Cô lâu quái kiệt - Hồi 44

Cô lâu quái kiệt - Hồi 44

Tuyệt kỹ

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 705952 lượt xem

loading...

Gia Cát Ngọc nghe qua lời nói của Thạch Kinh Thiên biết sau khi hai cô gái bị nhốt vào ngôi tháp đá rồi, thì y trở thành yếu thế, vừa cảm động, vừa xấu hổ nói :
- Tất cả những việc ấy, đều phải trác vào sự sơ sót của tiểu đệ mới phải. Nhị ca đã bôn ba suốt đêm trường, chắc là trong người đang mệt nhọc, vậy xin hãy trở về tiểu trấn trước, nghỉ ngơi ăn uống, và chờ tiểu đệ vào Kim Địch tự xem qua cho biết.
Thạch Kinh Thiên nghe thế, liền trợn to đôi mắt gầm lớn rằng :
- Lão tam, ngươi nói thế chẳng phải là mắng vào mặt ta hay sao? Chỉ một đêm không ăn không ngủ, thì chả lẽ lại chết được chăng? Hãy mau cùng đi. Chúng ta đến gặp mặt bọn giặc trọc gian manh ấy đã.
Tiếng nói vừa dứt, thì bất thần có một chuỗi cười lạnh lùng vọng đến bên tai hai người rằng :
- Thạch Kinh Thiên. Ngươi chẳng nên ỷ vào số đông, mà chỉ cần định ra phương pháp tranh tài về các mặt đao, kiếm, quyền, chưởng, roi da và khinh công, thì bần tăng đây sẵn sàng hầu với ngươi vậy.
Hai người vừa nghe qua tiếng nói, thì nhanh nhẹn ngửng đầu nhìn lên, trông thấy có một bóng đen đang lướt tới. Người ấy chân đi ủng cao, đầu đội nón lông ấm áp, tay áo rộng không ngớt giũ trong gió nghe rèn rẹt, và không ai khác hơn là Phi Long thiền sư, tên môn đồ phản loạn của phái Thiếu Lâm.
Gia Cát Ngọc vừa nhìn qua, thì bỗng chợt hiểu ra mọi lẽ. Chàng đoán biết kẻ tìm đến phòng để hẹn mình đến đây, chính là lão ta chứ không còn ai nữa. nhưng, chàng không rõ lão ta đã cướp được “Linh Thạch Hàn Bích Lộ” vào tay rồi, thế tại sao còn chưa chịu trở về Trung Nguyên.
Lão ta hẹn mình đến chiếc cầu đá là có ý định gì?
Tất cả nghi vấn ấy đều không ngớt quay cuồng trong đầu óc chàng, nhưng vì quá gấp rút nên chàng vẫn chưa làm sao tìm câu giải đáp được.
Trong khi đó, Phi Long thiền sư đã tiến đến nơi. Gia Cát Ngọc đứng sững giữa chiều gió lộng, cất tiếng to cười nói :
- Đại sư nếu có ý muốn so tài, thì tại hạ lúc nào cũng sẵn sàng hầu cả. Song, lời nói vừa rồi của Thạch đại hiệp, chính là muốn ám chỉ người khác, vậy xin đại sư tuyệt đối chớ nên hiểu lầm.
Chàng có ý sợ Phi Long thiền sư gian manh, định trốn tránh việc so tài với mình, mà nhắm vào một người võ công kém cỏi hơn, nên mới lên tiếng nói như vậy. Nhưng, Thạch Kinh Thiên vừa nghe qua liền cất tiếng gầm to như sấm nổ rằng :
- Lão tam. Em không cần phải lo lắng cho anh làm gì. Ở trên đời này, vị hòa thượng nào cũng trọc đầu cả. Lời của tôi nói vừa rồi, chính là muốn chỉ thẳng vào ông ấy đó. Vậy, xem ông ta làm chi được Thạch Kinh Thiên này cho biết?
Lời nói của Thạch Kinh Thiên rõ ràng khiêu khích thẳng vào đối phương, vậy thử hỏi Phi Long thiền sư không tức giận sao được?
Bởi thế, lão ta bèn ngửa mặt nhìn trời, rồi gắng giọng cười to nói :
- Thạch Kinh Thiên. Những lời nói lớn lối của ngươi có dọa được ai? Bần tăng dù cho không nuốt chửng được ngươi, vậy chả lẽ, lại không giết chết được ngươi hay sao? Song, vì hôm nay ta đang có việc muốn thương lượng với Gia Cát thiếu hiệp, nên không câu chấp đến lời nói của ngươi làm gì.
Thạch Kinh Thiên đang hăng trong lòng, vậy thử hỏi làm thế nào chịu nhịn Phi Long thiền sư qua những lời nói phách lối đó, nên liền cất tiếng cười như điên dại, nói :
- Tên giặc trọc Phi Long kia. Thạch Kinh Thiên ta hiện đang có việc gấp, nên không rảnh để đưa ngươi về chầu Diêm Vương ngay bây giờ. Vậy nếu ngươi thực sự đã chán ngán cảnh hồng trần, thì ta hẹn ba ngày sau cũng ở tại địa điểm này, Thạch mỗ sẽ dùng ngọn giáo thép tiễn ngươi ra đi, được không?
Nói dứt lời, y không chờ cho Phi Long thiền sư đáp lại, bèn nhanh nhẹn thò tay kéo lấy Gia Cát Ngọc, quát to :
- Lão tam, chúng mình hãy đi thôi.
Phi Long thiền sư trông thấy thế, cuống quýt nói :
- Gia Cát thiếu hiệp. Có lý nào thiếu hiệp không muốn lấy “Linh Thạch Hàn Bích Lộ” hay sao?
Gia Cát Ngọc sở dĩ không ngai quan sang nghìn dặm, cùng nhau đi đến đây, chính là để xin vật ấy. Hơn nữa, sau khi chàng đã nghe được sự giãi bày của Hắc Y Diêm La, thì lại thấy cần phải cướp lấy vật ấy vào tay. Nhưng, hiện giờ Uyển tỷ tỷ và Tiểu Thanh muội muội đang mắc nạn tại Kim Địch tự, thử hỏi chàng đâu dám chậm trễ được.
Song giờ đây Phi Long thiền sư đã tìm đến nơi, thì chắc chắn lão ta cũng có ý định gì. Phương chi, vừa rồi lão ta hẹn với mình gặp gỡ nhau tại chiếc cầu đá cách tiểu trấn năm dặm, và hiện nay mình đã đến chậm một bước, khiến lão ta không thể chờ đợi được mà tìm đến đây, chứng tỏ lão ta đang cần gặp mình lắm. Vậy, nếu chậm trễ trong một vài ngày, thì vẫn không sợ lão ta bỏ đi.
Gia Cát Ngọc đã nghĩ như vậy, nên liền to tiếng gọi rằng :
- Tại hạ hiện đang bận việc gấp, thực khó bề nán lại nói chuyện với đại sư, vậy, nếu đại sư có thể chờ được, thì ba hôm sau tôi sẽ đến địa điểm cũ để hầu.
Vừa dứt lời, thì chàng đã phi thân lướt đi thực xa, và độ một tiếng đồng hồ sau, chàng và Thạch Kinh Thiên đã nhìn thấy Kim Địch tự thoáng hiện trước mắt rồi.
Gia Cát Ngọc dừng chân đứng lại, nói :
- Nhị ca, anh bảo Thanh Liên hòa thượng, trụ trì của Kim Địch tự võ công cao cường lắm phải không?
Đôi mày rậm của Thạch Kinh Thiên liền nhướng cao, đáp rằng :
- Tên giặc trọc đó võ công cao cường hơn Thạch lão nhị ta một bậc, nhưng, theo ý ta hắn vẫn không làm thế nào đối địch nổi với tam đệ ngươi. Vậy, khi đến đó, thì ngươi hãy lo đối phó với lão ta, còn ta thì lo hạ lão Hồng Liên hòa thượng.
Thạch Kinh Thiên nói bay cả bọt mồm, tỏ ra tin tưởng ở sức mình lắm. Nhưng Gia Cát Ngọc nghe qua, lại không ngớt lắc đầu, nói :
- Làm như thế không được. Chúng ta đến đây có mục đích cầu xin người ta giúp cho mình, hơn nữa, hiện giờ Uyển tỷ tỷ và Thanh muội muội đều đang nằm trong tay của lũ giặc trọc ấy, dù chúng ta có thủ thắng được, cũng không thế nào làm chi hơn.
- Nếu nói vậy thì trong ngôi Kim Địch tự hiện giờ đang canh phòng cẩn mật, đồng thời, giữa thanh thiên bạch nhật như thế này, chúng ta làm sao âm thầm lẻn vào trong đó được? Chúng ta muốn xuống tay một cách bí mật, thì trừ phi phải đợi đến đêm nay.
- Theo ý tiểu đệ, thì giữa lúc xảy ra liên tiếp nhiều sự biến động, tất vào đêm bọn họ càng canh phòng cẩn mật hơn. Đấy là chưa nói khi người của mình đã rơi vào tay đối phương rồi, thì e rằng để chậm trễ, ắt sẽ sinh nhiều việc rắc rối.
- Lão tam, chớ nên nói dài dòng nữa. Nếu ngươi có kế hoạch chi hay, thì cứ việc nói thẳng ra, tất Thạch lão nhị ta sẽ nghe theo ý kiến của ngươi ngay kia mà.
Gia Cát Ngọc mỉm cười nói :
- Tiểu đệ hiện giờ đã có một ý định, nhưng không rõ có thể thi hành được hay không?
Nói đến đây, thì chàng hạ giọng nói thực khẽ, đồng thời, đưa tay chỉ về ngọn núi cao đứng sững bên ngoài ngôi chùa, thầm thì với Thạch Kinh Thiên một khoảng thời gian độ dùng xong một tách trà. Chừng ấy, bỗng thấy Thạch Kinh Thiên nhướng cao đôi mày, vỗ tay cười to, nói :
- Tuyệt. Tuyệt. Này, lão tam, với võ công của ngươi cũng đã làm cho ca ca phải khâm phục đến bò lăn ra đất, thế mà chẳng ngờ mưu lược của ngươi, lại tỏ ra sáng suốt cao cường hơn mọi người. Song, chỉ e rằng với tài năng của Thạch lão nhị ta, không làm thế nào tiến vào ngôi tháp đá đó được. Vậy, chi bằng hai ta sẽ trao đổi nhiệm vụ giữa nhau được không?
Gia Cát Ngọc gật đầu, mỉm cười nói :
- Nếu nhị ca nói vậy, thì tiểu đệ xin tuân mạng.
Nói dứt lời, hai người liền dang ra xa. Thạch Kinh Thiên cất tiếng to cười như sấm nổ, rồi nhắm ngay cổng Kim Địch tự chạy bay tới. Trong khi đó, Gia Cát Ngọc nhanh nhẹn ẩn mình, lướt thẳng tới một cánh rừng tòng rậm rạp nằm cạnh phía trái ngôi chùa.
Kim Địch tự từ bấy lâu nay hùng cứ ở vùng Quan Đông, nhân vật võ lâm chẳng ai dám xâm nhập bao giờ. Thế mà, mấy hôm gần đây, họ lại gặp nhiều biến động xảy ra không ngớt, khiến cho số hòa thượng ngạo mạn kia, mới hiểu được rằng, người tài còn có người tài hơn.
Thanh Liên hòa thượng biết mình giam giữ Tư Đồ Uyển và Tiểu Thanh lại, thì chắc chắn Thạch Kinh Thiên không khi nào lại chịu khoanh tay đứng ngó. Do đó, trong Kim Địch tự chẳng những canh phòng cẩn mật khắp bốn bên tòa tháp kia, mà khắp chung quanh ngôi chùa, đâu đâu cũng được bố trí thêm nhiều trạm canh bí mật, kiểm soát rất chặt chẽ.
Thế mà tiếng cười to của Thạch Kinh Thiên, lại nổi lên vang rền như vậy thử hỏi những vị hòa thượng trong Kim Địch tự, nào lại không nghe? Bởi thế, tiếng trống đồng liền được đánh ra ba hồi, và số tăng nhân trong ngôi chùa, ai nấy đều thủ thế, để sẵn sàng đối phó với kẻ địch.
Thạch Kinh Thiên biết số tăng nhân trong Kim Địch tự, đã phát giác được hành tung của mình, nhưng vẫn ngang nhiên nhắm ngay cổng chùa lướt thẳng tới.
Và, khi thân người của y còn cách cổng chùa ba trượng nữa, thì mới chịu dừng chân đứng lại, cất tiếng gầm to như sấm nổ rằng :
- Này. Thanh Liên lão tặc. Tại sao ngươi lại không dám ló đầu ra, và nếu cứ đóng chặt cửa mãi như thế này, thì Thạch Kinh Thiên ta sẽ dùng lửa đốt cháy sào huyệt của ngươi đó.
Thạch Kinh Thiên vừa nói dứt lời, thì liền thò tay vào áo lấy chiếc bật lửa ra đưa cao lên, tựa hồ sẽ dùng lửa đốt cháy ngôi chùa này thật. Và sau một tiếng “xoạc” đã thấy lửa đỏ lóe lên sáng ngời.
Thạch Kinh Thiên là Minh chủ lục lâm trong mười ba tỉnh cả miền Nam lẫn miền Bắc, vậy thử hỏi nào lại đi dùng một cách đối phó quá hèn hạ như vậy?
Nhưng, sau khi nghe tiếng kêu to của y số hòa thượng trong Kim Địch tự đều tưởng đấy là thực, nên liền kêu la huyên náo cả lên, đồng thời, gấp rút đánh lên năm tiếng chuông trong trẻo.
Thạch Kinh Thiên cười ha hả thực to, nói :
- Những tên hòa thượng trọc kia. Nếu các ngươi không ra cho mau, thì Thạch lão nhị ta không hơi đâu mà chờ đợi các ngươi đó.
Nói dứt lời, y bèn cầm chiếc bật lửa đang lập lòa ánh lửa đỏ, mạnh dạn bước thẳng đến sát cổng chùa.
Lúc bấy giờ, tại cổng chùa bỗng trở thành im phăng phắc, và kế đó, lại nghe một tiếng cười nhạt nói rằng :
- Thạch Kinh Thiên. Trong đêm vừa rồi Phật gia đã hé mở một góc lưới cho ngươi, hầu giúp ngươi được sống còn trở về, vậy chả lẽ hôm nay ngươi thực sự muốn nạp cái mạng bé nhỏ của ngươi đến đây nữa hay sao?
Cùng một lúc với tiếng nói, bỗng nghe cánh cổng kêu lên kèn kẹt rồi mở toang ra.
Thạch Kinh Thiên trông thấy Thanh Liên hòa thượng dẫn đầu Hồng Liên hòa thượng nối gót theo sau, và kế đó còn có mười vị hòa thượng khác ùn ùn kéo ra, cả bọn đang đưa chân tiến thẳng về phía Thạch Kinh Thiên.
Thạch Kinh Thiên liền cất tiếng cười như điên dại, nói :
- Thanh Liên. Thạch mỗ từ bấy lâu nay nghe đồn đãi chiếc sáo vàng của ông, có đánh ra nhiều thế võ kỳ tuyệt, chính là một món vũ khí lợi hại nhứt trong võ lâm, thế mà qua cuộc chiến đấu ngày hôm qua, ta vẫn không thấy nó hay ho ở chỗ nào, kỳ tuyệt nơi đâu.
Thanh Liên hòa thượng cất giọng khô khan cười đáp :
- Hôm nay ngươi đến đây, có phải muốn lãnh giáo mấy thế võ của ta chăng?
- Thạch Kinh Thiên ta mấy hôm nay cảm thấy ngứa ngáy trong cổ họng, nên bây giờ muốn thay đổi món ăn cho đỡ ngán miệng vậy thôi.
- Nếu thế, thì ngươi muốn thử qua cho biết chưởng lực của ta hay là muốn đấu về nội lực?
- Đúng thế. Cả hai thứ, Thạch lão nhị ta đều muốn so tài cho biết ai cao ai thấp.
- Ha ha. Để cho ai biết được “Khoan Thiên bát chưởng” của Kim Địch tự, hầu hiểu cái chi gọi là võ học chân chính. Này, bần tăng sẽ nhường cho ngươi trước ba thế võ đây.
Qua trận đánh vừa rồi, Thanh Liên hòa thượng đã biết Thạch Kinh Thiên không phải là địch thủ mình, nên giờ đây lão ta tỏ rất hào hiệp. Vừa nói dứt lời lão ta liền chấp tay ra sau lưng, đứng yên sắc mặt tràn đầy vẻ ngạo mạn.
Thạch Kinh Thiên cố đè nén cơn tức giận, gằn giọng nói :
- Thanh Liên. Ngươi tưởng đâu Thạch Kinh Thiên ta từ xa xôi nghìn dặm đến đây, chỉ có mục đích so tài với ngươi thôi hay sao?
Thanh Liên hòa thượng tựa hồ chẳng thèm để ý đến lời nói của Thạch Kinh Thiên, cất tiếng to cười ha hả đáp :
- Ngươi hãy yên lòng, hai con tiện tỳ ấy bị ta giam nơi ngôi tháp đá kia, nhất thời chưa đến đỗi phải chết đâu mà sợ. Chỉ cần ngươi có thể thắng ta trong nửa đường hay một thế võ thì bần tăng sẵn sàng để cho hai nàng ấy bước ra khỏi ngôi chùa này.
- Được. Người đại trượng phu nói ra một lời, thì chắc chắn như đinh đóng cột, vậy lão trọc ngươi nói chắc chắn đấy nhé.
- Bần tăng là người nắm địa vị tôn trưởng của một môn phái, vậy có lý nào nói rồi lại chạy chối được? Song, nếu ngươi bị thua dưới tay của bần tăng, thì phải làm chi đây?
Thạch Kinh Thiên thầm mắng :
- “Rõ là một tên giặc trọc vô liêm sỉ. Hai cô gái kia, chẳng phải ngày hôm qua đã bị ngươi gạt gẫm bước vào ngôi tháp đá hay sao?”
Tuy nhiên, dù trong lòng y cất tiếng mắng thầm, nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên nói :
- Thạch Kinh Thiên ta nếu bị hại dưới chưởng lực của ngươi, thì chẳng những hai cô gái ấy tùy ý ngươi định đoạt, mà ta còn sẵn sàng truyền lệnh cho các nhân vật lục lâm trong mười ba tỉnh, ra sức truy tầm “Linh Thạch Hàn Bích Lộ” đã bị cướp mất trở về cho ngươi.
- Được. Bần tăng cũng tin theo lời nói của ngươi. Vậy hãy vung chưởng đánh ra đi nào.
Thạch Kinh Thiên nghe qua, liền giả vờ cau chặt đôi mày, trong khi nét mặt đầy vẻ xem thường, cất tiếng cười nhạt nói :
- Vung chưởng đánh ra? Ha ha. Ngươi là tôn sư của một môn phái, thế mà lại có ý muốn đánh nhau với Thạch lão nhị ta như trâu chém lộn, vậy nếu đồn đãi ra ngoài, thì chẳng hóa ra làm cho mọi người cười rớt cả răng hay sao?
Thanh Liên hòa thượng sắc mặt bỗng trở thành lạnh buốt, nạt rằng :
- Thạch Kinh Thiên, lời nói ấy của ngươi là có ý gì? Nếu ngươi không dám so tài với ta, thì hãy mau cút khỏi nơi đây vậy.
- Ha ha. Có ý gì à? Nếu ngươi đánh ra một quyền, ta đánh trả lại một chưởng, dùng sức mạnh đấu với nhau như thế, chẳng phải có khác nào trâu bò húc nhau hay sao? Dù cho ngươi không sợ bị mất danh, thì Thạch Kinh Thiên ta cũng ái ngại về lối đánh nhau tầm thường như vậy lắm.
- Ha ha. Thạch Kinh Thiên, vậy ngươi có tuyệt học gì, thì hãy thẳng thắn bày ra cách tranh tài đi, bần tăng sẵn sàng chiều theo ý ngươi đó.
Thạch Kinh Thiên cất tiếng “Hừ” lạnh lùng, nói :
- Nếu thế, thì ngươi hãy nghe kỹ đây.
Nói đoạn, y quay nửa thân người qua một lượt, rồi đưa tay chỉ thẳng vào ngọn núi cao bên cạnh ngôi chùa, nói :
- Tôi xin hỏi, gốc cổ thụ to vừa một ôm trên sườn núi kia, có phải là cây “Sa điểu” không?
Thanh Liên hòa thượng tỏ ra vô cùng đắc ý cười nói :
- Đấy chính là loài mai “Kim bàn lục thúy điệp ngã” một loài hoa hữu danh trong thế gian này.
- Vậy chẳng hiểu nó còn mấy hôm nữa mới bắt đầu trổ hoa?
- Chậm là năm hôm, nhanh là ba hôm nữa. Nhưng chỉ e rằng ngươi đã chết đến nơi, không còn cơ hội nào được xem nữa đâu.
- Ha ha. Thạch Kinh Thiên ta, vì biết mình không còn sống được bao lâu nữa, nên muốn được xem qua cho biết.
- Luật tạo hóa không làm sao dời đổi được, vậy ngươi lại muốn bắt buộc nó phải trổ đúng theo ý muốn của ngươi chăng? Ha. rõ là những lời bá láp, giờ đây ngươi nói cũng không ích lợi gì. Vậy ngươi hãy trình bày rõ cách đấu tài giữa ta và ngươi kẻo mất cả thì giờ quý báu.
Thạch Kinh Thiên nghe qua, liền nhướng cao đôi mày, rồi phá lên cười to nói :
- Ông mang danh là bậc tôn trưởng của một tôn phái, nhưng kỳ thật thì sự hiểu biết tầm thường và hẹp hòi như một con ếch ngồi đáy giếng. Chả lẽ ông không hề nghe qua, khi người ta luyện được võ công đến mức cao siêu tuyệt đỉnh, thì có thể đoạt cả kỳ công của tạo hóa hay sao? Thạch Kinh Thiên ta ngày hôm nay, muốn dùng chân lực để hối thúc loài hoa quý báu kia, khiến nó trổ trước thời giờ theo thường lệ. Vậy, nếu ngươi có sợ mất mặt, thì nên sớm nhìn nhận mình thua là được rồi.
Chân lực mà có thể làm cho loài hoa mai trổ trước thời giờ, mùa tiết, thì thật Thanh Liên hòa thượng chưa từng nghe ai nói đến bao giờ. Do đó, lão ta nghe qua lời nói của Thạch Kinh Thiên, không khỏi lộ sắc ngạc nhiên.
Hồng Liên hòa thượng và mười mấy vị hòa thượng khác đứng sau đó, từ nãy giờ vẫn nghiêng tai lắng nghe, nên sắc mặt của họ cũng đều lộ vẻ sửng sốt.
Nhưng Thanh Liên hòa thượng dù sao vẫn là bậc tôn trưởng của một môn phái, song lão ta cũng không chắc mình có thể làm được việc đó. Tuy nhiên, lão ta cũng không thể nhìn nhận là mình chịu thua trước bao nhiêu thủ hạ. Chính vì vậy, sau cơn kinh ngạc, lão ta bèn to tiếng cười ha hả, nói :
- Thạch Kinh Thiên, ngươi chớ nên khoác lác để lừa gạt người ta. Nếu ngươi có thể làm được, thì chả lẽ bần tăng đây lại không làm được hay sao?
- Ha ha. Nếu chưa thấy thực tài, thì chắc chắn là ông chưa chịu phục? Vậy chúng ta hãy cùng đi lên nơi đó, thử qua cho biết nào.
Vừa nói dứt lời, thì Thạch Kinh Thiên bèn nhún đôi chân, nhắm ngay cánh rừng mai trên sườn núi bay thoắt đi như một luồng điện chớp.
Thạch Kinh Thiên đến trước rừng mai, bèn dừng chân đứng lại. Thanh Liên hòa thượng cũng nối gót lướt đến nơi. Thạch Kinh Thiên quay người lại, rồi thong thả đưa mắt quét qua một lượt, trong lòng cảm thấy cao hứng vô cùng.
Thì ra, với cái tài nghệ kỳ lạ, là có thể dùng chân lực để làm cho hoa tươi trên cành trổ trước mùa tiết, mà Thạch Kinh Thiên vừa giãi bày, đã khiến cho tất cả số hòa thượng trong Kim Địch tự đều háo kỳ muốn xem qua cho biết. Do đó, Hồng Liên hòa thượng bèn nhanh nhẹn chạy theo, và sau đó, những vị hòa thượng khác cũng lũ năm lũ ba nối gót nhau chạy tới.
Chính vì vậy, mà Thạch Kinh Thiên lấy làm khoái trá trong lòng. Y đưa tay chỉ thẳng vào gốc mai nhánh nhóc rậm rạp, cách xa đấy độ tám thước, rồi quay về Thanh Liên hòa thượng cất tiếng cười “khá khá”, nói :
- Hai gốc mai ấy là hai gốc mai già, trên nhành có không dưới ba trăm nụ hoa, vậy mỗi người chúng ta sẽ dùng luồng hơi ấm áp, do sức trui rèn nội công mấy mươi năm của mình, từ từ truyền vào nhành hoa, làm cho nó nở trước thời gian đã định. Và, ai làm cho hoa nở sớm, thì người đó thắng, bằng trái lại, thì bị thua.
Thanh Liên hòa thượng đưa mắt nhìn hai gốc mai già trước mặt, trông thấy cả hai gốc mai đều cao ngang vai người, trên nhành đầy những nụ mai màu xanh lục, đang lắc lư theo chiều gió. Những nụ mai ấy, xét ra thì ít nhất còn phải ba hôm nữa mới trổ được, nên bất giác lão ta liền cau chặt đôi mày.
Thạch Kinh Thiên trông thấy thế, bèn phá lên cười to, nói :
- Đại hòa thượng. Nếu ông chưa từng tập luyện qua thứ võ công này, thì nên thành thật nói thẳng ra trước, vì Thạch Kinh Thiên tôi nhất định không dùng sở trường của mình để thủ thắng sở đoản của người khác đâu.
Thanh Liên hòa thượng thật ra không chắc chắn mình làm được việc đó, song đã kẹt vì mình lỡ cỡi lên lưng cọp, nên đâu thể rút lui nửa chừng được. Do đó, lão ta đâm liều, cất tiếng cười khanh khách, nói :
- Thạch Kinh Thiên. Cái tài nghệ tầm thường đó, chắc chắn không gây khó khăn được cho bần tăng. Ngươi từ xa đến đây, dù sao vẫn là khách, vậy xin cứ ra tay trước đi nào.
Thạch Kinh Thiên quay mặt nhìn lại, trông thấy sau lưng mình tăng bào đang tung bay theo gió chập chờn khắp nơi, và những chiếc sáo vàng cũng giương ra san sát như một khu rừng, phỏng đoán cũng có đến trên tám mươi vị hòa thượng, đứng vây quanh để xem. Y biết những phần tử tinh nhuệ trong Kim Địch tự, giờ đây đều tập trung đến nơi này, nên trong lòng không khỏi thầm vui mừng, lên tiếng nói :
- Khách lúc nào cũng phải tùy theo chủ, vậy Thạch Kinh Thiên tôi bắt đầu thi thố cái tài hèn mọn đây.
Nói dứt lời, y đưa chân bước tới trước, rồi nhanh nhẹn ngồi xếp bằng xuống đất, rùn thấp đôi vai, hít hơi mạnh vào để điều hòa hơi thở. Và, sau đó, y mới từ từ đưa đôi chưởng lên, hướng thẳng về phía cội mai già đang có những nụ bông búp.
Qua sự giả vờ rất khéo léo của y, đã làm cho số tăng nhân già trẻ trong Kim Địch tự, đều hoàn toàn tin thật. Người nào người nấy đều giương tròn xoe đôi mắt, tập trung tinh thần chú ý theo dõi. Ngay đến cả Thanh Liên đại sư, là người từ bấy lâu nay không xem tai vào mắt, thế mà giờ đây quả tim cũng không khỏi hồi hộp, chú ý nhận xét từng cử chỉ một của Thạch Kinh Thiên hầu bắt chước theo hắn ta.
Khắp trên sườn núi, đâu đâu cũng đầy dẫy những cội mai già, mặt đất đang phủ tuyết trắng, không khí trở thành vô cùng phẳng lặng, nhưng đang tràn ngập một sự háo kỳ, đồng thời, ai nấy đều cảm thấy tâm trạng đang vô cùng căng thẳng.
Giữa lúc số tăng nhân trong Kim Địch tự đều tập trung tinh thần để theo dõi cuộc so tài kỳ lạ, thì trong ngôi Kim Địch tự bất thần vọng đến những tiếng chuông, tiếng trống dồn dập, khiến ai nghe đến cũng kinh hồn thất sắc.
Thì ra, Gia Cát Ngọc đang ẩn mình tại cánh rừng rậm phía trái ngôi chùa, sau khi trông thấy các tăng nhân ùn ùn kéo đi lên sườn núi, thì đoán biết kế hay của mình đã thành tựu, nên vung mạnh hai cánh tay, phi thân lướt thẳng lên đầu tường.
Vì nơi này chàng đã có bước vào một lần, nên địa hình hiểu rất rõ ràng. Do đó, trong khi thân người chàng còn đang lơ lửng trên không, thì lại quạt mạnh đôi cánh tay, nhắm ngay mái hiên tại dãy liêu phía Tây lướt thẳng vào, nhanh như một con chim én bay. Sau đó, chàng lại tìm nơi ẩn kín thân mình, rồi đưa mắt ra quan sát kỹ lưỡng khắp trong sân.
Chàng trông thấy tại gian Phật điện, khói hương nghi ngút, không khí trang nghiêm, đâu đâu cũng im lặng phăng phắc. Tại chiếc sân trống, chàng trông thấy có hai chiếc đỉnh bằng sắt to, khói hương cũng đang bay mịt mù. Và, cách phía sau chiếc đỉnh ấy độ chừng bảy trượng, thì chính là ngôi tháp đá mà chàng muốn đến.
Ngôi tháp ấy cao tất cả chín tầng, độ chừng mười trượng. Cả ngôi tháp đều do một thứ đá xanh rắn chắc xây nên, bắt đầu từ tầng thứ bảy trở lên chót, mới thấy có mở cửa sổ. Chàng chỉ nhìn thoáng qua một lượt, thì đoán biết bên trong tháp ấy, đều trống rỗng từ dưới lên trên.
Chính vì lẽ đó, nên người bị giam cầm trong ngôi tháp dù cho muốn vượt ra khung cửa sổ ở trên cao để trốn đi, cũng là một việc vô cùng khó khăn, không làm sao thực hiện được. Do đó, người bị nạn chỉ còn một cách duy nhất là ngồi yên chờ một sự cứu thoát mà thôi.
Thế nhưng, lúc bấy giờ cánh cửa đá bên dưới đang đóng kín, người ngoài làm thế nào có thể mở được? Hơn nữa, nếu muốn vượt lên khung cửa sổ trên đỉnh tháp, để lẻn vào trong, thì lại càng vô cùng khó khăn hơn. Vì tại khung cửa sổ đó, còn có những chấn song bằng sắt, ngăn chặn rất kín đáo. Mỗi song sắt ấy to bằng cườm tay. Vậy, nếu người trong tay không có những thanh bảo kiếm chặt đứt cả sắt thép, thì thử hỏi...?
Phải, tại sao ta không sử dụng đến thanh đoản kiếm “Phỉ Thúy Hàn Tinh Tỷ” xem sao?
Ồ. Mà không thể được. Dù cho ta có thể chặt những song sắt kia để tiến vào bên trong, nhưng vì trong lòng tháp lại quá chật chội, vậy khi muốn trở ra, ta làm thế nào phi thân lên được? Hơn nữa, lại làm thế nào mang cả hai nàng cùng ra?
Trong khi chàng còn đang đắn đo suy nghĩ, thì bỗng có một sáng kiến lóe nhanh qua óc, nên mừng thầm rồi nói lẩm bẩm rằng :
- Rõ là ngốc. Rõ là ngốc. Mình cần chi phải vào trong đó? Tại sao mình không biết tìm một sợi dây, rồi thòng xuống cho hai nàng đeo vào để kéo lên, như là câu cá vậy?
Nghĩ đến đây, thì trong lòng chàng hết sức vui mừng, nhanh nhẹn lướt người phi tới.
Trong khi chàng mới vừa phi thân lướt khỏi mái hiên, thì bỗng nghe có tiếng chân người bước lào xào, nên không khỏi giựt mình đánh thót, nhanh nhẹn phi thân bay trở về chỗ cũ để lẩn trốn. Liền đó, chàng nghe có tiếng nói vọng đến rằng :
- Sư huynh. Nghe đâu Thạch Kinh Thiên đang dùng chưởng lực để làm cho hoa mai nở trước kỳ hạn, đấy quả là một tuyệt kỹ chưa từng thấy trong đời, vậy chúng ta nên đi xem cho biết, được không?
Tiếng nói ấy từ gian đại điện vọng ra, nên Gia Cát Ngọc đưa mắt nhìn về nơi đó, thì thấy bên dưới pho tượng Di Lặc, có hai hòa thượng đứng tuổi đang cùng ngồi nói chuyện, Gia Cát Ngọc mong hai vị hòa thượng ấy sẽ rời đi ngay. Nhưng, bỗng một người khác lại trợn to đôi mắt, đáp rằng :
- Hai con tiện tỳ ấy quả hết sức lợi hại, tôi chỉ muốn túm lấy bọn chúng để đánh cho một hồi.
- Hừ. Ngươi bảo hai con tiện tỳ đó dễ trêu chọc lắm hay sao? Nếu chẳng phải chúng bị đói ba hôm rồi, thì ngay đến cả sư phụ cũng vị tất đã bắt sống được chúng như vậy.
- Chả lẽ với thứ võ học có một không hai trong trời đất này, có thể dùng chưởng lực để làm cho hoa tươi trên cành được nở sớm mà sư huynh lại không muốn xem qua cho biết hay sao? Theo ý tôi chúng mình nên đi xem rồi trở về ngay, dù cho thủ hạ của Thạch Kinh Thiên có gan dạ lẻn vào đây, thì chúng cũng nào biết được máy móc bí mật của ngôi tháp đá kia, lại đặt tại rún của pho tượng Di Lặc này? Vậy với ngôi tháp đá rắn chắc ấy, bọn chúng làm sao tiến vào được?
Gia Cát Ngọc nghe qua, liền hiểu ra mọi lẽ, thảo nào chung quanh ngôi tháp đá không có ai canh giữ cả, mà chỉ có hai tăng nhân đang ngồi dưới chân pho tượng Phật Di Lặc mà thôi. Bởi thế, chàng bèn nhẹn phi thân lướt đi như một ngọn gió, nhắm ngay gian đại điện đáp thẳng xuống.
Thế là hai vị hòa thượng đang ngồi nói chuyện với nhau, bất thần trông thấy có một bóng đen bay thoắt vào, nên đều kinh hãi đưa mắt nhìn lên, thì thấy đó là một nhân vật huyền bí, mặt được che kín bằng một vuông lụa đen.
Cả hai giật bắn người, như chạm nhằm phải điện trời. Họ đứng phắt ngay dậy, rồi đồng thanh quát to rằng :
- Ngươi là ai?
Gia Cát Ngọc cất tiếng cười lạnh lùng, đáp rằng :
- Các ngươi hãy mau mở cửa ngôi tháp ấy cho ta.
Trong khi chàng cất tiếng nói, thì đôi mắt sáng quắc như hai luồng điện, khiến cho hai vị hòa thượng kia nhìn qua, đều không khỏi bắt rùng mình, toàn thân run rẩy, không nói nên lời.
Gia Cát Ngọc liền đưa chân thong thả bước tới hai bước, gằn giọng nói :
- Tôi muốn hai ông phải mở cửa ngôi tháp đá kia ra, vậy có nghe không nào?
Chừng ấy, hai vị hòa thượng mới như chợt tỉnh cơn mộng. Đôi tròng mắt không ngớt xoay chuyển, rồi bỗng quát to lên rằng :
- Tên tiểu tặc không có mắt kia. Ngươi đã sắp chết đến nơi rồi, thế còn tỏ ra ngang tàng chi nữa?
Tiếng nói vừa dứt, thì cả hai liền rút hai chiếc sào vàng trên lưng xuống, rồi nhanh nhẹn chia làm hai đường trên và dưới, công thẳng vào người của Gia Cát Ngọc.
Hai thế võ của hai vị hòa thượng này đánh ra, hết sức mãnh liệt, và cũng hết sức hiểm hóc. Hơn nữa, cả hai võ công chẳng phải tầm thường, nên hai chiếc sáo lồng lộn trên không, rít gió nghe vèo vèo, nhắm điểm thẳng vào các đại huyệt trên người của Gia Cát Ngọc.
Bỗng nhiên, một chuỗi cười lạnh lùng liền nổi lên, đồng thời, bóng đen chập chờn trước mắt họ như một cái bóng ma, khiến cho thế võ của họ đều đánh hụt vào khoảng không, hơn nữa, ngay cả đối phương cũng biến đi đâu mất.
Hai người đoán biết mình đã gặp phải một cao thủ tuyệt thế, nên kinh sợ đến cả người đều toát mồ hôi lạnh. Bởi thế, họ đang có ý định cất tiếng la để báo động cho cả ngôi chùa. Nhưng liền đó bỗng họ nghe có mấy tiếng vèo vèo nổi lên liên tiếp.
Tức thì, hai luồng gió bén nhọn cuốn tới, khiến cho nơi lưng của hia vị hòa thượng đó, bỗng cảm thấy lạnh buốt, rồi tứ chi cũng cứng đờ, miệng không còn kêu thành tiếng được nữa.
Vì, Gia Cát Ngọc đã kịp thời vung tay lên, dùng thuật cách không điểm huyệt, điểm thẳng vào huyệt đạo của hai người, khiến cho bọn họ không còn báo động kịp nữa. Chàng biết, nếu để cho họ báo động, thì mọi việc sẽ trở thành vô cùng rắc rối. Sau đó, chàng cất tiếng cười lạnh lùng, rồi đưa chân bước thẳng tới trước hai bước.
Khi bước đến gần pho tượng Phật, thì chàng mới trông thấy rõ ràng, là tại giữa bụng của pho tượng Di Lặc kia, có một cái rún to bằng chung uống trà, màu vàng đã bị tróc đi, nên trở thành lu mờ, không còn chói sáng như những nơi khác, chứng tỏ thường có bàn tay của mọi người sờ mó vào nơi đó.
Bởi thế, chành nhanh nhẹn tràn ngay người tới, rồi thò năm ngón tay ra.
Thốt nhiên, trong khi bàn tay của chàng chưa kịp thò đến nơi, thì ở phía sau lưng của chàng, bất thần có một luồng kình phong cuốn thẳng tới.
Tài nghệ của Gia Cát Ngọc đã tiến tới mức siêu phàm tuyệt đỉnh, nên đoán biết ngay là có kẻ đang ra tay đánh lén mình. Tuy nhiên, chàng vẫn điềm nhiên không hề tỏ ra bối rối, vung ngay chưởng trái quét thẳng ra, trong khi tay mặt tiếp tục thò tới, đè mạnh vào giữa rún của pho tượng Phật.
Tức thì, một tiếng gào thảm thiết liền vang lên, rồi cũng nghe có những tiếng kêu kèn kẹt bên ngoài ngôi tháp đá.
Gia Cát Ngọc quay người ngó lại, thì trông thấy có một vị hòa thượng mặc áo xám, đã bị luồng chưởng lực của mình đánh bay ra xa ngoài ba trượng, nửa thân trên bị ngã chúi vào cái đỉnh bằng sắt, đang cháy nghi ngút khói hương, nên không nhìn rõ được diện mục ra sao. Nạn nhân lúc ấy đã nằm yên không cử động, có lẽ là đã chết tốt rồi. Chàng lại quay mặt về ngôi tháp đá, trông thấy hai phiến đá to nằm về hướng đông, đang kêu kèn kẹt, và từ từ mở rộng ra hai bên.
Tiếng gào thảm thiết của vị hòa thượng vừa bị chàng sát hại, cũng như tiếng kêu kèn kẹt của hai cánh cửa đá nơi ngôi tháp, đã làm cho những trạm canh bí mật chung quanh đấy phát giác được. Do đó, bọn họ bèn đánh trống dọng chuông vang dội, đồng thời, có trên mười bóng người phi thân lướt tới, miệng quát to inh ỏi.
Những tiếng náo động kinh hồn từ ngôi Kim Địch tự vọng đến, đã khiến Thạch Kinh Thiên và Thanh Liên hòa thượng đang ngồi so tài với nhau, đều nghe được rõ mồn một. Do đó, Thanh Liên hòa thượng không khỏi giật bắn người, đồng thời, lão ta cũng như chợt hiểu ra, nên vung tay đứng phắt dậy, gằn giọng nạt to rằng :
- Gã ăn cướp đặt điều nói láo kia. Sao ngươi còn chưa chịu nạp mạng đây cho ta.
Tiếng quát vừa dứt, thì hai chưởng của lão ta không ngớt vung mạnh ra, gây thành những đợt kình phong mãnh liệt như triều dâng sóng dậy, đánh chớp nhoáng bảy chưởng về phía Thạch Kinh Thiên.
Thạch Kinh Thiên cũng phi thân vọt lên, cất tiếng to cười “khá, khá”, nói :
- Hòa thượng trọc kia. Ông bỏ dỡ nửa chừng như thế là ông đã thua tôi rồi, vậy ông còn muốn kiếm cớ để chạy chối lời hứa hay sao?
Dứt lời, Thạch Kinh Thiên lắc mạnh đôi vai nhảy về phía trái tám bước, và liền đó, lại nghe có tiếng ngã đổ ầm ầm. Thế là, những cội mai quý báu của Thanh Liên hòa thượng, đã bị luồng chưởng lực của lão ta quét gãy hằng mấy mươi gốc.
Linh Thạch Hàn Bích Lộ và cánh rừng mai này, từ bấy lâu nay được Thanh Liên hòa thượng xem là hai món bảo vật trấn tự, thế mà ngày nay, hàn bích lộ bị người ta cướp mất đi rồi, giờ đây, cánh rừng mai lại bị gãy mất đi một số lớn, vậy thử hỏi lão ta không đau lòng như bị cắt ruột sao được?
Bởi thế, lão ta cất tiếng gầm to như điên dại, quát rằng :
- Thạch Kinh Thiên. Nếu ngươi là hảo hán, thì hãy đỡ thử ba thế chưởng của ta đây.
Tiếng nói vừa dứt, thì lão ta đã công ra ba thế chưởng liên tiếp.
Thạch Kinh Thiên trông thấy chưởng lực của lão ta quá mãnh liệt, thì trong lòng không khỏi quá sợ hãi, nhưng, lúc bấy giờ Hồng Liên hòa thượng đã dẫn mấy mươi tăng nhân đứng vây quanh đấy chạy bay về Kim Địch tự khiến Thạch Kinh Thiên băn khoăn không hiểu Gia Cát Ngọc có hành động được thành công không, nên trong lòng hết sức cuống quýt.
Tuy nhiên, nếu y muốn chạy trở lại ngôi Kim Địch tự để hợp sức với Gia Cát Ngọc, thì trước tiên phải vượt qua khỏi sự tấn công của Thanh Liên hòa thượng mới được.
Suy nghĩ như vậy, nên y bèn vận dụng chân lực, rồi gằn giọng quát to rằng :
- Lão trọc kia. Chả lẽ ta đây sợ ngươi hay sao?
Nói đoạn, y lắc mình tránh ngang, và chỉ trong nháy mắt đã công trả liên tiếp ba chưởng.
Thế là, trên sườn núi cuồng phong dấy động ầm ầm, hơi lạnh buốt cả da thịt.
Chưởng phong của đôi bên cuốn bay băng tuyết mù mịt.
Sau một tiếng nổ ầm thực to, thân hình của Thạch Kinh Thiên chao động mạnh, đôi chân không còn đứng vững được, nên phải thối lui liên tiếp ra sau ba bước.
Nhưng, Thanh Liên hòa thượng, một nhân vật từng xưng bá ở vùng Quan Đông này, qua ba chưởng đánh thẳng đỡ mạnh với đối phương vẫn không chiếm được phần ưu thế, mà trái lại, cũng bị hất bắn ra sau liên tiếp ba bước, y như Thạch Kinh Thiên.
Lão ta trông thấy thế thì hết sức kinh hoàng, và lòng ngạo mạn xem thường đối phương, cũng bị giảm đi quá nửa.
Riêng Thạch Kinh Thiên, tuy qua ba thế chưởng vừa rồi, chứng tỏ tài nghệ mình ngang với Thanh Liên hòa thượng, nhưng trong lòng vẫn hết sức kinh hãi.
Thì ra, vì trong lòng Thạch Kinh Thiên từ nãy giờ đã có dự mưu trước, nên qua cái trò dùng chưởng lực để truyền hơi ấm cho hoa nở sớm, Thanh Liên hòa thượng bị lầm tưởng là thực, nên vận dụng luồng hơi dương hỏa ở trong người đem ra sử dụng, trái lại, Thạch Kinh Thiên thì chỉ giả vờ, và thừa cơ hội đó điều ngươn vận khí, hồi dưỡng chân lực trong người mà thôi.
Như vậy, tức Thạch Kinh Thiên đã có được một sức lực dồi dào chuẩn bị trước, trong khi đối phương đã sử dụng chân lực quá nhiều nên cơ thể đã trở thành mệt nhọc. Thế mà qua ba chưởng vừa rồi, đôi bên chỉ tương đương với nhau, thử hỏi trong trường hợp đó, Thạch Kinh Thiên không hãi kinh sao được?
Nhưng, giờ thì không thể nào lùi được nữa, do đó, Thạch Kinh Thiên lại tràn đến vung chưởng ra đánh tới lần thứ hai.
Thanh Liên hòa thượng nóng như lửa đốt, đôi chưởng vung lên rồi vận dụng toàn thể chân lực trong người xô ra.
Nào ngờ đâu, thế chưởng của Thạch Kinh Thiên ấy, lại là một thế tấn công để rút lui. Do đó, khi hai luồng chưởng lực va chạm thẳng vào nhau, thì Thạch Kinh Thiên nhanh nhẹn thu chưởng trở về, rồi nương vào luồng chưởng phong quét tới của Thanh Liên hòa thượng, phi thân lướt đi ra xa ba trượng, như một con diều bị đứt dây.
Thanh Liên hòa thượng còn đang kinh ngạc, thì Thạch Kinh Thiên đã giương cổ cười to, rồi nhắm ngay Kim Địch tự chạy bay đi như một mũi tên bắn.
Trong khi đó, Gia Cát Ngọc sau khi mở được cửa ngôi tháp đá, thì liền trông thấy ngoài sân chùa có trên mười bóng người đang nhanh nhẹn lướt tới. Số người ấy, là các hòa thượng trong Kim Địch tự vừa nghe động nên tràn tới để bao vây.
Trong tay của mỗi vị hòa thượng đó, đều có cầm một chiếc sáo vàng, mắt trợn to, mày dựng đứng, dàn thành thế trận sẵn sàng nghinh địch.
Gia Cát Ngọc đưa mắt quét qua mọi người một lượt, rồi mới đưa tay vén cao vạt áo dài, thái độ ung dung như chung quanh chẳng hề có ai, thong thả nhắm ngay bậc tam cấp trước gian đại điện bước xuống.
Số hòa thượng vừa tràn tới, trông thấy vậy thì đã kinh hoàng sợ hãi. Kịp, khi đôi mắt họ va chạm thẳng với luồng nhãn quang lạnh lùng của Gia Cát Ngọc, thì lại càng sợ hãi hơn, bất giác thối lui liên tiếp.
Gia Cát Ngọc trông thấy vậy, liền dừng chân đứng yên, hướng về cửa ngôi tháp đá kêu to rằng :
- Uyển tỷ. Thanh muội. Hãy mau thoát ra đi nào.
Một ngày không gặp nhau, dằng dặc như ba thu dài. Gia Cát Ngọc đang nóng lòng muốn gặp lại hai cô gái.
Nhưng, tiếng kêu vừa dứt, thì trong ngôi tháp vẫn im phăng phắc, không hề nghe một tiếng động. Bởi thế, trong lòng chàng không khỏi cuống quýt, nên lại đưa chân bước thẳng tới ngôi tháp.
Những vị hòa thượng đang dàn thành trận thế kia, tuy nhất thời đã khiếp sợ trước sự oai phong của chàng, nhưng khi trông thấy chàng định đưa chân bước về hướng ngôi tháp, thì lại không ai bảo ai, ùn ùn tràn tới, vung trên mười chiếc sáo vàng ra, từ bốn phương tám hướng công thẳng về phía chàng.
Gia Cát Ngọc khẽ “Hừ” một tiếng lạnh lùng, rồi vung đôi chưởng quét thẳng ra ngoài.
Thế là, những tiếng gào la liền nổi lên vang dội, và trên mười bóng người, đều bị chưởng lực mãnh liệt của chàng quét bay vẹt qua hai bên, chừa trống một con đường rộng hằng tám thước ngay chính giữa.
Gia Cát Ngọc vì đang lo lắng đến sự an nguy của hai cô gái, nên sắc mặt đăm chiêu lạnh lùng, im lặng không nói chi cả, dõng dạc đưa chân bước qua giữa hai hàng rào người.
Nhưng trên mười vị hòa thượng chung quanh, vì đang khiếp sợ trước tài nghệ của chàng, nên người nào người nấy há mồm trợn mắt, đứng trơ trơ ra như là khúc gỗ, đâu còn dám ra tay đánh trả được nữa.
Gia Cát Ngọc bước liên tiếp năm bước, và đang định phi thân lướt thẳng vào ngôi tháp, thì bỗng nghe phía sau lưng có tiếng nói to vọng đến rằng :
- Ha ha. Thì ra lại chính là tên tiểu tặc nhà ngươi. Hãy đỡ chưởng lực đây.
Tiếng “đây” vừa lọt vào tai, thì liền thấy một luồng chưởng phong vô cùng mãnh liệt, tràn tới công thẳng vào lưng chàng, nhanh như một luồng gió hốt.
Gia Cát Ngọc vừa nghe tiếng nói của đối phương, liền quay mặt nhìn lại, thì thấy đó chính là Hồng Liên hòa thượng, người giữ chức vụ Giám Viện trong Kim Địch tự. Do đó, chàng bèn nhanh nhẹn quay người trở lại, vung chưởng đánh ra liên tiếp ba thế võ ồ ạt như mưa sa bão táp.
Ba thế chưởng vừa đánh ra, thì Hồng Liên hòa thượng đã bị hất bắn ra sau hai bước dài, trong khi đôi chân của Gia Cát Ngọc, vẫn đứng y nguyên một chỗ.
Trong ngày hôm qua, Hồng Liên hòa thượng đã biết tài nghệ của chàng nhưng không ngờ lại cao cường đến mức ấy. Bởi thế, đôi chân của lão ta vừa đứng yên trên đất, thì sắc mặt đã tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Gia Cát Ngọc sau khi đánh lui được Hồng Liên hòa thượng, thì sắc mặt bỗng sa sầm, quát rằng :
- Hai cô nương bị giam trong ngôi tháp đá này, bọn các ngươi đã làm sao rồi?
Hồng Liên chưa kịp trả lời, thì bất thần lại có hai bóng người bay thoắt đến.
Hai bóng người đó chính là Thạch Kinh Thiên và Thanh Liên đại sư, vị trụ trì của ngôi chùa Kim Địch tự. Khi Thanh Liên hòa thượng vừa đứng yên trên đất, liền cất tiếng lạnh lùng gằn giọng nói :
- Các cô ấy hiện đang ở trong ngôi tháp đá này, vậy nếu ngươi có gan, thì hãy xông vào trong ấy xem qua đi nào.
Đôi mày của Gia Cát Ngọc liền nhướng cao, cất giọng cười khanh khách, nói :
- Ông tưởng tôi không dám chăng?
Thạch Kinh Thiên nghe qua, thì không khỏi kinh hãi, vội vàng ngăn lại rằng :
- Lão tam. Em tuyệt đối chớ nên...
Nào ngờ câu nói của y chưa dứt, thì Gia Cát Ngọc đã bất thần vung chưởng đánh ra, đồng thời, nhanh như một luồng điện chớp, tràn tới chụp lấy vai của Hồng Liên hòa thượng.
Hồng Liên hòa thượng nhanh nhẹn rùn thấp đôi vai xuống, trong khi chưởng trái cũng công lên chớp nhoáng.
Nhưng thế võ của Gia Cát Ngọc vừa diễn biến, năm ngón tay của chàng trông linh động như năm con linh xà, bất thần chụp thẳng vào cổ tay trái của Hồng Liên hòa thượng.
Thế võ của chàng lúc vừa đánh ra, cũng như thế diễn biến tiếp đó, đều cao sâu khó lường, khiến Thanh Liên và Thạch Kinh Thiên đứng ngoài nhìn qua không khỏi kinh ngạc. Và, trong khi đó, thì cổ tay trái của Hồng Liên hòa thượng đã bị Gia Cát Ngọc siết vào tay rồi.
Hồng Liên hòa thượng giật bắn người, nhưng Gia Cát Ngọc đã gằn giọng cười rằng :
- Xin phiền đại sư hãy cùng tôi bước vào ngôi tháp, để xem qua một lượt.
Nơi huyệt đạo quan trọng trên người của Hồng Liên hòa thượng đã bị chế ngự, vậy thử hỏi làm sao dám phản kháng? Trong khi đó, dù Thanh Liên hòa thượng là người có dẫy đầy tuyệt học, nhưng vẫn đành bó tay đứng nhìn Gia Cát Ngọc uy hiếp người sư đệ của mình cùng nhanh nhẹn tiến thẳng vào cửa ngôi tháp.
Trong khi hai người đã đến bên trong, cùng đưa mắt nhìn qua bốn phía, thì đồng thanh cất giọng kinh ngạc kêu to lên rằng :
- Ủa, những cô ấy đâu rồi?

loading...
Hồi trước Hồi sau