Túy Tâm kiếm - Hồi 37

Túy Tâm kiếm - Hồi 37

Lòng trinh đản nữ

Ngày đăng: 04-05-2012
Tổng cộng 71 hồi
Đánh giá: 9.1/10 với 567395 lượt xem

Càng lạ lùng hơn nữa là chưởng phong của lão già không cuốn theo một chút khí độc nào như chàng thầm tưởng. Còn đang ngơ ngác, tiếng Ngũ Độc thần quân lại vang lên:
- Hãy đỡ tiếp chiêu thứ hai này nhé.
Lần này lão dùng chỉ điểm tấn công. Tử Lăng không chút hoang mang, khẽ đưa hữu chưởng túm nhẹ chỉ phong của lão lại.
Lần này chỉ phong của lão động chủ bị hóa giải một cách dễ dàng, chẳng những thế kình lực thặng dư của Tử Lăng còn đẩy ngược lão ta thối lui lại mấy bước.
Tiếng truyền âm nhập mật của Nhất Thóc Dã Tẩu lại vang vang bên tai chàng trai trẻ:
- Này cậu! Hãy cố gắng đề phòng âm mưu thâm độc của lão ta trong chiêu thứ ba này.
Chẳng cần căn dặn, sau bao lần chiến đấu gay go, Tử Lăng cũng thừa hiểu kế dụ địch sâu độc của đối phương, chàng gật đầu ra hiệu rằng chàng sẵn sàng để tâm đối phó.
Thình lình, Ngũ Độc thần quân vụt cười lên sằng sặc như điên:
- Còn lại một chiêu cuối cùng, ngươi hãy nếm thử môn ám khí của lão phu này nhé.
Nói đoạn, lão ta cho tay vào lòng, rút ra một môn ám khí cầm chắc trong tay, chực sẵn để phóng vào người Tử Lăng.
Bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng, chàng trai trẻ ấy hiên ngang sau khi thoáng qua đôi mắt dầy đặc sát khí của lão già, chàng biết số phận mình sẽ phó mặc rủi may vào môn ám khí vô cùng hiểm độc này, linh tính như gợi chàng nhớ lại một chiêu tuyệt học Đàn chỉ thần công trong Mai châu bửu lục.
Chàng liền chuẩn bị sẵn sàng để kịp thời đối phó.
Tiếng oang oang của Ngũ Độc thần quân lại vang lên:
- Nhãi con! Hãy cẩn thận chống đỡ đi con.
Nhanh như chớp, Tử Lăng vội vã tung mạnh chiêu Đàn chỉ thần công vào đối phương, một mặt chăm chú nhìn vào tay lão già đề phòng ám khí đuợc tung ra, chàng liệu tìm phương né tránh.
Thình lình.....
Một tiếng thét như xé màng tai, cô bé Hoa Trung Tú đang bị thương, nãy giờ nằm sóng sượt dưới mặt đất, vụt chồm lên nhảy bổ vào lòng lão động chủ gào to:
- Gia gia...không thể đuợc, không thể đuợc.
Không ngờ đứa con thân yêu của mình có hành động kỳ quặc như thế, lão động chủ đành phải ngưng tay, thét to:
- Ô kìa ...con....Chớ nên đến gần! Nguy hiểm.
Tiếng bốp khô khan vụt nổ lên.
Một chiếc đầu lâu bị bắn vỡ tung ra, máu tươi trào ra như suối, tiếp theo đó một thi thể không đầu, lảo đảo vài vòng rồi ngã huỵch xuống đất, run run co giật đôi lần, đoạn từ từ im bặt.
Cuộc diện thay đổi quá nhanh, cả thảy đều bàng hoàng ngơ ngác.
Thi thể nằm dưới đất lại chính là Ngũ Độc thần quân.
Nào ai học đuợc chữ ngờ, sự ngăn cản của Hoa Trung Tú, làm ám khí của lão già không thể phóng ra đuợc, luồng chỉ phong Đàn chỉ thần công của Tử Lăng, tự do bay thẳng vào đầu lão ta, và ô hô, một đời oanh liệt đành mạng vong di tuyệt.
Sáu kẻ thuộc hạ mục kích chủ nhân bị giết một cách vô cùng thảm khốc, định hua kiếm xông vào báo thù, nhưng vừa tiến đuợc vài bước, mấy gã ấy không hẹn đồng thanh đứng dừng lại, đưa mắt nhìn nhau, đứng yên nín lặng.
Trong lòng họ có cảm giác gì đây?
Phục thù cho chủ ư?
Họ tự cảm thấy sức họ còn non kém quá, so với tài nghệ của Tử Lăng, vả lại chủ nhân thác đi, họ như con rắn không đầu.
Những lời bí mật của Nhất Thóc Dã Tẩu tiết lộ ban nãy, làm cho họ có một mộng tưởng thoát thân khỏi động, mà từ bao nhiêu năm nay, giấc mộng ấy bị bóp chết trong cõi lòng, và dưới sự thống trị độc tài của gã Ngũ Độc thần quân.
Cái chết bất ngờ thê thảm của cha già, làm cho Hoa Trung Tú như kẻ mất hồn....Giây lâu, nàng như sực tỉnh, nhảy bổ nhào xuống ôm lấy thi thể cha già gào thét nức nở:
- Gia gia, gia gia, trời ơi!
Tiếng khóc não lòng quá, cả thảy đều mủi lòng rơi lệ.
Thiếu nữ vì quá đau thương, khóc thét lên rồi ngã nhào xuống, mê man bất tỉnh.
Thấy cảnh thương tâm quá, Tử Lăng vội bước đến dùng thuật Thôi cung quá huyệt chà sát huyệt mạch cho nàng.
Giây lâu, Hoa Trung Tú dần hồi tỉnh lại.
Cánh tay tàn phế, suối lệ tuôn trào, mái tóc rối bong, sắc diện ảo não, tiếng khóc nức nở của nàng vang bên một thi thể không đầu, cảnh tượng não lòng ấy, không ai có thể ngăn cản đuợc giọt lệ.
Tử Lăng chắp tay thi lễ, nhìn Hoa Trung Tú, chàng cất giọng thành khẩn thốt:
- Hoa cô nương! Việc không may xảy ra cho lệnh tôn, tại hạ cảm thấy cõi lòng đau xót vô cùng.
Thần sắc của Hoa Trung Tú lúc bấy giờ như một pho tượng đá trầm lặng, không cảm giác, không linh hồn, sự đau khổ quá mức đã làm cho con người nàng khô héo cô đọng lại.
Văn Tử Lăng thở dài rồi tiếp:
- Thật tình do một lúc lỡ tay, chứ tại hạ nào muốn giết thác lệnh tôn bao giờ!
Hoa Trung Tú lạnh nhạt đáp:
- Giết thác gia gia, không phải công tử mà chính là Hoa Trung Tú này.
- Trời! Sao lại là cô nương?
Đưa tay gỡ lấy món ám khí từ năm ngón tay cứng đờ co quắp của Ngũ Độc thần quân ra, nàng chậm rãi tiếp:
- Với mười sáu viên Bá Độc Trung Hồn Hoàn này nếu tung ra một lượt, thì dù cho công tử một thân có tám sanh mạng đi nữa, cũng khó thoát khỏi sự chết một cách chắc chắn, vì nãy lòng tôi bất nhẫn, nên đã ngăn cản gia gia, làm cho ông sơ hở sự đề phòng, để đến nỗi phải chết một cách thê thảm dưới chỉ phong của công tử.
Tử Lăng ấp úng thốt:
- Đối với sự an nguy của tại hạ, kỳ thật ra cô nương đã chiếu cố quá nhiều, mặc dù là mười mấy viên ám khí đuợc tung ra một lượt đi nữa, nhưng tại hạ tin chắc rằng vẫn còn đủ sáng suốt để né tránh kia nữa.
Khẽ hừ một tiếng, Hoa Trung Tú gằn giọng thốt:
- Đâu có phải là một việc đơn giản như công tử đã tưởng, rất tiếc rằng công tử còn chưa hiểu được sụ lợi hại khủng khiếp của môn ám khí ấy.
Vừa nói xong, nàng dùng cánh tay còn lại , nhặt một viên ám khí tung mạnh về phía trước mặt.
Cảnh tượng kinh hoàng xảy ra, sau khi nổ tung, một luồng hắc khí, bao phủ một trượng vuông vức, hắc khí cô đọng giây lâu, mới dần dần tan biến.
Tử Lăng khẽ nheo mày hỏi:
- Uy thế của nó ở đặc điểm nào mà tại hạ vẫn còn chưa nom thấy?
Công tử hãy chú ý xem kỹ vùng bị hắc khí bao phủ kia kìa.
Sau khi nhìn kỹ, Tử Lăng bất giác giật mình đánh thót, hơn một trượng vuông vức ấy, tất cả thảo mộc đều khô héo lại, rồi lại tan dần.
Hoa Trung Tú trầm ngâm tiếp:
- Uy lực của một viên là như thế, từ thảo mộc cho đến tất cả sinh vật đều bị tiêu diệt, mười sáu viên đồng tung ra một lượt, thử hỏi công lực phá hoại của nó ghê gớm đến bậc nào?
Văn Tử Lăng cảm động thốt:
- Mối thịnh tình của cô nương, tại hạ suốt đời sẽ không quên đuợc, rất tiếc là sự việc xảy ra đến nông nỗi này.
Hoa Trung Tú vụt cười lên sặc sụa như điên:
- Trời!... Thịnh tình! Thịnh tình! Nếu nó có sẵn từ thủa gặp nhau.
Nàng đưa cánh tay nhầy nhụa ra rồi tiếp:
- Từ lúc cánh tay này đứt đi rồi, thì cũng như mối tình của tôi, đứt đi từ đấy.
Tử Lăng ngập ngừng hỏi:
- Nhưng tại sao cô nương lại có hành động như thế?
- Tôi đã bảo rằng, tôi không muốn cho công tử chết thê thảm ở trong động này, muốn giết thác chàng là đợi sau khi chàng rời khỏi nơi đây. Nhưng hiện tại, chàng hãy đi đi. Tôi bằng lòng cho chàng rời khỏi nơi đây một cách an toàn.
Nhất Thóc Dã Tẩu bước tới, lão run lên vì cảm động:
- Lòng khoan hồng độ lượng của cô nương làm tôi xúc động, cô nương thật là một bậc cân quốc nữ anh hùng.
Hoa Trung Tú lạnh lẽo ngắt lời:
- Xin cảm ơn lão bá! Tôi chán lời khen tặng quá nhiều rồi! Bây giờ tôi mới thức tỉnh ra rằng, nếu không phải phần số của mình đuợc hưởng, thì sự cưỡng cầu chỉ là vô ích mà thôi. Văn Tử Lăng! Tôi chẳng hận chàng đâu! Nhưng mối thù giết cha này, một ngày nào đó tôi sẽ tìm chàng để rửa cho xong mới đuợc.
Mặt đỏ như gấc chín, Văn Tử Lăng nửa hổ thẹn, nửa bồi hồi, chàng không ngờ chỉ trong khoảnh khắc, từ một thiếu nữ đanh đá lả lơi, vụt trở thành một nhà tu hành, với một cõi lòng yếm thế, và một đức tính từ bi khoan hồng đại lượng.
Đứng trước mặt nàng thiếu nữ cụt tay, chàng vụt cảm thấy mình bé nhỏ quá, trước sự hy sinh cao cả của nàng.
Nín lặng giây lâu Hoa Trung Tú, vội quay ngoắt người lại, với vẻ nghiêm trang, nàng hướng về sáu tên thuộc hạ thốt:
- Sáu vị là bạn tốt của cha già tôi, tuy rằng chủ tớ, nhưng cha tôi sanh tiền đối với sáu vị xem như tình ruột thịt, mà lẽ ra tôi phải tiếp nối cơ nghiệp của cha tôi nhưng tôi tự cảm thấy lòng trời không muốn Tử Vong Động này tồn tại nữa, nên tôi nhất định giải tán tất cả nhóm người của chúng mình, chư vị sẽ tự do rời khỏi nơi đây, tự tìm thấy lẽ sống chính nghĩa lương thiện hơn mà lập lại cuộc đời.Trước khi rời khỏi nơi đây, tôi có đôi lời yêu cầu chư vị hãy giúp tôi hoàn tất vài công việc.
Sáu thuộc hạ đồng thanh đáp:
- Công chúa cứ tự tiện nói ra, chúng tôi dù có phơi gan trải mật cũng chưa đền đáp đuợc công ơn cố chủ.
Gạt sạch mớ lệ còn đọng trên mi, Hoa Trung Tú tiếp:
- Sự trung thành của quý vị làm tôi cảm động vô cùng, kỳ thật những việc sau đây không có gì khó khăn cho lắm. Điểm thứ nhất, chư vị hãy giúp tôi kiến trúc một mộ huyệt ngoài sơn động, cho cha già tôi đuợc yên phận nơi suối vàng. Điểm thứ hai, khí độc nơi sơn động này rất nguy hại, không nên lưu giữ lại ở trên thế gian này, chư vị và tất cả sau khi rời khỏi động này, hãy dùng đá đóng kín động lại. Còn điểm thứ ba, chính lão Nhất Thóc Dã Tẩu đã nói không sai, những quả Vô Diệp Thảo quả này nếu chư vị dùng bốn quả nhỏ hoặc hai quả lớn, những độc tố tích tụ trong mình từ lâu, có thể hoàn toàn tan biến hết. Thôi, giã từ chư vị.

Hồi trước Hồi sau

Bán sạc cáp, linh kiện máy tính
Anh em cùng cài Pi Network đào tiền ảo nhé, nhập mã mời "kiemhieptruyen" lấy ngay 1 Pi.
Trước khi thanh toán tiền mua hàng thì nhấn hộ dùm mình link nầy nhé: shopee ở đây còn lazada ở đây.