iphone

Song long Đại Đường - Hồi 772

Song long Đại Đường - Hồi 772

Cô chú nhất trịch

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 1684295 lượt xem

shopee

Phong Đức Di để thuộc hạ dưới đất, một mình lên lầu, sau một hồi hàn huyên mới ngồi xuống, sốt sắng: “Lão phu đến là để…”
Khấu Trọng tươi cười cắt ngang: “Nếu tại hạ đoán không lầm, hẳn là Lý phiệt chủ phái Phong công đến chuyển lời về chuyện kết minh. Nghi thức kết minh sẽ tổ chức vào sáng mai, đúng không?”
Phong Đức Di kinh ngạc: “Thiếu soái đúng là liệu sự như thần, thật khiến người ta khó tin! Nửa canh giờ trước hoàng thượng triệp tập Thái tử, Tần vương, Tề vương và chúng đại thần đến công bố, sáng mai sẽ cùng Thiếu soái cử hành nghi thức kết minh bên ngoài Thái Cực điện rồi lệnh cho ta đến thông báo cho Thiếu soái.”
Đoạn lão hạ thấp giọng, hỏi: “Xem ra hoàng thượng đã gấp rút đưa ra quyết định này sau khi Tất Huyền bỏ đi, các vị sao lại có thể biết trước một bước vậy?”
Hai mắt Khấu Trọng rực tinh quang, gằn giọng: “Nếu bọn ta ngay cả cái âm mưu cỏn con này cũng không nhìn thấu được thì cuốn xéo về nhà đi chăn gà cho xong! Chuyện sáng mai để sáng mai hãy lo, bây giờ bọn ta sẽ lập tức chuyển vào ở trong Dịch Đình cung, sáng mai sẽ cùng Tần vương tự vào cung, nhờ Phong công hãy thông báo cho lão già chấp nê không tỉnh Lý Uyên hộ!”
Phong Đức Di thần mặt thẫn thờ: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Sau khi Từ Tử Lăng lên tiếng giải thích Phong Đức Di mới hiểu ra, tâm trạng đang vui vẻ vụt tắt ngấm, chỉ nói vẻ hoang mang: “Các vị có chắc chống lại được không? Một khi Lý Uyên đã đứng về phía Kiến Thành, Nguyên Cát, bên họ càng quân cường, tướng dũng, cao thủ như mây, lại có ưu thế binh lực áp đảo, ngoài ra còn có các cao thủ Đột Quyết trợ trận, thế phòng ngự ở Hoàng thành thì vững chắc như Thái Sơn. Dựa vào lực lượng hiện tại của các vị, dùng kỳ binh chi kế may ra còn có cơ hội mạo hiểm cầu thắng, chứ nếu đường đường chính chính đối mặt tương giao, ta thấy tuyệt đối không có hy vọng nào.”
Khấu Trọng chắc nịch: “Địch nhân không ngờ tới có nghĩa là kỳ binh chi kế rồi! Trước tiên ta muốn làm cho đối phương sinh lòng khinh địch, tối nay sẽ lẳng lặng lánh về Dịch Đình cung. Làm thế họ sẽ càng tin chắc Tử Lăng đã thọ trọng thương, cũng vì những kẻ như Hương Ngọc Sơn mới hiểu, Khấu Trọng ta chỉ làm những chuyện thị nhược như thế là vì Tử Lăng. Quan trọng hơn là ngày mai bọn ta sẽ từ Huyền Vũ môn vào Thái Cực cung dự lễ kết minh. Đại nghiệp Tần vương thống nhất thiên hạ, đánh lui ngoại tộc cũng sẽ bắt đầu từ Huyền Vũ môn!”
Phong Đức Di biến sắc: “Huyền Vũ môn?”
Từ Tử Lăng xen vào: “Phong công yên tâm, Thường Hà là người của bọn ta!”
Sắc mặt Phong Đức Di giãn ra đôi chút, nhưng ngay lập tức lại chau mày: “Huyền Vũ môn do Tứ đại thống lãnh luân phiên túc trực. Nếu chỉ do Thường Hà chủ sự tất nhiên không có vấn đề gì, nhưng Lý Uyên vẫn có thể bất ngờ đưa ra điều động khác, như thế bọn ta chẳng phải sẽ mất hết lợi thế sao?”
Khấu Trọng mỉm cười: “Thường Hà vốn là người của Kiến Thành, được Kiến Thành đích thân tiến cử vào vị trí Đại thống lãnh. Vả lại đang vừa khéo là phiên hắn chủ trực Huyền Vũ môn, nếu tùy ý thay đổi ắt sẽ gây ra cảnh giác của tai mắt Tần vương trong cung, vì thế chuyện thay đổi hẳn sẽ không xảy ra!”
Phong Đức Di gượng cười: “Nếu kiểm soát được Huyền Vũ môn, quả thực có thể giữ chân đại quân Đường Kiệm ở Tây Nội Uyển. Tuy nhiên nếu Lý Uyên điều động hết cấm vệ từ Thái Cực cung về, trong ngoài hợp công, Huyền Vũ môn e là cũng không cầm cự được bao lâu. Nói cho cùng Lý Uyên vẫn là Hoàng thượng, thuộc hạ của Tần vương có thể liều chết vì chủ, nhưng binh tướng dưới quyền Thường Hà thì rất khó hy vọng...”
Khấu Trọng bình thản: “Tình hình ấy tuyệt đối sẽ không xảy ra, mấu chốt là đối phương cho rằng Tử Lăng đang nằm liệt giường dưỡng thương, sự phòng bị sẽ lơi lỏng. Bọn ta sẽ triển khai chiến thuật bắt giặc tiên bắt tướng, mục tiêu không chỉ là Kiến Thành, Nguyên Cát mà còn cả Lý Uyên!”
Phong Đức Di chằm chặp nhìn Khấu Trọng, mãi một hồi sau mới gật đầu: “Xem ra Thiếu soái quả đã có kế hoạch chu toàn, phía quân thủ thành sẽ phải ứng phó thế nào đây?”
Khấu Trọng đáp ngay: “Lưu Hồng Cơ vừa quy thuận Tần vương, khi ấy hắn sẽ án binh bất động, quan sát tình thế mà hành sự.”
Phong Đức Di cuối cùng cũng bị thuyết phục, trầm giọng: “Vậy ta nên phối hợp với các vị thế nào?”
Khấu Trọng chậm rãi: “Phong công phải nói làm sao để Lý Uyên tin chắc bọn ta không hề nghi ngờ gì chuyện kết minh, việc này hẳn không khó khăn đối với ngài. Còn ngày mai, sau khi sự việc xảy ra, Phong công phải chủ trì tung ra tin đồn cho đám quan tướng trong Thái Cực cung, rằng Kiến Thành, Nguyên Cát vì có ý đồ mưu phản phá hoại công cuộc kết minh nên đã bị Thiếu soái và Tần vương phản kích thủ tiêu, Tần vương đã kế thừa ngôi vị Thái tử. Những lời chính miệng Phong công nói ra, ai dám cho rằng không phải là ý chỉ của Hoàng thượng, trong khi Lý Uyên sẽ vĩnh viễn không có cơ hội phủ nhận nữa.”
Từ Tử Lăng xen vào: “Trước mỗi buổi tảo triều Lý Uyên thường đến đâu?”
Phong Đức Di đáp: “Hoàng thượng thông thường sẽ đến Ngự thư phòng trước tiên, phê duyệt các tấu chương, án văn quan trọng. Nhưng tình hình sáng mai khác thường, ta không dám khẳng định.”
Từ Tử Lăng nhìn Khấu Trọng, gật gù: “Để không ai nghi ngờ mình can dự vào hành động phục kích, chắc Lý Uyên vẫn sẽ làm như thường lệ.”
Phong Đức Di đứng dậy, bốn gã cũng vội vã đứng lên. Lão thở một hơi dài: “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Nếu tình hình phát triển không như dự định, các vị nên lập tức rút lui. Còn mạng là còn cơ hội làm lại, tuyệt đối không khoe mã hiếu dũng!”
Từ Tử Lăng nghĩ ngay đến Bất Tử ấn pháp. Khấu Trọng mỉm cười: “Đa tạ Phong công đã quan hoài, có điều chuyện đó quyết sẽ không xảy ra đâu. Trường An ngày mai sẽ là Trường An của Tần vương, cũng là Trường An của bọn ta!”
o0o
Xe ngựa ra khỏi Hưng Khánh cung, Vương Huyền Thứ dẫn Phi Vân vệ hộ giá trước sau, nhằm hướng Dịch Đình cung thẳng tiến.
Hầu Hi Bạch đã đi trước đến Lăng Yên các báo với Phó Quân Du chuyển cuộc hẹn với Phó Dịch Lâm đến tối mai, Ma Thường thì bí mật ra lối cửa sau đi bố trí cho việc khởi sự, ngoài ra còn hai thị vệ khác ở lại đợi Bạt Phong Hàn trở về.
Khấu Trọng nhìn qua rèm cửa xe ra ngoài, tặc lưỡi: “Mặt trời sắp xuống rồi, hy vọng Tống nhị ca, Tiểu Tuấn mấy người thoát được bình an, đừng có xảy ra bất trắc gì!”
Từ Tử Lăng trầm ngâm: “Biết được thân phận của họ chỉ có Thạch Chi Hiên và Loan Loan, hai người đó lúc này hẳn cũng không muốn làm chuyện gì khiến bọn ta cảnh giác! Ta tin mấy người đó sẽ được an toàn, còn có thể phối hợp với Lôi đại ca đối phó Hương Quý.”
Khấu Trọng quay đầu liếc nhanh Từ Tử Lăng, cười nhẹ: “Loan mỹ nhân tuyệt tình với ngươi như vậy, người đau lòng không?”
Từ Tử Lăng bình thản: “Nói thật, Loan Loan tuy muốn dồn ta vào chỗ chết nhưng ta không hề căm thù ả ta. Chấn hưng Ma môn là tâm nguyện quá lớn để có thể hy sinh bất cứ thứ gì. Cả Thạch Chi Hiên cũng không chịu từ bỏ lý tưởng, chỉ vì Thanh Tuyền nên mới đối xử với ta như vậy.”
Khấu Trọng gượng cười: “Nói đến Thạch Chi Hiên ta lại đau đầu, thử đoán xem liệu ngày mai lão có đích thân tham gia không?”
Từ Tử Lăng cân nhắc: “Lý Uyên hết sức thống hận Thạch Chi Hiên, Doãn Tổ Văn vì vậy sẽ tuyệt đối không để cho Lý Uyên biết quan hệ giữa mấy người đó với ông ta, cũng bởi phải giấu giếm bản thân cũng là tay chân của Ma môn nữa. Vì thế cho dù Thạch Chi Hiên hay Loan Loan có tạm thời ra sức cho Lý Uyên cũng sẽ không trực tiếp tham gia chuyện này. Huống hồ Thạch Chi Hiên còn phải bảo vệ Thanh Tuyền, để nàng còn sống mà nên duyên với ta chứ!”
Khấu Trọng thở phù một hơi, hạ giọng: “Ngươi có thể nói thật với ta một câu, theo ngươi thì bọn ta có bao nhiêu phần thắng?”
Từ Tử Lăng mỉm cười: “Khấu Trọng thiện công, Lý Thế Dân thiện thủ, một kết hợp như thế có thể nói thiên hạ khó tìm. Hắc Giáp võ sĩ lại là đội quân tinh nhuệ nhất của Đại Đường, ba nghìn tinh binh của Ma Thường kết hợp với nhân tài tuyệt đỉnh của Thiếu soái và Tống phiệt, một chính một biên, cộng với Thường Hà và Lưu Hồng Cơ một trong một ngoài, chặt chẽ phối hợp. Trận chiến này bọn ta thắng chắc rồi!”
Khấu Trọng thoáng ngẩn người rồi vươn vai ngả lưng vào thành ghế, hai chân thoải mái duỗi dài vẻ nhàn hạ, nhìn lên nóc xe cười lớn: “Có những lời này của Tử Lăng, ta lập tức thấy tự tin tăng gấp bội. À, ngươi nghĩ Loan Loan có tiết lộ bí mật Dương Công Bảo Khố cho Doãn Tổ Văn, Triệu Đức Ngôn mấy kẻ đó không?”
Tử Tử Lăng bình thản: “Ta chợt nảy ra một ý nghĩ có vẻ kỳ dị, người duy nhất có thể khiến Loan Loan tiết lộ bí mật Bảo khố là Thạch Chi Hiên, bởi cô ta muốn tranh thủ sự ủng hộ của ông ta. Hơn nữa Loan Loan hiểu rõ Thạch Chi Hiên rất ái mộ cô ta, càng biết mâu thuẫn giữa Tà vương và Triệu Đức Ngôn chỉ là tạm thời bị ghìm xuống chứ không thể triệt tiêu được. Huống chi bất luận là Loan Loan hay Thạch Chi Hiên, chắc chắn đều sẽ không cam tâm để Lương Sư Đô ngồi lên ngôi Hoàng thượng. Một khi Loan Loan đã ra tay với ta, Dương Công Bảo Khố khó lòng phát huy tác dụng cho phe Tần vương nữa. Với tính cách của Loan Loan, hẳn cô ta sẽ giữ kho báu lại cho riêng mình, sau này trong cuộc nhất thống Ma môn có thể nó sẽ mang đến tác dụng không ngờ.”
Khấu Trọng thở phào: “Có những phân tích này của Lăng thiếu gia, ta có thể yên tâm rồi. Mẹ kiếp, sao thời gian không trôi nhanh một chút, Khấu mỗ ngứa ngáy tay chân quá!”
Từ Tử Lăng bật cười: “Tiểu tử ngươi từ nhỏ đã không có tính nhẫn nại, đến Tần vương phủ hãy ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho ta, tĩnh dưỡng nhuệ khí để ứng phó với ngày mai, lúc đó chỉ sợ ngươi không đủ tay chân mà đánh đấm!”
Xe ngựa khẽ chậm lại, dong qua Chu Tước môn rồi tiếp tục hành trình.
Khấu Trọng nhắm mắt vẻ nghỉ ngơi, chợt hỏi: “Ngươi đoán bọn Cái Tô Văn liệu có đồng lưu ô hợp với Kiến Thành, Nguyên Cát tham gia đối phó bọn ta ngày mai không?”
Từ Tử Lăng than thở: “Cái này rất khó nói. Cái Tô Văn và Hàn Triều An nếu đã liên thủ với Dương Hư Ngạn phục kích ta ở ngoài Ngọc Hạc am, đương nhiên có thể trực tiếp tham gia vào việc này.”
Xe ngựa tăng tốc độ lao về phía Dịch Đình cung.
Khấu Trọng bỗng ngồi thẳng dậy, hai mắt lóe sáng: “Ta nghĩ ra một trò hay, người phải ngoan ngoãn đến Tần vương phủ nghỉ ngơi là Tử Lăng chứ không phải là ta.”
Từ Tử Lăng chau mày: “Ngươi lại nghĩ ra cái quái quỷ gì vậy? Đừng chuốc thêm phiền phức mà làm hỏng đại sự!”
Khấu Trọng cười hề hề: “Chớ quên ta là truyền nhân đời thứ ba của Bất Tử ấn pháp, có thế nào cũng không về Tây Thiên được đâu!”
Từ Tử Lăng trừng mắt nạt: “Ngồi yên đó cho ta!”
Khấu Trọng vẫn tinh nghịch: “Ngươi đã từng nghĩ đến một chuyện chưa, đó là Tường di sẽ giấu Sư công cùng Cái Tô Văn đến quấy quả lễ kết minh ngày mai? Đao tiễn vô tình, nhỡ Tường di mà làm sao, khi ấy bọn ta phải nói thế nào với mẹ chứ?”
Từ Tử Lăng định nói lại thôi, mãi một lúc sau mới thở dài: “Ta đầu hàng rồi, xéo đi rồi về Dịch Đình cung cho nhanh!”
o0o
Khấu Trọng quay lại Chu Tước môn, rẽ trái nhằm Thông Hóa môn hiên ngang bước tới.
Một cơn mưa bụi bất chợt đổ xuống, chỉ thoáng chốc Trường An chìm trong mờ mịt mông lung như được phủ một tấm màn che, khiến người đi đường không sao nhận ra bóng dáng cao lớn rảo bước qua bên cạnh lại chính là Thiếu soái Khấu Trọng danh chấn thiên hạ, người đang chủ trì vinh nhục của Trung thổ.
Tâm thần Khấu Trọng dần nhập vào cảnh giới đắc đao vong đao, thiên địa nhân hợp nhất, vô thắng vô bại.
Sau trận chiến với Tất Huyền, những lợi ích có được khi tận mắt chứng kiến Ninh Đạo Kỳ giao phong cùng Tống Khuyết đã từ nhận xét chuyển thành kinh nghiệm. Khấu Trọng thậm chí còn có chút oán hận Lý Uyên đã làm gián đoạn cuộc quyết chiến, khiến gã không thể cùng Tất Huyền đánh đến tận cùng.
Lạng Viên đã hiện ra trước mắt.
Khấu Trọng nhớ đến hào tình tráng khí của Tống Khuyết lúc bước vào Tịnh Niệm Thiền Viện, bèn ngửa mặt cười lên ha hả, ung dung đi tới trước đại môn, hét lớn: “Khấu Trọng đến, Cái đại soái hãy ra đây cho ta!”
Tỉnh Trung Nguyệt rời bao, nhanh như chớp găm vào khe cửa chẳng khác bổ vào tờ giấy mỏng, phá tan chốt khóa, đồng thời chân vung lên đá mạnh.
Đại môn Lạng Viên tức thì bật tung, lộ ra mấy khuôn mặt hốt hoảng.

xiaomi

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau