỉ còn nước chờ chết mà thôi!”
Hình dáng là Thần y Mạc Nhất Tâm, nhưng phong thái ngữ điệu thì đúng là Thiếu soái Khấu Trọng danh chấn thiên hạ. Thường, Lưu hai người không khỏi cảm thấy kỳ dị đến kinh hãi, cứ ngẩn mặt ra nhìn.
Thường Hà lắc đầu thở dài: “Việc đó đối với Thiếu soái chỉ có lợi mà vô hại, vì sao ngài còn muốn ở lại đây mạo hiểm chứ?”
Khấu Trọng gỡ mặt nạ xuống, hai mắt lấp lánh hào quang, nghiêm giọng: “Điều ta mưu cầu không phải lợi ích bản thân, mà là an nguy của bách tính Trung thổ. Mấy chục năm nay họ đã phải chịu đủ đau khổ rồi, không thể nào chịu đựng được thêm nữa. Hai vị chắc hẳn đã thấy, ta không muốn làm Hoàng đế mà là hy vọng sau khi thống nhất thiên hạ để người có đức có tài ngồi vào vị trí ấy, đó chính là Tần vương Lý Thế Dân! Khấu Trọng ta nếu có nửa lời dối trá, sẽ bị trời đất tru diệt. Ta biết hai vị đều là các bậc trung quân ái quốc, có điều dân vi trọng, quân vi thứ. Vào thời khắc nước bại gia vong như lúc này, ai có chí lo cho bách tính đều phải đưa ra lựa chọn sáng suốt, bằng không một khi đã sai sẽ không thể nào cứu vãn nổi, hơn nữa sẽ còn phải chịu tiếng xấu nghìn đời...”
Thường Hà gượng cười: “Bọn ta tuyệt đối tin tưởng thành ý của Thiếu soái, có điều cho dù bọn ta có theo Thiếu soái thì lúc này, khi mà cả Hoàng thượng, Thái tử, Tề vương đều đã toàn lực phòng bị thì bọn ta vẫn ở vào thế tâm có thừa nhưng lực không đủ.”
Khấu Trọng hoan hỷ trong lòng, gật đầu: “Có được những lời này của Thường đại nhân, Khấu Trọng đã không uổng một phen mạo hiểm rồi! Trước tiên ta muốn hỏi hai vị, có bao nhiêu người đang không thuận mắt việc Hoàng thượng hậu ái Kiến Thành bạc đãi Thế Dân giống như các vị đây? Trong số đại thần tướng lĩnh của Đại Đường có bao nhiêu người ủng hộ việc Kiến Thành bất chấp liêm sỉ đi lại lấy lòng người Đột Quyết?”
Lưu Chính Hội vội vã: “Thiếu soái phải chăng chuẩn bị hành thích… hành thích…”
Khấu Trọng lắc đầu: “Những người ta muốn giết là Kiến Thành và Nguyên Cát, nhưng Lý Uyên bắt buộc phải thoái vị!”
Thường Hà ủ dột: “Việc này là không thể được!”
Khấu Trọng ung dung: “Hai vị còn chưa trả lời ta, nếu Tần vương xung đột với Kiến Thành và Nguyên Cát, có bao nhiêu người sẽ đứng về phía Tần vương?”
Lưu Chính Hội thẳng thắn: “Quân dân thành Trường An phần lớn đều ủng hộ Tần vương.”
Khấu Trọng giơ ngón tay cái lên, vui vẻ: “Vậy là đủ rồi! Tại hạ có một đội quân tinh nhuệ một địch trăm đang chờ bên ngoài, có thể nhập thành trợ trận bất cứ lúc nào, phối hợp với tinh binh Hắc Giáp kỵ của Thiên Sách Phủ là đủ lực để xoay chuyển Trường An. Trong hoàn cảnh vận mệnh dân tộc đang lâm nguy như lúc này, ai cũng bắt buộc phải có lựa chọn. Các vị hãy cho tại hạ biết chủ ý của mình, bằng không tại hạ sẽ lập tức rời thành ra đi, sẽ không quản chuyện ở Trường An nữa.”
“Bốp!” Thường Hà một tay đập xuống mặt kỷ: “Được! Thường Hà ta tin tưởng vào Thiếu soái và Tần vương, cứ như vậy đi! Chính Hội huynh thấy thế nào?”
Lưu Chính Hội gật đầu: “Nếu bọn ta không theo, Thiếu soái cũng vẫn không giết bọn ta diệt khẩu mà chỉ bỏ đi, khí phách ấy đủ để ta mở mắt. Lưu Chính Hội đọc sách thánh hiền, tất hiểu đạo lý. Hay lắm, xin Thiếu soái hãy phân phó!”
o0o
Từ Tử Lăng bần thần ngồi cuối bậc đá trước đại môn Song Huy lầu chờ Khấu Trọng. Bạt Phong Hàn đã về phòng đóng cửa tịnh tu, chuẩn bị cho trận chiến với Tất Huyền.
Đến lượt Hầu Hi Bạch quay lại. Nhìn vẻ thảnh thơi yêu đời của gã, tâm trạng đang nặng trĩu của Từ Tử Lăng cũng nhẹ đi đến ba bốn phần. Hầu Hi Bạch không những văn võ song toàn mà còn là một diệu nhân luôn biết tự tạo cho mình niềm vui sống.
Gã ngồi xuống cạnh Từ Tử Lăng, vui vẻ: “Thế này gọi là gần đèn thì rạng, ta chưa bao giờ nghĩ ngồi bậc đá lại mát mẻ thoải mái thế này.”
Đoạn gã lập tức cười khì khì một cách thần bí: “Huynh đoán xem ta mang được những gì về nào?”
Dưới ánh nắng xuân dịu dàng ấm áp, khung cảnh yên bình của Hưng Khánh cung thật khiến người ta không sao tưởng tượng nổi cảnh phố xá tấp nập bên ngoài, càng khó liên tưởng đến chuyện ngay ngày mai đây sẽ là binh đao tương chiến.
Từ Tử Lăng mỉm cười: “Chi bằng huynh đoán xem ta đã chuẩn bị thứ gì hay ho chiêu đãi huynh?”
Hầu Hi Bạch ngây người: “Ta làm sao biết được?”
Từ Tử Lăng nheo mắt: “Đó cũng là câu trả lời của ta đấy.”
Hai gã đưa mắt nhìn nhau, cùng phá lên cười, không khí tràn ngập tình huynh đệ tri kỷ.
Hầu Hi Bạch nói không ra hơi: “Tử Lăng khá lắm! Được, ta nói vậy. Ta đã gặp Ma Thường tại phủ đệ của Phúc Vinh. Người này đúng là nhân tài có thể gánh trọng trách, sớm đã nhìn thấy tình thế của chúng ta không ổn, hai ngày vừa rồi qua Hoàng Hà Bang đã chuyển một phần tinh binh và khí giới vào trong thành, chủ yếu ẩn nấp trên thuyền đậu ở bến sông. Trừ phi kẻ địch có nội gián ở đó, nếu không sẽ không dễ bị phát hiện đâu.”
Từ Tử Lăng gật đầu: “Làm tốt lắm!”
Hầu Hi Bạch hưng phấn nói tiếp: “Sau khi nghe ta chuyển lời, Ma Thường đã quyết định dùng mật đạo Dương Công Bảo Khố đẩy nhanh tốc độ nhập thành. Chỉ cần Thiếu soái đại gia phát tín hiệu, hắn có thể dựa vào đó mà tiếp ứng. Ha ha! Cuối cùng huynh cũng đã đoán được bảo bối cứu mạng trong đầu ta rồi chứ?”
Từ Tử Lăng chau mày: “Có phải là dùng hỏa tiễn phát tín hiệu?”
Hầu Hi Bạch vỗ mạnh một tay lên vai gã, tay kia lấy ra cây pháo hoa bọc kín trong giấy sáp, nói vẻ đắc ý: “Hỏa tiễn phân ra ba màu đỏ, lục, vàng, mỗi loại bốn quả. Nếu thấy màu đỏ, Ma Thường sẽ dẫn người đánh về phía hỏa tiễn bắn lên, màu xanh tức là đánh về phía Huyền Vũ Môn, màu vàng là trường hợp khẩn cấp, sẽ công chiếm chốt chặn sông đào Vĩnh An, tiếp ứng cho bọn ta rút lui theo đường thủy.”
Từ Tử Lăng tán thưởng: “Ma Thường suy tính chu đáo lắm!”
Hầu Hi Bạch đang trong cơn phấn khích, thao thao: “Ma Thường nói tốt nhất để họ liên lạc trực tiếp với Thiên Sách Phủ, thế thì lúc khởi sự có thể phối hợp cùng Hắc Giáp tinh binh. Dựa vào mạng lưới tai mắt của Hoàng Hà Bang, hắn nắm rõ việc bố trí binh lực hộ thành như lòng bàn tay, nhưng tình hình trong Hoàng cung, nhất là đại quân Đường Kiệm ở Tây Nội Uyển thì lại biết không nhiều...”
Từ Tử Lăng gật đầu: “Đợi Khấu Trọng về sẽ gặp Ma Thường bố trí, chuyện này hắn tinh tường hơn ta!”
Hầu Hi Bạch sực nhớ ra: “Lão Bạt đâu?”
Từ Tử Lăng hất đầu: “Về phòng nghỉ rồi!”
Hầu Hi Bạch mừng rỡ, ngáp dài: “Về rồi thì tốt! Ta cũng đang muốn ngả lưng làm một giấc, tối nay còn đi gặp Sư công. À, thế huynh có gì để tiếp đãi ta vậy?”
Từ Tử Lăng bình thản: “Bất Tử ấn pháp!”
Hầu Hi Bạch giật mình, tròn mắt nhìn gã vẻ không thể tin nổi.
Từ Tử Lăng chăm chú nhìn lại một hồi mới thong thả: “Lệnh sư đã truyền cho ta Bất Tử ấn pháp, giờ ta truyền cho huynh. Đến khi huynh cảm thấy đã nắm vững sẽ giao cho huynh phụ trách Dương Hư Ngạn, thanh lý môn hộ, thế nào?”
Hầu Hi Bạch vẫn ngẩn người không dám tin: “Sư phụ truyền cho Tử Lăng Bất Tử ấn pháp? Trời đất, chuyện này nghĩa là sao? Là tin tốt hay tin xấu vậy?”
Từ Tử Lăng nghĩ đến Thạch Thanh Tuyền, chỉ biết gượng cười: “Đừng hỏi ta, vì ta cũng hồ đồ như huynh vậy! Đến giờ ta mới thực sự hiểu đư¬ợc thế nào là hóa sinh thành tử, hóa tử thành sinh, vì sao lệnh sư tự nhận Bất Tử ấn pháp là một thứ ảo thuật, cả Tống Khuyết cũng có cách nhìn như thế.”
Hầu Hi Bạch không ngớt gật gù, nhưng nhìn bộ dạng gã thì rõ ràng là không hiểu.
Từ Tử Lăng chậm rãi: “Bất Tử ấn pháp quả thực là một thứ ảo thuật xuất thần nhập hóa, đối tượng nhằm vào chính là kinh mạch trong đầu bọn ta, có thể khiến con người sinh ra đủ thứ ảo giác, có thể mê hoặc kẻ địch, cộng với phương pháp hồi khí độc môn có thể chuyển tử thành sinh, làm cho chân khí ở vào trạng thái đỉnh điểm trong một thời gian dài, vì thế mà có thể ở vào thế bất tử.”
Hầu Hi Bạch thở phì một hơi dài, gật đầu lia lịa: “Xin hãy chỉ điểm!”

xiaomi

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau