Ân thù kiếm lục - Hồi 40

Ân thù kiếm lục - Hồi 40

Ước hội tử vong

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 9.8/10 với 593472 lượt xem

loading...

Ngưu Thiết Oa giật mình, vụt quay người lại, chẳng thấy bóng dáng người nào cả.
Gã làm gan hỏi :
- Ai... Ai gọi tôi đó?
Âm thinh đáp :
- Ta!
Ngưu Thiết Oa nắm chặc hai bàn tay, gằn từng tiếng :
- Ta! Ta là ai mới được chớ? Mà ta ở đâu?
Âm thinh vang lên :
- Ta ở đây!
Ngưu Thiết Oa phát hiện ra, âm thinh phát xuất từ nơi một bụi cây gần đó, bụi cây phô hình thành một vầng đen dưới ánh trăng nhạt.
Gã nắm cứng hơn hai bàn tay, từ từ bước về phía đó.
Âm thinh quát khẽ :
- Ngưu Thiết Oa! Không nên bước lại gần! Đứng lại ngay đi!
Ngưu Thiết Oa trầm giọng :
- Tôi không đứng! Tôi cứ bước tới, tại sao tôi phải nghe lời các hạ chứ?
Âm thinh hừ nhẹ :
- Ta thấy ngươi đứng đó, tịch mịch quá, nên định lân la trò chuyện cho ngươi giải khuây, nếu ngươi bước tới, thì ta bỏ đi ngay, ta đi rồi, ngươi chẳng ngại tịch mịch sao? Ta có hảo ý với ngươi mà sao ngươi chẳng chịu hiểu?
Ngưu Thiết Oa dừng chân lại liền.
Rồi gã nhoẻn miệng cười thốt :
- Thế các hạ chỉ có ý gợi chuyện cho tôi vui vậy thôi! Thế ra, các hạ có hảo ý với tôi! Như vậy tôi phải nghe lời các hạ mới hợp đạo lý cho chứ!
Âm thinh cười nhẹ :
- Phải đó! Như vậy mới hợp đạo lý!
Ngưu Thiết Oa chớp mắt :
- Các hạ là ai? Do đâu các hạ biết tên họ tôi?
Âm thinh đáp :
- Chẳng những ta biết tên họ ngươi, mà ta còn hiểu biết được nhiều việc khác nữa kia! Hầu hết các sự việc trên đời này, ta đều biết rỏ!
Ngưu Thiết Oa trố mắt :
- Thật vậy à? Các hạ biết rất nhiều việc à?
Âm thinh tiếp :
- Tự nhiên! Nếu ngươi không tin, cứ hỏi ta một vài việc xem!
Ngưu Thiết Oa hỏi liền :
- Đại ca của tôi là ai?
Âm thinh đáp :
- Là Phương Bửu Ngọc.
Ngưu Thiết Oa ạ lên một tiếng :
- Các hạ đoán ra, chứ làm gì biết được! Bây giờ, tôi hỏi tiếp :
Gã suy nghĩ một lúc, đoạn cất tiếng :
- Sư phó của tôi là ai?
Âm thinh đáp :
- Là Châu Phương!
Ngưu Thiết Oa lại ạ lên một tiếng :
- Bây giờ, tôi hỏi các hạ, tôi đang nghĩ đến một người, các hạ có biết là tôi đang nghĩ đến ai chăng?
Âm thinh đáp :
- Ngươi nghĩ đến hai người, chứ chẳng phải một, hai người đó là Ngưu Thiết Lan, em gái ngươi, và Khương Phong!
Ngưu Thiết Oa trợn tròn đôi mắt, sửng sốt một lúc lâu.
Gã lòng ngay, bụng rỗng, bình sanh chẳng có điều chi bí ẩn cả và điều bí mật lớn lao, nếu có, thì chỉ là việc nhớ tưởng đến một vài người.
Hiện tại người trong bụi cây lại hiểu rõ, tự nhiên gã phải kinh ngạc.
Lâu lắm, gã thở dài thốt :
- Khá lắm! Tôi phục các hạ đó! Quả thật, các hạ biết quá nhiều việc.
Âm thinh cười hì hì :
- Còn ta, ta là ai, ngươi biết không?
Ngưu Thiết Oa lắc đầu :
- Không biết được đâu!
Âm thinh lại hỏi :
- Đại ca ta là ai? Sư Phụ ta là ai? Ngươi có biết không?
Ngưu Thiết Oa lại lắc đầu :
- Cũng không biết nốt!
Âm thinh hỏi tiếp :
- Ta nhớ đến ai, ngươi biết không?
Ngưu Thiết Oa thở ra :
- Chịu thôi!
Âm thinh cũng thở dài :
- Thì ra, ngươi chẳng biết việc gì cả! Thì ra ngươi chỉ là một con trâu, vóc thì to, đầu óc thì rỗng!
Ngưu Thiết Oa thẹn đỏ mặt :
- Chưa hẳn vậy! Tôi cũng biết được một vài việc chứ?
Âm thinh hỏi :
- Ngươi biết được những việc gì? Đến phong thơ do đại ca ngươi vừa tiếp được đó, phong thơ nói gì, ngươi cũng chẳng biết thì còn việc gì mà ngươi biết?
Ngưu Thiết Oa cười lớn :
- Lầm to! Lầm to, các hạ ơi! Phong thơ của đại ca tôi, bất quá chỉ có mấy chữ, tôi thuộc nằm lòng! Ít nhất tôi cũng biết được một việc chứ!
Âm thinh hừ lên :
- Ta không tin!
Ngưu Thiết Oa bực tức :
- Các hạ không tin? Được, tôi cho các hạ biết, các hạ nghe đây, tờ thơ có mấy chữ như vầy :
Bên ngoài... rừng dâu...
Gã chữa lại :
- Không, không nó như thế này mới đúng... đèn đỏ tại rừng dâu...
Âm thinh cười :
- Khá lắm, như vậy là ngươi không quá ngốc, bởi ngươi cũng còn biết được một vài việc. Nhưng, ngươi nên nhớ điều này, chúng ta nói đùa với nhau cho vui, đùa như trẻ nít, ngươi đừng thuật lại với đại ca ngươi nhé, đại ca ngươi biết được sẽ cho ngươi là một ngốc tử đấy!
Ngưu Thiết Oa gật đầu :
- Tôi biết rồi! Thực ra dù đại ca tôi cho tôi là một ngốc tử cũng chẳng sao. Chỉ có...có cái nàng Tiểu công chúa đó thì... nhất định là tôi không để cho nàng khinh tôi!
Âm thinh im bặt.
Ngưu Thiết Oa chờ đợi một lúc lâu, chẳng nghe người đó nói gì nữa liền cao giọng hỏi :
- Các hạ có nghe tôi nói không?... Hừ! Các hạ bảo rằng đến đây trò chuyện cho tôi đỡ tịch mịch, rồi lại nín thinh, tôi còn trò chuyện với ai?
Âm thinh vẫn im bặt.
Ngưu Thiết Oa hét :
- Các hạ không nói gì, tôi sẽ bước tới đấy nhé! Đừng trách tại sao tôi bước tới đấy nhé!
Đợi một lúc, chẳng nghe tiếng nói từ bụi cây vọng ra, Ngưu Thiết Oa bước tới liền.
Gã đưa cánh tay hộ pháp, sè hai bàn tay cứng như sắt ra trước mặt, vẹt cành cây, sục sạo một lúc, chẳng gặp ai cả.
Gã càu nhàu :
- Quái! Hắn mới nói chuyện với ta đó rồi hắn biến đâu mất rồi?
Gã xô gã đẩy những cành cây ào ào, rột rạt, nhưng vô ích, gã chẳng gặp gì cả.
Gã bực dọc, lại sục sạo một lúc nữa, bất giác thấy một người ngồi thu hình dựa một gốc cây.
Gã bật cười ha hả :
- Đó! Đó! Các hạ định trốn đâu cho khỏi tay tôi chứ?
Gã bước tới gần một chút, bổng gã lùi lại liền, rồi gã đứng lại mồm há hốc, mắt trợn trừng, mặt xanh dờn.
Trước mắt gã, người ngồi đó có gương mặt như mặt quỷ, da sần sùi, có chỗ tét ra thành những đường ngắn trắng toát, mũi phồng to, mắt lồi ra.
Một mình gã, giữa đêm khuya, tại cảnh vắng, gặp một con người như vậy, dù gan lỳ Ngưu Thiết Oa cũng phải rợn người, huống chi gã chưa có gan lỳ?
Thân hình gã rung bần bật.
Lưỡi gã líu lại một lúc lâu, gã mới ấp úng hỏi :
- Ngươi... ngươi là cái quái gì?... Ngươi là người hay quỷ? Sống hay chết?
Người đó ngồi bất động, câm lặng.
Trong khi Ngưu Thiết Oa đăm đăm nhìn người đó, phía sau lưng gã, có người gọi :
- Thiết Oa! Ngươi đang nói chuyện với ai đó?
Đang sợ, nghe người gọi, Ngưu Thiết Oa càng sợ hơn, gã quay nhanh mình lại, nhận ra Phương Bửu Ngọc và Tiểu công chúa đang nhìn gã.
Chẳng rõ họ xuất hiện từ lúc nào!
Ngưu Thiết Oa mầng như khát nước hai hôm gặp giòng suối mát, hấp tấp kêu lên :
- Đại ca! Đại ca đã trở lại! May quá, chính là đại ca! Nếu không phải đại ca, chắc tôi điên mất! Tôi chết mất!...
Phương Bửu Ngọc lấy làm lạ :
- Ngươi đã thấy gì?
Ngưu Thiết Oa đưa tay chỉ :
- Đại ca nhìn kia, bên gốc cây đó!
Phương Bửu Ngọc nhìn theo tay gã chỉ, bất giác hãi hùng, nhưng chàng trấn định tâm thần ngay, bước tới.
Ngưu Thiết Oa bước theo chàng ấp úng hỏi :
- Người đó... chết rồi hay... còn sống, hở đại ca?
Tiểu công chúa hớt đáp :
- Chỉ sợ hắn đã chết!
Phương Bửu Ngọc vụt hỏi :
- Cô nương xem kỹ, xem hắn là ai!
Ngưu Thiết Oa trố mắt :
- Đại ca nhận ra hắn?
Tiểu công chúa kêu lên thất thanh :
- Hắn! Thì ra chính là hắn! Chúng ta tìm mãi mà chẳng gặp, không ngờ hắn lại ở đây! Kẻ nào hạ độc thủ khiến hắn ra thân thể đó?
Ngưu Thiết Oa nhìn kỹ, vụt rú lên :
- Hắn! Hắn cầm đèn đỏ vừa rồi!
Đại hán bị hủy hoại gần như biến thể, bất quá họ bằng vào một vài đặc điểm của con người vừa ly khai, mà nhận ra thôi.
Tiểu công chúa căm hờn :
- Độc! Tàn độc thật!
Phương Bửu Ngọc cúi mình xuống quan sát kỹ hơn một chút, lẩm nhẩm :
- Kỳ quái! Kỳ quái! Thủ pháp phân cân dịch cốt!
Tiểu công chúa cười lạnh :
- Bây giờ ngươi mới thấy như vậy à!
Phương Bửu Ngọc thốt :
- Tại hạ đã thấy từ lúc đầu, song không tin lắm, bởi thủ pháp đó thuộc về vũ học của chánh tông nội gia, cứ theo chỗ hiểu biết của tại hạ, thì ngày nay trên giang hồ chỉ có mấy người trong các phái Vũ Đương, Thiếu Lâm, Nga My là biết xử dụng, số người đó rất hạn chế! Vậy ai đã hạ thủ?...
Tiểu công chúa lạnh lùng :
- Trong hàng đệ tử nội gia chánh tông, há chẳng có kẻ lòng lang dạ sói, lừa bạn, phản thầy sao? Ta chỉ ước mong kẻ nào hạ độc thủ, đừng chết gấp thôi, thì sớm muộn gì ta cũng biết được kẻ đó là ai!
Nàng cúi xuống, đập tay vào mấy huyệt đạo, đại hán rung chuyển mình, thân thể co rút lại.
Sau cùng, hắn kêu lên một tiếng, tỉnh lại.
Hắn tỉnh lại nhưng tỏ vẻ đau đớn phi thường. Chừng như cái đau đớn hành hạ hắn quá độ, chịu không nổi, hắn tỉnh lại.
Ngưu Thiết Oa mọc ốc đầy mình, Phương Bửu Ngọc bất nhẫn quá.
Nhưng, Tiểu công chúa thản nhiên như thường, thần sắc chẳng hề biến đổi.
Nàng lạnh lùng nhìn đại hán, hỏi :
- Tỉnh lại rồi phải không? Sao chưa mở mắt?
Đại hán mở mắt ra, trông thấy Tiểu công chúa, mặt lộ vẻ hân hoan ngay, song trong vẻ hân hoan có ẩn ước niềm kinh hãi.
Hắn rung giọng thốt :
- Tôi chẳng có nói gì cả! Tôi không có nói chi hết!...
Phương Bửu Ngọc giật mình :
- Người đó muốn các hạ nói gì?
Đại hán cứ kêu lên :
- Tôi chẳng có nói gì cả! Tôi không có nói chi hết!...
Phương Bửu Ngọc cố kiên nhẫn :
- Ai hạ thủ hãm hại các hạ?
Đại hán vẫn rung giọng :
- Tôi không biết! Tôi chẳng biết việc gì cả!
Tiểu công chúa cười nhẹ :
- Tốt! Thôi ngươi yên tâm, đi đi!
Đại hán vừa buông tiếng :
- Đa...
Tiểu công chúa vỗ nhẹ vào một huyệt đạo, hắn không kịp tiếp theo tiếng tạ, thân hình co quắp lại, rồi bất động.
Hắn ra đi vĩnh viễn.
Ngưu Thiết Oa biến sắc :
- Cô nương...
Tiểu công chúa điềm nhiên :
- Hắn không thể sống được, hắn còn sống thêm mấy phút giây chịu thêm đau đớn, cuối cùng cũng chẳng hy vọng sống sót, thà đưa hắn đi sớm cho hắn được nhẹ nhàng. Ta tốt với hắn chẳng lẽ ngươi không biết điều đó?
Ngưu Thiết Oa há hốc mồm, lâu lắm gã chẳng thốt được một lời nào.
Phương Bửu Ngọc từ từ cất tiếng :
- Như tại hạ đã ức đoán, người hạ thủ tất thuộc nội gia chánh tông và hạ thủ với mục đích hỏi cung hắn một vài điều quan trọng!
Tiểu công chúa mỉm cười :
- Rồi làm sao?
Phương Bửu Ngọc không lưu ý đến thái độ của nàng, tiếp luôn :
- Bây giờ thì tại hạ hiểu rồi! Chẳng những cô nương biết được người đó hỏi hắn về việc gì, mà cô nương còn biết người đó là ai!
Tiểu công chúa cười gằn :
- Thật vậy à?
Phương Bửu Ngọc nhìn thẳng vào mắt nàng :
- Người đó là ai? Y bức đại hán cung khai với y những gì?
Tiểu công chúa lạnh lùng :
- Ngươi hỏi dồn ta làm chi vậy? Ngươi nghiêm giọng hỏi ta như vậy, là ta nói ngay cho ngươi nghe à?
Phương Bửu Ngọc chụp tay nàng, cao giọng :
- Cô nương nói, hay không nói?
Tiểu công chúa bĩu môi :
- Ta không nói, rồi ngươi sẽ làm gì ta?
Phương Bửu Ngọc trừng mắt nhìn nàng, nàng cũng trừng mắt nhìn lại chàng.
Cả hai trừng nhau một lúc, Phương Bửu Ngọc thở dài, buông tay ra thốt :
- Cô nương không nói, một ngày nào đó, tại hạ cũng biết được vậy!
Tiểu công chúa hừ một tiếng :
- Cứ thong thả mà chờ!
Bỗng, Ngưu Thiết Oa kêu lên :
- Nữa rồi! Còn nữa, lại đây mau, còn một người ở đây này!
Phương Bửu Ngọc vọt mình tới, quả thấy một người nằm trong bụi cỏ, chàng sờ vào mình người đó nhận ra tay chân hắn đã lạnh.
Hắn đã chết, và có lẽ đã lâu.
Ngưu Thiết Oa lật xác hắn trở lên, gã vụt kêu lên một tiếng oái!
Người đó bị trúng độc, thất khiếu chảy máu.
Hiển nhiên, hắn không đợi ai bức hỏi, tự nuốt độc dược mà chết.
Phương Bửu Ngọc thầm than :
- Quả nhiên môn quy của Hỏa Ma Thần rất sum nghiêm, cho nên đại hán này thà chết chứ không chịu tiết lộ điều bí mật! Suy theo đó, ta thấy điều bí mật này phải quan trọng lắm!
Ngưu Thiết Oa nhìn xác chết lẩm nhẩm :
- Các ngươi đáng thương quá, vừa gặp chúng tôi là phải chết liền!
Gặp sớm chết sớm, gặp trễ chết trễ! Các người...
Bỗng, Phương Bửu Ngọc buột miệng thốt :
- Đúng rồi!
Ngưu Thiết Oa giật mình nhảy dựng :
- Cái gì đúng, đại ca?
Phương Bửu Ngọc đáp :
- Hai người này, trước khi gặp chúng ta đã có vẻ sợ hãi rồi, và sau khi gặp chúng ta, lại phóng chân chạy chết, chừng như họ là có ai đó sắp sửa hãm hại họ, chực chờ hãm hại họ!
Ngưu Thiết Oa gật đầu :
- Chắc vậy đó, đại ca! Nhưng... nhưng kẻ nào đó, làm thế là có ý tứ gì?
Phương Bửu Ngọc giải thích :
- Chỉ vì kẻ đó là tử đối đầu của Hỏa Ma Thần chứ còn gì nửa? Kẻ đó thực ra chưa biết ai là môn hạ của Hỏa Ma Thần, cho nên theo dõi hai đại hán từ lâu mà không hạ thủ, vì còn nghi ngờ. Khi thấy hai đại hán tiếp xúc với chúng ta rồi, y mới hạ thủ vì lúc đó y đã biết chắc rồi.
Chỉ có những môn hạ của Hỏa Ma Thần mới tiếp xúc với bọn ta thôi, ít nhất cũng trong hiện tại. Ngươi thấy đó, vừa ly khai chúng ta, là bị hại ngay!
Ngưu Thiết Oa trố mắt :
- Mà kẻ kia là ai?
Phương Bửu Ngọc lắc đầu thở dài :
- Làm sao ta biết được? Có điều ta nghi ngờ là kẻ ấy rất am tường sự việc của ta, chứ nếu không thì làm sao hiểu được, phàm những ai liên lạc với ta trong lúc này là môn hạ của Hỏa Ma Thần?
Ngưu Thiết Oa lại gật đầu :
- Phải đó!... Nhưng...
Phương Bửu Ngọc chận lại :
- Còn một điểm này nửa, là kẻ nào đó đợi các đại hán tiếp xúc với ta rồi, sau đó mới hạ thủ. Như vậy có nghĩa là y có phần nào cố kỵ ta!
Ngưu Thiết Oa mỉm cười :
- Tôi hiểu rồi. Kẻ đó ngán võ công của đại ca!
Phương Bửu Ngọc cười khổ :
- Sự tình đâu có giản đơn như vậy, Thiết Oa!
Chàng suy đoán là người nào đó, nấp trong bóng tối hành sự có quan hệ mật thiết với chàng.
Và cái điều mà y bức hỏi các đại hán, hẳn cũng không ngoài sự quan hệ đó.
Tuy nhiên, chàng chỉ biết được như vậy thôi. Cái điều chàng biết, chẳng giúp gì cho chàng tìm ra manh mối cả, bởi điều đó rất mù mờ, nếu không nói là tầm thường.
Thế thì làm sao chàng biết được người đó là ai? Và người đó muốn cho hai đại hán tiết lộ những gì mà bức hỏi họ, đến nỗi cả hai phải chết?
Chàng suy tư đến xuất thần, lâu lắm chàng thở dài thốt :
- Từ đây đến rừng dâu bên ngoài thành Đông Xương, nơi phía Tây, trước khi tìm thấy ngọn đèn đỏ, chúng ta phải hết sức thận trọng dọc đường. Xem có ai theo dõi chúng ta chăng!
Đến bây giờ, chàng mới nhớ đến cái việc lưu ý đề phòng thì kể ra cũng quá muộn rồi!
Bởi, Ngưu Thiết Oa đã tiết lộ với người bí mật trước đó không lâu, người bí mật đã hiểu địa điểm rồi, còn theo dõi làm chi nữa, đương nhiên y phải đến đó trước chàng, chờ đón chàng hội diện với Hỏa Ma Thần.
Ngưu Thiết Oa không cần nói đến Đông Xương thành, gã chỉ nói đến rừng dâu thôi, cũng đủ lắm rồi, bởi trong một vùng không rộng đó, liệu có mấy rừng dâu? Gã lại còn nói đến ngọn đèn đỏ thì người đó chẳng cần sục sạo khắp nơi, chỉ đứng ra xa lưu ý nơi nào có đèn đỏ, là âm thầm đến nấp quanh đấy.
* * * * *
Họ đi hết đêm đó, suốt ngày sau chiều lại, họ đến Đông Xương thành.
Họ vào cửa Đông, họ ra cửa Tây.
Suốt hành trình, từ bờ Hoàng Hà đến Đông Xương, Phương Bửu Ngọc không gặp một người nào có dáng vẻ khả nghi.
Bất quá, những người chàng gặp là hào kiệt võ lâm, họ mến mộ chàng mà tìm gặp chàng, và chàng tìm lời khéo để thoái thoát sự phiền nhiểu của họ.
Tuy không gặp gì khả nghi, Phương Bửu Ngọc vẫn chẳng hề lơi cảnh giác.
Ra khỏi thành rồi, chàng lưu ý chung quanh, qua từng bước một, với sự thận trọng đó chàng đi tới, khi hoàng hôn xuống, chàng đã thấy xa xa trước mặt, một khu rừng dâu.
Yên hà còn rạng rỡ nơi phương Tây, hoàng hôn đang đuổi dồn những người và vật cuối cùng còn luyến tiếc canh tác nơi đồng áng trở về mái ấm, trả im lặng cho không gian. Phương Bửu Ngọc đảo mắt xem gần nhìn xa, chẳng thấy một bóng người nào khả nghi cả.
Chàng không thấy, trên thế gian này có ai tinh vi nhãn lực hơn chàng?
Như vậy, là chàng không phát hiện ra một người nào theo dõi đến đây, như vậy là chàng được yên tâm.
Chàng thở phào.
Đoạn, chàng nhẹ bước tiến vào khu rừng dâu.
Một đợt khói mờ từ rừng dâu, tỏa lên không trung, vờn vờn rồi lan rộng, rồi tan dần, tan dần...
Đâu đây có tiếng gà gáy xa xa, gà gáy lúc hoàng hôn hẳn là gà rừng, nhưng đã có khói, tất có nhà, có người ở, có gia súc, biết đâu đó chẳng phải là một tiếng gà nhà, buồn cô tịch mà gáy lên cho nhẹ bớt hoang liêu?
Bình tịnh quá, im lặng quá, chẳng có một điểm gì chứng tỏ bất tường đang chờ đón chàng nơi đây...
Không gian lâng lâng, chẳng gợn niềm trần tục thì làm gì có sát khí bốc bừng?
Chàng đi tới.
Thưa thưa, những ngôi nhà nông phu phô mái có nơi cửa đóng, có chỗ người ngồi tựa cửa nghe gió lộng rì rào, hoặc nhìn mây muộn bay về xa thẳm.
Họ ngồi đó, chờ thê tử làm xong bữa cơm chiều, và cả gia đình sẽ quây quần bên mâm cơm thanh đạm, hưởng thanh bình vui với kiếp sống thanh cao.
Một vài trẻ nhỏ đương rượt chó tung tăng nhốn nháo, buông lung bình dị trong khung cảnh êm đềm.
Cảnh giác của Phương Bửu Ngọc trước cuộc buông trôi của đời vô tư lự qua kiếp sống thanh bần của dân địa phương, có phần nào lơi lỏng.
Trong phút giây, chàng tưởng chừng rừng dâu là nơi thanh tịnh cho những ai quá lao tâm tiều tử, tìm quên lãng qua một thời gian.
Không thanh tịnh sao được chứ? Bởi cái kiếp sống nơi đây êm đềm trôi như thế từ bao đời, nếu có sóng gió gì thì sóng gió đó đến với chàng, và tự chàng tìm đến đây để nghinh đón sóng gió, chứ người dân tại đây nào có liên hệ gì?
Đối với bất kỳ ai, khung cảnh này phải là thanh tịnh, trừ ra đối với chàng và Hỏa Ma Thần.
Nhưng rồi chàng cũng thấy ngọn đèn đỏ.
Ngưu Thiết Oa vụt kêu lên :
- Đèn đỏ! Đèn đỏ kia rồi đại ca!
Phương Bửu Ngọc cười khổ :
- Ta chẳng hiểu tại sao Hỏa Ma Thần lại chọn nơi này ước hẹn với ta! Một nơi nhàn cư, lạc nghiệp, ai nỡ nhẫn tâm phá hoại chứ! Phản cái an tường của dân chúng là tự mình chuốc lấy bất tường đó! Sau cơn sóng gió, ai sẽ bù cái xáo trộn cho họ vậy?...
Tiểu công chúa từ từ thốt :
- Cuộc sống êm đềm quá, thì còn gì là thú vị? Cảnh êm đềm là cảnh chết, người dân ở đây phải trải qua cơn kích thích hãi hùng, có như vậy họ mới nghỉ đến tiến thủ, chứ nếu không thì suốt đời họ buông trôi tâm hồn theo vô vị mà mỗi chiều hôm, mây từ xa đến, cuốn về nơi xa xa để cuối cùng họ xuôi tay về với cát bụi! Họ là những kẻ thừa trên thế gian, họ phải trả chỗ đứng lại cho những người thiếu chỗ đứng!
Phương Bửu Ngọc thở dài.
Chàng không đáp! Đáp làm chi với nàng, khi nàng phát nguyện làm cho chàng luôn bực dọc, nàng nhất định ám chàng cho đến phút cuối của cuộc đời?...
Dĩ nhiên chàng đi về hướng ngọn đèn đỏ.
Ngọn đèn đỏ treo trước một khu nhà gồm mấy ngôi nhà cỏ, chung quanh có dậu trúc bao bọc.
Nhà không cài cửa, cửa khép hờ, từ xa cũng có thể thấy khe hở.
Một con chó vằn vện trắng đen nằm bên trong cánh cổng rào nghe động sủa lên.
Chó sủa mặc chó, mấy con gà vàng cứ mổ thóc trong sân, cạnh thềm nhà, đều đều.
Khói chiều còn vờn quanh trên mái. Phảng phất trong không gian mùi cơm chín thoảng lên thơm phức.
Nếu không có ngọn đèn đỏ, thì chắc chắn không khi nào Phương Bửu Ngọc tin tưởng là Hỏa Ma Thần lại chọn ngôi nhà này hội diện với chàng.
Chàng bước chân rất nhẹ, chừng như sợ gây nên tiếng động, phá tan cái yên tịnh quá thiêng liêng này.
Và chàng quyết tâm, bằng mọi cách, tránh cho khung cảnh thanh nhả nơi đây phải nhuộm máu hồng.
* * * * *
Họ đến nhà.
Con chó ngưng sủa nhưng còn gâu gâu mấy tiếng, nhìn người lạ.
Phương Bửu Ngọc khẽ dặng hắng một tiếng, cất cao giọng hỏi :
- Trong nhà có ai chăng?
Gió thổi qua, gió luồn đến cửa, gió rít qua khe trúc, nghe vu vu.
Phương Bửu Ngọc lại hỏi một lượt nữa.
Bên trong nhà chẳng có ai hồi đáp.
Ngưu Thiết Oa trầm giọng :
- Hay chẳng phải nơi này?
Phương Bửu Ngọc cũng hoài nghi, lẩm nhẩm :
- Tấu xảo chăng? Ngọn đèn đỏ này, vô ý trung mà có, chứ chẳng phải do Hỏa Ma Thần nêu lên?
Tiểu công chúa lắc đầu :
- Làm gì có sự tấu xảo như thế được?
Nàng xô cửa, ngang nhiên bước vào nhà.
Ngôi nhà đó gồm ba gian, gian có cửa, gian giữa là một khách sảnh, nơi đó có một cái bụt thờ, và thần tượng là Quan Âm Đại Sĩ, và một bức tượng Quan Thánh Đế Quân.
Trước bụt thờ, có bàn Bát Tiên, trên bàn có ba bộ chén đũa, có một chiếc giỏ, trong giỏ mường tượng có mấy cái thố, dĩa, bình trà.
Bên tả, có một cái cửa ăn thông qua ngọa phòng, trong đó có một chiếc giường gỗ, xem chừng nặng lắm, trên giường có mấy chiếc chăn, mấy cái gối.
Mùi cơm nóng xông ra phưng phức, từ cửa hậu đưa tới.
Củi cháy từ nơi bếp vang lên lách tách, nghe rõ ràng.
Gian khách sảnh ấm áp vô cùng.
Nhìn cách bày trí trong nhà, vật dụng tất cả đều thích hợp với nếp sống một nông phu, dù khó tánh đến đâu cũng không ai tìm được một đặc điểm gì để có thể nghi ngờ đây là một ngôi nhà ngụy trang cả.
Nhà không có người.
Họ đi qua một vọng cửa, họ sang tả, qua hữu, vào tận sau bếp họ chẳng thấy một bóng người.
Đến bây giờ, Tiểu công chúa mới lộ vẻ kinh dị.
Phần Phương Bửu Ngọc thì tự hỏi chẳng rõ Hỏa Ma Thần muốn giở một trò chi nữa đây.
Tiểu công chúa cứ đi vòng quanh nhà, từ trước ra sau, từ tả sang hữu, đi như thế đến mấy lượt, vừa đi vừa lẩm nhẩm :
- Không lý họ chưa đến?
Ngưu Thiết Oa không để ý đến vật gì ngoài cái giỏ có đựng mấy cái thố, dĩa, giỏ để bên trong chiếc lồng bàn to lớn.
Gã lại còn hểnh mũi hít hít mùi cơm thơm phức, mắt gã chớp liền liền.
Nếu có ai đứng gần gã, hẳn nghe trong ruột gã có tiếng rột rột, như con ma đói đang gào trong đó.
Sau cùng không dằn được cái nhột nhạt nơi dạ dày, gã đưa tay giở chiếc lồng bàn lên.
Bỗng, gã rú lên một tiếng kinh khủng, rồi lùi nhanh hai bước.
Gã ngã xuống nền nhà, mang luôn chiếc lồng bàn trong tay.
Phương Bửu Ngọc giật mình, hỏi gấp :
- Cái gì thế?
Ngưu Thiết Oa lí nhí :
- Đại ca xem... đại ca xem... ai... ai...
Trong chiếc giỏ, có một cái thố, cũng đựng thức ăn nấu bằng lưỡi chim anh vũ màu đỏ hiện ra trước mắt, hòa lẫn với màu trắng màu vàng của vài vật gia vị.
Phương Bửu Ngọc nhìn thoáng sang Tiểu công chúa, thốt :
- Họ đã đến đây rồi!
Tiểu công chúa điềm nhiên :
- Họ đã đến, là họ còn ở quanh đây, chưa đi đâu xa!
Phương Bửu Ngọc trầm ngâm một chút :
- Lửa còn cháy, cơm chưa dọn lên, điều đó chứng tỏ họ chưa đi đâu xa, nhưng họ đi như thế, là có vẻ vội vàng.
Chàng lẩm nhẩm tiếp :
- Tại sao họ bỏ đi? Họ còn đi đâu nửa?
Tiểu công chúa hừ một tiếng :
- Ngươi không đoán ra được, thì ngồi đây mà chờ, chờ họ đến mà hỏi, chứ lí nhí cái gì?
Phương Bửu Ngọc cau mày :
- Chừng nào họ mới trở lại? Biết họ có thể trở lại hay không?
Tiểu công chúa bĩu môi, nhìn chiếc giỏ, rồi hỏi :
- Tại sao lại không trở lại? Dĩ nhiên họ phải trở lại, bởi họ chưa gặp ngươi kia mà!
Nàng chép miệng :
- Trông thấy cái giỏ này, ta nghe đói liền. Chúng ta cứ ăn, ăn no rồi hãy tính.
Ngưu Thiết Oa vỗ tay cười lớn :
- Phải! Ẩm thực vi tiên! No bụng rồi, hãy nghĩ đến chuyện dùng óc.
Cái chủ ý đó, đáng ngợi lắm lắm!
* * * * *
Họ ăn xong, là đêm xuống hoàn toàn.
Đêm thu nào cũng lạnh, và đêm thu nào cũng sáng, không trăng thì có sao, huống chi có trăng?
Sao và trăng, sang mùa thu, chừng như hợp mùa, nên nhả sáng rất dồi dào.
Phương Bửu Ngọc lấy một chiếc ghế, đặt dựa cửa, ngồi xuống đó.
Chàng nhìn trời, chàng nhìn cây, tâm tư dao động mạnh.
Chàng suy nghĩ, nghĩ về dĩ vãng, nghĩ việc hiện tại, nghĩ đến tương lai, đến viễn ảnh cuộc chạm trán với người áo trắng lúc sang xuân.
Càng nghĩ, chàng càng thấy tâm trí rối loạn vô cùng.
Tiểu công chúa ngồi gần bụt thờ, tay chỏi má, mắt đăm đăm nhìn bức tượng Quan Âm xuất thần.
Ngưu Thiết Oa đang cho con chó ăn.
Gió thu thổi rì rào. Sao thu chơm chớp trên nền trời, ánh sao sáng xuyên qua cành lá, rải châu ngọc khắp nơi, không gian có lạnh song cái lạnh dìu dịu, mơn man êm đềm.
Phương Bửu Ngọc nhìn trời, nhìn cảnh, rồi nhìn Tiểu công chúa, nhìn ngôi nhà trang trí nhả khiết...
Chàng có cảm nghĩ là mình được ưu đãi nhất đời, bởi bên mình có bạn hiền trung hậu, có người vợ đẹp, ngoan, tất cả đều lồng trong một khung cảnh thanh khiết...
Nhưng, cảm nghĩ bao giờ cũng là ảo tưởng, mà ảo tưởng thì rất khó thành sự thật, dù hiện tại có giao niềm tin cho chàng, song với thời gian, bao nhiêu nước chảy qua cầu?...
Bỗng, tiếng chó sủa vang, kéo chàng về thực cảnh.
Ngưu Thiết Oa tặc lưỡi :
- Tiểu cẩu, còn miếng thịt trâu này, ngươi không ăn thì phí quá, ngươi không ăn, ta sẽ ăn!
Con chó lại sủa vang lên.
Tiểu công chúa day lại, cau mày :
- Những người đó chẳng lẽ chết hết rồi? Tại sao mãi đến bây giờ cũng chưa trở lại? Chúng ta đợi đã quá lâu rồi đó!
Phương Bửu Ngọc gật đầu :
- Phải, lâu lắm rồi! Có lẽ đã được ba khắc thời gian rồi đó!
Tiểu công chúa lại hỏi :
- Giả như chúng ta đợi thêm ba khắc nữa, họ vẫn không trở lại thì phải làm sao?
Phương Bửu Ngọc trầm giọng :
- Câu đó, cô nương nên tự hỏi lấy mình thì phải hơn!
Tiểu công chúa dậm chân :
- Khốn nạn!
Nàng mắng ai? Mắng chàng hay mắng mấy người nào đó, bảo họ đến đây, rồi bỏ họ bơ vơ?
Nàng càu nhàu :
- Đi đâu chứ? Đi đâu mà đến bây giờ không trở lại?
Ngưu Thiết Oa cứ đùa với con chó :
- Tiểu cẩu! Ngươi không ăn thịt trâu, không ăn cơm, ngươi lại ăn chéo áo rách của ta, sao ngươi ngốc thế?...
Gã cười tít toát, gã mắng, gã để mặc con chó cắn chéo áo cứ như thế, gã đi vào nhà.
Tiểu công chúa lẩm nhẩm :
- Người ta đang nóng nảy, bồn chồn, ngốc tử cứ đùa với chó mải, còn gì đáng bực hơn?
Phương Bửu Ngọc không lưu ý đến nàng, từ từ đứng lên, đi tới đi lui mấy bước, rồi trầm giọng buông thõng :
- Chỉ sợ có biến cố!
Tiểu công chúa hừ một tiếng :
- Biến cố gì? Trừ ngươi và ta ra, còn ai biết được trong ngôi nhà tầm thường này, có cuộc ước hẹn quan trọng? Có thể những người đó...
Bỗng, Ngưu Thiết Oa kêu lên kinh hãi :
- Người chết! Người chết! Có người chết tại đây này!
Phương Bửu Ngọc và Tiểu công chúa giật mình chạy bay vào.
Con chó khom mình tại chân giường, sủa vang.
Ngưu Thiết Oa đứng trước chiếc giường, trơ như tượng đá.
Tiểu công chúa hét :
- Quỷ hớp hồn ngươi rồi phải không, làm gì la oái lên như thế?
Ngưu Thiết Oa rung rung giọng :
- Dưới giường... dưới giường...
Gã vụt đưa tay nâng bổng chiếc giường lên.
Dưới giường có hai xác chết, nằm song song cạnh nhau.
Thoạt đầu, Phương Bửu Ngọc đinh ninh hai xác chết đó là người trong trong ngôi nhà này, bọn thuộc hạ của Hỏa Ma Thần giết đi để chiếm ngôi nhà, mà cũng để giữ kín cuộc ước hẹn.
Nhưng, chàng nhìn kỹ lại nhận ra hai người đó, mặc y phục đen, mày rậm miệng rộng.
Cả hai chết đã lâu, song vẻ sợ hãi còn lồ lộ trên gương mặt.
Người ăn vận như vậy, nào phải là nông phu tầm thường? Hiển nhiên họ là thuộc hạ của Hỏa Ma Thần.
Tay chân xác chết đã lạnh, thân mình không một vết thương, lại không một vết máu.
Nhìn qua, chẳng ai biết được họ bị nội lực chấn động gây cái chết hay trúng độc.
Phương Bửu Ngọc cúi mình xuống, phát giác ra nơi ngực của mỗi người, ngay chỗ tim có một hòn đá to bằng quả trứng, hòn đá che khuất vết thương!
Phương Bửu Ngọc đoán là cả hai bị kiếm xuyên thủng ngực, mỗi người chỉ bị một nhát kiếm thôi, máu chưa kịp chảy ra, hung thủ đã lấy đá nhét vào vết thương ngăn chận.
Phương Bửu Ngọc kinh hãi :
- Kiếm pháp quá nhanh, quá độc!
Tiểu công chúa hỏi :
- Tại sao kẻ kia lại biết được nơi này mà tìm đến hạ thủ chứ?
Rồi nàng tiếp :
- Sự việc hết sức cẩn mật, mà vẩn có người biết được, kỳ quái vô cùng!
Phương Bửu Ngọc trầm giọng :
- Có thể ai đó tiết lộ bí mật?
Tiểu công chúa lạnh lùng :
- Người trong Ngũ Hành ma cung, chết là đành chịu chứ chẳng hề tiết lộ một tin tức nào ra ngoài! Hà huống, nếu hai gã này muốn tiết lộ, cũng chẳng làm sao biết được trong phong thơ Hỏa Ma Thần viết gì?
Phương Bửu Ngọc biết rỏ Hỏa Ma Thần hành sự rất cẩn mật, nên tin ngay là Tiểu công chúa nói đúng.
Tiểu công chúa vụt hỏi :
- Phong thơ đó, hiện giờ ở đâu?
Phương Bửu Ngọc đáp :
- Tại hạ giữ trong mình đây! Đọc xong rồi, tại hạ cất kỹ, sợ có kẻ dòm ngó.
Tiểu công chúa lại hỏi :
- Thơ viết gì, ngươi có tiết lộ điều đó với ai chăng?
Phương Bửu Ngọc cười khổ :
- Cô nương tưởng tại hạ có thể làm được việc đó à?
Tiểu công chúa dậm chân :
- Như vậy chỉ có trời mới hiểu!
Ngưu Thiết Oa cúi đầu từ lâu, lúc đó chịu không nổi nữa, lên tiếng liền :
- Những lời thơ trên, chính tôi đã nói cho một người nghe!
Tiểu công chúa biến sắc :
- Ngươi? Ngươi nói cho một người nghe? Người nào?
Ngưu Thiết Oa đáp :
- Tôi nào biết người đó là ai? Tôi...
Gã ấp úng thuật lại sự tình.
Tiểu công chúa vò đầu bức tóc, giương mắt nhìn trừng trừng Ngưu Thiết Oa, lâu lắm nàng mới thở dài :
- Thông minh quá! Thật là thông minh!
Ngưu Thiết Oa đinh ninh là nàng sẽ mắng gã như tát nước vào mặt, nhưng nàng chỉ buông mắt một câu như vậy thôi làm gã sững sờ.
Gã lại ấp úng hỏi :
- Sao... cô nương... không mắng?
Tiểu công chúa hừ một tiếng :
- Tại sao ta phải mắng ngươi?
Ngưu Thiết Oa đáp :
- Tại vì tôi làm lỗi!
Tiểu công chúa cười nhạt :
- Ta mắng một người nào, là người đó xứng đáng cho ta mắng, chứ như ngươi thì...
Nàng lắc đầu, nhìn ra xa xa...
Nàng không nói tiếp, nàng nín lặng, nhưng cái nín lặng của nàng còn nặng, còn khó chịu hơn một lời mắng.
Nhưng, Ngưu Thiết Oa đâu phải là con người sống về tâm lý, gã làm sao hiểu được cái lối mắng người mà chẳng cần dùng ngôn ngữ? Gã làm sao thấm được cái lối mắng câm?
Gã hỏi :
- Cô nương không mắng à? Phải mắng chứ, nếu cô nương không mắng thì tôi xốn xang lắm đó! Mắng đi! Phải mắng tôi vài câu, tôi mới yên tâm, cô nương ạ!
Tuy giận tràn lòng, Tiểu công chúa cũng phải bật cười :
- Ngu như trâu!...
Phương Bửu Ngọc ngưng trọng thần sắc, từ lúc đầu, cau mày suy tư, bây giờ trầm giọng nói :
- Người đó tinh thông thủ pháp phân cân dịch cốt, kiếm pháp lại lợi hại phi thường, lại biết rõ sự tình giữa tại hạ và Ngưu Thiết Oa, người đó là ai chứ?
Chàng hỏi, vì cái ý phải được nêu ra bằng một câu hỏi, chứ thực sự chàng có hỏi nơi ai, nếu không là chàng hỏi chính tâm tư chàng?
Chỉ có tâm tư chàng mới đáp được câu hỏi đó!

loading...
Hồi trước Hồi sau