Cô gái Mãn Châu - Hồi 16

Cô gái Mãn Châu - Hồi 16

Sắc đẹp làm nhũn lòng người

Ngày đăng
Tổng cộng 92 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 279196 lượt xem

loading...

Thật là một chuyện ngoài sức tưởng tượng của Triệu Nghê Thường.
Làm sao hắn lại biết nàng núp trong rừng?
Nàng không tin nhưng vẫn phải tin, vì hắn đã nói rất rõ ràng.
Tên áo vàng nói :
- Nàng là một cô gái đẹp, nàng đã chẳng can hệ gì đến ngươi thì nàng thuộc về ta.
Nếu không kịp thời đưa tay bụm miệng thì có lẽ Triệu Nghê Thường đã kêu lên thảng thốt.
Đôi mắt của tên áo vàng quả thật là sắc bén chẳng những hắn thấy nàng núp trong bụi rậm mà còn biết nàng là gái, hơn nữa, là một cô gái đẹp...
Gã thiếu niên nói :
- Đó là chuyện của ngươi, không cần phải nói với ta.
Triệu Nghê Thường tức giận vô cùng.
Nàng thấy cái tức giận của nàng có lý, hắn không kể đến chuyện mà tên áo vàng vừa nói, hắn mặc kệ kẻ hung ác hiếp bức một cô gái yếu đuối, con người như thế tại sao hồi nãy nàng lại có cảm giác an toàn khi gần hắn?
Ấn tượng tốt của nàng gần như mất hẳn đối với gã thiếu niên.
Tên áo vàng cười hì hì :
- Đã thế thì không nên mất thì giờ...
Tay trái của hắn chầm chậm từ trong cái túi đã rút ra thanh kiếm.
Bao nhiêu năm sống trong Bạch Liên giáo, Triệu Nghê Thường đã từng thấy không biết bao nhiêu kiếm tốt, nhưng chưa từng thấy thanh kiếm như thế bao giờ.
Thanh kiếm thật nhỏ bề ngang, thật mỏng bề bẹp, nhưng nhìn qua cách cầm của tên áo vàng, ai cũng nhận ra thanh kiếm rất nặng và nhứt là nước thép của nó, nước thép xanh rờn.
Tên áo vàng nhứt định đã dùng thanh kiếm đó giết rất nhiều người rồi.
Thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ, sát khí đã bừng lên.
Bản thân của tên áo vàng vốn đã đằng đằng sát khí, nhưng khi thanh kiếm đã được ra ngoài thì sát khí của hắn giảm ngay không phải bản thân của hắn giảm mà là do sát khí của thanh kiếm lấn đi.
Tên áo vàng nói :
- Hãy tuốt binh khí của ngươi ra.
Gã thiếu niên áo đen thản nhiên :
- Hãy còn chưa đúùng lúc, ngươi cứ làm theo ý muốn của ngươi đi.
Tên áo vàng cười gằn :
- Khá lắm, ngươi ngạo mạn, cái ngạo mạn ta chưa từng thấy trước mặt ta...
Hắn nhích lên một bước, thnah kiếm từ tay trái của hắn đưa lên...
Hắn đưa thanh kiếm về gã thiếu niên áo đen thật chậm và xem như không có gì phải dùng đến sức, nhưng bằng sự hiểu biết trong bao nhiêu năm sinh hoạt ở Bạch Liên giáo, Triệu Nghê Thường cảm thấy ngay thanh kiếm có một sức mạnh ập xuống như một hòn núi.
Gã thiếu niên áo đen vẫn y không động, nhưng khi thanh kiếm của tên áo vàng vừa tới bên hắn thì trước mắt hắn hừng ánh sáng màu tím hừng lên.
Một tiếng khua chát chúa, tên áo vàng lắc lư thân mình, gã thiếu niên áo đen cũng có hơi lay động.
Bây giờ thì Triệu Nghê Thường thấy thanh đao.
Thanh đao trong tay của gã thiếu niên áo đen.
Có lẽ thanh đao được rút ra từ trong cái hộp gỗ màu đen mà nàng thấy hắn ôm khư khư từ trước đến giờ.
Thanh đao hình dáng không có gì khác chỉ có điều nó không “sáng hoắc”, nó không có “ánh thép ngời xanh” như những thanh đao quý thường thấy, từ chuôi đến mũi toàn một màu đen, không, nói màu đen không đúng, nó chính là màu tía, nhưng vì là màu tía quá sậm cho nên nhìn qua tưởng màu đen.
Bây giờ thì Triệu Nghê Thường đã hiểu rằng “tử quang” ánh áng màu tía mà đã thấy lượt bừng lên trước mặt gã thiếu niên. Hai lần trước có hai thây người ngã xuống và thanh đao từ khi rút ra đến khi cho vào trong chiếc hộp quá nhanh, nhanh đến mức người chết vì nó không kịp nhìn thấy mà chính người đứng ngoài cũng không thấy được.
Lần này, thanh đao không tra vào hộp nữa, có lẽ vì đối phương mới lắc lư chớ chưa ngã xuống.
Tên áo vàng gật gù :
- Thảo nào mà hai tên này bị chết quả dễ dàng, hay lắm, ngón nghề của ngươi đã khá mà đao pháp lại quá nhanh. Được, tiếp thêm ta mấy kiếm...
Thanh kiếm trong tay tên áo vàng nhoáng lên đánh luôn ba kiếm, nói ba kiếm là do sự phân biệt của người luyện võ, là người biết võ kha khá, sự thanh kiếm trong tay của gã áo vàng bây giờ chỉ là những vòng ánh thép cuộn tròn.
Ánh “tử quang” từ trong tay gã thiếu niên lại bừng lên.
Tên áo vàng đánh ba kiếm là khua lên ba tiếng, cả hai cùng lui một bước, nhưng bước của tên áo vàng dài hơn, nếu đem so sánh thì phải nói hắn lui một bước còn gã thiếu niên áo đen nửa bước.
Bây giờ thì tên áo vàng không ngưng lại nữa, vừa văng ra là hắn nhào liền trở lại.
Thanh kiếm hắn phạt ngang vào hông phải của gã thiếu niên.
Thanh đao của gã thiếu niên chúi xuống và kéo ngược trở ra, nhưng ngay lúc ấy, ngay lúc thanh kiếm bị thanh đao đỡ dội thì, cái túi da, cái vỏ kiếm của tên áo vàng rơi xuống đất, tay phải của hắn có thêm một ngọn chuỷ thủ, không, nó là thanh đoản kiếm và thanh đoản kiếm đó bay vào hông bên trái của gã thiếu niên.
Thanh trường kiếm và thanh đoản kiếm tung ra gần như một lượt, tự nhiên gã thanh niên áo đen bị chạm vào hông trái, và có lẽ đây là ngón sở trường của tên áo vàng khi gặp phải tay kình địch trong vỏ kiếm của hắn có thêm thanh kiếm nhỏ, được hắn sử dụng bằng tay phải.
Triệu Nghê Thường bật kêu lên, nàng lo sợ cho gã thiếu niên...
Nhưng ngay lúc ấy, đao pháp của gã thiếu niên áo đen đột biến, ánh hào quang màu tím rực hẳn lên.
Tên áo vàng nhảy lùi ra phía sau thật lẹ, tay trái của hắn bị một vết thương, máu phun ra nhuộm đỏ tay áo rộng.
Máu bật ra tay áo chạy dài xuống đất.
Binh khí chạm vào người tự nhiên da thịt banh ra, máu tươi đổ xuống, nhưng Triệu Nghê Thường không thấy máu nơi hông trái của gã thiếu niên.
Thanh kiếm của tên áo vàng chầm chậm chút mũi xuống đất hắn nói :
- Mười mấy năm luyện võ, ta chưa bao giờ bị mang thương...
Gã thiếu niên áo đen nói :
- Lần thứ nhất ngươi gặp ta, lần thứ nhất ngươi mang thương từ đây trở về sau, nhứt định sẽ còn có nữa.
Tên áo vàng nói :
- Không, lần nhứt ta mang thương mà cũng là lần cuối cùng, ngươi có hiểu ta nói hay không?
Gã thanh niên áo đen nói mà không lắc đầu :
- Không hiểu.
Tên áo vàng nói :
- Ngươi không thể sống hơn mười dặm nữa, không thể sống tới ngày mai.
Gã thanh niên áo đen thản nhiên :
- Nhứt định không phải do ngươi.
Tên áo vàng nói :
- Tự nhiên không thể do ta, vì ta chỉ là một tên nô bộc.
Triệu Nghê Thường rúng động, như vậy là còn có chủ nhân, là một tên nô bộc mà thân pháp như thế đó, chủ nhân của hắn chắc chắn gã thiếu niên không phải là địch thủ.
Gã thanh niên áo đen nói :
- Như vậy ngươi hãy cho chủ nhân của ngươi biết, ngày mai, trước khi trời sáng, ta đợi hắn trong vòng mười dặm về phía trước.
Ten áo vàng cười :
- Người khá lắm, quả là một tay cứng cỏi không biết sợ chết...
Và hắn bỏ ngang câu nói, hắn quay vào chỗ núp của Triệu Nghê Thường, hắn nói :
- Tiểu cô nương, xin cô nương hãy đến đây.
Triệu Nghê Thường nghe tim mình đập mạnh, nàng do dự hồi lâu, cuối cùng nàng sửa người thật thẳng ngang nhiên đi xuống.
Tên áo vàng ngẩng mặt lên rồi lại cúi đầu, thật lâu mới nghe hắn nói :
- Họ Lệ này mười mấy năm luyện võ, đã từng đi khắp đó đây, nhưng lần thứ nhất mới gặp một người đẹp như cô nương...
Triệu Nghê Thường đi từ phía sau lưng của gã thanh niên áo đen, tên áo vàng quay mặt về hướng nàng và nói như thế, nhưng gã thiếu niên vẫn đứng yên một chỗ, không biết hắn có nghe tiếng khen của tên áo vàng hay không, nhưng hắn vẫn không quay đầu lại, không quay lại nhìn mà thân hình hắn cũng không may động.
Triệu Nghê Thường bỗng tức giận.
Câu nói có tính cách “kinh hồn hại vía” của tên áo vàng như thế mà gã thanh niên áo đen lại có thể trơ không quay lại. Lòng tự tôn do kẻ khác vừa mang lại bỗng như bị chạm quá mạnh, nàng không muốn ai khen nhưng thái độ “tảng lờ” của hắn khiến cho nàng đâm ra tức tối.
Nàng đi xuống khỏi dốc núi và đứng lại :
- Ta đã xuống rồi, sao?
Nàng không có vẻ gì sợ sệt, có thể vì hắn mà quật cường, mà cũng có thể do nàng có cách đối phó của nàng.
Câu nói vừa bình tĩnh vừa trong thanh như tiếng ngọc, dịu dàng êm ái, như tiếng rú, vì nàng không sợ sệt mà cũng không giận dữ khi nói ra câu nói ấy, và cũng chính là câu nói có âm hưởng ngọt lịm của nàng làm cho gã thiếu niên quay nhanh lại...
Giọng của nàng thật không thể dùng tiếng để hình dung, nếu không sợ quá đáng thì phải nói rằng khi nàng phát lên giọng nói tương tự như thế mà có một con chim bay ngang giữa lưng trời, chắc chắn nó không làm sao bay luôn được mà chắc chắn phải dừng lại và sa ngay xuống.
Gã thiếu niên đã vì âm thanh đó còn quay lại và chỉ một cái nhìn, ánh mắt của hắn vụt sáng lên, thần sắc hắn thay đổi, thay đổi như thế nào cũng thật khó hình dung, chỉ có thể nói thần sắc hắn không còn lạnh nữa.
Triệu Nghê Thường thấy hắn nhìn nàng thế nhưng nàng nhìn sang phía khác, nàng cần phải trả thù.
Nàng trả thù cái tức giận vì hắn không chịu quay đầu lại khi nàng bước xuống, khi tên áo vàng không tiếc lời khen tặng.
Có lẽ vì dáng cách như tiên của nàng làm tên áo vàng đờ đẫn, thật lâu hắn mới lên tiếng trả lời :
- Tôi muốn.... Tôi muốn cô nương cùng đi với tôi.
Triệu Nghê Thường gặn lại :
- Ta đi với các hạ? Tại sao ta lại phải cùng đi với các hạ?
Cái sát khí hừng hừng của tên áo vàng bỗng tiêu đâu mất, bây giờ hắn bỗng cảm thấy con người của mình nhỏ quá, nhỏ đến mức như sắp sửa tan biến cùng cát bụi, giọng hắn cũng vì thế mà nhỏ theo :
- Cô chỉ cần đi cùng tôi thì cô nương sẽ hưởng tận vinh hoa phú quý, cô nương muốn bất cứ vật gì, tôi cũng sẵn sàng dâng hiến.
Triệu Nghê Thường nhướng mắt :
- Thật thế à? Nếu như tôi cần thanh kiếm của các hạ, các hạ có trao không?
Tên áo vàng sửng sốt :
- Thanh kiếm? Cô nương cần thanh kiếm của tôi?
Triệu Nghê Thường gật đầu :
- Đúng như thế.
Tên áo vàng hỏi :
- Cô nương cần thanh kiếm để làm gì?
-Thế thanh kiếm của các hạ dùng để làm gì?
Tên áo vàng hơi do dự, nhưng rồi hắn cũng đáp :
- Để giết người.
Triệu Nghê Thường nói :
- Như thế là được rồi, các hạ không cần biết nữa.
Tên áo vàng vẫn hỏi :
- Cô nương cần thanh kiếm để giết ai?
Triệu Nghê Thường nói :
- Các hạ không cần biết chuyện đó.
Tên áo vàng nói ngay :
- Cô nương giết người không cần phải dùng kiếm, cô nương chỉ cần nói một tiếng, người mà cô nương định giết sẽ bằng lòng tự chết trước mặt cô nương.
Triệu Nghê Thường gục gật đầu và “à” một tiếng nho nhỏ.
- Thế thì nếu các hạ chết, các hạ có thể hay không?
Tên áo vàng lại đáp ngay, hắn đáp như không thấy cần phải suy nghĩ :
- Tôi sẽ chết ngay, chết không hề do dự.
Triệu Nghê Thường nhếch môi :
- Thật không ngờ tôi lại có khả năng như thế, nhưng nếu các hạ chết rồi thì làm sao lại có hy vọng mang tôi đi?
Tên áo vàng hơi lựng khựng :
- À... à cái đó tôi chưa hề nghĩ tới...
Triệu Nghê Thường lắc đầu :
- Các hạ với tôi vốn không thù oán, thì tại làm sao tôi lại muốn các hạ chết? Tôi cũng không cần thanh kiếm nữa, thanh kiếm đó giết người đã quá nhiều rồi, nó đã bị thấm quá nhiều máu nên nặng mùi sát khí, tôi rất chán những thứ nặng nề âm ảnh của chết chóc ấy...
Tên áo vàng nói :
- Tôi sẽ huỷ nó...
Triệu Nghê Thường lắc đầu :
- Cũng không cần phải huỷ nó, con người của các hạ đằng sát khí, đeo nó thật là thích hợp, cũng có thể nói chỉ có các hạ đeo nó là thích hợp, tôi chỉ hy vọng từ đây về sau, các hạ bớt chuyện giết người.
Tên áo vàng lật đật cho thanh kiếm vào cái vỏ da :
- Tôi nguyện sẽ nghe lời cô nương.
Triệu Nghê Thường hỏi :
- Các hạ nhất định phải mang tôi đi mới được sao?
Tên áo vàng nói :
- Vâng, cô nương, cũng không biết tại làm sao khi vừa thấy cô nương thì tôi có cảm giác rằng trong sinh mạng của tôi từ dây không thể thiếu sinh mạng của cô nương, tôi thiếu cô nương không thể được.
Triệu Nghê Thường gặn lại :
- Thật như thế à?
Tên áo vàng đáp :
- Vâng, Cô nương.
Triệu Nghê Thường đưa tay vén mái tóc lòa trước trán, giọng nàng hơi lơ đãng, hình nàng tự hỏi lấy mình :
- Tôi lại có một ma lực lớn lao như thế hay sao...
Nàng buột miệng nói ra câu nói đó và nàng tự lấy làm lạ hỏi lại lòng mình :
“Thế tại làm sao từ trước đến nay đại sư ca không có cái nhìn như thế...”!
Tên áo vàng như có vẻ ngạc nhiên :
- Cô nương không bao giờ cảm thấy cô nương đẹp như thế ấy sao?
Triệu Nghê Thường ổn định lại sự xao động trong lòng, nàng hỏi :
- Dứơi con mắt của các hạ, tôi đẹp lắm phải không?
Tên áo vàng nói như người say rượu :
- Đẹp, đẹp, thật là đẹp, cái đẹp tôi không thể phân tích, nhưng tôi chưa từng thấy, tôi chưa từng gặp, tôi chỉ biết những tiếng “ngư trầm lạc nhạn” những tiếng “bế nguyệt u hoa”... “quốc sắc thiên hương”... “phong hoa tuyệt đại”... những tiếng đó không có nghĩa lý gì đối với vẻ đẹp của cô nương.
Triệu Nghê Thường nói :
- Cám ơn các hạ đã có lòng khen, nhưng tôi không hiểu tại sao có những người lại như không hề thấy...
Tên áo vàng nói ngay :
- Tại vì họ là những kẻ đui.
Triệu Nghê Thường gật gật đầu :
- Cũng có thể... tôi đã lớn đến ngày nay, nhưng tôi chỉ mới gặp các hạ nói như thế lần thứ nhất.
Và nàng vụt hỏi :
- Các hạ định như thế này đưa tôi đi?
Tên áo vàng đáp nhanh, hắn như sợ lời nói của hắn tuôn ra không kịp ý :
- Vâng vâng... chỉ vì nhứt thời nơi đây không tìm được một cỗ xe...
Triệu Nghê Thường hỏi :
- Các hạ cho rằng tôi là con người phải ngồi xe?
Tên áo vàng đáp :
- Phải ngồi, cần ngồi, không phải xe thường mà là một cỗ xe hoa, một cỗ xe sang trọng, một cỗ xe dát vàng khảm ngọc, một cỗ xe sực nức mùi hương... cô nương phải ngồi một cỗ xe như thế.
Triệu Nghê Thường nói :
- Thế nhưng bây giờ không có xe, tôi chỉ phải đi bộ.
Tên áo vàng lại nói nhanh :
- Nếu cô nương không chê, tôi có thể cõng cô nương đi một đoạn đường dài, đến nơi nào có được cỗ xe xứng đáng...
Triệu Nghê Thường lắc đầu :
- Không cần như thế, tôi tự đi thôi, chỉ có điều...
Gã thiếu niên đã lâu rồi đứng làm thinh làm như không nghe hai người nói chuyện, bây giờ hắn vụt lên tiếng :
- Không được, cô không thể đi với hắn.
Tim của Triệu Nghê Thường đập mạnh, nàng quay lại hỏi :
- Tại sao vậy?
Gã thiếu niên áo đen đáp :
- Tại vì hắn không xứng.
Triệu Nghê Thường nhướng mắt :
- Hắn không xứng? Còn các hạ?
Nàng hỏi như thế, nhưng nàng biết chắc gã thiếu niên sẽ gật đầu, nếu hắn không dùng giọng điệu ngạo mạn để nói rằng :
“đúng thế”.
Nhưng nàng thật không ngờ.
Gã thiếu niên lại lắc đầu :
- Tôi cũng không xứng.
Triệu Nghê Thường sửng sốt :
- Nói sao? Các hạ cũng không xứng?
Gã thiếu niên vẫn bằng một giọng đều đều bình thản :
- Đúng rồi, tôi không xứng, cô nương có lẽ chưa gặp người nào xứng cả, mà cũng có thể trên đời này không có người nào tương xứng với cô nương.
Triệu Nghê Thường hỏi :
- Nếu nói bằng cách đó thì dưới mắt các hạ tôi cũng là người đẹp?
Gã thiếu niên đáp :
- Đẹp thì tự nhiên rồi, nhưng đó là cái vỏ bên ngoài, tôi không quen nhìn bằng cách đó, tôi nhìn thấy cô nương ở chỗ khác và tôi nói không có người xứng với cô nương là tôi so sánh cái chỗ khác đó, chớ không phải bằng cái võ...bên ngoài, tôi muốn nói đến cái tinh hoa tuyệt đại, tôi muốn nói đến cái trong trắng, không, trong trắng cũng đồng nghĩa nhưng không thể diễn đạt, phải nói hai tiếng “thanh khiết” mới có thể hình dung đầy đủ về con người của cô nương.
Triệu Nghê Thường càng sửng sốt hơn nữa :
- Tại làm sao cách nhìn của các hạ lại không giống người khác như thế?
Gã thanh niên áo đen nói :
- Con người không giống nhau nhiều mặt, vì thế cái nhìn sự vật của con người cũng có nhiều không thể giống nhau :
Tây Thi, Chiêu Quân, bây giờ cũng chỉ còn là xương trắng, không, sợ xương cũng đã thành đất cả rồi, chỉ có hai tiếng “thanh khiết” là tồn tại, vĩnh viễn không tàn phai. Còn người phải chọn lấy cái trường tồn, chớ không thể hời hợt ôm vào mình cái mà ngày mai sẽ trở thành cát bụi.
Triệu Nghê Thường bừng đôi mắt đẹp thật lâu trên mặt hắn, nàng nói :
- Tôi không ngờ các hạ là con ngừơi như thế?
Gã thanh niên áo đen hỏi :
- Cô nương nghĩ con người tôi như thế nào?
Triệu Nghê Thường đáp :
- Tôi không thể nói ra được điều đó, tôi chỉ nhận rằng các hạ là con người với mớ tuổi như thế ấy mà lại nhận sự vật một cách quá thấuu triệt.
Gã thanh niên áo đen nói :
- Một con người nhìn sự vật có thấu triệt hay không, không quan hệ về tuổi tác và nhứt là không quan hệ đến cái điều mà cô nương không chịu nói ra, đó là vấn đề ngôi vị trong đời. Tôi xin nói thay cho cô nương và tôi cũng xin nói thẳng thắn :
khí tiết của kẻ sĩ có khi không bằng một kẻ tầm thường nhưng kẻ gọi là thức giả, nhưng kẻ ngồi trên thiên hạ, chưa chắc đã thông và hành động đúng đạo như nông phu dốt học.
Triệu Nghê Thường mở tròn đôi mắt :
- Đối với các hạ, có lẽ tôi cũng phải nhìn bằng con mắt khác...
Nàng ngưng một giây rồi vụt hỏi :
- Thế nhưng bây giờ người này định đem tôi đi thì các hạ làm sao?
Gã thanh niên áo đen đáp ngay :
- Rất đơn giản tôi không cho hắn đưa đi, trừ phi hắn có khả năng.
Triệu Nghê Thường gặn lại :
- Nghĩa là các hạ sẽ quyết đấu với hắn?
Gã thanh niên áo đen lắc đầu :
- Chuyện đó không nhứt thiết, vì hắn không phải là đối thủ của tôi, trong vòng mười chiêu sau là nơi đây sẽ có thêm một kẻ áo vàng.
Tên áo vàng rút thanh kiếm ra khỏi vỏ da.
Lần này không như lần trước, hắn rút thật nhanh và vẻ mặt hắn lầm lì.
Triệu Nghê Thường vội đưa tay cản lại :
- Tôi không thích xem người ta đánh giết nhau, nhứt là chuyện đánh giết ấy lại có tôi dự phần trách nhiệm. Trong hai người bất cứ ai mang thương hoặc chết trong lúc này, tôi bị lương tâm cắn rứt đời đời.
Gã thanh niên áo đen nói :
- Tôi vốn không có ý giết bất cứ người nào.
Triệu Nghê Thường quay qua nói với người áo vàng :
- Các hạ hãy nghe lời tôi, có được không?
Tên áo vàng nói :
- Chỉ cần cô nương chịu đi theo tôi thì bất cứ chuyện gì tôi cũng xin nghe.
Triệu Nghê Thường nói :
- Tôi không thể theo các hạ, cũng không theo ai hết, trên đời này không có một chỗ nào để cho tôi có thể dung thân, tôi có nơi riêng biệt của tôi.
Tên áo vàng nói :
- Cô nương đi đâu thì tôi xin theo đến đó.
Triệu Nghê Thường cau mặt :
- Tại sao các hạ lại theo tôi?
Tên áo vàng nói :
- Vừa rồi tôi đã có nói rồi, trong sinh mạng của tôi không thể thiếu cô nương, vì thế, nếu cô nương không theo tôi thì tôi phải theo cô nương.
Triệu Nghê Thường hỏi :
- Thật như thế à? Bất luận thiên nhai hải dát cũng đi theo?
Tên áo vàng gật đầu :
- Vâng, bất luận chân trời góc bể.
Triệu Nghê Thường gặn lại :
- Các hạ đừng quên rằng các hạ vẫn còn có chủ nhân.
Tên áo vàng nói :
- Tôi không thể nghĩ đến những gì khác hơn nữa từ khi thấy mặt cô nương, cho dầu bây giờ tôi quay trở về gặp mặt chủ nhân thì tôi cũng chỉ là một cái xác không hồn, cái thân thể không có sinh mạng, ông ta cũng không bao giờ muốn cho một hình cây tượng gỗ theo ông ta, nhưng nếu ta đi, ông ta nhứt định sẽ có nhiều thông cảm.
Triệu Nghê Thường lắc đầu :
- Các hạ đã làm cho tôi cảm động, thế nhưng tôi không thể để cho các hạ theo tôi.
Tên áo vàng quả thật như đã mất hồn, hắn hỏi trong ánh mắt van lơn :
- Cô nương, tại sao vậy, cô nương?
Triệu Nghê Thường nói :
- Bởi vì tôi không thích hợp với các hạ mà các hạ cũng không thích hợp với tôi.
Tên áo vàng hỏi :
- Thế thì ai thích hợp, hắn chăng?
Triệu Nghê Thường lắc đầu :
- Hắn cũng không thích hợp, phàm những ai đã giết người thì đều không thích hợp với tôi. Cùng đi chung, ở chung, với tôi, phải là một người tầm thường, lương thiện, chất phác, không tranh giành không gây gổ, không có chuyện đánh nhau với người khác.
Ánh mắt của tên áo vàng lại ngời lên bằng tia sáng... khẩn cầu :
- Cô nương, tôi có thể cải sửa, tôi có thể lập tức huỷ thanh kiếm trong tay.
Triệu Nghê Thường lắc đầu :
- Thanh kiếm của các hạ có thể huỷ bỏ, con người của các hạ có thể cải sửa, nhưng thứ sát khí mà các hạ đã nhiễm trong người nhứt định không làm sao hết được.
Tên áo vàng nói :
- Tôi đã nói vừa rồi, nếu tôi không được cô nương thì tôi như kẻ không có linh hồn, không có sinh mạng, mà một con người không có linh hồn thì cái thân xác còn có đáng kể gì...
Triệu Nghê Thường nói :
- Tôi cũng đã nói vừa rồi, tôi rất sợ hơi máu, rất sợ khi thấy người khác mang thương.
Tên áo vàng nói một cách tỉnh khô :
- Như vậy thì tôi chờ cô nương đi rồi tôi sẽ chết.
Triệu Nghê Thường hỏi :
- Các hạ nhứt định phải chết à?
Tên áo vàng gật đầu :
- Vâng, tôi phải chết.
Triệu Nghê Thường gặn lại :
- Trên đời này không có gì để các hạ lưu luyến hay sao?
Tên áo vàng nói :
- Một con người không có linh hồn, không có sinh mạng thì đâu còn gì để mà lưu luyến.
Triệu Nghê Thường thoáng hơi ảm đạm, nàng nhẹ thở dài :
- Một con người một khi đã quyết chết thì không có người nào, không có chuyện gì có thể ngăn cản được, trừ phi tôi theo các hạ hoặc để cho các hạ theo tôi, nhưng... tôi và các hạ không thích hợp nhau, mà đã là không thích hợp thì không nên miễn cưỡng.
Nàng cúi đầu thật thấp và quay mình đi thẳng.

loading...
Hồi trước Hồi sau