Cô lâu quái kiệt - Hồi 57

Cô lâu quái kiệt - Hồi 57

Cao thủ tranh tài

Ngày đăng
Tổng cộng 60 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 703257 lượt xem

loading...

Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt quả không hổ danh với hai tiếng “Nhân Ma” của mình. Lần này lão ta sẽ xuất đầu lộ diện, chẳng những đã phỉnh gạt được các môn phái lớn trong võ lâm như trẻ con, mà ngay đến Càn Khôn ngũ bá, một số đông hoàn toàn bị lão ta thao túng mà không hay biết chi cả.
Trong cuộc đại hội ngày hôm nay, Cùng Thần, Túy Quỷ và ba môn phái lớn trong Trung Nguyên, đang sắp sửa lâm vào tình trạng cùng bị bại vong. Trong khi đó, Thạch Cổ hòa thượng, Mặc Sầu sư thái và các môn phái Thiên Sơn, Chung Nam, Đông Hải cũng cùng chịu chúng số phận với đám người trước.
Hiên nay, trong số ngũ Bá, một người duy nhất không lọt vào gian kế của Đông Phương Tuyệt, chỉ có Bát Chỉ Phi Ma mà thôi. Vì, Đồng Chung đạo trưởng lúc bấy giờ cũng bị sa vào cạm bẫy của lão ta rồi.
Trên nền trời, vầng trăng sáng trong như bạc, số mây đỏ bao phủ khắp trong Huyết Hải Địa Khuyết cũng đã tan mất. Tại một gian đại sảnh rộng rãi trong Huyết Hải Địa Khuyết, lúc bấy giờ đang đứng đông nghẹt những nhân vật võ lâm, từ Tứ hải Cửu châu kéo đến.
Nơi đây, chính là chiến trường thứ ba trong cuộc đại hội đêm nay, mà cũng chính là địa điểm dùng để gây thanh thế của Thiên Diên Nhân Ma, một người đang tự xưng là Huyết Hải Chuyển Luân Vương.
Lúc bấy giờ, Đông Phương Tuyệt đầu đội mão vàng, lưng mang ngọc đái, đang ngồi chễm chệ tại một chiếc ghế kê cao nhất trong gian đại sảnh.
Sắc mặt của lão ta tràn đầy nết gian manh và vui vẻ, đưa đôi mắt nhìn chòng chọc vào hai bóng người đang đánh nhau quyết liệt. hHai người ấy, một là cao thủ của Huyết Hải, và một là Đồng Chung đạo nhân trong Càn Khôn ngũ bá.
Đồng Chung đạo nhân tự biết trong cuộc đại hội đêm nay, nếu ai ra tay đánh nhau trước, thì tất sẽ bị bao nhiêu nhân vật võ lâm khác nối tiếp nhau tràn tới tấn công để hạ cho kỳ được. Với kinh nghiệm của lão ta, lão ta tuyệt đối không khi nào muốn bước ra đánh trước bao giờ.
Thế như, Đông Phương Tuyệt đã xếp đặt mưu gian sẵn sàng trước, vậy thử hỏi lão ta làm sao đứng ngoài khoang tay ngó được. Bởi thế, ngay giờ phút đầu tiên, một cao thủ trong Huyết Hải đã bước ra, kêu đích danh Đồng Chung đạo nhân để khiêu chiến.
Đứng trước thực trạng đó, thử hỏi Đồng Chung đạo nhân lại tỏ ra rụt rè hay sao? Không thể được, lão ta vì danh dự trước mặt quần hùng võ lâm, nên phải dõng dạc bước ra nghinh chiến.
Thế là âm mưu đầu tiên của Huyết Hải Chuyển Luân Vương được xem như đã thành công mỹ mãn. Lão ta tuy biết người cao thủ của Huyết Hải này, là kẻ không thể đối địch nổi với Đồng Chung đạo nhân. Nhưng chỉ cần Đồng Chung đạo nhân ra tay đánh nhau thì lão ta có thế thực hiện được bước thứ hai trong mưu gian của mình.
Hai đối phương đem hết tài năng ra giao tranh với nhau khiến kình phong dấy động ào ào, bóng người chập chờn khắp nơi và chẳng mấy chốc là đôi bên đã đánh ra ba thế võ...
Nhưng bỗng nhiên ai nấy nghe một tiếng gào thảm thiết vang lên rung chuyển cả gian đại sảnh, rồi lại thấy có một bóng người bị hất bắn đi như một mũi tên bay, rớt ra xa hơn tám trượng, máu tươi trào ra miệng như suối, rồi tắt thở chết ngay tức khắc.
Thì ra người cao thủ của Huyết Hải ấy, sau thế võ thứ ba là đã bị Đồng Chung đạo nhân vung chưởng quét bay, mất mạng liền đó.
Tức thì khắp cả gian đại sảnh tiếng ồn ào liền nổi lên, quần hùng nhìn qua đều kinh tâm tam tán đởm. Do đó không khí trong khắp gian đại sảnh cũng trở nên ngột ngạt khó thở.
Đồng Chung đạo nhân khẽ cau đôi mày, cất tiếng niêm phạt tỏ rằng :
- Vô Lượng Thọ Phật. Bần đạo vì nhất thời lỡ tay, nên thực là có tội.
Đứng trước tình trang đó, ai nấy chắc chắn Huyết Hải Chuyển Luân Vương sẽ căm tức gầm thết lên như sấm nổ, nên không ai bảo ai nhất loạt đều đưa mắt nhìn về phía lão ta...
Thế nhưng mọi việc lại xảy ra ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Vì lúc đó đôi khóe miệng của Huyết Hải Chuyển Luân Vương chỉ hiện lên một nụ cười lạnh lùng khó hiểu nói :
- Càn Khôn ngũ bá quả thật là danh bất hư truyền. Chỉ với một thế võ “Chung Tảo Lưu Vân” cũng đủ thấy tài nghệ cao cường đến mức cho số nhân vật võ lâm ở những vùng hoang vu man rợ, không làm sao có thể so sánh được.
Câu nói của tên lão ma đó, ngụ ý ly gián và khiêu khích nên vừa nói dứt lời, bỗng trong đám quần hùng bỗng có một tiếng cười nhạt vang lên, đồng thời lại thấy một bóng người từ trong đám đông bay thoát ra, đáp xuống giữa khoảng trống.
Thì ra, đấy là một vị hòa thượng to lớn, trong tay xiết chặt một chiếc sáo vàng.
Đồng Chung đạo nhân vừa nhìn qua, thì không khỏi kinh ngạc, vội vàng nói :
- Đại hòa thượng đây có hải là Thanh Liên đại sư, người đã từng diễn võ dương oai ở phía Bắc quan ải, tức vị trụ trì của ngôi Kim Địch tự đây chăng?
Vị hòa thượng ấy cất giọng lạnh lùng cười khanh khách, nói :
- Đạo huynh bảo diễn võ dương oai ở phía Bắc quan ải là có ý gì? Vậy chả lẽ đạo huynh cho rằng bần tăng không đáng mặt đến Trung Nguyên này để thi thố tài năng hay sao?
Đồng Chung đạo nhân đã biết chiếc sao vàng trong tay vị hòa thượng này vô cùng lợi hại, nhưng không ngờ lão ta lại lên tiếng bắt bẻ gây sự như thế, do đó lòng không khỏi tức giận nói :
- Có thể hay không, chỉ cần thử qua sẽ biết.
Thanh Liên đại sư ngửa mặt lên trời, cất tiếng cười to như sấm nổ, nói :
- Nếu thế thì ông hãy thử xem.
Nói đoạn, chiếc sáo vàng trong tay liền được tung lên, rít gió nghe vèo vèo, chập chờn giữa không trung, bắt từ trên cao chụp xuống đầu của Đồng Chung đạo nhân.
Vị hòa thượng này là người trụ trì Kim Địch tự, võ công thật sự chẳng phải tầm thường, thảo nào khi lão ta vừa nghe những tiếng “hoang vu, man rợ” của Đông Phương Tuyệt vừa thốt ra khỏi miệng, thì trong lòng bất mãn, dõng dạt bước ra ngay.
Số quần hùng đứng vây quanh trông thấy thế, đều không khỏi kinh hãi. Trong khi đó, Đồng Chung đạo nhân nhanh nhẹn quay tròn cánh tay phải lên, tức thì chiếc đồng chung rít gió ngân vang, ánh vàng lấp lánh, rồi nhắm ngay ngực đối phương xô thẳng tới.
Những thế võ của chiếc Đồng Chung, cũng như chiếc sáo vàng, đều kỳ tuyệt hiếm có trong võ lâm, ai nấy nghe tiếng chuông trong trẻo, kêu “boong, boong” chín tiếng dài, vang rền cả màn tai, vì ngọn sáo vàng của Tanh Liên đại sư vừa điểm trúng vào chiếc chuông đồng của Đồng Chung đạo nhân.
Đôi vai của Đồng Chung đạo nhân bị chao động qua hai lượt, trong khi đôi chân của Thanh Liên đại sư cũng loạng choạng mất thăng bằng. Qua thế võ mạnh đỡ thẳng, tựa hồ tài nghệ của đôi bên, kẻ nửa cân người tám lạng, không ai hơn ai cả.
Thanh Liên đại sư đoán thế võ ấy, Đồng Chung đạo nhân mới sử dụng có bảy phần mười chân lực thôi, nên trong lòng cũng đỡ lo, cất tiếng cười ha hả thực to, nói :
- Xem ra Càn Khôn ngũ bá tài nghệ cũng chẳng qua là thế. Vậy ông hãy đỡ tiếp hai thế võ của bần tăng đây.
Nói đoạn, thân hình của lão ta liền di động, bóng sáo vàng chập chờn trên không trung, trông chẳng khác nào một cụm mây từ trên nền trời sa xuống, gây thành gió lạnh vèo vèo, chỉ trong chớp mắt, là đã tấn công liên tiếp ba thế võ, diễn biến vô cùng cao thâm kỳ tuyệt, khiến ai cũng khó bề đón trước được.
Số quần hùng khắp nơi tập trung về đây, chẳng có người nào tài nghệ và võ công chưa chui rèn qua mấy mươi năm cả. Nhưng ai nấy nhìn thấy thế đánh bằng chiếc sáo vàng quá ư kỳ tuyệt, hiểm hóc của Thanh Liên đại sư, thì trong lòng không khỏi kinh hãi, hoang mang lo sợ.
Thế nhưng Đồng Chung đạo nhân là người tiếng tăm liệt vào hàng Càn Khôn ngũ bá, vậy thử hỏi đâu hải tầm thường?
Do đó, trong khi đôi mắt mọi người đứng chung quanh đều đang hoa lên, thì thốt nhiên nghe tiếng chuông vang rền, ngân lên “boong, boong” hai lượt, đồng thời bóng chuông vàng chập chờn cũng không ngớt chao động trước mắt, rồi một ngọn kình phong mãnh liệt nhằm ngay Thanh Liên đại sư cuốn tới.
Thanh Liên đại sư đang tràng người lướt tới, nhưng bị luồng kình phong lạnh buốt da thịt ấy làm cho thân hình không khỏi chao động, và bất thần đôi bàn tay liền run rẩy, rồi nhanh nhẹn thoái lui ra sau bước.
Thanh Liên đại sư không khỏi thầm kinh hãi, vội vàng hạ thấp đôi tay, đưa chân bước lách sang ngang tám bước, rồi tay phải dùng ngọn sao vàng, tay trái dùng chưởng đánh ra cùng một lúc gây thành một đạo kình phong như mưa sa bão táp, chống trả liên tiếp tám thế võ.
Đồng Chung đạo nhân quát to lên một tiếng tức thì chiếc đồng chung vọt lên rơi xuống ba lượt, trong tiếng chuông ngân dài như tiếng khóc than ai oán. Thế là ai nấy đều trông thấy khắp chung quanh, như có bóng tuyết rơi lã chã. Thì ra, Đồng Chung đạo nhân đã sử dụng thế đánh tuyệt kỹ, tức là “Thê Phong Khổ Vũ Đoạn Trường Chung”.
Riêng về thế võ tuyệt kỹ hiểm hóc của đô bên không cần bàn đến, mà chỉ nhận xét về chiếc đồng chung và ngọn sáo vàng, không ngớt ngân lên những âm thanh kinh khiếp cả lòng người kia, cũng đã làm cho số nhân vật võ lâm tài nghệ còn kém cỏi, lúc nào cũng phập phòng sợ hãi, chứng tỏ đôi bên quả là những nhân vật hiếm có trong võ lâm.
Số quần hùng hiện diện trông thấy kình phong dấy động ầm ầm, bóng chuông và bóng sáo chập chờn dầy đặc cả không gian, thì ai nấy đều kinh hoàng thất sắc.
Hai đối phương, kẻ này vọt lên thì kẻ kia rơi xuống, chỉ trong chớp mắt là đã tranh nhau hơn năm mười thế võ...
Bỗng nhiên, chiếc sáo vàng trong tay Thanh Liên đại sư, bỗng vút khỏi tay bay vút đi và sau một tiếng “phập” tức thì, nó đã lao tới cấm sâu vào chiếc cột to nơi đại sảnh, đồng không ngớt rung chuyển lắc lư.
Đồng Chung đạo nhân cất tiếng cười to ha hả, trong khi sắc mặt Thanh Liên đại sư đã tái nhợt như một xác chết, nhanh nhẹn bỏ chạy bay đi mất.
Đôi mắt của Huyết Hải Chuyển Luân Vương không ngớt xoay chuyển, rồi vung cánh tay phải lên một lượt, tức thì có một lão già nhỏ bé liền bước ra...
Đồng Chung đạo nhân sau khi đánh bại Thanh Liên đại sư thì tựa hồ chân lực trong người cũng bị hao mòn không ít. Lão ta đưa đôi mắt kinh hoàng, ngó khắp bốn bên nhưng chẳng hề trông thấy hình bóng của Cùng Thần, Túy Quỷ và Thạch Cổ hòa thượng đâu cả. Trái lại khắp chung quanh đâu đâu cũng đen nghẹt quần hùng võ lâm, người nào người nấy đều nóng nảy muốn tràn ra so tài.
Lão ta đang có ý định tìm cách rút lui một cách khôn khéo nhưng Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt, một con người gian manh sâu hiểm nổi tiếng kia, liền đứng ngay dậy, đưa mắt nhìn thẳng vào số quần hùng chung quanh dùng giọng khiêu khích nói to rằng :
- Cuộc hội ngày hôm nay có mục đích là xếp đặt lại thứ bậc trong Ngũ bá và tuyển chọn Minh chủ võ lâm, vậy nếu chư vị không có ai bước ra so tài tiếp, thì Đồng Chung đạo nhân sẽ là...
Lão ta nói đến đây thì cố ý dừng lạị. Thốt nhiên trong đám đông, bỗng thấy hai bóng người phi thân lướt ra và sau một tiếng gầm thực to, tức thì có hai luồng cuồng phong lạnh buốt từ hai bên phải, trái cuốn thẳng về phía Đồng Chung đạo nhân.
Đồng Chung đạo nhân một mặt hết sức căm tức đối với hai gã kia đã bất thần ra tay đanh lén một cách hèn hạ, nhưng mặt khác lão ta cũng tự biết, nếu cuộc chiến ngày hôm nay, không khéo léo kết thúc sớm, thì chắc chắn mình kiệt sức mà chết, trước khi Cùng Thần và Túy Quỷ và anh em đồng bạn khác kéo tới đây.
Suy nghĩ thế, nên Đồng Chung đạo nhân gắn giọng quát lên một tiếng, rồi sử dụng chín phần mười chân lực, vung chiếc đồng chung trong tay phải xô thẳng ra, trong khi chưởng trái chớp nhoang quét tới một chưởng, gây thành hai tiếng nổ ầm ầm, cuốn thẳng tới hai bóng người vừa lao đến.
Thế là ai nấy đều nghe hai tiếng gào thảm thiết vang lên, rồi lại thấy hai bóng người ấy bị hất bắn lên không, bay đi ra xa và rớt trở xuống đất nghe “phịch, phịch”, nằm sóng sượt không nhúc nhích.
Người phía tay phải đã bị chiếc đồng chung chạm thẳng vào người, nên xương cốt đều gẩy nát, còn người phía trái đã cố gắng ngoi người đứng lên được, nhưng đôi chân lại lảo đảo hai lượt và một ngụm máu tươi đã từ trong miệng bắn ra xối xả, cuối cùng hắn ta lại té lăn quay trở xuống đất.
Chỉ trong một thế võ mà Đồng Chung đạo nhân đã hạ sát được hai đối phương tràn tới đánh lén. Nhưng lão ta vì thế cũng cảm thấy khí huyết trong mình có phần cuồng loạn. và, ngay lúc ấy, thì bỗng nghe khắp bốn bên có tiếng kêu kinh hoàng lên rằng :
- Nam Thiên Dã Nhân.
Nam Thiên Dã Nhân là người trước kia chỉ dùng đôi chưởng bằng xương bằng thịt hạ liên tiếp mười sáu cao thủ Trung Nguyên. Trong võ lâm, tên tuổi của lão ta không ai không biết, có thể nói khép tiếng một thời. Do đó, ngay như Đồng Chung đạo nhân là một người tên tuổi được liệt vào hàng Ngũ bá, mà khi nghe bốn tiếng “Nam Thiên Dã Nhân” thì không khỏi kinh hoàng thất sắc.
Và ngay trong lúc ấy, Đồng Chung đạo nhân đã biết hai gã đàn ông vừa tràn tới đánh lén mình chắc chắn là của Nam Thiên chứ không còn ai nữa.
Trên nền trời trăng vẫn sáng vằng vặc, luồng gió đêm vẫn thổi mạnh.
Nam Thiên Đã Nhân có một thân hình to lớn, tóc dài phủ tận vai, đôi mắt tròn xoe, vừa to vừa sáng xanh lè, đưa đôi chân bước tới từng bước nặng nề, nhắm ngay Đồng Chung đạo nhân tràn tới.
Bởi thế khắp gian đại sảnh, không khí trở thành tĩnh mịch nặng nề và vô cùng ngột ngạt.
Trong bầu không khí yên tĩnh đó, tựa hồ ai nấy đang nghe quả tim mình nhảy thình thịch liên tiếp.
Đồng Chung đạo nhân vẫn trầm tĩnh như thương, nhưng tâm trang vô cùng căng thẳng...
Lão ta biết Thiên Nam Dã Nhân tài nghệ không thua sút chi mình, nhưng giờ đây mình đã đánh nhau ba trận với kẻ cường địch nhật là qua trận đánh nhau vừa rồi với Thanh Liên hòa thượng, vị trụ trì của Kim Địch tự, lão ta bị tiêu hao rất nhiều sinh lực trong ngườị. Như vậy trong khi Cùng Thần, Túy Quỷ, Thạch Cổ hòa thượng và bao nhiêu người cùng phe khác chưa đến kịp, thử hỏi lão ta làm thế nào rút ra khỏi vòng chiến? Do đó lão ta bất đắc dỉ phải vận dụng chân lực trong người sẵn sàng ứng chiến, rồi gắn giọng nói :
- Nam Thiên Dã Nhân. Ông định so tài bằng cách nào?
Đôi mắt Nam Thiên Dã Nhân nhìn chòng chọc vào Đồng Chung đạo nhân, chiếu ngời ánh sáng xanh, trông rất dễ kinh khiếp. Lão ta trầm ngâm trong một lúc, rồi há lên cười như điên dại nói :
- So tài như thế nào à? Ha ha. Nếu ngươi có gan hãy đấu với ta ba trăm thế võ, mãi đến chừng nào hai ta có người ngã ra chết thì thôi.
Đồng Chung nghe qua lời nói đó trong không khỏi kinh hoàng. Tuy nhiên, lão ta cũng cất tiếng cười lạnh lùng đáp rằng :
- Nếu muốn đấu ba trăm thế võ thì đấu, Đồng Chung đạo nhân ta đâu lại sợ hay sao?
Nam Thiên Dã Nhân tức giận gầm to một tiếng, nói :
- Nếu hôm nay chẳng phải ngươi chết thì là ta đây, mất mạng. Này, Đồng Chung đạo nhân. Ngươi hãy chuẩn bị để lãnh cái chết đi.
Nói đoạn, đôi chưởng của lão ta liền vung lên cuốn ra một luồng kình phong mãnh liệt, nhắm ngay Đồng Chung đạo nhân cuốn thẳng tới.
Sức mạnh của luồng kình phong ấy, xem ra như có thể làm lắc lư cả núi đồi.
Số người đang đứng chung quanh, không ai không lát mắt.
Đồng Chung đạo nhân nào chịu tỏ ra kém hơn đối phương, sẵn tay phải dùng chiếc chuông đồng, trong khi tay trái dùng chưởng nhanh nhẹn phản công trả lại.
Tức thì một tiếng “boong” vang lên, đi đôi với một luồng kình phong lạnh buốt, mãnh liệt phi thường.
Khi chân lực của đôi bên vừa chạm thẳng vào nhau, thì nghe một tiếng “ầm” như sấm động tháng ba, đồng thời cuồng phong dấy động ào, khiến cho quần hùng đứng trong vòng ba trượng đều ùn ùn thoái lui ra sau.
Ai nấy chưa kịp nhìn rõ hai đối phương, thì lại trông thấy bóng người chập chờn di động, rồi nghe liên tiếp hai tiếng “ầm, ầm” nhức óc đinh tai. thế là hai bên đanh mạnh đỡ thẳng qua hai thế võ nữa.
Qua hai thế võ ấy, đôi bên đều sử dụng chín phần mười chân lực, nên sau khi cát bụi lắng xuống, kình phong tạm yên, thì mọi người trông thấy Đồng Chung đang đứng sững ở hướng Đông, trong khi Dã Nhân đang đứng sững ở hướng Tây, cách nhau độ chừng ba trượng. Đôi bên đều giương to đôi mắt, nhìn chòng chọc vào đối phương. Dưới bóng trăng lờ mờ, ai nấy đều nhìn thấy trên khóe miệng của hai lão ta đang trào ra một vệt máu tươi đỏ ối.
Quần hùng ngơ ngác nhìn nhau, ai ai cũng đều thắt sắc kinh hoàng...
Tích Hoa công tử cũng lẫn lộn giữa đám đông, nhưng vẻ mặt thản nhiên lanh lùng, chỉ có đôi mắt không ngớt xoay chuyển.
Bát Chỉ Phi Ma Âu Dương Thiên nhìn thấy mọi việc xảy ra trong đêm nay quá bất lợi, nên trong lòng không khỏi thầm cuống quýt.
Trong tất cả số đám đong hiện diện, chỉ riêng Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt là tỏ ra đắc ý nhất.
Giữa lúc ấy sắc mặt của Vong Hồn đạo nhân trông vô cùng thiểu não, tựa hồ như đang mếu. Riêng Chiêu Hồn và Vong Hồn cũng thừa lúc mọi người đang chăm chú nhìn vào hai đối thủ, âm thầm chuồn đi mất.
Cuộc chiến tạm thời lằng dịu, song chẳng mấy chốc sau lại bùng nổ.
Nam Thiên Dã Nhân gầm to một tiếng, rồi nhún mình lao vút lên khoảng không, mớ tóc dài của lão không ngớt bay phất phơ, y phục cũng giũ trong gió nghe rèn rẹt. trong khi thân hình lão ta hãy còn lơ lửng trên không, thì đã xoay tròn đôi chưởng, vận dụng toàn bộ chân lực trong người, bắt từ trên giáng thẳng xuống đầu Đồng Chung đạo nhân.
Thế là ai nấy đều cảm thấy mặt đất như bị lắc lư, rung chuyển rồi lại thấy Đồng Chung đạo nhân đưa chân phải lách ra xa, trong khi nửa thân trên ngửa mặt nhìn về phía địch, hai tay bưng cứng chiếc đồng chung đưa cao ngang ngực rồi xô mạnh ra ngoài...
Tiếng gió rít ầm ầm, tiếng nổ như trời long đất lở, khiến cát bụi tung bay mịt mù, gian đại sảnh như lắc lư sụp đổ. Thế là đôi bên lại đánh mạnh đỡ thẳng với nhau một thế võ nữa.
Liền đó, ai nấy đều nghe tiếng đổ ào ào, rồi lại thấy cuồng phong dấy động.
Tức thì ngoài mấy mươi tấm lưu ly trước cửa gian đại sảnh, đã hoàn toàn bị cuồng phong quét vỡ, bắt từ trên tuôn xuống như những cánh lá vàng rơi, bừa bãi cả mặt đất.
Khi cuộc chiến tạm lắng dịu, ai nấy nhìn thấy Nam Thiên Dã Nhân đã bị hất ra xa ba trượng, đôi chân mềm nhũn, thân hình không ngớt lảo đảo, rồi ụa một tiếng to, hộc ra hai ngụm máu tươi đỏ ối.
Trong khi đó, Đồng Chung đạo nhân tựa hồ cũng vẫn không chiếm được phần ưu thế. Qua một tiếng “xoạc”, đôi chân của lão đã bị lún sâu vào đất đến bảy tấc mộc, đôi vai không ngớt chao động và máu tươi từ trong miệng vọt thẳng ra, khiến cho mớ râu dài của lão ta cũng dính be bét những máu.
Nam Thiên Dã Nhân cố hết sức ất tiếng cười ghê rợn, nhưng cũng vô cùng thảm não :
- Này. Đồng Chung lão đạo. Ngươi biết mùi vị võ công ta chưa?
Đồng Chung đạo nhân định thần trở lại, liền cau đôi mày mỉm cười nói :
- Nam Thiên lão ma. Có chi đâu? Có chi đâu?...
- Ha ha. Ha ha.
Hai người vừa nói dứt lời, đôi bên lại phá lên cười to không ngớt. Tiếng cười của họ chưa đứt, thì bỗ cả hai hộc ra một ngụm máu tươi.
Chì nhìn qua hiện tượng đó, cũng thấy hai đối thủ đã bị nội thương trầm trọng đến mức nào? Đang lý trong trường hợp đó, đôi bên phải ngừng tay lại là vừa.
nhưng không. Tuy đôi bên thầm kinh hãi trước võ công đối thủ, song họ bị vào thế không thể dừng tay ngang tại đây được?
Một ngọn gió đêm lạnh lùng từ ngoài lùa vào, và mang theo mùi tanh máu nồng nặc.
Tất cả mọi người chung quanh lại đưa mắt chú ý nhìn vào hai đối thủ. Ai nấy thấy Đồng Chung đạo nhân lại đưa chân bước nặng nề mệt nhọc, tiến tới trước ba bước.
Nam Thiên Dã Nhân đưa tay chùi vệt máu trên khóe miệng rồi cũng lảo đảo gắng gượng tràn tới ba bước.
Tâm trạng của tất cả số quần hùng hiện diện, đều đang căng thẳng, như mỗi lúc một căng thẳng hơn, theo từng bước di động của hai đối phương...
Thế rồi, khoảng cách giữa đôi bên mỗi lúc càng gần hơn, và cuối cùng, hai lão ta chỉ còn cách nhau không hơn tám thước Nam Thiên Dã Nhân bỗng nhiên dừng lại.
Đồng Chung đạo nhân cũng dừng lại không tiến nữa.
Hai người giương bốn mắt nhìn nhau đăm đăm, không ai lên tiếng nói chi cả, tựa hồ cả hai đang tập trung tin thần để chờ đợi mọi sự diễn biến.
Trước cơn bão táp, không khí dường như vô cùng yên tĩnh và nặng nề. Chắc chắn sau cơn yên tĩnh nặng nề ấy, là một trận phong ba đang kinh khiếp.
Quả nhiên sau hai tiến gầm to phá ta bầu không khí tĩnh mịch. Nam Thiên Dã Nhân và Đồng Chung đạo nhân đều vận dụng toàn bộ chân lực còn sót lại trong người, mỗi bên công ra một thế võ...
Không cần phải nói ai cũng có thể biết là thế võ đánh mạnh đỡ thẳng này khi va chạm vào nhau, thì cả Đồng Chung đạo nhân lẫn Nam Thiên Dã Nhân chắc chắn không ai may mắn được sống còn cả...
Số người hiện diện đền đến đây với mục đích tranh đoạt ngôi Minh chủ võ lâm, thì hai lão già này đều bị thiệt thân cả, thì chính là một dịp may để giúp họ loại trừ đi hai đối thủ đang sợ. Do đó, đi đôi với sự hồi hợp kinh hoàng, trong lòng mọi người bất giác cảm thấy ít nhiều khoái trá. Trong số người có tâm trạng ấy, phải kể cả Thiên Diên Nhân Ma Đông Phương Tuyệt.
Bởi thế có ai lại muốn bước ra can ngăn hai đối phương này? Song dù cho muốn cũng có ai dám tàm chuyện đó. Và trong số người hiện diện, có ai đủ tư cách để đứng ra can ngăn hai cao thủ cao niên này?
Giữa lúc mọi người đang kinh hoàng vừa thầm vui mừng trong bụng và giữa lúc Đồng Chung đạo nhân và Nam Thiên Dã Nhân chỉ còn cách cái chết trong gang tấc, thì bất thần một bóng người lao thoát tới. Thì ra Bát Chỉ Phi Ma đang đứng sát cạnh Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt, đã đột nhiên phi thân lướt tới.
Thân hình lão ta nhanh như một vì sao sa trên nền trời, nên giữa lúc ấy ai nấy chưa kịp nhìn rõ, thì lão ta đã xô Nam Thiên Dã Nhân và Đồng Chung đạo nhân ra xa rồi.
Thiên Diên Nhân Ma Đông Phương Tuyệt từ bấy lâu nay, xem lão ta là Bát Chỉ Thần Thâu. Ngay như số quần hùng trong thiên hạ ai nấy cũng đinh ninh là Bát Chỉ Phi Ma đã chết từ lâu rồi, và hiện giờ người gởi thân trong Huyết Hải ấy, chính là Bát Chỉ Thần Thâu cải trang cải dạng thành Bát Chỉ Phi Ma mà thôi...
Thế nhưng, Nam Thiên Dã Nhân và Đồng Chung đạo nhân đều thuộc hàng cao thủ tuyệt đỉnh, thế mà giữa lúc đôi bên đang vận dụng toàn lực giao tranh nhau, lão ta lại có thể tràn tới phá vỡ được cả hai luồng chân lực của đối phương thì thử hỏi một người tầm thường sao có thể hành động được như vậy? Phương chi trong khi lão phi thân lướt ra, thân pháp vừa nhẹ nhàng lại vừa hết sức nhanh nhẹ, đấy chẳng phải đúng là thân pháp “Vân Long Cửu Chuyển” từng làm rung chuyển cả võ lâm của Bát Chỉ Phi Ma hay sao?
Bởi thế số người hiện diện đều kinh hoàng, buột miện kêu to thành tiếng.
Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt bất thần đứng phất người dậy, gắn giọng quát rằng :
- Lênh Cô Độc. Ông... Ngươi vốn thực là ai?
Bát Chỉ Phi Ma trông thấy Nam Thiên Dã Nhân và Đồng Chung đạo nhân đều đã bước lui ra khỏi sàn đấu võ, thì mới lo vận dụng điều tức, và lão ta biết tung tích của mình bị lộ, dù có tiếp tục che giấu cũng không có ích chi, nên ngang nhiên cười to, nói :
- Đông Phương Tuyệt. Chả lẽ tôi cùng ở với ông từ bấy lâu nay, thế mà ông thực sự vẫn chưa biết tôi là ai hay sao?
Đông Phương Tuyệt không khỏi giật bắn người, nói :
- Có lý đâu, ngươi thực sự là Bát Chỉ Phi Ma hay sao?
Bát Chỉ Phi Ma mỉm cười một nụ cười đầy thần bí nói :
- Thần Thâu và Phi Ma có chi khác biệt nhau? Vậy ông muốn bảo tôi là ai?
Thì tôi nhận người ấy vậy?
Câu nói ấy thốt ra khỏi miệng, đã làm cho tất cả số người hiện diện đều hoang mang, không hiểu ra sao cả.
Ngay đến Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt, một con người gian manh nổi tiếng, cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng. Song bản tánh gian manh của lão vẫn trước sau như một, nên chưa thấy chân tài thực học của đối phương, thì lão nào chịu tin lời?
Do đó, lão ta bèn cất giọng lạnh lùng cười khanh khách, rồi đưa mắt quét khắp bốn bên, tức thì trong đám đông bỗng có hai bóng người phi thân lướt ra...
Hai bóng người ấy đều trên dưới năm mươi tuổi. Nhìn qua dáng điệu, cũng biết họ là người võ công chẳng phải tầm thường. Khi cả hai vừa đáp yên xuống mặt đất, thì đứng bên phía trái liền gắn giọng quát rằng :
- Lệnh Cô Độc. Nếu người làm chuyện cáo mượn oai hùng, thì đấy chẳng qua là tự mình đi tìm cái chết mà thôi.
Bát Chỉ Phi Ma cất tiếng cười to, nói :
- Dù cho ta đã là cáo mượn oai hùm đi nữa, thì cũng nào phải lũ chuột các ngươi có thể can thiệp được?
Thì ra hai người lướt ra ấy là Xuyên Trung song thử, trước đây đã từng hoành hành tại vùng Ba Thục. Do đó, câu nói của Bát Chỉ Phi Ma bao gồm cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen, nên làm cho lão ta hết sức tức giận. bởi thế cả hai gầm to một tiếng rồi nhanh nhẹn công thẳng đối phương.
Bát Chỉ Phi Ma biết giờ đây, nếu không chấn áp được tinh thần số quần hùng hiện diện, thì dù tài nghệ mình có cao cường đến đầu rồi cũng lại đi vào vết xa đổ của Đồng Chung đạo nhân mà thôi. Do đó, Lão ta có sự quả quyết trong lòng, sắc mặt tràn đầy sát khí, rồi vận dụng tám phần mười chân lực, dồn “Cửu Cửu thần công” ra đôi chưởng, cất giọng lạnh lùng quát lên một tiếng nghe kinh rợn, đồng thời nhanh như chớp quét thẳng về phía đối phương.
Khi đôi chưởng của lão công ra, tức thì đã nghe tiếng gào thảm thiết vang lên, đi đôi với hai tiếng nổ như trời long đất lở...
Khi số quần hùng hiện diện đưa mắt ngó kỹ, thì ai nấy không khỏi giật bắn người...
Thì ra, Xuyên Trung song thử đều bị chưởng lực của Bát Chỉ Phi Ma hất bay đi. Hơn thế nữa, một việc làm cho ai nấy kinh hoàng thất sắc nhất, ấy là thân hình của Đại Thử sau khi xoay tích trên không trung, liền đâm thẳng vào bức tường phía trái, khiến bức tường này bị đánh thủng thành một lỗ to, Trong khi đó, thân xác của Nhị Thủ đang quay long lóc trên mặt đất, trạm vào cây cột to ở đại sảnh, khiến cây cột này bị gẫy liền sát đất, làm cho gạch ngói bắn đi tung tóe, trông thận hết sức khủng khiếp.
Qua thế đánh ấy, quả nhiên quần hùng trầm người như một đều hồn phi phách tán. Do đó, bóng người đều không ngớt chao động áo ào thoái lui ra sau mấy bước dài...
Bát Chỉ Phi Ma biết trong cuộc đại hội ngày hôm nay, phe chánh nghĩa yếu thế hơn bọn tà ma. Vậy nếu không tìm cách phá vỡ đại hội này đi, thì chắc chắn số nhân vật trong võ lâm hiện diện, sẽ bị lọt cả vào tay của Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt.
Vừa nghĩ thế, nên lão ta cất tiếng cười to ha hả, nói :
- Các vị ở xa nghìn dặm kéo tới đây, vậy chả lẽ chỉ vì cái tên tuổi Càn Khôn ngũ bá rỗng tuếch ấy hay sao? Ôi. Càng cao danh vọng thì càng nhiều gian nan, đó là việc từ xưa đến nay ai cũng biết.
Câu nói ấy thực hợp thời, nên làm cho quần hùng hiện diện đều như chợt tỉnh ra, tự nhiên đắn đo trước hành động của mình, Bát Chỉ Phi Ma thừa cơ hội lại nói thêm rằng :
- Huyết Hải Địa Khuyết là nơi đầy dẩy cạm bẫy, do đó dù cho các vị có đoạt được cái tên tuổi Ngũ bá đi nữa, thì chắc chắn cuối cùng cũng phải đi vào con đường làm chó săn cho Huyết Hải mà thôi. Nếu chẳng phải vậy, thì Thiên Diện Nhân Ma Đông Phương Tuyệt tại sao lại...
Câu nói ấy vừa dứt, thì tất cả quần hùng hiện diện đều xầm xì bàn tán ầm ĩ.
Thử hỏi Đông Phương Tuyệt nào chịu để lão ta vạch trần mưu gian của mình ra? Vì thế hóa ra bao nhiêu tâm huyết của lão đành buông trôi theo dòng nước hay sao?
Do đó, Đông Phương Tuyệt bèn quát to lên rằng :
- Câm miệng lại.
Bát Chỉ Phi Ma cười ha hả, nói :
- Này, Đông Phương. Có phải người sợ ta nói rõ mưu gian của ngươi ra trước mặt quần hùng hay không?
Thiên Diên Nhân Ma “Hừ” một tiếng lạnh lùng :
- Lệnh Cô Độc. Kể từ ngày ngươi đến đầu phục Huyết Hải, bổn Vương lúc nào cũng đối đãi ngươi rất trọng hậu, nhưng không ngờ lòng dạ ngươi quá xấu xa, nên ngày nay mới dám phản nghịch và phạm thượng. vậy tội của ngươi nào có thể tha thứ được nữa, dù có giết chết trăm lần cũng chưa đáng. Hơn nữa dù người có đúng thật là Bát Chỉ Phi Ma tái sinh, bản vương cũng không làm sao che chở cho ngươi được, trước giới luật nghiêm minh của bản khuyết.
Bát Chỉ Phi Ma ngửa mặt cười to, nói :
- Đông Phương Tuyệt. Lòng dạ của ông quả không thu chi trời đất, nhưng đang tiếc ông lại vắn số bạc mệnh, do đó nếu ngày nào còn có mặt Âu Dương Thiên ta, thì đâu lại chịu để cho ông tự do đem mưu gian ra hãm hại mọi người?
Trên sắc mặt của Đông Phương Tuyệt bỗng tràn đầy sát khí, quay người lại quát to rằng :
- Kẻ nào hãy bước ra bắt sống tên phản nghịch ấy cho bản Vương xem.
Cao thủ trong Huyết Hải chẳng phải là lo, nhưng bọn họ nhìn qua cái chết thảm thiết đáng sợ của Xuyên Trung song thử, hỏi có ai dám tính chuyện gây sự với Bát Chỉ Phi Ma, một con người từ bấy lâu nay có tiếng giết người trong nháy mắt.
Do đo, Đông Phương Tuyệt lên tiếng hỏi ba lượt, mà các cao thủ của Huyết Hải vẫn đứng trơ trơ, đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.
Bát Chỉ Phi Ma trông thấy thế, liền phá lên cười to không ngớt.
Đông Phương Tuyệt vừa xấu hổ lại vừa tức giận, nên đưa tay đỡ nhẹ chiếc đai ngọc lên, định sẽ đích thân bước ra đánh nhau với Bát Chỉ Phi Ma...
Thân hình của lão mới di động, thì Tích Hoa công tử đã lách mình bước tới, to tiếng nói :
- Xin nhạc phụ đại nhân dằn cơn thịnh nộ, để tiểu tế bắt sống tên phản nghịch này.
Đông Phương Tuyệt liền dừng chân đứng lại, nhìn về phía Tích Hoa công tử, nói :
- Hiền tế hãy cẩn trọng.
Tích Hoa công tử cất tiếng khẽ vâng lịnh, rồi vén vạt áo lên, đưa chân bước dõng dạt tới trước.
Tên tiểu tặc này sau mấy tháng khổ công rèn luyện đã tìm hiểu được phần thâm sâu bí ẩn trong Huyết Thần cửu kinh, nên bước của hắn nhẹ nhàng chẳng khác nào chim bay trên trời tài nghệ tỏ ra tiến bộ vượt bật.
Đông Phương Tuyệt đưa mắt chăm chú nhìn và khẽ gật đầu đắc ý. Trong khi đó, quần hùng hiện diện không khỏi ngạc nhiên, biến hẳn sắc mặt, đưa mắt nhìn nhau...
Bát Chỉ Phi Ma Âu Dương Thiên nhìn thấy thế, thì trong lòng không khỏi thầm kinh hãi, nhưng không khỏi thầm thương tiếc.
Tích Hoa công tử bước đến nơi, liền dừng chân đứng lại, cất giọng lạnh lùng cười khanh khách nói :
- Lệnh Cô Độc. Ngươi tưởng đâu mượn oai của Âu Dương Thai lão tặc trước kia thì có thể dọa được mọi người, lên mặt tác oai tác phúc hay sao?
Âu Dương Thiên thấy ăn nói chẳng kể chi lễ phép, thì đôi mày dựng đứng, quát rằng :
- Đặng Tiểu Nhàn. Ngươi được bao nhiêu tuổi, mà lại tỏ ra vô lễ như thế?
Tích Hoa công tử cất tiếng cười như điên dại, nói :
- Lệnh Cô Độc. Kẻ khác sợ ngươi, chứ Tích Hoa công tử ta không hề sợ ngươi bao giờ. Hơn nữa, dù cho ngươi có thực sự là Bát Chỉ Phi Ma đi nữa, thì cậu đây cũng sẵn sàng muốn thử qua cho biết Thiên Ma chỉ của ngươi, xem lợi hại đến mức nào?
Tên tiểu tắc biết đối phương chẳng phải là Bát Chỉ Phi Ma, thì cũng là người có tài nghệ không phải tầm thường, nên vừa nói dứt lời bèn nhanh nhẹn ra tay công tới, để dành phần chủ động. Do đó, mọi người vừa kịp trông thấy bóng chưởng chập chờn, thì hắn công thẳng ba thế võ dồn dập nhanh như chớp rồi.
Ba thế võ ấy đều là những thế tuyệt học trong Huyết Thần cửu kinh, chẳng những hết sức ly kỳ, mà lại cao sâu khó lường, hầu hết nhân vật võ lâm chưa ai trông thây qua lần nào cả?
Bát Chỉ Phi Ma không ngờ thế võ của tên tiểu tặc ấy lợi hại đến mức đó, nên không khỏi thầm kinh hãi, nhanh nhẹn lách mình tránh ngang, vung thẳng bốn ngón tay ra như những lưỡi giáo, tức thì kình khí bay ra vèo vèo, phản công thẳng vào thế đánh của đối phương.
Bát Chỉ Phi Ma vừa vung tay đánh ra, thì trong đám đông có người cất giọng kinh hoảng, kêu lên rằng :
- Thiên Ma chỉ.
Âu Dương Thiên từ trước đến nay, đã dựa vào “Thiên Ma thập tam thức” làm cho nhân vật võ lâm đều hải kinh hồn kiêng sợ. Số người tương đối có tên tuổi trong giới gian hồ, dù cho không được dị mục kích, thì cũng nghe người khác nói đến Thiên Ma chỉ của lão ta. Do đó lão ta vừa sử dụng Thiên Ma chỉ đánh ra, thì lòng nghi ngờ nảy giờ dối với lão ta, đều được thanh toán tất cả.
Thế nhưng Tích Hoa công tử không phải là con người tầm thường. Hắn ta lách tránh ngay rồi biến đổi thế võ, đánh ra vun vút, biến thế đánh hiểm hóc dầy đặc về phí Bát Chỉ Phi Ma.
Bát Chỉ Phi Ma cũng nhanh nhẹn lách tránh thân mình, khiến cho ba thế võ hiểm hóc phi thường của Tích Hoa công tử bị đánh hụt vào khoảng không. Tên tiểu tặc trông thấy thế không khỏi kinh hãi. Nhưng liền đó hắn đã nghe kinh phong rít vèo vèo, rồi bóng chỉ chập chờn dày đặc như một bức vách núi.
Trong khi đang kinh hoảng, hắn ta lại vội vàng qui tụ chân lực quét thẳng ra ba chưởng liên tiếp...
Song dù hắn cách đây ít lâu đã gặp được bao nhiêu việc may mắn liên tiếp, nhưng tài nghệ nào có thể đem so sánh nổi với Bát Chỉ Phi Ma là nhân vật đứng hàng đầu Ngũ bá trong võ lâm?
Bởi thế, nên sau tiếng nổ “ầm ầm”, thân hình của hắn ta đã bị hắn bắn về sau ba bước dài.
Bát Chỉ Phi Ma biết tên tiểu tặc này là một con người gian manh không thua chi Đông Phương Tuyệt. Chính vì vậy Gia Cát ngọc, người đồ đệ thân yêu của lão trước đây bị hãm hại mấy lần, đều hoàn toàn do âm mưu của hắn xếp đặt cả. vậy thử hỏi lão ta nào chịu buông tha cho hắn thoát khỏi chưởng lực của mình?
Do đó, sau một tiếng quát to, Bát Chỉ Phi Ma tràn nhanh tới trước...
Trong khi thân hình của Tích Hoa công tử chưa đứng yên thì Bát Chỉ Phi Ma đã bám sát tới nơi. Do đó, quần hùng hiện diện đều không khỏi kinh hoàng. Trong khi đó tên tiểu tặc Tích Hoa công tử cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh...
Xem ra Tích Hoa công tử chắc chắn sẽ mất mạng dưới tay của Bát Chỉ Phi Ma, chính vì vậy, Đông Phương Tuyệt không còn làm sao đứng nhìn được nữa, lão vung hai cánh tay, rồi bay xẹt lên không, lướt tới nhanh như một luồng điện chớp...
Qua một tiếng nổ “Ầm” thực to, Bát Chỉ Phi Ma và Đông Phương Tuyệt, mỗi người bị hất bay ra xa tám bước. cả hai đều cau chặt đôi mày, chứng tỏ đều đang bị trọng thương...
Trong lúc ấy Đồng Chung đạo nhân và Nam Thiên Dã Nhân trải qua một lúc vận công điều tức chân lực đã bình phục nên từ mở to đôi mắt ra. Hai lão ta trôn thấy mọi việc xảy ra trước mắt, đang vô cùng gây cấn. Vì Bát Chỉ Phi Ma và Đông Phương Tuyệt đang đánh nhau tương đương, không biết phần thắng bại sẽ về tay ai?
Bóng trăng bên ngoài soi vào mông lung, cả gian đại sảnh cát bụi và đá vụng đang tung bay mù mịt. do đó, số quần hùng hiện diện không ai bảo ai đều thoái lui ra xa ngoài mười trượng để tránh.
Chiếc mão vàng cũng như chiếc đai ngọc trên mình Đông Phương Tuyệt đều bị xốc xếch, vầng trán đã lấm tấm mồ hôi...
Âu Dương Thiên thì giầy sút dây, áo dứt cút, râu tóc rối bới...
Thế võ của đôi bên đều được vận dụng toàn bộ chân lực trong người. Âu Dương Thiên vung chỉ chập chờn, kình lực bắn ra vèo vèo không ngớt. Trái lại đôi chưởng Đông Phương Tuyệt cũng vung lên vun vút, gây thành những đạo cuồng phong như sóng dậy triều dâng.
Đây là một cuộc giao tranh chưa hề xảy ra trong võ lâm lần nào.
Trong cuộc giao tranh đó, gốm có tất cả những cái gì mãnh liệt nhất, cao siêu nhất, và thần kì nhất trong võ học.
Bởi thế số quần hùng đứng chung quanh xem đến say mê hả mồm trơn mắt, đứng trơ trơ ra như tượng gỗ.
Ba mươi thế võ đã qua... năm mươi thế võ lai qua... Rồi tám mươi thế võ nữa lại qua...
Sau khi đôi bên đánh nhau đế thế võ chín mươi chín, thì Bát Chỉ Phi Ma thở mệt nhọc, nói :
- Đông Phương Tuyệt. Thể võ cuối cùng này chúng ta sẽ quyết định sự sống chết đấy nhé.
Đông Phương Tuyệt hít một hơi thở dài đầy thảm não nói :
- Âu Dương Thiên. Bản Vương sẵn sàng hầu với ngươi vậy.
Tiếng nói vừa dứt thì đôi chưởng của lão ta từ từ đưa lên cao, trong khi đó, Âu Dương Thiên cũng hành động y như Đông Phương Tuyệt và chỉ trong chớp mắt là bốn chưởng đã va chạm thẳng vào nhau.
Vầng trăng trên nền trời vẫn sáng trong như bạc gió lạnh đêm vẫn rét mướt như băng giá.
Trong bầu không khí tĩnh mịch vang lên tiếng rít rợn người như tiếng xé lụa.
Và từ từ hai đối thủ đã toát mồ hôi như tắm.
Sau đó sắc mặt hai người lại lần lần trở thành tái nhợt hẳn.
Nam Thiên Dã Nhân và Đồng Chung đạo nhân trông thấy thế đều lộ vẻ cuống quýt vô cùng.
Tích Hoa công tử và các cao thủ trong Huyết Hải đều thủ thế như sẵn sáng tràn tới ứng chiến.
Ai sống? Ai chết? Chỉ trong chớp mắt đây sẽ được giải quyết ngay.
Ai còn? Ai mất? Chỉ cần một thoáng thời gian dùng xong một chén trà nữa là sè được chứng thực.
Ai nấy đều giương đôi mắt tròn xoe nhìn chăm chú vào hai cao thủ võ lâm đang giằng co trên ranh giới của sự tồn vong. Tâm trạng họ không rõ đang kinh hoảng hay đang vui mừng vì thật ra vô cùng phức tạp khó nói.
Trong khi ai nấy đều tập trung tinh thần để theo dõi cuộc diễn biến thì bỗng nhiên có một bóng người từ lưng chừng trời bay thoắt tới đi đôi với một tiếng hú dài kinh dị.
Tích Hoa công tử và Đồng Chung đạo nhân đều kinh hoàng cùng một lúc công thẳng ra một chưởng.
Nhưng, bóng người vừa phi thân lướt tới chỉ khẽ lắc thân người là đã phá tan được thế công mãnh liệt của hai đối phương rồi nhanh như chớp tiếp tục tràn ngay người tới vung tay chế ngự huyệt đạo quan trọng trên lưng của Đông Phương Tuyệt và Âu Dương Thiên.

loading...
Hồi trước Hồi sau