Anh hùng vô lệ - Hồi 11

Anh hùng vô lệ - Hồi 11

Tám mươi tám tử sĩ

Ngày đăng
Tổng cộng 19 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 174674 lượt xem

loading...

Hai mươi ba tháng hai.
Trường An.
Trước bình minh.
Bầu trời một màu xám xịt, mặt đất cũng xám xịt chết chóc, cửa cổ thành Trường An còn chưa mở.
Hai binh sĩ là lão Huỳnh và A Kim mỗi ngày phụ trách việc mở cổng thành, hôm qua làm thịt một con chó hoang, hùn tiền mua hai cân rượu đế, hai bịch hạt dưa, ăn một bữa mát bụng, sáng sớm không bò nổi ra khỏi giường.
Lười biếng không làm tròn trách nhiệm, mở cửa thành trễ nãi, là phải xử tử tội “trảm lập quyết”.
Quân pháp như núi, lão Huỳnh lúc ngồi dậy mới phát hiện đã trễ nửa khắc, lúc đó sợ đến nỗi toát mồ hôi lạnh, cả nút áo cũng không kịp cài, vội chạy ra mở cửa thành.
“Khí trời lạnh như vầy, đại khái không thể có ai vô thành sớm đâu”.
Trong tâm lão Huỳnh tự an ủi mình, vừa mới mở cái khóa sắt trên cửa, vừa đẩy cửa thành hé mở, liền giật mình muốn nhảy dựng.
Bên ngoài không những có người đang đợi vào thành, hơn nữa nhìn sơ sơ tối thiểu cũng có bảy tám chục người.
Bảy tám chục người đều vận kình trang, cột xà cạp quấn quanh chân từ mắt cá lên đến đầu gối, sau lưng đeo quỷ đầu đao, trên đầu thắt khăn bố trắng, giữa dải khăn bố trắng còn may dính một mảnh bố rách đỏ đục. Sắc mặt mỗi một người đều chẳng khác gì khí trời hôm nay, mang theo sát khí khiến cho người ta nổi da gà.
Cửa thành vừa mở, đám người đó chia thành hai hàng, lẳng lặng bước vào thành, tua đao đỏ tươi đón gió phất phơ, dải bố trắng quấn trên đầu chói rọi ánh hàn quang trên lưỡi đao sáng ngời.
Mỗi một thanh đao đều đã rút ra khỏi vỏ, bởi vì trên đao căn bản không có vỏ.
.... Đám người sát khí đằng đằng đó thật ra là ai? Đến Trường An làm gì?
Chức trách của lão Huỳnh là thủ thành, vốn muốn ngăn cản bọn họ lại hỏi han, nhưng đầu lưỡi lại chừng như đột nhiên líu cứng, không nói ra được tới một tiếng.
Bởi vì lúc đó một đại hán mặc áo da gấu lộn ngược bên trong ra ngoài đã xuất hiện trước mặt lão, dùng đôi mắt to đỏ ngầu những tia máu trừng trừng nhìn lão, người tuy gầy gò, nhưng xương gò má nhô cao, ánh mắt bén như đao, nhìn vẫn oai phong lẫm liệt, giống như mãnh thú mới từ trong thâm sơn phóng ra.
Đầu tóc rối bung của hắn cũng dùng một dải bố trắng thắt chặt, trên mặt dải bố cũng có một điểm đỏ đục.
Người duy nhất trang phục khác biệt với bọn họ là một người trẻ tuổi anh tuấn gầy nhom, trong tay cầm bao bố đang theo sát lưng hắn.
Chân lão Huỳnh đã gần muốn sụm.
- Ngươi có phải muốn hỏi bọn ta từ đâu đến? Đến để làm gì?
Thanh âm của ngươi đó tuy khàn khàn, nhưng trong khẩu khí vẫn vang vọng khí khái uy nghiêm nhiếp hồn.
- “Ngươi nghe cho rõ, nghe cho kỹ, ta là Châu Mãnh, Châu Mãnh ở Lạc Dương” - Hắn hét lớn - “Bọn ta đến Trường An tìm chết”.
* * * * *
Mặt Trác Đông Lai vốn không có biểu tình gì, hiện tại càng giống như đã bị đông đá, mỗi một bắp thịt trên mặt đều bị đông đá. Nếu quả mình từng nhìn thấy mặt người bị đông đá mà chết, mình mới có thể tưởng tượng được thần tình và sắc mặt hiện tại của hắn.
Một thiếu niên tuổi tác còn chưa quá hai mươi đang đứng thẳng như ngọn tiêu thương trước mặt hắn, thần tình trên mặt xem ra không ngờ cũng không khác hắn bao nhiêu.
Thiếu niên đó tên là Trác Thanh.
Gã vốn tịnh không phải họ Trác, gã họ Tôn, là em trai của Tôn Thông đã chết ở Hồng Hoa tập.
Nhưng từ khi Trác Đông Lai thu gã làm nghĩa tử, gã lập tức quên đi tên họ cũ.
- Châu Mãnh đã vào thành.
Tin đó do gã báo cáo, người điều tra ra hào nước mỗi ngày đều có người đổ thuốc cũng là gã.
Gần đây chuyện gã làm cho Trác Đông Lai càng lúc càng nhiều hơn nhiều so với đám thuộc hạ thân tín của Trác Đông Lai.
- Bọn họ có bao nhiêu người?
- Tính luôn cả Cao Tiệm Phi, tổng cộng có tám mươi tám người.
- Hắn chính miệng nói cho lão Huỳnh thủ thành biết hắn là Châu Mãnh?
- Phải.
- Hắn còn nói gì nữa không?
- Hắn nói bọn hắn đến Trường An tìm chết!
Tròng mắt của Trác Đông Lai co thắt lại, xem ra phảng phất đã biến thành hai quả chùy.
- Bọn họ có phải đến Trường An để giết người? Bọn họ có phải đến Trường An để chết?
- Phải.
- “Tốt, rất tốt” - Khóe mắt của Trác Đông Lai bỗng giật giật - “Cực kỳ tốt”.
Người biết Trác Đông Lai đều hiểu chỉ có lúc nghiêm trọng nhất khóe mắt của hắn mới giật giật.
Hiện tại khóe mắt của hắn đang giật giật, bởi vì hắn đã nhìn ra đối phương đến tịnh không phải là tám mươi tám người, mà là tám trăm tám chục người.
.... Người đến giết người không đáng sợ, người đến liều chết mới đáng sợ, thứ người đó mỗi một người đều có thể so bì với mười người.
- Ngươi kể lại cho ta nghe bộ dạng của bọn chúng xem.
- Bọn họ mỗi một người đều vận kình trang, quấn xà cạp, trên khăn thắt ngang đầu còn may một miếng vải rách màu đỏ đục.
Trác Đông Lai cười lạnh.
- “Hay, cực hay” - Hắn hỏi Thắng Tam - “Ngươi có biết mảnh bố rách đó ở đâu ra không?”
- Không biết.
- “Đó nhất định là huyết y của Đinh Hài” - Trác Đông Lai nói - “Lúc Đinh Hài chết, y phục đã nhuộm máu đỏ tươi”.
Ở Lạc Dương có người đến báo cáo cho Trác Đông Lai toàn bộ về trận huyết chiến đó.
- “Hùng Sư đường vốn đã chia rẽ mất đoàn kết, nhưng máu của Đinh Hài lại gom tất cả lại kết thành một khối” - Trong thanh âm của Trác Đông Lai không ngờ cũng có cảm tình - “Đinh Hài, giỏi, Đinh Hài giỏi”.
- “Phải” - Trác Thanh thốt - “Giày đinh không đẹp đẽ dễ nhìn, giày đinh cũng rất rẻ tiền, bình thời tuy không thể so sánh với những loại giày khác, nhưng đến lúc mưa rơi tuyết đổ ngập phủ đầy đường, chỉ có giày đinh mới hữu dụng nhất”.
Gã nói rất bình đạm, bởi vì gã chỉ bất quá đang nói ra một sự thật.
Gã không phải là người dễ dàng động cảm tình.
Trác Đông Lai ngưng thị nhìn gã, qua một hồi rất lâu chợt làm một chuyện mà bất kỳ một ai cũng đều không tưởng được hắn có thể làm.
Hắn đột nhiên đứng dậy, bước qua ôm Trác Thanh, tuy chỉ bất quá ôm nhẹ một chút, lại là lần đầu tiên trong đời hắn làm như vậy.
.... Ngoại trừ Tư Mã Siêu Quần ra, lần đầu tiên thân cận đối với nam nhân như vậy.
Trác Thanh tuy vẫn đứng thẳng như ngọn tiêu thương, trong mắt lại có nhiệt lệ trào dâng.
Trác Đông Lai lại chừng như không chú ý đến phản ứng của gã, đột nhiên đổi chủ đề :
- Châu Mãnh biết ta đang ở đây, nhưng hắn tạm thời tuyệt không thể đến tìm ta.
- Phải.
- Bọn họ đã đến tìm chết, bọn ta đương nhiên phải thành toàn cho họ, đương nhiên có thể đi tìm họ.
- Phải.
- “Tám mươi tám người đó đều ôm lòng liều chết mà đến, tám mươi tám người chỉ một lòng, tám mươi tám người đều có Khí” - Trác Đông Lai nói - “Khí đó hiện tại đã bốc ra đến bề mặt, vừa chạm nhẹ là lập tức phát tác bất khả kháng”.
- Phải.
- Cho nên ta hiện tại không thể đi tìm bọn họ.
- Phải.
Trong tròng mắt sắc bén của Trác Đông Lai đột nhiên lộ xuất vẻ chế nhạo vừa tàn khốc vừa khó đoán, hỏi Trác Thanh :
- Ngươi có biết ta phải làm sao để đối phó bọn họ không?
- Không biết.
Trác Đông Lai lại dùng thứ khẩu khí độc quyền đó, gằn từng tiếng nói với Trác Thanh :
- Ta muốn mời bọn họ ăn cơm. Tối hôm nay ta phải mời bọn họ ăn một bữa ở đệ nhất lâu “Trường An Cư”.
- Được.
- Ngươi phải thay ta đi mời bọn họ.
- Được.
- “Châu Mãnh có lẽ không đáp ứng, có lẽ nghĩ đây là một bẫy rập” - Trác Đông Lai điềm đạm thốt - “Nhưng ta tin rằng ngươi nhất định có phương pháp khiến cho bọn họ phải đi, không những Châu Mãnh phải đi, Cao Tiệm Phi cũng đi”.
- “Phải” - Trác Thanh đáp - “Bọn họ có thể đi, nhất định đi”.
- Ta hy vọng ngươi có thể còn sống sót trở về.
Câu trả lời của Trác Thanh đơn giản ngắn gọn khẳng định :
- Tôi có thể.
* * * * *
Lúc Trác Đông Lai quay về gian tẩm thất ấm áp như mùa xuân đó, Điệp Vũ đang ngồi chải đầu.
Nàng dịu dàng chải mái tóc dài đen nhánh của nàng, ngoại trừ chải đầu ra, trên thế giới này chừng như không có chuyện gì nàng muốn làm nữa.
Trác Đông Lai tĩnh lặng nhìn nàng chải đầu, nhìn lược đưa lên đưa xuống.
Hai người một người chải đầu, một người đứng xem, cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên nghe “cách” một tiếng, lược gỗ đã gãy, gãy thành ba mảnh.
Cái lược đỏ là tinh phẩm “Ngọc Nhân Phường” Liễu Châu, cho dù dùng hết sức bẻ bằng cả hai tay, cũng rất khó lòng bẻ gãy được.
Đám nữ nhân lúc chảy đầu thông thường đều rất nhẹ nhàng uyển chuyển, lúc chảy đầu thông thường đều không thể dùng quá sức.
Nhưng hiện tại lược đã gãy.
Tay Điệp Vũ đang run rẩy, run đến mức cả đoạn lược còn lại trong tay cũng cầm không nổi, lại “cách” một tiếng, rớt trên bàn trang điểm.
Trác Đông Lai không nhìn.
Những chuyện đó hắn chừng như hoàn toàn không nhìn thấy.
- “Tối hôm nay ta muốn mời người ta ăn cơm” - Hắn rất ôn hòa nói với Điệp Vũ - “Mời hai vị quý khách ăn cơm”.
Điệp Vũ nhìn cái lược gỗ gãy đoạn trên bàn, phảng phất đã nhìn đến si si dại dại.
- “Tối hôm nay ta cũng muốn mời người ăn cơm” - Nàng si si dại dại thốt - “Mời chính ta ăn cơm”.
Nàng lại cười si si dại dại :
- Mỗi ngày ta đều muốn mời ta ăn, bởi vì mỗi một người đều phải ăn cơm, cả người như ta cũng phải ăn cơm, ăn chén này tới chén khác, ăn tới lúc thỏa mãn.
- “Hôm nay ta cũng muốn để quý khách của ta ăn thỏa mãn!” - Trác Đông Lai đáp - “Cho nên ta muốn thỉnh ngươi làm một chuyện cho ta”.
- “Ngươi tùy tiện muốn ta làm gì cũng được” - Điệp Vũ cười không ngưng - “Cho dù ngươi muốn ta không ăn cơm mà ăn phân, ta cũng tuân lệnh mà ăn”.
- “Vậy thì tốt!” - Trác Đông Lai không ngờ cũng đang cười, hơn nữa cười có vẻ rất khoan khoái - “Kỳ thật ngươi đáng lẽ nên biết ta muốn ngươi đi làm gì” - Hắn gằn từng tiếng - “Ta muốn mời ngươi múa một bài cho ta”.
Bảo kiếm vô tình, Trang Sinh vô mộng.
Vị quân nhất vũ, hóa tác hồ điệp.
Tạm dịch :
Kiếm báu vô tình, Trang Sinh không vào mộng.
Vì Người múa một bài, hóa thành hồ điệp.
* * * * *
Tửu lâu nổi danh nhất thành Trường An là “Trường An Cư”. Trà quán nổi danh nhất Trường An cũng là “Trường An Cư”, chỉ bất quá tửu lâu Trường An Cư và trà quán Trường An Cư hoàn toàn khác biệt.
Muốn sống ở Trường An không phải dễ dàng.
Muốn mở một tửu lâu trà quán như vậy cũng không dễ dàng gì.
Tửu lâu Trường An Cư ở thành tây, vườn sân rộng rãi, khí độ tinh nhã, cây cỏ hoa lá bao phủ mười mấy lầu các, mỗi một lầu mỗi một các đều trần thiết bố trí hoa mỹ tuyệt luân, ẩm thực tuyệt hảo, khiến cho người ta tán tụng không ngớt.
Trà quán Trường An Cư ở thành trung, trên một con đường nhiệt náo phồn vinh nhất ở thành trung, giá cả vừa phải đúng mức. Hơn nữa vô luận là uống trà hay nhấp rượu ăn tráng miệng, mỗi một phân lượng đều đầy đủ, tuyệt không để có ai có cảm giác bị thua lỗ lừa gạt.
Cho nên mỗi ngày đều đông nghẹt khách, dạng người nào cũng có.
Bởi vì ở đó ngoại trừ ăn uống ra, còn có thể hưởng thụ rất nhiều thứ lạc thú khác, có thể nhìn thấy rất nhiều người ly kỳ cổ quái, cũng có thể gặp lại những bằng hữu đã nhiều năm không gặp. Kề bên bàn mình đang rót trà cho chồng con rất có thể là tình nhân năm xưa của mình. Trốn trong một góc tối không dám ngẩng đầu nhìn mình rất có thể là con nợ mình tìm kiếm lâu nay mà không tìm được.
Cho nên một người nếu quả không muốn bị người khác tìm thấy, tuyệt không nên đến nơi đó.
Cho nên Châu Mãnh đã đến.
Hắn không sợ bị người tìm, hắn đang đợi người của Đại Tiêu Cục đến tìm hắn.
Không ai dám hỏi Châu Mãnh :
- Tại sao lại đến đây đợi? Tại sao không một hơi đánh thẳng vào Đại Phiêu Cục?
Châu Mãnh đương nhiên có lý do của hắn.
.... Trường An là căn cứ địa của Đại Tiêu Cục, hảo thủ trong Tổng cục Trường An như mây ngàn, võ công của Tư Mã Siêu Quần và Trác Đông Lai càng đáng sợ. Hiện tại bọn chúng dĩ dật đãi lao, đã chiếm hết thiên thời địa lợi.
- Bọn ta đến liều mạng, không phải đến tống tử, cho dù có chết, cũng phải chết có giá trị.
.... Muốn quyết chiến với cường địch, tịnh không phải đơn độc có một luồng huyết khí là đủ.
- Bọn ta nhất định phải nhẫn nại, nhất định phải tự lập tự cường, nhất định phải nhẫn nhục cẩn trọng.
.... Điệp Vũ, nàng có thể vì người khác mà múa không?
Châu Mãnh cố gắng không nghĩ về nàng.
Điệu múa của Điệp Vũ tuy khiến cho người ta khắc cốt ghi tâm, vĩnh viễn khó quên, nhưng hiện tại lại đã bị máu tươi của Đinh Hài làm cho mờ lạt.
Hắn phát thệ, tuyệt không thể để máu của Đinh Hài chảy một cách vô ích.
Không ai uống rượu.
Tâm tình của mọi người đều rất kích động, đấu chí sục sôi, không cần dùng rượu để kích thích.
Cả trà quán có hơn một trăm bàn, bọn họ đã chiếm cứ hết mười ba bàn. Nơi đó vốn đông nghẹt khách, nhưng bọn họ vừa xuất hiện, người trong trà quán đã đi hết quá nửa.
Nhìn thấy tua đao đỏ hồng sau lưng bọn họ, nhìn thấy khăn trắng thắt chặt trên đầu bọn họ, nhìn thấy sát khí trên mặt bọn họ, mỗi một người đều nhìn ra những kẻ lạ mặt từ xa đến tuyệt không phải là đến uống trà.
Thứ bọn họ muốn uống là máu.
Máu cừu nhân.
Trác Thanh đến một mình.
Lúc gã bước vào trà quán, bọn họ tịnh không chú ý đến gã, bởi vì bọn họ căn bản không biết gã là ai.
Chỉ có Tiểu Cao biết.
Thiếu niên đó từng để lại cho chàng ấn tượng rất thâm sâu. Trác Thanh lại chừng như không nhận ra chàng, vừa bước vào trà quán là bước thẳng đến trước mặt Châu Mãnh.
- Có phải là Châu đường chủ của Lạc Dương Hùng Sư đường?
Châu Mãnh ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn gã :
- “Ta là Châu Mãnh, ngươi là ai?”
- Vãn bối họ Trác.
- “Ngươi họ Trác?” - Tiểu Cao rất kinh ngạc - “Ta nhớ ngươi hình như không phải họ Trác mà”.
- Ồ?
- Ngươi vốn họ Tôn, ta còn nhớ rất rõ.
- “Nhưng ta lại đã quên” - Trác Thanh hững hờ đáp - “Chuyện quá khứ ta luôn luôn quên rất mau, chuyện nên quên ta càng không tưởng đến nữa”.
Gã tĩnh lặng nhìn Tiểu Cao, trên mặt hoàn toàn không có biểu tình gì :
- Có lúc ngươi cũng nên học hỏi ta, như vậy ngươi sống có lẽ khoan khoái hơn.
.... Con người luôn luôn vào những giờ phút không phù hợp lại nghĩ tới những chuyện không nên nghĩ tới, đó vốn là một trong những thống khổ lớn nhất của nhân loại.
.... Hiện tại Tiểu Cao có phải lại nghĩ tới một nữ nhân mình không nên nhớ tới?
Tiểu Cao chợt muốn uống rượu.
Khi chàng đang bắt đầu muốn uống rượu, Châu Mãnh bỗng cười lớn, ngửa mặt cười lớn.
- “Hay, nói hay” - Hắn hét lớn phân phó - “Đem rượu ra, ta muốn cạn ba chén với tiểu tử này”.
- “Hiện tại vãn bối không muốn uống rượu” - Trác Thanh nói - “Cho nên vãn bối không thể phụng bồi”.
Tiếng cười của Châu Mãnh chợt ngắt quảng, như mãnh thú trừng trừng nhìn gã :
- Ngươi không muốn uống rượu? Ngươi không muốn uống rượu với ta?
- “Phải, vãn bối không muốn uống, cả một giọt cũng không muốn uống” - Trác Thanh nháy nháy mắt - “Lúc vãn bối muốn quên chuyện gì cũng không cần phải uống rượu”.
Châu Mãnh chợt nhảy vọt lên, “rảng” một tiếng, một bình trà đã bị hắn đấm vỡ nát :
- Ngươi thật không uống?
Thần sắc của Trác Thanh vẫn bất biến.
- Châu đường chủ hiện tại nếu muốn giết tôi, đương nhiên dễ như trở bàn tay, muốn tôi uống rượu lại khó như lên trời.
Châu Mãnh chợt lại cười lớn.
- “Hảo tiểu tử, thật có chí khí” - Hắn hỏi Trác Thanh - “Ngươi họ Trác, có phải là họ Trác của Trác Đông Lai?”
- Phải.
- Có phải là Trác Đông Lai phái ngươi đến?
- Phải.
- Đến làm gì?
- “Vãn bối phụng mệnh đến mời Châu đường chủ và Cao đại hiệp” - Trác Thanh đáp - “Tối hôm nay Trác tiên sinh dự định mời hai vị uống rượu hứng gió ở đệ nhất lâu Trường An Cư tại thành tây”.
- Hắn có biết bọn ta đến bao nhiêu người không?
- Lần này người Châu đường chủ dẫn đến, ngoại trừ Cao đại hiệp ra, còn có tám mươi sáu vị.
- “Hắn chỉ mời hai người bọn ta?” Châu Mãnh cười lạnh - “Trác Đông Lai keo kiệt vậy sao?”
- Có lẽ không phải là keo kiệt, mà là chu đáo.
- Chu đáo?
- Bởi vì Trác tiên sinh muốn được chu đáo, cho nên mới chỉ dám mời hai vị Châu đường chủ và Cao đại hiệp.
- Sao vậy?
- “Hai vị anh hùng cái thế, dù là long đàm hổ huyệt cũng tự do tự tại mà đến” - Trác Thanh điềm đạm cười cười - “Người khác có lẽ không làm được”.
Châu Mãnh lại cười lớn :
- Hay, nói hay, cho dù đệ nhất lâu Trường An Cư có là long đàm hổ huyệt, Châu Mãnh và Tiểu Cao cũng có thể xông vào, nhưng ngươi lại không nên đến.
- Sao vậy?
- “Nhân tài như ngươi đã đến, ta làm sao có thể phóng tha để ngươi đi?” - Tiếng cười của Châu Mãnh như tiếng sét đánh - “Ta nếu thả ngươi đi, khác nào để cho bằng hữu thiên hạ cười Châu Mãnh ta có mắt không tròng, không biết nhận thức anh hùng?”
Trác Thanh không ngờ lại cười cười.
- “Dương Kiên có thể đầu phục Đại Tiêu Cục, tôi đương nhiên cũng có thể đầu phục Hùng Sư đường” - Gã nói - “Nhưng hiện tại còn chưa được”.
- Phải đợi đến khi nào mới được?
- “Đợi đến lúc lực lượng của Hùng Sư đường đã đánh bại Đại Tiêu Cục” - Trác Thanh hoàn toàn không động cảm tình - “Vãn bối tịnh không phải là người trung thành, nhưng lại luôn luôn rất thức thời vụ”.
Tiểu Cao ngạc nhiên nhìn gã, thật sự không tưởng được một người trẻ tuổi như vậy không ngờ lại có thể nói ra những lời đó.
Trác Thanh lập tức phát hiện biến hóa trên biểu tình của chàng.
- “Tôi nói là sự thật” - Trác Thanh thốt - “Lời nói thật thông thường đều không nghe lọt lỗ tai lắm”.
Châu Mãnh không cười nữa, hét lớn hỏi :
- Vậy ta có phải nên thả ngươi về phù trợ Trác Đông Lai đến đối phó ta?
- “Vãn bối có nói qua, Châu đường chủ muốn giết tôi dễ như trở bàn tay” - Trác Thanh đáp - “Chỉ bất quá Châu đường chủ nếu thật sự muốn giết tôi, muốn tái kiến người đó chỉ sợ còn khó hơn cả lên trời”.
Châu Mãnh biến sắc.
Hắn đương nhiên hiểu rõ “người đó” mà Trác Thanh nói đến là ai. Câu nói đó giống như một đường roi quật tới, nhất thời hắn hoàn toàn không biết nên ứng phó như thế nào.
Trác Thanh đã vòng tay cúi đầu :
- Vãn bối cáo từ.
Gã không ngờ thật đã quay người bước đi, hơn nữa không sợ sau lưng có người chém một đau lên đầu hắn chút nào, cũng không nhìn Châu Mãnh thêm lần nào.
Trên trán Châu Mãnh đã nổi vồng gân xanh.
.... Hắn không thể để Trác Thanh đi, không thể để thuộc hạ của hắn nhìn thấy hắn vì một nữ nhân mà buông tha cừu địch của bọn họ.
.... Nhưng hắn lại có thể để Điệp Vũ vì vậy mà chết sao?
Tiểu Cao đột nhiên thở dài.
- “Không tưởng nổi gã đã tính đúng, tính đúng Hùng Sư Châu Mãnh tuyệt không thể giết một người phụng mệnh đến thông tin, tay không tấc sắt” - Mục quang của chàng quét bốn phía - “Chuyện đó một khi thân là nam tử hán tuyệt không thể làm, hà huống là Châu Mãnh”.
Một đại hán thắt khăn trắng đột nhiên đứng dậy, nói lớn :
- Cao đại ca nói đúng, huynh đệ bọn ta phải kính Cao đại ca một chén.
Tám mươi sáu đại hán lập tức đồng thanh hưởng ứng. Tiểu Cao phạch ngực :
- Được, đem rượu ra.
* * * * *
- “Ta biết Châu Mãnh vẫn không buông Điệp Vũ” - Trác Đông Lai lạnh lùng thốt - “Nhưng ta cũng không tưởng nổi hắn có thể để ngươi đi dễ dàng như vậy”.
Hắn có vẻ trầm tư mặc tưởng :
- Vì một nữ nhân mà dễ dàng phóng tha cừu địch, Châu Mãnh lẽ nào không sợ đám huynh đệ của hắn khinh khi hắn? Lẽ nào không sợ làm tổn thương sĩ khí của bọn họ? Điệp Vũ lẽ nào thật có ma lực to lớn như vậy sao?
Trác Đông Lai lại cười lạnh :
- Sĩ khí của bọn chúng tịnh không vì vậy mà tiêu tán.
- Tại sao?
- Bởi vì Cao Tiệm Phi rất thấu hiểu tâm tình của Châu Mãnh lúc đó, kịp thời giúp hắn thoát khỏi khốn cảnh, để cho đám huynh đệ nghĩ hắn không giết ngươi tịnh không phải vì nữ sắc, mà vì nghĩa khí. Hai nước giao tranh, không chém sứ giả, Châu Mãnh quang minh lỗi lạc làm sao có thể giết một người tay không tấc sắt?
Trong mắt Trác Thanh lộ xuất vẻ bội phục tán thưởng :
- Cao Tiệm Phi thật đã nói như vậy.
Trác Đông Lai cười lạnh không ngừng :
- Người đó thật là hảo bằng hữu của Châu Mãnh, đám huynh đệ của Châu Mãnh lại là một bầy heo.
- “Kỳ thật có những người cũng không phải không minh bạch ý tứ của Cao Tiệm Phi” - Trác Thanh thốt - “Nhưng bọn họ cũng không vì vậy mà coi khinh Châu Mãnh”.
- Ồ?
- “Bởi vì bọn họ tịnh không hy vọng Châu Mãnh thật sự lãnh khốc vô tình” - Trác Thanh đáp - “Bởi vì anh hùng chân chính không phải là vô tình”.
- Người ra sao mới chân chính là vô tình?
- “Kiêu hùng” - Trác Thanh đáp - “Anh hùng vô lệ, kiêu hùng vô tình”.
Trong mắt Trác Đông Lai đột nhiên bắn ra những tia hàn quang sắc bén, nhìn chăm chăm lên mặt Trác Thanh một hồi rất lâu mới lạnh lùng hỏi :
- Cao Tiệm Phi nếu quả không nói như vậy, Châu Mãnh có giết ngươi không?
- Hắn cũng không thể.
- Tại sao?
Thanh âm của Trác Thanh vừa lãnh đạm vừa bình tĩnh :
- Bởi vì trong tâm hắn, mạng của Điệp Vũ còn trân quý hơn nhiều so với mạng tôi.
* * * * *
Hoàng hôn.
Sau hoàng hôn.
Trong ốc tối mù, lại vẫn còn chưa thắp đèn, Điệp Vũ luôn luôn không thích thắp đèn.
.... Đó có phải vì nàng sợ mình biến thành một con thiêu thân bay thẳng vào ngọn lửa?
Trong lò lập lòe ánh lửa, Điệp Vũ đứng bên cạnh lò lửa, chầm chậm thoát hạ y phục trên người.
Thân thể nàng tinh oanh mềm mịn, trắng muốt không một tì vết.
Cửa bị đẩy mở, nàng biết có người tiến vào, nhưng nàng lại không quay đầu, bởi vì ngoại trừ Trác Đông Lai ra, không có ai khác dám tiến vào gian ốc này.
Nàng cúi mình, dịu dàng vuốt ve chân mình.
Thậm chí cả chính nàng đều có thể cảm thấy mỗi một bắp thịt nhún nhảy trên chân nàng dễ dàng khêu gợi dục tình của người ta ra sao.
Không ai kháng cự được thứ khiêu khích đó, chưa từng có một ai.
Cho nên nàng mới thấy kỳ quái.
Trác Đông Lai một mực nhìn nàng, nhưng cho đến bây giờ vẫn không có bất kỳ động tác gì.
Y phục múa mỏng manh, mỏng như cánh dơi, mặc trên người nàng chẳng khác nào khoác một lớp nguyệt quang, đẹp đến mức mông lung, giữa mông lung nhìn càng đẹp, càng khiến cho người ta khó lòng kháng cự.
Trác Đông Lai không ngờ vẫn đứng yên bất động.
Điệp Vũ chung quy nhịn không được phải quay đầu lại, đóa châu hoa cài tóc đang mân mê trên tay đột nhiên rơi xuống đất.
Người hồi nãy bước vào không ngờ không phải là Trác Đông Lai.
Nàng quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên sắc mặt trắng nhợt đang đứng trước cửa nhìn nàng.
Điệp Vũ rất mau chóng khôi phục lại vẻ trấn định.
Nàng không tưởng nổi ngoại trừ Trác Đông Lai ra còn có người dám xâm nhập gian phòng này, nhưng nàng đã quen bị người ta nhìn ngó.
Chuyện duy nhất khiến cho nàng cảm thấy không quen thuộc là nhãn quang của người trẻ tuổi đó lúc nhìn nàng đều khác biệt với bất cứ người nào khác.
Người khác lúc nhìn thân thể lõa lồ và đôi chân của nàng, trong mắt đều chừng như có một ngọn lửa bừng bừng thiêu đốt.
Ánh mắt của người trẻ tuổi đó lại lạnh như băng tuyết, như nham thạch, như lưỡi đao.
Trác Thanh nhìn Điệp Vũ, giống như đang nhìn một tảng băng tuyết, một khối nham thạch, một lưỡi đao.
Điệp Vũ cũng đang nhìn gã, nhìn một hồi rất lâu, vẫn nhìn không ra biểu tình của người trẻ tuổi đó có biến hóa gì.
- “Ngươi là ai?” - Điệp Vũ nhịn không được hỏi gã - “Ngươi có thể nói cho ta biết ngươi là ai không?”
- Trác Thanh, tôi tên là Trác Thanh.
- Ngươi có phải là người không? Có phải là người có máu có thịt không?
- Phải.
- Ngươi có phải là người mù không?
- Không phải.
- Ngươi có nhìn thấy ta không?
- “Tôi nhìn thấy” - Trác Thanh đáp - “Mỗi một chỗ trên dưới toàn thân nàng ta đều nhìn thấy rất rõ”.
Thanh âm của gã vừa lãnh đạm, vừa đều đều, hoàn toàn không có chút cảm tình, hoàn toàn không có chút ý tứ chế nhạo bỉ ổi.
Bởi vì hắn chỉ bất quá đang nói lên một sự thật.
Điệp Vũ cười, cười xong lại thở dài, thở dài hỏi Trác Thanh :
- Ngươi lẽ nào chưa từng nói láo?
- “Có lúc có thể, có lúc không” - Trác Thanh đáp - “Lúc không cần thiết phải nói láo, tôi luôn luôn nói thật”.
- Hiện tại ngươi có cần nói láo không?
- Hoàn toàn không.
Điệp Vũ lại thở dài :
- Ngươi nói ngươi đã nhìn thấy rõ ràng mỗi một chỗ trên người ta, ngươi không sợ lão Trác móc mắt ngươi ra sao?
Trác Thanh tĩnh lặng nhìn nàng, qua một hồi rất lâu mới nói từng tiếng :
- Hiện tại ông ta không thể làm như vậy.
Điệp Vũ phảng phất hoàn toàn không có phản ứng gì, kỳ thật đã hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của gã.
- “Hiện tại hắn không thể làm như vậy” - nàng hỏi Trác Thanh - “Có phải vì hắn đã nhượng giao ta cho ngươi?”
Trác Thanh lắc đầu.
Điệp Vũ lại hỏi :
- Không phải ngươi? Là cho người khác?
Trác Thanh trầm mặc.
- “Hắn thật hào phóng quá” - Thanh âm của Điệp Vũ đầy vẻ chế giễu - “Nam nhân đụng đến ta chưa từng có ai chịu nhường ta cho người khác”.
Nàng thở dài nhè nhẹ :
- Thật rất đáng tiếc.
- Đáng tiếc?
- “Ta tiếc giùm cho ngươi, hắn thật đáng lẽ nên nhượng ta cho ngươi” - Điệp Vũ thốt - “Cả đời ngươi có thể không gặp được một nữ nhân thứ hai như ta”.
- Ồ?
- “Ta cũng tiếc giùm cho ta” - Điệp Vũ nhìn Trác Thanh - “Ngươi trẻ tuổi, ngươi là một nam tử dễ nhìn, ta luôn luôn thích nhất dạng nam tử như ngươi. Các người chừng như vĩnh viễn không biết mệt”.
Sóng mắt của nàng dần dần mông lung, bờ môi dần dần ướt át, đột nhiên từ từ bước tới, cởi bỏ vũ y của nàng, đưa thân thể ấm áp trơn mịn mềm mại lõa lồ ép sát lên người Trác Thanh.
Hông nàng uốn éo, trong cổ họng gừ gừ hơi thở hổn hển.
Trác Thanh không ngờ không có phản ứng gì.
Điệp Vũ hổn hển, giơ tay bấu lấy gã, nhưng tay nàng lập tức bị nắm chặt, người nàng cũng bị xô ra.
Trác Thanh xô nàng xuống giường, lạnh lùng nhìn nàng :
- Nàng có thể dùng đủ mọi phương cách hành hạ mình, vũ nhục mình, nàng tùy tiện dùng phương pháp gì cũng được. Nhưng ta lại không được.
- “Ngươi không được?” - Điệp Vũ lại cười, cười cuồng dại - “Ngươi không phải là nam nhân?”
- “Nàng muốn kích nộ ta cũng vô dụng” - Trác Thanh đáp - “Ta tuyệt không đụng đến nàng”.
- Tại sao?
- Bởi vì ta cũng là nam nhân, ta không muốn sau này mỗi một đêm đều muốn tự hành hạ mình trước mặt nàng như vậy.
- Chỉ cần ngươi nguyện ý, sau này mỗi một đều ngươi đều có thể ôm ta vào lòng mà ngủ.
Trác Thanh mỉm cười, nụ cười giống như khắc trên đá hoa cương :
- Ta cũng từng nghĩ qua như vậy. Chỉ tiếc ta cũng biết nam nhân mơ tưởng ôm nàng mỗi ngày hậu quả ra sao.
Điệp Vũ không cười, trong mắt đột nhiên lộ xuất một thứ bi thương vô phương miêu tả.
- “Ngươi nói đúng” - Nàng u uẩn thốt - “Nam nhân mơ tưởng ôm ta hàng ngày cho dù còn chưa chết, cũng đang chịu đựng hành tội”.
Thanh âm của nàng vừa thống khổ vừa tê dại :
- May là những người đó nếu không phải là lưu manh thì là ngu khờ, không cần biết bọn chúng chịu đựng tội tình gì đi nữa cũng đáng đời.
- “Còn Châu Mãnh?” - Trác Thanh chợt hỏi nàng - “Châu Mãnh là lưu manh hay là ngu khờ?”
Điệp Vũ đứng dậy, ngưng thị nhìn ngọn lửa lấp lóe trong lò, qua một hồi rất lâu đột nhiên cười lạnh :
- Ngươi nghĩ Châu Mãnh có thể nhớ đến ta? Ngươi nghĩ Châu Mãnh có thể vì ta mà chịu đựng thương tâm?
- Hắn không thể sao?
- “Hắn căn bản không phải là người” - Trong thanh âm của Điệp Vũ đầy thù hận - “Không phải là người chẳng khác gì Trác Đông Lai”.
- Lẽ nào hắn không thèm để ý tới nàng?
- “Hắn để ý đến cái gì?” - Điệp Vũ nói - “Hắn chỉ để ý đến thanh danh của hắn, đến địa vị của hắn, đến quyền lực của hắn, cho dù ta có chết trước mặt hắn, hắn cũng không rơi tới một giọt lệ”.
- Thật?
- Trong mắt hắn, ta cũng không phải là người, chỉ bất quá là một món đồ chơi. Giống như là một con búp bê đồ chơi của đứa bé, lúc hắn cao hứng thì cầm nựng chơi đùa, chơi chán lại quăng qua một bên, có lúc thậm chí cả mấy ngày liền không nói với ta tiếng nào.
- Vì hắn đối xử với nàng như vậy, cho nên nàng mới thừa lúc hắn đi Hồng Hoa tập mà bỏ trốn?
- “Ta cũng là người” - Điệp Vũ hỏi Trác Thanh - “Có người nào chịu để người khác coi như đồ chơi không?”
- “Không” - Trác Thanh điềm đạp đáp - “Nhưng nàng chưa từng nghĩ qua nàng có lẽ đã nhìn lầm hắn sao?”
- Nhìn lầm hắn chỗ nào?
- “Nam nhân như hắn, cho dù trong tâm đối với người ta rất tốt, cũng vị tất đã biểu lộ ra ngoài” - Trác Thanh đáp - “Ta biết có rất nhiều người đều không thể biểu lộ tình cảm của mình, đặc biệt là đối với nữ nhân mà mình ưa thích nhất”.
- Sao vậy?
- “Có lẽ bởi vì bọn họ cảm thấy bộ dạng bày tỏ thâm tình yêu thương trước mặt nữ nhân không có khí khái của nam tử hán đại trượng phu” - Trác Thanh đáp - “Có lẽ bởi vì bọn họ căn bản không hiểu phải làm sao”.
- “Châu Mãnh không phải là thứ người đó” - Điệp Vũ nói như đinh đóng cột - “Thứ chuyện đó hắn hiểu hơn ai hết, đều có thể làm hơn ai hết”.
- Ồ?
- “Lúc hắn đối tốt với người khác, chuyện làm đều tốt đẹp ngon lành hơn ai hết” - Điệp Vũ thốt - “Những chuyện hắn vì người khác mà làm có lúc cả ta cũng cảm thấy kinh sợ”.
- “Nhưng nàng không phải là người khác” - Trác Thanh nói - “Nàng khác biệt với những người khác”.
- Tại sao lại khác biệt?
- Bởi vì nàng là nữ nhân của hắn, có lẽ hắn nghĩ nàng đáng lẽ nên biết hắn đối với nàng khác biệt với người khác ra sao.
- “Ta không biết” - Điệp Vũ đáp - “Một nam nhân nếu quả thật sự ưa thích một nữ nhân, đáng lẽ nên để cho nàng ta biết”.
- Có lẽ nàng còn chưa hiểu thấu hắn.
- “Ta không hiểu thấu hắn!” - Điệp Vũ lại cười lạnh - “Ta cùng hắn ôm nhau ngủ chung ba bốn năm trời, ta còn chưa hiểu thấu hắn?”
Trên mặt Trác Thanh lại lộ xuất nụ cười mỉm lạnh buốt như nham thạch :
- Nàng đương nhiên rất hiểu hắn, hơn nữa nhất định hiểu còn hơn xa so với đám bọn ta.
Bóng tối lấn tràn, trong phòng trầm mặc một hồi rất lâu, Điệp Vũ mới thở dài nhè nhẹ :
- Hôm nay ta nói chuyện có phải đã quá nhiều không?
- “Phải” - Trác Thanh đáp - “Cho nên hiện tại bọn ta nên đi rồi, ta vốn đến đây để dẫn nàng đi”.
- Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?
Trác Thanh nói từng tiếng :
- Lẽ nào nàng đã quên? Nàng đã đáp ứng Trác tiên sinh đêm nay phải múa một bài cho ông ta mà.

loading...
Hồi trước Hồi sau