Ân thù kiếm lục - Hồi 41

Ân thù kiếm lục - Hồi 41

Đông Doanh nhất đao

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 10/10 với 592948 lượt xem

loading...

Tiểu công chúa không nói một tiếng nào.
Phương Bửu Ngọc dừng lại một chút, rồi từ từ tiếp :
- Người nào đó, hành động như vậy, là không ngoài mục đích ngăn chặn mọi liên lạc của tai hạ với Hỏa Ma Thần, hạ thủ rồi, y vẫn để nguyên can trạng tại chỗ, cốt khiến cho tại hạ không nghi ngờ. Nhưng, chúng ta đến đây, chừng như sớm hơn sự dự tính của y, nên y không đủ thì giờ di chuyển hai thi thể đó. Rồi cũng...
Tiểu công chúa chận lời :
- Y làm như vậy, với mục đích gì chứ?
Phương Bửu Ngọc trầm giọng :
- Y đến đây trước, sát hại hai người kia, chắc là để đoạt một phong thơ mà y tin là họ có mang trong mình, để hiểu sự tình, để hạ thủ ở chặng đường kế tiếp...
Tiểu công chúa cười lạnh :
- Còn gì nữa? Ngươi từng là thần đồng mà!
Phương Bửu Ngọc điềm nhiên :
- Y không có ác ý đối với tại hạ, cho nên chẳng chịu chường mặt tiếp xúc với tại hạ, điều này chứng tỏ rõ rệt là y muốn trở ngăn tại hạ làm việc cho Hỏa Ma Thần.
Bỗng, chàng ngẩng đầu lên hỏi :
- Đúng vậy chăng?
Tiểu công chúa mắt sáng mắt lên :
- Ngươi giảng giải dài dòng, bây giờ ta mới hiểu rõ cái ý của ngươi. Nhưng tại sao người nào đó muốn ngăn trở? Hắn phải có một duyên cớ gì chứ.
Phương Bửu Ngọc gật đầu :
- Đương nhiên rồi. Theo tại hạ chỉ có hai nguyên nhân. Người này có thù với Hỏa Ma Thần, và không muốn bất cứ ai trên thế gian này hiệp tác với Hỏa Ma Thần.
Tiểu công chúa gật đầu :
- Nguyên nhân thứ hai?
Phương Bửu Ngọc trầm giọng :
- Người đó không muốn tại hạ tiêu hao tâm lực, để có thể nghinh chiến với Bạch Y kiếm khách trong tương lai.
Chàng dừng lại một chút, rồi từ từ thốt :
- Căn cứ vào nguyên nhân thứ hai, tại hạ có thể ước đoán được phần nào về con người đó...
Tiểu công chúa giương mắt tròn đôi mắt :
- Ngươi đoán là ai?
Phương Bửu Ngọc lắc đầu, cười nhẹ không đáp.
Nụ cười của chàng hàm chứa một thâm ý, nhìn nụ cười đó, Tiểu công chúa hết sức kỳ quái.
Song đã biết là Phương Bửu Ngọc chẳng muốn nói, thì nàng có hỏi cũng bằng thừa.
Không hỏi, tự nhiên nàng tức, nàng không chịu kém, cũng làm nư lại, không nói gì nữa mà cũng không nhìn chàng.
Ngưu Thiết Oa đảo mắt, đôi tròng của gã xoay tròn tròn, một lúc lâu vụt cao giọng thốt :
- Tôi chẳng cần biết người đó là ai, tôi chẳng cần biết y làm gì, và làm gì, với mục đích gì, tôi chỉ muốn hỏi đại ca một điều thôi.
Phương Bửu Ngọc cau mày :
- Ngươi muốn hỏi điều gì?
Ngưu Thiết Oa buông gấp :
- Chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta sẽ đi đâu đây?
Phương Bửu Ngọc thở dài :
- Chưa làm gì, chưa đi đến đâu! Chúng ta đợi.
Ngưu Thiết Oa kêu lên :
- Đợi? Đợi đến bao giờ?
Phương Bửu Ngọc cười nhẹ :
- Gấp là chi? Gấp, là việc của người khác, nào phải là việc của mình? Người ta đang cầu mình, chứ mình có cầu ai đâu. Đến Bạch Thủy cung, hay không đến chẳng quan hệ gì đến chúng ta cả!
Chàng đáp thay lời Ngưu Thiết Oa, nhưng ánh mắt lại hướng về Tiểu công chúa.
Tiểu công chúa hoàn toàn không nhìn chàng, song hỏi :
- Ngươi nhìn ta làm gì? Nhìn cũng chẳng ích chi!
Phương Bửu Ngọc tặc lưỡi :
- Quái thật! Cô nương không nhìn tại hạ, lại biết tại hạ nhìn cô nương!
Tiểu công chúa trầm ngâm một lúc lâu, rồi quay đầu lại, hằn học :
- Phải, ta có nhìn ngươi! Và giờ đây ta cũng nhìn ngươi! Ta cố ý lờ đi, chứ thực sự thì ta nhìn ngươi. Một mỹ nam tử, ai không muốn nhìn?
Phương Bửu Ngọc già thủ đoạn hơn :
- Cô nương quá khen! Đa tạ! Đa tạ!
Tiểu công chúa rít lên :
- Đừng đắc ý! Đừng gấp! Giả như ngươi cho rằng hiện tại ta biết phải làm gì, thì ngươi lầm! Cho ngươi rõ, hiện ta cũng chẳng biết phải làm gì, phải đi về đâu!
Phương Bửu Ngọc cao giọng :
- Cô nương không biết, thật vậy?
Tiểu công chúa hừ một tiếng :
- Ngũ Hành ma cung thực sự ở đâu? Đó là trọng địa đối với khách giang hồ. Biết chỗ Ngũ Hành ma cung, kể ra hàng nghìn người. Song đến được Ngũ Hành ma cung phỏng được mấy có mấy người?
Phương Bửu Ngọc thở ra :
- Chỉ sợ chưa có đến một người!
Tiểu công chúa tiếp :
- Hỏa Ma Thần không chỉ rõ lộ đồ cho chúng ta, chẳng phải lão có dàn cảnh sự tình cho ra vẻ huyền bí, mà cũng chẳng phải lão tự gây phiền lụy cho lão. Chỉ vì, lão sợ rằng ngươi biết được điều đó rồi ngươi sẽ chẳng giữ trọn vẹn bí mật, mà Ngũ Hành ma cung thì chẳng thích ai biết đến hành tung!
Phương Bửu Ngọc gật đầu :
- Có lý!
Tiểu công chúa lại tiếp :
- Địa điểm Ngũ Hành ma cung bí mật, nhưng việc ngươi đến Ngũ Hành ma cung lại không bí mật. Khách giang hồ đoán định là Hỏa Ma Thần sẽ chỉ dẫn lộ đồ cho ngươi, do đó, kẻ kia dùng đủ mọi thủ đoạn, bắt những người mang tin đến cho ngươi, để bắt các người ấy cung khai địa điểm Ma cung Ngũ Hành. Còn như cái việc ngăn trở ngươi đến đó, thì ta không tưởng kẻ kia quá chú trọng.
Phương Bửu Ngọc lắc đầu :
- Cô nương có nhận xét của cô nương, tại hạ có sở kiến của tại hạ.
Dù sao thì tại hạ cũng nghĩ rằng người ấy có ý định ngăn trở tại hạ.
Tiểu công chúa cau mày :
- Tại sao người ấy muốn ngăn trở ngươi?
Phương Bửu Ngọc đáp :
- Giả sử người đó có muốn biết Ngũ Hành ma cung ở tại chỗ nào, thì cứ theo dõi chúng ta, hà tất phải xuất lực hạ thủ ở mỗi trạm dừng?
Hà tất phải đi trước chúng ta?
Tiểu công chúa trầm ngâm một lúc :
- Ngươi có lý!
Ngưu Thiết Oa vụt kêu lên :
- Kỳ quái! Kỳ quái!
Tiểu công chúa day qua gã :
- Cái gì nữa đó, ngốc tử?
Ngưu Thiết Oa thốt :
- Đại ca và cô nương cứ nói mãi về Ngũ Hành ma cung, làm như nơi đó là thiên đàng, ai ai cũng muốn tới! Tôi tự hỏi, nơi đó có gì hấp dẫn khiến thiên hạ thích đến chứ?
Tiểu công chúa mỉm cười :
- Nơi đó chẳng có gì hấp dẫn cả, chẳng những từ xưa đến nay, không có ai tới được, mà dù có tới được nơi đó rồi cũng không thể sống sót mà trở về. Vậy mà vẫn có người muốn tới đó, Thiết Oa ạ!
Ngưu Thiết Oa trố mắt :
- Cô nương biết tại sao chứ?
Tiểu công chúa không đáp, Phương Bửu Ngọc cất tiếng :
- Trong Ngũ Hành ma cung có Thanh Mộc chủ nhân, ngày trước là một vị minh chủ võ lâm, tóm thâu quá nhiều tài vật, nếu kê khai số bạc vàng châu báu của lão ấy, người đời chỉ nghe thôi cũng đủ xanh mặt rồi, chẳng đợi gì phải nhìn thấy mà choá cả mắt đến mù luôn.
Tiểu công chúa gật đầu :
- Đúng vậy! Người, vì tiền mà chết, chim vì mồi mà chết, ai ai cũng biết như vậy, song trên đời chẳng ai dè được lòng. Nhưng, ngoài Thanh Mộc chủ nhân ra, ngươi còn biết chi nữa chăng?
Phương Bửu Ngọc trầm ngâm một lúc :
- Theo lời truyền thuyết trên giang hồ, thì dưới tay Kim Hà Vương có bọn Huỳnh Kim ma nữ, chúng tuổi trẻ, đẹp người vóc dáng yểu điệu, lại có cái thuật dụ dẫn ai tiếp cận với chúng...
Chàng không thể dứt câu tròn ý, bởi đoạn cuối của câu khó nói thành lời, bởi nó thô tục nó ti bỉ vô cùng, bởi sự thật là nếu ai giao tiếp với bọn Huỳnh Kim Ma Nữ, sướng thì sướng hơn tiên, mà rồi cái khổ theo liền, khổ còn hơn sa địa ngục.
Chàng không nói, Tiểu công chúa cũng thừa hiểu, nàng đỏ bừng mặt, xì một tiếng lớn :
- Ngươi chưa tròn một tuổi giang hồ mà đã hiểu quá nhiều sự việc, nghe nhiều quá truyền thuyết! Thì ra ngươi...
Nàng lại hừ một tiếng, đoạn tiếp :
- Cho ngươi biết, những điều ngươi tiêm nhiễm trong đầu óc thuộc loại dơ dáy, thì ra ngươi chẳng phải là một kẻ tốt chi đó...
Phương Bửu Ngọc cau mày :
- Thiên hạ nói làm sao, tại hạ thuật lại làm vậy, cô nương đã hỏi, tại hạ phải nói...
Tiểu công chúa lại hừ thêm tiếng nữa :
- Tốt! Tốt! Ta cũng cho là ngươi có lý, lỗi là tại khách giang hồ truyền thuyết cái dơ dáy cho nhau nghe, vô hình trung, ngươi lại nghe!
Ta hỏi ngươi, ngươi còn biết điều chi nữa chăng, nếu còn thì cứ nói luôn, đừng ấm ớ!
Phương Bửu Ngọc điềm nhiên :
- Tiền tài, sắc dục, hai điều đó còn chưa đủ sao?
Tiểu công chúa bĩu môi :
- Việc gì, ngươi cũng biết, biết hết, thế tại sao ngươi chẳng biết tiền tài, sắc dục, tuy có sức hấp dẫn, song chỉ hấp dẫn bọn hạ đẳng cùng lưu, bọn phi nhân phi nghĩa, bọn vong bổn vong tông, bọn lòng thú hình người? Phàm những ai từng nói đạo đức, từng học cao minh, thì khi nào lại xem mấy lượng bạc, một vài ánh mắt, một vài nụ cười có giá trị ngang một lương tâm đâu? Con người ta, nào phải tất cả đều là chó, mà thấy thịt quăng liền nhào tới, táp liên hồi?
Nàng nhấn mạnh thêm :
- Nữ sắc, chung quy rồi ra sao? Bất quá, con người đẹp đến đâu hấp dẫn đến đâu, lúc sống thì được thiên hạ nâng niu, chuyền tay như châu báu. Khi chết rồi, thịt rữa, xương thối, ai ai cũng bịt mũi mà qua, ai ai cũng nhăn mày mà ngoảnh mặt, thì nữ sắc có phải là quý, vĩnh viễn quý đâu?
Phương Bửu Ngọc cau mày :
- Không vì tiền tài, không vì sắc dục, thế hạng người cao minh như cô nương vừa nói đó quý, muốn gì?
Tiểu công chúa trầm giọng :
- Không lẽ ngươi chẳng nghe giang hồ truyền thuyết chủ nhân Mậu Thổ cung là một kẻ phong nhã, thu nhặt tất cả những bức họa từ nghìn xưa, tích trữ trong cung, ngoài ra không tiếc tiền mua tất cả những đồ vật xưa, kể ra, những đồ vật và những bức danh họa đó, có giá trị ngang với cơ nghiệp một quốc vương. Lại còn Hỏa Ma Thần chế luyện những hỏa khí vô song, bất cứ một vị vương đế nào muốn có đầy đủ phương tiện để giữ vững giang san, cũng tha thiết mong chiếm được những hỏa khí đó. Người ta ham thích, người ta muốn đến tận Ngũ Hành ma cung, chiếm đoạt những vật đó, hơn là tiền tài, hơn là nữ sắc, bởi nữ sắc, nơi nào cũng có, tiền tài lại dễ tìm ra, còn những vật kia thì cầm như hi hữu. Song người ta không biết đường đi đến Ngũ Hành ma cung, người ta cũng chẳng dám va chạm đến Hỏa Ma Thần..
Phương Bửu Ngọc mỉm cười :
- Cô nương nói đúng! Những vật trong Mậu Thổ cung rất quý, những hỏa khí của Hỏa Ma Thần còn quý hơn!
Tiểu công chúa tiếp :
- Nhưng, nhân vật chân chính cao thượng là không xem những thứ đó là quý, họ còn nhìn xa hơn!
Phương Bửu Ngọc trố mắt :
- Họ nhìn về cái chi khác nữa?
Tiểu công chúa đáp :
- Như ta nói rằng, họ nhìn về mẹ vợ ngươi, thì chắc ngươi sẽ hiểu họ nhìn vào cái gì.
Phương Bửu Ngọc kinh ngạc :
- Mẹ vợ tại hạ!
Chàng kêu lên :
- Tại hạ hiểu rồi!... Cô nương muốn nói đến Thủy...
Tiểu công chúa cười lạnh :
- Ngươi là trượng phu của Thủy Thiên Cơ, ngươi quên điều đó sao?
Phương Bửu Ngọc cười khổ :
- Tại hạ... việc đó...
Ngưu Thiết Oa vỗ tay reo vang :
- Phải! Phải! Cô nương không nói, cơ hồ tôi quên mất! Ngày đầu tiên gặp tôi, đại ca có nói chuyện đó cho tôi biết.
Phương Bửu Ngọc đưa mắt trừng nhìn gã, nhưng gã nào có thấy ánh mắt chàng, gã đang khom lưng cười...
Tiểu công chúa lạnh lùng :
- Xem ra ngươi cũng chưa quên, mà cũng chẳng bao giờ ngươi quên được Thủy Thiên Cơ đã là vợ của ngươi, đương nhiên Bạch Thủy cung chủ nhân phải là mẹ vợ ngươi!
Phương Bửu Ngọc cười lạnh :
- Rồi làm sao?
Tiểu công chúa giận giữ giọng sành sõi :
- Xem ra, ngươi cũng chẳng hiểu được bao nhiêu việc! Ngươi mù mờ đến cả mẹ vợ ngươi! Cho ngươi biết, mẹ vợ ngươi ngày trước là một nữ nhân đẹp nhất trong thiên hạ, trong võ lâm chẳng biết có đến bao nhiêu người từng quỳ mọp dưới gấu quần bà ta van xin một chút tình yêu, giả như bà ta bằng lòng cười với họ một tiếng là họ sẵn sàng lăn đùng ra chết tức khắc, chết vui, chết sướng!
Phương Bửu Ngọc điềm nhiên :
- Nhưng hiện tại thì...
Tiểu công chúa hừ nhẹ :
- Ngươi cho rằng, hiện tại bà ấy đã già thì chẳng còn hấp dẫn nữa?
Nàng không đợi chàng nghĩ gì, tiếp luôn :
- Ngươi lầm! Hiện tại, bà chẳng già tý nào. Đừng tưởng năm tháng qua dần, tuổi bà chồng chất mà bà già! Tuổi tác không liên quan gì đến sắc đẹp của bà ta cả, thời gian chẳng ảnh hưởng gì đến nhan sắc của bà ta cả! Bà vẫn còn hấp dẫn như thuở đang xuân, bà vẫn còn làm đắm say lòng bất cứ một nam nhân nào! Ngày nay, cũng như ngày trước, vẫn có vô số người bạo gan hơn, mong tưởng bà ta chiếu cố!
Phương Bửu Ngọc thở dài.
- Chàng không nói tiếng nào, bởi chàng biết nói gì đây?
Ngưu Thiết Oa vụt hỏi :
- Địa điểm Ngũ Hành ma cung thiên hạ không biết đã đành, đến cô nương mà cũng chẳng biết nữa sao?
Tiểu công chúa lắc đầu :
- Ta không biết!
Ngưu Thiết Oa lắc đầu :
- Tôi không tin! Rõ ràng là cô nương từ Ngũ Hành ma cung đi ra, có lý nào mình lại không biết là cái nơi mình đã ở?
Tiểu công chúa trầm ngâm một lúc rồi thở dài :
- Rèm châu ngàn lớp, che tầm mắt vào cũng như ra, chẳng khác mù!
Ngưu Thiết Oa kêu lên :
- Cô nương nói gì?
Tiểu công chúa tiếp.
- Ngồi trong xe tối, rong đường thẳng, lắng tiếng xe lăn, chẳng thấy gì!
Phương Bửu Ngọc giải thích :
- Nàng nói rằng, lúc rời cung nàng ngồi trong xe kín, xe chạy đi, nàng chẳng thấy đất trời, xe ngừng, nàng xuống, nào biết mình từ đâu đến, và nào biết mình đã đến địa phương nào?
Ngưu Thiết Oa à lên một tiếng :
- Thì ra, họ dè dặt đến cả cô nương.
Tiểu công chúa vụt ngẩng mặt lên :
- Tại sao họ chẳng tin tưởng ta? Tại sao họ dè dặt ta? Chẳng qua họ sợ ta đi đường mệt nhọc, nên dùng phương tiện chuyên chở đó, giúp ta được khoan khoái! Cỗ xe đó hạng người như ngươi ngàn đời chẳng được ngồi!
Nàng thừa nhận Ngưu Thiết Oa nói đúng, song chỉ thừa nhận ngầm, khi nào nàng xác nhận công khai?
Bởi nàng có cái tánh quật cường, chẳng bao giờ chịu ai chế ngự, dù có bị chế ngự cũng âm thầm chịu đựng nàng không thích ai nên lên sự kiện đó.
Nghe ai nêu lên, dù nêu đúng, nàng cũng bẻ lại như thường để chứng tỏ trong bất cứ tao ngộ nào, cũng do nàng chủ động sự tình, chẳng ai làm chi được nàng, nếu nàng không muốn.
Ngưu Thiết Oa cười lớn :
- Thôi đi cô nương ơi! Cô nương nói thế chứ trong tâm, cô nương cũng cho tôi nói đúng, cô nương cũng dư biết là họ chỉ xem cô nương như người ngoài, họ chẳng để cho cô nương biết tý gì về hành động của họ. Bây giờ, cô nương còn khoe tốt cho họ làm chi? Người ta giam lỏng cô nương trong xe, mà cô nương lại cho là ưu đãi à? Người ta bịt mắt cô nương, đưa đi mà cô nương cho rằng sợ cô nương mệt nhọc. Thôi đi cô nương ơi!
Gã thốt với cái vẻ ngây ngô, khờ khạo của gã, song lời nói của gã chua cay làm sao?
Công chúa là tượng trưng cái xảo. Ngưu Thiết Oa là tượng trưng cái chất phác, đối với chất phác, cái xảo trá trở thành vô hiệu.
Nhưng cái chất phác của gã đáng sợ ở chỗ là khi chẳng cần nêu ý kiến thực sự, thì gã ngây ngô đáng buồn cười, khi cần bày tỏ một ý niệm, thì gã lập luận rất xác thực, sắc bén, cay chua.
Gã có biết là mình nói cay chua chăng?
Điều đó, có ai hiểu?
Nhưng người nghe lại ngột ngạt quá chừng.
Rồi Tiểu công chúa nhìn sững gã, tự hỏi gã thực sự ngu ngốc, khờ khạo, hay là gã giả vờ.
Ngưu Thiết Oa lại lẩm bẩm :
- Như vậy, chúng ta chỉ còn cách là ở lại đây mà chờ. Tuy nhiên điều cần biết là chúng ta phải chờ đến chừng nào? Cái gì cũng có giới hạn, bởi chúng ta chẳng phải chỉ có mỗi một việc chờ mà thôi!
Gã day qua Phương Bửu Ngọc hỏi :
- Đại ca có biện pháp gì chăng?
Phương Bửu Ngọc đáp :
- Việc này...
Đột nhiên, có tiếng dặng hắng vang lên đâu đây, tiếng dặng hắng vừa nhỏ vừa ngắn nhỏ hơn cả tiếng con thạch sùng tặc lưỡi.
Nhưng, ai ai cũng nghe lọt dù họ đang nói chuyện với nhau.
Tiếng dặng hắng rất bình thường.
Nhưng chẳng rõ tại sao mọi người đều nghe như không bình thường chút nào.
Tiếng dặng hắng mường tượng bao hàm một cảnh báo, một khiêu khích...
Phương Bửu Ngọc ngưng ngay câu nói.
Tiểu công chúa đảo mắt nhìn quanh.
Ngưu Thiết Oa hét lên :
- Ai dặng hắng đó?
Bên ngoài cửa, có người hỏi vọng vào :
- Có Phương thiếu hiệp trong nhà này chăng?
Ngưu Thiết Oa reo lên :
- Đến rồi! Đến rồi! Chúng ta khỏi chờ nữa!
Gã vọt ra trước chẳng thấy gì.
Xa xa, dưới tàng cây có một bóng người.
Người đứng đó bất động như pho tượng, tàng cây rủ bóng che khuất y. Ngưu Thiết Oa trông thấy lờ mờ, không làm sao nhận diện được.
Nhưng chẳng rõ làm sao, quanh mình người đó sát khí tỏa lan rộng ra, sát khí càng phút càng bốc mạnh, lan dày, Ngưu Thiết Oa là con người đần độn cũng nhận ra điều đó.
Gã kinh khiếp cơ hồ hơi thở ngừng lại.
* * * * *
Đêm, vẫn là đêm thu, nơi thôn dã khung cảnh tịnh mịch vô cùng.
Lá thu rơi, sao đêm chớp, lúc đó chừng như bị sát khí ngưng đọng, lá không rơi, sao không chớp nữa.
Dĩ nhiên, gió cũng dừng.
Sát khí tại chiến trường, tại cuộc đấu, sát khí nào lại chẳng nói lên sự giết người? Sát khí làm sao có sự khác biệt, ở nơi này so với nơi khác?
Bởi chung qui vẫn là sát khí.
Lạ lùng thay, trong giờ phút này, tại đây, sát khí lạ thường, tuy chẳng ai giải thích nổi cái điểm lạ thường đó.
Dù vậy, họ vẫn nhận thấy cái điểm khác thường. Chẳng qua khung cảnh tạo ra cảm giác, cảm giác sanh ảo tưởng và chính ảo tưởng của họ khác thường, nên họ có ý nghĩ là sát khí lạ thường.
Một con người xuất hiện, phát ra sát khí lạ thường, hắn con người đó không phải tầm thường vây!
Phương Bửu Ngọc trầm giọng nói :
- Các hạ là ai?
Từ người đó bỗng có hai điểm sáng chớp lên, hai điểm sáng đó là đôi mắt của y, trước khi Phương Bửu Ngọc hỏi y đôi mắt đó nhắm lại sau khi chàng nói, đôi mắt đó mới mở ra.
Y mở mắt ra rồi, y vẫn bất động, chẳng thốt một tiếng nào...
Con chó vàng nằm im từ lâu, lúc đó đứng lên, đuôi dựng lên, tai dựng lên, toàn thân thể nó như bứng một thứ nhựa mới.
Ánh mắt đó chớp, nó sủa vang lên, rồi nó vọt tới.
Phương Bửu Ngọc sợ cho nó quát :
- Chó! Dừng lại, chó!
Nhưng con chó làm gì biết nghe? Làm gì nó chịu dừng lại theo lời chàng?
Một làn sáng chớp lên, xẹt tới.
Con chó vàng không kịp kêu lên một tiếng nhỏ, thân hình nó bị tiện làm đôi.
Sát khí đã phát động rồi, sát khí đã kết tinh rồi, biến thành máu, bắt đầu bằng máu chó.
Máu nào cũng máu, máu nào chẳng tanh? Sự giết chóc đã khơi màu, bắt đầu trên xác một con chó.
Ngưu Thiết Oa sững sờ.
Gã muốn mắng một câu, mắng rằng con người đó tàn nhẫn quá, hiếu sát quá, đến một con chó cũng chẳng dung tha!
Song, lưỡi gã như cứng lại, lưỡi cứng thì làm sao phát ngôn được?
Từ trong bóng tối, người ẩn nấp đã thủ nơi tay một thanh đao dài.
Nói là đao, bởi vũ khí đó có hình thức là đao, hoặc giả người xử dụng nó thích gọi là đao, chứ nó giống một thanh trường kiếm. Bởi từ chuôi đến mũi nhọn, nó thẳng tắp, chẳng hề uốn cong tại một khoảng nào.
Nhưng nó là đao! Đao chỉ bén có một bề, chứ không bén cả lưỡi lẫn sống.
Phương Bửu Ngọc nhìn thanh đao, ánh mắt của chàng ngời lên địch ý. Cái ý đó nổi lên thành khí chống lại sát khí của đối phương.
Chàng nhìn một lúc lâu, buột miệng thốt :
- Đao tốt quá!
Người đó cũng thốt :
- Đao tốt quá!
Phương Bửu Ngọc tiếp :
- Đao của họ Bành, Ngũ hổ đoạn môn đao, có bản rộng, còn loại đao tại Sơn Tây, vùng Thái Hanh, thì thân ngắn, trừ hai lại đao đó, còn thì các loại đao khác đều có hình thức uốn cong cong.
Người đó gật đầu :
- Đúng vậy.
Phương Bửu Ngọc lại tiếp :
- Thanh đao này không có tại Trung Thổ!
Người đó gật đầu.
Phương Bửu Ngọc tiếp luôn :
- Đao này xuất phát từ Đông Doanh!
Người đó gật đầu :
- Đúng vậy!
Phương Bửu Ngọc vụt quát to :
- Bằng hữu là ai?
Người đó cười lên mấy tiếng, đoạn rời bóng tối, bước ra.
Dưới ánh sao, y hiện ra trong bộ y phục đen bó sát người, đầu vấn khăn đen, trùm cả mặt, chỉ còn chứa hai lỗ vừa đủ cho một đôi mắt nhìn, đôi mắt của y sáng lạ lùng, tuy đôi mắt chưa mở rộng như thường.
Phương Bửu Ngọc quát :
- Bằng hữu là ai?
Người đó bật chuỗi cười dài, cười một lúc, rồi thốt :
- Đã không là bạn mới, đã không là bạn cũ. Lại chẳng phải thù nhân, hỏi tên nhau làm làm gì? Có nói ra, các hạ cũng chắng hiểu!
Phương Bửu Ngọc trầm giọng :
- Các hạ đến đây, muốn chỉ giáo điều chi?
Người đó gằn lên từng tiếng mạnh :
- Người cố hữu đất Đông Doanh, nhờ tại hạ mang thanh đao này, đến đây tặng các hạ.
Phương Bửu Ngọc giật mình :
- Cố hữu đất Đông Doanh? Người áo trắng?
Người đó gật đầu :
- Đúng! Chính là y!
* * * * *
Đêm xuống sâu, không gian, càng tịnh tịch, sát khí càng nặng đọng. Sát khí bốc mãi không ngừng, càng bốc càng nặng đọng.
Một loại sát khí phi phàm, không giống sát khí ở mọi cuộc đấu.
Sát khí bây giờ không còn bốc từ người áo đen nữa bởi y là sứ giả của Bạch Y kiếm khách.
Sát khí bốc từ nơi xa xăm, bay về đây cô đọng tại đây, bao bọc quanh mình Phương Bửu Ngọc, chiếm không gian do chàng mở, chiếm cục diện do chàng hoạt động.
Người áo đen, chẳng có gì khác thường, thanh đao cũng chẳng có gì khác thường, nhưng thanh đao đó, có mang theo một chiêu thức của người áo trắng, và cái chiêu đó, phải là một chiêu kinh người.
Và sát khí bốc từ thanh đao, sát khí phát động từ Đông Doanh, theo thanh đao vào Trung Nguyên, đến đây, để bốc lên bao trùm Phương Bửu Ngọc.
Một chiêu thức từ Đông Doanh, vượt trùng dương vào Trung Thổ hẳn phải là một chiêu độc nhất vô nhị, một chiêu nói lên cái giá trị của con người thắng hoặc bại.
Nhưng, Phương Bửu Ngọc bình tĩnh phi thường. Không sợ hai cái đó đã đành, chàng cũng chẳng tỏ ra hiếu kỳ bởi sự việc tầm thường quá, chừng như nằm trong sở liệu của chàng vậy.
Trong khi chàng nhìn thanh dao, thì Tiểu công chúa và Ngưu Thiết Oa nhìn chàng.
Tiểu công chúa nhìn chàng, gương mặt nàng biến đổi dần dần!
Trên gương mặt đó, chợt tan biến mất cái vẻ ngạo mạn, cái vẻ khinh người, mỉa mai và hiện tại thì niềm kinh sợ hiện ra, cùng với sự khâm phục.
Tuy nhiên, nàng cũng còn tật đố và vì tật đố nên nàng hận.
Hận vì bất cứ trên phương diện nào, nàng cũng cảm thấy là mình còn kém, kém xa chàng.
Chàng là người yêu của nàng, song nàng lại không thích người yêu hơn nàng về mọi mặt.
Càng không thích điều đó, nàng lại càng thấy chứng minh điều đó, chứng minh hằng ngày, rồi nàng bực nên hằn học, nên mỉa mai, tìm cách làm khổ chàng, chàng khó chịu thì nàng thích thú, chàng thản nhiên thì nàng ức.
Bây giờ đây nàng khâm phục Phương Bửu Ngọc có sự hiểu biết rộng, có thái độ trầm tịch như núi, song nàng ức lắm.
Phương Bửu Ngọc cười nhạt hỏi :
- Người áo trắng đất Đông Doanh nhờ các hạ mang thanh đao đến đây hẳn phải là một thanh đao quý, Phương Bửu Ngọc này đương nhiên phải bái lãnh. Có điều, do đâu người áo trắng lại biết được trên thế gian này, có một Phương Bửu Ngọc, tại hạ hết sức thắc mắc.
Người áo đen chỉnh một câu :
- Thanh đao này, không phải duy nhất tặng các hạ, độc một mình các hạ. Người áo trắng không nói rõ điều đó.
Phương Bửu Ngọc mỉm cười :
- Thế thì do mỹ ý của các hạ?
Người áo đen tiếp :
- Cái ý của người áo trắng như thế này, y trao cho tại hạ một thanh đao, bảo tại hạ mang vào Trung Thổ, tặng vị đệ nhất cao thủ trong võ lâm, chứ chẳng phải là tặng chính danh Phương Bửu Ngọc. Tại hạ vào Trung Nguyên từ lâu và mang thanh đao đi khắp sông hồ, tìm đủ mặt cao thủ, buồn làm sao tại hạ chẳng thấy ai xứng đáng tiếp nhận nó cả.
Nói là tiếp nhận thanh đao, chứ thực ra phải tiếp nhận một chiêu đao, tiếp được chiêu rồi mới làm chủ được đao. Do đó, thanh đao đến giờ phút này, còn nơi tay tại hạ, và tại hạ đang tìm các hạ.
Phương Bửu Ngọc mỉm cười :
- Như vậy là trên giang hồ, chưa có một nhân vật nào tiếp nổi chiêu đao kỳ diệu?
Người áo đen trầm giọng :
- Người trên giang hồ Trung Thổ không thể tiếp một chiêu đao đó, cũng chẳng lạ gì, bởi dưới gầm trời này, trong bốn phương thế giới, biết được chiêu đao đó, chỉ có hai người! Hai người thôi chẳng thể có người thứ ba được!
Phương Bửu Ngọc hỏi :
- Chiêu đó, do người áo trắng chế ra!
Người áo đen gật đầu :
- Đúng vậy!
Phương Bửu Ngọc bỗng chỉnh nghiêm thần sắc, nghiênh mình chào.
Người áo đen cười lạnh :
- Tại sao bỗng nhiên các hạ lại thủ lễ? Hay là các hạ muốn bảo tại hạ mang thanh đao trở về Đông Doanh?
Phương Bửu Ngọc mỉm cười :
- Các hạ vượt vạn dặm trùng dương vào tận Trung Nguyên, lẽ nào tại hạ muốn các hạ phí công mà trở về? Tại hạ làm lễ như vậy là tỏ cái ý kính các hạ, bởi các hạ là bậc cái thế anh hùng.
Chàng dừng lại một chút đoạn tiếp luôn :
- Người áo trắng trao cái chiêu thần bí cho các hạ, như vậy là các hạ được sự tín nhiệm trọn vẹn của y. Các hạ được y xem trọng, Bửu Ngọc này nào dám xem thường các hạ?
Người áo đen điềm nhiên :
- Hay! Phấn tốt dành tặng giai nhân, kiếm báu dành tặng tráng sĩ, nếu thanh đao này có về tay các hạ, thì cũng xứng người xứng vật lắm đó! Và chuyến đi của tại hạ không đến nỗi quá vô công.
Phương Bửu Ngọc nghiêng mình :
- Chẳng dám nhận sự quá khen của các hạ!
Người áo đen tiếp :
- Tại hạ kính các hạ là bậc tráng sĩ, nên có mấy lời, muốn bày tỏ cùng các hạ.
Phương Bửu Ngọc ngưng đọng thần sắc :
- Xin lắng tai nghe lời vàng ngọc.
Người áo đen trầm ngâm một chút :
- Thanh đao này, bén vô cùng, song chẳng phải là một vật hoàn toàn, mà chiêu đao do tại hạ mang đến đây, cũng chẳng phải là không sơ hở, cho nên các hạ đừng tưởng nó là mảnh da trời, liên lạc khắp mọi nơi. Nó có một nhược điểm rất dễ phá...
Phương Bửu Ngọc ạ lên một tiếng :
- Như vậy...
Người áo đen lạnh lùng chận lời :
- Nhưng các hạ đừng vội cao hứng, cái chỗ hở của chiêu đao rất nhỏ mà chiêu đao thì quá nhanh, gấp quá, đao chớp lên là chiêu phát hiện dù cho bậc tuyệt học kỳ tài, cũng chẳng làm sao nhận ra chỗ sơ hở duy nhất có được.
Bỗng Ngưu Thiết Oa cao giọng hỏi :
- Tại sao các hạ biết là đại ca tôi không thể?
Người áo đen lờ đi, như chẳng nghe gì, cứ tiếp luôn theo ý của y :
- Còn một điều này nữa, là chiêu đó xuất phát, chắc chắn là có ánh máu chớp lên, có người táng mạng, do đó, giả sử như các hạ không muốn tiếp chiêu đao kỳ lạ này, ngay bây giờ hãy nói đi là vừa, nếu không thì dù có hối tiếc cũng chẳng còn kịp vậy.
Phương Bửu Ngọc cười nhẹ :
- Nếu tại hạ từ khước, chỉ e khiếm nhã đối với các hạ?
Người áo đen gật đầu :
- Hay lắm!
Phương Bửu Ngọc vòng tay :
- Tại hạ xin mời!
* * * * *
Ngôn ngữ, thanh âm, tất cả đều im bặt.
Động tác biểu hiện cảm tình đều đình chỉ.
Tại cục trường, có bốn người, cả bốn người đều là pho tượng chẳng ai nói với ai một tiếng nào...
Hai tay của Phương Bửu Ngọc, vừa vòng ra thi lễ, hai tay đó chưa buông thõng xuống, tay tả ngưng ngang bên dưới huyệt Nhũ Tuyền, tay hữu còn giữ lại một bên huyệt Khí Nang.
Hai tay chàng dừng lại ở những vị trí đó, bất động, không lên mà cũng chẳng xuống hơn một ly, trông chàng như một pho tượng đá được tạc thành trong tư thế đó.
Vì, nếu chàng nhích động một chút, là mất mạng liền, đối thủ thốt xong, đã hờm hờm xuất chiêu, mà chiêu thế xuất phát hẳn nhanh vô tưởng, đợi chiêu thế thành hình rồi, chàng chẳng làm sao ứng phó kịp.
Do đó, chàng phải chuẩn bị và phòng thủ nơi cần phòng thủ nhất áng ngữ được những nơi đó rồi chàng mới vững tâm chờ.
Khoảng cách giữa hai tay tả hữu của chàng, ước độ một thước, phàm người học võ, thấy chàng thủ tay chân như vậy hắn phải cười thầm, bởi cái tư thế đó bày rõ một sơ hở quá rộng. Con nhà võ cho rằng thế thủ đó hiến dâng cho đối phương ít nhất cũng trăm đường tấn công, và đường nào cũng nguy hiểm cả.
Tiểu công chúa thấy thế than thầm :
- Phương Bửu Ngọc ơi! Sao ngươi to gan thế? Sao ngươi dám kinh thường đối phương thế? Với tư thế này, ngươi phải bị một tay thông thường hạ dễ dàng, đừng nói gặp phải một đại kình địch. Trời! Người ta đã nói sẽ đánh ra một chiêu đao kỳ tuyệt, mà ngươi lại thủ như vậy sao?
Về võ học, bất quá Tiểu công chúa còn lục đục trong phạm vi võ thuật, còn Phương Bửu Ngọc thì đã đạt đến giới cảnh vũ đạo rồi, võ thuật có quy có củ, có lề lối, còn vũ đạo thì vô cùng, bao la, mông lung tùy ý tùy tâm, hợp với thiên nhiên mà biến hóa.
Nàng làm sao thấy được chỗ kỳ diệu trong đấu pháp của Phương Bửu Ngọc?
Chàng thủ thế như vậy, làm nàng hận, trong khi hận nàng chỉ muốn sao cho đối phương xuất chiêu ngay, sát hại cho đáng đời một gã ngạo mạn, khinh thường địch.
Nhưng nàng lại đâm lo, lo thay cho chàng.
Nàng cũng chẳng hiểu tại sao mâu thuẫn đó phát sanh nơi nàng, phát sanh luôn trong bất cứ trường hợp nào, và luôn luôn hai ý niệm đó vẫn tương trì nhau, chẳng ý niệm nào nhượng ý niệm nào để vĩnh viễn chìm lặng tận đáy lòng.
Ngưu Thiết Oa lại vui mừng ra mặt, gã nghĩ :
- Đại ca của ta đáng mặt anh hùng, thật xứng đáng cho ta tôn là đại ca. Trên thế gian này chỉ có mỗi một đại ca ta mới thủ nổi một cái thế kì diệu như vậy. Trên thế gian này, có tay nào tạo nên một tư thế có hàng trăm sơ hở như vậy đâu? Sơ hở càng nhiều, địch càng hoang mang, chẳng biết do nơi sơ hở mà tấn công vào. Cái hay ở chỗ gây hoang mang cho địch trong việc lựa chọn phương hướng và địa điểm tấn công. Giả như để hở một điểm thôi đối phương chắc chắn là sẽ nhắm vào sơ hở duy nhất đó, đối phương sẽ quyết định hơn. Hì hì! Diệu tuyệt!
Diệu cực! Ta không tưởng nổi! Đại ca ơi! Tôi phục đại ca quá chừng.
Tiểu công chúa suy tưởng một đường, Ngưu Thiết Oa suy tưởng một nẻo.
Tiểu công chúa suy tưởng theo võ học, Ngưu Thiết Oa suy tưởng theo giản đơn, theo trực tánh.
Theo võ học, phải phức tạp.
Theo giản đơn, dĩ nhiên là giản đơn rồi.
Và ai thông minh hơn? Ai ngu xuẩn? Thông minh hay ngu xuẩn đều nằm trong cái luật quy chân, tất cả từ cái chân biến ra cái xảo để từ cái xảo trở về cái chân.
* * * * *
Nửa khắc thời gian trôi qua.
Ngưu Thiết Oa đứng bên ngoài chẳng cần chú ý phòng thủ, mà vẫn nghe đôi chân mỏi rụng.
Nhưng gã chẳng dám nhích động thân hình, gã đứng sừng sững tại chỗ, như pho tượng vô tri vô giác.
Gã đã thế, Phương Bửu Ngọc là người trong cuộc, làm sao dám phân tâm?
Tiểu công chúa thầm nghĩ :
- Kỳ quá! Người đó sao lại chưa động thủ? Chẳng lẽ hắn cố ý kéo dài thời gian để cho Phương Bửu Ngọc phải mòn sức? Hay là hắn cho rằng hễ động thủ là Phương Bửu Ngọc chết ngay hắn bất nhẫn nên còn ngần ngại?
Nàng càng nghĩ, càng thấy khó hiểu tâm tư rối loạn lên.
Nàng cho là sự tình phức tạp vô cùng.
Sự tình thật ra rất giản đơn, bởi nàng suy tưởng cầu kỳ, thành ra phức tạp, phức tạp do suy tưởng của nàng, chứ nào phải do sự tình.
Tuy nhiên, nàng có chỗ hơn người, là cái phức tạp đó, nàng suy luận ra kết quả.
Rồi nàng lại nghĩ :
- A! Ta hiểu ra rồi! Chỉ vì tư thế của Phương Bửu Ngọc để lộ quá nhiều sơ hở, hàng trăm sơ hở, do đó gã kia chắng biết nên chọn hướng nào và nhằm vào bộn phận nào mà xuất thủ. Hắn do dự, cái khổ về hắn chứ nào phải Phương Bửu Ngọc. Diệu tuyệt! Diệu cực! Đáng phục!
Bỗng ánh đao chớp lên.
Người áo đen hai tay cầm đao, thân hình từ từ chuyển động. Chân tả dịch vào trung tâm, thân mình xoay qua, xoay hết sức chậm.
Thanh đao dài, theo đà xoay chuyển thân hình, vẽ thành một vòng tròn.
Thế chuyển mình, thế xoay tròn, xem rất đẹp mắt. Đẹp đến độ người xem phải mê mẩn tâm thần, tâm thần mê mẩn thì ý chí phải lung lay.
Người mê mẩn đến độ quên cả thở.
Nếu không nhìn tận mắt, chắc chẳng ai tin được là cái thế chuyển mình rất tầm thường như vậy lại hấp dẫn người xem đến mê mẩn tâm thần.
Giả như có ai tin đi nữa, thì người tin hẳn phải cho rằng kẻ xử dụng đao có một ma thuật chi đó, khiến người xem xuất thần, chứ chẳng phải do chính cái thế xoay mình, vòng đao.
Tịch mịch!
Tịnh mịch âm thinh, nhưng không tịnh mịch động tác, vì đao và người đã nhích động rồi.
Cái chuyển mình của người áo đen như một điệu vũ mê ly hòa theo nhịp nhạc, một thứ nhạc không thanh âm, thứ nhạc của đất trời, có cái tiết tấu huyền diệu.
Tiểu công chúa không tránh khỏi sức hút của điệu vũ, điệu nhạc đó, một điệu nhạc nghe bằng nhân điện chứ chẳng nghe bằng thính giác, nàng xuất thần.
Rồi thì người áo đen cử cao trường đao, đao lên cao, song từ dưới lên trên, như sắp thành một chồng đao, một chút nhích lên là chồng thêm một thanh, chặt chẽ phi thường.
Sau cùng đột nhiên...
Ánh đao lại chớp, chẳng hiểu tại sao ánh đao tạo thành một bức tường quang, bức tường đó chớp sáng rực từ từ cuốn dồn tới Phương Bửu Ngọc.
Cả một bức tường quang dồn tới thì còn biết thanh đao nào sẽ kích ngay bộ phận nào.
Bức tường quang thoạt lúc đầu chậm, dần dần nhanh sau cùng thì quá nhanh.
Đứng bên ngoài, Tiểu công chúa không thể suy tưởng đao sẽ kích vô chỗ nào.
Nhưng diễn tiến đó đến phút cuối nhanh vô tưởng, nhanh hơn ánh sáng lùa qua khe cửa vào phòng.
Rồi đao rít gió, tiếng gió mường tượng tiếng thú rên.
Tiểu công chúa và Ngưu Thiết Oa chỉ thấy bóng người chớp lên, liền theo đó, gió đao, ánh đao hoàn toàn ngưng hẳn. Gió đao lặng, ánh đao tan biến.
Người áo đen và Phương Bửu Ngọc đã thay đổi vị trí của nhau, người này sang chỗ đứng của người kia.
Người áo đen đưa cao trường đao.
Phương Bửu Ngọc giữ tay tả nơi ngực, án ngữ bộ phận đó, bàn tay hữu đưa về phía hậu, sè ra, cánh tay vươn như cánh chim.
Đặc biệt hơn, họ đứng vậy, không phải đối diện, mà lưng đối lưng.
Họ như hai pho tượng. Không một người nào làm một động tác nhỏ.
Qua cái “chạm” đó ai thắng ai bại?
Tịch mịch!
Không gian ngưng đọng nặng nề.
Thời gian vẫn không ngưng... thời gian cứ trôi qua, mặc người đời giết chóc nhau. Thời gian qua, lâu lắm rồi...
Bỗng người áo đen thở dài.
Cái thở dài của y hẳn phải dài, đúng với danh từ này, vì bao nhiêu hơi thở bị dồn ứ qua suốt một khắc thời gian, bây giờ mới được tuôn ra, đã tuôn phải tuôn cho hết vì hơi thở đó rất nặng, rất độc...
Thở hết khí ứ đọng, người áo đen buông gọn :
- Chiêu tuyệt diệu! Tuyệt diệu...
Y ngã xuống liền khi buông dứt tiếng cuối.
Thế là Phương Bửu Ngọc thắng.
Ngưu Thiết Oa thích chí, reo to :
- Đại ca thắng! Hoan hô đại ca! Đại ca thắng!
Phương Bửu Ngọc xoay mình,vọt lên cạnh người áo đen hỏi gấp :
- Các hạ có sao chăng?
Người áo đen nhếch nụ cười thảm :
- Có sao?... Bại chứ có sao? Bại!.... Bại!... Bại!
Câu nói mở đầu còn nghe rõ, dần dần nhỏ lại câu nói rất khó ngắn ngủi, y thốt chậm, câu nói khéo dài, đến tiếng cuối cùng thì âm thinh chỉ còn vang phào phào nghe rất khó.
Âm thinh càng nhỏ, nhỏ dần, gương mặt của y càng thê thảm nhiều dần, sau rốt y cười lên ba tiếng ha ha như ba tiếng nấc, rồi im lặng.
Không còn một âm thinh nào vang lên, bất quá hơi thở của y còn thoang thoảng vậy thôi.
Phương Bửu Ngọc cắn răng, vụt cởi phăng chiếc áo của người đó, dưới ánh sao, một đốm gì hiện ra nơi ngực y.
Đốm đỏ, do Phương Bửu Ngọc vừa rồi phất tay trúng ngực, còn lưu lại, chàng nhìn lại, thì ra là một lỗ thủng, mấy thanh xương ngực gãy vụn qua cái chạm tay của chàng.
Chưởng lực mãnh liệt kinh hồn.
Phương Bửu Ngọc buồn rầu cúi đầu than khẽ :
- Tại hạ lỡ tay!... Chưởng lực phát ra cũng hơi mạnh...
Chàng than như thế thì người áo đen hy vọng gì sống sót.
Y cố gắng nói mấy tiếng :
- Không... không sao. Các hạ chẳng có gì đáng trách.
Phương Bửu Ngọc đột nhiên rít lên :
- Đáng trách lắm chứ! Đáng trách lắm! Chúng ta không oán không thù, tại hạ chẳng nên...
Như hồi sinh người áo đen gắt chận :
- Hừ, trách các hạ làm sao được. Các hạ thừa hiểu chính tại hạ bức bách các hạ phải xuất thủ kia mà! Chính tại hạ bức bách các hạ phải xuất độc thủ kia mà, nếu không thì làm sao có sự tình như thế này?
Vẫn như lần trước, lúc đầu, giọng y hơi to, đến tiếng cuối thì âm thinh yếu, yếu đến độ không nghe rõ.
Bất thình lình y cười mấy tiếng, nụ cười, tiếng cười ảm đạm bi thương.
Y tiếp :
- Thực ra, cũng chẳng phải tại hạ bức các hạ. Chính là cái chiêu đao bức các hạ mới đúng hơn. Tại hạ đã nói, chiêu đó xuất phát rồi thì ánh máu ngời lên, và phải có người táng mạng.
Phương Bửu Ngọc thở dài :
- Các hạ... chẳng lẽ các hạ biết trước là cái chiêu đó...
Người áo đen lại chận lời :
- Phải! Tại hạ biết trước. Cái chiêu đó phát xuất, một trong hai chúng ta phải chết, Không thể có trường hợp khác được.
Phương Bửu Ngọc thở dài :
- Nhưng tại sao các hạ vì người khác mà tự chuốc lấy cái khổ vào mình? Các hạ đem sanh mạng làm vậy thực nghiệm cho người ta, thế là có ý tứ gì?
Người áo đen thở ra :
- Trước khi truyền cái chiêu thức đó cho tại hạ, người áo trắng có nói, nếu chẳng có ai phá nổi chiêu đó, thì tại hạ đương nhiên trở thành vô địch trên giang hồ, tùy ý tung hoành, bằng ngược lại, có ai đó phá được chiêu đó thì tại hạ phải táng mạng. Tại hạ có suy nghĩ rất kỹ, sau một thời gian lâu mới quyết tâm tiếp nhận cho người áo trắng truyền dạy cái chiêu tuyệt diệu. Tại hạ cam tâm tình nguyện, thì còn oán trách được ai.
Phương Bửu Ngọc mơ màng một lúc lâu, buông giọng não nùng :
- Lấy sanh mạng vô giá của một con người, đổi lấy một chiêu đao.
Trời! Tại sao các hạ khinh thường chuỗi ngày do tạo hóa ban cho? Có cái ích lợi chi, khiến các hạ phải động tâm mà chấp nhận một cuộc đổi chác thê thảm như thế chứ?
Người áo đen hừ một tiếng :
- Các hạ cho là sự cam tâm của tại hạ không có giá trị gì?
Phương Bửu Ngọc không đáp câu đó, chỉ thốt lên cái cảm nghĩ của mình :
- Chiêu đao quả thật lợi hại, quả thật kinh thiên động địa, có thể làm cho quỷ khóc, thần sầu, chiêu đao tạo sát khí quá nhiều. Song, bởi sát khí quá nhiều, quá dày, tại hạ mới phá nổi. Nếu sát khí vơi vơi lỏng lẻo, thì chắc chắn là tại hạ vô phương đối phó.
Chàng nêu lên một điểm triết lý của võ học, chỉ có những người võ học cao thâm, mới thấu triệt được.
Người áo đen trầm ngâm một lúc lâu đoạn gật đầu :
- Đúng!... Đúng!.... Sát khí quá dày, dày là phải cứng, chiêu đưa ra, cái khí cũng cứng theo, khi gần như thành vật hữu thể, ngươi dễ thấy cái vật hữu thể đó, giả dĩ sát khí loãng thì mờ mờ khó thấy sơ hở, sát khí dày thì ánh mắt rà theo, để tìm chỗ sơ hở, sát khí bốc ra, cuồn cuộn, trong chỗ cuộn phải có mối tiếp giáp nhau, đối phương, cứ nhắm vào chỗ tiếp giáp mà công vào. Nơi tiếp giáp, bao giờ cũng kém kiên cường hơn chỗ liên lạc.
Bỗng y hét lên, hét xong một tiếng y lại tiếp :
- Nhưng trên thế gian này, trừ một Phương Bửu Ngọc ra còn ai phá được chiêu đao của tại hạ?
Y thở dài kết thúc :
- Chỉ có một các hạ! Duy nhất các hạ mà thôi!
Tiểu công chúa hừ lạnh một tiếng chen lời :
- Chưa chắc!
Người áo đen cao giọng :
- Chưa chắc? Cô nương có biết lai lịch của chiêu đao đó chăng?
Tiểu công chúa ngẩng mặt lên không bĩu môi :
- Thế ngươi biết?

loading...
Hồi trước Hồi sau