sendo

Thiếu Lâm tự đệ bát đồng nhân - Hồi 10

Thiếu Lâm tự đệ bát đồng nhân - Hồi 10

Chương 10

Ngày đăng: 24-01-2014
Tổng cộng 17 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 83975 lượt xem

ton

Trăng lặn sao mờ. Noãn Phong cương vô cùng náo nhiệt, nhìn khắp đều thấy giang hồ hào khách khắp nơi kéo về, người hiếu sự tự động cắm đuốc lên cây, vây quanh bãi đất rộng, ánh sáng như ban ngày.
“Bang chủ, chí ít cũng tới hai nghìn người”. Bát Trảo Chương Ngư từ trên cây nhảy xuống bẩm báo, lão nhận ra mấy con dê béo đang ở trong đám đông nên chân tay ngứa ngáy.
“Này, để ý xem hai người phái Nga My ở đâu”. Thất Sách nhận ra ý định của Bát Trảo Chương Ngư.
“Đi đi, tiền rượu cho thiếu cũng được,” Triệu Đại Minh xua tay. Bát Trảo Chương Ngư cao hứng dẫn mấy đệ tử tiến vào đám đông, hướng đến chỗ bọn Tiền La Hán.
“Hừ, chưa gặp mặt bao giờ, để xem bằng hữu của huynh đệ bản lĩnh đến đâu, đủ để trở thành hiệp khách đứng đầu trong năm chăng”. Triệu Đại Minh và Thất Sách nhảy lên cây, ba người bọn Trọng Bát bám theo.
Mấy trưởng lão thi nhau nhảy lên ngọn cây hai bên đường, quan sát xem có nhân mã quan binh không.
“Bang chủ, ngài thấy trận này thế nào?” Trọng Bát hỏi.
“Tam Phong đó nếu võ công ngang với nghĩa tử của ta thì mấy túi cơm thùng rượu phái Hoa Sơn nhanh chóng ngã gục thôi. Hừ hừ, bất quá phái Hoa Sơn không ngốc, đã dám đến thì tất mang đủ trợ thủ”. Triệu Đại Minh gặm đùi gà.
Triệu Đại Minh nghe Thất Sách kể lại quá trình gã và Quân Bảo quen nhau ở Thiếu Lâm. Y nghe nhiều về tình trạng hủ bại của Thiếu Lâm nên không lấy làm lạ, nhưng lấy làm hứng thú với cách hai thiếu niên hiệp khách sinh tồn, tự rèn luyện. Thất Sách không kể lại việc gã được Phương trượng cứu, tránh để lộ mọi chuyện.
Quả nhiên, nhân mã phái Hoa Sơn bắt đầu tiến vào Noãn Phong cương, ba mươi sáu người hùng hổ, mặc kệ ánh mắt khinh miệt của người khác.
“Hơn ba chục thanh kiếm mẻ bày ra sáu Hoa Sơn Tử Hà kiếm trận hỗ trợ cho nhau, không dễ ứng phó đâu”. Triệu Đại Minh nói thế cũng có nghĩa là tình hình không dễ dàng.
Thất Sách tính toán, nếu Quân Bảo sa vào nguy cơ, gã sẽ bất chấp danh dự nhảy xuống trợ giúp, hòng bảo vệ y bình an vô sự. Nếu không ổn thì gọi nghĩa phụ cứu mệnh cũng không sao.
“Hình như không ổn? Người Hoa Sơn đến càng lúc càng đông”. Từ Đạt nheo mắt, quả nhiên không sai.
Mười mấy cao thủ trẻ tuổi sử dụng côn của Hổ Giảo môn đứng cạnh phái Hoa Sơn, phái Thiên Sơn cũng góp hơn mười người cầm song câu, mấy năm gần đây những phái mặc sắc áo xanh đều thân cận triều đình. Người giang hồ ai cũng khinh miệt mấy phái này ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Thiếu Lâm tự tốt nghiệp sinh liên hiệp đại biểu hội cũng cắm một lá cờ trước phái Hoa Sơn, mang cả cờ quạt đến trợ uy, trên cờ thêu chữ sơn vàng “công tại triều đình”, “Thiếu Lâm chi hữu”, “kiếm khí bức nhân”.
Phái Hoa Sơn là chủ nhà, đứng đầu là nhị đệ tử Doãn Kỵ của Phong đại hiệp năm xưa hủy mặt giả mạo Văn Thiên Tường. Hai mươi năm trước, Bất Sát rời Thiếu Lâm, cải xưng đạo nhân, bắt đầu thanh trừng các thế lực võ lâm chống lại triều đình, Doãn Kỵ bán đứng hành tung bí mật của sư huynh, Bất Sát đạo nhân giết Hoa Sơn Chưởng môn rồi, triều đình lập hắn lên làm đương gia. Từ đó phái Hoa Sơn trở thành ưng trảo triều đình, người võ lâm muốn giết hắn nhưng không ai dám khiêu chiến, không phải vì Doãn Kỵ võ công cao siêu mà vì hắn có chỗ dựa là Bất Sát.
Người võ lâm tránh bàn luận đến Bất Sát, chỉ vì bàn đến càng thêm buồn tủi.
“Trương Tam Phong đâu? Lẽ nào không dám đến phó ước”. Doãn Kỵ bước ra, liếc nhìn quần hùng, thanh âm đầy đủ trung khí.
“Nói hay lắm, Trương Tam Phong thấy khí thế của chúng ta, dù đến cũng không dám hiện thân”. Tiền La Hán vỗ tay khen hay, không biết rằng ngọc bội trên eo đã bị Bát Trảo Chương Ngư thuận tay lấy đi.
Quần hùng bất luận có quen Trương Tam Phong hay không, nhưng đều đứng trên lập trường chống lại triều đình, ai nấy trừng mắt nhìn phái Hoa Sơn cùng toán trợ uy, không ít cao thủ còn trẻ không nén được, thậm chí trực tiếp lên tiếng mắng. Phái Hoa Sơn không kém cạnh, hình thành hai phe cãi cọ xô xát.
Triệu Đại Minh nhìn Thất Sách, Thất Sách nhún vai, biểu thị gã không biết Quân Bảo có đến không.
“Thiếu Lâm vẫn đồn rằng Trương Tam Phong là con trai đại hiệp Trương Huyền, đúng không nhỉ? Nếu đúng thì đã mất cơ hội kết giao”. Hàn Lâm Nhi cùng một đám hảo hữu lẫn vào đám đông, định thăm dò mọi chuyện. Hắn được phụ thân dặn dò, đến Thiếu Lâm, nơi thiên hạ anh hùng tụ tập, mời gọi các anh hùng hảo hán gia nhập Hồng cân quân còn chưa lộ diện, vì thế hắn kết giao rộng khắp Thiếu Lâm. Phụ thân hắn là thủ lĩnh Bắc Bạch Liên giáo Hàn Sơn Đồng, người được treo thưởng cao thứ hai trên bảng tróc nã của triều đình.
Hàn Sơn Đồng xuất thân từ thế gia truyền giáo Bạch Liên giáo, hiệu xưng Di Lặc giáng thế, tự phụ là con cháu tám đời của Tống Huy Tông, ngầm tụ tập nông dân và hoang dân thành quân đội, đợi thời cơ phát động khởi sự đại quy mô, nhiệm vụ của Hàn Lâm Nhi là lôi kéo anh hùng Thiếu Lâm, nhưng lại lỡ mất cơ hội với hai đệ tử võ công tối cao, thậm chí kết oán, thật khiến hắn hối hận vô cùng.
Trương Tam Phong chưa xuất hiện, nhân mã hai bên tiếp tục gào hét, những lời thô thiển khắp đại giang nam bắc, ngũ hồ tứ hải đều được bật ra, mắng rồi lại xắn tay áo đánh nhau, võ lâm quả thật sa sút quá mức mất rồi.
“Hừ. Lão tử muốn đại tiện!” Triệu Đại Minh gầm vang trên ngọn cây, nhất bang chi chủ quả thật nhất ngôn cửu đỉnh, một cục phân to rơi xuống ngay. Y lật tay xuất ra kình khí xoáy ốc, như Cầm Long Khống Hạc công cuốn đi. Cục phân lơ lửng trên không, tay phải Triệu Đại Minh đầy chân khí, một chiêu Kiến Long Tại Điền cuồng mãnh hất cục phân về phía đỉnh đầu phái Hoa Sơn rồi vỡ vụn.
“Hả?”
“Tránh mau”.
“Thối chết mất thôi”.
Phái Hoa Sơn, Hổ Giảo môn, phái Thiên Sơn chúng nhân kinh hoảng bỏ chạy, nhất thời không thể tránh được hết cả vạn mảnh phân vụn đổ xuống, ai nấy dính đầy mùi hôi thối, thần sắc vừa phẫn nộ vừa nhếch nhác.
Quần hùng cười vang, cả Thất Sách cũng cười đến độ suýt rớt khỏi cây.
Có ai không biết phong cách hành sự của Triệu Đại Minh, chỉ là hành động này biến cuộc tử đấu hóa ra phản khách vi chủ, tình thế diễn biến thành tam phái thân triều đình đối đầu Cái bang. Người phái Hoa Sơn tuốt kiếm mắng mỏ, gọi Triệu Đại Minh xuống tử chiến.
“Triệu Đại Minh ra đây. Trốn trốn tránh tránh thì là anh hùng hảo hán gì”. Chưởng môn phái Thiên Sơn Lục Mạc Cừu chịu nhục, toàn thân run rẩy, ngân câu trong tay còn dính một cục phân lớn.
“Có giỏi thì xuống đây lĩnh giáo Hoa Sơn Tử Hà kiếm trận!” Doãn Kỵ chém loạn xạ, giận dữ cành hông. Phái Hoa Sơn kết thành sáu kiếm trận, kiếm quang sáng chói.
“Xin lỗi, nghĩa tử, nghĩa phụ muốn giúp bằng hữu của con”. Triệu Đại Minh hớn hở, định nhảy xuống ngay.
Ngoài xa chợt vang lên tiếng hú, như phượng gáy, như rồng gầm.
“Quân Bảo!” Thất Sách vui mừng, nghe rõ nội công tu vi của bạn thân không kém hơn mình.
Tiếng hú từ xa lại gần, tốc độ như điện chớp, càng đến gần càng bá đạo như vút lên trời xanh, phượng kêu trên chín tầng trời.
Quần hùng biết đại hiệp Trương Tam Phong sau cùng đã tới, nhưng kinh ngạc vì y còn nhỏ tuổi mà nội công tu vi siêu phàm nhập thánh đến vậy.
Tiếng hú chợt dừng, Tam Phong đứng trên cây nhìn rõ tình thế rồi mới đáp xuống.
Thất Sách nhìn bạn thân, lần chia tay này Quân Bảo đổi tên thành Tam Phong, y càng cao hơn gầy hơn, ngũ quan thanh tuấn nhợt nhạt, đượm vẻ phong nhã của thư sinh tướng công.
“Đúng là con trai đại hiệp Trương Huyền. Nhầm, nhầm lẫn rồi”. Hàn Lâm Nhi than thở.
Tam Phong tuy nội lực tinh thâm, nhưng trông khá mệt mỏi, y phuc còn dính vết máu, tay cầm một cái bao, hiển nhiên vừa từ một chiến trường khác đến đây.
“Đánh thôi”. Tam Phong không lắm lời, tay trái vung lên, võ thành một vòng tròn rộng nửa trượng, hàm ý vào trong giao chiến.
Doãn Kỵ cười lạnh, quan sát dáng vẻ y đượm gió bụi: “Vừa trốn vào hang hốc nào hả? Ngươi mình đầy vết máu, làm bẩn kiếm của đại gia”. Hắn nói năng khắc bạc, kiếm trận càng xiết lại.
“Tào Châu dân biến, đại quân Thát tử trấn áp, lấy đầu tướng giặc tốn đôi chút thời gian, lấy đầu ngươi đành chậm lại một chút, xin Diêm vương thứ tội”. Y lạnh lùng đáp, ném vật đó về phía Doãn Kỵ.
Doãn Kỵ đón lấy, phát hiện tốc độ vật đó không nhanh nhưng hàm chứa nội kình cực kỳ trầm trọng, thầm kinh hãi, vội ném xuống đất. Cái bọc lăn một vòng, đầu người đầm đìa máu me lộ ra, thủ cấp bị cắt xuống hai mắt trợn trắng, miệng há hốc, trước lúc chết chắc hoảng sợ cực độ. Mấy công tử gia ngồi quan chiến ở vị trí đẹp rú lên, kẻ nhát gan thậm chí còn rúm người lại.
“Là A Lỗ Bất Hoa tướng quân!” Tiền La Hán kinh hoảng hét lên, quần hùng nhao nhao hô vang không ngớt. Trương Tam Phong hôm qua còn giết địch, hôm nay vượt trăm dặm đến giao chiến, quả thật anh hùng khí phách!
“Ngươi... ngươi dám ám sát mệnh quan triều đình! Không... không phải định tạo phản hả!” Ngân câu trong tay Lục Mạc Cừu khẽ run, ngữ khí đã líu lại.
“Lần đầu ngươi nghe thấy hả?” Tam Phong nhíu mày kiếm, cảm giác câu hỏi này không đâu vào đâu.
“Dưới chân thiên tử triều Nguyên há để ngươi tung hoành!” Doãn Kỵ mắng.
“Nhớ năm xưa phái Hoa Sơn Phong lão tiền bối nhất thân hiệp cốt, xá thân tự tàn thay Văn thừa tướng khảng khái chịu chết, khiến người ta khâm phục, không ngờ hậu bối kém cỏi, xu viêm phụ thế, gió chiều nào che chiều ấy, ta nể tình Phong lão tiền bối mà tha cho ngươi một lần, ngươi lại lập ra ước hẹn vô liêu này để phô bày cái xấu. Được, hôm nay ta sẽ đưa ngươi xuống Địa phủ, xem ngươi còn mặt mũi nào gặp sư phụ”. Tam Phong nội lực tinh thuần, từng lời lọt rõ ràng vào tai quần hùng.
Ban đầu y dùng khí thế trấn áp, vượt trăm dặm đường đến liền lập tức ứng chiến, hoàn toàn không coi kẻ địch vào đâu, khiến quần hùng sôi trào máu nóng, vỗ tay như sấm, giờ y lại chính khí ngời ngời mắng Doãn Kỵ, khiến hắn không còn mặt mũi nào, thoạt xanh thoạt trắng, cơ hồ gương mặt sư phụ đã mất từ địa ngục hiện về, mồ hôi tuôn ướt lưng hắn.
Ngay cả Triệu Đại Minh cũng hứng khởi với khí thế này, lòng thầm tính cách xuất hiện sao cho hoành tráng. Thất Sách càng kích động, ba năm không gặp, Quân Bảo đã đạt tới phong phạm đại hiệp cỡ này.
“Sao lại thoái lui thế nhỉ? Người các ngươi dính phân?” Tam Phong nhíu mày, không hề giễu cợt.
“Chém chết hắn!” Doãn Kỵ nổi giận hạ lệnh, kiếm trận phát động.
Kiếm trận của phái Hoa Sơn huấn luyện suốt hai tháng vì ngày hôm nay, trận pháp phát động liền như vạn con rắn bò, kiếm quang đại thịnh, Đại Hổ Giảo côn pháp của Hổ Giảo môn hộ trận, thanh thế chấn thiên, Thiên Nữ Ngân Câu trận của phái Thiên Sơn bất động, càng là biến số khó lường.
Ba môn phái thân triều đình liên thủ, quần hùng lo lắng thay cho Tam Phong.
Y không hề sợ hãi, đứng lặng quan sát biến hóa của kiếm trận, côn trận, câu trận.
“Thế nào?” Thất Sách hỏi, quyền đầu nắm lại thành tiếng.
“Trận pháp này nhìn thì hung hiểm, kỳ thật chẳng quá dựa vào đông người, theo ta thì kiếm trận và côn trận vốn không cùng một người cha sinh ra, miễn cưỡng phối hợp lại thì có tác dụng gì? Nếu dẫn cho trận pháp xung đột thì sẽ tự triệt tiêu, kiếm không dung côn, côn không dung câu, câu không dung kiếm, tất sẽ đại loạn”. Triệu Đại Minh nói năng lộn xộn, Thất Sách ngẩn ra nhưng cũng hiểu ý.
Tam Phong không ở vị trí cao, lúc ở Thiếu Lâm cũng không nghiên cứu trận pháp biến hóa, nhưng y gặp kỳ ngộ trên giang hồ, được một vị cao nhân vô danh dùng thiên tượng làm kinh, ngũ hành làm lạc chỉ điểm quyền thuật nên luôn dùng cách “nghe” đặc biệt quan sát các loại trận pháp. Y nghe được kiếm thế như quần xà múa may là hung hiểm nhất, trong tiếng múa kiếm tựa sấm động hàm ẩn tiếng hổ gầm bị quần xà nhiếp phục, bèn ngưng thần lắng nghe, hai loại tiết tấu trên không hòa hợp. Côn pháp thiên về khoáng đạt, nhưng lại hòa vào kiếm quang ngăn tấc nào hiểm tấc ấy thì khí thế tuy mạnh nhưng không trôi chảy, chỉ cần y tiến vào được là sẽ dễ dàng phá giải trận thế.
Muốn xông vào trận pháp nhưng vướng mắc ở Thiên Nữ câu trận dĩ tĩnh chế động. Câu trận này sát khí đằng đằng song không múa loạn xạ theo kiếm trận và côn trận, hiển nhiên Doãn Kỵ cũng hiểu rõ nhược điểm của hai trận nên dùng câu trận ôm cây đợi thỏ. Mai hoa tam câu là binh khí cực kỳ hung hiểm, chạm vào da thịt là cắt đứt ngay, vết thương khó lành, dùng tay đón đỡ chỉ cần hơi lơ là sẽ thụ trọng thương.
Tam Phong không phải hạng sính cường, lập tức lớn tiếng: “Ai cho tiểu đệ mượn một thanh kiếm, diệt quần yêu xong sẽ trả ngay”. Quần hung đeo kiếm thi nhau bạt kiếm, mong rằng kiếm của mình được dùng thì sẽ thêm phần danh giá, sau này gặp người khác có thể tự khoa trương rằng kiếm của mình từng cùng Tam Phong đại hiệp sáng vai tác chiến.
“Nhìn thần kiếm của ta do sư phụ Hồ Thiết chính tay rèn mà xem, sắc kém gì Ngư Trường”.
“Kiếm của ta mới là đồ tốt, ra khỏi vỏ phải thấy máu, thần vật đấy”.
“Phì, hai cây Lân Ba đoản kiếm của ta do hoàng thất Đại Tống ban cho, chính khí hạo nhiên, chuyên chém bại loại!”
“Kiếm của các ngươi đều ẻo lả quá, kiếm của ta nặng tám tám sáu mươi tư cân, cả ta cũng không sử dụng được, chỉ có kiếm như thế mới hợp với Tam Phong đại hiệp”.
Tam Phong mượn kiếm quần hùng là có ý tìm một thanh kiếm thật nặng, thò tay đón lấy rồi thở dài sườn sượt. Quần hùng hoang mang, tưởng gã không chọn được thanh vừa ý, nên dần yên lặng lại.
“Nếu thanh kiếm đó của ta thì tốt”. Tam Phong u oán thở dài, ngẩng nhìn trời.
Vầng trăng non chênh chếch, gió nhẹ mây thưa.
Y không thèm để ý tới phong lôi kiếm trận đang áp sát, nhìn trăng đến xuất thần.
Quần hùng yên lặng, hiếu kỳ Tam Phong nói đến danh kiếm trân kỳ nào. Thất Sách vốn định đợi khi Tam Phong đại bại quần hùng mới hiện thân nhưng giờ không nén được tâm tình kích động, cầm Huyền Từ song kiếm nhảy xuống, “thần kiếm ở đây”.
Thất Sách ngẩng đầu rảo bước, trung khí sung túc, quát to.
Tam Phong vừa mừng vừa kinh hãi, trên đời không việc gì sánh được với chí hữu đột nhiên hiện thân, sánh vai trước khi ác đấu. Thần kiếm mà y nói tới chính là Thất Sách, mấy năm không gặp, tiếng hô ban nãy chứng tỏ nội lực tu vi của gã không chỉ không giảm và tăng tiến nhiều, không kém hơn y chút nào.
Quần hùng không biết Thất Sách, nhi nhao bàn tán suy luận.
Triệu Đại Minh thích thể hiện liền sử dụng Sư Tử hống: “Thái Cực nghĩa tử! Làm cho gọn vào”. Noãn Phong cương chấn động, quần hùng bịt tai, chợt hiểu rằng nhân vật xuất hiện là cuồng nhân Thái Cực nổi danh, nhiều lần ám sát Nhữ Dương vương nắm binh quyền trong tay.
Tam Phong trào lệ, Thất Sách mỉm cười tuốt Huyền Từ song kiếm, song kiếm rít lên ong ong.
Tam Phong lặng lẽ đón lấy một thanh, hai vị thiếu hiệp gặp nhau, không cần phải nói nhiều lời. Quần hùng càng xôn xao, giang hồ đồn rằng lưỡng hiệp vốn là bạn cũ, quả nhiên không sai.
“Kiếm của Linh Tuyết...” Tam Phong nhìn thanh trường kiếm đen nhánh, mỏng tang, khẽ lay động là thoáng xuất hiện tiếng ve kêu. “Huyền Từ song kiếm của Nga My”. Thất Sách cố ý nói to tên kiếm, để Linh Tuyết ưa thể diện được thơm lây.
Linh Tuyết và Hồng Trung quả thật lẫn trong quần hùng. Tam Phong uy vũ phó ước, cộng thêm Thất Sách hiện thân, hai sư đồ vốn buồn bực vì mất kiếm quý giờ cười tươi hớn hở, Hồng Trung vừa khóc vừa cười, Linh Tuyết thấy hiện tại kiếm trong tay Thất Sách là Huyền Từ thì đắc ý hơn bao giờ hết.
Doãn Kỵ đợi lâu không nén được, gầm khẽ. Sáu đạo kiếm trận chia thành ba ngả lao tới, vây Tam Phong và Thất Sách, định giết cả hai.
“Thất Sách, đệ biết kiếm pháp không?” Tam Phong tựa lưng vào Thất Sách, ngữ khí hoan hỉ.
“Là pho kiếm pháp không ra gì của Thiếu Lâm tự, còn huynh?” Thất Sách đang lúc vui mừng, không coi kiếm quang quanh mình ra gì.
“Biết đôi chút, bất quá võ công mạnh yếu là hiện thực nhất, với công lực của đệ chỉ cần dồn ba thành nội lực lên thân kiếm, rồi...” Tam Phong lẩm bẩm, cảm giác được chân khí của Thất Sách lồng lộng sau lưng, thầm kinh hãi, hóa ra ba năm nay gã tiến bộ quán hiều.
“Vẽ vòng tròn”. Thất Sách buột miệng, vỏ kiếm khẽ động, nội lực dồn tới phát ra kình khí.
Tam Phong vui mừng, hóa ra cả tai chia tay nhau, tao ngộ, lĩnh ngộ về võ công có khác biệt nhưng tự chung vẫn giống nhay, đều dựa trên “vòng tròn”.
Thất Sách dồn chân khí vào kiếm, một loạt vòng tròn bá đạo tùy ý hình thành.
Tuy phái Hoa Sơn trận pháp tinh diệu, nhưng bị kiếm khí của Thất Sách bức lùi, hai thanh trường kiếm gãy gục, kẻ cầm kiếm hổ khẩu rỉ máu, kinh hãi vô cùng.
“Lên!” Tam Phong nhảy lên thi triển khoái viên kiếm pháp mới lĩnh ngộ gần đây.
Mũi kiếm của y chỉ lên trời, cổ tay ép xuống, khí kình xoay chuyển theo vòng tròn, trong vòng một trượng thật sự khó tránh, chính là tác phong bá đạo dĩ khí ngự kiếm. Mấy đệ tử Hoa Sơn công lực thấp kém bị trùm trong kình khí, trường kiếm gãy rời.
“Gãy”. Thất Sách thừa cơ đột nhập, chém ngang một nhát giản đơn, bảy tám thanh kiếm gãy rời.
“Cuồng đồ tiếp kiếm!” Doãn Kỵ nhận rõ Thất Sách không giỏi dùng kiếm, xuất ra một chiêu hư hư thật thật “Giản Lý Khán Hoa”, Tam Phong nhanh chóng di hình bổ vị chặn lại. Doãn Kỵ thầm kêu khổ, cũng may có hai trận thế khác xuất kiếm tương trợ, miễn cưỡng bức lùi Tam Phong.
Thất Sách cũng không hơn gì, hai kiếm trận từ hai phía vây lại, kiếm chiêu nhắm vào gã đến chín phần là hư chiêu khiến gã hoa mắt, liên tục dốc công lực, điên cuồng múa kiếm hộ thân, kiếm khí tung hoành, những kẻ áp sát đều kinh hãi.
Thất Sách nhớ lại lời Triệu Đại Minh, định đề khí nhảy lên dẫn dụ côn trận nhiễu loạn kiếm trận, nhưng gã vừa bật lên thì kiếm trận nhanh chóng di động đến chỗ gã đáp xuống, sẵn sàng phanh thây.
“Hỏng rồi”. Thất Sách thè lưỡi, song không khẩn trương, vì gã đang trong trạng Thái Cực độ hưng phấn. Tính vô tri của người nhà quê thật đáng khen.
“Mau mau tránh ra cho ta”. Tam Phong cước như lưu tinh, mấy thanh kiếm gãy bắn về phía hai kiếm rận đang đợi Thất Sách đáp xuống. Nội lực của y bất phàm, chúng kiếm khách vội múa kiếm hộ thân, hòng hất văng khoái kiếm mà gã đá tới. Thất Sách đáp xuống giữa chúng kiếm khách, gã không giỏi dùng kiếm liền lấy kiếm làm quyền, sử dụng Hầu quyền, gã nội lực kinh nhân, thanh kiếm nào va phải cũng gãy gục. Chúng kiếm khách vừa phải đỡ phi kiếm của Tam Phong vừa đỡ Hầu quyền kiếm pháp của gã nên nhanh chóng bị đánh tan.
“Côn trận câu trận tiến lên”. Doãn Kỵ gầm lên, trường kiếm gãy gục. Hổ Giảo môn đợi sẵn, cùng xông lên, Song Câu sứ giả phái Thiên Sơn bắt đầu vá lại kẽ hở của trận pháp, tách Tam Phong và Thất Sách ra. Thất Sách không hiểu gì về câu pháp, dựa vào lòng e dè của chúng nhân dành cho mình cùng bộ pháp nhanh nhẹn, miễn cưỡng lách đi lách lại. Chỉ là gã vẫn giữ nụ cười, xem ra rất ung dung.
“Sư phụ, làm sao bây giờ?” Hồng Trung giật mình, sợ có gì bất trắc.
“Gã vẫn đang cười, con lo cái gì?” Linh Tuyết lạnh lùng đáp, chăm chú quan sát kiếm pháp mới sáng tạo của Tam Phong, tựa hồ lĩnh ngộ ra gì đó.
Trường kiếm của Tam Phong nặng trịch, hoàn toàn không lý gì đến đặc điểm nhanh nhẹn mà kiếm pháp chú trọng, có điều kiếm thế trì độn song mạnh mẽ. Mũi kiếm của y vẽ vòng tròn, thân thể cũng đi theo vòng tròn, kình khí xoáy tít quanh người, càng lúc càng nhanh khiến địch nhân không dám lại gần.
“Thế gian sao lại có kiếm pháp kiểu này?” Doãn Kỵ thầm kinh hãi, tiền bối Hoa Sơn không thiếu cao thủ dĩ khí ngự kiếm nhưng không đào đâu ra cái lý lấy chậm đấu với nhanh.
Nếu dùng khoái kiếm cưỡng bức xông vào, nhất định sẽ bị kình khí hất bay hoặc gạt đi, trừ phi nội lực của người xông vào cao hơn, bằng không đừng hòng.
Thất Sách nhìn chiêu thức mạn kiếm do Tam Phong sáng tạo, cũng muốn vẽ vòng tròn theo nhưng đang lúc tránh né nên gã không thể lĩnh ngộ, nghiến răng xông vào côn trận, hít sâu một hơi.
Môn đồ Hổ Giảo môn hớn hở, côn gỗ giáng xuống liên tục, nhắm toàn vào đại huyệt của địch nhân. Thất Sách chủ động chịu đòn, trường kiếm cắm xuống đất, hai tay giơ lên.
Nên biết Đệ bát đồng nhân Thiếu Lâm tự là cao thủ chịu đòn, côn gỗ đánh trúng Thất Sách, không rút về được nữa.
Thất Sách đau đớn, vận nội kình Mạn quyền, dính chặt mọi ngọn côn đánh trúng mình, môn đồ Hổ Giảo môn bị kình lực của gã cuốn theo, trừ phi buông côn ra, bằng không không tài nào thoát thân được. Tay trái gã dẫn theo ba ngọn côn gỗ, tay phải năm ngọn, khinh linh mà trầm mãnh, các côn thủ quay cuồng choáng váng, muốn buông tay nhưng không thành.
“Lợi hại, công phu niêm kình này kỳ diệu thật”. Triệu Đại Minh vỗ tay khen hay.
Song Câu sứ giả phái Thiên Sơn định lao lên, Thất Sách quay phắt lại, chúng côn thủ bắn văng đi, đập vào khiến Song Câu sứ giả tóe hoa cà hoa cải. Gã lại rướn người,quyền chưởng phát ra liên tục, đối thủ không ngớt ngất xỉu vì trúng đòn.
“Ta thấy đừng đánh nữa thì hơn?” Gã co chân hất Huyền Từ kiếm vào tay, chúng kiếm khách hãi hùng lùi lại. Gã chậm rãi rảo bước, nhặt kiếm gãy và côn gỗ làm “ám khí” rồi ngồi phệt xuống nghỉ, quan sát Tam Phong ứng chiến, chúng kiếm khách hơi động đậy là gã lại ném ra một thanh kiếm gãy chấn nhiếp.
Cạnh đó, kiếm gãy và chân tay gãy rớt ngày càng nhiều quanh Tam Phong, tiếng kêu thảm không ngớt. Vòng tròn của y càng lớn thì trán càng bốc hơi nghi ngút, lần đầu tiên y sử dụng kiếm pháp này đối địch, còn chưa biết cách thu thế tích lực, cứ thế nào kình khí trên kiếm tất sẽ suy kiệt.
Doãn Kỵ cũng nhận ra, ám thị chúng nhân không đón đỡ.
“Tam Phong, cần trợ thủ không?” Thất Sách cười ha hả, không ngờ mình lại kết thúc chiến cục trước.
“Trợ cái đầu đệ, ban nãy nếu ta không đá mấy thanh kiếm đến thì giờ đệ biến thành con nhím rồi”. Tam Phong hậm hực, bình thường gã ăn nói có phần uy nghiêm, gặp Thất Sách rồi thì nhẹ nhàng hẳn.
“Đúng đúng, đệ hiện còn giữ mấy đoạn kiếm gãy, chi bằng trả huynh cả vốn lẫn lời?” Thất Sách giả bộ ném ra, động tác giả này quả nhiên khiến bọn Doãn Kỵ lạnh người, kiếm kình của hai gã đều kinh nhân, không thể coi thường.
Tam Phong tâm niệm chuyển động, giả trang khí lực không đủ, bước chân hơi loạng choạng, bọn Doãn Kỵ lập tức công kích. Gã quyết định chấn nhiếp kẻ cầm đầu phe địch, búng gãy kiếm của Doãn Kỵ khiến cổ tay hắn tê dại, đoạn vung kiếm gạt hết vũ khí quanh mình, lật tay chộp vào sống lưng Doãn Kỵ, hắn lập tức quỳ xuống, mắt trợn trừng nhìn lên trời, không tài nào đứng dậy được nữa.
Doãn Kỵ thất bại, dư đảng Hoa Sơn nhìn nhau, không dám ham đánh, nhưng tiến thoái lưỡng nan vì trước mặt quần hùng.
“Bỏ kiếm xuống rồi cút, các ngươi không xứng đấu với bọn ta”. Tam Phong cùng Thất Sách đang vui vì gặp nhau, không muốn đả thương loại người xu quyền phụ thế.
Dư đảng Doãn Kỵ đỏ bừng mặt mũi, nhưng vẫn biết tính mạng quan trọng, thi nhau vứt kiếm rồi bỏ chạy, quần hùng vỗ tay hò hét, đều khâm phục nhị hiệp.
“Không ngờ hai tên này luyện được công phu kinh nhân, lần này chắc cha mắng ta đến nơi đến chốn, thôi vậy”. Hàn Lâm Nhi thở dài, Hồng cân quân muốn lôi kéo hai vị thiếu hiệp, e rằng cần người khác ra mặt.
Còn các tốt nghiệp sinh Thiếu Lâm như Tiền La Hán ngồi quan chiến ở vị trí quý khách càng kinh hãi, run rẩy tránh khỏi ánh mắt Thất Sách và Tam Phong, nhưng hai vị thiếu hiệp lâu ngày mới gặp nhau để ý đến bọn chúng làm gì?
“Đúng là anh hùng xuất chúng”. Từ Đạt thán phục.
“Không sai, nam nhân phải như thế”. Thường Ngộ Xuân gật đầu, lòng ngập khao khát.
“Cố gắng đi theo Bang chủ ta đây, học được hai chiêu Kiến Long Tại Điền và Thần Long Bãi Vĩ thì ba cái kiếm trận rác rưởi này chỉ cần vài đòn là tan tành ngay”. Triệu Đại Minh không hề khách khí, có khi y phải ước hẹn tử đấu với một bang phái ngu xuẩn nào đó, tự thân thị phạm cách phá trận nhanh nhất, cho thiên biết thế nào mới là võ công chính phái thiên hạ đệ nhất. Từ Đạt và Thường Ngộ Xuân hớn hở, biết rằng học được một chiêu là đủ dùng cả đời.
Phía dưới, Tam Phong và Thất Sách tra kiếm vào vỏ, hai vị nữ hiệp phái Nga My cũng nắm tay nhau đi tới. Mắt Hồng Trung ửng đỏ, Linh Tuyết cao ngạo đưa tay, ra vẻ bộ tịch.
“Thất Sách, muội nhớ huynh quá”. Hồng Trung khóc nức nở, ôm chặt gã.
“Hồng Trung, có muội thì đời ta mới trọn vẹn” Thất Sách thật lòng, ôm chặt cô.
Nhi nữ tình trường khiến quần hùng ngượng ngập, giả bộ ngớ ngẩn, các hào khách định bước lên kết giao với hai vị thiếu hiệp, nhưng bị Hồng Trung đẩy vào cảnh không biết mở mồm kiểu gì.
Triệu Đại Minh vốn ở trên cây, vui vẻ trước tình cảnh đó, đột nhiên lại dựng tóc gáy.

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau