note8

Tuyệt kỳ - Hồi 01 (hết)

Tuyệt kỳ - Hồi 01 (hết)

860evo

Phương Bá Niên

Ngày đăng:
Tổng cộng 1 hồi
Đánh giá 8.8/10 với 9380 lượt xem

vina

Năm thứ ba đời Quang Tự, Tra Minh làm Tri huyện tại Mãn thành Bảo Định. Tra Minh người Định Châu vốn xuất thân từ Bổ đầu (tương đương với đội trưởng hình sự bây giờ). Thời làm Bổ đầu, ông nổi tiếng là phá án nhanh gọn. Sử dụng một cặp đao tổ truyền múa trước gió mưa khó lọt, nội trăm bước lấy hồn, đòi mạng ngon lành, mười mấy con người cũng khó mà lại gần nổi ông. Những năm ấy, đường phố Mãn thành lòng dân hoảng loạn, đạo tặc rất nhiều, một nhóm thổ phỉ trên núi phía Tây thành lại thường vào nội thành quấy nhiễu. Tra Minh đã cầm đầu khoái bổ của nha huyện ác chiến với bọn phỉ núi. Tra Minh tính khí dũng mãnh, xông trước sĩ tốt, xả thân quên chết chốn sinh tử. Phỉ núi cực sợ hãi gọi ông là “Tra vong mạng”. Rồi từ đó không còn xuống quấy phá Mãn thành, đường phố dần trở lại yên tĩnh hơn nhiều. Về sau, viên đạo soái phủ Bảo Định là Phú Quế xuống thị sát Mãn thành, hết sức tán thưởng, liền bảo lãnh tiến cử Tra Minh làm huyện lệnh Mãn thành.
Tra Minh tuy đã làm quan huyện lênh, nhưng vẫn đem người tuần tiễn, cảnh giới trên phố. Lâu dần, người ta gọi ông là là “Huyện lệnh khoái bổ”. Phủ đại soái cũng nhiều lần hạ biểu chương ban thưởng. Năm đó, đại soái còn làm một tấm biển bài “Thần đao”, cử người đưa xuống Mãn thành, dân phố đón rước tưng bừng, trống chiêng náo nhiệt cả phố phường.
Tra Minh là người không rành ngôn từ, không thích giao tiếp, ngày thường rỗi rãi hay lên quán rượu Vọng Sơn lâu ở phía đông Mãn thành, kêu một đĩa lạc chao húng lìu, nhậu một cút rượu trắng lâu năm. Khi đã ngà ngà, sức cờ của Tra Minh cực mạnh, trong thành không ai địch nổi. Lâu dần, Tra Minh thành ra buồn chán, thường một mình chốn tửu lầu bày thế cờ ngồi ngây ra nhìn rồi tự phá tự giải một cách rầu rầu.
Hôm đó, Tra Minh bắt được mấy tên cướp giật trên phố, trói rồi giải lên nha huyện, sau khi nhốt vào nhà giam, Tra Minh cảm thấy rỗng bụng tiện chân ghé lại Vọng Sơn tửu lầu, lên lầu kêu cút rượu cũ, đĩa lạc lủ, anh hầu bàn sốt sáng bầy bàn cờ ra. Tra Minh cười cười, rồi tự mình xê dịch các quân cờ, bỗng nghe tiếng người cười ha hả :
- Khách có hứng quá nhỉ, có thể vui với thú cờ bạc, sao không kiếm người đối đả vài ván cho đã?
Tra Minh ngửng nhìn, thấy một người đàn ông cường tráng đứng ngay bên cạnh. Bộ mặt người đàn ông đỏ tía, tuy trên người chỉ là bộ áo vải thô, nhưng lại có thể thấy toát ra một khí phái của nhân vật không tầm thường, mặt mày sáng sủa lấp lánh một vẻ cơ trí từng trải. Chân đi đôi giày đay dính bùn đất, có vẻ như mới vượt một quãng đường dài. Tra Minh hơi mỉm cười, đứng dậy bái kiến :
- Tra mỗ này này sức cờ tầm bậy, nghe khẩu ngữ tiên sinh, hẳn là bậc cao cờ lắm, rất mong được chỉ bảo đôi chút.
Người đàn ông có bộ mặt tía không đáp lời, nhìn kỹ vào ván cờ do Tra Minh bầy, khẽ nhíu lông mày, rồi cười nói :
- Tra đại nhân quả nhiên kỳ đạo cao thâm.
Tra Minh cười :
- Tiên sinh quá khen rồi. Xin được nghe lời dạy bảo.
Người đàn ông có bộ mặt tía ấy cười nói :
- Kẻ tâm tính nông nổi, không thắng là bực, không thua thì mừng, không có gì để thắng là cáu, không có gì để bại là sướng, không có gì để được thì bỏ. Kẻ đạo cờ cao thâm, không gì lớn hơn việc phải ngay cái khí, muốn ngay được khí, không gì phải bằng vững cái chí, không mừng vui, cờ thua sẽ không còn bức bối, không có cái mừng, chẳng còn cái bực, không giành giật, thắng bại là vậy, tiến thoái cũng thế gọi là đại nhân trông như là không có sơ hở, hai bên đỏ đen đều có bài bản, tiến thoái đều có cơ sở chặt chẽ, chỉ là trên vùng Sở, Hà, Hán giới mây đen giăng đầy quá, sát khí dồn căng quá, cái hơi cấp tháo sóc nổi quá nặng, cái gọi là trăm kín một kẽ, là hai bên đều sẽ có những điểm sơ hở rồi.
Tra Minh nghe đến ngây ra, vái sâu một lễ :
- Tra Minh hôm nay được gặp đối thủ rồi.
Người đàn ông mặt tía cười nói :
- Kẻ lang thang giang hồ, như chim hạc bóng mây, xin được cho khỏi nói.
Tra Minh không tiện hỏi thêm bèn nói :
- Tra mỗ này muốn trao đổi với tiên sinh một ván cờ được không?
Ông mặt tía ấy cười :
- Tại hạ này cũng đang có ý đó.
Rồi ngồi xuống.
Thế là hai người đã ngồi đối mặt đánh cờ trên tửu lầu. Ván cờ đánh suốt đến lúc trăng lên giữa trời, cả hai không ai bị mất lấy một quân, thủ hòa.
Tra Minh cười rằng :
- Sức cờ tiên sinh quả thật hơn người.
Ông mặt tía cũng cười nói :
- Không giấu gì đại nhân, tại hạ đây học cờ từ nhỏ, chưa từng gặp phải đối thủ, hôm nay được hạnh ngộ đại nhân, thật đã không uổng cuộc đời này rồi.
Khi Tra Minh tiễn chân ông mặt tía xuống lầu, bên ngoài ánh trăng như nước, tràn lênh láng trên phố xóm, gió đêm man mác thổi, đã là thời khắc thiên hạ ngon giấc rồi.
Ông già mặt tía dừng cười chân nói :
- Đại nhân khỏi tiễn nữa, tại hạ xin cáo từ.
Tra Minh vẫn bịn rịn;
- Không biết bao giờ mới được gặp tiên sinh?
Ông mặt tía cười nói :
- Tại hạ hành tung bất định, như mây trôi chim trời, ngày nào đó nếu được dừng chân Mãn thành, nhất thiết sẽ phải tìm đến đại nhân, làm thêm vài ván, xin hãy dừng chân.
Nói rồi khoang tay bái biệt, sải bước đi khỏi.
Nhìn theo bước chân ông ta nhẹ tênh, thoáng đã không còn tung tích, Tra Minh khẽ rùng mình, dường như là đã ngộ ra được điều gì, ngẩng lên nhìn trời, một vầng trăng tròn tỏa ánh bằng bạc.

Ngày tháng trôi qua như bay, đất Mãn thành dần dà trở lại yên bình, bá tính cười vui kháo nhau :
- Tra đại nhân uy phong lẫm liệt, bọn phỉ núi hẳn đã sợ đến vỡ mật, không còn dám xuống kiếm chuyện nữa rồi.
Tra Minh rảnh việc, vẫn ngày ngày tới Vọng Sơn tửu lầu, uống rượu cả ngày, việc công vụ ở nha môn giao tuốt cho Hồ sư gia điều khiển.
Hôm ấy, Tra Minh vẫn đến tửu lầu, vừa bầy xong quân cờ, chợt nghe dưới lầu có tiếng người cười nói :
- Tra đại nhân đã tới chưa?
Tra Minh sững lại, rồi vội vã chạy xuống lầu, đúng là ông mặt tía ấy rồi. Tra Minh mừng rỡ :
- Tiên sinh quả nhiên đã đến, mau mau lên gác trò chuyện. Tra mỗ ngày ngày nhớ mong tiên sinh lắm.
Nói rồi mắt sáng lên nhìn miết vào ông ta.
Ông mặt tía cười ha hả :
- Tra đại nhân quả là con người trọng tình nghĩa đây.
Nói rồi cầm tay Tra Minh cùng nhau bước lên trên lầu. Hai người vừa uống rượu vừa cao hứng trò chuyện, ông mặt tía cười nói :
- Hôm nay được nhàn rỗi, đến nay xin được chơi một ván với Tra đại nhân đây.
Tra Minh mỉm cười :
- Tốt quá. Tra mỗ mong tiên sinh đến mòn cả mắt rồi đây.
Rồi lại bầy bàn cờ.
Hai người đối tọa, vừa uống vừa đánh, cuối ván cờ trời lại đã tối, cảnh đêm đen như nước, lặng lẽ tràn lên bàn cờ, trên bàn đã là tàn cục. Nhà hàng cho thắp đèn mang lên. Ông mặt tía thần sắc bất động, nhìn vào thế cờ tàn ngẫm nghĩ miệt mài.
Dưới lầu vọng lên tiếng tuần canh, ngoài cửa sổ tối tăm mịt mùng, chỉ có mấy ngôi sao mờ mờ nhìn đến vụt mắt.
Tra Minh cười nói :
- Việc đánh cờ có ba điều kỵ: lúc khai cuộc khi cờ chưa định, kỵ ở sự tham; vào đến giữa cuộc, sát khí đang vượng, kỵ ở chữ đấu; đến lúc cờ tàn, cái thế lớn đã đi rồi, kỵ ở ham được. Nay tiên sinh với ta đã cùng đường, miễn cưỡng cầm cự còn mong giữ được mình, há tất phải mưu đồ gì chứ.
Ông mặt tía sững lại một lát, ha hả cười vang, vung tay đẩy đám quân cờ đổ ra đầy bàn, khoanh tay mà rằng :
- Tra đại nhân quả là bậc thấu hiểu lẽ cờ.
Tra Minh nhìn thẳng vào mặt ông mặt tía rằng :
- Thứ lỗi cho Tra mỗ thẳng lời, vãn cờ vừa nãy thấy tiên sinh sức cờ thiếu căng, trong lúc ứng đối lộ vẻ trì trệ. Tôi e rằng trong người tiên sinh có tật bệnh, mong hãy chữa trị sớm.
Ông mặt tía ngây người ra nghe, rồi buông một tiếng thở dài :
- Không giấu Tra đại nhân, tại hạ quả đã mang tâm bệnh lâu rồi.
Tra Minh cười nói :
- Tâm bệnh đã có tâm dược để chữa chưa?
Ông mặt tía cúi gầm đầu không nói.
Bỗng Tra Minh đứng bật dậy, hét lớn một tiếng :
- Phương Bá Niên.
Ông mặt tía sững sờ, rồi cười ngay :
- Tra Minh, cớ sao ông lại nhận ra được ta?
Tra Minh lại cười :
- Tôi ngày đêm quần thảo với lũ phỉ cướp, cớ sao không biết rằng giữa lục lâm giang hồ đang nổi lên một nhân vật tên là Phương Bá Niên, cầm kỳ thi họa đều ở tầm kinh người. Tôi chỉ không hiểu được, cớ sao ông lại chịu ố thân ổ phỉ. Ngẫm ra hẳn phải là có ẩn tình gì chứ.
Mặt Phương Bá Niên tối sầm lại, một tiếng than dài :
- Thôi,đừng nhắc nữa.
Và mắt ông nhòa ướt.
Tra Minh ngớ người, ngây ra nhìn Phương Bá Niên. Chú hầu bàn bưng trà lên. Tra Minh xua tay chú hầu bàn vội lui xuống.
Hai người nhìn nhau trừng trừng hồi lâu. Đột nhiên Phương Bá Niên ha hả cười vang :
- Ôi Tra đại nhân, nếu hai ta ngày ngày ngồi chốn tửu lầu này uống rượu, đấu cờ với nhau, đó sẽ là cuộc sống khoan khoái đến ngần nào của đời người nhỉ.
Tra Minh cũng cười :
- Bình sinh ta cũng chỉ khoái mỗi cái đạo cờ này, được gặp Phương huynh như cá được nước. Nếu Phương huynh rũ tay chốn lục lâm giang hồ, Tra mỗ cũng xin cởi bỏ bộ quan phục này để làm một bá tính dân thường. Thế là hai ta có thể cũng nhau thỏa chí cuộc đời này. Ý Phương huynh sao đây?
Mắt Phương Bá Niên sáng lên cao giọng nói :
- Nếu quả được như vậy, ngày một tháng sau tôi sẽ đến đây đợi tin đại nhân.
Tra Minh cười ha hả :
- Tra mỗ, quyết không nuốt lời. Một tháng sau đã vào Trung thu, ông và tôi sẽ tái ngộ bên bàn cờ trên tửu lầu này.
Hai người đập tay vào nhau ba lần. Phương Bá Niên cười vang :
- Tra huynh, đêm Trung thu này, Phương mỗ sẽ đến nơi đây đấu với Tra huynh một ván.
rồi khoanh tay bái biệt xuống khỏi tửu lầu.
Tra Minh bước theo tiễn chân, nhìn bóng Phương Bá Niên mất hút vào đêm tối. Ông không khỏi nhíu mày, tâm sự trùng trùng.

Hai ngày qua đi, Tra Minh làm đơn từ chức đệ trình lên phủ Bảo Định. Tổng đốc Phủ đại soái kinh ngạc liền hỏi thuộc hạ, Tra Minh cớ sao từ chức?
Có người cười thưa : nghe sư gia huyện Mãn thành là Hồ Tiến nói, ngày ngày Tra đại nhân không mang chính vụ, chỉ mải đánh cờ trên quán rượu, lại còn thông giao với người mặt tía nữa.
Phủ đại soái cười rằng :
- Tra Minh lơ là sự vụ quan huyện, cũng là chuyện thường tình. Hắn là một đấng vũ dũng. Chế ngự nổi nạn phỉ cướp ở Mãn thành, đã là việc rất không dễ dàng. Còn chuyện tẩu hỏa nhập cờ cũng chẳng phương hại gì cả.
Thuộc hạ cười thưa :
- Đại soái chưa biết, có tin mật báo, tên mặt tía kia vốn là đầu lĩnh của bọn thổ phỉ Phương Bá Niên.
Phủ soái kinh ngạc, nổi giận đùng đùng;
- Hóa ra là vậy, việc Tra Minh từ chức là có can hệ đến bọn phỉ núi rồi. Hãy hạ lệnh cho khoái mã cho truyền Tra Minh lên Bảo Định hỏi chuyện.
Ngay ngày hôm ấy, Tra Minh đã lên Bảo Định. Vào đến phủ thấy Phú đại soái mặt tối sầm ngồi giữa trung đường. Tra Minh rùng mình, vừa định thưa lời, Phú đại soái vỗ mạnh xuống bàn, vụt đứng sững lên.
Đại soái phẫn nộ nói :
- Tra Minh bản phủ này vốn công tâm với ngươi, xét ngươi nhiều năm dẹp phỉ có công, mới bỏ qua nguồn gốc, cất nhắc ngươi lên đứng đầu một huyện, để ngươi ra sức báo đáp triều đình. Nay ngươi sao cả gan tư thông với tên trùm phỉ Phương Bá Niên, trong huyện đã có người kiện cáo ngươi, ngươi có còn gì để nói?
Tra Minh ngớ ra, cười đắng ngắt :
- Việc đi lại giữa tôi và Phương Bá Niên là thuần túy thuộc tính khí. Từ khi lai vãng với tại hạ Phương Bá Niên chưa từng đến Mãn thành nhiễu nhương sinh chuyện. Tại hạ cũng chưa từng có chuyện gì ô hợp với ông ta, đâu có ngại gì đến việc công.
Phủ đại soái tức giận răng :
- Chớ có xảo ngôn quỷ biện. Bản phủ biết ngươi nhiều năm tiễu phỉ có công, nay cho ngươi thêm một dịp để lập công chuộc tội. Đêm Trung thu này, ngươi phải trói bằng được tên trùm phỉ Phương Bá Niên, bản phủ sẽ miễn cho việc truy cứu tội lớn tư thông phỉ tặc của ngươi.
Tra Minh đờ ra.
Phủ đại soái tiếp :
- Từ giờ, già trẻ toàn gia nhà ngươi sẽ ở lại Bảo Định, lần này nếu ngươi vẫn mềm lòng non tay với tên Phương tặc ấy, bản quan sẽ khép tội thông phỉ, nghiêm trị cả nhà ngươi. Đi đứng ra sao, ngươi nghĩ cho kỹ.
Tra Minh khổ sở thưa :
- Mong đại soái minh xét, ông Phương Bá Niên ấy là người học rộng biết nhiều, không phải thứ người can tâm làm phỉ tặc đâu.
Sư gia cười khuyên :
- Tra đại nhân, ông nên giữ ghế Huyện lệnh này tốt hơn.
Tra Minh cười cay đắng :
- Cả đời này, Tra mỗ chỉ mong tìm gặp được đối thủ, để cầu vươn tới được cảnh giới trong đạo cờ mà thôi.
Phủ đại soái cười ác :
- Ngươi đừng cường biện nữa, chơi cờ với đạo tặc tức là đã tư thông với nó rồi. Khi nào bắt được tên trùm phỉ họ Phương, bản soái tự có cách xử trí. Ngày mai ngươi đưa vợ con lên Bảo Định, cũng gọi là để làm con tin. nếu ngươi cứ mềm lòng non tay với tên đạo tặc họ Phương, thì không trách được bản soái đâu. Đi đi.
Tra Minh còn muốn tranh biện thêm, Phú Quế đã thoái đường. Tra Minh thở dài một tiếng, rồi ra khỏi nha môn.

Cái ngày trung Thu ấy, Tra Minh đi đến Vọng Sơn tửu lầu với đầy bầu tâm sự. Chưa ra khỏi cổng huyện đã có tiếng Hồ sư gia gọi Tra Minh dừng lại.
Hồ sư gia đưa ra một cút rượu, cười nói :
- Phủ đại soái lo tên Phương Bá Niên thủ đoạn hung dữ, đã cho chuẩn bị sẵn cút rượu độc này dặn đại nhân mang theo, lúc gặp tên Phương Bá Niên ấy, đại nhân dỗ hắn uống vào, là xong béng, khỏi rắc rối lắm chuyện.
Tra Minh cười đắng ngắt :
- Đại soái quả là chu đáo.
Rồi nhận lấy cút rượu, sải chân bước đi.
Tới chân Vọng Sơn lầu, bước chân Tra Minh thấy như có chì. Ông thở dài một hơi, chân vừa bước lên cầu thang đã nghe trên lầu tiếng người cười mà rằng :
- Tra đại nhân, Phương mỗ chờ đây đã lâu rồi.
Tra Minh nghe tiếng, như mở cờ trong bụng, chân như mọc cánh phi nhanh lên lầu. Quả nhiên thấy Phương Bá niên đã an tọa ngay ngắn. Một bàn cờ đang bầy sẵn trên bàn.
Sau khi khoanh tay chào nhau, Phương Bá Niên cười nói :
- Xin mời Tra huynh. Bữa nay Phương mỗ xin hầu cờ Tra huynh để phân định trên dưới.
Thế là hai người ngồi vào bàn cờ, Tra Minh vừa giơ quân cờ lên, bỗng ngoài lầu cuồng phong nổi lên ầm ầm, rung cả sàn nhà. Tra Minh chợt run tay, quân cờ bị rơi xuống.
Phương Bá Niên cười rằng :
- Quả là trời có gió mưa không lường. Phương mỗ nhìn cảnh này sợ có điềm chẳng lành.
Nói rồi nhìn xoáy vào Tra Minh.
Tra Minh cũng cười nói:
- Người anh em chớ để phân tâm.
Nói xong tiếp tục hạ quân trên bàn cờ.
Ngoài cửa sổ tiếng mưa gió cứ gầm rú, Phương Bá Niên nhìn Tra Minh, thấy ông ta đang thản nhiên dốc toàn tâm vào bàn cờ. Thời gian cứ trôi đi, hai người lại đánh đến nước hòa cờ.
Tra Minh cười ha hả, lấy cút rượu từ trong người ra, cầm nó trên tay rồi nói :
- Phương huynh, nghĩ đời Tra mỗ này thật cô quạnh, đơn côi từ khi gặp Phương huynh, tự cảm thấy như được tắm mình giữa gió xuân. Hôm nay đây...
Nước mắt Phương Bá Niên đã tràn ra :
- Tra huynh, xin đừng giấu tôi nữa, tôi biết cả rồi. Ôi, chính Phương mỗ này đã làm liên lụy đến huynh đây.
Cầu thang có tiếng rầm rầm hỗn loạn. Mấy tên công sai lao lên, Phương Bá Niên đứng dậy nói :
- Xin các vị tạm lui xuống.
Đám người ấy không chịu lui. Phương Bá Niên gầm lên một tiếng, tiện tay túm lấy một vóc quân cờ vung tay ném ra, những quân cờ giống như cơn mưa tên, trên trán mấy tên công sai đã bị thủng một lỗ, thế là máu phụt ra, vài tên chết ngay tại chỗ, số còn lại gào hét, chạy lăn lộn xuống lầu.
Tra Minh reo tiếng khen :
- Bá Niên huynh quả nhiên thân thủ bất phàm.
Phương Bá Niên cay đắng cười :
- Cảm ơn Tra huynh đã ban lời khen.
Tra Minh thở dài :
- Chuyện đến nước này, cớ sao Phương huynh còn khai sát giới.
Phương Bá Niên cười :
- Tra huynh đừng có giấu tại hạ nữa, huynh đã bị Phú đại soái cách chức hỏi tội, hôm nay để anh đến lấy mạng tôi. Sao huynh không mau ra tay mau mau đi, còn chờ đợi gì nữa? Chẳng lẽ huynh nỡ bỏ mặc tính mạng già trẻ toàn gia đó sao? Đồ độc dược trong tay huynh hãy để cho đệ uống.
Tra Minh đờ đẫn nhìn sang Phương Bá Niên, nói trong nước mắt :
- Bá Niên huynh, ta quen nhau bao lâu rồi, cái tâm Tra Minh như thế nào, huynh còn chưa rõ sao? Làm sao tôi có thể đem tính mạng của bạn để nộp quan phủ lĩnh thưởng cơ chứ? Vốn tôi định xin từ quan về vườn, để được ngày ngày trau dồi kỳ nghệ của mình với huynh, sống thỏa ý mình với quãng đời còn lại, không ngờ bề trên lại không bỏ qua cho huynh và tôi. Nay việc đã đến thế, Tra mỗ này cũng không thể lo được gì nhiều hơn. Cái chuyện hôm nay, tôi chỉ cần được trao đổi một ván cờ nữa với Bá Niên huynh, trong lòng cũng chẳng còn điều gì phải ân hận nữa rồi.
Nói đoạn ngẩng mặt cười lớn, ừng ực dốc cạn cút rượu.
Phương Bá Niên chìa tay ra cản nhưng không kịp nữa rồi. Nhìn trừng trừng Tra Minh uống rượu, lòng đầy đau xót, nước mắt chảy ròng, nói run run :
- Tra huynh, hà tất anh phải làm vậy?
Tra minh ném cút rượu rỗng, nó lăn lông lốc xuống cầu thang. Sắc mặt Tra Minh chợt nhạt, ông cười bi thảm :
- Bá Niên huynh ơi, Tra mỗ này được kết bạn với huynh, cuộc đời này đã không sống uổng rồi.
Nói xong, lông mày nhíu lại, dường như đau đớn cực độ, người đổ gục xuống, ngã trượt dưới chân bàn. Từ mép, máu tươi ứa ra.
Phương Bá Niên lao bổ vào, giơ tay rờ, thấy hơi thở đã tắt. Phương Bá Niên gầm lớn lên một tiếng :
- Hỡi Tra huynh ơi.
Trên cầu thang lại rậm rịch tiếng chân bước, mấy người đàn ông lực lưỡng mặt che vải đen mang đến, tên cầm đầu cười ác độc :
- Phương Ba Niên, ngươi dám cấu kết quan phủ, phản bội anh em sơn trại, ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ đầu ngươi.
Nói rồi cả bọn xô ập lên.
Phương Bá Niên uất hận nói :
- Chắc là chính bọn bay đã thông báo tin tức với quan phủ, làm hại tính mạng Tra đại nhân rồi.
Tên cầm đầu cười gằn :
- Tất nhiên là ta rồi. Chủ trại có lệnh, phàm những kẻ cấu kết với quan phủ, giết ngay khỏi bàn.
Thế là mặt Phương Bá niên lạnh tanh, khẽ cười gằn :
- Các vị hãy nên quay về thưa với đại vương, nói rằng Phương Bá Niên đã rửa tay lên bờ, từ nay sẽ ẩn tích giang hồ.
Người ấy cũng cười gằn :
- Sợ là không theo ý ngươi được nữa rồi.
Hắn vẫy tay, mấy tên lực lưỡng lao đến, ánh đao lấp loáng.
Phương Bá Niên khẽ thở dài :
- Ôi hỡi Tra huynh, thế gian mênh mông nhường này mà không có lấy một mảnh đất sạch cho anh với tôi.
Nước mắt lại trào ra.
Mấy tên sơn tặc hét lên một tiếng, lưỡi đao cùng bổ xuống. Chỉ thấy Phương Bá Niên vọt lên không trung, những lưỡi đao bổ xuống mặt bàn, chiếc bàn bị nát vụn ra. Phương Bá Niên thét lên một tiếng :
- Đừng trách Phương Bá Niên này phải cạn tình tuyệt nghĩa đây.
Một nắm quân cờ ném ra như cơn mưa tên xối xả găm vào thân thể những tên sơn tặc. Bọn chúng nối nhau phát ra những tiếng kêu thảm thiết, đổ ngục cả xuống sàn lầu, chết ngay tại chỗ.
Phương Bá Niên liền cõng Tra Minh lên sải bước xuống lầu đi mất.
Bên ngoài gió dừng mưa tạnh, cơm mưa gió cuồng phong ban nãy, giống như con ác thú bị trúng thương, đã gầm gừ cao chạy xa bay. Chỉ còn lại trăng sáng, sao thưa. Mấy con chim đêm quằng quặc kêu lên trên không trung, tiếng kêu đầy hoảng hốt.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Cốc sạc iPad 12W Foxconn chính hãng

Tổng hợp deal ngon trên Internet