Cô lâu quái kiệt - Hồi 29

Cô lâu quái kiệt - Hồi 29

Cái lời nhỏ nhen

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 704821 lượt xem

loading...

Trước khi bình minh đến bầu trời có vẻ càng tối tăm hơn và im lặng một cách dị thường.
Trăng đã lặn, sao đã chìm, sương lạnh đang phủ mờ đó đây những ngọn núi cao đứng ngó nhau giữa sự tĩnh mịch.
Thạch Kinh Thiên dừng chân đứng lại, cúi mặt nhìn xuống phía dưới sườn núi, trông thấy ánh đèn sáng tỏ của Hồng Vân trại trong lòng có một cảm giác khó tả.
Y nhớ đến cuộc ác chiến kinh tâm tán đởm xảy ra vừa rồi nên bất giác hắn rùng mình kinh hãi.
Nói về nội lực, hay về binh khí, y tự thấy không hề khiếp sợ trước Âm Sơn Quỷ Tẩu. Nhưng chỉ có thức “Hủ Thi hàn khí” của tên lão ma đó là y không thể nào đối phó cho được.
Vì một thứ hơi tuyệt độc, lạnh buốt da thịt và hôi thối nồng nặc như vậy khiến y không thể nào giữ hơi thở đều đặn và do đó máu huyết trong người cũng bị đình trệ đi.
Nhưng giữa lúc y cảm thấy sắp bị bại trước đối phương thì bất thần có một luồng hơi nóng ấm áp từ phía sau lưng y xâm nhập vào cả cơ thể, do đó nội lực trong người y bỗng nhiên dồi dào trở lại, cũng như không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa. Thế là, y tận dụng nội lực ra đôi chưởng thao thao bất tuyệt, khiến Âm Sơn Quỷ Tẩu phải bị hộc máu tươi, bỏ chạy đi mất.
Như thế, ai là người đã ám trợ cho y? Có phải Song Thủ Phi Xoa Võ Nhung không?
Không! Vì cái thuật cách không truyền nội lực ấy phải là người có nội công cao cường tuyệt đỉnh, mới có thể làm được. Trong khi đó, Song Thủ Phi Xoa Võ Nhung làm sao có được trình độ võ công siêu phàm như vậy? Việc này, chắc chắn phải là người che mặt ấy.
Nhưng, người ấy bằng lòng ám trợ cho mình, thế tại sao không bằng lòng gặp mình? Người ấy là ai? Chả lẽ đấy thực sự là tam đệ Gia Cát Ngọc?
Trong cơn nghĩ ngợi miên man, chẳng biết từ lúc nào y lại phi thân lên, rồi men theo sườn núi nhấp nhô, nhắm hướng Tây chạy bay tới. Lúc bấy giờ, trong lòng y đã có một sự quyết định, là phải tìm cho kỳ được người che mặt vừa ám trợ mình tại Hồng Vân trại mới nghe.
Tại chân trời phía Đông đã hiện lên một vầng ánh sáng nhợt nhạt, chứng tỏ bình minh đã sắp đến nơi.
Nhưng người che mặt thần bí kia chẳng khác nào những vì sao sa trên nền trời đêm, chỉ để lại trên không gian một vệt ánh sáng ngậm ngùi, rồi lẩn khuất mãi mãi trong vũ trụ bao la.
Y hết sức chán nản, dừng chân đứng lại và định sẽ...
Bỗng nhiên từ trong luồng gió ban mai, có một giọng cười lạnh lùng vọng đến.
Giọng cười ấy sắc bén như một lưỡi dao, lạnh lùng như một tảng băng, khiến cho người nghe không dám nhìn thẳng về hướng đó.
Thạch Kinh Thiên bất giác cảm thấy hết sức rối ren, vì tâm trạng của y đang lẫn lộn bao nhiêu là sự buồn vui, tức giận, sau khi nghe được tiếng cười lạnh lùng ngắn ngủi ấy.
Y đã bị tiếng cười mơ hồ đó hấp dẫn cả tâm thần. Y có cảm giác qua âm thanh hoàn toàn xa lạ kia lại ngầm chứa một sự thân mật đậm đà nên bất thần lao thoắt người về phía đó.
Thân hình to lớn của y lúc vọt lên, khi rơi xuống lanh lẹ và nhẹ như một con ó. Chỉ trong chớp mắt, là y đã lên vượt được một ngọn núi đầy rẫy những đá ngổn ngang. Y vùng mạnh đôi tay lên định sẽ bắt từ trên ngọn núi ấy tiếp tục lao thẳng xuống.
Bỗng nhiên sắc mặt y lại biến hẳn, vội vàng đứng lại, đưa chân lách ngang, rồi rùn thấp đôi vai xuống, ẩn kín thân mình giữa đám đá tảng chung quanh.
Luồng gió ban mai lướt nhẹ qua bên tai của y và mang theo một giọng cười lành lùng như băng giá rằng :
- Này, Bích Hạo! Có lẽ ngươi còn nhớ Tuyền Cơ Tẩu chứ?
Thạch Kinh Thiên nghe qua giọng nói xa lạ, nhưng kỳ thực thì có vẻ quen thuộc ấy thì không khỏi giật mình, lén đưa mắt nhìn ra trông thấy dưới chân núi có ngoài mười bóng người đang đứng sững. Và số người ấy không ai khác hơn là số người Âm Sơn Quỷ Tẩu Bích Hạo vừa bỏ chạy ra khỏi Hồng Vân trại.
Trong khi đó cách ba trượng về phía trước mặt của Âm Sơn Quỷ Tẩu, người che mặt thần bí kia đang đứng sững. Vì không thể nhìn thấy khuôn mặt của người ấy, nên chẳng biết thái độ của y thế nào, mà chỉ thấy được đôi mắt sáng ngời như điện, lạnh lùng như băng, chói rực giữa buổi ban mai còn lờ mờ.
Âm Sơn Quỷ Tẩu tựa hồ không biết được là vừa rồi y đã bị bại tại Hồng Vân trại hoàn toàn là do một tay người che mặt bí mật này gây ra, nên sau khi nghe qua câu hỏi ấy, vẫn cát giọng lạnh lùng cười khanh khách, nói :
- Nếu nhớ thì sao?
Người che mặt đưa chân bước tới hai bước, nói :
- Cuộc xô xát tại Lãnh Nguyệt Bình trước kia cũng có người tham dự chư?
Đôi mày ngắn của Âm Sơn Quỷ Tẩu không ngớt nhảy múa, cất giọng ngạo nghễ, cười khanh khách nói :
- Nói chi là vụ xô xát ở Lãnh Nguyệt Bình. Ngay đến vị chủ nhân thứ hai của Kim Cô Lâu là Thiên Thai Du Tử Gia Cát Ngọc còn bị mất tại Hạ Lan sơn nữa thay. Việc đó cũng chính một tay lão phu đây bày mưu lập kế.
Thân hình của người che mắt bỗng rung động toàn thân chứng tỏ y đang có một sự xúc động mạnh mẽ. Nhưng chỉ trong chớp nháy thì người ấy lại giữ bình tĩnh ngay, tỏ ra khinh lờn nói :
- Ta chỉ nghe “Hủ Thi Hàn Độc chưởng” là môn tuyệt nghệ thành danh của ngươi, nhưng không ngờ cái tài tán dóc của ngươi cũng khoáng cổ tuyệt kim, không ai đối đỉnh nổi. Gia... mỗ hết sức khâm phục ngươi đó.
Đôi tròng mắt của Âm Sơn Quỷ Tẩu trợn to, gầm lên một tiếng như sói tru, nói :
- Cẩu tặc! Ngươi muốn chết mà!
Quát dứt lời, hắn ta liền xô mạnh bàn tay ra, tức thì một luồng gió lạnh rít vèo vèo nhắm ngay phía trước mặt cuốn thẳng tới. Tên lão ma này vì đang cơn tức giận, nên có ý định đánh cho đối phương chết tốt đi đo đó đã vận dụng đến tam phần mười chân lực trong người. Bởi thế qua một tiếng đồng nổ rít dài như tiếng xé lụa, khiến chín gốc bạch dương to cỡ miệng chén đều bị đánh gãy ngang ngon lành.
Thạch Kinh Thiên trông thấy thế không khỏi kinh hoàng. Y liếc mắt nhìn thì thấy rõ người che mặt ấy vẫn đứng sững giữa nhành lá gẫy đổ, cất giọng lạnh lùng, đầy khinh bỉ nói :
- Thiên Thai Du Tử Gia Cát Ngọc đã bị Tích Hoa công tử đánh rơi xuống hố sâu muôn trượng, khắp cả võ lâm có ai là không biết. Thế mà chẳng ngờ một tên gian manh hèn mạt như ngươi lại dám lên tiếng mạo nhận...
Âm Sơn Quỷ Tẩu trông thấy chưởng lực mạnh mẽ ấy không thể gây thiệt hại chi cho đối phương, thì không khỏi kinh ngạc. Kịp khi nghe câu nói ấy, hắn lại cất giọng cười đầy ngạo nghễ nói :
- Với tài nghệ của Tích Hoa công tử thì có thể đánh rơi được vị chủ nhân mới của Kim Cô Lâu hay sao? Đấy chẳng qua là vì Gia Cát Ngọc đã bị các cao thủ trong các môn phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Chung Nam, Thái Sơn và Đông Hải vây đánh trọng thương rồi, nên mới bị bại dưới tay của Tích Hoa công tử. Nhưng số nhân vật trong năm môn phái ấy đều là người không có oán thù chi với vị chủ nhân mới của Kim Cô Lâu, thế tại sao họ lại đối kháng thẳng với hắn ta như vậy?
- Đấy chả lẽ là công lao của ngươi sao?
-Ha ha! Nói đúng lắm! Nói đúng lắm! Song đấy chỉ đáng trách là những lão già đó có đôi mắt thật là nông cạn chỉ cần bịa ra vài lời dối gạt thì cũng đủ khiến cho họ bất kể sống chết, xông ra đối phó với Gia Cát Ngọc rồi. Trong thâm ý của họ cho rằng đấy là đối phó với đệ tử Huyết Hải, nhưng lại không ngờ kỳ thực là tiếp tay với Huyết Hải, diệt trừ đi một kẻ đại địch.
- Ngươi có biết món nợ máu ấy, ngày nay đã đến lúc phải trả rồi không?
- Ha ha! Chỉ cần thầy trò của Bát Chỉ Phi Ma và Tuyền Cơ Tẩu tái sinh lại được thì ta chắc chắn sẽ chịu sự xử phạt công bình của trời, nhưng...
- Hừ! Giết người thì phải đền mạng, thiếu nợ thì phải trả tiền, ba người ấy tuy đã chết rồi nhưng ta là người giữ sổ nợ cho ba vị ấy và ngày hôm nay vẫn còn sống đây.
Âm Sơn Quỷ Tẩu ngửa mặt lên cười như điên dại, nói :
- Ha! Lời ngươi nói ấy thực ngày hôm nay ta mới được nghe lần đầu. Họ Bính này vốn có ý trả lại món nợ đó, song chẳng hiểu ngươi định lấy lại bằng cách nào đây?
Người che mặt bỗng sáng rực đôi mắt, nói :
- Chỉ cần ngươi bằng lòng trả là được rồi, còn ta đòi bằng cách nào thì ngươi sẽ biết ngay bây giờ đây.
Nói đoạn, thân hình người ấy khẽ di động tức thì đã tràn nhanh tới trước mặt Âm Sơn Quỷ Tẩu nhẹ nhàng như cái bóng ma.
Thạch Kinh Thiên trông thấy thế, không khỏi kinh hãi. Riêng Âm Sơn Quỷ Tẩu tựa hồ cũng cảm thấy hết sức bất ngờ, nên liền đưa chân tránh ngang, định sẽ...
Nhưng hắn ta chưa kịp sử dụng thế võ để đối phó, thì bỗng nghe người che mặt cất tiếng cười nhạt, rồi vung chưởng phải nhanh như điện chớp, nhắm ngay ba đại huyệt ở dưới nách phía trái của y công thẳng tới.
Trong khi người che mặt tràn tới tấn công đối phương, thì tay chân nhanh nhẹn phi thường đồng thời êm ru không hề nghe một tiếng động. Xem bề ngoài tựa hồ như người ấy về nội lực còn kém cỏi nhưng kỳ thực thì đôi tay đang dồn chứa đầy sức mạnh, hầu như đợi đối phó với mọi sự chuyển biến. Bởi thế, trong khi năm ngón tay của người ấy đã giáng thẳng vào người Âm Sơn Quỷ Tẩu thì nguồn chân lực mới bắt đầu cuộn ra ồ ạt như dòng nước Trường Giang.
Âm Sơn Quỷ Tẩu chính là một ma đầu có hạng trong giới giang hồ, nên không biết nhiều thì cũng biết ít, do đó vừa nhìn qua thì trong lòng không khỏi kinh hoàng. Hắn ta vội vàng rùn thấp người xuống rồi vung bàn tay mặt chém thẳng ra...
Qua một tiếng “Xoạc” tức thì quỷ chưởng của hắn ta liền rít gió vèo vèo, nhắm ngay “Mạch Môn huyệt” trên cổ tay của đối phương chém thẳng tới nhanh như điện chớp.
Tên lão ma ấy đối phó thực là nhanh chóng, thế võ của hắn ta lại hiểm hóc phi thường, khiến Thạch Kinh Thiên đứng ngoài nhìn thấy không khỏi kinh hoàng thất sắc.
Nhưng thế võ của người che mặt kia lại càng quái dị cao thâm hơn gấp mấy lần, nhất cử nhất động của chân tay đều ngầm chứa một sự diễn biến huyền diệu.
Do đó, vừa thấy tên lão ma đầu ấy đánh ra, thì người che mặt liền co cánh tay lại, rồi xoay tròn đánh vút tới. Thế là chỉ trong chớp mắt, người ấy đã tấn công dồn dập ba chưởng và đá luôn hai đá mãnh liệt.
Liền đó, bóng người chập chờn nơi nơi, gió lạnh rít vèo vèo bốn phía, khiến một vùng ba trượng vuông chung quanh, thấy toàn bóng đen xẹt tới xẹt lui, không còn phân biệt được ai là ai và cũng không làm thế nào nhận thấy được họ đã sử dụng thế võ gì?
Thạch Kinh Thiên đưa mắt nhìn chăm chú, trong lòng không khỏi vô cùng thán phục.
Âm Sơn Quỷ Tẩu sau một tiếng thét to, đôi chưởng vận dụng toàn lực, quét mạnh về phía trên, chém ngang về phía dưới chỉ trong nháy mắt là đã công ra sáu chưởng và đá luôn ba đá kinh hồn.
Vì lão ma đầu ấy đã vận dụng toàn lực trong người, nên cùng một lúc với thế võ đánh ra gió lạnh dấy động ầm ầm, cuốn bay cát đá mù mịt, ngay đến nhành lá chung quanh cũng bị gãy đổ và tung bay dày đặc cả không gian.
Trên mười cao thủ của Huyết Hải đang đứng bên cạnh đấy cũng bị những luồng kình phong ác liệt đó đẩy lui ra sau tám thước.
Âm Sơn Quỷ Tẩu là người bình nhật rất tự phụ thế nhưng lúc bấy giờ cũng không khỏi kinh hoàng thất sắc. Lão ta sau khi gượng đứng vững đôi chân bèn nhanh nhẹn vận dụng nguồn sức mạnh trong người, rồi dồn cả “Hủ Thi Hàn Độc” ra đôi tay, cất tiếng gào như sói tru, tấn công ra như điên cuồng.
Người che mặt cất tiếng cười dài, nói :
- Bích Hạo lão tặc! Ngươi hãy nếm thử mùi vị thế võ “Trấn Hồn Đoạt Phách” của ta xem sao?
Qua một tiếng gầm to, người che mặt đã vọt mình bay lên cao ba trượng, đôi mắt ngó đăm đăm về phía địch, đôi chưởng hơi co, tức thì kình khí từ đầu mười ngón tay, đã nhắm ngay Âm Sơn Quỷ Tẩu bắn tới vèo vèo.
Qua một tiếng ầm, đôi chưởng của Âm Sơn Quỷ Tẩu đã đánh hụt vào khoảng không, trong khi đó cả người của hắn ta đã bị chân lực đối phương của người che mặt kéo luôn về phía trước làm cho đôi chân phải loạng choạng và do đó phía sau lưng của hắn ta đã hoàn toàn sơ hở.
Âm Sơn Quỷ Tẩu vừa kịp cảm thấy ớn lạnh trong lòng thì liền có cảm giác như bị một quả búa to nện thẳng vào lưng tức thì đôi mắt của hắn ta liền tóe lửa, cổ họng cũng liền thấy mằn mặn, rồi hộc ra vô số máu tươi.
Bọn tặc đảng chung quanh trông thấy thế, liền cất tiếng thét gào ầm ĩ, rồi ùn ùn tràn tới như ong vỡ tổ.
Khi thân mình của người che mặt vừa từ trên cao rơi đến trước mặt đất, liền nhanh nhẹn vung chưởng quét thẳng về phía trước khiến số cao thủ của Huyết Hải vừa tràn tới đều bị hất bắn ra sau trên tám thước.
Đôi khóe miệng của Âm Sơn Quỷ Tẩu đang trào máu tươi, sắc mặt tái nhợt, thân hình lảo đảo, tay chân run rẩy. Hắn tuy đang bị nội thương khá trầm trọng, nhưng đôi mắt vẫn mở to thủ thế để chờ đối phó.
Người che mặt vẫn đứng yên không hề nhúc nhích, đôi mắt cũng không còn sáng ngời như khi nãy, cất giọng bình tĩnh nói :
- Mối hận trước đây bị đánh một chưởng của Âu Dương đại hiệp, hôm nay đã rửa xong, vậy ta để cho ngươi lo điều hòa hơi thở, chữa trị vết thương trong giây lát, rồi sẽ tiếp tục thanh toán mối hận cũ của Tuyền Cơ Tẩu sau.
Câu nói ấy nghe lạnh lùng và kiêu hãy đến đáng sợ, xem đối phương chẳng khác nào một tên tử tội đang chờ giờ hành quyết.
Nhưng tuy tên lão ma đầu đã bị thất bại liên tiếp hai vố đau song vẫn còn ngông nghênh như thường. Đôi mắt của hắn ta liền chiếu ngời ánh sáng cố gắng lấy giọng cười lạnh lùng, rồi ngồi bẹp xuống đất im lặng, lo việc chữa trị vết nội thương.
Ngoài mười cao thủ của Huyết Hải liền nhanh nhẹn tràn tới, tút binh khí ra nghe “Rẻng rẻng”, dàn thành hàng ngang trước mặt của Âm Sơn Quỷ Tẩu như một bức tường đồng, thủ thế sẵn sàng tấn công lại đối phương.
Nhưng người che mặt ấy chỉ đưa mắt nhìn về ngọn núi phía Đông, chắp tay ra sau đứng sừng sững đầy vẻ ngạo mạn như chẳng hề trông thấy mọi việc trước mắt.
Ngọn gió lạnh thổi tung bay chiếc choàng đen khoác bên ngoài của chàng rũ nghe rèn rẹt, trông chẳng khác nào một pho tượng thiên thần uy nghi bất khả xâm phạm, đứng sừng sững giữa núi đồi lờ mờ ánh sáng.
Đôi mắt bình thản kia, Thạch Kinh Thiên nhận thấy hết sức quen thuộc. Bởi thế y không khỏi có những ý nghĩ ngờ vực. Người ấy là ai? Chả lẽ chính là Tam đệ...?
Trong bầu không khí tĩnh mịch khá lâu ấy bỗng nghe một tiếng quát to rung chuyển cả màng tai, tức thì Âm Sơn Quỷ Tẩu đã đứng phắt dậy và lao tới trước nhanh như điện xẹt, thừa lúc người che mặt kịp đề phòng, giương mười ngón tay ra như những chiếc móc sắt nhắm chụp thẳng vào lưng đối phương nhanh như một cơn gió lốc.
Kình khí từ trên những đầu ngón tay của hắn ta không ngớt rít vèo vèo mùi hôi thối cũng xông nồng nặc khiến Thạch Kinh Thiên không khỏi toán mồ hôi lạnh vì thầm sợ hãi cho người che mặt.
Thế nhưng người che mặt thần bí ấy tựa hồ đã biết trước tất cả mọi chuyện đang xẩy ra, nên chờ khi mười ngón tay của đối phương vừa chạm đến lớp áo ngoài thì mới nhanh như chớp lắc mình lách nhanh ngang về phía trái ba thước, với một thân pháp vô cùng tuyệt diệu.
Bởi thế Âm Sơn Quỷ Tẩu đã đánh hụt vào khoảng không, nhanh nhẹn nhảy tránh ra xa ba thước và trong khi đôi chân chưa kịp đứng vững thì đã nghe một tiếng cười nhạt vang lên sát bên lưng rằng :
- Võ công của ngươi đã hoàn toàn bình phục rồi hay chưa?
- Con chó nhỏ kia! Chỉ với một chưởng của ngươi thử hỏi làm chi lão phu được? Vừa rồi chẳng qua vì lão phu nhất thời để sơ hở...
- Nếu thế thì giờ đây ngươi hãy tuyệt đối thận trọng.
Nói dứt lời, người che mặt liền tràn nhanh tới ngay, vung chưởng lên đánh ra ồ ạt gây thành mấy mươi bóng chưởng chập chờn giáng thẳng xuống ngay giữa người của đối phương.
Âm Sơn Quỷ Tẩu cất tiếng nạt to rồi vung nhanh cả đôi chưởng ra đỡ thẳng vào ba vị trí trên, giữa và dưới một cách chặt chẽ.
Sau những tiếng thét gào đinh tai nhức óc, vang dội liên tiếp, Âm Sơn Quỷ Tẩu lại bị hất bắn ra sau năm bước dài.
Người che mặt cất giọng ngạo nghễ cười nhạt, trong khi đôi mắt lại chiếu ngời ánh sáng, nói :
- Bích Hạo! Nếu ngươi thức thời vụ thì hãy dùng “Hủ Thi Hàn Độc chưởng” tự hủy lấy đôi chân của ngươi thì ta sẽ bằng lòng để cho ngươi được sống thêm ba tháng nữa, rồi mới tiếp tục thanh toán mối hận của Gia Cát Ngọc bị đánh rơi xuống hố sâu.
Trên nét mặt của Âm Sơn Quỷ Tẩu thoáng hiện vẻ sợ hãi. Lão ta bất giác lại thối lui ra sau hai bước, đôi tròng mắt không ngớt xoay chuyển...
Nhưng lão ta bỗng nghiến chặt đôi hàm răng, rồi quát to một tiếng và lại tràn nhanh tới trước.
Trên mười cao thủ của Huyết Hải đang đứng chung quanh cũng đưa thẳng vũ khí đang cầm trong tay lên rồi ùn ùn tràn tới.
Thạch Kinh Thiên trông thấy thế, trong lòng không khỏi hãi kinh.
Nhưng bỗng người che mặt gầm lên một tiếng to, rồi lại cất giọng cười dài, nói :
- Tại hạ vẫn chỉ có ý đòi lại món nợ cũ mà thôi, nhưng nếu bọn các ngươi muốn trả luôn cả vốn vẫn lời thì chớ trách tại sao ta lại xuống tay ác độc.
Tiếng nói chưa dứt, thì bóng đen đã chập chờn trông chẳng khác nào một con oanh vàng dệt mành liễu giữa ngọn gió xuân hay một con lý ngư đang lướt tung tăng trên mặt sóng, nhanh nhẹn lẩn tránh giữa sự bao vây tấn công của các cao thủ Huyết Hải. Đồng thời bóng đen ấy cũng nắm lấy mọi sơ hở của đối phương, vung năm ngón tay ra, gây thành những luồng kình phong rít gió vèo vèo, chớp nhoáng nhằm điểm thẳng vào các đại huyệt của lũ tặc tử.
Bầu trời vẫn còn lờ mờ chưa sáng hẳn, nhưng giờ đây vì ngọn kình phong lại dấy động, tung bay cát đá mịt mù, nên bầu trời lại càng tối sầm như giữa đêm khuya.
Thạch Kinh Thiên là Minh chủ Lục lâm trong mười ba tỉnh, trong đời cũng đã trải qua bao nhiêu trận giao tranh khốc liệt nhưng giờ đây y vẫn có cảm giác võ công của người che mặt này quả là hiếm có trong võ lâm. Vì chưởng lực của người ấy chẳng những hết sức mạnh mẽ mà thế võ lại cao tuyệt khó lường, chẳng khác chi võ công của Gia Cát Ngọc. Nhưng có điều là bộ pháp của người này lại còn cao cường hơn cả bộ pháp của Gia Cát Ngọc nữa.
Mỗi bước chân của người che mặt đều ngầm chứa không biết bao nhiêu là sự biến hóa khó lường, trông mường tượng như “Thần Hành Vô Ảnh bộ” của Cùng Thần Công Tôn Xà. Song thân hình của người ấy trông nhẹ nhàng như một bóng ma, lướt qua lách lại thoăn thoắt, lại tựa hồ thân pháp “Quỷ Phiêu Phong” của Túy Quỷ Thương Huyền.
Vậy chả lẽ người che mặt này lại là môn đồ của Cùng Thần và Túy Quỷ hay sao? Nếu thế tại sao người ấy lại báo thủ cho Tuyền Cơ Tẩu và Bát Chỉ Phi Ma?
Phương chi...
Trong khi y còn đang nghĩ ngợi thì bỗng nghe mấy tiếng gào đinh tai nhức óc và trông thấy Âm Sơn Quỷ Tẩu thối lui ra sau ba bước, mềm nhũn cả thân người, té “Phịch” xuống đất.
Ngoài ra hai tên lão tặc tuổi ngoài năm mươi khác cũng đang đưa đôi tay bụm lấy mặt, trong khi máu tươi từ những kẽ tay trào ra như suối.
Người che mặt ấy thu thế võ trở về rồi nhảy lui ra sau năm bước, bình tĩnh lên tiếng nói :
- Tuyền Cơ Tẩu trước đây bị tàn phế đôi chân, phải chịu đựng sự đau đớn khổ sở trong ba năm dằng dặc, vậy hôm nay ta chỉ lấy phần lời nhỏ nhen là điểm vào huyệt đạo tàn phế trên đôi chân của ngươi mà thôi. Sau mười hôm, bắp thịt trên đôi chân của ngươi cũng bắt đầu phải chịu đau khổ gì gân bị rút, máu huyết bị cuồng loạng. Và khi đủ thời hạn ba tháng ta mới tiếp tục tính luôn món nợ cũ về việc ngươi đã ly gián các môn phái trong võ lâm, vây đánh Gia Cát Ngọc tại Hạ Lan sơn vừa rồi.
- Con chó nhỏ kia! Ba tháng sau lão phu nhất định sẽ trả mối thù ngày hôm nay.
- Thời gian mười ngay không phải là dài, vậy ngươi tại sao chưa chịu sớm quay về Huyết Hải Địa Khuyết? Ba tháng sau ta sẽ đến đấy để tìm ngươi vậy.
Người che mặt vừa nói dứt lời thì liền nhắm ngay hướng Thạch Kinh Thiên đang ẩn mình đi tới. Thạch Kinh Thiên không khỏi giật mình, vội vàng nín hơi và mọp sát người xuống...
Trong khi y vừa ẩn kín thân hình thì đã nghe Âm Sơn Quỷ Tẩu quát rằng :
- Con nhỏ kia! Nếu ngươi có gan thì hãy nói rõ tên tuổi ra đi.
- Đối với ngươi thì chưa xứng đáng nghe tên tuổi của ta đâu.
- Ngươi giấu đầu nhưng lại để lòi đuôi, vậy nào xứng đáng là một tay hảo hán?
- Ngươi thực sự muốn biết ta hay sao?
- Nếu ngươi có gan thì hãy gỡ tấm vải che mặt kia ra cho ta được thấy rõ diện mục.
Người che mặt cất tiếng cười như cuồng dại, nói :
- Ngươi hãy xem kỹ đây.
Thạch Kinh Thiên đang ẩn mình sau tảng đá to nên lúc bấy giờ không làm thế nào trông thấy được chân diện mục của người che mặt.
Nhưng trong giây phút chớp nhoáng đó, Âm Sơn Quỷ Tẩu và mười cao thủ của Huyết Hải lại chẳng khác nào gặp phải ma quái giữa đêm khuya, cùng cất tiếng kêu kinh hoàng, rồi nhanh nhẹn quay người bỏ chạy bay đi mất.
Thạch Kinh Thiên biết người che mặt ấy đã gỡ vuông khăn cho bọn người của Âm Sơn Quỷ Tẩu trông thấy diện mục thật của mình. Nhưng người ấy là một nhân vật chi lại oai vệ đến thế? Chỉ cần cho đối phương trông thấy chân diện mục là đã khiến lũ này phải hối hả bỏ chạy như vậy? Dù là Càn Khôn ngũ bá tái xuất hiện đi nữa...
Thạch Kinh Thiên đang nghĩ ngợi, liền nhanh nhẹn thò đầu lên nhìn.
Nhưng y đã quá chậm mất rồi, khi tia mắt của y vừa nhìn về phía đối phương, thì trông thấy cánh tay trái của người che mặt nọ đã nắm vuông khăng từ trên kéo xuống, trong khi tay phải cũng xoay nhanh vào phía trong người khiến tấm choàng che bên ngoài lại phủ khắp cả người, nên diện mục và thân hình đều được che kín như cũ.
Ánh bình minh đã ló dạng, gió lạnh thổi buốt cả da thịt, Thạch Kinh Thiên cảm thấy thất vọng và buồn bã vô cùng.
Bỗng nhiên người che mặt ấy cất tiếng than dài rồi đưa đôi chân bước nhẹ nhàng, nhắm ngay nơi Thạch Kinh Thiên đang ẩn mình bước thẳng tới.
Bởi vì ý nghĩ muốn tìm hiểu rõ về người che mặt do đó y nhanh nhẹn thò đầu ra, trong khi cả thân người vẫn ẩn kín phía sau tảng đá to.
Tiếng đôi chân của người che mặt bước nghe lào xào, mối lúc lại càng gần hoan. Thạch Kinh Thiên cảm thấy tâm thần hết sức căng thẳng, máu huyết trong người y cũng tựa hồ đang tuần hoàn với một tốc độ nhanh hơn và quả tim không ngớt nhảy nghe thình thịch.
Đôi bên chỉ còn cách nhau độ mười bước... rồi tám bước... rồi ba bước và hiện giờ chỉ còn cách nhau có hai thước nữa.
Thạch Kinh Thiên bất thần nhảy thoắt dậy, thò nhanh chưởng về trước nhắm ngay tấm lụa đen che mặt của đối phương chụp thẳng tới.
Với tài nghệ của y, lại ra tay tấn công một cách bất thần như vậy, quả là dù ai cũng kho thể tránh cho khỏi. Nhưng người che mặt ấy quả có một trình độ võ học siêu phàm, tuyệt đỉnh. Chỉ qua một tiếng cười lạnh lùng là người ấy nhanh như chớp, quét cánh tay phải trở ra ngoài.
Trong khi Thạch Kinh Thiên nhìn thấy thế chưởng của mình còn cách tấm lụa đen của đối phương độ ba tấc nữa thì bỗng cảm thấy có một luồng kình phong chụp kín lấy thân mình, do đó bất đắc dĩ y phải nhanh nhẹn nhảy lùi ra sau để tránh.
Nhưng ngay lúc ấy, năm ngón tay của đối phương đã điểm thẳng vào năm đại huyệt trước ngực của y, và nội lực từ những đầu ngón tay của đối phương chạm đau buốt cả da thịt.
Thạch Kinh Thiên không ngờ đối phương lại có thể phản công nhanh nhẹn đến mức ấy, nên y không còn làm sao tránh kịp được nữa. Bởi thế quả tim của y không ngớt nhảy lên thình thịch vì kinh hoàng.
Nào ngờ đâu, năm ngón tay của người che mặt mới vừa điểm tới nơi thì bỗng “úy” lên một tiếng to, rồi hối hả thu luồng chân lực trở về, nhanh nhẹn nhảy lùi ra sau ba bước, đôi tròng mắt không ngớt xoay tròn, hạ giọng nói rằng :
- Tại hạ và Thạch đại hiệp không oán thù, thế tại sao ông lại ra tay đánh lén tôi như vậy?
Thạch Kinh Thiên vừa mới tỉnh hồn, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, nói :
- Vừa rồi tôi được các hạ ra tay ám trợ cho tại Hồng Vân trại, nên hết sức biết ơn. Giờ đây, Thạch mỗ sở dĩ mạo muội hành động như vầy chẳng qua vì muốn được biết mặt thật của tôn giả mà thôi.
- Tại hạ viết giấy để lại, nhưng vì không được rõ ràng nên suýt nữa đã làm hỏng cả việc to, do đó chỉ có thể nói giữa công và tội đủ bù trừ cho nhau thôi, vậy Thạch đại hiệp hà tất phải ghi nhớ mãi trong lòng?
Nói dứt lời thì người che mặt xoay qua đôi tròng mắt và thân hình khẽ lách, định lướt qua sát người của Thạch Kinh Thiên để bỏ đi.
Nhưng Thạch Kinh Thiên đã nhanh nhẹn lách ngang, chận mất bước tiến của đối phương lại rồi cất tiếng to cười ha hả, nói :
- Cá tánh của Thạch mỗ vừa thô lỗ lại vừa ngu muội, nên chưa hiểu được lời nói của các hạ là có ý nghĩa gì? Vậy chả lẽ Thanh Phong bảo...?
- Âm Sơn Quỷ Tẩu vì đoán biết các hạ và Quan đại hiệp cùng đi chung với nhau nên sợ không thể đối địch nổi do đó hắn mới bắn tin ra là sẽ tấn công cùng một lúc hai nơi Hồng Vân trại và Thanh Phong bảo, với ý định để phân tán hai người ra, rồi chọn lấy một nơi thực sự yếu ớt nhất để xuống tay. Bởi thế theo sự phán đoán của tại hạ đêm nay không hề gặp chi cả, vì tại Thanh Phong bảo hoàn toàn không có lũ tặc tử xâm nhập.
Thạch Kinh Thiên nghe qua, cố ý cất tiếng than dài, nói :
- Các hạ là người mưu lược siêu quần võ học tuyệt luân e rằng trong khắp thiên hạ chỉ có tam đệ của tôi là Gia Cát Ngọc mới có thể so sánh kịp mà thôi. Ôi, nào ngờ vừa rồi, nó đã bị cao thủ năm môn phái lớn ở Trung Nguyên vây đánh và trong khi bị thương nặng nề thì lại bị Tích Hoa công tử ném xuống hố sâu muôn trượng. Bởi thế trên đời này có lẽ không còn sự hiện diện của nó nữa.
Thạch Kinh Thiên vừa nói sắc mặt vừa tỏ sự đau đớn vô cùng.
Người che mặt không ngớt thay đổi tia sáng nơi đôi tròng mắt, chứng tỏ lòng hết sức xúc động. Nhưng sau khi Thạch Kinh Thiên nói dứt lời thì người ấy giữ bình tĩnh như cũ cất tiếng đáp rằng :
- Thạch đại hiệp, nếu chẳng còn điều chi khác, thì tại hạ xin cáo lui vậy.
Nói dứt lời người ấy liền xe dịch thân mình, nhắm phía chân núi lao thoắt đi.
Thạch Kinh Thiên không làm thế nào ngăn cản được, nên chỉ đưa mắt nhìn theo người ấy mà thôi. Chỉ trong chớp mắt là cả người che mặt đã lẩn khuất giữa núi đồi nhấp nhô.
Gió sớm đã thổi tan mây mờ trên bầu trời, khắp sơn cốc đâu đâu ánh triều dương vàng nhạt cũng tràn ngập ấm áp. Trong lòng Thạch Kinh Thiên không ngớt băn khoăn ngờ vực, đưa chân rảo bước nhắm hướng Thanh Phong bảo lướt nhanh tới.
Tuy y biết Thanh Phong bảo bình an vô sự nhưng trong lòng nóng nảy vô cùng vì y đang muốn gặp Thiết Chỉ Cái, hầu đem mọi việc tai nghe mắt thấy nói lại cho lão ta nghe.
Đôi vai của Thạch Kinh Thiên không ngớt lắc mạnh, trong khi đôi chân bước tới hết sức nhẹ hàng, chẳng mấy chốc là đã đi xa ngoài ba dặm đường.
Sau khi ra khỏi núi, y bèn đi theo đường cái quan. Và khi mới vừa quẹo qua một khúc quanh thì y đã trông thấy từ phía xa cát bụi nay mịt mù. Kế đó y đã thấy ba người cỡi ngựa đang phi nhanh tới mỗi lúc càng gần hơn.
Thạch Kinh Thiên đưa mắt nhìn kỹ một lúc, khi thấy rõ ba người ngồi trên mình ngựa thì bỗng vỗ hai tay kêu lên một tiến, rồi chạy thẳng về phía trước để đón.
Thì ra người dẫn đầu chính là Thiết Chỉ Cái Quan Nhạc và trên lưng hai con ngựa sau không ai khác hơn là cha con của Xích Diện Thần Long.
Thiết Chỉ Cái vừa trông thấy Thạch Kinh Thiên liền nhanh nhẹn gò cương cho ngựa dừng lại, lộ vẻ sửng sốt rồi quay qua. Tư Đồ Uyển vuốt râu nói :
- Con tiện tỳ kia, ngươi có nhận là việc này ngươi đã đoán sai rồi không?
Tư Đồ Uyển cười nói :
- Đoán sai không phải hay hơn sao? Chả lẽ lão tiền bối lại muốn tôi đoán đúng?
Thạch Kinh Thiên giậm chân, nói :
- Đại ca! Tại sao vừa mới thấy mặt là anh đã nói toàn những chuyện khó hiểu thế kia. Chuyện chi đã xảy ra vậy?
Liền đó ba người cùng nhảy xuống ngựa và Thiết Chỉ Cái cất tiếng to cười khá khá, nói :
- Lão đệ suốt ruột làm gì? Chúng ta hãy cùng tìm một nơi nghỉ chân, để ta kiếm rượu uống cho đã cơn nghiền rồi thong thả nói sau cũng không muộn.
Đôi vai của Thạch Kinh Thiên nhún qua một lượt, trong khi hai tay xoa liên tiếp, miệng kêu to lên rằng :
- Không thể được! Không thể được! Nếu anh không chịu nói thì dù cho sơn hào hải vị tôi nuốt cũng không xuống đâu.
Xích Diện Thần Long trông thấy thế, cất tiếng cười to nói :
- Thạch đại hiệp thực là nóng nảy, việc này chẳng có chi là bí mật cả. Vì cả ba chúng tôi đã đến Thanh Phong bảo chờ đợi suốt đêm mà không hề trông thấy có một cái bóng ma nào của Huyết Hải Địa Khuyết hết. Bởi thế, Uyển nhi mới lên mặt làm lanh phán đoán là lời nói của người che mặt trong mảy giây kia chưa được diễn tả hết ý, nên e rằng rất có thể bọn tặc tử trong Huyết Hải đã nghĩ mưu phân tán chúng ta ra, rồi sau đó mới...
Thạch Kinh Thiên nghe qua liền vỗ mạnh đôi tay, nói :
- Việc ấy chẳng sai tý nào cả, vậy sao bảo là lên mặt làm lanh được?
Thiết Chỉ Cái nghe qua, không khỏi sửng sốt, nói :
- Cái chi? Chả lẽ...?
- Đúng thế! Âm Sơn Quỷ Tẩu đã dẫn trên mười cao thủ Huyết Hải đến công hãm Hồng Vân trại. Trong khi đó, Thạch lão nhị tôi lại cô độc lẻ loi, nếu chẳng nhờ người áo đen kịp thời tương trợ, thì e rằng tôi đã bị hai dưới “Hủ Thi Hàn Độc chưởng” của tên lão ma kia rồi.
- Người che mặt? Chàng ta đã làm gì? Nói mau!
Cả ba người nghe qua, đều giật mình kinh hãi. Thạch Kinh Thiên trông thấy thế, không khỏi tức cười thầm, nhưng giả vờ thản nhiên nói :
- Các ông sốt ruột làm chi thế? Chúng ta hãy tìm một nơi nghỉ chân, uống ít ly rượu xong rồi thong thả sẽ nói cũng không muộn.
Râu tóc của Thiết Chỉ Cái đều dựng đứng, trợn to đôi mắt kêu lớn lên rằng :
- Lão nhị! Bộ trong đời của ngươi không có uống rượu hay sao mà gấp thế? Hãy nói cho chúng tôi biết đi, rồi sau đó tôi sẽ tìm đến một tửu lầu bao cho anh uống thỏa mãn.
Thạch Kinh Thiên trông thấy thế, phá lên cười ha hả, rồi sau đó mới kể tường tận từ đầu đến đuôi mọi việc đã xảy ra trong đêm qua cho moi người nghe. Thiết Chỉ Cái nghe xong, cau đôi mày nói :
- Nếu nói như vậy thì người ấy rất có thể là tam đệ, song chỉ có điều...
Lão ta trầm ngâm trong một lúc khá lâu, bỗng sắc mặt lộ vẻ vui mừng, quay về phía ba người xầm xì nói nhỏ một lúc rồi mới vỗ mạnh hai tay nói lớn lên rằng :
- Nếu người ấy đúng là tam đệ thì mình làm như thế, thử hỏi còn sợ chi nó không tìm tới cửa nữa.
Thạch Kinh Thiên và Xích Diện Thần Long đều không ngớt khen là kế hay, chỉ riêng có Tư Đồ Uyển vẫn cau chặt đôi mày liễu, tựa hồ có điều chi muốn giãi bày, nhưng lại không tiện nói ra.
Ngọn gió thu không ngớt thổi vi vu, tiếng cười của Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên vang rền điếc tai. Và sau đó, bốn người cùng phi ngựa lướt thẳng trên con đường cái qua ải, mỗi lúc càng xa...
Trước khi mặt trời lặng ngày hôm ấy thì miệng của số nhân vật lục lâm khắp vùng phía quan ải, và tất cả đệ tử Cái bang đều truyền ra một nguồn tin, bảo là số người trong Huyết Hải Địa Khuyết đang đêm đến vây đánh Thanh Phong bảo và ái nữ của Xích Diện Thần Long là Tư Đồ Uyển đã bị cao thủ của Huyết Hải điểm trúng “Cửu Âm huyệt”. Bọn họ buộc trong vòng ba hôm nếu Thiết Chỉ Cái và Thạch Kinh Thiên không đến đầu phục Huyết Hải thì sẽ để cho Tư Đồ cô nương chịu cảnh ngọc nát châu chìm, chứ không cứu chữa.
Nguồn tin ấy đến ngày thứ hai thì đã thấu tai người che mặt đang cư ngụ tại Lâm Nhĩ Thành. Người ấy đóng kín cửa phòng nghĩ ngợi một mình nên tuy không thấy thái độ của chàng ra sao, nhưng qua mọi hành động đã chứng tỏ chàng đang hết sức sốt ruột.
Sau khi đã vào đêm, người che mặt liền phi thân vượt ra khỏi Lâm Nhĩ Thành, chàng sử dụng thân pháp tuyệt đỉnh của mình, nhắm hướng Thanh Phong bảo lướt nhanh tới nhẹ như một đọt khói.
Tại Thanh Phong bảo, tiếng trống canh vẫn đều đặn như thường ngày, nhưng kỳ thực thì sự canh phòng bên trong đang vô cùng cẩn mật. Thạch Kinh Thiên, Thiết Chỉ Cái và Xích Diện Thần Long đều mai phục tại một nơi kín đáo, chú ý theo dõi mọi sự động tĩnh bên ngoài.
Khi canh ba đã qua, trên trời sao sáng dài đặc, đèn đuốc cũng tắt bớt đi. Trong Thanh Phong bảo hết sức phẳng lặng và dưới bóng sao lu, người che mặt đã lướt tới âm thầm, êm ru như một cái bóng ma.
Bóng người che mặt bắt từ gian đại sảnh ở phía trước, lướt thẳng ra đến sâu sau, rồi uy hiếp một gã đàn ông đang giữ nhiệm vụ canh gác bí mật, hỏi ra địa điểm cư trú của Tư Đồ cô nương là ở tại gian lầu nhỏ cạnh đấy. Sau đó chàng liền điểm vào huyệt của gã đàn ông ấy, rồi phi thân lướt qua cửa sổ bay thẳng vào gian lầu.
Trong gian lầu đó chỉ có một ngọn đèn leo lét, màn mùng treo cao và trên một chiếc giường ngả kê sát tường, đang nằm xuôi chân tay một cô gái xinh đẹp.
Cô gái ấy không ai khác hơn là Tư Đồ Uyển.
Sắc mặt của nàng vàng như nghệ, hơi thở yếu đuối, lồng ngực phập phồng, trông thực chẳng khác nào một mỹ nhân ngã bệnh lâu ngày chưa mạnh.
Trong đôi mắt của người che mặt đang ngấn lệ long lanh, im lặng lướt nhẹ đến bên giường nàng, lắc đầu mấy lượt, rồi mới đưa bàn tay mặt lên sờ nhẹ vào đôi má tiều tụy của Tư Đồ Uyển Sau một lúc sờ nhẹ đầy âu yếm, sắc mặt của Tư Đồ Uyển mới từ từ đỏ hồng trở lại, hơi thở khá mạnh hơn, mùi thơm bay thoang thoảng, tựa hồ đã khá hơn...
Người che mặt hít vào một hơi dài, nói :
- Uyển tỷ tỷ, vì phải đánh thông các huyệt đạo trong người của tỷ tỷ, nên tiểu đệ buộc phải đụng chạm đến thân người chị. Vậy xin chị hãy bỏ lỗi cho.
Giọng nói của chàng rất khẽ, tựa hồ chỉ có một mình chàng mới nghe rõ được mà thôi.
Nói dứt lời, chàng đưa hai cánh tay run rẩy, định sẽ mở nút áo trước ngực của nàng...
Nhưng tiếng kêu “Uyển tỷ tỷ” của chàng vừa rồi đã làm cho Tư Đồ Uyển hết sức cảm động. Giờ đây cả người nàng như đang run bắn lên, bất giác cất giọng trong trẻo kêu to rằng :
- Ngọc đệ đệ!
Dứt lời nàng thò nhanh những ngón tay ngọc ra, chụp lấy tấm lụa đen che mặt của chàng.
Người che mặt có ý định mở nút áo của nàng để truyền nội lực đánh thông “Âm Cửu huyệt” cho nàng. Nào ngờ đâu trước cử chỉ bất thần ấy của Tư Đồ Uyển đã làm chàng không khỏi luống cuống và cũng lấy làm ngạc nhiên...
Giữa lúc chàng còn đang sửng sốt thì vuông lụa che mặt đã bị Tư Đồ Uyển kéo rớt xuống.
Người che mặt liền nhanh như chớp, vung chưởng quạt tắt ngọn đèn trong phòng rồi phi thân lao thoắt ra khỏi cửa sổ...
Ngay lúc ấy, chung quanh gian lầu đèn đuốc cũng bất thần được thắp sáng choang. Thạch Kinh Thiên, Thiết Chỉ Cái cùng kêu to lên rằng :
- Tam đệ! Bộ em nhẫn tâm định bỏ đi thực hay sao?
Người che mặt đứng ngó vào tường, tỏ ý định do dự không thể quyết định dứt khoát.
Tư Đồ Uyển đôi vai không ngớt lay động, đưa hai tay bụm mặt khóc to rằng :
- Hãy đi đi! Hãy mau đi đi! Trong kiếp sống này tôi không còn muốn thấy mặt một người vô tình vô nghĩa như đệ đệ nữa đâu.

loading...
Hồi trước Hồi sau