Cô lâu quái kiệt - Hồi 05

Cô lâu quái kiệt - Hồi 05

Cô Lâu xuất hiện

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 705948 lượt xem

loading...

Mấy ngày hôm nay ở vùng phụ cận Trường An, bỗng xuất hiện một cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Đôi má cô gái đỏ hây hây như màu ráng pha, đôi mắt trong veo như làn thu thủy, quả chẳng kém chi một vị tiên nữ giáng phàm. Sắc đẹp của nàng đã làm say sưa ngây ngất chẳng biết bao nhiêu chàng thanh niên phong lưu hào phóng.
Bóng tịch dương đã ngả về Tây trên nền trời ráng chiều rực rỡ. Nếu đưa mắt nhìn về hướng mặt trời lặn thì sẽ trông rõ thành Trường An sừng sững nguy nga...
Cô gái xinh đẹp ấy cỡi trên lưng một con lừa nhẹ nhàng phi về hướng Trường An. Xiêm y bằng lụa trắng của nàng, không ngớt tung bay theo chiều gió, thân hình kiều diễm bé nhỏ của nàng cũng không ngớt lắc lư trên lưng lừa, trông chẳng khác nào một nhành liễu mềm mại đang thướt tha bên cạnh hồ xanh. Cô gái lại thỉnh thoảng mỉm cười để lộ rõ hai đồng tiền núng trên má thật sâu, và đôi hàm răng nhỏ trắng như ngọc, thật ai nhìn đến cũng phải say sưa ngây ngất!
Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần như vậy, thử hỏi đâu có một người thiếu niên nào lại xứng với nhan sắc của cô ta?
Ồ! Không hẳn thế đâu. Hãy nhìn xem kìa dưới bóng tịch dương, có một chàng thiếu niên mặc áo vàng, mặt xinh như ngọc, mắt sáng như sao, đang ngồi hiên ngang trên lưng mặt con bạch mã, cất vó nhẹ nhàng chạy nhanh tới nơi. Dáng điệu chàng thanh niên ấy, xinh đẹp nhưng không phóng đãng, hào hoa nhưng không phù phiếm, quả là một bậc thiếu niên phi thường!
Với phong độ cũng như với tư chất ấy của chàng thiếu niên quả đã làm cho không biết bao nhiêu thiếu niên trang lứa khác phải nép mình nhường bước, và cũng đã làm cho bao nhiêu giai nhân chung quanh phải đắm đuối say mê?
Con bạch mã nện bốn vó xuống mặt đường kêu lốc cốc. Tuy nó chạy thật nhanh nhưng chẳng hề tung mờ cát bụi. Chàng thiếu niên ngồi trên yên ngựa, tà áo vàng phất phới tung bay đưa mắt nhìn quanh đầy vẻ tự hào. Xem ra chàng như không hề nhìn thấy người thiếu nữ đang cỡi lừa đi trước hay sao?
Con bạch mã nện vang tiếng vó vượt lên, tựa hồ như sắp vượt qua khỏi con lừa của cô gái nọ...
Cô gái trông thấy thế, nét mặt bỗng trở thành lạnh lùng, chứng tỏ cô ta có ý không bằng lòng. Vì có ai thích con ngựa của mình lại bị rơi phía sau vó ngựa của kẻ khác?
Bởi thế đôi môi của cô gái liền chu nhọn lên, đôi mày cau chặt, đôi mắt bồ câu cũng trợn to, nhanh nhẹn quay mặt lại nhìn...
Qua thái độ của nàng, có lẽ nàng muốn nhìn xem nhân vật nào đang ở phía sau và đang định giục ngựa lướt qua mặt mình?
Cô gái ấy là người đã gặp qua biết bao nhiêu những chàng trai tuấn tú bên đường, nhưng chàng trai xinh đẹp khả ái như thế này thật nàng ít khi trông thấy. Do đó, khi vừa nhìn thấy chàng thiếu niên trên lưng con bạch mã thì nàng không khỏi sửng sốt, thẫn thờ.
Lạ chưa? Trong đời này sao lại có một chàng thiếu niên xinh đẹp đến thế?
Vì vậy, trên khuôn mặt của cô gái bỗng hốc lại lộ lên một nụ cười dịu dàng ít có đối với nàng. Qua nụ cười ấy, trông nàng thật chẳng khác nào một đóa hoa đang nở. Ai bảo nàng là một cô gái lạnh lùng như tuyết băng?
Thật lạ, có việc gì đã làm cho sắc diện của nàng lại thay đổi như thế?
Xem kia! Đôi mắt bồ câu của nàng đã trợn to, chiếc đầu của nàng cũng ngả qua một bên, chiếc mũi của nàng đang khẽ lay động rồi hừ một tiếng lạnh lùng!
Thái độ ấy, rõ ràng là nàng đang lộ vẻ bực mình!
Ồ! Thì ra chàng thiếu niên ấy đang ngồi ngay ngắn trên mình ngựa, đưa mắt nhìn màu sáng rực rỡ, cất giọng trong trẻo khẽ ngâm nga nhưng chẳng hề liếc nhìn qua cô gái! Với thái độ xem dưới mắt không người của thiếu niên, thử hỏi cô gái nhìn qua lại không bừng bừng nổi giận sao được?
Đôi tròng mắt trong veo của cô gái xoay qua một lượt, rồi đôi khóe miệng bỗng hiện lên một nụ cười kín đáo. Nàng đợi cho con ngựa của chàng thiếu niên vừa lướt tới gần, thì bỗng bất thần vung ngọn roi tơ lên nẹt mạnh trong khoảng không nghe một tiếng bốp rồi lại cất giọng quát khẽ khiến con lừa kinh hãi hí dài giương bốn vó lao nhanh tới trước.
Cô gái ấy thật là một con người vừa hẹp lượng vừa tinh nghịch. Vì nàng giục con lừa phi nhanh tới thì cũng không có chi đáng nói, đằng này nàng cố ý để cho con lừa tung bay mù mịt như một cụm sương mù, thử hỏi người đi ở phía sau làm sao chịu cho được?
Chàng thiếu niên ngồi trên lưng con bạch mã liền nhướng cao đôi mày, cất tiếng cười dài, rồi nhanh nhẹn phất tay áo ra, gây thành một ngọc cuồng phong quét thẳng tới!
Qua ngọn cuồng phong ấy, đã chứng tỏ chàng thiếu niên là một người nội lực dồi dào, ít khi được trông thấy trong võ lâm!
Thế là, lớp bụi vàng bị cuốn đi cuồn cuộn như những đợt sóng tất cả qua hai bên vệ đường. Liền đó chàng thiếu niên lại thúc mạnh đôi chân vào hông con bạch mã, tứ thì con ngựa cất tiếng hí dài rồi lao vút tới nhanh như một cơn gió hốt, chỉ trong chớp mắt là đã lướt qua khỏi con lừa của cô gái kia rồi!
Lúc đầu con ngựa ấy vọt thật mau nhưng khi đã qua mặt được cô gái thì bộ vó của nó bỗng lại chậm hơn rồi giậm mạnh xuống đất làm cho bụi vàng tung lên đầy trời khiến cho cô gái cơ hồ như không còn mở mắt được nữa!
Chàng thiếu niên ngồi trên mình ngựa trông thấy thế liền cất tiếng to cười ha hả rồi khẽ giật dây cương giục con ngựa chạy bay đi mất.
Hai bên vệ đường hoa xuân đang nở rộ, màu hoa đỏ chen lẫn với màu lá xanh non, trông vô cùng ngoạn mục. Hơn nữa, những cánh đồng lúa mạch không ngớt gợn lên từng đợt sóng xanh rờn, những con cò trắng vỗ cánh tung bay trên không, thỉnh thoảng kêu lên một tiếng dài trong trẻo, khiến cảnh sắc mùa xuân lại càng xinh đẹp hữu tình.
Trong cảnh sắc xinh đẹp đó, tiếng vó ngựa của chàng thiếu niên vẫn còn theo chiều gió vọng về. Con bạch mã của chàng xinh đẹp như một con long câu, cũng như con người của chàng, xinh đẹp như Phan An thuở trước...
Cô gái ở phía sau trợn to đôi mắt bực tức trong lòng, vung ngọn roi tơ trong tay nẹt lên không kêu nghe bốp bốp, khiến con lừa cố vươn dài bốn vó, ra sức đuổi nhanh theo con bạch mã ở phía trước mặt!
Con lừa ấy tuy cũng nhẹ nhàng lướt nhanh như bay, nhưng thử hỏi làm thế nào sánh kịp với con long câu ở phía trước được? Bởi thế, chỉ trong chớp mắt là nàng đã bị bỏ rơi ở phía sau thật xa!
Chàng thiếu niên đang phi ngựa như bay, bỗng bất thần trì mạnh dây cương cho con ngựa rẽ sang một con đường núi ở phía phải, nhắm hướng Thiên Phụng cốc phi nhanh tới.
Chàng thiếu niên ấy là ai? Đấy chính là Gia Cát Ngọc, một con người đang bôn ba khắp hải giác thiên nhai để tìm kẻ thù, rửa mối hận xưa cho sư phụ!
Dưới bóng hoàng hôn, con ngựa trắng của chàng xẹt nhanh trên vách đá cao trông như một cái móng bạc vắt ngang qua sườn núi. Chàng giục ngựa tiến thẳng vào một vùng sơn cốc mà những tay săn bắn và những lão tiều phu đốn củi ở địa phương bấy lâu đều khiếp sợ!
Thất Điểu bang từ bấy lâu nay đã hùng cứ vùng phía Nam Thiểm Tây, nên tất cả những nhân vật võ lâm trong hai phe hắc bạch đều xem Thiên Phụng cốc, sào huyệt của Thất Điểu bang như một vùng cấm địa, chẳng ai dám xâm nhập một bước nào cả.
Chính vì vậy, bọn thủ hạ của Thất Điểu bang lại càng tự cao tự đại hơn, xem dưới mắt chẳng còn ai nữa. Do đó, trong sự canh gác chúng không tránh khỏi sự chểnh mãn, sơ hở. Vì vậy Gia Cát Ngọc đã tiến sâu vào Thiên Phụng cốc mà chẳng có một trạm gác nào của Thất Điểu bang phát giác cả.
Chẳng những thế, ngay trong lúc đó, Bang chủ của Thất Điểu bang là Thất Điểu Thần Ông Ba Hồng vẫn còn đang ngồi yên trong phòng luyện võ, mơ đến cái mộng xưng bá ở vùng phía Nam Quan Ải!
Xem kia! Tại gian phòng luyện võ rộng mấy mươi trượng đang bày mấy bàn tiệc rượu thưa thớt. Tại một chiếc bàn đặt chính giữa, có hai lão già tướng mạo oai vệ đang ngồi ăn uống với nhau.
Lão già ngồi trên chiếc ghế chủ nhân, sắc mặt đỏ gay, đôi mắt to và đen láy như đôi mắt trâu, mũi lân miệng rộng, hai thái dương huyệt gồ cao. Lão già ấy chính là Bang chủ Thất Điểu bang, tức Thất Điểu Thần Ông Ba Hồng, một nhân vật bấy lâu nay khét tiếng cả võ lâm!
Trên chiếc ghế thuộc hàng tân khách, đang ngồi một lão già diện mạo thanh tú, thần sắc oai vệ, mình mặc áo xanh. Trong đôi mắt sáng ngời của lão già ấy, ngầm chứa một vẻ uy nghi, khiến ai nhìn đến cũng phải khiếp sợ, chứng tỏ nội công của lão chẳng phải tầm thường.
Lão già ấy chính là sư đệ của Đại Hoan chân nhân phái Hoa Sơn, tên gọi là Lam Y Khách Hắc Tử Trang bấy lâu nay đã sử dụng Thông Thiên chưởng làm rung động cả giới giang hồ!
Giờ đây, Thất Điểu Thần Ông mới lão ta đến, chắc chắn không phải là có một ý tốt!
Nhưng, Lam Y Khách mặc dù đơn thương độc mã đến đây phó hội, song thần sắc vẫn bình tĩnh như thường, không hề tỏ ra sợ sệt dè dặt chi cả. Thái độ ấy của lão ta, cũng đã khiến Thất Điểu Thần Ông Ba Hồng thầm kính phục!
Trong câu chuyện hàn huyên giữa hai người lúc đầu chỉ toàn là những lời nói khách sáo, mãi đến sau khi ba tuần rượu đã qua, Thất Điểu Thần Ông mới đặt cốc rượu xuống, cất tiếng cười ha hả nói :
- Quí môn phái cùng với tệ bang bấy lâu nay hùng cứ vùng phía Nam Thiểm Tây, nương tựa nhau như môi với răng, tình thân như thủ túc, vậy nếu ngày nay chúng ta bằng lòng kết làm đồng minh thì chắc chắn có thể xưng bá trong giới giang hồ. Mấy năm gần đây, quí môn phái ngày càng suy yếu, nếu không nhân cơ hội này vùng lên, thì cái tên tuổi một trong chín môn phái lớn ở vùng Trung Nguyên e rằng không còn giữ vững được nữa!
Thất Điểu Thần Ông Ba Hồng từ bấy lâu nay đã có ý muốn liên kết với phía Hoa Sơn để thâm nhập thế lực của mình vào vùng Đông Quan ớ phía Đông và vùng Tần Lãnh ở phía Nam, mà bấy lâu nay Đại Hoan chân nhân đang chiếm giữ.
Lần này sở dĩ Lam Y Khách đại diện cho sư huynh của mình, một người một ngựa đến đây phó hội là muốn để cho Thất Điểu Thần Ông bỏ hẳn ý định ấy đi, không còn đeo theo làm rối phái Hoa Sơn nữa.
Bởi thế khi Lam Y Khách nghe qua lời nói của Thất Điểu Thần Ông thì liền lên tiếng cười nhạt rằng :
- Tệ sư huynh là người đã lánh thân ngoài vòng thế tục, thì đâu còn có ý nghĩ xưng bá trong giới giang hồ như thế nữa? Ngay như già đây, từ bấy lâu nay cũng đã qui ẩn tại vùng Đạo Sơn, lúc nào cũng cố giữ lòng dạ trong sạch, gạt bỏ việc đời ngoài tai. Vậy, đối với ý chí anh hùng của Bang chủ, thật phái Hoa Sơn không làm sao phụ họa được. Nhưng, chỉ cần quí bang không vượt qua hai quan ải Đông, Nam thì phái Hoa Sơn chúng tôi tuyệt đối không hề đụng chạm chi đến việc làm của quí bang cả!
Thất Điểu Thần Ông sở dĩ bày buổi tiệc này là có mục đích muốn xâm nhập vào hai vùng Đông, Nam mà không cần động tới gươm đao, nhưng giờ đây bỗng nghe Lam Y Khách lên tiếng cự tuyệt hẳn thì không khỏi nổi cơn thịnh nộ, xô ly đứng phắt dậy ngay!
Trong khi lão ta đứng phắt dậy và rời chỗ ngồi thì bọn tặc đảng trong Thất Điểu bang cũng ùn ùn đứng lên khiến cả gian luyện võ đường nhất thời đều hỗn loạn. Tất cả bọn tặc đảng đều đưa mắt nhìn chòng chọc vào Lam Y Khách, không khí căng thẳng đến mức chỉ cần khẽ va chạm là bùng nổ cuộc ác chiến ngay.
Trong gian luyện võ sảnh đang rối loạn như thế, nhưng ở ngoài cửa Thiên Phụng cốc lúc ấy càng rối loạn hơn. Sự rối loạn ấy, chẳng phải là một sự bố trí sẵn sàng của bọn họ để gây áp lực cho đối phương, mà chính là vì sự có mặt của Gia Cát Ngọc, một người đi nghìn dặm đến đây để thanh toán mối cựu thù!
Thất Điểu Thần Ông nào hay kẻ kình địch đã tiến sát bên cạnh mình, nên liền nhướng cao đôi mày rậm, diễu võ dương oai cất tiếng cười khanh khách nói :
- Khá khen cho Lam Y Khách, một con người khoác lác mà không biết xấu hổ! Phái Hoa Sơn của ông thì có tài có đức chi mà dám ngăn chận việc Thất Điểu bang của ta vượt qua hai ải Đông, Nam?
Lam Y Khách đã đoán biết Thất Điểu Thần Ông sẽ dùng thủ đoạn uy hiếp như vậy nên liền giũ tay áo đứng lên cười tự nhiên, nói :
- Đã chia ranh giới hẳn hòi mà trước kia chính Ba bang chủ ông đã bằng lòng, chứ nào phải phái Hoa Sơn chúng tôi rúng ép ông đâu?
Thất Điểu Thần Ông cất tiếng cười to ngạo nghễ, nói :
- Ha ha, cắt đất định ranh là được rồi hay sao? Hắc Tử Trang, tôi hỏi ông xưa kia việc cắt đất định ranh có làm trở ngại được ý chí phát triển vương nghiệp của nhà Đại Hán không?
Lão già gian hùng trong võ lâm này quả thật là hết sức tự phụ, dám đem mình để ví với công nghiệp khai quốc của nhà Đại Hán. Lam Y Khách nghe qua không khỏi nổi da gà khắp cả người, buột miệng cười nhạt nói :
- Này Ba Hồng, hãy tạm gác cá nhân ông qua một bên, để tôi xin hỏi ông trước, đây là Thất Điểu bang, có ai ví được với Trương Lương, Hàn Tín. Ông ăn nói như thế không biết thẹn hay sao?
Thất Điểu Thần Ông nghe qua sắc mặt liền bừng đỏ rồi lần lần trở lại thành màu tím ngắt như gan heo, hết sức giận dữ nói :
- Hắc Tử Trang, hôm nay không phải đến đây để nói miệng tài, mà chỉ cần nếu ông có thể thắng được một thế hay nửa đường võ thì chẳng riêng chi kể từ nay Thất Điểu bang sẽ không đề cập đến hai quan ải Đông, Nam nũa, mà ngay đến chiếc đầu lâu của Ba mỗ đây, cũng sẽ dâng lên hai tay ngay bây giờ!
Nói đến đây thì mặt lão ta tràn đầy sát khí hai tay chắp ra phía trước rồi xô mạnh tới, gây nên một luồng kình lực mềm mại và kín đáo cuốn tới về phía Lam Y Khách!
Lam Y Khách mỉm cười rồi nhanh nhẹn vung hai chưởng lên, đỡ thẳng vào luồng kình lực ấy!
Qua một tiếng nổ to chẳng thua gì tiếng sấm, tức thì gió trốt nổi dậy ào ào, cuốn bay tất cả ly chén trên mặt bàn đổ vỡ nghe rổn rổn!
Trong khi đó, Thất Điểu Thần Ông không khỏi lảo đảo đôi chân và lắc lư cả đôi vai. Lão ta phải rùng mình xuống lấy thế mới gắng gượng đứng vững lại được.
Nhưng riêng Lam Y Khách, cao thủ thứ hai của phái Hoa Sơn, mà bấy lâu này nổi tiếng trong giới giang hồ về Thông Thiên chưởng, thì giờ đây lại có vẻ thất thế hơn lão ta, loạng choạng đôi chân và bị hất lui ra sau nửa bước!
Thất Điểu Thần Ông trông thấy rõ được việc đó nên buột miệng cười ha hả, nói :
- Tên tuổi của Lam Y Khách vang dội bấy lâu quả đúng chẳng sai tí nào cả! Ba mỗ tôi còn phải lĩnh giáo với Hắc đại hiệp về Thông Thiên chưởng vang danh từ bấy lâu nay trong giới giang hồ.
Nói đến đây, lão ta nhanh nhẹn tràn tới hai bước, vung chưởng mặt lên, dùng thế “Bách Điểu Qui Sào” đánh thẳng vào Phong Phủ huyệt của Lam Y Khách!
Thế chưởng của lão ta rít nghe vèo vèo, kình lực cuốn tới ào ạt, lại nhanh nhẹn không chi so sánh được!
Lam Y Khách Hắc Tử Trang biết Thất Điểu Thần Ông Ba Hồng là người có nội lực hết sức dồi dào, chính mình không thể nào đối địch nổi. Hơn nữa, Thất Điểu Hàn Nha chưởng của lão ta cũng vô cùng sâu xa, không kém chi Thông Thiên chưởng của mình. Do đó, tuy bề ngoài ông ta có vẻ ung dung, bình tĩnh, nhưng sự thật thì bên trong hết sức dè dặt, chẳng hề dám lơ là.
Ông ta trông thấy thế võ “Bách Điểu Qui Sào” kỳ diệu lạ lùng, ngầm chứa rất nhiều diễn biến, nên trong lòng lại càng kinh hãi, thầm nghĩ rằng :
- “Nếu ngày hôm nay ta bị thua dưới tay tên lão tặc này, thì chẳng những danh dự mấy mươi năm qua của cá nhân ta sẽ hoàn toàn sụp đổ, mà đồng thời ngay đến uy danh của phái Hoa Sơn cũng sẽ vì ta mà tan thành mây khói!”
Nghĩ thế nên lão ta lại càng quyết tâm chiến thắng, vung đôi chưởng lên quét ra chớp nhoáng, sử dụng một trong năm thế tuyệt nghệ của Thông Thiên chưởng tức thế “Phiên Thiên Phục Địa”!
Thế là cả hai người, kẻ nhảy lên người rơi xuống, trong khi hai luồng kình phong mạnh mẽ không ngớt xoay chuyển và va chạm thẳng vào nhau, vô cùng ác liệt!
Thất Điểu Thần Ông cất tiếng cười nhạt, rồi dùng những bước chân lanh lẹ và nhẹ nhàng lách tránh phía trước mặt, rồi nhanh nhẹn vung cả hai chưởng lên, tấn công liên tiếp tám chưởng về phía Lam Y Khách!
Qua cơn hỗn chiến, bóng chưởng chập chờn nơi nơi chẳng khác nào cánh hoa bay tơi bời trước gió, nhắm từ trên chụp xuống các huyệt đạo trong người của Lam Y Khách!
Hắc Tử Trang trông thấy thế hết sức sợ hãi, biết Thất Điểu Thần Ông tài nghệ thật sự cao cường hơn mình một bậc. Rất có thể trong ngày hôm nay, dù muốn thoát ra khỏi Thiên Phụng cốc cũng là một việc vô cùng khó khăn. Nếu thế, sau này sư huynh của ông ta sẽ bị cô thế, và cả phía Hoa Sơn vì vậy sẽ bị...
Ông ta không ngớt nghĩ ngợi miên man, trong lòng bàng hoàng sợ hãi, nên thế đánh cũng trở thành rối loạn, để lộ nhiều sơ hở!
Thất Điểu Thần Ông cất tiếng cười như cuồng dại, rồi bất thần tấn công dồn dập hơn, muốn đánh bại hẳn Lam Y Khách, để lão ta không còn thoát ra khỏi Thiên Phụng cốc được nữa...
Nào ngờ giữa lúc Lam Y Khách đang lâm vào một tình thế hiểm nguy như chỉ mành treo chuông thì bất thần trong Thiên Phụng cốc, tiếng gào la thảm thiết vang lên đinh tai nhức óc!
Thất Điểu Thần Ông nghe qua không khỏi biến hẳn sắc mặt, nhanh nhẹn công vun vút liên tiếp vào Lam Y Khách ba thế võ rồi nhảy thối lui trở ra sau, gằn giọng nạt rằng :
- Hắc Tử Trang, hôm nay ngươi dẫn bao nhiêu người đến đây vậy?
Lam Y Khách vẫn mỉm cười tự nhiên, và định cất tiếng trả lời thì bỗng thấy có một bóng người bay thoát vào gian luyện võ sảnh. Đây chính là một tên tiểu tặc mặc áo đen, thân hình gầy yếu.
Lam Y Khách trông thấy trong tay tên tiểu tặc đó đang bưng một cái tráp bằng gỗ tử đàn, sắc mặt có vẻ vô cùng sợ hãi nói :
- Khải bẩm Bang chủ, có Thiên Nhai Du Tử đến xin ra mắt!
Cái tên Thiên Nhai Du Tử, từ xưa đến nay chẳng hề nghe nói đến trong giới giang hồ bao giờ. Giờ đây, bất thần người ấy lại tìm đến xin ra mắt, nên không hiểu đấy là bạn hay thù. Do đó, Thất Điểu Thần Ông không khỏi lộ sắc ngạc nhiên, nói :
- Hắn là nhân vật phe nào? Đến xin ra mắt lão phu có việc chi?
Tên tiểu tặc ấy liền quì một đầu gối xuống đất rồi bưng chiếc tráp bằng gỗ tử đàn đưa lên cao nói :
- Con không được biết. Nhưng ông ấy bảo là trong chiếc tráp này có lễ vật gởi biếu, Bang chủ xem qua thì sẽ rõ mục đích của ông ấy tìm đến đây!
Thất Điểu Thần Ông lấy làm nghi ngờ, nhanh nhẹn tràn tới, vung chưởng mặt lên chụp tới, tức thì sau một tiếng xoạc, chiếc tráp bằng gỗ tử đàn kia đã bị chưởng lực của lão ta đánh vỡ ra làm đôi.
Trước cử chỉ đó, tạm gác không bàn về võ công của lão ta, mà chỉ nhận xét về thái độ cảnh giác của lão ta thôi, cũng đủ làm cho Lam Y Khách phải thầm khâm phục.
Nào ngờ chiếc tráp vừa vỡ ra, vật bên trong rơi ra ngoài đã làm cho tất cả bọn tặc tử hiện diện chung quanh thảy đều kinh hoàng đến trợn mắt há mồm không nói nên lời!
Thì ra, vật đựng trong chiếc tráp ấy, chẳng phải là vàng bạc châu báu chi cả, mà chính là một thứ đầu người đầm đìa máu tươi!
Chiếc đầu người ấy tóc rối phờ như rơm khô, sắc mặt vàng như nghệ, đôi mắt trợn to, hai hàm răng chơm chởm. Dù chiếc đầu ấy bị dính máu tươi từng đốm, nhưng vẫn có thể nhận ra được đây là thủ cấp của Ngũ Đinh Thủ La Bách Lộc, Đường chủ Điền Võ đường trong Thất Điểu bang!
Té ra con người đầy thần bí tự xưng là Thiên Nhai Du Tử kia, chính là Gia Cát Ngọc, một con người đang đi nghìn dặm để tìm trả mối thù xưa.
Khi Thất Điểu Thần Ông không thể ngờ được rằng, lúc ấy môn đồ thừa kế của Bát Chỉ Phi Ma lại tìm đến cửa mình. Nhưng, chỉ nhìn qua món lễ vật trọng hậu này, cũng đủ biết kẻ đến đấy là thù chứ không phải bạn. Do đó lão ta bèn nhìn thẳng vào Lam Y Khách, cười nhạt nói :
- Hắc Tử Trang, thật không ngờ ông...
Lam Y Khách biết lão ta đã hiểu lầm, nên vội vàng ngắt lời rằng :
- Ba Hồng, ông chớ có nên ngậm máu phun người như thế, Hắc Tử Trang ta không hề được biết với người ấy. Hơn nữa cái tên Thiên Nhai Du Tử kia đến nay ta mới được nghe lần thứ nhất. Ông đã có ý xưng bá trong giới giang hồ, vậy có lý nào lại khiếp sợ một nhân vật không tên không tuổi như thế hay sao?
Thất Điểu Thần Ông tuy biết lời nói của Lam Y Khách ngầm chứa một ngụ ý xiên xỏ nhưng vì đang bận tâm đến nhân vật bên ngoài nên lão ta cũng làm lơ như không nghe.
Vì người kia tìm đến đây chắc chắn không khi nào chịu rút lui êm. Song, cũng may là võ công của Lam Y Khách lão ta cũng đã trông thấy rõ rồi, vậy chỉ cần Đường chủ Giám đường là Phong Đô Quỷ Sứ Lãnh Đơn cũng có thể đối phó nổi.
Như vậy riêng lão ta chẳng lẽ không đối phó được với con người gọi là Thiên Nhai Du Tử ấy hay sao?
Vừa suy nghĩ, lão ta vừa quay về Lam Y Khách cất tiếng hừ lạnh lùng, nói :
- Ba mỗ từ bấy lâu nay lăn lóc chốn giang hồ, thử hỏi nào có biết sợ ai bao giờ? Chẳng nói chi Thiên Nhai Du Tử, một con người tên tuổi bé bỏng, mà ngay đến vị Chưởng môn phái là Đại Hoan chân nhân, ta cũng nào có sợ?
Lam Y Khách cất tiếng cười kha khả, nói :
- Bát Chỉ Phi Ma trước đây, một bậc quái kiệt trong võ lâm là Bát Chỉ Phi Ma Âu Dương Thiên còn bị trọng thương dưới Thất Điểu Truy Hồn Sách của ông, thì với môn phái Hoa Sơn nhỏ nhen của chúng tôi nào có đáng chi phải không?
Trước đây mọi việc xảy ra tại Lãnh Nguyệt bình, trong giới giang hồ rất ít có ai được biết. Giờ đây, Thất Điểu Thần Ông vừa nghe qua một lời nói ấy thì không khỏi giật mình đánh thót, nhất thời cảnh tượng ghê hồn trước đây lại bất giác hiện ra trong ký ức của lão!
Lúc ấy khắp người của Bát Chỉ Phi Ma ướt đẫm máu tươi, không ngớt cất tiếng gầm la, vung Thiên Ma chỉ ra vun vút, khiến kình phong rít gào như trăm ngàn đợt sóng, ồ ạt như núi đồi sụp đổ. Do đó, tiếng gào la thảm thiết vang lên không ngớt bên tai, bóng người ngã đổ như lá rụng. Và cuối cùng nhờ lão ta đã toàn lực đánh ra một thế võ dữ dội, mới gây được một vết thương chí mạng cho Bát Chỉ Phi Ma!
Nhưng trong giờ phút lâm nguy, Bát Chỉ Phi Ma đã sử dụng đến thế võ tuyệt học của mình. Tức thì qua một tiếng sấm nổ to, gió thổi nhẹ nhàng, ma ảnh chập chờn nơi nơi, tức thì đoàn người vây đánh ông ta liền gào la như giẫm phải nước sôi lửa đỏ, té lăn quay cả ra đất!
Bát Chỉ Phi Ma tuy đã bị trọng thương, nhưng số cao thủ trong giới giang hồ mà Thất Điểu Thần Ông mời đến, lớp chết lớp bị thương vô số kể!
Hơn thế nữa Bát Chỉ Phi Ma dù đã bị trọng thương nhưng đã mở đường máu thoát thân được. Do đó lão ta tuy chiến thắng trở về, nhưng không có giờ phút nào là không phập phồng lo sợ Ma Vương ấy sẽ trở lại thanh toán mối thù xưa...
Nhưng, một năm qua, rồi hai năm lại qua, tháng năm dằng dặc vẫn tiếp nối trôi qua không ngừng. Nhưng, Bát Chỉ Phi Ma đã biệt vô âm tín, nên lão ta lần lần thấy yên tâm trở lại.
Nào ngờ đâu, giữa lúc sóng êm gió lặng, tên tuổi của lão ta đang nổi như cồn, thì lại có Thiên Nhai Du Tử, một nhân vật đầy huyền bí tìm đến cửa gây sự. Vậy, có lý đâu hắn lại là...!
Suy nghĩ đến đó, lão bất giác cảm thấy ớn lạnh cả tâm can!
Nhưng, suốt mấy năm qua, lão ta đã khổ công rèn luyện nên Thất Điểu Truy Hồn Sách của lão cũng đã tiến tới mức cao siêu tuyệt đỉnh. Trong khi đó, mấy vị Đường chủ trong bang cũng chẳng phải là tay tầm thường, vậy dù cho Bát Chỉ Phi Ma có đích thân tìm đến, cũng nào có chi đáng sợ?
Nghĩ đến đây, lão ta bỗng thấy vững lòng tự tin hơn, nên cười nhạt nói :
- Hắc đại hiệp hãy ở đây chờ đợi trong giây lát, đợi Ba mỗ ra tiếp khách xong, thì sẽ trở vào lĩnh giáo những thế võ tuyệt học của ông sau!
Nói đoạn, lão ta bỗng cất giọng âm u cười ghê rợn như tiếng chim ục kêu giữa đêm khuya rồi nhún mình lao thoát đi ra ngoài khỏi gian sảnh đường nhanh nhẹn và nhẹ nhàng như một bóng ma. Kế đó, lão ta lại tiếp tục phi thân ra ngoài cửa sơn cốc.
Thất Điểu Thần Ông vừa phóng mình lướt đi thì bọn tặc đảng chung quanh cũng ùn ùn tràn ra ngoài. Có một tên tặc đảng thân hình gầy cao, để hai vật riêng ngắn, đưa mắt nhìn Lam Y Khách rồi cất giọng sâu hiểm cười nói :
- Có khách lạ đến nơi, vậy chẳng lẽ đại hiệp không muốn ra chào đón?
Lam Y Khách đoán biết người ấy, chính là cao thủ số hai trong Thất Điểu bang, biệt hiệu gọi là Phong Đô Quỷ Sứ Lãnh Đơn, giữ chức vụ Đường chủ trong Thất Điểu bang. Do đó, ông ta bèn cười nhạt nói :
- Khách phải tùy chủ, vậy nếu Lãnh đường chủ có hứng, thì Hắc mỗ cũng xin hầu chớ biết sao!
Khi hai người cùng bước ra khỏi gian luyện võ sảnh thì Thất Điểu Thần Ông đã lướt đi xa chừng một làn tên. Bởi thế, hai người cũng liền nhanh nhẹn đuổi theo.
Trong lúc ấy tiếng chân chạy rầm rập nơi nơi, bóng người xao động khắp chốn. Khi tới Thiên Phụng cốc đưa mắt nhìn qua thì Lam Y Khách không khỏi hết sức kinh ngạc và không hiểu ra sao cả?
Vì tại nơi đó gió núi đang thổi ồ ạt, bóng hoàng hôn đang buông rũ, nhưng nào thấy hình bóng của Thiên Nhai Du Tử ở đâu?
Tại cửa sơn cốc có bốn xác chết nằm lăn, miệng còn trào máu tươi, trong khi đó sắc mặt của Thất Điểu Thần Ông đang tràn đầy sự giận dữ và cũng đầy sự kinh ngạc!
Trong khi Lam Y Khách còn đang ngơ ngác chẳng hiểu ra sao cả, thì bỗng nghe từ phía gian luyện võ sảnh có nhiều tiếng gào thảm thiết nối tiếp nhau vọng lại...
Sắc mặt của Thất Điểu Thần Ông lại biến hẳn, nhanh nhẹn quay người chạy trở về đường cũ. Ông ta nhún người phi thân lao vút như một cơn gió hốt!
Nào ngờ trên đường đi, ông ta lại gặp những chuyện ly kỳ xảy đến, thì ra số tặc đảng chạy theo ông ta vừa rồi nhưng vì chậm chân hơn nên còn rơi lại ở phía sau, giờ đây đều bị đối phương điểm huyệt trợn mắt há mồm đứng trơ như khúc gỗ rải rác dọc đường đi từng chòm hai ba người!
Phong Đô Quỷ Sứ Lãnh Đơn tức giận hừ một tiếng, rồi nhanh nhẹn vung chỉ lên nhắm điểm thẳng vào những tên tặc tử bị khóa huyệt đạo đang đứng ở cạnh mình để giải trừ cho bọn chúng.
Đối với việc giải trừ những huyệt đạo tê liệt và á khẩu như thế vốn rất dễ dàng không có chi là khó cả. Với tài nghệ của Lãnh Đơn lẽ tất nhiên lại càng không thành vấn đề.
Nào ngờ đâu tuy y vung tay điểm vào người bọn đồng đảng thì một việc lạ nữa lại xảy ra!...
Vì chẳng những các huyệt đạo bị đối phương khóa cứng không thể giải trừ đi được mà trái lại những tên tặc tử ấy miệng liền trào máu tươi, rồi ngã lăn quay ra đất chết tốt.
Đến chừng ấy, Lam Y Khách mới bừng hiểu ra là những tên tặc tử nằm chết bên cạnh Thất Điểu Thần Ông ngoài cửa sơn cốc chắc chắn cũng bị chết trong một trường hợp giống như thế. Vì vậy ông ta không khỏi hết sức kinh hãi!
Thế nhưng với sự lịch duyệt trong giang hồ mấy mươi năm qua của ông, ông vẫn không làm thế nào tìm hiểu được trong khắp võ lâm có ai lại có một thủ pháp điểm huyệt độc đáo như thế?
Riêng Thất Điểu Thần Ông Ba Hồng khi chạy đến gian luyện võ sảnh thì trông thấy nơi đấy đã im phăng phắc không còn nghe một tiếng động. Ngay đến bốn tên môn hạ có nhiệm vụ canh gác ở đó cũng chạy đi đâu mất hình bóng từ lúc nào. Bởi thế, lửa giận liền cháy bừng bừng trong lòng, lão ta gằn giọng quát to rằng :
- Lý Hổ! Bọn bốn đứa chúng bay đã đi đâu cả rồi? Có lý nào bọn bây đã chết hết rồi sao?
Câu nói vừa dứt thì bỗng từ trong gian luyện võ sảnh có một chuỗi cười to rằng :
- Ha ha, lão tặc ngươi đoán không sai tí nào cả!
Thất Điểu Thần Ông hết sức giận, gầm lên một tiếng to rồi lắc mạnh đôi vai lao vút vào gian luyện võ sảnh!
Nào ngờ khi đôi mắt của lão ta vừa quét qua thì lại kinh hoàng suýt nữa buột miệng kêu lên thành tiếng!
Vì trong gian luyện võ sảnh đang vắng ngắt như tờ. Tại bàn tiệc đặt giữa gian sảnh đường, đang ngồi bốn gã đàn ông mặc áo đen. Và khi nhìn kỹ lại thì chính là bọn bốn tên của Lý Hổ có nhiệm vụ canh gác tại nơi đây!
Tuy nhiên, bốn người ấy đang ngồi ngay ngắn, trông dáng điệu rất đạo mạo, nhưng thực tế thì hồn họ đã về chầu địa phủ từ lúc nào.
Tất cả bốn gã ấy đều đưa tay ôm lấy chiếc đầu lâu của mình, trên cổ máu tươi vẫn còn trào đầm đìa!
Thất Điểu Thần Ông trông thấy thế không khỏi kinh hoàng thất sắc. Lão ta đang có ý định lao người trở ra ngoài, thì bỗng đâu lại nghe có một chuỗi cười lạnh lùng và đầy ngạo nghễ vọng đến bên tai rằng :
- Ba Hồng! Hôm nay mạng ngươi đã cùng, vậy tại sao không sớm tự xử đi, có lý đâu còn chờ ta đích thân trừng trị ngươi hay sao?
Thất Điểu Thần Ông nghe qua hết sức kinh hãi, vội vàng quay mặt nhìn lại...
Nhưng trong gian đại sảnh vẫn không một bóng người và không một tiếng động. Ngoại trừ bốn xác chết ngồi ngay ngắn trên ghế đưa tay ôm lấy đầu lâu của mình, thì đâu còn trông thấy có hình bóng của ai đâu nữa?
Thất Điểu Thần Ông biết mình đã gặp phải kình địch nên liền cất giọng ngạo nghễ và đầy lạnh lùng cười khanh khách nói :
- Bậc hào kiệt trong võ lâm lúc nào cũng quang minh chính đại, vậy với thái độ thập thò của ông bạn thì có đáng là nhân vật gì?
Câu nói vừa dứt thì lại có một chuỗi cười sang sảng vọng đến bên tai rằng :
- Hừ! Tại hạ rõ ràng đứng nơi đây, thế mà ông lại không trông thấy. Đấy là tại ông có mắt mà không tròng, vậy thử hỏi trách ai được?
Thất Điểu Thần Ông lên tiếng nói xong thì đã lắng tai nghe ngóng, nên khi ấy lão ta nghe có tiếng gió rít khẽ mới vội vàng quay người lại nhìn.
Liền đó lão ta trông thấy có bóng chẳng biết từ đâu đã nhẹ nhàng lao tới như một lá liễu trước gió, buông mình rơi xuống mà không nghe một tiếng động. Trong khi đó, Lam Y Khách, Phong Đô Quỷ Sứ và một số đông tặc đảng trong Thất Điểu bang cũng đã ùn ùn kéo nhau chạy tới.
Bọn họ đều nhìn thấy trong gian luyện võ sảnh có một chàng thiếu niên áo vàng mặt xinh như ngọc, sắc mặt lạnh lùng đang đứng đối diện với Thất Điểu Thần Ông.
Có lý đâu đây chính là Thiên Nhai Du Tử? Cậu ta có mối thù hằn chi với Thất Điểu Thần Ông?
Bọn tặc đảng không khỏi ngơ ngác nhìn nhau vì đối với chàng thiếu niên áo vàng thần bí này, không ai đoán biết được lai lịch ra sao cả!
Riêng Thất Điểu Thần Ông đã biết được, người thiếu niên xem bên ngoài chẳng ra chi đang đứng trước mặt mình lại chính là một kẻ đại địch mà trong bình sanh lão ta chưa hề gặp được bao giờ. Do đó, lão ta liền dồn hơi vào đan điền, phá lên cười dài thật to, nói :
- Thiên Nhai Du Tử quả là võ nghệ cao cường! Ngày hôm nay Thất Điểu bang đón tiếp được một bậc cao nhân đấy là vô cùng hân hạnh. Song chẳng hay tôn giả đến đây là có ý gì vậy, có thể nói cho lão phu được hiểu một vài điểm chăng?
Người thiếu niên bèn hừ lên một tiếng lạnh lùng, nói :
- Ba Hồng, có lý nào chuyện xảy ra tại Lãnh Nguyệt bình trước đây, ông đã quên mất rồi hay sao?
Thất Điểu Thần Ông giật nảy mình, nói :
- Ngươi... Có lý nào...?
Người thiếu niên bèn phá lên cười to, nói :
- Ông không nhận ra được tại hạ song chẳng lẽ lại không hề nghe nói đến Truy Hồn Đoạt Mệnh Kim Cô Lâu hay sao?
Giọng cười của chàng thật to, từng tiếng nói của chàng dồn đầy nội lực khiến từng chữ từng câu một vang lên như có một sức mạnh nghìn cân khiến bọn tặc đảng trong gian luyện võ sảnh bị chấn động cả thân người, tên nào tên ấy vì thế đều kinh hoàng thất sắc!
Giữa lúc tiếng cười rung chuyển như có thể phá vỡ được cả sắt đá ấy còn đang vang dội thì bỗng thấy một bóng vàng lao thoắt đến đi đôi với một luồng kình phong màu kim, rít vèo đinh tai nhức óc công thẳng về phía Thất Điểu Thần Ông!
Thất Điểu Thần Ông hốt hoảng lách người tránh ngang thì liền nghe một tiếng phập, rồi ai nấy đều nhìn thấy một cái đầu lâu màu kim trông thật ghê rợn đã ghim chặt vào tấm bình phong tại gian luyện võ sảnh?
Chiếc đầu lâu ấy trơ xương trắng dã, hai hàm răng chởm chởm để lộ rõ ra ngoài, đôi lỗ mắt sâu hoắm, chiếu ngời ánh sáng màu xanh lục lạnh buốt!
Đấy chính là cái dấu hiệu khắp chốn giang hồ trước đây. Dưới Kim Cô Lâu lệnh, từ xưa đến nay không có ai thoát chết được bao giờ.
Thế mà, Kim Cô Lâu lệnh đã xuất hiện, vậy thử hỏi tất cả bọn tặc đảng không ngơ ngác ngó nhau qua sắc diện kinh hoàng sao được?
Thất Điểu Thần Ông nhẹ nhàng như một bóng ma nhảy lui trở ra sau, rồi kinh hoàng buột miệng kêu lên rằng :
- Kim Cô Lâu!
Thế là chỉ trong nháy mắt, cả gian đại sảnh đều ồn ào tiếng la kinh hoàng :
- Kim Cô Lâu!
- Kim Cô Lâu!
Chỉ ba tiếng ấy mà bọn tặc đảng lặp đi lặp lại không ngớt.
Cứ đàng này vừa kinh hoàng kêu lên xong thì đàng kia cũng lặp lại ba tiếng ấy cùng một giọng kinh hoàng như trước! Đồng thời, toàn thể đều ùn ùn thối lui, mặt tên nào tên nấy đều xanh như chàm!
Sắc mặt của Thất Điểu Thần Ông không ngớt thay đổi. Và cuối cùng lão ta gằn giọng nói :
- Xem ra chắc tôn giả đây là môn đồ kế nghiệp của Bát Chỉ Phi Ma chứ gì? Hôm nay tôn giả tìm đến Thiên Phụng cốc là có ý định chi?
Chàng thiếu niên áo vàng quả đúng là người môn đồ kế nghiệp Bát Chỉ Phi Ma, tức Gia Cát Ngọc. Nghe qua câu hỏi, sắc mặt của chàng liền lạnh lùng như băng, nhướng cao đôi mày, cười gằn nói :
- Tại hạ đến đây là có ý định lấy chiếc đầu đang dính trên cổ của ông kia!
Tiếng nói vừa dứt thì bỗng nghe một giọng quát giận dữ rằng :
- Thằng ranh ngông cuồng kia, ngươi quả hết sức tự hào, Tam Thủ Di Đà ta thử xem ngươi có tài ba đến đâu cho biết?
Kẻ vừa lên tiếng nói ấy chính là một người đàn ông béo lùn đang đứng bên cạnh Thất Điểu Thần Ông. Tiếng “biết” sau cùng trong câu nói của y chưa kịp hoàn toàn thốt ra khỏi miệng thì cả người y đã bất thần lao vút tới, rồi nhanh như chớp giương chưởng lên, nhắm giáng thẳng xuống Thiên Đột huyệt trên người Gia Cát Ngọc. Cùng một lúc đó hai chân của hắn cũng chớp nhoáng vung lên, nhằm đá thẳng vào hai huyệt đạo Trung Cực và Phân Thủy của chàng!
Người đàn ông ấy chính là Đường chủ Chu Tướng đường trong Thất Điểu bang. Hắn ta ra tay nhanh nhẹn đến mức cũng ít khi trông thấy.
Bởi thế chỉ trong chớp mắt là chưởng thế của Tam Thủ Di Đà đã giáng xuống sắp đến người của Gia Cát Ngọc.
Gia Cát Ngọc trông thấy thế chỉ khẽ cười nhạt, rồi đưa chưởng mặt lên ngang ngực đỡ ra, trong khi thân người đã nhẹ nhàng vọt lên cao tám thước rồi bất thần nhắm hai chân của đối phương vừa đá tới đạp thẳng xuống!
Một đường võ mà cùng một lúc diễn biến thành hai thế đánh, tuy xem rất tầm thường nhưng thật ra lạ lùng cao sâu không thể tả.
Do đó, qua một tiếng gào thảm thiết vang lên đi đôi với hai tiếng rốp rốp là Tam Thủ Di Đà đã té ngồi trên đất, hai giò gãy lìa, máu tươi tuôn ra như suối.
Trong hai chân gãy của lão ta, có chân phía mặt chỉ còn dính một lớp da mỏng với thân người, trông ghê rợn không thể tả!
Lam Y Khách trông thấy thế không khỏi bất giác rùng mình.
Thất Điểu Thần Ông lại càng giận dữ, cất tiếng hừ rồi nói :
- Thằng bé hung tợn kia, hôm nay giữa ngươi và ta phải một còn một mất!
Nói đoạn, lão ta liền tràn người tới, vung hai chưởng xô mạnh ra, đánh liên tiếp sáu thế chưởng khiến kình phong dấy động ào ào!
Tên lão tặc ấy quả chẳng phải là tay tầm thường, đôi chưởng của lão ta múa vun vút, đánh ra toàn là những thế hiểm hóc ác liệt, chẳng hổ là một tay ác ôn đầu sỏ trong võ lâm!
Lam Y Khách nhìn qua trận đánh, không khỏi lo sợ cho chàng thiếu niên trước mặt!
Bọn tặc đảng trong Thất Điểu bang trông thấy Bang chủ của mình tràn tới tấn công ồ ạt thì tên nào tên nấy cũng đều nghiến răng trèo trẹo, đầy vẻ uất ức, vì thấy Bang chủ không thể đánh một chưởng bứt đôi được thằng bé ấy ra!
Gia Cát Ngọc chẳng hề dám xem thường, chàng sử dụng Cửu Môn Tuyệt Hộ chưởng đánh ra chớp nhoáng về phía địch. Chỉ trong nháy mắt là chàng đã đánh ra ba chưởng và đá ra hai đá nghe vun vút!
Nên biết Cửu Môn Tuyệt Hộ chưởng là một môn võ học tập hợp các thế đánh tuyệt kỹ của các môn phái nên khi đánh ra thì gió rít vèo vèo, thiên hôn địa ám!
Thất Điểu Thần Ông trông thấy chàng đánh toàn những thế võ hiểm hóc ác liệt, hơn nữa lại bao gồm cả các tuyệt nghệ của các môn phái nên trong lòng không khỏi kinh hoàng và đã bị đẩy lui ra sau ba bước.
Trong khi bọn tặc đảng đang lộ vẻ kinh ngạc thì hai đối thủ đã tranh nhau công về phía đối phương hai thế võ nữa. Bởi thế, khắp từ trong luyện võ sảnh cho tới ngoài sân, đâu đâu chưởng phong cũng rít gào ồ ạt, khiến trong vòng ba trượng, chẳng có nơi nào kẻ bàng quan đứng yên được cả!
Sau năm mươi thế võ thì Thất Điểu Thần Ông tức giận đến râu tóc đều dựng đứng thét lên một tiếng dài, rồi vung chưởng đánh ra vun vút.
Đây chính là Truy Hồn tam chưởng mà trong bình sanh lão ta ít khi nào dùng đến, chưởng thế nhanh như một luồng điện xẹt, đánh nối tiếp nhau không hề dứt!
Luồng chưởng phong rít gió nghe vèo vèo, bén như gươm đao. Trong khi ấy bộ pháp và thân hình của lão ta cũng nhanh nhẹn khó lường.
Lam Y Khách trông thấy thế không khỏi giật nảy mình, định ra tay cứu nguy cho Gia Cát Ngọc!...
Nào ngờ thân hình của lão ta chưa kịp di động thì bỗng nghe chàng thiếu niên cất tiếng cười to, rồi lại thấy một cái bóng vàng lao vút tới như chớp...
Tiếp đó là một tiếng nổ ầm thật lớn, Thất Điểu Thần Ông đã bị hất bắn ra sau ngoài một trượng, buột miệng ụa lên một tiếng và máu tươi vọt ra xối xả!
Bọn tặc đảng trong Thất Điểu bang từ trước đến nay chưa hề trông thấy Bang chủ của mình bị sút kém hơn ai nữa thế võ. Thế mà không ngờ hôm nay ông ấy sử dụng tới Truy Hồn tam chưởng mà vẫn còn bị đánh tới trào máu tươi, nên tên nào tên nấy thảy đều kinh hoàng thất sắc!
Thật ra bọn chúng nào có biết, trong Phản Cửu Môn Tuyệt Hộ chưởng có đường võ thứ bảy gồm ba thế tuyệt kỹ, chính là để trừ đường Truy Hồn tam chưởng này của Thất Điểu Thần Ông?
Trong khi Bang chủ Thất Điểu bang bị đánh trọng thương thì Lãnh Đơn, Đường chủ Giám đường liền lao nhanh người tới, vung chưởng đánh thẳng về phía lưng của Gia Cát Ngọc!
Gia Cát Ngọc dù sao vẫn là người tuổi trẻ nên sau khi đánh ra đường võ thứ bảy trong Phản Cửu Môn Tuyệt Hộ chưởng hất lui được Thất Điểu Thần Ông, thì trong người chàng cũng cảm thấy máu huyết đảo lộn! Do đó, chàng đang thầm vận dụng chân khí để điều hòa hơi thở. Kịp khi trông thấy Lãnh Đơn tràn tới tấn công thì bèn nghiến chặt hai hàm răng lại, chuẩn bị phản công về phía địch không kể chi đến việc mình đang bị nội thương.
Nhưng, bỗng nhiên có cái bóng xanh bất thần lao vút tới chận ngang sau lưng chàng. Thì ra đó chính là một lão già diện mạo tuấn tú, mình mặc áo xanh, đã kịp thời bay thoắt đến chặn đứng ngay thế công của tên tặc tử ấy!
Gia Cát Ngọc không làm sao tưởng tượng được lão già xa lạ kia lại bất thần đến tiếp tay với mình? Bởi thế, trong cõi lòng đơn côi trống trải của chàng bỗng cảm thấy có một sự ấm áp khó tả nên liền quay mặt lại đưa mắt nhìn về lão già áo xanh, mỉm một nụ cười đầy vẻ cảm kích!
Lão già áo xanh ấy chính là Thông Thiên Chưởng Hắc Tử Trang. Lão ta vừa phản công chống trả lại kẻ địch, vừa quát to rằng :
- Thiếu hiệp hãy thận trọng!
Gia Cát Ngọc nghe thế liền đề phòng cảnh giác ngay, nhanh nhẹn quay đầu trở lại thì thấy đôi mắt của Thất Điểu Thần Ông đang nảy lửa và trong tay chẳng biết từ lúc nào đã siết chặt một sợi dây gân dài. Từ đầu đến cuối sợi dây gân ấy lại có kết bảy con chim bằng sắt nhỏ, móng và mỏ đều bén ngót!
Vừa nhìn qua thì Gia Cát Ngọc đã đoán biết đấy chính là Thất Điểu Truy Hồn Sách, một thứ vũ khí mà tên lão tặc ấy đã nhờ vào đó nổi danh như ngày nay. Bởi thế chàng liền dồn hơi về Đan điền, lật ngược bàn tay mặt ra, co hai ngón cái và trỏ vào trong, giương hai ngón giữa và út ra ngoài, còn ngón vô danh thì cong lại để che chở cho Tâm Khảm huyệt. Đồng thời cánh tay phía trái của chàng cũng co lại và đưa lên ngang vai, lòng bàn tay lật ra ngoài, âm thầm vận chuyển nội lực để sẵn sàng nghênh địch.
Thế võ ấy của Gia Cát Ngọc vừa mới dàn ra thì trong đám đông bỗng có người kinh hãi kêu lên rằng :
- Thiên Ma chỉ! Thiên Ma chỉ...!
Thất Điểu Thần Ông trông thấy xương sống không khỏi lạnh buốt! Lão ta không làm thế nào tưởng tượng được là Gia Cát Ngọc chỉ mới từng ấy tuổi đầu mà lại học được Thiên Ma chỉ, một môn võ học tuyệt kỹ mà Bát Chỉ Phi Ma đã nhờ nó nên danh trong giang hồ. Lão ta biết nếu không nhanh tay giành phần chủ động thì sự thắng bại trong trận đánh này không biết đã về ai!
Vừa nghĩ thế nên lão ta nhanh nhẹn tràn tới vung ngọn Truy Hồn Sách lao vút lên một cái móng bạc xé không khí công thẳng về phía đối phương.
Gia Cát Ngọc bỗng lách người rồi dùng thế “Trường Thiên Lưu Hận” đánh vút trở ra!
Thế là bóng chỉ chập chờn khắp nơi, tiếng rít gió đinh tai nhức óc làm cho sợi Truy Hồn Sách và bảy con chim bằng sắt kia bị chao động điên đảo. thế võ ấy của chàng có một uy lực đáng kinh sợ hơn cả Bát Chỉ Phi Ma thuở xưa nữa!
Chính vì vậy đã làm cho Thất Điểu Thần Ông phải đâm ra rối loạn, để lộ không biết bao nhiêu sơ hở...
Trong khi ấy, Phong Đô Quỷ Sứ đang bị Lam Y Khách chặn lại không thể nào tràn tới để cứu nguy cho Thất Điểu Thần Ông kịp nên hắn cuống quít kêu to rằng :
- Các hiền đệ! Sao không ra tay, còn đợi đến bao giờ nữa?
Liền đó qua một tiếng gào thét vang rền, tức thì có ngoài mười người đàn ông khỏe mạnh từ giữa đám đông vọt thẳng ra vây lấy Gia Cát Ngọc tấn công tới tấp!
Gia Cát Ngọc sắc mặt liền tràn đầy sát khí, thét lên một tiếng dài rồi sử dụng hai thế võ thứ nhì và thứ ba trong Thiên Ma thập tam thức là thế “Hận Hải Tàn Thiên” và “Thiên Võng La Hồn” đánh ra liên tiếp...!
Bát Chỉ Phi Ma trước kia vì ngay từ thuở sơ sinh cơ thể đã có phần tàn tật nên không làm sao phát huy được toàn bộ sự huyền diệu của Thiên Ma chỉ. Nhưng, Gia Cát Ngọc ngày nay, về võ học tinh thâm không kém Bát Chỉ Phi Ma, trong khi đó cơ thể lại lành mạnh, nội lực lại dồi dào nên thật ra tài nghệ vượt hẳn Bát Chỉ Phi Ma trước kia!
Bởi thế, hai thế võ của chàng vừa đánh ra đã làm cho trời sầu đất thảm, tiếng gào vang lên đinh tai nhức óc. Đối phương kẻ gãy lìa chân, người gãy lìa tay, tung bay khắp cả phòng máu tươi cũng giải ra như một trận mưa rào!
Thế là, ngoài mười cao thủ trong Thất Điểu bang không có tên nào còn sống sót. Trong khi đó, ngọn Truy Hồn Sách của Thất Điểu Thần Ông cũng đã bị đứt mất đi một khúc, còn lại trong tay lão chỉ độ chừng hai thước! Hơn nữa, trên mặt của lão ta cũng đã bị một luồng chưởng phong ác liệt của Gia Cát Ngọc vạch đứt thành một đường rộng có ngoài một tấc mộc, khiến da thịt bị tét ra, trông thấy cả xương trắng bên trong xem thật khủng khiếp!
Đôi mắt của Thất Điểu Thần Ông trợn to như hai cái lục lạc, gằn giọng quát rằng :
- Con chó kia! Vụ án ở Lãnh Nguyệt bình ngươi chỉ biết có một mà không biết hai. Sự thật là...!
Câu nói chưa dứt thì lão ta đã ụa ra một búng máu bầm đen rồi ngoẻo đầu qua một bên, ngã lăn ra đất chết tốt!
Tất cả số người hiện diện trông thấy đều kinh hoàng đến trợn to đôi mắt, líu lưỡi không nói nên lời. Ngay đến cả Lam Y Khách cũng dừng tay lại lộ vẻ kinh ngạc đầy ngơ ngác!
Giữa lúc không khí đang im phăng phắc ấy, thì bất thần nghe có một tiếng quát to, rồi Phong Đô Quỷ Sứ Lãnh Đơn vọt người lao thẳng về phía lưng Gia Cát Ngọc với một dáng điệu hung tợn, chẳng khác nào một con cọp điên!
Gia Cát Ngọc chỉ liếc qua đôi mắt là đã biết người đang lao vút về phía mình là ai. Do đó, chàng liền lách tránh, rồi nhanh như chớp vung tay chụp lấy gót chân của Phong Đô Quỷ Sứ.
Chàng cất tiếng hừ lạnh lùng rồi vung mạnh cánh tay ra...
Thế là, cả thân người của Phong Đô Quỷ Sứ liền bị lao vút đi như một mũi tên bắn, nhắm ngay một gốc cây trước cửa sảnh đường ghim thẳng vào! Sau một tiếng va chạm to, máu óc của hắn liền bắn tung tóe ra khắp nơi, té phịch xuống đất chết tốt!
Trước tình trạng đó, bọn tặc đảng còn lại đều sợ vỡ mật. Lam Y Khách trông thấy thế cũng bất nhẫn nên vội vàng chắp tay mỉm cười nói :
- Tên tội phạm đầu sỏ đã chết, vậy xin thiếu hiệp hãy niệm cái đức hiếu sinh của trời mà bỏ qua cho bọn người ngu dại chỉ biết a dua này!
Gia Cát Ngọc mỉm cười nói :
- Lời nói của tiền bối tại hạ đâu dám chẳng nghe theo? Vậy thanh toán mọi việc ở đây, xin tiền bối hãy giúp cho. Riêng về cái đức đã tương trợ như vừa rồi, sau này tại hạ sẽ có ngày báo đáp!
Nói dứt lời, chàng liền vung tay lên chụp lấy bức hình Kim Cô Lâu mà bấy lâu nay ai nhìn đến cũng phải bay hồn, rối quay người thi lễ với Lam Y Khách xong, nhún mình vọt đi, chạy bay ra khỏi sơn cốc.
Lúc ấy trên tấm bình phong tại gian luyện võ sảnh hãy còn in lại dấu vết của bức hình Kim Cô Lâu, chính giữa bức hình còn có bốn chữ “Không Đội Trời Chung” sắc đỏ như máu. Lam Y Khách buồn bã cất tiếng than dài rằng :
- Ôi! Người này chỉ mới từng ấy tuổi đầu, thế sao hành động còn hung dữ hơn cả Bát Chỉ Phi Ma thuở xưa nữa! Xem ra, trong võ lâm rồi đây lại sẽ xảy đến một cuộc chém giết kinh hồn!
Sau đó tất cả mọi người đều giải tán ra đi, Thất Điểu bang, một tổ chức đã xưng bá bấy lâu nay tại miền Nam Thiểm Tây cũng đã hoàn toàn tan rã từ nay. Số lâu la của tổ chức này sau khi đã bỏ trốn đi sạch thì Thiên Phụng cốc chỉ còn trơ lại mấy gian nhà rỗng không mà thôi!
Bóng tịch dương đã lặn về Tây chiếu rọi những vệt ánh sáng vàng úa vào gian luyện võ sảnh đang loang lổ những vết máu khắp trên mặt đất!
Bỗng đâu có một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần bất thần xuất hiện giữa gian phòng ấy. Cô ta đang nhìn đăm đăm vào dấu vết Kim Cô Lâu in rõ trên bức bình phong và bốn chữ “Không Đội Trời Chung” đỏ như máu, ra chiều băn khoăn nghĩ ngợi.
Ráng chiều đỏ ối trời Tây. Cô gái bước ra leo lên lưng lừa, dáng điệu bâng khuâng, từ từ rời khỏi Thiên Phụng cốc...

loading...
Hồi trước Hồi sau